LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tôi thích cô rồi

Sau khi Mạc Thanh Yên rời khỏi phòng, liền chuẩn bị ra về. Chỗ này, tốt xấu lẫn lộn, rất không an toàn, vẫn nên đi là tốt nhất.

Lúc này điện thoại của Mạc Thanh Yên vang lên, cô thấy số của Trương Lạc Trần gọi tới, trực tiếp tắt bỏ. Loại đàn ông đó, chỉ là lợi dụng một chút, chứ không hề có cảm giác với hắn. Có điều cô dường như không có cảm giác với đàn ông, chính là chuyện năm năm trước đã trở thành vết sẹo trong lòng cô.

Khi cô bước ra ngoài, cổ cô rất đau, theo thói quen liền sờ tay lên.

"Dây chuyền."

Cô hô lên một tiếng, liền quay đầu nhìn thấy trên tay người đàn ông cầm chiếc dây chuyền của cô chạy về phía trước. Cô nhanh chóng đuổi theo, đó là vật duy nhất mẹ cô giữ lại cho cô.

Cô luôn đeo nó trên người, giống như bùa hộ mệnh của cô vậy.

Lãnh Nhiên dẫn Lệ Đình Tuyệt đến đây, hắn nhìn thấy bóng hình xinh đẹp đó rất giống Mạc Thanh Yên, không khỏi nhìn xung quanh.

"Tuyệt, cậu nhìn gì vậy?"

Lệ Đình Tuyệt thu hồi tâm tư, bỗng nhiên cảm thấy mình rất buồn cười, cô gái đó sao lại đến chỗ này được. Nếu cô dám đến, hắn nhất định sẽ khiến cô nhớ mãi, cũng không dám bước chân đến đây.

"Tuyệt, đêm nay thật sự rất đặc sắc, trận này của Giang Bá tuyệt đối khó gặp."

Lệ Đình Tuyệt nhẹ nhàng chuyển động ngón tay đeo nhẫn, người đàn ông thân hình khá ổn ngồi ở hàng ghế khách quý.

Chiếc màn ở giữa đột nhiên kéo ra, người trong hội trường hét lên chói tai.

"Lại là một cô gái?"

"Một cô gái khiêu chiến với Giang Bá, chắc chắn chỉ có con đường chết." Mạc Thanh Yên nắm chặt chiếc vòng trong tay, khuôn mặt vui sướng tìm được chiếc vòng thân yêu, nhưng. Nghe thấy tiếng ở khán đài, liền phải đối diện. Người đàn ông đi tới lực lưỡng gấp ba lần cô.

Cô ta lùi lại vài bước, người đàn ông lực lưỡng kia lại giữ lấy cô.

"Cô bé, thật sự không sợ chết sao?"

Chỉ cần người bước lên khán đài này chính là đã ký vào giấy sinh tử, đối phương sống hay chết đều không có trách nhiệm.

Mạc Thanh Yên cũng không biết, mắt cô lướt dưới khán đài.

"Anh hiểu lầm rồi, tôi không muốn so với anh, giờ tôi xuống luôn đây."

Nói xong cô xoay người đi xuống, mà dưới khán đài vang lên một trận cười lớn.

"Ha ha..." Mạc Thanh Tuyết cũng ở trong số đó, miệng cười lãnh đạm đến cực điểm, Mạc Thanh Yên, cô hãy đợi chết đi. Lên đài này thì sẽ không thể xuống được, trừ khi có thể thắng, bằng không chắc chắn sẽ bị nhấc lên.

Hơn nữa cô không đấu mà đi xuống như vậy chính là sỉ nhục đối phương, Giang Bá có tiếng là tàn bạo. Hơn nữa hắn luôn là vương quyền ở đây, cũng chính là người mua Mạc Thanh Yên.

Chỉ cần đêm nay hắn thắng, đêm mai là có thể quyết định thắng bại.

Khuôn mặt nghiêm nghị, từng bước đi đến bên cạnh cô. Mỗi bước chân liền khiến cho võ quyền chấn động, âm thanh lớn hù dọa người khác.

Mạc Thanh Yên cảm thấy hắn càng ngày càng gần mình, cô nhấc chân lên đá hắn, liền bị Giang Bá túm lấy chân, hai người người lôi người kéo, không phân trên dưới.

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy Mạc Thanh Yên, lông mày nhíu lại, liền đứng lên. Lãnh Nhiên đứng bên cạnh lạnh lùng giữ hắn, "Cậu làm gì vậy?"

Rõ ràng là dẫn cậu ta đến để tiêu khiển thư giãn, tên này sao lại càng ngày càng căng thẳng, gân xanh trên trán đều nổi lên, hai quả nắm chặt. Lẽ nào, cậu ta thích cô gái đó?

"Buông ra."

Mệnh lệnh lạnh lùng đó, có thể đóng băng chết người.

Lãnh Nhiên đá mi, "Tuyệt ơi, cậu thật sự thích cô gái đó sao?"

"Đúng vậy, tôi thích cô ấy đấy."

Nói xong liền hất tay hắn ra và bước về phía trước, ý muốn đi lên võ đài. Lãnh Nhiên nhanh chóng đuổi theo, "Tuyệt, ở đây có quy tắc ở đây, không thể mạo muội động thủ."

Chương 27: Cô là tiền đặt cược

"Quy tắc gì?"

Ánh mắt hắn nhìn trên khán đài, khả năng của nha đầu kia không tồi, rất linh hoạt, có thể dễ dàng thoát khỏi Giang Bá. Nhưng sức của cô cũng chỉ là phụ nữ, sao có thể địch nổi người đàn ông cường tráng như vậy.

Dần dần có chút lực bất tòng tâm, hắn nhanh chóng đi thay cô.

"Tuyệt."

Lãnh Nhiên giữ chặt hắn, "Trừ phi đối phương đồng ý đánh với cậu, tha cho cô gái đó, bằng không tay chân ở đây rất nhiều, hai người chúng ta sợ sẽ không chịu được, cũng không đợi nổi người của chúng ta đến, chúng ta đã bị đánh chết rồi."

Hắn cũng không muốn bị đánh chết vì một người con gái, như vậy thật mất mặt.

Hừ, sớm biết đã đem theo người đến đây rồi.

Mạc Thanh Yên luôn né tránh, nhưng Giang Bá đã không muốn tốn thời gian với cô nữa, liền nhấc cô lên rồi quẳng lên mặt đất.

Mạc Thanh Yên nhắm hai mắt lại, nghĩ rằng lần này mình chết chắc rồi, nhưng cô lại không cảm giác đau. Mà trên eo cô rất chặt, như có ai đó kéo cô vào lòng.

"Cô không sao chứ?"

Giọng nam trầm thấp gợi cảm, cô đột nhiên mở mắt. Ngũ quan tinh tế xuất hiện trước mắt. Bộ dạng lạnh lùng dường như đang tức giận.

"Tôi..."

Cô vừa định mở miệng thì thấy Giang Bá đùng đùng nổi giận đánh một quyền tới, cô liền đẩy hắn về phía sau.

Lệ Đình Tuyệt phẫn nộ, đá Giang Bá lui lại mấy bước.

Hắn tức giận hét lớn một tiếng, "Ngươi muốn chết."
Lãnh Nhiên ở dưới nôn nóng, bảo vệ đã bao vây bốn phía. Nhìn thấy vậy, bọn họ có thể thảm rồi.

"Tuyệt... Bọn họ đến rồi."

Lệ Đình Tuyệt che cho Mạc Thanh Yên ở phía sau, Giang Bá từ trên cao nhìn xuống, "Cô gái này rất xinh đẹp, ngươi cứ như vậy mà đánh chết cô ấy thì thật đáng tiếc, chúng ta hãy đưa cô ấy ra đánh cược, ai thắng sẽ thuộc về người đó? Thế nào?"

Giang Bá nhìn Mạc Thanh Yên, dáng người nhỏ nhắn núp phía dưới có lẽ không tồi, nếu đánh chết hoặc đánh cho tàn phế quả thật rất đáng tiếc.

"Được, bằng không thật là đáng tiếc."

Mạc Thanh Yên giận dữ, "Lệ Đình Tuyệt, anh lại dám lấy tôi ra để cá cược."

Vốn tưởng rằng hắn tới cứu cô, không ngờ lại bán cô như vậy.

"Xuống đi, bằng không đêm nay cô chính là hắn ta."

Khoé miệng người đàn ông này nhếch lên, lộ vẻ tươi cười mà như không cười, một tay bóp bóp vai cô.
Lãnh Nhiên ở phía dưới yên tâm hơn, liếc nhìn bảo vệ xung quanh đều đã đi rồi, liền nhanh chóng thò tay lên kéo Mạc Thanh Yên, "Xuống đi, bà nội của tôi."

Mạc Thanh Yên liếc nhìn Giang Bá, ai thắng cô cũng đều đen đủi, có điều, Lệ Đình Tuyệt thắng thì cô mới có cơ hội nuốt lời. Nếu như rơi vào trong tay người đàn ông đó, mình thật sự rất thê thảm.

Vì thế liền chui từ trong võ đài ra, nhảy xuống đất, Lãnh Nhiên và cô đứng ở bên ngoài đều rất căng thẳng.

"Đừng căng thẳng, Tuyệt ở nước ngoài đã tham gia huấn luyện bộ đội đặc chủng, cho nên cô yên tâm, cậu ta có thể đánh thắng tên đại mập kia."

Cùng lúc Lãnh Nhiên nói chuyện, hai tay cầm lấy rào chắn, nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt lui lại từng bước.

"Tôi đâu có căng thẳng, anh ta chết hay sống không liên quan đến tôi, cá cược của anh ta cũng không liên quan đến tôi."

Cô lạnh lùng trả lời hắn, nhưng hai mắt lại dán chặt vào Lệ Đình Tuyệt, trong lòng âm thầm nói, "Cố lên! Cố lên!"

Người dưới võ đài đều vô cùng kích động, thị trường hắc quyền này không thấy ánh sáng, người tới đây đều là tìm sự kích thích. Cho nên ở chỗ này, không phân biệt đẳng cấp, cũng không nói đến thân phận, hoàn toàn dựa vào nắm đấm để nói chuyện.

Nhưng càng hắc ám, càng đáng sợ.

Lệ Đình Tuyệt vừa mới bắt đầu vừa mới bắt đầu là ở thế yếu, mặt bị hắn đánh cho xanh lè, khoé miệng cong lên.

Lãnh Nhiên bắt đầu căng thẳng, quay tay, "Sếp của tên mập này quá lớn, nếu bị thua, cô cũng đừng trách Tuyệt, hắn cũng là vì cứu cô, bằng không chúng tôi đều chơi rồi."

Mạc Thanh Yên không hiểu quy tắc ở đây, tự nhiên không hiểu anh ta đang nói gì.

"Tôi phải trách anh ta, nếu anh ta chết tôi cũng không tha cho anh ta đâu."

"Tiên thi sao?"

Chương 28: Em là người con gái của tôi

Mạc Thanh Yên liếc hắn một cái, trong đầu tự vẽ ra một bức tranh. Lắc nhẹ đầu, đôi mi thanh tú cong lên.

Lãnh Nhiên phát hiện, miệng nha đầu kia rất kiên quyết, khiến trái tim cũng không thể gắng gượng được. Vì vậy trong lúc xem trận đấu cũng không quên trêu chọc cô.

"Cô gái, thích Tuyệt sao?"

Hai mắt Mạc Thanh Yên nhìn chằm chằm trên võ đài, khí thế của Giang Bá đã thất bại, Lệ Đình Tuyệt bắt đầu phản công. Ngay cả mấy cái đá cũng đá vào mặt hắn, khóe miệng hắn đã chảy máu.

Nhìn đến đây, cô có vẻ đã yên tâm, mới đáp lại lời của Lãnh Nhiên.

"Không thể, cho dù tôi có thích heo, cũng sẽ không thích hắn.

Nói xong liền ngạo mạn quay đi, một tiếng thét chói tai vang lên, vô cùng hỗn loạn. Mạc Thanh Tuyết ngồi xem vô cùng căng thẳng, cô ta hoàn toàn không ngờ Lệ Đình Tuyệt sẽ xuất hiện, lại còn thay thế Mạc Thanh Yên.

Giang Bá lần lượt bị đánh ngã trên mặt đất, ánh mắt bắt đầu rời rạc, nhưng vẻ mặt không phục càng ngày càng đông lại.

Hắn không muốn thua, cho nên khi giao đấu với Lệ Đình Tuyệt, đã lấy dao găm giấu trên người ra đâm vào bụng Lệ Đình Tuyệt.

Lệ Đình Tuyệt quỳ gối trên mặt đất, tay phải che miệng vết thương, máu vẫn chảy ra ngoài. Khuôn mặt tuấn tú kéo căng, nhưng ánh mắt nhìn Giang Bá vẫn rất khí phách, giống như vua nhìn thiên hạ vậy.

Mạc Thanh Yên và Lãnh Nhiên nắm chặt rào chắn, "Lệ Đình Tuyệt..."

Lãnh Nhiên cũng lo lắng, nhanh chóng lấy điện thoại, "Phi Đao, các ngươi mau vào đây, Tuyệt đã bị thương."

Phi Đao là vệ sĩ lợi hại nhất bên cạnh Lệ Đình Tuyệt, thủ hạ hắn chính là tinh anh trong tinh anh.

Nghe thấy tiếng của Mạc Thanh Yên, Lệ Đình Tuyệt quay mặt lại, thấy ánh mắt của cô thì không khỏi nhếch miệng, cô gái này lại rơi lệ, lẽ nào là sợ hắn chết sao? Khi hắn sơ ý, Giang Bá lại đá 1 cước, đá Lệ Đình Tuyệt bay rất xa, rồi rơi xuống đất.

Mọi người dưới võ đài không ngừng hô lên, "Chết rồi, hắn nhất định chết rồi."

Mạc Thanh Yên mặc kệ, kéo rào chắn trèo lên, Lãnh Nhiên nhanh chóng túm cô lại.

"Cô đừng bị kích động, tiểu tử đó không dễ chết như vậy đâu."

"Anh buông tôi ra," Cô cắn răng mắng, "Anh ta sẽ bị đánh chết mất."

Lãnh Nhiên lần đầu tiên gặp một cô gái khi đánh nhau với con trai lại không hề sợ hãi, còn muốn xông lên trên. Cô gái này cũng rất đặc biệt, khó trách Tuyệt nói thích cô ấy.

Hắn kéo cô xuống, "Tôi cam đoan, cậu ấy sẽ không chết đâu."

Dứt lời, hắn quay đầu nhìn xung quanh, hy vọng bọn Phi Đao nhanh chóng tiến vào, như vậy thì bọn họ có thể trốn ra ngoài. Mạc Thanh Yên bị hắn giữ chặt, hai mắt cô đối diện với Lệ Đình Tuyệt. Lệ Đình Tuyệt đột nhiên nhảy dựng lên, ánh mắt rất hung hãn.

Giang Bá cứ như vậy bị Lệ Đình Tuyệt đánh cho không đứng dậy được, hắn ra tay rất nặng, toàn bộ nắm đấm đều là máu thì trọng tài mới lôi hắn đi.

Giơ tay phải của hắn lên, "Ngươi thắng."

Mạc Thanh Yên nở nụ cười, lần đầu tiên căng thẳng như vậy, Lãnh Nhiên đã nhảy lên võ đài, hắn thò tay ra.

"Lên đây!"

Mạc Thanh Yên mới đưa tay để hắn kéo lên, sau đó đẩy mạnh cô vào trong lòng Lệ Đình Tuyệt, rồi chớp mắt với Lệ Đình Tuyệt.

Lệ Đình Tuyệt ôm chặt lấy cô, cô giãy dụa, "Bỏ tôi ra."

Hắn cười đầy vẻ tà khí, liền hôn một cái lên mặt cô, "Em là cô gái của anh rồi."

Mọi người dưới võ đài không ngừng xúc động, trước giờ chưa từng xem trận thi đấu nào xoay ngược tình huống như vậy, ngoài xúc động ra còn có sự tiếc tiền, vì họ đều đặt Giang Bá thắng.

Mạc Thanh Tuyết oán hận cắn môi, khiến Mạc Thanh Yên thoát được một kiếp, hơn nữa Lệ Đình Tuyệt giống như thật sự thích cô. Hận đến chết, thật sự muốn giết hắn.

"Giết người."

Ngay khi tất cả mọi người đều hưng phấn, một giọng nữ thảm thiết đã phá vỡ sự ồn ào.

Chương 29: Con trai cũng biết đau chứ

Mạc Thanh Yên nhìn thấy trên người Lưu Nguyệt Nguyệt toàn là bị thương, chạy ra ngoài.

Túm lấy Mạc Thanh Tuyết, "Kỷ Vi cô ta, cô ta chết rồi....."

Bộ dạng hoảng sợ, giống như gặp ma vậy. Còn Mạc Thanh Tuyết nhanh chóng bịt miệng cô ta, sau đó để cho đám người Lục Phong đưa cô ta đi.

Mắt Mạc Thanh Yên lộ ra vẻ lo lắng, nếu không phải cô đánh hôn mê Kỷ Vi để đổi rượu. Bây giờ người chết chính là cô rồi, không khỏi đối mặt với Mạc Thanh Tuyết lạnh lùng, cô ta thật sự rất độc ác.

Trước đây muốn đẩy cô vào chỗ chết, bây giờ vẫn độc ác như vậy, bản thân mình trước đây là quá đơn thuần, còn coi cô ta là em gái thân thiết nhất.

"Cô đang nhìn gì vậy?"

Lệ Đình Tuyệt cúi đầu, hơi thở ấm nóng phả bên tai cô.

Cô đột nhiên vênh mặt lên, cách rất gần Lệ Đình Tuyệt, ngũ quan của hắn đẹp như đúc, hơn nữa đôi mắt cũng thâm trầm. Điều này khiến Mạc Thanh Yên bất ngờ không kịp phòng ngự, có chút lo lắng mà đỏ mặt.

Mà người con trai nào ngửi thấy mùi hương hoa hồng trong lành thoang thoảng trên người cô cũng vô cùng dễ chịu.

Đầu của hắn càng cúi thấp hơn, một bàn tay đã đặt lên vai cô, "Đau quá, quan tâm người bị thương một chút có được hay không vậy?"

Mạc Thanh Yên đột nhiên nghĩ ra, hắn bị thương cũng không nhẹ, đặc biệt là bị thương vùng bụng.

Lúc này mấy người đàn ông mặc âu phục đen xông vào, Phi Đao lo lắng kêu lên.

"Lệ thiếu, cậu không sao chứ?"

Lệ Đình Tuyệt xua xua tay, Mạc Thanh Yên thì nắm chặt cánh tay hắn, "Chúng ta đến bệnh viện trước đã."

Lãnh Nhiên cũng nói chuyện điện thoại xong, "Đi thôi, đến bệnh viện của anh tôi, anh ấy đã đợi ở bệnh viện rồi." Mạc Thanh Tuyết vì che giấu chuyện của Kỷ Vi, đã không kịp quan tâm đến Mạc Thanh Yên và Lệ Đình Tuyệt, liền theo bọn Lục Phong nhanh chóng rời đi.

Trên xe, Lệ Đình Tuyệt vẫn tựa vào người Mạc Thanh Yên, vùi đầu vào cổ cô. Giống như nghiện mùi hương của cô, ngửi thế nào cũng không đủ.

"Này, anh ngồi lên, gục trên người tôi, tôi rất khó chịu."

"A..."

Lệ Đình Tuyệt vẫn không tha cho cô, khóe miệng nở ra nụ cười tà khí đầy yếu ớt, phát ra từ trong yết hầu.

" Đừng quên, cô bây giờ là người con gái của tôi, nếu không phải là tôi, đêm này cô đã phải ngủ cùng gã đàn ông đó.

Nói tới đây, nụ cười đầy tà khí trên miệng hắn đã trở nên lạnh nhạt. Chỉ cần nghĩ đến chuyện có người đàn ông khác muốn làm vậy với cô, hắn ta liền không thể khống chế được bản thân.

Mạc Thanh Yên không thích nghe nhất là mấy câu cô gái của hắn như thế này, cô không phải của ai, cô chính là cô thôi.
Hừ!

Vì thế cô liền đẩy hắn ra.

"Hí..."

Người nào đó xiêu vẹo sang một bên, phát ra một tiếng đau khổ. Bàn tay lớn tiếp tục kéo cô vào lòng, "Đau quá, để tôi dựa vào sẽ chết sao?"

Mạc Thanh Yên nhìn thấy máu chảy ra từ miệng vết thương thì không dám động đậy nữa.

"Anh không phải đàn ông, đau một chút như vậy cũng không chịu được."

Lệ Đình Tuyệt ôm lấy cô, nhếch mi, trên mặt xuất hiện sự ấm áp trước giờ chưa có.

"Đàn ông thì cũng biết đau chứ, cô thử bị một dao xem."

Âm thanh trầm thấp khiêu gợi, nghe thì rất chêu chọc người khác, Mạc Thanh Yên phát hiện người đàn ông này có lúc rất vô lại, căn bản không thể sử dụng người bình thường để xem xét hắn, cũng không thể tranh luận với hắn.

Thấy cô gái này cũng ngoan hơn, Lệ Đình Tuyệt nhắm mắt, lãnh đạm nói: "Về nhà."

Lái xe không hiểu nhìn vào gương chiếu hậu, thấy hắn nhắm mắt, cũng không dám hỏi, liền quay đầu chạy về hướng biệt thự Hắc Cung.

Không bao lâu, xe của Lãnh Nhiên đã đuổi theo, lái xe giúp hắn hạ cửa xe, Lãnh Nhiên hô.

"Tuyệt, cậu không muốn sống nữa à, bị thương như vậy phải nhanh chóng tới bệnh viện."

Lệ Đình Tuyệt mệt mỏi mở mắt, "Yên tâm đi, tôi không chết được đâu, có cô ấy ở đây, tôi không nỡ chết."

Chương 30: Tâm địa đen tố

Mạc Thanh Yên hoàn toàn không hiểu người đàn ông này đang nghĩ cái gì? Đột nhiên muốn về nhà, giờ còn nói có cô thì sẽ không chết được.

" Lệ Đình Tuyệt, anh điên rồi, tôi không biết xử lý vết thương, đừng làm loạn, hãy đi bệnh viện đi."

Lệ Đình Tuyệt thấy bộ dạng lo lắng của cô, liền giơ tay véo mặt cô.

"Tôi dạy cô." Sau đó yêu cầu lái xe, "Nhanh lên, đừng quan tâm đến cậu ta."

Đến khi xe dừng lại, Lãnh Nhiên vọt tới bên cạnh xe, "Lệ Đình Tuyệt, cậu bệnh hả, đến viện đi."

Hắn ngồi trên xe, lái xe có chút khó xử nhìn về phía BOSS của mình, mà hai mắt hắn híp lại, tà mị mà ôm thật chặt cô gái này vào trong lòng.

"Để cô ấy xử lý cho tôi là được rồi, nếu tôi tới bệnh viện, cậu nghĩ sẽ có hậu quả gì?"

Lãnh Nhiên trầm mặc một lát, đột nhiên hai mắt sáng lên.

" Đúng rồi,,nếu cậu tới bệnh viện, ông sẽ biết, như vậy tôi sẽ thảm rồi."

Lệ Đình Tuyệt cong môi cười nhạt, "Còn không nói rất ngốc sao."

Nếu hắn đến bệnh viện, không chỉ có Lãnh Nhiên bị xử lý, còn nhiều chuyện nữa sẽ xảy ra, phiền phức sẽ càng nhiều. Thậm chí những người hừng hực dã tâm ở Lệ gia, sẽ bắt đầu hành động.

Thậm chí còn biến thành một trò tiêu khiển, cổ phiếu của Lệ thị có thể sẽ bị ảnh hưởng.

Lái xe xuống xe mở cửa xe, Mạc Thanh Yên cuối cùng cũng thoát khỏi bàn tay to lớn, khuôn mặt xinh đẹp của cô hiện lên một ý cười.

" Lệ Đình Tuyệt, tôi không phải bác sĩ, không biết xử lý vết thương. Hơn nữa bây giờ anh không sao rồi, sau này có chết cũng không liên quan đến tôi, tôi đi đây, không muốn gặp lại nữa."Sau đó cô gái mặc váy bị nhuốm máu bước xuống xe, đi ra khỏi nhà xe. Có chút giống như ma nữ, mà lại là ma nữ đặc biệt xinh đẹp.

Lệ Đình Tuyệt cười đầy tà khí, "Lãnh Nhiên, hôm nay tôi không muốn để cô ấy đi. Nếu cậu làm được, ông cậu sẽ mãi mãi không biết chuyện hôm nay, nếu cậu không làm được, chỉ một phút sau, ông cậu sẽ biết chuyện."

Lãnh Nhiên kêu một tiếng, tâm địa tên này rất đen tối, bản thân hắn còn không làm được lại bảo hắn làm.

Đúng là ông lớn.

Nhưng hắn giận mà không dám nói gì, dù sao hôm nay tới chỗ đó, nếu ông biết. Như vậy hắn có thể sẽ bị đưa ra nước ngoài, sẽ không có được tự do tự tại.

Do đó phẫn nộ chỉ Lệ Đình Tuyệt, rồi mở cửa xe, đuổi theo Mạc Thanh Yên.

Mạc Thanh Yên thì vừa đi vừa mắng, "Lệ Đình Tuyệt, anh còn dám lợi dụng tôi nữa xem."

"Người đẹp..."Lãnh Nhiên ngăn trước mặt, cười sáng lạn.

Mạc Thanh Yên lạnh lùng liếc hắn, "Chó khôn không cản đường."

Lãnh Nhiên bị mắng, cũng không thể tức giận, vẫn duy trì nụ cười.

"Ôi, chúng ta đều phải trải qua sinh tử, sao cô có thể vô tình như vậy. Tuyệt đau đến chết mà sao cô thấy chết không cứu chứ?"

Mạc Thanh Yên quay đầu lại, phát hiện Lệ Đình Tuyệt chưa xuống xe. Chẳng lẽ hắn bị thương rất nặng, nhưng không đến bệnh viện là do hắn, liên quan gì đến cô chứ.

"Cậu ta rất bướng bỉnh, chết cũng đáng đời."

Nhưng trong con mắt của cô, hắn không chết được, trên đường đi hắn còn lợi dụng cô, cũng không giống người sắp chết.

Lãnh Nhiên cúi đầu xuống, hai người này thật giống nhau, rất bướng bỉnh. Chỉ có thể đánh vào tình cảm mới giống như không được.

"Cậu ấy vì cứu cô nên mới bị thương, chẳng lẽ cô không phát hiện ra sao? Nếu cậu ấy không lên, cô nghĩ cô có thể thắng không?"

Đôi mắt Mạc Thanh Yên hơi thay đổi, cô biết mình bị Mạc Thanh Tuyết dùng kế kéo lên võ đài, cô ta hy vọng cô bị đánh chết. Tình huống đó, người dám lên cứu cô ngoài Lệ Đình Tuyệt sợ không có người thứ hai.

Nghĩ đến đây, lòng cô có chút run sợ.

Nỗi hận với hắn vẫn còn, nhưng hôm nay, hắn quả thật đã liều mạng giúp cô. Không khỏi thở dài, vốn dĩ hắn sống hay chết cũng không liên quan đến cô, nhưng cô có tuyệt tình thì cũng không tuyệt tình đến mức mặc kệ sự sống chết của ân nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau