LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 266 - Chương 270

Chương 266: Những gì của Mạc Thanh Yên, cô đều muốn

Editor: Waveliterature Vietnam

Nhìn thấy cánh hoa hồng trải đầy đất, Mạc Thanh Yên quay lại nhìn chằm chằm Lệ Đình Tuyệt, không ngờ anh còn lãng mạn như vậy. Mạc Thanh Yên là một người phụ nữ bình thường, cô cũng rất hưởng thụ.

Trong lòng ngọt ngào, nhấc chân muốn đi vào.

Lệ Đình Tuyệt lại ôm lấy cô: "Để tôi ôm em vào."

Cô gật đầu, ngọt nào cười. Cô cảm giác có chút không chân thật, giống như đang nằm mơ vậy. Lệ Đình Tuyệt ôm cô vào trong phòng, ôm cô đến phòng ngủ. Trên giường cánh hoa hồng được xếp thành hình trái tim.

Lệ Đình Tuyệt bế cô xoay tròn vài vòng sau đó ngã vào chiếc giường mềm mại. Anh xoay người đặt cô ở phía trên. Lúc này anh mặc một chiếc sơ mi màu trắng, áo âu phục bị bẩn đã bị anh cởi ra đưa cho nhân viên khách sạn đi giặt.

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt nóng bỏng, một đêm đặc biệt như đêm nay, anh có thể bình tĩnh mới là lạ.

Anh nhẹ nhàng hôn lên mắt cô sau đó thở dốc:

"Tiểu Yên, làm sao bây giờ? Em đẹp quá, tôi nhịn không được."

Anh đang cực lực khắc chế bản thân mình, chỉ cần tiếp xúc với cô, anh liền trở nên cơ khát khó nhịn. Hầu kết khêu gợi trượt qua trượt lại, ánh mắt trầm như một chiếc hồ sâu không đáy nhìn Mạc Thanh Yên, khiến cô cũng trở nên khẩn trương.

Cô nâng tay ôm lấy cổ anh: "Em biết, nhưng mà em vẫn còn trong kỳ sinh lý, làm sao bây giờ?"

Nói xong cô nở nụ cười, lần đầu tiên cô cảm thấy kỳ sinh lý đến không đúng thời điểm. Nếu có thể, cô cũng muốn cho anh. Muốn khiến anh vui vẻ, anh vui, cô cũng sẽ vui.

Bàn tay to rộng của Lệ Đình Tuyệt mơn trớn khuôn mặt cô, ánh mắt càng thêm sâu. Ngón tay lướt qua đôi môi của cô, sau đó đi thẳng đến cổ áo chữ V của cô. Những nơi ngón tay anh đi qua đều để lại một trận tê dại.
Mạc Thanh Yên khẽ run, tay anh giống như có điện vậy. Vì sao anh mới chỉ nhẹ nhàng vuốt ve mà cô đã khó chịu như vậy. Hơn nữa, cảm giác này càng ngày càng mãnh liệt.

Anh cúi đầu cười xấu xa, khẽ cắn lỗ tai cô.

"Tôi có cách, em chỉ cần nghe theo tôi là được."

Nói đến đây dưới bụng lại dấy lên một đám lửa khiến anh sắp chịu không nổi. Vì thế cúi đầu hôn cô, bàn tay vòng quanh bả vai của cô.

Băng Khối và Dương Quang ra khỏi thang máy, tầng này chỉ có một phòng, đó chính là phòng 7777. Bọn họ rất nhanh đi tới cửa. Thấy cửa phòng khép kín, đôi lông mày nhỏ bé nhăn lại.

Vì thế nghiêng đầu, ghé tai vào sát cánh cửa muốn nghe động tĩnh bên trong. Nhưng phòng này cách âm cũng quá tốt, không nghe thấy bất kỳ tiếng gì.

Dương Quang có chút lo lắng: "Mẹ thật là ngốc, vậy mà cùng tên kia vào phòng khách sạn."

Băng Khối tự hỏi một chút, cuối cùng có chủ ý: "Chúng ta xuống lầu ở trong xe chờ mẹ. anh có cách khiến cho mẹ phải về nhà."Bên trong phòng, hai người càng hôn càng nhiệt tình. Thân thể cũng ngày càng nóng. Mạc Thanh Yên khẽ rên rỉ, vô ý thức mà đáp lại. Đôi tay nhỏ bé của cô ôm chặt anh, hoàn toàn không biết phải làm sao bây giờ.

Lệ Đình Tuyệt buông tha cho đôi môi sưng đỏ của cô, tinh tế khẽ hôn, nơi anh đi qua đều để lại dấu vết. Lệ Đình Tuyệt kéo lấy bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên nơi nào đó đang căng phồng khó chịu của anh.

Mạc Thanh Yên sợ tới mức rụt lại, thật nóng. Anh lại cúi đầu cười.

"Đừng sợ, nó chỉ là muốn gần gũi em."

Mạc Thanh Yên không biết phải đáp lại thế nào, chỉ biết tức giận cắn vai anh một cái.

"Lưu manh."

Lệ Đình Tuyệt khẽ ngồi dậy, một tay cởi cúc áo sơ mi, ánh mắt nóng bỏng bần chăm chú nhìn cô.

"Em đến cởi giúp tôi."

Mạc Thanh Yên nâng tay giúp anh cởi áo. Anh lôi kéo tay cô cởi từng cúc từng cúc một. Thân hình cường tráng hoàn mỹ của anh dần dần lộ ra.

"Yên nhi, nhớ kỹ hôm nay là ngày kỷ niệm thứ nhất của chúng ta, ngày 20 tháng 5 năm 2018."

Sau đó anh cúi người, Mạc Thanh Yên liền ghé vào người anh.

Anh tà khí cười: " Hôn tôi."

Chương 267: Tin tưởng

 Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên lúc này bối rối không chịu nổi, thân hình nhỏ bé run rẩy. Nghe thấy anh nói, cô khẽ cắn môi sau đó ôm lấy anh, chậm rãi hôn lên. Động tác trúc trắc ngây ngô.

 

Khi hai môi chạm vào nhau, tim hai người đều đập nhanh hơn, khẩn trương, kích động.

 

Bàn tay to lớn của Lệ Đình Tuyệt giữ lấy đầu cô, bắt đầu công thành chiếm đất.

 

Mạc Thanh Yên có thể cảm nhận rõ ràng sự biến hóa của thân thể Lệ Đình Tuyệt, giống như càng ngày càng vội vàng.

 

"Yên Nhi, giúp anh."

 

Giọng anh khàn khàn như mang theo hơi lửa, sắp đốt cháy Mạc Thanh Yên. 

 

Mạc Thanh Yên nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của anh, khóe môi khẽ nhếch, vô cùng thẹn thùng.

 

Đúng lúc này điện thoại của Mạc Thanh Yên lại vang lên, tay cô hơi dừng lại. Đôi mắt mê ly của người đàn ông có chút không vui. Nâng tay giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô : "Chuyên tâm một chút, đừng xem điện thoại."

 

Mạc Thanh Yên biết anh đang rất ham muốn,nhẫn nhịn có bao nhiêu khó chịu. Vì thế nhấp nhấp môi, tiếp tục.

 

Nhưng mà điện thoại cứ vang suốt làm cô không thể chuyên tâm. Cô quay đầu nhìn chiếc điện thoại vẫn đang sáng lên nói :

 

"Chờ một chút, để em xem là ai."

 

Cô sợ bọn nhỏ có chuyện gấp tìm mình, cho nên quyết định nghe điện thoại.

 

Vừa mới cầm lấy di động thắt lưng đã bị anh kéo lấy, trên trán anh tràn đầy mồ hôi. Kéo cô vào trong ngực, hôn cổ và lỗ tai của cô. Mạc Thanh Yên nhìn thấy là Băng Khối gọi đến, nhanh chóng bắt máy.

 

Nhưng đại não vẫn mơ mơ hồ hồ. Lệ Đình Tuyệt xấu xa này, anh cố ý khiến cô không thể tập trung suy nghĩ.

 

Mạc Thanh Yên phải cắn ngón tay mới không phát ra âm thanh xấu hổ.

 

"Mẹ, em gái không thấy đâu, mẹ mau về nhà, chúng con không tìm thấy em đâu."

 

Người phụ nữ đang tư tưởng hỗn độn nào đó lập tức tỉnh táo.

 

"Cái gì? Sao lại không thấy em đâu? Các con đã tìm khắp nhà chưa?"

 

Nghe điện thoại cô lập tức đẩy ra Lệ Đình Tuyệt. Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, lẩm bẩm.

 

"Em phải về nhà, phải về nhà."

 

Lệ Đình Tuyệt vốn tưởng rằng đêm nay sẽ là một đêm tuyệt vời, bây giờ mà dừng lại chẳng khác nào muốn lấy mạng anh. Nhưng nhìn đến bộ dáng sốt ruột của cô, anh cầm hai vai cô.

 

"Làm sao vậy?"

 

Nước mắt Mạc Thanh Yên chảy xuống : "Không...không thấy Angela đâu."

 

Lệ Đình Tuyệt lập tức bình tĩnh, ôm lấy cô : "Đừng sợ, có tôi ở đây, con bé chắc chắn sẽ không có chuyện gì."

 

Mạc Thanh Yên khẽ khóc lên, cô biết anh rất có bản lĩnh, có anh ở bên cạnh cô luôn có cảm giác an toàn. Nhưng mà không thấy Angela đâu cô vẫn rất sợ hãi, sợ là do Mạc Thanh Tuyết gây nên.

 

Cũng sợ cô bé bị kẻ xấu bắt đi. Cô không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ nữa. 

 

Cô đẩy anh, mặc quần áo nói : "Chúng ta nhanh lên, em sợ, sợ thật sự sẽ đánh mất con bé."

 

Lệ Đình Tuyệt cũng nhanh chóng mặc quần áo, hai người xuống lầu. Lệ Đình Tuyệt lái xe còn Mạc Thanh Yên không ngừng gọi điện thoại. Không có ai bắt máy, điện thoại của Angela tắt máy.

 

Cô lo lắng muốn chết, gọi cho Băng Khối cũng không có ai nghe.

 

Băng Khối cùng Dương Quang nhìn thấy chiếc Bentley ra khỏi gara, nhanh chóng chạy về hướng nhà của bọn họ.

 

Hai đứa bé vỗ tay hoan hô.

 

"Chú Văn, chúng ta về nhà thôi."

 

Hai đứa bé, một đứa lạnh lùng, còn một đứa lại tràn đầy tà khí. Lúc này cả hai khóe miệng đều tràn đầy tươi cười. Cuộc chiến với người đàn ông kia xem như chính thức bắt đầu.

 

Xe dừng ở cửa nhà Mạc Thanh Yên, cô đẩy cửa xe ra nghiêng ngả lảo đảo chạy vào trong nhà. Lệ Đình Tuyệt bước nhanh qua ôm lấy cô.

 

Cảm nhận được hơi thở nam tính và nhiệt độ ấm áp của cơ thể của anh, nỗi sợ hãi trong cô giảm vài phần. Hai người vào cửa.

 

Nhìn thấy Angela đang ngồi trên thảm phòng khách chơi, xung quanh cô bé là chú heo nhỏ Bội Kỳ, còn có mấy con búp bê Barbie.

 

"Bội Kỳ, Kiều Trì, Tiểu Yên, Tiểu Tuyệt, mau đến ăn cơm nào." Giọng nói ngây thơ ngọt ngào.

 

Chương 268: Sự phản kích của anh

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên khẽ ôm cổ cô bé, nâng mặt cô bé lên nhìn nhìn. Cô bé thấy là mẹ và chú đẹp trai thì nhanh chóng che miệng, sợ hai người nghe thấy những lời mình vừa nói.

"An An, con vừa đi đâu vậy?"

Thấy bảo bối nhỏ của chính mình còn an toàn ở nhà, cô vừa mừng vừa kích động.

Mà ánh mắt Lệ Đình Tuyệt trầm xuống, anh đã rõ chuyện gì xảy ra. Hai tên nhóc kia chắc chắn là cố ý. Một đêm có ý nghĩa như vậy lại bị phá hủy.

Lúc này Khối Băng và Dương Quang đi đến, lúc đi ngang qua Lệ Đình Tuyệt, hai tên nhóc còn quay lại làm mặt quỷ với anh.

"Chú có thể đi rồi, nơi này không chào đón chú."

Mạc Thanh Yên nhìn Angela cái gì cũng không biết, cô để cho bé tiếp tục chơi sau đó hỏi Băng Khối: "Không phải con nói không tìm thấy em sao? Không phải em vẫn ở nhà sao?"

Băng Khối trầm ổn, thản nhiên nhìn thoáng qua Angela: "Lúc nãy bọn con mới chơi trốn tìm, em gái trốn quá giỏi cho nên bọn con không tìm thấy em."

Mạc Thanh Yên nhìn con trai của mình, than nhẹ một tiếng.

"Chơi trò chơi có cần nói nghiêm trọng như vậy không? Con có biết là mẹ đã rất lo lắng không?"

Lúc đó cô rất sợ hãi, cô nhóc kia vốn đã không để người bớt lo, đã đi lạc mấy lần cho nên cô đối với chuyện như thế này rất nhạy cảm.

Băng Khối làm bộ gãi gãi đầu: "Bởi vì bọn con còn nhỏ mà, cho nên mỗi khi sợ hãi sẽ tìm mẹ đầu tiên."

Lời giải thích này rất hợp lý, bọn họ vẫn chỉ là những đứa trẻ, có chuyện gì cũng sẽ tìm mẹ, Mạc Thanh Yên cũng chỉ cười cười sau đó nhìn mấy đứa: "Angela, Băng Khối, Dương Quang, mấy đứa lên lầu ngủ đi."
Angela đứng lên, chạy đến bên cạnh Lệ Đình Tuyệt ôm lấy đùi anh:

"Con muốn ngủ với chú đẹp trai."

Dương Quang đi ngang qua, nắm lấy bàn tay mũm mĩm của Angela nói: "Lát nữa anh muốn gọi video với tiểu ngạo kiều, em có muốn gọi cùng không?"

Đôi mắt to tròn của Angela lập tức sáng lên, quay lại nhìn Lệ Đình Tuyệt, cuối cùng lựa chọn anh trai nhỏ.

"Có ạ."

Cô bé được Dương Quang dắt lên lầu. Băng Khối đứng ở không xa quét mắt nhìn thân hình cao lớn của Lệ Đình Tuyệt.

"Trễ rồi, để người đàn ông xa lạ ở trong nhà mẹ thấy có được không?"

Một bộ dáng ông cụ non, lời nói của cậu bé khiến mặt Mạc Thanh Yên không khỏi đỏ lên. Đây là ước định giữa bọn họ, muốn làm gương cho Angela.
Cô nâng tay sờ đầu con trai.

"Mẹ biết rồi."

Sau đó cô đi về phía Lệ Đình Tuyệt: "Em tiễn anh về."

Sắc mặt lệ đình tuyệt càng đen. Mạc Thanh Yên ôm lấy cánh tay anh, kéo anh ra ngoài.

"Thật sự xin lỗi anh, em đã hứa với bọn nhỏ, buổi tối không thể đưa đàn ông về nhà."

Trong sân, mùi hoa thơm nức mũi, trên con đường hơi tối hiện lên bóng dáng của thon dài của hai người ôm hôn nhau khó rời. 

Cuối cùng người đàn ông nào đó bị cô đẩy ra khỏi cửa: "Đi đường cẩn thận, về nhà nhớ gọi điện thoại cho em."

Sau đó cánh cửa "Cạch " một tiếng đóng lại, người đàn ông đứng ở cửa nhìn ngọn đèn sáng trên lầu. Anh thề, một ngày nào đó anh sẽ vào ở chỗ này, mỗi ngày ở cùng cô.

Xoay người trở lại trên xe, cô đơn bao trùm, anh rút một điếu thuốc ra hút. Nhíu nhíu mi, trước kia anh thích im lặng,thích một mình.

Nhưng bây giờ, anh thích có cô ở bên cạnh. Thích cái miệng nhỏ nhắn suốt ngày lải nhải của cô, thích mùi hoa nhài thản nhiên trên người cô.

Suy nghĩ đến hình ảnh vừa rồi ở khách sạn, anh khẽ liếm môi. Hương vị của môi cô quá mê người, ngọt ngào mềm mại.

Mạc Thanh Yên đi lên lầu, vào phòng ngủ của hai đứa con trai. Cô ngồi vào bên cạnh giường, nhìn hai đứa con trai ôm gối ôm hỏi:

"Hai đứa có phải không muốn mẹ kết hôn."

Chương 269: Hắn chỉ cưới người phụ nữ hắn yêu

Editor: Waveliterature Vietnam

Băng Khối cùng Dương Quang liếc nhìn nhau, thật ra hai cậu bé cũng đã sớm nghe Mẹ Trần nói qua, mẹ xinh như vậy. Cô cũng phải kết hôn, có người đàn ông yêu cô.

Những việc này tuy hai cậu không hiểu, nhưng từ trước cũng không có quá chống đối.

Bởi vì trước đó chuyện này chưa từng xảy ra, nên cũng không hề lo lắng.

Mà bây giờ, mẹ hình như thật sự thích người đàn ông kia, việc này giống như thứ mà mình yêu thích nhất bị đoạt đi vậy, Băng Khối cùng Dương Quang không bỏ qua việc này được.

"Đây là việc của mẹ."

Vẻ mặt của hai cậu nhóc đều lạnh lùng, tuy rằng bảo hai cậu bé có cùng sở thích với nhau, thế nhưng tính cách lại hoàn toàn bất đồng. Cô cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hai cậu nhóc có cùng một vẻ mặt, nhịn không được cười thật tươi.

Cô liền đi qua, xoa xoa đầu hai cậu nhóc.

"Hai đứa yên tâm, nếu như các con không đồng ý, vậy mẹ sẽ không kết hôn nữa."

Những lời này xem như là cô cam kết với con trai, cũng là để hai đứa không quá buồn. Cô vĩnh viễn đặt các con ở vị trí đầu tiên, quan trọng nhất, còn tình cảm của bản thân chỉ còn cách xếp thứ hai.

Nghe được lời của Mạc Thanh Yên, sắc mặt hai cậu bé tươi tắn hẳn lên, chỉ cần cô vẫn còn yêu thương mấy cậu là đủ rồi.

Ngày hôm sau, cô đưa mấy đứa nhỏ đến trường xong, liền đến công ty. Chính thức hợp tác cùng Tú Nhi, bây giờ cô sẽ bề bộn rất nhiều việc. Vì vậy cô đến công ty rất sớm, bắt đầu họp.

Một buổi sáng trôi qua cực kỳ bận rộn, thẳng đến giờ nghỉ trưa khi mọi người đi ăn cơm, cô vẫn còn ngồi trong văn phòng xem tài liệu, buổi chiều cô còn phải đến xem nơi sản xuất một lần.

Cô chăm chú làm việc nên không phát hiện cửa văn phòng bị đẩy ra, một người cao lớn bước vào phòng. Tận đến lúc bị người xách lên như xách một con gà, cô mới ngẩng đầu lên nhìn đến khuôn mặt tuấn tú đẹp trai phía sau.Cô liền vươn tay lên ôm lấy cổ hắn, "Sao anh lại đến đây?"

Sắc mặt Lệ Đình Tuyệt âm trầm, ôm cô đi về phía sô pha, ngồi xuống. Mà cô ngồi trên đùi hắn, nở nụ cười ngọt ngào.

"Ai, Lệ Đình Tuyệt, người ta đang nói chuyện với anh đó."

Lúc này Lệ Đình Tuyệt mới quay ra nhìn cô, "Bây giờ là mấy giờ rồi, mà em còn ngồi đây làm việc."

Nha đầu này là một người cuồng công việc, từ lúc hắn biết cô, hắn đã rõ ràng. Cho nên lúc hắn gọi điện thoại cho cô không có người bắt máy, sau đó lại gọi cho thư ký của cô, nghe Trần Ngư nói, cô đang làm việc không cho người khác quấy rầy.

Vì vậy hắn liền đến đây, còn mang theo cơm trưa.

Mạc Thanh Yên lè lưỡi, "Cũng đâu phải buổi tối đâu, với lại công việc ban ngày cũng không có gì nhiều."

Sau đó quay ra nhìn đồ đặt trên bàn trà cạnh đó, liền hôn lên mặt hắn một cái. "Cảm ơn, em đói lắm rồi đó."

Cô quay người muốn lấy đồ ăn, nhưng tay Lệ Đình Tuyệt vẫn đang giữ chặt thắt lưng cô, cô chỉ có thể quay đầu nhìn hắn. 

"Em đói lắm rồi, anh mau buông tay ra đi."

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đều là ý cười, cái miệng nhỏ hơi chu lên, làm nũng với hắn.

Lệ Đình Tuyệt nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, khóe miệng cong lên, sắc mặt cũng tốt lên không ít.

"Không đủ."

Mạc Thanh Yên nghe hiểu ý của hắn, tối hôm qua còn chưa có được thỏa mãn, nam nhân này vốn đã không vui, bây giờ là cố tình làm khó cô đây mà.

Vì thế cô khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi hắn. Hôn nhẹ một hồi,làn môi hắn miết lên môi cô, hai người dần trở nên gấp gáp, hé miệng, đưa lưỡi quấn lấy lưỡi đối phương.

Nụ hôn mỗi lúc một kịch liệt hơn, hơi thở của Lệ Đình Tuyệt cũng theo đó mà càng nặng nề, hắn xoay người đem cô đặt dưới thân, bàn tay to xoa nhẹ trên lưng cô như đang an ủi.

Ngay khi cả hai đều không kiềm chế được, thì bụng của Mạc Thanh Yên kêu lên vài tiếng.

Lệ Đình Tuyệt nghe vậy liền dừng lại, cắn lên môi cô một cái, "Em đói bụng rồi, ăn cơm trước đã."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên đỏ bừng, nhìn đến lồng ngực đang phập phồng của hắn, lúc nãy cô cảm thấy bản thân trở nên mềm nhũn như nước vậy, một cảm giác thật mãnh liệt. Hóa ra khi thích một người, là nghĩ muốn đem bản thân hoàn chỉnh đến trước mặt anh ấy.

Chương 270: Đánh nhau

Translator: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt nắm chặt nhẫn cưới trong tay, anh đáng lẽ muốn đêm nay trước mặt tất cả mọi người cầu hôn cô, muốn mọi người biết rằng, cô là nữ nhân của Lệ Đình Tuyệt anh. Thế nhưng kế hoạch lại bị phá vỡ ngay thời khắc mấu chột, nên tâm trạng có chút khó chịu.

Chuyện cầu hôn chỉ còn cách đợi đến thời điểm thích hợp lại thực hiện, đôi mắt âm hiểm mang theo tia mệt mỏi. Cảm giác ôm cô trong ngực thật tốt, thân hình mềm mại cứ thế gắt gao dán chặt lấy người anh.

Anh có thể ngửi thấy mùi hoa nhài tự nhiên thoang thoảng trên người cô, hai mí mắt cũng dần hạ xuống, tĩnh tâm nghỉ ngơi.

Xe dừng trước cửa nhà Mạc Thanh Yên, tài xế liếc mắt nhìn ra phía sau, Boss cùng Yên tiểu thư đều đang nhắm mắt nghỉ ngơi, anh không dám làm phiền gọi bọn họ xuống xe.

Qua một hồi lâu, Mạc Thanh Yên đột nhiên mở to hai mắt, "A, ngủ quên mất rồi, sao anh không gọi em dậy?"

Cô vừa dứt lợi, hai mắt anh cũng chậm rãi mở ra, mang theo vẻ lười biếng sau khi tỉnh dậy. Anh ôm cô chặt hơn một chút, "Hay là qua nhà anh đi?"

Mạc Thanh Yên xoa xoa hai mắt, ngáp một cái, "Em phải về nhà cùng bọn nhỏ nữa."

Thật ra là cô hơi sợ, cùng anh về nhà, buổi tối nhỡ đâu anh lại muốn cái kia thì sao, Ngôn Ngọc cũng đã nói rõ trong vòng nửa năm không thể vận động kịch liệt, thế nên cô cũng không dám đi trêu chọc anh. Nếu không thân thể anh lại xuất hiện vấn đề, như vậy thật sự rất phiền toái.

Mạc Thanh Yên cầm tay anh, "Em về đây, anh về nhà nghỉ ngơi sớm một chút."

Lệ Đình Tuyệt đưa mắt sang, nhìn khuôn mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, cùng cặp mắt trong suốt đẹp như nước của cô. Yết hầu anh lăn lên lăn xuống, bàn tay to ôm trọng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Hai đôi môi cứ thế chạm vào nhau, cảm giác ấm áp làm hai người đều có chút không kiềm chế được mà há mồm, hai cái lưỡi cuốn lấy nhau dây dưa một chỗ, cứ thế dây dưa, triền miên không dứt.

"Ngô......"
Mạc Thanh Yên trong lúc vô thức hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới nhớ tới tài xế vẫn đang ngồi trong xe, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên nhanh chóng. Cô nghĩ muốn lùi ra sau, nhưng Lệ Đình Tuyệt lại không cho.

Bàn tay đang ôm cô càng giữ chặt, không cho cô cơ hội lui ra, chỉ có thể say mê, chìm đắm trong nụ hôn của anh.

Tài xế ngồi phía trước thấy được động tĩnh phía sau, đại não ông kêu lên một tiếng … sau đó không dám nhìn về phía sau lần nữa.

Thời điểm nụ hôn kết thúc, trong mắt hai người đều ánh ra lửa sáng nhiệt tình, hô hấp cũng chưa ổn định. Lệ Đình Tuyệt nhìn đôi môi hơi sưng đỏ của cô, lại hôn nhẹ lên đó lần nữa, hai mắt tối lại.

"Em đừng về nhà."

Trong âm thanh khàn khàn trầm thấp của anh vang lên sự ẩn nhẫn, Mạc Thanh yên nghe được tiếng tim đập nhanh hơn. Cô nhẹ mím môi, sau đó lắc đầu, cuối cùng tiến đến bên tai anh nói nhỏ, "Chờ vết thương của anh khỏi hẳn, em sẽ cho anh."

Thật ra không chỉ anh có cảm giác như này, mà cô cũng có.

Nói xong cô rời khỏi cái ôm của anh, mở của xe, một làn gió nhẹ thoáng qua, sau đó cô bước ra ngoài. Lệ Đình Tuyệt nâng môi mỉm cười, nhìn cô cười tươi vẫy tay chào anh, anh nâng tay xoa nhẹ đôi môi có chút đỏ, nở nụ cười mê hoặc, quyến rũ.

Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên đến công ty, bận rộn chuẩn bị cuộc họp, không để ý đến những tin tức trên Internet.

"Mạc tổng, chúng tôi tin tưởng cô."

"Mạc tổng, cô đừng suy nghĩ nhiều quá."

Lúc hội nghĩ bắt đầu, đồng nghiệp trước khi đi ra đều cổ vũ cô, khiến cô thấy có chút ngoài ý muốn.

Cô nở nụ cười nhẹ, "Cám ơn!"

Tiểu Ngư là người cuối cùng, đi đến trước mặt cô, "Mạc tổng, cô có cần chúng tôi thuê thủy quân giúp cô không?"

Dù sao bây giờ cư dân mạng đang mắng chửi Mạc Thanh Yên, nói cô cướp chồng của em gái, hại cô ấy một xác hai người.

Mạc Thanh Yên nở nụ cười nhẹ, "Không cần đâu, tôi cũng không để ý những thứ này."

Từ 5 năm trước trải qua bạo lực Internet, cô đã biết rõ sự lợi hại của nó, có thể khiến 1 người rơi vào ngõ cụt không lối thoát. Nhưng bây giờ cô đã mạnh mẽ hơn trước rồi, năng lực thừa nhận cũng tốt hơn nhiều, có thể nhắm mắt làm ngơ, bỏ ngoài tai những lời khó nghe đó.

Đúng lúc này điện thoại của cô lại vang lên, thấy là giáo viên chủ nhiệm của Angela, cô liền bắt máy.

"Mẹ của An An, hôm nay Angela cùng bạn học ở lớp đánh nhau, cô có thể tới trường học bây giờ không."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau