LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Đồng bọn của bọn họ

Editor: Waveliterature Vietnam

Lưu Nguyệt Nguyệt vẫn nhìn chằm chằm Mạc Thanh Yên, biết cô gần đây thường xuyên gặp mặt Lệ Đình Tuyệt.

Vừa rồi người của cô ta gọi điện đến, nói Mạc Thanh Yên đang ở trong Tú Nhi, hơn nữa cả Lệ Đình Tuyệt cũng có mặt."Tôi khẳng định với cô, đây là vật rất quan trọng đối với Mạc Thanh Yên."Nói xong hai người nhìn nhau cười, sau đó mở cửa xe đi xuống.

Sau khi xuống xe, Lưu Nguyệt Nguyệt nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết đi giày cao gót 10cm, không khỏi nhíu mày."Cô cũng đã mang thai hai tháng rồi, sao còn đi giày cao gót thế?"Mạc Thanh Tuyết vốn không cao lắm, nếu không đi giày cao gót, trông cô ta có vẻ lùn, cô ta đã không có dáng người hoàn mỹ, như thế nào có thể chịu được dáng vẻ thấp bé kia của bản thân.

Vì vậy nên mới mặc kệ cục cưng trong bụng, dù sao thì đứa nhỏ này cũng xuất hiện không đúng thời điểm rồi."Không có việc gì đâu, tôi sẽ đi cẩn thận, chúng ta mau đi thôi."Trước đó Lưu Nguyệt Nguyệt đã chuẩn bị kĩ lưỡng mọi thứ, cô ta lấy ra hai bộ quần áo của nhân viên hội trường, để hai người có thể trà trộn vào.

Hai người đổi quần áo xong, liếc mắt nhìn nhau một cái, trông cũng khá giống.

Mặc trên người quần áo nhân viên màu đen, hai người nháy mắt như có thêm động lực."Nguyệt Nguyệt, cô chuẩn bị những thứ này rốt cuộc là có kế hoạch gì?"Lưu Nguyệt Nguyệt nở nụ cười âm hiểm, "Phá hỏng chương trình của cô ta, để cô ta không thể sống yên ổn!"Dù sao cô nhất định phải trả thù cho Kỳ Vi, Mạc Thanh Yên, đời này nếu không phải cô chết thì là tôi chết.

Mạc Thanh Tuyết ngẫm lại, "Được, để cho cô ta không sống nổi ở Lâm Thành này đi."Hai người đều nghĩ rằng Mạc Thanh Yên làm việc ở đây, thì chỉ cần lên kế hoạch khiến cô mất việc là được.Nghĩ đến việc này hai người như được tiêm thêm máu gà, hăng hái đi về phía thang máy.

Đến hội trường phát ngôn, nhìn thấy sân khấu tươi đẹp, cùng nhân viên bận rộn bên trong.

Mạc Thanh Tuyết có chút giật mình không tin được, nha đầu kia trước đây không phải là ngốc muốn chết sao, là cái loại ngu ngốc không cần mạng ấy.

Bây giờ thế nhưng có thể làm ra sự kiện lớn thế này, quả thật là khiến cô ta nhìn với con mắt khác đấy.
Nghĩ đến bản thân ngoài trừ thân phận nhị tiểu thư Mạc gia, cô ta cái gì cũng không có, liền thấy cực kỳ ghen tị, cũng có cảm giác không phục.

Vì vậy càng thêm kiên định quyết tâm gây khó khăn cho Mạc Thanh Yên.

Cô ta dựa vào đâu mà có được mọi thứ, còn cô luôn luôn vị cô ta chèn ép, cả ngày bị cô ta khi dễ.

Vì vậy nên đáy lòng cô thấy rất khó chịu, bây giờ nhất định phải làm gì mới được.

Hai người nhìn xung quanh hội trường, không tìm thấy thứ gì có thể phá hỏng.

Lưu Nguyệt Nguyệt chỉ chỉ bên cạnh, "Bên kia chính là triển lãm trang sức của bọn họ, cô cảm thấy nếu như làm mất sẽ có hậu quả thế nào?"Mạc Thanh Tuyết lạnh lùng cười, "Nguyệt Nguyệt, cô làm tốt lắm, thừa nước đục thả câu, chúng ta mau tiến hành thôi."Hai người đi ra khỏi hội trường, tiến đến căn phòng bên cạnh, bị hai người bảo vệ cao lớn khỏe mạnh đứng bên ngoài chặn lại, Lưu Nguyệt Nguyệt lấy thẻ công tác ra, "Chúng tôi là nhân viên ở đây."Hai người bảo vệ nhìn thoáng qua, rồi tránh đường cho bọn họ vào.

Tiểu Ngư đang ngồi trên ghế nghịch điện thoại, thấy hai người nhân viên đi vào, liền đứng lên hỏi."Hai người có việc gì không?"Lưu Nguyệt Nguyệt tiến lên trước, "Cô là thư kí Lưu đúng không, hội trường bên kia có việc tìm cô, bên đó cần có người quản lí, vậy mà tìm một người cũng không có."Lưu Ngư nhìn đống trang sức trên bàn, biết ở đây có camera theo dõi, hơn nữa bên ngoài còn có bảo vệ, hẳn là sẽ không xảy ra việc gì, "Hai người giúp tôi trông chừng ở đây một lúc được không? Tôi qua bên kia xem có việc gì? Sẽ quay lại ngay lập tức."Lưu Nguyệt Nguyệt cùng Mạc Thanh Tuyết gật gật đầu, "Cô đi đi, chúng tôi ở đây trông giúp cô."Lưu Ngư vừa mới đi ra khỏi phòng, hai tay Mạc Thanh Tuyết liền ôm ngực, "Thì ra nhân viên của Mạc Thanh Yên cũng ngu ngốc y như cô ta vậy, đơn giản như thế đã bị chúng ta lừa đi rồi."

Chương 277: Xác nhận xem anh có phải là Cha ruột hay không

Editor: Waveliterature Vietnam

Hai mắt Lưu Nguyệt Nguyệt âm lãnh cực kỳ, lấy hộp trang sức trên bàn mở ra, cầm lấy một bộ, nắm chặt trong tay.

"Chính là bộ này."

Đây là bộ trang sức có thiết kế đẹp nhất, giá trị liên thành cũng lớn nhất, ít nhất cũng lên tới 7 chữ số.

Mạc Thanh Tuyết nhìn qua, kéo tay của cô ta qua.

"Có camera"

Hai người các cô cũng quá liều lĩnh rồi, vừa rồi mọi thứ đã sớm bị camera ghi lại, không cần hại không được Mạc Thanh Yên mà ngược lại làm hại chính mình.

Lưu Nguyệt Nguyệt quay ra nhìn camera, cười đến nham hiểm, "Cô sợ cái gì chứ, Tiểu Tuyết, cô càng ngày càng khác đó. Cô muốn chắp tay đưa cha của đứa bé trong bụng lên cho Mạc Thanh Yên sao? Tôi quá thất vọng với cô rồi."

Đây chắc chắn là chỗ đau của Mạc Thanh Tuyết, khuôn mặt trang điểm đậm hiện lên một tia tức giận.

"Lưu Nguyệt Nguyệt, cô có tư cách gì mà nói tôi chứ."

Gia đình Lưu Nguyệt Nguyệt bình thường, có thể tiến chân vào xã hội thượng lưu, còn không phải là có cô chống lưng sao. Bộ dáng khúm núm của cô ta lúc trước luôn không dám nói chuyện lớn tiếng với cô, hôm nay như thế nào lại dám nói cô như vậy, cô có chút nghi ngờ cô ta vốn không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Mạc Thanh Tuyết bị lời nói của cô ta chọc giận, ánh mắt trở nên sắc bén, lợi hại.

Lưu Nguyệt Nguyệt phát hiện ra mình bất cẩn bại lộ tâm tư, vì thế gượng cười một tiếng. Giữ tay Mạc Thanh Tuyết, "Tiểu Tuyết, tôi còn không phải là đang giúp cô sao, đừng có tức giận chứ."

Sau đó đem vòng cổ giá trị liên thành cao kia bỏ lại vào trong hộp, "Chúng ta mau đi thôi, kế hoạch hôm nay nhất định phải thành công."Hai người đi ra khỏi phòng trưng bày, bảo vệ cũng không ngăn cản họ, hai người bước nhanh rời đi, quay lại hầm gửi xe, thay quần áo, lái xe rời đi.

Mạc Thanh Yên tiễn Lệ Đình Tuyệt ra cửa, nhìn hắn lái xe rời đi. Lúc cô quay về, hình như nhìn thấy xe của Mạc Thanh Tuyết. Vì thế cô liền quay đầu lại, thế nhưng lại không thấy gì nữa.

Cô nghĩ rằng bản thân bị hoa mắt rồi, cô ta không ở nhà an ổn dưỡng thai lại chạy đến đây làm gì?

Vì vậy nghĩ đến bản thân có thể nhìn nhầm, liền đi về phía hội trường. Diệp Thanh Khuynh mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, mang bộ trang sức tinh xảo, đánh son môi cũng màu vàng nhạt, trông vô cùng cá tính.

Cô nheo mắt lạnh lùng nhìn Mạc Thanh Yên, cô đang mặc một chiếc áo phông trắng cùng quần sooc ngắn, dáng người gợi cảm xinh đẹp, khiến cho đến nữ nhân cũng phải thấy hâm mộ.

"Mạc tổng, sân khấu T không tồi, chỗ hội trường tôi cũng thấy thích. Đợi lúc nữa cô cũng đừng làm tôi thất vọng, nếu không trong lòng tôi, cô vĩnh viễn chỉ là một người hư vinh dựa vào Lệ tổng để đạt được mục đích."

Bị cô ấy nghĩ thành như vậy, trong lòng Mạc Thanh Yên cũng thấy rất khó chịu. Rõ ràng là cô dựa vào thực lực của bản thân mà làm việc, đến cô ấy lại thành ra như vậy, đây là cố tình muốn cô thấy không thoải mái sao?

"Nhà thiết kế Diệp, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ làm cô vừa lòng."Bây giờ cô phải đến hội trường xem người mẫu, kiểm tra xem bọn họ đã trang điểm xong xuôi ổn thỏa hay chưa.

Đến hai giờ chiều, khách mời đều đã đến đủ, buổi giới thiệu sản phẩm chính thức bắt đầu. Cô nhìn ngọn đèn trên sân khấu, cùng biểu hiện của nhóm người mẫu, mọi thứ đều đã được xếp đúng chỗ.

Dưới sân khấu, nhóm phóng viên cũng bắt đầu tác nghiệp, vị trí của mọi tác phẩm đều được đặt đúng chỗ.

Mạc Thanh Yên cùng Diệp Thanh Khuynh ngồi ở hàng ghế đầu tiên, trên mặt cô ấy lộ ra ý cười hài lòng. Liền nghiêng đầu sang, nói với Mạc Thanh Yên.

"Hóa ra bạn tôi cũng không có nhìn nhầm người, buổi trình diễn hôm nay cô chuẩn bị rất tốt."

Cô vốn nghĩ rằng Lệ Đình Tuyệt coi trọng sắc đẹp của cô gái này, không nghĩ tới cô ấy cũng là người có năng lực. Có thể biểu hiện vẻ đẹp trong tác phẩm của cô đến nhường này, cô tương đối thấy vừa lòng.

Buổi trình diễn nhanh chóng đi đến hồi kết, Tiểu Ngư vội vã chạy tới, thì thầm nói nhỏ vài câu với Mạc Thanh Yên. Mạc Thanh Yên nghe xong vội vã đứng lên, đi theo cô ấy đến phòng trưng bày trang sức.

Nhìn đến cái hộp cuối cùng vốn là hộp vòng cổ Nguyệt Tinh Thần, bây giờ lại biến mất, Tiểu Ngư hốt hoảng đến phát khóc.

"Mạc tổng, tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì nữa?"

Cô luôn trông chừng ở trong này, chỉ có một khoảng thời gian ngắn rời đi đến hội trường. Hơn nữa lúc đó bên ngoài cũng có bảo vệ canh chừng.

Không thể có khả năng có người vào trộm được, cho nên cô thấy vô cùng lạ kỳ.

"Mạc tổng, hiện tại phải làm sao bây giờ?"

Chương 278: Hẹn gặp

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên nheo mắt nhìn, sau đó nói với Tiểu Ngư.

"Chúng ta không phải đã chuẩn bị sẵn một bộ để đề phòng bất cứ tình huống nào hay sao? Bây giờ lấy bộ Nguyệt TInh Thần dự phòng ra đi, buổi trình diễn không thể hủy bỏ được."

Đây là khi trước các cô đã chuẩn bị sẵn rồi, bây giờ xảy ra việc này cũng chỉ có thể xử lí như vậy thôi.

"Vâng, Mạc tổng, bây giờ tôi đi lấy."

Mạc Thanh Yên lúc này mới suy xét xem Nguyệt Tinh Thần rốt cuộc đang ở đâu? Cô đi ra cửa hỏi hai người bảo vệ.

"Vừa nãy có người ngoài vào đây hay không?"

Cô nhíu mi nhìn họ, hai người bảo vệ suy nghĩ một lúc rồi nói,"Mạc tổng, không có người ngoài vào đây, tất cả đều là nhân viên trong công ty của chúng ta, bất cứ ai vào đây chúng tôi cũng kiểm tra thẻ công tác hết."

Mạc Thanh Yên nghi hoặc, nếu là nhân viên trong công ty, không thể nào có thể trộm đồ đi dược, nhất định là đã có người ngoài vào đây.

Vì vậy liền quay ra nói với bọn họ," Đưa tôi đi xem camera."

Một trong hai người đàn ông mặc đồ đen đi trước dẫn Mạc Thanh Yên đến phòng theo dõi,người ra vào căn phòng rất ít, lúc đầu Mạc Thanh Yên bảo nhân viên đang ở trong phòng đi ra, sau đó là Tiểu Ngư thay nhân viên ở lại trông chừng.

Thế nhưng đến thời khắc mấu chốt, màn hình đột nhiên biến đen.

Mạc Thanh Yên nheo mắt, "Tại sao lại thế này?"

Nhân viên trong phòng theo dõi đi đến kiểm tra, nhưng sau đó họ liếc mắt nhìn nhau, rồi cùng lắc đầu.

"Mạc tổng, máy móc có thể bị trục trặc rồi.""Vậy có thể tìm cách khôi phục đoạn bị mất được không?

Khuôn mặt Mạc Thanh Yên hơi biến sắc, tại sao lại xảy ra chuyện này? Cô không tin, rốt cuộc là người nào đã lấy vòng cổ Nguyệt Tinh Thần đi?

Đúng lúc này Tiểu Ngư gọi điện thoại đến, cô bắt máy.

"Sao rồi? Buổi trình diễn diễn ra xong chưa?"

Tiểu Ngư nhìn vẻ mặt hờn giận của Diệp Thanh Khuynh nhỏ giọng nói: "Mạc tổng, nhà thiết kế Diệp có chút mất hứng, tới lúc đó cô nhất định phải chuẩn bị tinh thần trước."

Mạc Thanh Yên lạnh lùng thở dài, cô biết Diệp Thanh Khuynh không hài lòng. Cô gái kia vốn đã không thích cô, hiện tại xảy ra việc như vậy khẳng định lại bị cô ấy hạ thấp.

Cô nói với nhân viên công tác: "Mọi người mau chóng sửa chữa lại, nếu không đồ vật bị mất ở chỗ mọi người, mọi người phải chịu trách nhiệm."

Ngay cả camera cũng bị phá hỏng, trong việc này nhân viên ở đây không thoát khỏi có phần liên quan.
"Vâng, mạc tổng."

Mạc Thanh Yên đi thang máy xuống tầng 1, nhóm phóng viên đã sớm rời đi, mấy người khách quý cũng đã đi về. lúc này công nhân của cô cùng công nhân bên Tú Nhi đều phải ở lại để giải quyết hậu quả.

Mạc Thanh Yên cắn môi, bước từng bước qua.

Thế nhưng vừa mới đi đến trước mặt Diệp Thanh Khuynh, trên mặt liền hung hăng nhận một cái tát.

Mạc Thanh Yên nâng mắt lên, khí thế quanh thân cũng không kém cạnh, lạnh lùng cười.

"Thiết kế Diệp, cô yên tâm, Nguyệt Tinh Thần của cô, tôi nhất định sẽ tìm về bằng được."

Ánh mắt Diệp Thanh Khuynh càng phát ra khí lạnh, "Mạc Thanh Yên, cô đây là cố ý phải không? Đó là tác phẩm mà tôi tâm đắc nhất, thế mà cô dám làm mất. Đã vậy còn dám mang hàng giả trình diễn trên sân khấu, cô làm tôi quá thất vọng. Lệ tổng sao có thể coi trọng một bình hoa như cô vậy chứ, một chút năng lực cũng không có."

Sự vũ nhục trong lời nói của cô ta đã bị phóng đại lên n lần, vang vọng trong khắp đại sảnh. Mọi người đều nhìn về phía này, sau đó thấp giọng nghị luận.

Vẻ mặt Mạc Thanh Yên lạnh lùng, khí thế cũng không hề suy giảm.

"Tiểu Ngư, đưa thiết kế Diệp về khách sạn."

Sau đó quay ra nói với Diệp Thanh Khuynh: "Trong vòng 3 ngày, cô nhất định phải đem Nguyệt Tinh Thần trả lại cho tôi, còn nữa buổi ra mắt hôm nay thành công như vậy, không chừng cũng là giả mà thôi."

Cô đã chuẩn bị mọi thứ hết sức vẹn toàn, cho dù xảy ra tình huống như này, nhưng buổi trình diễn cũng đã rất thành công, đây là điều không thể phủ nhận, không thể không nói Mạc Thanh Yên cũng là người có năng lực, là một người thông minh.

Mục đích của Diệp Thanh Khuynh chính là muốn làm khó cô, thế nhưng nhìn cô trầm ổn, bình tĩnh như vậy cũng thấy khá kinh ngạc. Khó trách lệ Đình Tuyệt thích cô ấy, cô gái này không giống những người khác, khiến cô cảm thấy vô cùng ghen tị.

- ------Nếu Lệ thiếu biết, thì sẽ xử lý cái tát này thế nào đây? -------

Chương 279: Mẹ là của tôi

Editor: Waveliterature Vietnam

Sau khi Diệp Thanh Khuynh rời đi, Mạc Thanh Yên phân phó nhiệm vụ cho các quản lí, sau đó cử người đi tìm Nguyệt tinh Thần.

Trung tâm hội trường xuất hiện cảnh sát, họ đến đây để tìm hiểu sự việc, lấy dấu vân tay, sau đó nói họ chờ tin tức, trong khi mấy cảnh sát đi điều tra.

Mạc Thanh Yên nhớ đến lúc trước nhìn thấy xe của Mạc Thanh Tuyết, liền có cảm giác chuyện này nhất định có liên quan đến cô ta, rất có thể là do cô ta lấy cắp.

Vì vậy liền lái chiếc xe đỏ của mình đến Mạc gia, lúc này chuông điện thoại liền vang lên, cô nhìn thấy là Trần Bang Thạc gọi đến, khẳng định là đại ca đã biết đến sự việc hôm nay rồi. Dù sao đây cũng là công ty của hắn, xảy ra chuyện nhân viên ở đây nhất định sẽ báo cho hắn đầu tiên.

Nghĩ đến dáng vẻ nghiêm túc của đại ca, cô thấy hơi sợ.

"Đại ca."

Cuối cùng cô vẫn bắt máy, nhưng giọng nói có vẻ hơi rụt rè.

"Tiểu Ngũ, hôm nay em gặp ủy khuất như vậy, có cần đại ca ra tay xử lí hay không?"

Nhìn thấy cô bị người khác đánh, hắn tức giận đến run cả người, Diệp Thanh Khuynh kia thì tính là cái gì? Vậy mà dám đánh Tiểu Ngũ. Vì vậy hắn liền cho người hành động, nhưng nghĩ đến tính tình quật cường của nha đầu kia, lại quyết định trước nói với cô một tiếng.

Đại ca không có trách cứ cô, Mạc Thanh Yên nhẹ nhàng thở ra.

"Đại ca, đây là do em thất trách, làm liên lụy đến danh tiếng của công ty, là trách nhiệm của em. Tiểu Ngũ đã trưởng thành rồi, Đại ca không cần lo lắng, em có thể giải quyết chuyện này."

Nghe giọng nói ôn nhu của cô, Trần Bang Thạc uống một ngụm lớn rượu vang, hắn đã thật lâu rồi chưa có gặp cô. Hắn rất muốn rất muốn đến gặp cô, nếu không phải vì Tuyên Thành bề bộn nhiều việc, hắn nhất định sẽ bay đến bên cô.Thế nhưng nha đầu kia lại không biết tình cảm của hắn, giống như bây giờ cô nói chuyện điện thoại vẫn có chút e dè, cô vẫn còn rất sợ hắn.

"Được, Đại ca tin tưởng em, tuy nhiên, nếu cần thứ gì, có thể gọi cho anh bất cứ lúc nào."

Mạc Thanh Yên nở nụ cười nhạt, "Cảm ơn Đại ca."

Tắt điện thoại rồi, nụ cười vẫn còn treo trên môi cô, Đại ca thế nhưng không có trách mắng cô, còn quan tâm cô nữa, cuối cùng cũng có thể cởi bỏ gánh nặng tâm lý rồi.

Đến Mạc gia, thân thể của Mạc lão gia tử đã tốt hơn một chút, đang ở trong vườn hóng mát. Thấy Mạc Thanh Yên về, ông vui vẻ gọi tên cô.

"Tiểu Yên, con về rồi đó à."

Mạc Thanh Yên đi đến bên cạnh ông, "Ông nội, hôm nay sắc mặt ông tốt lắm, sau này nên ra vườn nhiều một chút."Thím Thích mang ra vườn một ít đồ ăn, bà cùng chú Thích đang hái ít rau trong vườn. Lúc này đều cười gọi Mạc thanh Yên một tiếng, "Đại tiểu thư."

Mạc Thanh Yên cũng đi vào, cùng hái cà chua với bọn họ, Mạc lão gia tử nhìn cô như vậy, cùng nhà A Thích chơi đùa vui vẻ dưới ánh mặt trời. Không khỏi cũng nở nụ cười tươi, nha đầu này cũng là một đứa nhỏ số khổ.

Mất cha mẹ từ năm 3 tuổi, từ nhỏ đã luôn ở bên cạnh ông. Ông cũng vô cùng cưng chiều cô, vì vậy trước kia cô ngây thơ đơn thuần như một tờ giấy trắng. Rời đi năm năm, bây giờ cô đã thành thục hơn nhiều rồi.

Hy vọng cô sẽ luôn sống tốt, đây là tâm nguyện lớn nhất của ông.

Đến lúc ăn tối, lão ia tử ăn đến đặc biệt ngon miệng, ăn hai bát cơm, thím Thích cười nói.

"Đại tiểu thư, cô nên quay về đây sống đi, cô xem hôm nay lão thái gia ăn uống tốt như này. Nếu có cô ở bên mỗi ngày, thân thể lão thái gia nhất định sẽ càng ngày càng khỏe mạnh."

Mạc Thanh Yên cười cười, gắp đồ ăn vào trong bát lão gia tử, "Con sống một mình đã quen rồi, hơn nữa con không phải vẫn về thăm ông nội thường xuyên sao?"

Lúc này Mạc Thanh Tuyết cũng về đến nhà, nghe được âm thanh của Mạc Thanh Yên, liền đi vào nhà ăn, ngồi đối diện cô.

"Mạc Thanh Yên, cô lại quay về đây lấy lòng ông nội đấy à, cũng ân cần quá nhỉ."

Ngữ khí nói chuyện quái đản, khiến bầu không khí ấm áp trong nhà ăn toàn bộ đều bị phá hủy. Mạc lão gia tử đập mạnh đôi đũa xuống bàn, liếc mắt nhìn cô ta một cái.

"Tiểu Tuyết, con nói cái gì đấy hả? Đây là em của con, đây cũng là nhà của con bé, nó muốn về lúc nào cũng đều được hết."

Chương 280: Rất đau

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên vốn đã tức giận, cô biết rằng dáng người của mình rất đẹp, chỉ là vẫn luôn cất giấu. Chính là mùa hè muốn giấu không được, hôm nay lại còn gặp chuyện như vậy, cô thật sự rất tức giận.

Không nghĩ tới Lệ Đình Tuyệt lại lấy cô ra làm trò đùa, vì thế khuôn mặt nhỏ nhắn càng ngày càng tối sầm.

"Lệ Đình Tuyệt, anh thật đáng ghét."

Nhìn đến gương mặt đỏ bừng của cô, hai má phính hồng hồng, càng tăng thêm sự đáng yêu của cô ấy. 

Lệ Đình Tuyệt cúi đầu nở nụ cười, đem cô chọc đến mức giận.

"Tôi đã cho em cơ hội, là do em không tự chọn áo tắm cho mình."

Kỳ thật anh đã sớm vì cô mà chuẩn bị thật tốt, chỉ là sợ đến lúc đó cô ấy không chịu mặc, nên mới có lòng tốt đưa cô ấy đi mua. Lại gặp loại sự tình này, tuy rằng anh vẫn rất khó chịu, vừa nhìn thấy được anh lại cảm thấy thành công.

Một cô gái xinh đẹp như vậy, làm người đàn ông của cô ấy, đương nhiên trên mặt phải có quang lâu.

Lệ Đình Tuyệt mang cô đi suối nước nóng Mộc Sơn, nơi này là thánh địa của các cặp yêu nhau đến định ước, có thể tắm suối nước nóng, còn có thể đi dạo trong rừng rậm, nghe điểu ngữ, thưởng thức mùi hoa. 

Xe dừng lại bãi đỗ xe dưới chân núi, Mạc Thanh Yên híp mắt nhìn về phía ngọn núi. 

Lệ Đình Tuyệt dắt tay cô, "Đi lên, có thể đi được không?"

Anh nhìn như không tin tưởng cô lắm, Mạc Thanh Yên lại nở nụ cười, "Anh yên tâm đi em có thể lên được."
Trước kia cô thường hay đi việt dã, cho nên với độ cao này cũng không làm khó cô được? Chỉ là cô đã quên mất, chính mình đang mang đôi giày cao gót sau phân, đi rồi cô mới đại khái cảm nhận được, cô lại không đi được. 

"Không đi nữa, tại sao anh không nói muốn đến nơi như này?"

Sớm biết vậy cô đã đổi đôi giày thể thao, chân cảm giác như muốn chặt đứt. 

Lệ Đình Tuyệt xấu xa cười, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt cô, "Lên đi, để anh cõng em lên."

Mạc Thanh Yên thầm nở nụ cười, hướng về phía lưng của anh, hai tay vòng qua cổ anh. Cô có thể cảm nhận được tấm lưng rộng lớn cùng thân thể khỏe mạnh của anh.

Cái lưng này thật giống ba của cô, khi cô còn nhỏ, ba cũng thường cõng cô trên lưng đi chơi. Nghĩ đến đây thôi vẻ mặt của cô lạnh xuống, đầu cô tựa vào vai anh. Ngửi được mùi lãnh hương trên người anh, cô liền nhắm mắt lại. 

Cô đột nhiên nhớ đến, Ngôn Ngọc từng nói trên người anh có thương tích, không thể vận động kịch liệt được. Vì thế ngăn anh lại, "Lệ Đình Tuyệt, trên người anh có thương tích đó, anh mau thả em xuống, em có thể tự đi được."

Người đàn ông đang hưởng thụ cảm giác vợ mình nằm trên lưng, luyến tiếc thả cô xuống.Thanh âm trầm thấp mị hoặc, môi mỏng khẽ mở."Lưng anh dư sức cõng em."

Anh đem cô cõng lên lưng đi đến đỉnh núi, lúc anh thả cô xuống, mày hắn nhẹ cau lại. Tay anh nắm chặt lại, bởi vì nhịp tim đập nhanh không thể khống chế. Gương mặt xinh đẹp của anh hiện lên một tia thống khổ.

Mạc Thanh Yên nhìn hoàn cảnh xung quanh, tất cả đều là rừng trúc, đặc biệt u tĩnh, cũng đặc biệt mát mẻ. Cô vẫn là lần đầu tiên biết được, Lâm thành lại có một địa điểm như vậy. 

Lệ Đình Tuyệt ẩn nhẫn, trán anh đã nổi gân xanh đập thình thịch, anh trấn định lại mình rồi chỉ chỉ căn nhà gỗ phía trước. 

"Em đi thay quần áo trước đi, rồi anh sẽ dạy em bơi."

Đây chính là mục đích hôm nay của anh, chỉ dạy cô thật tốt, vậy thì khi gặp nước cô ấy sẽ không có cơ hội gặp nguy hiểm.

Mạc Thanh Yên gật gật đầu, hai cánh tay nhỏ bé vươn dài ra. Sau đó liền quay về phía anh cười ngọt ngào, "Lệ Đình Tuyệt, em cũng không phải là một đệ tử tốt đâu nha."

Kỳ thật khi còn ở Tuyên thành, đại ca cũng từng ép buộc cô học bơi, nhưng mỗi lần cô học đều làm đại ca tức đến chết. Cô đối với nước rất là sợ hãi, cho nên là vượt qua không được.

Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu, sau đó liền sãi chân dài bước vào phòng khác thay quần áo. Vừa bước vào phòng tắm, anh liền nâng tay che ngực lại. 

"A......"

Đau đến mức thở dài một hơi, nơi đó tựa như có kim đâm vào, từng chút từng chút một.

Anh lấy điện thoại ra tìm dãy số của Ngôn Ngọc, "Hiện tại miệng vết thương của tôi rất đau? Làm thế nào để giảm bớt?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau