LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 261 - Chương 265

Chương 261: Điều tiếng

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên đầu đầy hắc tuyến, sao cô lại sinh ra ba tên yêu nghiệt này. Mới có mấy tuổi, cô nói dối một chút đều không lừa được, có chút tủi thân. Bởi vì có hai đứa con trai IQ cao cùng với một đứa con gái tinh quái, người mẹ có chỉ số thông minh bình thường như cô, rõ ràng kém cỏi rất nhiều.

Angela đi theo hai anh trai, Mạc Thanh Yên khẽ chu cái miệng nhỏ nhắn.

Lệ Đình Tuyệt ôm lấy cô: "Đi thôi."

Sau đó người phụ nữ nào đó đang rất khó chịu, liền đem tất cả tức giận trút lên người đàn ông bên cạnh.

"Hừ, đều tại anh, vừa nãy anh không nên hôn em, bọn nhỏ đều rất thất vọng về mẹ nó rồi, tên đàn ông xấu xa này."

Lệ Đình Tuyệt ôm chặt cô: "Ừ, anh xấu xa. Môi em mê người như vậy, anh thật sự nhịn không được, tại anh."

Có loại khen người như vậy sao? Có điều dường như rất êm tai, Mạc Thanh Yên tựa đầu vào trong ngực hắn.

"Lát nữa anh cách xa em một chút, Băng Khối và Dương Quang còn chưa thể tiếp nhận anh, em không muốn hai đứa nó buồn, phải chú ý tâm lý của bọn trẻ."

Nghe lời của cô, suy nghĩ Lệ Đình Tuyệt có chút bay xa, cô đối với bọn nhỏ thật sự rất tốt. Nếu hai bọn họ có con, cô cũng sẽ để ý như vậy sao? Chỉ là nghĩ đến những lời bác sĩ nói hôm nay về kết quả xét nghiệm cùng với lời bác sĩ ở thành phố T nói giống nhau như đúc.

Sắc mặt anh trầm xuống rất nhiều, ôm cô càng chặt.

Băng Khối và Dương Quang ngồi trên xe nhà mình, Angela thì lên xe Lệ Đình Tuyệt. Hai anh vừa mới nói rồi, phải làm cho mẹ về nhà, nếu không sau này sẽ không giúp bé đi gặp tên nhóc kiêu ngạo nữa.

Nghĩ đến tên nhóc kiêu ngạo nâng tay xoa đầu mình, sau đó dặn bé phải cẩn thận, hắn thật sự rất tốt. Nhưng mà tên nhóc kia đặc biệt cao lãnh, không thích chơi với người khác, nếu không phải là các anh giúp, bé căn bản ngay cả nói chuyện với cậu đều nói không được.Cuối cùng suy ngẫm xong, tiểu công chúa Angela quyết định đem chuyện của mẹ và chú đẹp trai ném ra khỏi đầu, anh trai nhỏ chiến thắng hết thảy.

Mạc Thanh Yên đi đến xe chỗ Băng Khối, khom người cười ngọt ngào.

"Có muốn đi nhà chú Lệ chơi không?"

Lệ Đình Tuyệt hôm nay muốn ở cùng với cô, vì hôm nay là ngày 520, ngày này rất đặc biệt. Cho nên cô muốn lấy lòng hai đứa con trai, muốn hẹn hò 5 người một lần.

Băng Khối lạnh lùng liếc cô: "Một tuần không về nhà rồi, mẹ cứ nghĩ đi."

Dương Quang tà khí cười: "Không ngoan."

Thái độ của hai đứa con khiến Mạc Thanh Yên mất mát quay trở về xe Lệ Đình Tuyệt. Trên xe Angela đang ôm cổ Lệ Đình Tuyệt, tay nhỏ ôm thật chặt, hai người không biết đang nói chuyện gì mà nhìn bộ dạng rất vui vẻ.
Mạc Thanh Yên ngồi vào xe, Lệ Đình Tuyệt với tay nắm lấy tay cô, Mạc Thanh Yên nhìn anh lắc lắc đầu.

"Bình thường tụi nhỏ đều không bám em, rất hiểu chuyện, hôm nay tại sao lại không để anh và em ở cùng nhau?"

Lệ Đình Tuyệt một tay ôm Angela, một tay nắm tay Mạc Thanh Yên, khuôn mặt tuấn tú có một tia không vui. Tuy rằng chỉ có một ngày không gặp, nhưng hắn có cảm giác rất lâu không gặp rồi. Hắn rất nhớ cô.

Hắn giống như càng ngày càng không thể rời xa người phụ nữ này rồi.

Angela vẫn nhớ kỹ lời các anh nói, vì thế nháy đôi mắt to tròng ngập nước nhìn Mạc Thanh Yên.

"Tiểu Yên, mẹ nên quay về nhà."

Nói xong nhanh chóng ghé vào vai Lệ Đình Tuyệt, không dám nhìn mẹ và chú đẹp trai.

Lệ Đình Tuyệt quét mắt nhìn cô nhóc ghé vào trên người mình, biết khẳng định là hai thằng nhóc kia giở trò quỷ.

Mạc Thanh Yên kiên quyết nghe lời ba đứa nhỏ, cô về nhà rồi, người đàn ông nào đó lạnh lẽo thê lương ngồi trong xe hút thuốc.

Mạc Thanh Yên cùng mấy đứa trẻ chơi một lát, trở về phòng tắm bồn nước nóng thoải mái, cầm điện thoại chơi game.

Lúc này một cái tin nhắn gửi đến, cô mở ra.

"Lén xuống dưới, anh chờ em ở dưới cửa, không đợi được em tuyệt không trở về."

Chương 262: Muốn ôm mấy cái bánh bao nhỏ này về nhà

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên trượt xuống giường, chạy đến bên cửa sổ đã nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt đứng dưới lầu, dựa vào cửa xe hút thuốc. Bộ dáng có chút tà khí, rất quyến rũ. 

Mạc Thanh Yên mím môi cười, lấy điện thoại ra gọi cho anh. 

Lệ Đình Tuyệt bắt máy, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói ngọt ngào động lòng người của cô.

"Lệ Đình Tuyệt, hút ít thuốc thôi. "

Anh ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt hai người gặp nhau. Anh bỗng có loại ảo giác,hai người bọn họ giống như Ngưu Lang và Chức Nữ, cách nhau cả dải ngân hà. 

"Xuống dưới."

Ánh mắt anh thâm thúy, mang theo một chút chờ đợi. Anh vứt thuốc lá xuống đất, dùng chân dập tắt, sau đó đứng thẳng dậy, tay đút vào túi quần chăm chú nhìn cô.

Bây giờ đã là bảy giờ tối, anh đã chờ cô hai tiếng đồng hồ, kiên nhẫn sắp bị mài hết. Nếu cô không xuống, anh chỉ còn cách đi lên khiêng cô xuống. Ba đứa nhóc kia anh không tâm. 

Mạc Thanh Yên bất đắc dĩ cười: "Nhưng mà mấy đứa nhỏ đều ở phòng khách canh chừng không cho em ra ngoài. "

Nếu không phải vì vậy cô đã sớm xuống tìm anh. Ba đứa nhỏ đều không phải đứa nhỏ bình thường, không lừa được. 

Lệ Đình Tuyệt tiến gần thêm một chút, nhìn nhà cô sau đó chỉ chỉ cửa sổ. 

"Em khá nhanh nhẹn, có thể xuống từ chỗ này. "Mạc Thanh Yên ngó đầu nhìn thoáng qua. Khoảng cách từ tầng hai đến mặt đất không quá cao, đúng là không làm khó được cô. Vì thế gật gật đầu, nói với anh: "Chờ em thay quần áo. "

Cô tắt điện thoại, trở về phòng thay quần áo. Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt vẫn nhìn chăm chú vào cửa sổ phòng cô. Anh phát hiện, muốn hẹn hò với cô thật sự rất khó. Hai thằng nhóc kia anh phải tìm cách thu phục mới được, nếu không mỗi lần muốn gặp cô đều phải như vậy, quá khó chịu. 

Mạc Thanh Yên chạy vào phòng giữ quần áo, bắt đầu chọn đồ. Cô vốn định mặc một chiếc váy xinh đẹp, nhưng nghĩ đến việc phải trèo tường chỉ có thể yên lặng cất váy đi. Cuối cùng cô chọn một chiếc quần đùi giả váy màu đỏ. 

Bên trên cô mặc một chiếc áo phông màu trắng cổ chữ V, vừa gợi cảm vừa có một chút đáng yêu. Giày cũng chọn loại giày đế bình. Nghĩ đến chiều cao của anh cô lại ỉu xìu. 

Đứng bên cạnh anh cô giống như một người lùn vậy. Nhưng nghĩ đến hai đứa con trai ngoài phòng khách cô chỉ có thể nhận mệnh. 

Cô linh hoạt trượt từ tầng hai xuống mặt đất. Lệ Đình Tuyệt vẫn nhìn cô, thấy cô nhảy xuống, anh đi qua nắm lấy tay cô. 

Mạc Thanh Yên nhìn trộm phòng khách, may mắn hai đứa con trai vẫn chưa phát hiện. Cô cầm lấy bàn tay to lớn ấm áp của Lệ Đình Tuyệt, vượt qua rào chắn, sau đó bị anh ôm vào trong lòng. 
Anh khom người ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn của cô, vừa hôn vừa cắn, đôi tay sau lưng ôm cô thật chặt. Mạc Thanh Yên cảm thấy mình bị anh ôm chặt đến nỗi sắp không thở được, miệng bị anh hôn tê rần, cái lưỡi cũng bị anh ngậm vào trong miệng. 

"Dừng lại… "

Cô đẩy anh, nhưng Lệ Đình Tuyệt khó lòng dừng lại. 

"Muốn gặp em khó quá! "

Anh thở gấp, ngửi mùi hoa nhài thơm ngát trên người cô, anh bỗng giống như thiếu niên mới biết mùi tình, lúc nào cũng muốn ở bên cạnh cô, hôn cô. 

Mạc Thanh Yên cười ngọt ngào, trái tim cũng ấm áp. Ở bên cạnh anh trái tim của cô giống như được lấp đầy, rất vui vẻ và thoải mái.

"Chúng ta mau đi thôi, đợi lát nữa mấy đứa nhóc phát hiện, em chắc chắn sẽ không đi được. "

Lệ Đình Tuyệt nắm lấy tay cô dẫn đến bên cạnh xe, thỉnh thoảng anh còn quay đầu lại nhìn biệt thự. 

"Tiểu Yên, em nói cho anh biết mấy đứa nhỏ thích gì? Anh muốn thu mua chúng. "

Anh giúp Mạc Thanh Yên cài dây an toàn, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn nói ra câu này. 

Mạc Thanh Yên nâng hai tay ôm lấy cổ anh, nhìn khuôn mặt tuấn tú yêu nghiệt kia mà buồn cười. 

"Thật sự muốn lấy lòng mấy đứa nhỏ? Chúng rất khó tính đấy. "

Chương 263: Cầu hôn

Editor: Waveliterature Vietnam

"Đương nhiên… " Vì gặp cô chỉ còn cách như vậy. 

Lệ Đình Tuyệt lên xe, nhanh chóng lái xe rời khỏi Mạc gia đi về phía trung tâm thành phố. Mạc Thanh Yên nhìn trên đường đều là những cặp đôi yêu nhau, trên tay cầm hoa tươi, cô không khỏi mỉm cười. 

Nụ cười của cô rất động lòng người, Lệ Đình Tuyệt âu yếm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào của cô. Nếu như năm năm trước anh gặp cô, chắc chắn anh sẽ bảo vệ cô thật tốt, không để cô phải chịu những tổn thương như trong quá khứ. 

Đang thất thần bỗng anh nghe thấy xe phát ra một tiếng "két! " rồi đột ngột dừng lại. Mạc Thanh Yên sợ hãi hét lên:

"A, đâm vào rồi. "

Bởi vì người đàn ông nào đó bị nụ cười của cô mê hoặc cho nên xảy ra tai nạn. Lệ Đình Tuyệt vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt lại sâu hơn rất nhiều. Anh xuống xe, mở cửa bên ghế lái phụ, nắm tay cô đưa cô đến lối đi bộ an toàn sau đó mới vuốt tóc cô:

"Ngoan, ở chỗ này chờ anh. "

Mạc Thanh Yên lo lắng hỏi: "Làm sao bây giờ? "

Lệ Đình Tuyệt không khỏi nghĩ đến lần trước, anh giả bộ bị xe đâm. Lúc ấy cô cũng rất sợ. Đúng là phụ nữ, mỗi khi đối mặt với những tình huống này luôn cần có nơi để dựa vào. 

"Yên tâm, cứ chờ anh. "

Lệ Đình Tuyệt đi qua, chủ của chiếc xe kia cũng đã xuống xe. Thấy xe của anh là một chiếc Bentley, người đó liền mắng xối xả, có lẽ là cảm thấy có thể nhân cơ hội này thu lợi được một khoản lớn. 

Người đàn ông kia muốn nắm lấy cổ áo Lệ Đình Tuyệt, nhưng bởi vì anh rất cao nên chỉ có thể đổi thành túm vạt áo.
"Anh đâm hỏng xe của tôi rồi, mau đền tiền. "

Mạc Thanh Yên thấy người đàn ông kia hung hăng như vậy có chút lo lắng, dù sao Lệ Đình Tuyệt cũng chưa tiếp xúc với những người như thế bao giờ. Cô vừa định đi qua giúp anh đã thấy anh không khách khí gạt tay người đàn ông kia. 

"Đừng động vào tôi, nếu không, anh cũng đừng hòng lấy được cái gì. "

Thanh âm lạnh lẽo khiến Mạc Thanh Yên không nhịn được nở nụ cười. Người đàn ông này, rõ ràng là lỗi của anh nhưng khí thế cũng không giảm, giống như là lỗi của người ta vậy. "

Không thể không bội phục khí thế này của Lệ Đình Tuyệt, cô có học thế nào cũng không được. 

Một lúc sau cảnh sát giao thông mới đến,người đàn ông kia bắt đầu lên án sai lầm của Lệ Đình Tuyệt, còn thêm mắm dặm muối. 

Cảnh sát giao thông đi đến, cung kính gọi anh: "Lệ tiên sinh. "

Lệ Đình Tuyệt gọi điện thoại xong, quay lại nói với cảnh sát giao thông: "Trợ lý của tôi năm phút nữa sẽ đến đây, anh ta sẽ xử lý chuyện này giúp tôi, bây giờ tôi còn có chuyện, đi trước. "Cảnh sát giao thông hiểu ý, khẽ gật đầu. Lệ Đình Tuyệt bèn đi đến chỗ Mạc Thanh Yên. Người đàn ông kia thấy anh muốn đi,nóng nảy:

"Đồng chí cảnh sát, anh ta muốn bỏ trốn. "

Sau đó muốn chạy qua túm người nhưng lại bị cảnh sát giao thông ngăn lại. 

Tay Mạc Thanh Yên bị Lệ Đình Tuyệt cầm,cô quay đầu lại thấy người đàn ông kia càng phản ứng kịch liệt. 

"Lệ Đình Tuyệt, chúng ta cứ như vậy đi được à? "

Lệ Đình Tuyệt ôm lấy cô: "Chuyện nhỏ này Nguyên Thành sẽ giải quyết, không cần lo lắng. "

Một chút sự cố giao thông nhỏ, hắn ta muốn đòi tiền hay là muốn kiện đi chăng nữa cũng không có vấn đề gì, luật sư của Lệ thị không phải chỉ để trưng bày. 

Bởi vì xảy ra tai nạn nên cuối cùng hai người nắm tay đi bộ. Lệ Đình Tuyệt thấy cô nhìn những cặp đôi ôm nhau bên đường ngây người, ôm lấy cô: "Sao? Hâm mộ bọn họ?"

Mạc Thanh Yên gật gật đầu, trước kia cô thấy những cảnh như vậy đều rất hâm mộ. Trong những năm tháng thanh xuân có thể ở bên cạnh người mình thích tốt biết bao. Trước kia cô bỏ lỡ, nghĩ sẽ vĩnh viễn không tìm được người yêu mình. 

Lệ Đình Tuyệt dừng lại, đứng đối mặt cô, cúi đầu muốn hôn cô. 

Tim Mạc Thanh Yên đập rộn ràng, cô nhanh chóng đưa tay lên ngăn lại môi Lệ Đình Tuyệt. 

"Đừng, đừng hôn. " Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, khóe miệng mỉm cười giống như một bông hoa diễm lệ.

Chương 264: Một mình anh gánh vác tất cả trách nhiệm

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy bộ dáng mê người của cô, anh khẽ liếm môi, thực sự là rất muốn hôn cô. 

Hai tay Mạc Thanh Yên vòng qua cổ anh, cái đầu nhỏ nhắn ghé vào ngực anh nói nhỏ: "Người ta thẹn thùng, không muốn hôn ở đây. "

Tuy rằng cô có thể nhìn người khác hôn nhau, nhưng không thể chịu nổi người khác nhìn chằm chằm mình hôn, như vậy thật xấu hổ. 

Lệ Đình Tuyệt nghe cô nói, đáy lòng rung động. Cô chưa từng yêu ai, trong chuyện tình cảm hoàn toàn ngây thơ giống như một trang giấy trắng. Chỉ là quá sớm đã phải trải qua những chuyện đáng lẽ ra cô không bao giờ phải trải qua, khiến cho cô không thể không nhanh chóng lớn lên. 

Vì thế cúi đầu nở nụ cười: "Được, chúng ta về nhà lại hôn. "

Á, ý của cô không phải như vậy có được không.

Hình ảnh hai người đứng ở bên đường ôm nhau bị Uông Lạc Lạc đi ngang qua thấy được, cả người cô ta đều ngây ra. Bạn tốt đẩy cô ta hỏi: "Sao vậy? "

Uông Lạc Lạc nhìn khuôn mặt Lệ Đình Tuyệt ấm áp, còn Mạc Thanh Yên thì giống như chim nhỏ nép vào người anh,cắn chặt răng. 

Khó trách gần đây mỗi lần cô ta hẹn bà nội Lệ, bà đều nói không có thời gian. Thì ra là Lệ Đình Tuyệt có bạn gái mới, còn là Mạc Thanh Yên. Cô ta cảm thấy trái tim mình thật sự rất đau. 

"Lạc Lạc, làm sao vậy?"

Nhìn thấy cô khóc, người bạn bên cạnh nóng nảy.

Uông Lạc Lạc lau nước mắt nói: "Mình không sao, các cậu đi chơi đi, mình có chút chuyện gấp, phải về nhà. "

Lệ Đình Tuyệt nắm tay Mạc Thanh Yên, dẫn cô đi đến quán ăn cách đó không xa. Gió đêm mát mẻ thổi qua rất thoải mái. Hơn nữa có thể đi bên cạnh người mình thích, anh nghĩ mình có thể cứ đi như vậy cho đến tận cùng thế giới. 

Ở nhà Mạc Thanh Yên, Băng Khối và Dương Quang mãi vẫn chưa thấy mẹ đi xuống, hai đứa nhóc liền lên lầu tìm cô. Trong phòng cô không có ai, tìm khắp nhà cũng không thấy cô. Băng Khối nhìn cửa sổ: "Chắc chắn mẹ đã trốn ra ngoài từ cửa sổ để gặp người đàn ông kia. "

Cậu bé không vui. 

Dương Quang lại cười: "Mẹ chưa từng yêu đương, người kia lại đẹp trai như vậy cho nên mẹ mới bị mê hoặc. Anh, anh cảm thấy người kia có thể để mẹ dựa vào cả đời không? "

Bọn họ ở thành phố Tuyên, không phải chưa thấy cô hẹn hò cùng người đàn ông khác, nhưng thấy cô không vừa mắt những người đó, bọn họ cũng yên tâm. Hơn nữa những người cô khi biết cô đã là mẹ của ba đứa bé liền chạy mất dép. 

Đối với Lệ Đình Tuyệt, bọn họ không hoàn toàn tin tưởng. 

"Đương nhiên không được, trừ phi em muốn chúng ta cả đời đều phải gọi mẹ là dì."

Khối Băng lạnh giọng nói rồi lấy ra di động tìm kiếm vị trí của Mạc Thanh Yên bây giờ. Sau đó hai đứa nhóc để Tiểu Văn dẫn bọn chúng đi tìm cô. 

Lệ Đình Tuyệt đã đặt sẵn chỗ. Mạc Thanh Yên rất thích phong cách trang hoàng trong phòng ăn, tất cả đều là màu hồng nhạt, ấm áp,còn lãng mạn nữa. Cô chỉ chỉ con báo màu hồng phấn bên cạnh: "Nó nhìn lén em. "
Lệ Đình Tuyệt thấy cô giống một đứa trẻ, ý cười nơi khóe môi càng sâu. 

"Yên tâm đi, nó không dám, nó sẽ coi như mình bị mù. "

Mạc Thanh Yên cười khẽ: "Anh không cần chiều em như vậy được không? Em sợ về sau không thể rời xa anh. "

Ánh mắt hai người đầy ý cười, nhìn nhau lưu luyến thâm tình. Lệ Đình Tuyệt đưa tay ra nắm lấy tay cô. 

"Tiểu Yên, ở bên cạnh tôi không được nói hai từ rời đi. "

Uông Lạc Lạc nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt dịu dàng như vậy càng ghen tị đến phát cuồng. Cô cắn răng, dưới đáy lòng lạnh lùng nói:

"Mạc Thanh Yên, cô chờ đó cho tôi. "

Cô ta chạy đến nhà bếp, nhà hàng này là ông ngoại cô ta mở. Cho nên khi cô ta bước vào mọi người đều cung kính gọi:

"Biểu tiểu thư. "

Trước kia,nghỉ hè cô sẽ đến nhà hàng này giúp ông ngoại quản lý, cho nên lúc này cô vừa vặn có thể làm một số chuyện. Nhìn lướt qua phòng bếp, cô hỏi:

"Phòng VIP hôm nay gọi những món gì? "

"Các món ăn lãng mạn dành cho những cặp đôi yêu nhau. "

Bếp trưởng trả lời cô, ông ta đang thực hiện món ăn này. Đồ ăn tinh xảo được trang trí thành hình trái tim, hơn nữa còn là hai trái tim lồng vào nhau. Điều này càng khiến Uông Lạc Lạc tức giận. 

"Hôm nay tôi sẽ làm phục vụ, các món ăn của phòng VIP sẽ do tôi trực tiếp phục vụ. "

Chương 265: Chờ tôi

Editor: Waveliterature Vietnam

Cô ta thay quần áo của nhân viên phục vụ, sau đó bưng món ăn qua nhìn, hai phần bò bít tết hình trái tim. Ra khỏi phòng bếp Uông Lạc Lạc dừng lại ở một bàn ăn trống, chọn một phần bò bít tết rồi rắc vào đó thật nhiều hạt tiêu và muối, cuối cùng còn đổ vào nửa lọ mù tạc. 

Làm xong hết thảy, khóe miệng cô ta vẽ ra một nụ cười âm lãnh. 

"Mạc Thanh Yên, tôi muốn cô xấu mặt trước Tuyệt ca ca. "

Sau đó bưng món ăn đi đến phòng ăn của Lệ Đình Tuyệt và Mạc Thanh Yên. Mà những hành động vừa rồi của cô ta đã bị hai đứa nhỏ vừa mới vào cửa nhìn rõ ràng. 

"Anh, anh nhìn thấy không? Tình địch bỏ thật nhiều thứ vào phần ăn của mẹ."

Khối Băng gật gật đầu, mẹ chỉ có thể do bọn họ bảo vệ. 

Vì thế hai đứa bé vỗ tay, bắt đầu trù tính kế hoạch của mình. 

Uông Lạc Lạc là tiểu thư nhà giàu, cho nên chưa từng làm chuyện như vậy, bưng hai phần thịt bò ngay cả đi đường cũng không xong. Vài lần suýt chút nữa ngã sấp xuống vì thế phải tập trung hết lực chú ý vào hai chiếc đĩa. 

Cô ta đi đến phòng VIP, đó là căn phòng có vị trí tốt nhất để ngắm cảnh trong nhà hàng, hơn nữa trang trí trong phòng đều dùng những dải ruy băng,trông rất ấm áp. Căn phòng này do chính tay cô ta thiết kế. 

Bây giờ nó lại trở thành nơi hẹn hò của người đàn ông mà mình yêu mến, cô có thể không tức giận à? 

Hai người Lệ Đình Tuyệt và Mạc Thanh Yên ngồi đối diện nhưng đôi tay vẫn nắm chặt lấy nhau, Mạc Thanh Yên cười rất ngọt ngào. 

"Lệ Đình Tuyệt, chúng ta nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ biến thành hòn vọng phu, hòn vọng thê mất. "

Nói xong mới ý thức được mình vừa nói cái gì, a, cô cũng không đồng ý gả cho anh. Lệ Đình Tuyệt nhướng mi: "Ừ, nhớ kỹ anh chính là chồng của em. "

Người nào đó vẫn còn nhớ kỹ cô từng ở trước mặt bác sĩ Lô vạch trần anh không phải là chồng cô. 

Mạc Thanh Yên vặn anh một cái: "Những lời em nói không đúng à, anh còn vẫn nhớ kỹ chuyện này, quỷ hẹp hòi. Nhưng mà em rất khó theo đuổi đấy. "

Hai người mãi nói chuyện, không phát hiện từ khi nào trong phòng có thêm hai đứa nhóc. Bọn họ nghiêng người lẻn vào cho nên hai người vẫn chưa phát hiện. 

Uông Lạc Lạc đi đến cửa phòng ăn, hít sâu một hơi, tự cổ vũ cho mình: "Uông Lạc Lạc, cố lên nào, không ai có thể khiến mày tủi thân."

Vì thế ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào. Thế nhưng một việc cô ta không thể nào tưởng tượng được đã xảy ra. Chân trượt một cái, khay ăn trên tay bay đi, bay về phía Mạc Thanh Yên. Còn Uông Lạc Lạc thì ngã như chó ăn p***, đau đến nỗi cô ta khẽ rên rỉ:

"A, đau quá… "

Còn Lệ Đình Tuyệt nhanh chóng chắn trước mặt Mạc Thanh Yên, âu phục sạch sẽ đã dính đầy nước sốt. Mạc Thanh Yên ngẩng đầu thân thiết hỏi: "Anh không sao chứ? "

Lệ Đình Tuyệt nhìn người phụ nữ tóc tai tán loạn, vẻ mặt xấu hổ trên mặt đất. 

"Tuyệt ca ca, hôm nay em đến nhà hàng của ông ngoại để hỗ trợ, không ngờ lại gặp anh. "

Cô ta đứng dậy, nhìn cái vỏ chuối trên mặt đất, tức giận nhìn nó. Tại sao vật này có thể xuất hiện tại đây. Thật sự làm cô bị xấu mặt trước Tuyệt ca ca, rất tức giận. 

Mạc Thanh Yên biết Uông Lạc Lạc là người lần trước ở bên cạnh Lệ Đình Tuyệt, vì thế cười hỏi:

"Vị tiểu thư này là? "

Đôi mắt to của cô có chút tức giận, buổi hẹn hò tốt đẹp cứ như vậy bị hủy. 

Lệ Đình Tuyệt ôm lấy cô, lạnh nhạt nói: "Uông tiểu thư, loại trùng hợp như thế này, tôi hy vọng sẽ không có lần sau. "

Sau đó mang Mạc Thanh Yên rời đi.Uông Lạc Lạc tức giận siết chặt làn váy: "Tuyệt ca ca… " Nhưng đáp lại cô ta chỉ là bóng lưng thân mật của hai người. 

Còn hai tên nhóc đẹp trai đang ngồi bên ngoài phòng ăn nhìn thấy cô gái thương tâm ở bên trong, khóe miệng mỉm cười. 

Ai bảo cô ta dám bắt nạt mẹ, chút giáo huấn này vẫn còn nhẹ. 

Lệ Đình Tuyệt còn đặt phòng tổng thống ở chỗ này, ở tầng 77. Hai người rời khỏi nhà ăn liền đi thẳng đến phòng đã đặt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau