LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Yêu nghiệt

Cô cắn môi, đôi mắt hướng về phía Lãnh Nhiên.

"Không phải có anh sao?"

Hắn không phải bạn bè anh ta sao? Hắn đến chăm anh ta vừa tốt.

Lãnh Nhiên nhanh chóng nhìn thời gian, "A, giờ tôi có cuộc họp, rất gấp, nhất định phải đi, bằng không tôi chắc chắn sẽ ở lại chăm cậu ấy."

Nửa đêm rồi, anh họp với ma à?

Lệ Đình Tuyệt thấy cô dừng bước, hơn nữa còn tin tưởng năng lực làm việc của Lãnh Nhiên. Vì vậy liền lấy điện thoại ra, gọi vào máy bàn trong nhà.

"Alo?"

Cô Trương vẫn chưa ngủ, cô nhận điện thoại.

" Cô Trương, hôm nay cô nghỉ đi, lập tức rời khỏi nhà bằng cửa sau."

Cô Trương nghe thấy lời hắn nói rất cấp bách, cô rất hiểu Lệ Đình Tuyệt, muốn cô rời khỏi nhà nhất định là có việc. Vì thế tắt điện thoại xong liền rời khỏi nhà bằng cửa sau.

Lệ Đình Tuyệt cười như không cười nhìn về phía xa, Mạc Thanh Yên theo Lãnh Nhiên quay lại, cửa xe được mở ra.

"Tuyệt, cô ấy bằng lòng chăm sóc cậu, cậu cũng đừng bắt nạt người ta."

Lãnh Nhiên chớp mắt, cuối cũng đã giữ bà cô này ở đây.

Lệ Đình Tuyệt thò tay ra, "Dìu tôi."

Thấy bộ dạng đầy tà khí của hắn, Mạc Thanh Yên thật sự muốn rời đi. Có điều cô lại không muốn nợ tình người đàn ông này, chuyện của năm năm trước, cô nhất định sẽ đòi lại.

Hôm nay thấy hắn cứu mình, cô cũng không so đo với hắn.

Cô thực hiện xong mục tiêu trong lòng, mặt không chút biểu cảm thò tay dìu hắn.

Lệ Đình Tuyệt sau khi xuống xe, một bàn tay đặt trên vai cô, để cô dựa vào lòng hắn. Cô muốn giãy dụa, nhưng khuôn mặt bị thương của người đàn ông này lộ ra ý cười bỉ ổi.

" Quan tâm người bị thương một chút đi."Mạc Thanh Yên nén cơn giận lại, được rồi.

Lãnh Nhiên nhìn thấy bộ dạng của hai người, liền vẫy tay với Lệ Đình Tuyệt.

" Có việc gì thì gọi cho tôi."

"Cút..."

Người nào đó gầm nhẹ một tiếng, Lãnh Nhiên nhanh chóng vào trong xe, đáp: "Ta cút đây."

Mạc Thanh Yên thấy xe hắn rời đi, liền dìu Lệ Đình Tuyệt vào trong biệt thự.

"Anh tốt với bạn bè quá đấy."

Lệ Đình Tuyệt gục đầu trên vai cô, không nói gì. Đối với Lệ Đình Tuyệt mà nói, hắn đối với ai cũng giống nhau. Lạnh lùng, vô tình. Nhưng chỉ có ai quen biết mới hiểu hắn.

Lệ Đình Tuyệt ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, Mạc Thanh Yên thở phì phò.

"Giúp việc nhà anh đâu, gọi cô ấy xử lý vết thương cho anh đi."
Người con trai này cao lớn, vịn trên người cô nặng muốn chết. Cô giơ tay lên xử lý lại, rồi nhìn vết thương của hắn.

Lệ Đình Tuyệt tự mình gỡ nút thắt, "Buổi tối cô Trương không ở đây, cho nên bây giờ chỉ có hai chúng ta thôi.

Rõ ràng là muốn cô xử lý rồi.

" Đối diện cái tủ để đồ có tủ thuốc, cô cầm đến đây."

Lông mày hắn nhíu chặt, liền cởi bỏ quần áo, đồng thời kêu nhỏ một tiếng. Máu ở trên mặt đã khô, khi cởi quần áo bị kéo vào rất đau.

Mạc Thanh Yên nhanh chóng mở tủ thuốc, nhìn vết thương đó, rồi nhíu chặt lông mày.

"Dường như bị thương rất sâu, hay là chúng ta đến bệnh viện."

Vẻ mặt Lệ Đình Tuyệt rất căng thẳng, lấy thuốc ra, tự mình chuẩn bị.

"Không cần, bị thương thế này không là gì cả."

Kỳ thật con dao này đâm không sâu, lúc ấy hắn kịp thời tránh được, chỉ bị thương ngoài da, không bị thương vào bên trong.

Mạc Thanh Yên nhận thuốc trong tay hắn, nhanh nhẹn xử lý vết thương, đến khi băng bó xong. Cô vừa bôi thuốc lên miệng vết thương trên mặt hắn vừa dặn dò.

"Đừng chạm vào nước, sẽ bị nhiễm trùng đấy."

Lệ Đình Tuyệt nhìn chằm chằm vào cô, khóe miệng tự nhiên toát ra nụ cười quỷ dị, quá mức yêu nghiệt. Điều này khiến Mạc Thanh Yên không chịu nổi, cố ý dùng lực ấn vào miệng vết thương của hắn.

"Ối...Đau..."

Nghe được tiếng thở nhẹ của hắn, cùng với khuôn mặt tuấn tú nhăn lại, cô mỉm cười.

"Đáng đời, trừng mắt nhìn một cô gái rất mất lịch sự, có biết không hả?"

Cô đóng tủ thuốc lại, rời xa hắn một chút. Tên yêu nghiệt này thật quá nguy hiểm.

Chương 32: Sống chung một phòng

Lệ Đình Tuyệt dựa ra phía sau, cả người thả lỏng.

Đường gân rõ ràng hoàn toàn hiện ra trước mặt Mạc Thanh Yên, không thể không nói vóc dáng người đàn ông này rất đẹp. Cao 186, vai rộng eo hẹp, thân người rất đẹp.

Hai mắt đầy tà khí luôn nhìn cô, khiến cô có chút không được tự nhiên.

"Vết thương đã băng bó xong, anh nghỉ ngơi đi, tôi về đây."

Dứt lời cô đứng dậy, chuẩn bị đi.

Hắn ta lười nhác mở hé mắt, nhếch môi.

" Đêm nay cô Trương nghỉ, nếu cô không ở đây, tối mà vết thương bị viêm nhiễm, sốt, sau đó tôi chết rồi, có phải cô sẽ phải chịu trách nhiệm sao. Như vậy, bây giờ tôi phải viết di chúc, để người khác biết, việc tôi chết có liên quan đến cô."

"Anh..."

Cô quay người lại, khuôn mặt nhăn lại, "Bị thương một chút như vậy có thể chết được sao? Anh đừng hù tôi."

Mà Lệ Đình Tuyệt giơ tay vuốt vuốt mái tóc trước trán, "Nếu bị viêm nhiễm thì một lỗ hổng cũng sẽ chết, đừng quên, vết thương của tôi là do ai?"

Mạc Thanh Yên vứt cái túi, tên này đúng là không thể nợ tình hắn.

"Tôi ở lại đây là được chứ gì."

Lệ Đình Tuyệt đã đạt được, liền thò tay ra, "Dìu tôi vào phòng."

Càng nhìn càng thấy hắn giống một ông cụ, Mạc Thanh Yên bĩu môi, dìu hắn đi lên lầu.

Mà Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy chiếc mũi nhỏ của cô khá cong, không nhịn được mà nhìn cô vài lần.

Hắn phát hiện, vốn dĩ vẻ đẹp của người con gái có thể khiến người khác thấy vui mắt, giống như nha đầu kia, càng nhìn càng thấy xinh.

Khi cô quay đầu, hắn không tiếng động mà nhìn đi hướng khác.
"Tại sao anh không ở nhà họ Lệ?"

Một mình sống bên ngoài không cảm thấy cô đơn sao? Cô vẫn thích sống cùng nhau trong một nhà náo nhiệt vui vẻ, giống như cô với ba đứa bé vậy, mỗi ngày trong nhà đều có tiếng cười vui vẻ.

Không giống như chỗ hắn lúc này, yên ắng, chỉ có tiếng gió.

Con mắt Lệ Đình Tuyệt tối lại, "Ở đây yên tĩnh."

Cái miệng nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên cong lên, giống như cô nghĩ. Người đàn ông này lạnh lùng giống như Băng Khối, chỉ muốn một mình một chỗ, sau này ở đây cô gọi là hầm băng.

Nói xong liền cười ngọt ngào, rồi lại nhìn bộ dạng của Lệ Đình Tuyệt, phát hiện đặc biệt chuẩn xác.

Băng Khối với hầm băng, thật hoàn mỹ!

Đi vào phòng hắn, cách bài trí phối hợp là màu đen trắng xám, có vẻ vô cùng lạnh lẽo, Mạc Thanh Yên luôn nghĩ như vậy. Nếu bên cạnh hắn có người phụ nữ, có thể căn phòng sẽ trở nên ấm áp hơn.

Cô dìu hắn lên giường, giúp hắn mở chăn, sau đó ra hiệu hắn nằm xuống.

Nhưng Lệ Đình Tuyệt lại chỉ chỉ vào phòng tắm, khiến mặt Mạc Thanh Yên như bị uy hiếp.
"Làm gì, không phải đã nói là không được đụng vào nước sao, anh nhịn vài ngày không được à?"

Nghĩ đến vết thương của hắn, nếu đụng vào nước, tỷ lệ nhiễm khuẩn càng lớn.

Lệ Đình Tuyệt cong môi cười, "Cô vào tắm đi, thay bỏ quần áo, người giống như con ma vậy."

Cô cúi đầu nhìn bộ váy liền thân của mình, mấy chỗ đã bị xé rách, hơn nữa còn dính rất nhiều máu.

Nhìn thấy có vẻ gì như dọa người, giống như nhân vật khủng bố vậy.

Vì thế liền đi về phía nhà tắm, đột nhiên nhớ tới không thể thay quần áo, liền quay người lại.

Nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt dựa nửa người vào đầu giường, hai mắt nhìn lên trần nhà, bộ dạng rất mệt mỏi.

"Cái đó, cho tôi mượn bộ quần áo của anh."

Lệ Đình Tuyệt bình tĩnh lại, chỉ vào phòng để quần áo, "Tự chọn đi."

Nói xong hắn đột nhiên ý thức được, trong nhà không có quần áo con gái, thật sự không thích hợp.

Tuy nhiên hắn rất thích nhìn bộ dạng cô mặc áo sơ mi của mình, nhưng chỉ được cho hắn xem thôi.

Ngày mai cô phải mặc quần áo phù hợp mới được, vì vậy liền gọi điện thoại cho Lãnh Nhiên.

" Tuyệt, vẫn có thời gian gọi điện cho tôi sao, có phải chưa xử lý xong nha đầu đó?"

Lãnh Nhiên trêu chọc nói, trong giọng nói lộ ra sự xấu xa.

Mà Lệ Đình Tuyệt không muốn thảo luận với hắn về vấn đề này, trực tiếp bỏ qua.

"Tôi đặt toàn bộ quần áo ở cửa hàng, mai gửi đến nhà tôi. Số đo của cô ấy, chớ làm sai."

Chương 33: Tắm cho hắn

"Tuyệt, cậu thật sự đã làm được?"

Bộ dạng của Lãnh Nhiên không tin, nhưng cậu ta chuẩn bị quần áo cho nữ, hơn nữa lại gửi đến nhà, đây chẳng phải là ở chung hay sao?

Nhưng tiếng điện thoại truyền đến bên tai lại ngắt quãng, vẻ mặt Lãnh Nhiên bát quái, tên Lệ Đình Tuyệt kia thật là quá tuyệt tình. Hắn chỉ muốn hỏi mà cũng không nói.

Mạc Thanh Yên đến phòng để quần áo, âu phục bên trong chỉ có toàn một màu đen, áo sơmi cũng là màu đen. Tất cả các đồ đều sắp xếp gọn gàng theo màu sắc, có thể thấy hắn là một người rất nghiêm khắc.

Nhưng cô lại cảm thấy hắn rất bỉ ổi và xấu xa.

Cô không khỏi lắc đầu, tiện tay lấy một chiếc áo sơmi, oán thầm trong lòng: "Anh ta là người như thế nào liên quan gì đến cô cơ chứ, không được phép nghĩ nữa."

Sau đó nhanh chóng đi ra khỏi phòng, đi vào phòng tắm. Khi đi ra, tóc cô rối tung, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ, chính là diện mạo sau khi tắm gội.

Áo sơmi trắng với đôi chân trắng trẻo thon thả khiến con trai không thể nhẫn nhịn được mà nhìn chằm chằm theo.

Hai người như vậy, một người nhìn, một người đứng. Cảm giác rất xấu hổ, mà mắt Mạc Thanh Yên nhìn thấy cả lỗ mũi, chỉ có thể lên tiếng phá vỡ im lặng.

"Được rồi, tôi ra phòng khách ngủ, có vấn đề gì thì gọi tôi."

Mắt Lệ Đình Tuyệt híp lại, "Cô thì thoải mái rồi, tôi còn chưa tắm, hãy giúp tôi."

Hai mắt Mạc Thanh Yên mở to, tay chỉ về phía mình, "Cái gì? Tôi giúp anh tắm sao?"

"Ừ hừ!"

Hắn lật khăn ra, "Giờ tôi bị thương, không thể động vào nước, cô lấy khăn lau cho tôi, tôi còn phải thay đồ ngủ nữa."Giọng nói trong trẻo lộ ra vẻ tà khí, khiến Mạc Thanh Yên rất muốn đá hắn, nhưng thấy bụng hắn bị thương, lại nghĩ đến tình cảnh ngày hôm nay của mình. Nếu không phải là người đàn ông này, cô sẽ có kết cục gì.

Liền không hề kiêu ngạo, vào nhà tắm lấy chiếc khăn ướt ra, lau mặt hắn, sau đó lau cổ, rồi lau những đường vân trên da.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào cô, thấy cô đang cắn môi dưới, khuôn mặt đỏ ửng. Không khỏi cong môi lên cười, hắn phát hiện, bắt nạt cô là một việc rất vui.

Dường như thấy cô, tâm tình của hắn đều vô cùng tốt đẹp.

Cô rất cẩn thận tránh vết thương ra, lau một lần, đổi vài lần khăn nóng. Nhưng người đàn ông này không muốn cứ như vậy bỏ qua cho cô, đôi môi hắn khẽ mở.

"Lau cả dưới nữa, con gái các cô khi tắm không rửa phía dưới à?"

Âm cuối cao vút, ngữ khí không được nghiêm túc, trong lòng ngứa ngáy.

Mạc Thanh Yên tức giận đập lên vết thương của hắn, Lệ Đình Tuyệt đau đến mức phải ngồi dậy, nắm lấy tay cô."Này, đau lắm đấy."

"Ồ..."

Vẻ mặt Mạc Thanh Yên đắc ý, "Thật xin lỗi, tôi không để ý."

Lệ Đình Tuyệt biết, nha đầu kia không dễ bắt nạt, vì vậy liền chỉ chiếc quần, "Phải tắm toàn bộ."

Hai mắt Mạc Thanh Yên mở to, khuôn mặt ngày càng đỏ, mắng: "Đồ biến thái."

Lại muốn cô giúp hắn..., hắn cho rằng cô là ai chứ? Nếu là nữ giúp việc cũng không thể tắm toàn bộ cho chủ nhân nam được? Thật là quá biến thái mà.

Mắt Lệ Đình Tuyệt nhìn chằm chằm cô, cũng nhìn thấu cô, rồi không khỏi cười lớn.

"Ha, cô cho rằng tôi sẽ để cô tắm ở đâu vậy hả? Tôi chỉ muốn cô giúp tôi cởi quần, lau chân thôi."

Mạc Thanh Yên đúng là đại ngốc, hóa ra hắn ta có ý này sao? Do cô nghĩ nhiều sao?

"Mạc Thanh Yên, nếu cô muốn lau chỗ đó, tôi cũng không ngại, có điều lau rồi phải có trách nhiệm."

Hai chữ cuối cùng hắn gằn giọng xuống, ánh mắt như có lửa, muốn cho cô gái này nghe thấy rõ ràng, trách nhiệm là có ý gì?

"Hứ, anh nghĩ là cái đó của anh là vàng hay kim cương, tôi không ham của lạ."

Chương 34: Không thể khống chế

"Có muốn thử không?"

Người nào đó cười gian ác, sau đó nhướn mày với cô, như đang kêu gọi.

Thật sự đã chọc giận Mạc Thanh Yên, cô ném khăn mặt trên người hắn, "Bà đây không làm nữa, anh chết cũng đáng."

Thấy cô gái bị chọc giận, giống như con mèo xù lông. Nụ cười trên miệng Lệ Đình Tuyệt càng ngày càng sâu đậm, cảm thấy rất thú vị, vô cùng thú vị.

"Đứng lại."

Nghe thấy giọng nói lạnh lùng của hắn, Mạc Thanh Yên không thể giữ vững khí thế. Cô hít một hơi thật sâu, đáp lại.

"Lệ Đình Tuyệt, anh nghe cho kỹ đây, anh thử lợi dụng tôi nữa xem, cẩn thận tôi cắt anh đấy."

Khi nói những lời này, trong ánh mắt cô rất sắc bén, tiếp đến, hai mắt cô đột nhiên mở to. Cô nhanh chóng thu ánh mắt lại, có chút căng thẳng, người đàn ông này sao lại...

"Được rồi, đem quần ngủ của tôi tới đây."

Mạc Thanh Yên nhanh chóng làm theo, chỉ cần không muốn cô lau ở đó thì cái gì cũng được.

Lệ Đình Tuyệt thay xong, liền nằm xuống, còn nha đầu kia vẫn như khúc gỗ đứng ở đó, lại còn xoay lưng về phía hắn.

"Đưa di động của cô đây."

Mạc Thanh Yên nghi hoặc, "Làm gì?"

"Đem đến đây, không nghe thì lau phía dưới giúp tôi."

Ngữ khí uy hiếp, trong nháy mắt lại khiến cô muốn đánh hắn. Cô lấy di động trong túi đưa cho hắn, hắn kéo tay cô mở khoá. Sau đó ngón tay dài vuốt trên màn hình, sau vài động tác liên tục thì lại trả điện thoại cho cô.

"Đây là số của tôi, còn có Wechat. Sau này có việc gì, đều có thể liên lạc với tôi."
Giống như việc tối nay vậy, nếu không phải hắn trùng hợp đụng phải, nha đầu này sợ sẽ bị đánh đến mức ngay cả mẹ cô cũng không nhận ra được.

Mạc Thanh Yên nhìn thấy ba từ "người đàn ông của tôi", khuôn mặt nhăn lại, muốn sửa một chút.

"Ừ?"

Nhưng không sửa được, "Này, anh làm gì cái điện thoại của tôi vậy?"

Hai tay Đình Tuyệt để dưới đầu, cứng đầu nói: "Không được phép sửa, nhớ kỹ tôi là người đàn ông của cô."

Mạc Thanh Yên chau mày, không so đo với kẻ bị thương tích.

"Anh nghỉ đi, có việc điện thoại."

Nói xong cô liền đi ra cửa, sao Lệ Đình Tuyệt lại để cô đi cơ chứ. Hắn chỉ vào ghế sô pha, "Vì sự an toàn của tôi. Nửa đêm phải đo nhiệt độ cơ thể, bằng không tôi chết rồi, cô sẽ phải chịu trách nhiệm."

Chết chết chết, chỉ biết nói chết. Ai, nợ người ta thật sự không có gì đáng nói.
Mạc Thanh Yên quay lưng về phía hắn, sô pha nhỏ hẹp như vậy mà cuộn thành một vòng, thật sự rất mệt. Tư thế như vậy, cô không thể ngủ say được.

Mà Lệ Đình Tuyệt thì cũng làm sao có thể ngủ ngon, nhìn phía sau cô, miệng hơi mỉm cười. Vì vậy hắn liền đi xuống ôm cô lên giường, cuộn trong lòng. Ngửi thấy mùi hương hoa nhài trên người cô lại khiến hắn muốn.

Con ngươi sập xuống, cơn buồn ngủ đột nhiên ập đến.

Nhiệt độ vùng cổ nóng lên khiến Mạc Thanh Yên không thoải mái, vừa mở mắt liền nhìn thấy gáy của Lệ Đình Tuyệt, hai tay liền chống đỡ.

"Anh làm gì vậy? Bỏ tôi ra."

Người nào đó vừa mới ngủ đã bị quấy rầy, cảm thấy không vui. Hắn ngẩng đầu lên, đối mặt với cô.

Mặt đối mặt trong khoảng cách gần như vậy, khuôn mặt tuấn tú phóng to vô tận. Yêu nghiệt này thật sự rất đẹp, giống như hồ ly tu luyện ngàn năm xinh đẹp long lanh.

Nhưng trong lúc hắn đối mặt với cô, con mắt sâu thẳm thu hút lòng người.

"Đau, đừng nhúc nhích."

Cô bị hắn kéo chặt vào lòng, môi hắn chạm vào cổ cô, hơi thở ấm áp khiến toàn thân cô không thoải mái.

"Bởi vì đau nên muốn ôm cô ngủ một đêm."

Giọng nói của hắn khêu gợi khiến Mạc Thanh Yên quên cả cự tuyệt. Đến khi nụ hôn của hắn lan ra khắp cổ, cô mới bình tĩnh lại.

"Lệ Đình Tuyệt, buông tôi ra, đừng như vậy."

Mà Lệ Đình Tuyệt thầm mắng một câu, "Đáng chết, lại rất muốn rất muốn hôn cô."

Vì vậy liền ngẩng đầu lên hôn vào môi cô, đồng thời xoay người ép cô xuống người mình.

Chương 35: Người đàn ông đáng ghét

Nụ hôn của hắn vội vàng vừa độc tài, căn bản không cho cô phản kháng, chủ yếu cô sợ làm vết thương của hắn đau thêm.

Hơn nữa khác xa về sức lực nên cô cũng không thể lay động được hắn.

Cái miệng nhỏ nhắn của cô rất ngọt ngào, hắn càng hôn càng không muốn bỏ ra.

"Ê..."

Mạc Thanh Yên chưa từng bị người khác hôn như vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác khác lạ, ý thức có chút không rõ ràng. Cô không hề có ác cảm với nụ hôn này.

Đắm chìm vào trong đó, bàn tay nhỏ bé bám vào cổ hắn, ôm chặt lấy hắn.

Lệ Đình Tuyệt cảm nhận được sự thay đổi của cô, khoé miệng cong lên. Sau đó dịu dàng hơn rất nhiều, nha đầu này cũng có cảm giác.

Bộ dạng cô lúc này khiến người khác rất thích, khuôn mặt đỏ lên, hai mắt mơ màng, khiến hắn không thể kháng cự.

Mạc Thanh Yên bị hôn cho choáng váng, nhưng vẫn lấy lại được lý trí.

"Dừng lại, dừng lại, dừng lại..."

Khi Lệ Đình Tuyệt đang không thể tự động kiềm chế lại bị cô làm cho gián đoạn. Mất hứng, lại còn có chút tức giận.

Vì thế liền cắn một cái lên môi cô để trừng phạt, rồi mới ngẩng đầu lên, tóc tai lộn xộn, càng tăng thêm vài phần gian ác.

Hắn lúc này mang theo vài tia dục vọng, lại có dã tính. Chỉ cần là một cô gái nhìn thấy bộ dạng hắn lúc này.

Đều vô điều kiện phối hợp với hắn, Mạc Thanh Yên cũng bị kinh ngạc.

Cô thở hổn hển, "Lệ Đình Tuyệt, đừng như vậy."
Trong lòng Mạc Thanh Yên, cho dù cô có đơn độc đến cuối đời cũng sẽ không ăn lại thứ đã cũ.

Huống hồ lại là người đàn ông đó đã hại cô sống không nổi.

Hai tay hắn chống bên cạnh cô, lạnh lùng nhìn cô từ trên xuống dưới. Vóc dáng cô gái này rất đẹp, hơn nữa làn da còn trắng nõn. Đặc biệt đường cong hoàn mỹ, có sức hấp dẫn chết người với hắn.

Đặc biệt là giờ phút này, bộ dạng của cô cũng là một loại thuốc độc, hắn cũng biết.

Mạc Thanh Yên nhanh chóng đưa tay lên ôm lấy áo sơmi, ngồi dậy. Mặt cô rất nóng, vừa rồi thiếu chút nữa là làm theo hắn rồi, tại sao cô lại muốn như vậy chứ?

Ôi,

Cô quay mặt đi, không dám nhìn thẳng hắn.

Mà hai mắt hừng hực của Lệ Đình Tuyệt giống như tia X quang quét qua cô, "Mạc Thanh Yên, chúng ta đều đã trưởng thành rồi, không cần kiềm chế bản thân. Rõ ràng cô có cảm giác, nói thật, tôi muốn, đang rất muốn."

Lúc này, quả thật hắn rất khó kiềm chế.
Suy nghĩ của hắn lúc này vô cùng rõ ràng, hắn muốn cô, rất muốn, rất muốn.

Mạc Thanh Yên sắp xếp lại mạch suy nghĩ, thoát ra khỏi cánh tay của hắn, ngồi bên cạnh giường, tháo dỡ nút thắt.

" Nhưng tôi không muốn, Lệ thiếu cũng sẽ không miễn cưỡng một cô gái chứ?"

Lời nói như vậy rất thoả đáng, lại không làm mất lòng hắn, vừa để thức tỉnh hắn. Hắn làm như vậy là cưỡng bức, là một người đàn ông thì không được miễn cưỡng cô gái của mình, như vậy là phạm tội.

Đôi mắt lạnh lùng của Lệ Đình Tuyệt nhìn cô, liền ngồi dậy. Kéo cô vào trong lòng, đắp chăn lên người.

" Mạc Thanh Yên, tôi không ép cô, nhưng.... Tôi đợi ngày em cầu xin tôi."

Có thể cảm nhận được sự ấm áp của hắn, cô không dám thở mạnh, đáp lại hắn.

"Anh đợi đi."

Đêm nay, Lệ Đình Tuyệt sẽ không buông cô ra. Mà cô cũng không giãy dụa, hai người dựa sát vào nhau, vô cùng kiên định.

Ngày hôm sau, Lệ Đình Tuyệt tỉnh trước. Nhìn thấy cô gái trong lòng, khuôn mặt trong trẻo động lòng người, bộ dạng lúc ngủ rất say. Khiến hắn muốn cắn cô một cái, hơn nữa trong xoang mũi đều là mùi hương hoa hồng thoang thoảng, rất dễ ngửi.

Hắn cúi thấp đầu muốn hôn cô thì cửa bị đẩy ra, giọng của Lãnh Nhiên vang lên.

" Tuyệt, sao còn chưa dậy, tôi đem đồ đến cho cậu."

Lệ Đình Tuyệt nhanh chóng che người trong lòng lại, ánh mắt quét về phía Lãnh Nhiên.

"Đến thư phòng đợi tôi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau