LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 281 - Chương 285

Chương 281: Hướng dẫn cô ấy học bơi

Editor: Waveliterature Vietnam

Từ trong giọng nói của anh Ngôn Ngọc có thể nghe được anh đang rất thống khổ, lạnh lùng thở dài.

"Tôi đã bảo cậu đừng vận động kịch liệt, vậy mà đã có bao giờ cậu nghe lời tôi. Nếu viên đạn bay lệch vị trí, thì chẳng còn nghi ngờ cậu chắc chắn sẽ chết."

Lệ Đình Tuyệt chưa bao giờ nghĩ đến tính nghiêm trọng của viên đạn này, chính là lần rất đau, bây giờ anh mới ý thức được, những điều mà Ngôn Ngọc tuyệt đối không phải là dọa anh. 

"Tôi biết rồi, hiện tại làm sao để giảm bớt? Tôi còn có việc, hiện tại không thể đi bệnh viện được."

Mỗi một chữ anh nói ra đều rất nặng, cái trán đau tới mức muốn nổ, dường như mỗi chữ anh nói ra, đều phải chịu dày vò, đặc biệt thống khổ. 

"Trước hết cậu uống thuốc giảm đau đi, rồi nhanh chóng đến bệnh viện đi."

Ngôn Ngọc rất sợ viên đạn đi lệch vị trí, sẽ tiến đến khu vực có mạch máu, như vậy thì mệnh của Lệ Đình Tuyệt khó có thể mà giữ lại được.

Lệ Đình Tuyệt treo điện thoại, mắt nhìn vị trí đến vết thương mới đang ở bên ngực trái của mình. Anh cắn răng, một ngày tốt đẹp như vậy, anh không muốn liền như vậy đã bị phá hủy.

Uống thuốc giảm đau từ người bán đưa đến, anh hít sâu một hơi, tựa hồ dễ chịu hơn. Ngưng lại một lâu, anh liền nâng dây quần lên, rồi đi ra ngoài. Nhìn vào trong viện thấy được cô ấy đang đứng dưới tàng cây hoa đào, liền cầm lấy một đóa hoa dại.

Hưng phấn như một cô gái nhỏ, anh liền bước về phía của cô. Sau đó vươn dài cánh tay, đem cô ấy ôm vào ngực. 

"Em chờ anh có lâu không?"

Mạc Thanh Yên xoay người lại, bàn tay nhỏ bé sờ lên gương mặt anh tuấn của anh, cái miệng nhỏ nhắn nói."Lệ Đình Tuyệt, sao anh đổi quần áo lâu vậy, anh ở trong đấy thêu hoa à?"

Lệ Đình Tuyệt mày kiếm nghiêm túc, nhưng biểu tình trên mặt lại giống như cười, như khóc. Ngón tay dài sờ sờ hai má tròn của cô, "Những việc như thêu hoa không hợp với anh, có điều so với việc ăn em càng thích hợp hơn."

Đề tài lại chuyển về phía cô, gương mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên đỏ lên.

"Này, anh mà nói nữa, sau này em cũng không dám cùng anh bơi lội."

Hai người cười cười nói nói tiến vào khu bơi lội. Trong rừng trúc là bể bơi ngoài trời, bể bơi powsn chính là nước lạnh, bên cạnh là hai bể bơi nhỏ ở trong đó là suối nước nóng. Mạc Thanh Yên cỡ khăn tắm xuống, hoạt hạ nhi đồng trì, nước chỉ đến khủy chân của cô, chiều sâu như vậy đối với cô rất tốt.

Cô hất nước chơi đùa vui vẻ như một đứa nhỏ, người đàn ông cao lớn đối diện mặc quần bơi màu lam. Khuôn mặt lạnh lùng, thân người thon dài, tỉ lệ cơ thể hoàn mỹ. 

Chính là tại nơi da thịt có màu đồng cổ lại có rất nhiều vết thương, như vậy mới chính là đàn ông thật sự, thật sự rất đẹp. Nhìn những vết thương của anh cũng biết rằng anh đã trải qua rất nhiều việc, cho nên hắn tuyệt đối là cái có chuyện xưa nam nhân.Cặp mắt hoa đào của Lệ Đình Tuyệt híp lại, nhìn thấy cô gái ở trong nước kia, da thịt trắng như tuyết, khuôn mặt trắng nhỏ nhắn rơi xuống vài giọt nước, như một nụ hoa xinh đẹp hoàn mĩ trong đóa hoa bình thường.

"Mau lên, đây là bể bơi cho con nít."

Mạc Thanh Yên nhướng mi, "Tôi sẽ ở bể bơi con nít."

Anh hai ba bước liền nhảy xuống nước, sau đó ôm lấy cô, đi đến bể bơi lớn. Mạc Thanh Yên sợ hãi, "Không cần đâu, không cần đưa em qua bên kia."

Chính là anh lại bế cô một bước đi đến bể bơi lớn, hai tay cô ôm chặt tay anh.

Thân mình có chút phát run, "Lệ Đình Tuyệt, anh đừng có buông em ra."

Lệ Đình Tuyệt bị thân thể mềm mại của cô tiếp xúc, tâm tình có chút không yên, con ngươi trầm xuống. Anh chọn cho cô bikini màu đen, có thể hiện ra được dáng người hoàn mỹ của cô.

Tựa như Mạc Thanh Yên hiện tại, nước không qua khỏi ngực của anh.

Cô gái đang sợ hãi càng ôm càng chặt, cái miệng nhỏ nhắn của cô ở bên cạnh tai anh, phun ra hô hấp nóng hổi, đôi môi run rẩy.

"Lệ Đình Tuyệt, không được đâu, em thật sự rất sợ."

Chỉ cần là nước không quá thắt lưng, cô sẽ có cảm giác không an toàn, năm đó cô bị rơi xuống nước lạnh như vậy bây giờ cảm giác sợ hãi đã quay lại.

Chương 282: Lệ Đình Tuyệt, buổi sáng tốt lành

Editor: Waveliterature Vietnam
Lệ Đình Tuyệt điện thoại cho Nguyên Thành, Nguyên Thành vừa mới ngủ, thì nghe thấy di động reo, kêu rên một tiếng, sau đó đưa tay bắt máy. Nhìn đến là số của BOSS, liền nhanh chóng bắt máy."Lệ tổng, có chuyện gì?"Hắn đưa tay vỗ vỗ mặt mình, cố gắng làm cho mình thanh tỉnh, hắn đã quen với thói quen cuồng công tác của Lệ Đình Tuyệt. Từ theo hắn lúc sau, cả người đều giống làm bằng sắt đích bình thường, bởi vì lệ đình tuyệt một công tác đứng lên đặc biệt điên cuồng.Lệ Đình Tuyệt nhíu mi mở miệng nói, "Anh mau đi thu thập tin tức Nguyệt Tinh Thần là sao chép cho tôi, tôi cho anh thời hạ ba ngày."Nguyên Thành mở miệng thật lớn, Nguyệt Tinh Thần là sản phẩm mới tung ra của chi nhánh công ty Tú Nhi ở thành phố T, hôm nay chỉ mới khi mạc bán đấu giá sao? Ý tứ của BOSS là gì?Chẳng lẽ phải tự chỉnh công ty của mình, đường đi về nào hoàn toàn không đúng.Điều quan trọng là hôm nay hắn biết đã xảy ra chuyện gì? Người mà tên đại tổng tài này yêu thương lại bị một người phụ nữ đánh, đến anh ta còn không nỡ đánh, người khác lại dám đánh, không giết chết cô ta là còn tốt bụng. "Vâng, Lệ tông."Lệ Đình Tuyệt treo điện thoại, đem người gọi lên, hôm nay đã phải làm việc suốt đêm, anh phải nhanh một chút đem tất cả việc hoàn thành trong ngày hôm nay.Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên vừa mới rời giường, liền nhận được điện thoại của đệ tử."Có tra được không?"Mạc Thanh Yên chỉnh lại tóc của mình, cô tin tưởng nhưng thứ này môn sinh của sẽ điều tra được rõ ràng."Ngũ tiểu thư, tối hôm qua Mạc Thanh Tuyết vừa nghe điện thoại xong liền lái xe rời đi, là một người tên là Lưu Nguyệt Nguyệt, hôm nay đã đem Nguyệt Tinh Thần đem bán đấu giá ở chợ đêm."Mạc Thanh Yên hai mắt híp lại, thì ra là hai người các cô, khó trách. Lưu Nguyệt Nguyệt trước kia tự xưng là khuê mật của cô, đều là do nghe lời Mạc Thanh Tuyết cố ý tiếp cận cô, tính kế cô.Hai ả kia đều là rắn chuột một ổ, hiện tại lại tiếp tục tính kế cô, cô tuyệt đối không ngoài ý muốn, cho nên cô cũng không dễ dàng buông tha cho các cô."Triệu Tử Ngang, các người đưa vị trí chợ đêm đến đây cho tôi."Cô sẽ lấy lại Nguyệt Tinh Thần, trả lại cho Diệp Thanh Khuynh, đây chính là lời hứa của cô, cô nhất định phải làm được."Ngũ tiểu thư, chúng tôi sẽ ở chợ đêm chờ cô."Bởi vì đại thiếu gia đã nói qua, chỉ cần bọn họ bảo vệ cô tốt, không cho cô gặp bất kỳ loại nguy hiểm gì. Cái loại địa phương giống như chợ đêm này, ở đây ngưu quỷ xà thần gì đều có hết, càng phải bảo vệ cô cho thật tốt.Mạc Thanh Yên cũng chưa từng đi chợ đêm, cho nên môn sinh đi theo càng thuận tiện cho cô hơn, vì thế liền đáp ứng."Được, các người cứ trốn ở một nơi gần đó, đừng để bại lộ chính mình."Mạc Thanh Yên cúp máy, nhìn thấy Angela còn đang ngủ, liền vỗ mông nhỏ của bé."An An, con cũng nên rời giường rồi."Angela vừa mới tỉnh dậy, đỉnh đài có chút lộn xộn, đôi mắt mở to còn đang bị vây trong trạng thái mơ hồ."Mẹ, ngày một tháng sáu chú đẹp trai có đi cùng chúng ta hay không? Con có tiết mục biểu diễn, muốn cho chú ấy xem."Hơn nữa tất cả các bạn học nữ đều nói, đến lúc đó nhất định phải cho các bé gặp cha của bé, bé cũng đã đáp ứng rồi nghe. Mạc Thanh Yên nghĩ nghĩ, "Để mẹ hỏi chú ấy thử xem chú ấy có thời gian không?""Yeah, thật tốt quá, lúc trước chú đẹp trai đã đồng ý đi."Bé liền nhanh chóng xuống giường, tự mình đánh răng, sau đó lại rửa mặt, cái miệng nhỏ nhắn nhớ kỹ."Da lông ngắn khăn, buông tay tâm, trước tẩy đôi mắt nhỏ con ngươi, miệng chuyển tẩy, cái lỗ tai đừng quên."Đã có thể tự vệ sinh cho mình, điều này không khỏi làm cho Mạc Thanh Yên ấm lòng cười nhẹ. Cô đã chăm sóc bé từ nhỏ, đã lớn đến như vậy, vậy mà hiện tại vẫn nhu thuận như lúc còn nhỏ, cô có cảm giác thành tựu. Buổi tối, Mạc Thanh Yên mặc bộ đồ thể thao, xinh đẹp lại lưu loát, dễ dàng cho việc hành động. Cô cầm súng bỏ vào trong túi, mắt lại nhìn đến cổ tay, này khối khoe thành tích có thể rất mạnh đại, định vị, truy tung đều thực phương tiện.Sau đó mắt nhìn cô bé đang nằm ngủ ở đấy, trên khuôn mặt nhỏ bé của bé cô hôn một cái, vì bọn nhỏ, mỗi lần cô ra ngoài làm nhiệm vụ đều phải an toàn trở về. Hôm nay không biết sẽ có chuyện gì xảy ta? Nhưng là vì bọn nhỏ, cô nhất định sẽ không làm cho mình có việc.

Chương 283: Là anh không tốt

Editor: Waveliterature Vietnam

Cô đi đến địa điểm mà Triệu Tử Ngang đã chia sẻ cho cô, là một cửa tiệm thật bình thường, nhưng mà lọai địa phương càng bình thường, thì sẽ có bí mật càng lớn. 

Mạc Thanh Yên nhìn tấm vé điện tử mà Triệu Tử Ngang đưa cho mình, nếu muốn đi vào chợ đêm, phải phải có tấm vé vào cửa, hơn nữa phiếu vào cửa này không phải là thứ mà người bình thường có thể mua được. Có một số thứ ngay cả tiền cũng mua không được, đây là thứ đó. 

Mạc Thanh Yên đi vào trong, trực tiếp đi đến quầy thu ngân, mua nột hộp kẹo cao su, tại thời điểm trả tiền, cô đưa vé cho hắn quẹt, sau đó thu ngân chỉ về phía sau.

Mạc Thanh Yên nhìn thoáng qua chỗ đó, nơi đó là một cánh cửa rất nhỏ, với dáng người nhỏ xinh của cô có thể dễ dàng đi qua được. Còn nếu là loại nam nhân cao lớn, chắc chỉ có thể xuyên tường mới có thể đi vào trong. 

Cô đi ra khỏi cửa nhỏ, rồi đi vào, lúc mới bước đến cầu thang, chính là càng đi hạ, việt rộng lớn, đi hoàn thật dài thang lầu. Lại là một cánh cửa, đẩy cửa ra, nhìn đến những người ở trong đó đều là thương trường ngầm. 

So với bên ngoài càng không giống, Mạc Thanh Yên đi vào trong đám người, tìm kiếm một của tiệm tên "Hai hóa".

Cô cũng không chú ý đến người bên cạnh, thẳng đến khi cánh tay bị bắt lấy, "Lần đầu tiên ta gặp được một cô bé xinh đẹp như vậy."

Một người đàn ông diện mạo hung ác bắt được cánh tay của cô, Mạc Thanh Yên lạnh lùng hất tay gã kia ra, âm thanh chán ghét. Sắc mặt người đàn ông càng hung tợn hơn, "Mày, thế nhưng lại cự tuyệt tao, mày có biết tao là ai không?"

Địa phương như chợ đêm này, mỗi thứ bán ra đều không quan minh chính đại gì, bình thường lỗi thời cùng súng ống nhiều nhất. Cho nên những người đến nơi này, đều là giang hồ. Đả đả sát sát quán đích, cho nên đặc biệt kiêu ngạo.

Mạc Thanh Yên hai tay nắm tay, lạnh lùng nhìn thẳng gã ta. Sau một hồi, bộ dáng như sắp đánh nhau. 

Lúc này có một người chạy tới, sau đó tiến đến lỗ tại của gã ta nói thầm, sắc mặt gã ta liền trắng bệch, xoay qua Mạc Thanh Yên nói rồi nhanh chóng chạy đi. "Thực xin lỗi! Vừa rồi đã mạo phạm cô, mời cô cùng Đại lão bản nói một tiếng, tôi lần sau không dám... nữa."

Mạc Thanh Yên nhướng mi, Đại lão bản là ai?

Ai dà, này địa phương thật đúng là kỳ quái, cho dù đánh nhau cũng chưa có người xem, mua hàng rồi đi, thứ tự ngay ngắn.

Mạc Thanh Yên cũng không muốn gây sự, thản nhiên nói một câu

"Ông đi đi."

Cô lại đi đến phía trước, bên tai truyền đến âm thanh của Triệu Tử Ngang.
"Ngũ tiểu thư, cô gái kia đang tới, đang đàm phán giá cả."

Mạc Thanh Yên bước chân nhanh hơn, "Được, tôi sẽ lập tức đến."

Hắn đã nói cho nàng vị trí xác định rồi, cho nên Mạc Thanh Yên rất nhanh đi ra, nhìn thấy Lưu Nguyệt Nguyệt lấy ra vòng cổ. Đưa tới trên bàn, chủ quán của hai cửa hàng nhìn món đồ, xác định được đây chính là vòng cổ mấy tháng trước có một vị khách đưa tiền cho hắn tìm. 

Vì thế liền xuất ra chi phiếu, chuẩn bị trả thù lao.

Mạc Thanh Yên động thân mình đi qua lấy vòng cổ, Lưu Nguyệt Nguyệt bị dọa đến đứng lên.

"Cô...... Cô như thế nào lại ở chỗ này?"

Chủ quán hai cửa hàng cầm chi phiếu có chút khó hiểu, "Tiểu thư, cô rốt cuộc là muốn bán hay là không bán đây?"

Mạc Thanh Yên mở hộp ra xác định bên trong có thứ đó, sau đó lạnh lùng nhìn lướt qua chủ quán.

"Thứ này không phải là của cô ta, ông xác định muốn mua?"

Lưu Nguyệt Nguyệt hai mắt âm u, "Vị tiểu thư này, ở trong tay tôi chính là đồ của tôi, ở trong chợ đêm, tất cả đồ vật đều có thể giao dịch, chỉ sợ là làm coi thất vọng rồi."

Đúng lúc nài điện thoại của chủ quán kêu lên, thời điểm hắn vừa mở náy, liền lộ ra là ảnh chụp của cô gái, phía dưới là lời nói của Đại lão bản: "Nhìn thấy cô ấy phải nghe theo mệnh lệnh, thấy cô ấy như gặp ta."

Chương 284: Những đứa cháu ngoan

Editor: Waveliterature Vietnam

Ông chủ của Nhị Hoá liếc nhìn Mạc Thanh Yên, người trong bức ảnh không phải là cô đây sao? Ngay lập tức liền cười hùa theo cô.

"Vị tiểu thư này nói đồ là của cô ấy, thứ đồ không phân rõ chủ sở hữu, tôi không dám nhận."

Dứt lời liền vội vàng thu lại chi phiếu, nói với nhân viên cửa hàng: "Lấy cho vị tiểu thư này một tách cà phê."

Thái độ xoay ngoắt mười hai vạn độ, Mạc Thanh Yên quét mắt nhìn hắn ta, sao cứ có cảm giác hắn ta đang lấy lòng mình nhỉ? Thế nhưng, như vậy cũng tốt, cô lại càng thuận lợi lấy lại dây chuyền Nguyệt Tinh Thần, có thể không đến mức phải động tay.

Lưu Nguyệt Nguyệt chớp mắt thấy một trăm vạn sắp tới tay bởi vì sự xuất hiện của cô bây giờ mà đi tong một trăm vạn thì vô cùng bực bội. Vươn tay ra muốn cướp chiếc hộp trong tay cô thì Mạc Thanh Yên lùi lại phía sau.

Lưu Nguyệt Nguyệt vồ vào khoảng không, tức giận mà trợn mắt với cô.

"Mạc Thanh Yên, cô trả lại cho tôi."

Đồ này là cô ta trộm đấy thì sao nào, cũng không phải của cô Mạc Thanh Yên, cô dựa vào cái gì mà đến tranh với cô ta.

"Chuyện hôm qua cô với Mạc Thanh Tuyết đến trộm nó, tính thế nào đây?"

Ngữ điệu của cô rất lạnh, nét mặt lúc nói chuyện cũng cực băng lãnh. Rõ ràng hé ra là khuôn mặt ngọt ngào động lòng người, lúc này lại thêm phần khốc. Có thể nhận thấy đang giận tới cực điểm, hai người đàn bà này, lúc trước đã làm gì với cô.

Hiện tại những điều cô ta làm với cô nữa, cô nhất định nhớ kỹ.

"Triệu Tử Ngang, ra đây, giúp tôi chặt một ngón tay của ả." Đây là cảnh cáo cho việc cô ta trộm đồ.

Lưu Nguyệt Nguyệt hoảng sợ, lùi lại vài bước, "Mấy người, mấy người dám......"
Nhìn thấy Triệu Tử Ngang đang cầm một thanh chuỷ thủ, loé lên ánh sáng trơn bóng, cô ta càng sợ hãi thêm. Thẳng đến khi tay bị Triệu Tử Ngang giữ lấy và ấn xuống bàn.

Cô ta mới nghĩ ra, Mạc Thanh Tuyết bảo cô ta mang một người đến, có người này, Mạc Thanh Yên nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

"Chậm đã, Mạc Thanh Yên, cô không quan tâm đến mạng của bà ta sao?"

Dứt lời Lưu Nguyệt Nguyệt nói to: "Anh họ, anh xuất hiện được rồi."

Từ bên trong có một người đàn ông đi ra, trong tay cầm dao mà con dao còn đang kề lên cổ của một người phụ nữ.

"Đại tiểu thư."

Mạc Thanh Yên nhìn thấy là thím Thích, vẻ mặt tối sầm lại, "Thím Thích, thím đừng sợ, tôi sẽ không để cho bọn họ làm hại thím."

Thím Thích là bị Mạc Thanh Tuyết lừa đến đây vì để khống chế Mạc Thanh Yên, sợ cô sẽ xuất hiện.
Không ngờ có chỗ dùng tới thật, Lưu Nguyệt Nguyệt cười lạnh.

"Ha ha...... Mạc Thanh Yên, nếu cô dám chặt một ngón tay của tôi, tôi sẽ lấy đi của bà già này một bàn tay, cô tin không."

Mạc Thanh Yên cắn răng, bọn họ đúng là đê tiện, một người có tuổi cũng không buông tha. Đây nhất định là ý của Mạc Thanh Tuyết, chỉ có cô ta biết quan hệ của cô và thím Thích.

"Anh họ, cho bọn họ một ít máu đi."

Lời của cô còn chưa khỏi miệng chợt nghe thấy tiếng kêu ẩn nhẫn của thím Thích, trên cổ của bà xuất hiện một lỗ, máu tuôn ra, nhìn vô cùng khủng khiếp.

Hai mắt Mạc Thanh Yên sắc nhọn, "Triệu Tử Ngang, thả ả ra."

Thím Thích chăm sóc cho cô từ bé đến lớn, với cô không khác gì người thân, cô tuyệt đối không thể để bà chết trong tay Lưu Nguyệt Nguyệt.

Triệu Tử Ngang giữ chặt Lưu Nguyệt Nguyệt, "Ngũ tiểu thư, chúng ta cũng có thể dùng ả làm con tin."

Chỉ cần lấy ra trao đổi liền được, người sáng suốt đều nhìn ra được điều đó. Thế nhưng Lưu Nguyệt Nguyệt lại cười, "Anh họ của tôi có thể bỏ qua sống chết của tôi mà giết bà già này nhưng tiểu thư của các người có thể không quản sống chết của bà già này sao?"

Nghĩ đến đây, Lưu Nguyệt Nguyệt đặc biệt vui vẻ, nắm được thóp của cô, cô ta có thể muốn làm gì thì làm.

"Thả ả ra." Mạc Thanh Yên hét một tiếng rất đỗi lạnh lùng.

Lưu Nguyệt Nguyệt được tự do, sau đó đi về phía Mạc Thanh Yên, đoạt lấy hộp trang sức trong tay cô và bỏ vào túi. Món tiền này đối với cô ta mà nói vô cùng quan trọng nên cô ta bắt buộc phải lấy được.

Sau đó đẩy cô về phía anh họ mình, "Mang ả đi, thả bà già này ra."

Chương 285: Anh không nhìn nỗi cô ấy chịu khổ

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên bị hắn ta túm chặt trước ngực, dao để lên cổ cô. Thím Thích thấy cô đổi cho mình thì khóc to.

"Đại tiểu thư, cô không cần phải cứu tôi, tôi đều đã có tuổi, là người sắp bước chân vào quan tài rồi."

Mạc Thanh Yên thấy thím Thích bị doạ thành bộ dạng như vậy thì mím môi, lạnh lùng nói: "Triệu Tử Ngang, đưa thím Thích an toàn trở về."

Triệu Tử Ngang tức giận đến trán nổi đầy gân xanh, "Ngũ tiểu thư......"

Ý của anh ta là muốn cứu cô trước, nhưng Mạc Thanh Yên lại bảo anh ta đưa người về trước nên hơi thấy khó chịu. Bà lão này đối với cô quan trọng vậy sao? Cả mạng cũng không màng.

"Đây là mệnh lệnh của tôi."

Ngữ điệu cô lạnh lùng, sau đó bị gã đàn ông kéo đi. 

Ông chủ của cửa hàng Nhị Hoá khiếp đảm, vội vàng đi báo tin cho ông chủ lớn.

"Ông chủ lớn, cô gái kia bị bọn chúng uy hiếp, sau đó cứng rắn bị lôi đi rồi."

Chưa tới một lúc liền truyền đến tin tức, "Ông chủ lớn nói, diệt bọn chúng, bảo vệ Mạc tiểu thư."

Ngay lập tức tất cả các cửa hàng ở chợ đêm đều dán tấm biển đóng cửa tạm nghỉ, sau đó phần lớn đều ra đường, chặn bọn Lưu Nguyệt Nguyệt lại.

Lưu Nguyệt Nguyệt thấy phía trước toàn là đám người đang cầm gậy gộc, cơ thể cũng run lẩy bẩy.

"Anh họ, làm sao giờ?"

Lưu Cường túm Mạc Thanh Yên càng chặt hơn, "Nguyệt Nguyệt, đừng sợ, nếu đến bước đường cùng thì cùng lắm cá chết lưới rách."Tay đang cầm dao của gã ta càng dùng sức trên cổ Mạc Thanh Yên, bởi vì dao rất sắc bén, trên da thịt trắng nõn của cô xuất hiện một đường nhỏ, máu tươi tràn ra, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng trở nên thanh lệ.

Người của chợ đêm đều nhận được tin từ ông chủ lớn, bảo vệ Mạc Thanh Yên, không để cô phải chịu tý tổn thương nào, bằng không hắn sẽ trừng phạt bọn họ gấp bội.

Cho nên nhìn thấy vết thương trên cổ Mạc Thanh Yên đều cảm thấy kinh hãi, ông chủ cửa hàng Nhị Hoá hét lên.

"Thả cô ấy ra, nếu không hai người bọn mày ai cũng đừng nghĩ ra ngoài."

Lưu Nguyệt Nguyệt lùi lại mấy bước, cùng tựa vào bọn Lưu Cường, cô ta vốn không muốn chết.

Nhưng hôm nay rơi vào tình huống này, cô ta chưa bao giờ gặp qua. Nếu bọn họ không buông tha cô ta, cô ta chỉ có con đường chết.

Nhớ lại lúc Khởi Uy chết, cặp mắt đó, vằn lên tia đỏ thẫm, đau khổ như vậy, cô ta đã nói sẽ báo thù giúp anh ấy. Trong chớp mắt cô ta giống như phát điên, một phát túm lấy Mạc Thanh Yên, cầm lấy con dao trong tay Lưu Cường.

Trong ánh mắt lộ ra ý hận nồng đượm "Mạc Thanh Yên, hôm nay chúng ta cùng chết ở đây đi."Nói xong cô ta giơ dao lên, nhắm chuẩn vị trí trái tim cô mà đâm xuống. Đúng lúc này, một người đeo mặt nạ màu bạc đi đến, đoạt lấy dao trong tay Lưu Nguyệt Nguyệt, Mạc Thanh Yên liền vặn tay kiềm chế cô ta.

Nhất thời đám người liền thở phào nhẹ nhõm, đều đồng thanh hô, "Ông chủ lớn."

Lưu Nguyệt Nguyệt không phục, giãy dụa, mà Lưu Cường thấy tình thế không ổn liền rút súng ra, nhả một phát đạn về phía đầu của Mạc Thanh Yên. Người đàn ông đeo mặt nạ quét mắt, nhưng đã không còn kịp, chỉ có thể dùng cơ thể để chắn đạn cho cô.

"Đoàng......"Tiếng súng vang lên.

Mạc Thanh Yên quay đầu, phát hiện cơ thể người đàn ông đeo mặt nạ run rẩy lợi hại, mùi máu tươi nồng đượm xộc vào mũi.

Lưu Cường cũng bị dọa sợ, muốn nổ súng tiếp, lại bị đám người đang cầm gậy đánh một trận, cả súng và tay phải đều lăn xuống đất, gã ta quỳ gối xuống đất và kêu một cách thảm thiết.

"Tay của tôi."

"Anh họ......"

Lưu Nguyệt Nguyệt tiếp tục giãy dụa, vừa khóc vừa kêu.

Mạc Thanh Yên đem Lưu Nguyệt Nguyệt giao cho người bên cạnh, xoay người lại.

"Tiên sinh, anh sao rồi?"

Nhìn thấy tay phải của anh đang băng bó phần ngực, máu chảy rất nhiều, cả mày cũng nhíu nhẹ.

"Tôi đưa anh đi bệnh viện." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đầy lo lắng nhưng cố nói ra một câu một cách chấn định.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau