LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 271 - Chương 275

Chương 271: Đứa bé đến cha cũng không cần

Editor: Waveliterature Vietnam

Anh không có thói quen để ý người khác, nên căn bản không có cảm giác gì, bây giờ muốn nhìn gì đó là muốn xem cho thỏa thích.

Anh tự đến đón mấy đứa nhỏ, không cho mấy người Nguyên Thành đến giúp, anh muốn xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với ba đứa nhỏ. Angela thì anh không cần lo lắng, tiểu nha đầu kia vừa đáng yêu lại còn tri kỉ nữa.

Khó khăn nhất là hai tiểu tử kia, thật sự rất thông minh, vì vậy anh phải tự thân xuất mã mới được.

5 rưỡi mở cửa, Lệ Đình Tuyệt nhớ đến lời của Mạc Thanh Yên, Angela đang ở lớp mầm, anh đi đến đón cô bé trước. Angela thấy Lệ Đình Tuyệt tới đón liền cực kỳ vui vẻ, liền quay ra nói với bạn học.

"Mấy bạn thấy không? Cha tớ đến đón tớ đó."

Một nhóm mấy cô bé đứng cạnh đó đều nhìn theo hướng Angela chỉ, nhất thời đều kêu lên ngạc nhiên.

"Thật cao, còn đẹp trai nữa."

Angela đắc ý cười thật tươi, "Điều đó là đương nhiên rồi."

Lúc này cô giáo của Angela mới đỏ mặt gọi tên cô bé, cô bé vội vã chạy tới, lao vào lòng Lệ Đình Tuyệt.

"Chú tới đón cháu, cháu vui lắm đó."

Hai cánh tay mũm mĩm ôm lấy khuôn mặt của Lệ Đình Tuyệt, nụ cười tươi ngọt ngào. Lệ Đình Tuyệt nhìn tiểu nha đầu này làm nũng, mỉm cười, trái tim mềm nhũn.

Sau đó đi đến lớp xuất sắc đón 2 tiểu bánh bao đẹp trai, hai tiểu tử nhìn thấy anh đến đón, khuôn mặt liền trở nên lạnh lùng.

"Tiểu di của bọn cháu đâu?"Không phải mẹ đã nói sẽ đến đón bọn họ tan học sao, bây giờ thế nào lại thành ông chú này rồi, hơn nữa đây còn là nam nhân chuẩn bị cướp mẹ của bọn nhóc nữa chứ.

"Cát Cát, chú đẹp trai nói sẽ mua đồ chơi cho chúng ta đấy."

Angela vui vẻ nói chuyện cùng hai anh trai, thế nhưng khi nhìn đến khuôn mặt lạnh lùng của hai cậu, đôi mắt khẽ chớp, không hiểu hai cậu vì sao lại không vui?

"Cát Cát, hai anh không phải muốn có cái robot biến hình kia sao? Chú đẹp trai nói sẽ mua cho hai anh đấy."

Tiểu nha đầu một mực nói chuyện giúp Lệ Đình Tuyệt, thế nhưng hai cậu nhóc đang đi phía trước lại chẳng hề quan tâm, hoàn toàn thờ ơ.

Trong mắt Lệ Đình Tuyệt lóe lên tia sáng, may mắn anh đã sớm có chuẩn bị. Nhắn Mạc Thanh Yên bảo người làm không cần đến đón bọn nhóc. Vì vậy bây giờ hai cậu nhóc kia chỉ có thể lên xe anh ngồi, hôm nay hai cậu nhóc nguyện ý cũng được, không nguyện ý cũng thế, đều phải đi cùng anh.

Cuối cùng vẫn phải ngồi xe của Lệ Đình Tuyệt, đi đến cửa hàng đồ chơi trong trung tâm thành phố, Angela cực kỳ vui vẻ, nhảy nhót như một tiểu tinh linh, lắc lắc món đồ chơi trên tay. Mà hai tiểu bánh bao kia đến liếc mắt cũng không muốn, chỉ có thể đi theo phía sau Angela giúp cô bé bỏ đồ vào xe đẩy của Lệ Đình Tuyệt ở phía sau.

Bọn họ phải để ý cô bé, nếu không cô bé sẽ đi lạc mất.Lệ Đình Tuyệt đi theo sau mấy đứa nhỏ, lấy di động ra, tìm một dãy số rồi ấn nút gọi.

"Cậu có biết trẻ con thích cái gì hay không?"

Tại sao hai cậu nhóc kia cái gì cũng không thích, đến cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái.

Ngôn Ngọc uống một ngụm cà phê, cười nói: "Sao tôi biết được chứ, xung quanh cũng đâu có đứa bé nào, cậu thử hỏi Lãnh Nhiên xem."

Sau đó Lệ Đình Tuyệt gọi Lãnh Nhiên đến, Lãnh Nhiên nhìn khung cảnh bạn nhỏ Angela muốn mang cả cửa hàng đồ chơi về nhà, mà hai tiểu bánh bao lạnh lùng kia, khuôn mặt không biểu cảm đứng bên cạnh cô bé.

Hai cậu bé cái gì cũng không lấy, chỉ một mực nhìn thẳng, trông giống như hai vệ sĩ của Angela.

Lãnh Nhiên không nhịn được nở nụ cười, "Tuyệt, không nghĩ đến cậu cũng có thể đưa trẻ con đi chơi đấy?"

Một người vừa cao lãnh lại thích yên tĩnh như anh, thế nào lại có thể chịu được tiếng trẻ con líu ríu bên tai? Thì ra anh có thể vì một người phụ nữ mà thay đổi đến như này.

Lệ Đình tuyệt vuốt vuốt lông mày, "Giúp tôi đối phó với hai tiểu tử này, hỏi xem hai đứa thích cái gì? nếu không hai đứa nó sẽ không cho tớ gặp mẹ."

Lãnh Nhiên ở trong lòng yên lặng oán thầm, hai cậu nhóc kia, trong lòng mẹ của mấy đứa đều có cả ba đứa, đừng chọn lựa nữa. Hơn nữa Tuyệt là một người hoàn hảo như vậy, có tìm cũng không ra tật xấu nào, còn không mau mau chạy theo anh, để anh cưới mẹ của mấy đứa về nhà.

Anh đương nhiên không dám đem những lời này nói ra, liền cất bước đi đến, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Angela.

"An An, cháu càng ngày càng xinh đẹp rồi."

Chương 272: Làm không tệ

Editor: Waveliterature Vietnam

Angela vui vẻ, cười ngọt ngào đi tới bên cạnh anh, làn váy công chúa nhẹ bay, nhỏ giọng chào anh. 

"Thật không ạ? An An lúc nào cũng rất xinh đẹp đó. Chú Lãnh trông cũng rất đẹp trai ạ."

Angela là một cô bé nói năng luôn rất ngọt ngào, Lãnh Nhiên bị vẻ đáng yêu của cô bé làm tan chảy, sau đó quay ra nói với Lệ Đình Tuyệt.

"Sau này tôi nhất định sẽ sinh một cô con gái đáng yêu như Angela vậy."

Chỉ nghĩ thôi đã thấy vô cùng tốt đẹp rồi, xinh đẹp, lại đáng yêu. Ôm con gái như vậy ra ngoài, người ta khẳng định sẽ đố kỵ với anh.

Angela vừa đứng nói chuyện với anh, vừa đợi nhân viên đóng gói đồ chơi, nghĩ đến buổi tối đống đồ chơi này sẽ được đưa đến nhà, cô bé sẽ có rất nhiều đồ chơi mới đó.

Lãnh Nhiên đi về phía hai bánh bao nhỏ, "Băng Khối, Dương Quang, hai cháu sao không chọn đồ chơi vậy?"

Hai cậu bé không trả lời, Lãnh Nhiên cầm lấy một chiếc xe điều khiển từ xa, "Có thích cái này không?"

"Ngây thơ."

"Cái kia thì sao?"

"Nhàm chán."

Cuối cùng mặt mày Lãnh Nhiên mặt mày xám xịt trở về, lắc đầu với Lệ Đình Tuyệt.

"Hai cậu nhóc này cũng quá khó tính rồi, chẳng giống những đứa nhỏ bình thường gì cả."

Lệ Đình Tuyệt xoa lông mày, thì ra Mạc Thanh Yên nói không sai, hai đứa nhóc này rất khó chiều.

Sau đó mấy người rời khỏi cửa hàng đồ chơi, liền nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết cùng Lưu nguyệt Nguyệt ở phía trước. Lệ Đình Tuyệt nhìn về phía ba đứa nhỏ, nói với Lãnh Nhiên.

"Cậu dẫn bọn nhỏ đến nhà hàng bên kia chờ tôi."Hôm đấy diễn ra hôn lễ, ba đứa nhỏ đến phá đám cưới của họ. Với tính cách của Mạc Thanh Tuyết, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn nhỏ.

Lưu Nguyệt Nguyệt đẩy tay Mạc Thanh Tuyết, "Cô nhìn kìa, cha của đứa bé cũng đến mua đồ dùng cho nó kìa."

Cả tầng này đều là cửa hàng bán đồ trẻ em, vì vậy cô ta nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt ở đây, phản ứng đầu tiên là cho rằng anh đến mua đồ dùng cho trẻ con, hơn nữa rất có thể là cho đứa bé trong bụng của mạc Thanh Tuyết.

Mạc Thanh Tuyết cười đi về phía trước, "Tuyệt, sao Lãnh nhị thiếu lại mang theo mấy đứa trẻ con thế kia? Là con nhà ai vậy?"

Cô có cảm giác mấy đứa bé kia rất quen, thế nhưng Lệ Đình Tuyệt lại đứng che phía trước, khiến cô nhìn không rõ lắm.

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng quay ra nhìn cô ta, "Là con của họ hàng nhà cậu ấy."

Mạc Thanh Tuyết vươn tay kéo anh, muốn dựa vào trong lòng anh, nhưng bị anh lạnh lùng gỡ ra, còn lùi về sau mấy bước.

"Xin tự trọng."

Mạc Thanh Tuyết khẽ cắn môi, gượng cười."Tuyệt, em biết là anh cũng yêu đứa bé của chúng ta mà, anh cũng đã đến đây rồi, chúng ta cùng nhau đi mua quần áo cho cục cưng đi."

Vốn dĩ hôm nay cô ta cũng không muốn mua gì, nhưng cô ta có hẹn cùng Lưu Nguyệt Nguyệt, không tiện từ chối. Thế nhưng không nghĩ đến lại có thể gặp được Lệ Đình Tuyệt ở đấy, cô ta cực kỳ vui vẻ.

Lệ Đình Tuyệt từ lâu đã biết da mặt cô ta rất dày, lúc này nghe xong cũng chỉ cười lạnh một tiếng.

"A, Mạc tiểu thư, cô nghĩ nhiều rồi, cha của đứa bé này là ai, cô còn không biết rõ hay sao?"

Nói xong anh xoay người rời đi, chỉ để lại một bóng lưng vừa lạnh lùng lại không chút lưu tình.

Mạc Thanh Tuyết cắn răng, đứa nhỏ này cô không thể giữ lại rồi. Nếu không ba tháng sau, anh nhất định sẽ đến tận nhà mang cô đi xét nghiệm ADN, đến lúc đó cô ta cũng không còn cách nào nữa.

Nghĩ đến đây, ánh mắt cô ta càng trở nên âm u hơn, trong lòng cũng đã có chủ ý.

————————

Lúc Mạc Thanh Yên đến nhà hàng, đã là hai giờ sau. Mấy đứa nhỏ đã sớm đói bụng không chịu được, Lệ Đình Tuyệt liền gọi đồ ăn, cho mấy đứa ăn trước.

"Thực xin lỗi, mẹ tới muộn."

Angela cầm thìa, cái miệng nhỏ nhắn nhai thức ăn, ăn uống đặc biệt vui vẻ. Nghe được tiếng của mẹ, liền ngẩng đầu lên.

"Tiểu Yên, An An đói quá, không đợi mẹ được."

Mạc Thanh Yên xoa đầu cô bé, "Mau ăn đi, không cần phải chờ mẹ."

Lệ Đình Tuyệt vươn tay kéo cô ngồi xuống bên cạnh anh, Mạc Thanh Yên nhanh mắt nhìn hai đứa con trai của mình, thật may, hai đứa nhóc vẫn đang tao nhã dùng cơm, căn bản không để ý đến cô.

Cô lấy tay đẩy anh, muốn anh cách xa cô ra một chút.

Chương 273: Diễn xuất không tệ

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt hiểu ý của cô, nhưng anh không để ý, vẫn để ngón tay trong lòng bàn tay cô, gãi nhẹ làm cô thấy hơi ngứa.

"Mau ăn cơm đi, em nhất định là đói bụng rồi."

Sau đó gắp thức ăn vào bát cho cô, nhìn cô ăn, cả quá trình đều không ngẩng mặt lên nhìn những người khác trên bàn.

Mạc Thanh Yên bắt đầu hưởng thụ sự chăm sóc của anh, thế nhưng cô vẫn nhận thấy những ánh mắt đang dừng trên người mình, không khỏi cảm thấy có vài phần áp lực. Vì vậy liền liếc trộm những người đang ngồi trên bàn, Angela đang "Hổn hển...... Hổn hển......" ăn rất ngon miệng.

Thỉnh thoảng cô bé lại nâng cái đầu nhỏ nhắn lên, nhìn đến người này người kia, cuối cùng nở nụ cười ngọt ngào với Lệ Đình Tuyệt.

Còn hai đứa con trai của cô, hai đôi mắt lạnh lùng cứ thế nhìn chằm chằm Lệ Đình Tuyệt, giống như muốn lấy mạng anh bằng ánh mắt vậy.

Cô cắn nhẹ môi, cảm thấy áp suất thấp trên bàn ăn, thật sự rất nhạt nhẽo.

Vì thế liền quay ra chu môi với Lệ Đình Tuyệt, nhỏ giọng nói: "Đều tại anh đó, nhìn Băng Khối cùng Dương Quang kìa, hai đứa nó đều tức giận rồi."

Ba đứa nhỏ vốn đã thiếu thốn tình yêu của cha, cho nên tâm lý có phần mong manh, vì vậy nên cô đặc biệt chú ý đến sức khỏe tâm lý của chúng.

Nếu lấy tính cách trước kia của Lệ Đình Tuyệt, khẳng định sẽ không quan tâm hay để ý đến những người khác. Thế nhưng bây giờ nhìn đến vẻ mặt buồn bã của cô gái bên cạnh, cùng dáng vẻ không vui của cô. Anh thế nhưng cảm thấy bản thân lo lắng, vì thế cầm đũa ăn cơm.

Thỉnh thoảng lại cùng Lãnh Nhiên tán gẫu một hai câu, đem lực chú ý trên người cô dời đi.

Mạc Thanh Yên nhẹ nhàng thở ra một hơi, Băng Khối cùng Dương Quang cũng có phần thả lỏng hơn. Angela ăn xong liền thấy mệt mỏi, ngồi một chỗ rầm rì."Angela, con làm sao vậy?"

Angela ngáp một cái, "Buồn ngủ, An An buồn ngủ rồi."

Mạc Thanh Yên nhấc cô bé ra khỏi ghế rồi ôm vào lòng, bàn tay nhè nhẹ vỗ, cô bé cùng dần dần nhắm mắt.

Tiểu nha đầu này từ nhỏ thân thể đã yếu đuối, lúc còn ở trong bụng bị hai anh trai đoạt hết chất dinh dưỡng, khi chào đời nặng không đến 4kg, phải chăm sóc rất cẩn thận mới nuôi lớn được, cho nên thường xuyên cảm thấy cơ thể mệt mỏi.

Tuy rằng khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của cô bé trông rất đáng yêu, nhưng trên người lại chẳng có bao nhiêu thịt, dáng người nhìn cũng không cao như những đứa cùng tuổi, cho nên nhìn qua giống một đứa bé mới ba tuổi.

Lệ Đình Tuyệt ghé mắt nhìn thoáng qua, một bàn tay của cô bé nhét vào trong quần áo của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo ý cười thỏa mãn, cái miệng còn phun nước bọt, có vẻ ngủ rất ngon.

Nhìn như vậy anh không khỏi nhíu mày, một cô gái gầy yếu như Mạc Thanh Yên, thế nhưng có thể ôm được đứa bé nặng mấy chục cân sao, vì vậy liền đưa tay ra ôm cô bé.
"Để anh ôm cho."

Mạc Thanh Yên cười nhẹ, ánh mắt lo lắng, giọng nói rồi hành động của anh cứ thế hiện ra trước mắt cô, khiến cô cảm nhận được sự ấm áp. Cô thế mà có loại ảo giác, giống như cha của bọn nhỏ đang gánh vác trách nhiệm vậy.

Có người đến chia sẻ trọng trách trên vai, loại cảm giác này thực vi diệu.

Lệ Đình Tuyệt bế Angela, tiểu nha đầu cọ cọ trong lòng anh, ngủ mơ nói ra những lời vô nghĩa. 

"Cha...... Mà, ăn ăn......"

Hai người nhìn nhau cười, tiểu gia hỏa này rốt cuộc mơ thấy cái gì? Thế nào lại là cha, lại là ăn thế, nhất định là mơ đến đồ ăn ngon rồi.

Nhưng Mạc Thanh Yên lại thấy chua chát trong lòng, bọn nhỏ vĩnh viễn đều sẽ nhớ đến cha ruột, đó là quan hệ huyết thống không thể chối bỏ. Mà nhắc đến nam nhân kia cũng khiến đáy lòng cô đau nhói, cô không có can đảm đi điều tra xem anh là ai.

Bởi vì nó là một vết sẹo, càng chạm vào chỉ càng đau đớn thêm mà thôi.

"Chúng ta mau về nhà thôi, ngày mai còn phải đến trường nữa."

Băng Khối cùng Dương Quang tự mình xuống ghế, sau đó nhướn mày nhìn Lệ Đình Tuyệt.

"Cháu đã gọi cho chú Văn đến đón, Lệ Đình Tuyệt chú mau đưa Mi Mi cho dì nhỏ đi."

Mạc Thanh Yên có thể nghe ra được hai cậu nhóc đối với Lệ Đình Tuyệt có địch ý, bây giờ ngay cả đưa cô và nhà, hai đứa cũng không đồng ý, đã đến mức thủy hỏa bất phân rồi.

Chương 274: Ép đến bước đường cùng

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt không đưa cô bé cho Mạc Thanh Yên, mà ôm cô bé đến bên xe của họ.

Mạc Thanh Yên đưa tay nhận cô bé, xoa nhẹ tay anh, để anh không tức giận, anh nhìn cô một cái, sau đó xoay người, giúp cô đóng cửa xe lại.

Xe chậm rãi chuyển bánh, Lệ Đình Tuyệt nhét một tay trong túi quần, nhìn chiếc xe biến mất trong dòng xe cộ đông đúc.

Lãnh Nhiên đi tới, vỗ vào vai anh."Tuyệt, cảm giác chịu khổ sở dễ ăn không?"Sau đó một ánh mắt lạnh chết người liền bắn về phía anh, anh càng phát ra tiếng cười lớn hơn, "Ha ha, vẫn là bộ dáng hai tiểu tử kia có chút giống cậu."Lệ thiếu thế nhưng cũng có ngày hôm nay, việc này khiến Lãnh Nhiên thấy có chút ngoài ý muốn.

Giống như lúc mới gặp Mạc Thanh Yên, Lệ thiếu làm sao sẽ có cái bộ dạng nam nhân như thiên thần thế kia.

Bởi vì cậu ta không trị được nữ nhân kia, bây giờ ngay cả con của cô ấy cũng trị không nổi, quả thật là khắc tinh mười phần luôn rồi.

Lệ Đình Tuyệt để lại cho anh một bóng lưng lạnh lùng, lúc này tâm trạng người nào đó thật sự rất kém.

Bị từ chối đã đành, thế nhưng lại là bị hai cậu nhóc từ chối.

Tâm trạng bây giờ có thể tốt mới là lạ.Lãnh Nhiên nhanh chân đuổi theo, "Tuyệt, cậu cũng đừng có như vậy, bây giờ trước đi tìm hiểu thêm về trẻ nhỏ đã, biết đâu sẽ phát hiện ra mấy đứa nhỏ thích thứ gì."Lệ Đình Tuyệt thấy cách này không tồi, trước hết phải tìm ra điểm đột phá từ Angela, dù sao cũng là tam bào thai, tính cách tuy rằng có phần khác nhau, ít nhất cũng phải biết được sở thích chứ.

Không phải nói có chuyện tâm linh tương thông sao?Mạc Thanh Yên đắp chăn cho Angela, thấy cô bé ngủ rất thoải mái, không khỏi nở nụ cười nhẹ.

Hôm nay cô bé chắc cũng đã chơi mệt rồi, không biết Lệ Đình Tuyệt cùng mấy đứa Băng Khối ở chung với nhau thế nào?Thế nhưng nghĩ lại, hai cậu nhóc kia cũng không phải là trẻ con bình thường, những cách bình thường để dụ dỗ trẻ nhỏ không dùng được với hai nhóc này.

Mạc Thanh Yên tắm rửa xong, mặc một chiếc váy ngủ bằng tơ tằm màu trắng, chuẩn bị nghỉ ngơi sớm một chút.

Đúng lúc này tiếng di động vang lên, cô vươn tay ra lấy bắt máy.
Khuôn mặt yêu nghiệt tuấn tú của Lệ Đình Tuyệt liền xuất hiện trong màn hình, một vẻ mặt thản nhiên, hình như vĩnh viễn cũng không thể thấy được dù chỉ một tia mất bình tĩnh, trừ lúc tâm trạng anh tốt, thì góc cạnh trên gương mặt có nhu hòa đi một chút."Anh về đến nhà rồi à?"Cô cứ nghĩ rằng anh sẽ đi chơi cùng mấy người Lãnh Nhiên, không nghĩ tới anh lại về nhà sớm như vậy.

Lệ Đình Tuyệt nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô, cùng bộ đồ ngủ gần như trong suốt, hầu kết khêu gợi khẽ lăn lộn.

Ánh mắt nóng bỏng sáng rực lên, môi mỏng khẽ mở."Anh muốn ôm em ngủ."Chỉ một câu nói thế nhưng làm cho tim Mạc Thanh Yên run rẩy, có lẽ nữ nhân khi yêu ai cũng như vậy, dễ dàng bị ** chỉ bởi một câu nói.

Lúc nào trong lòng cũng chỉ nghĩ đến người kia, mà bây giờ người kia lại nói muốn ôm mình ngủ.

Đương nhiên là sẽ cảm thấy hơi kích động, liền nở nụ cười ngọt ngào."Em biết là anh muốn." Thật ra thì cô cũng muốn, nhưng nghĩ đến bọn nhỏ, cô lại lấy lòng nói với anh: "Để sau này em bồi thường lại cho anh có được không?"Nghe được âm thanh mềm mại của cô, nam nhân nào đó lại càng không giữ được bình tĩnh, khẽ liếm làn môi mỏng, ánh mắt lại tối đi một chút."Em định bồi thường anh như thế nào?"Anh rõ ràng biết Mạc Thanh Yên đang nhắc đến điều gì? Thế nhưng lại muốn cô nói hẳn ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên đỏ lên, "Anh không biết là gì sao? Vậy coi như em chưa nói gì đi."Ách......

Sắc mặt nam nhân nào đó đen đi rất nhiều, trước đó con ngươi âm hiểm còn mang theo chút ấm áp, mà lúc này lại từ ấm áp chuyển sang lạnh lẽo, tựa như rơi vào một hồ băng lạnh giá.

Thời gian như bị ngừng lại, Mạc Thanh Yên cũng nhận ra sự thanh đổi của anh, lúc nãy trên mặt còn mang theo ý cười, mà bây giờ là khuôn mặt lạnh lẽo không hơn.

Đột nhiên Lệ Đình Tuyệt mở miệng, "Yêu thương nhung nhớ, chủ động nhiệt tình, em có làm được không?"Ý tứ như này cũng quá rõ ràng rồi, thế nhưng trong đầu Mạc Thanh Yên hiện lên hình ảnh kia, không khỏi cúi đầu khẽ cười."Ừ, có thể."

Chương 275: Video năm năm trước

Editor: Waveliterature Vietnam

Ba ngày sau,Tú Nhi tuyên bố sẽ cử hành lễ ra mắt sản phẩm mới tại Lâm Thành, Lâm Thành là thủ đô của nước T, tổng công ty của Tú Nhi ở đây, cho nên liền chọn nơi bày làm địa điểm tổ chức.

Mạc Thanh Yên đến hội trường xem qua một lần, mỗi đồ vật trong đó đều kiểm tra lại một lượt, không có gì sai sót.

Sau đó đi đến phòng trưng bày trang sức, trước cửa là hai người bảo vệ cao lớn mặc đồ đen.

Mạc Thanh Yên đẩy cửa đi vào, bên trong là nhân viên của Tú Nhi, Mạc Thanh Yên nhìn mấy hộp trang sức đang đặt trên bàn.

Mở từng hộp ra xem, có tất cả ba mươi hai bộ trang sức, đã được xếp theo thứ tự trình diễn trên sân khấu.

Mạc Thanh Yên xem qua một lúc, đối với mấy thứ rực rỡ chói mắt như này cô không có hứng thú lắm, bình thường cô ra ngoài cũng không đeo trang sức, cô không thích cái cảm giác trên tay có vật trói buộc.

Người của Tú Nhi gọi cô một tiếng, "Mạc tổng."Mạc Thanh Yên nhìn thời gian, "Đợi lát nữa nhân viên của tôi bên này ăn cơm xong sẽ đến thay với mọi người."Cô gái khẽ gật đầu, "Cám ơn mạc tổng."Mạc Thanh Yên liền đi ra ngoài, hai giờ chiều chương trình chính thức bắt đầu, cho nên còn cách lúc đó một khoảng thời gian.

Mạc Thanh Yên liền chuẩn bị đi ăn cơm, thì Tiểu Ngư chạy tới."Mạc tổng, có người tìm cô."Mạc Thanh Yên thấy cô ấy kích động như vậy, liền đoán được là ai, chỉ cần là nữ nhân nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt xong đều sẽ có dáng vẻ như vậy.

Bởi vì Angela cũng có dáng vẻ như này, nên Mạc Thanh Yên hiểu rất rõ.

Vì thế liền chỉ vào trong phòng trưng bày trang sức, "Bọn họ cũng chưa ăn cơm, cô đi thay ca với bọn họ một chút."Tiểu Ngư gật gật đầu, "Được, Mạc tổng, Lệ tổng đang đợi cô trong phòng nghỉ."Mạc Thanh Yên khẽ mỉm cười, sau đó đi đến phòng nghỉ, nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt một thân âu phục đứng cạnh cửa sổ hút thuốc.

Cặp mắt tà khí lại có phần đào hoa khẽ híp lại, đem điếu thuốc đến gần môi, hút một hơi.Không biết anh đang suy nghĩ điều gì? Nhưng động tác anh hút thuốc thật sự rất đẹp, làm cho Mạc Thanh Yên đứng đó ngây người.

Đây là lần đầu tiên cô cẩn thận nhìn kĩ anh, liền phát hiện ra, anh so với nữ nhân còn đẹp hơn mấy phần.

Giống như cô mà đứng bên cạnh anh, sẽ bị lu mờ, kém cỏi đi rất nhiều.

Tại sao làn da của anh có thể đẹp như vậy được chứ?Anh bình thường không có chú ý những thứ này, không cần phải dùng đến mỹ phẩm dưỡng da, không như cô mỗi lần ra ngoài đều phải trang điểm, giữa người với người cũng quá khác biệt rồi.

Cảm giác được ánh mắt ôn nhu đang nhìn mình chằm chằm, Lệ Đình Tuyệt liền xoay người nhìn lại, thấy cô đứng cách đó không xa, nhìn anh chăm chú.

Vì vậy liền dập tắt điếu thuốc, đôi chân thon dài thẳng tắp đi về phía cô.
Đem cô ôm vào trong lòng, khóe miệng nở nụ cười nhạt."Hôm nay em bận lắm phải không?"Anh đã nhìn qua hội trường cùng phòng trưng bày, cực kỳ hoàn mỹ, anh rõ ràng năng lực của cô, cho nên không hề lo lắng khi cô nhận bản hợp đồng này.

Mạc Thanh Yên gật đầu, "Từ sáng đến giờ còn chưa được ngồi nghỉ, đi giày cao gót chạy qua chạy lại, mệt mỏi quá."Cô tựa vào lồng ngực anh, có loại cảm giác ỷ lại, nữ nhân chung quy vẫn cần phải có một nơi để dựa vào.

Vất vả cả một ngày, bây giờ được nằm trong một cái ôm ấm áp, sau đó nghe giọng nói thân thiết của anh.

Giống như tất cả mọi việc đều không còn quan trọng nữa, tất cả mọi lo âu, buồn phiền hay toan tính xấu xa cứ thế mà biến mất.

Lệ Đình Tuyệt cúi đầu hôn lên môi cô, Mạc Thanh Yên hừ nhẹ một tiếng, khịt mũi đẩy anh ra."Ây, toàn mùi thuốc lá."Lệ Đình Tuyệt nâng tay xoa môi, cúi đầu nở nụ cười."Sau này lúc gặp em sẽ không hút thuốc."Nếu không sau này muốn hôn cô, cô lại không đồng ý, đây là mất nhiều hơn được.

Lệ Đình Tuyệt ôm cô đi về phía sô pha, "Ăn cơm trước đã, ăn cơm xong anh phải đi rồi, máy bay cất cánh lúc hai giờ, đi công tác."Mạc Thanh Yên nhìn từng món ăn tinh xảo trên bàn, nghe thấy anh phải đi công tác, lại không có khẩu vị để ăn nữa.

Đối diện quảng trường trung tâm, một chiếc xe thể thao màu trắng dừng lại.

Mạc Thanh Tuyết đeo kính râm.

hỏi Lưu Nguyệt Nguyệt bên cạnh.

"Cô chắc chắn hôm nay Mạc Thanh Yên xuất hiện ở đây chứ?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau