LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Vì hạnh phúc, anh phải thắng

Editor: Waveliterature Vietnam

Thế nhưng anh càng ôm chặt cô, càng phát hiện ra cô không thích hợp. Thân thể nhỏ nhắn của cô run lẩy bẩy, ẩn ẩn có thể nghe thấy tiếng kêu đau khe khẽ của cô.

Lệ Đình Tuyệt nâng khuôn mặt của cô từ trong ngực lên, nhìn thấy trên trán cô đều là mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại.

"Tiểu Yên, em làm sao vậy?"

Mạc Thanh Yên cắn môi đến trắng bệch, tay ôm bụng, rất khó nhọc nói.

"Đau, đau bụng quá."

Lệ Đình Tuyệt thấy cô khó chịu như vậy, đưa tay xoa giúp cô: "Sao vậy?"

Thế nhưng không kịp trả lời Mạc Thanh Yên đã hôn mê bất tỉnh. Lệ Đình Tuyệt vội vàng bật dậy, ôm lấy cô chạy ra ngoài.

Đến bệnh viện gần nơi này nhất, anh ôm Mạc Thanh Yên đi vào, y tá không kiên nhẫn lạnh lùng nói.

"Đăng ký trước đã."

Lệ Đình Tuyệt thấy cô vẫn không tỉnh lại, vốn đã sốt ruột, nghe thấy câu nói không chút trách nhiệm này, nhất thời không áp chế được lửa giận.

"Hiện tại tình trạng của cô ấy không tốt lắm, trước xem bệnh nhân đã."

Sau đó mặc kệ ý tá ngăn cản, trực tiếp bế cô vào phòng khám bệnh, bác sĩ là một người phụ nữ trung niên. Nhìn thấy người xông vào, liền hỏi: "Có chuyện gì, chưa gọi tên không được tiến vào."Lệ Đình Tuyệt đặt Mạc Thanh Yên lên giường bệnh, vẻ mặt lạnh lùng túm lấy bác sĩ.

"Cô ấy bị ngất, mau khám cho cô ấy, nếu cô ấy có chuyện gì, tôi sẽ không để yên cho bà đâu."

Con ngươi tà khí của anh đều là lửa giận, hơn nữa anh rất cao, lúc bắt lấy bà ta đẩy về phía Mạc Thanh Yên dùng lực rất mạnh. Bác sĩ nhất thời bị dọa, chuyện bác sĩ bị người nhà bệnh nhân tấn công là chuyện thường được đưa tin.

Vì thế giọng nói cũng mềm xuống: "Tôi...Tôi...bây giờ sẽ khám cho cô ấy."

Y tá chạy vào: "Bác sĩ Lư, là anh ta cố tình xông vào."

Bác sĩ Lư khoát tay để cho y tá đi ra ngoài, đôi mắt thâm trầm của Lệ Đình Tuyệt nhìn chằm chằm khiến bà suýt nữa không chịu nổi. Người đàn ông này tuy rằng rất đẹp trai, nhưng mà dáng vẻ nghiêm mặt quả thật rất dọa người.

Vì thế nhắc nhở anh: "Tôi muốn khám bệnh cho cô ấy, anh trước hết ra ngoài chờ đi."
Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng đáp: "Cô ấy là vợ tôi."

Ý là không có việc gì, bác sĩ Lư hiểu ý gật đầu. Bà kéo quần Mạc Thanh Yên xuống, lông mày hơi nhíu lại.

"Không có chuyện gì, chỉ là kinh nguyệt đến, sau đó bị tuột huyết áp."

Mạc Thanh Yên lúc này vừa mới tỉnh lại, cô có chút xấu hổ kéo quần lên. Bác sĩ cười cười: "Cô gái, tình trạng của cô có chút không bình thường, máu ra quá nhiều. Mỗi lần đều bị như vậy sao?"

Bởi vì kéo mành, cho nên cô không biết Lệ Đình Tuyệt đang ở bên ngoài.

"Vâng, cháu mang thai là thai ba, hơn nữa lúc sinh xuất huyết nhiều, từ lúc đó về sau kinh nguyệt đều không bình thường."

Mỗi lần đều đau gần chết, hơn nữa lượng máu ra nhiều đến dọa người.

Bác sĩ kiểm tra xong, cởi găng tay vứt vào thùng rác.

"Được rồi, cô đi siêu âm xem xem, tránh xảy ra bệnh gì không biết."

Bác sĩ từ phía trong vén rèm lên, nhìn Lệ Đình Tuyệt, người đàn ông này đẹp trai thì đẹp trai đấy, nhưng mà cũng không hiểu phụ nữ. Vì thế chỉ chỉ bàn làm việc của mình: "Anh lại đây, tôi có việc dặn dò."

Lệ Đình Tuyệt liếc mắt nhìn về phía sau rèm. Hóa ra cô từng trải qua những điều này, khiến người khác càng đau lòng.

Anh đi qua, ngồi đối diện bác sĩ, ánh mắt lạnh lùng nhìn bác sĩ Lư, bà đang đánh đơn thuốc trên máy tính.

Chương 257: Sau khi Lệ Đình Tuyệt vòng qua

Editor: Waveliterature Vietnam

Hai tay của Lãnh Nhiên bị dọa một trận: "Chú không cầm còn không được sao?"

Mà Băng Khối không có trực tiếp nổ súng loại hắn, nhóc có ý định riêng. Vì thế đẩy đẩy súng: "Đi qua, nằm sấp ở đây."

Lãnh Nhiên nhìn qua một cái, là nơi có thể ẩn nấp, một tảng đá lớn, chỉ có thể nghe theo ngồi xổm xuống tại đó.

Băng Khối lấy súng và tai nghe của hắn, ném qua một bên. Như vậy hắn sẽ không có cách nào liên lạc với Lệ Đình Tuyệt, Băng Khối nhỏ giọng nói.

"Dương Quang, đợi chút em sẽ để Lãnh nhiên đến dụ Lệ Đình Tuyệt, anh chỉ cần nhìn thấy hắn liền nổ súng, cần phải một phát bắn chết."

"Biết rồi."

Lãnh Nhiên âm thầm tặc lưỡi, đầu óc hai đứa nhóc này minh mẫn như vậy, thật là hai đứa thành tinh. Vừa rồi bản thân quá tự cho mình là đúng rồi. Hơn nữa hắn làm sao có cảm giác, trò chơi này Tuyệt và hai đứa nhóc lại nghiêm túc như vậy?

Thật ra hắn không biết, trận đấu này là cuộc chiến có liên quan đến người phụ nữ mà bọn họ yêu thương, cho nên ba người đều dốc toàn lực như vậy.

Lệ Đình Tuyệt từ vách núi cao bò lên đỉnh, hắn đã nhìn thấy nơi dựng lá cờ. Hai mắt hơi nheo lại, biết hai đứa nhóc chắc chắn canh tại chỗ đó. Nhưng Lãnh Nhiên đâu, sao còn chưa thấy?

Kế hoạch lúc trước của hắn là để Lãnh Nhiên xuất hiện để lộ vị trí của hai người, hắn xem đồng hồ, hắn ta chắc đã đến rồi.

"Lãnh Nhiên, Lãnh Nhiên, anh hiện tại đang ở đâu?"

Hắn nói qua tai nghe bên miệng, thế nhưng bên đó lại hoàn toàn không thấy phản hồi lại. Nhất thời ý thức được, Lãnh Nhiên có thể bị bắt rồi.
Băng Khối cũng lướt nhìn đồng hồ, đều qua nửa tiếng rồi, người chắc chắn đã lên tới đỉnh núi rồi. Vì thế đẩy đẩy Lãnh Nhiên: "Chú đứng dậy, gọi chú kia, nói nơi này rất an toàn."

Lãnh Nhiên liền đứng dậy: "Tuyệt, tôi ở đây, không nhìn thấy bọn nó, anh trước qua đây, chúng ta cùng đứng canh cờ."

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy bộ dáng liếc mắt ra hiệu của hắn, hơn nữa trên người không có súng, liền biết là hai đứa nhóc kia muốn dụ hắn xuất hiện.

Vì thế hắn bỏ nón ra, ném đi. Lập tức liền có tiếng súng vang lên, bắn chuẩn xác không lệch phát nào lên trên nón. Mà khói vàng trên người Băng Khối bốc lên, bé trúng đạn rồi, coi như là người chết.

Bé khẽ cắn môi, thả Lãnh Nhiên ra, đi ra. Không nghĩ tới Lệ Đình Tuyệt còn hiểu rõ chiến thuật, bọn nó muốn lừa hắn, hắn lại tương kế tựu kế bắt bọn nó.

Băng Khối đứng tại chỗ đất trống, đã có người phục vụ đến đưa bé rời khỏi hiện trường. Trang bị trên người bé đều bị tháo ra, cho nên không thể lại nói chuyện với Dương Quang nữa.

Lãnh Nhiên mau chóng ngồi xuống, nhưng khói trên người cũng bốc lên. Dương Quang liền giải quyết hắn, bởi vì hắn hiện tại đã vô dụng rồi.

Chỉ một phát súng này, Lệ Đình Tuyệt đã xác định được vị trí của Dương Quang. Hắn từ phía sau vòng lên trước, sau đó trực tiếp bắn một phát, khói vàng bốn phía. Dương Quang quay người lại, lại không vứt súng trong tay là nhìn thẳng hắn."Chú già, sau khi chú vòng qua, coi như chú giỏi."

Bởi vì phía sau bé là vách núi cao nhất, vốn tưởng là hắn ở chỗ an toàn nhất, nhưng không ngờ Lệ Đình Tuyệt lại cứ thế mà bò lên.

Lệ Đình Tuyệt ôm súng, đưa tay ra.

"Đi thôi."

Hắn thắng rồi, tâm tình rất tốt, cho nên thái độ đối với Dương Quang rõ ràng tốt hơn nhiều.

Dương Quang liếc xéo hắn, cuối cùng đưa tay ra, để hắn kéo bé lên, cùng xuống núi.

"Chú già, thủ pháp dùng súng không tồi, sau này chúng ta lại đấu."

Lần này coi như để Dương Quang thua tâm phục khẩu phục, bé thích nhất là đồ ở phương diện này, cho nên gặp được đối thủ cường đại, liền có cảm giác gọi là tìm được đối thủ, rất sảng khoái. 

Cho dù thua rồi, bé cũng cảm thấy rất có giá trị.

Hai người quay lại nơi đóng quân, Băng Khối và Lãnh Nhiên đã tắm xong rồi, mặc lại bộ quần áo của mình. Nhìn thấy hai người bước xuống, bọn họ đã nhìn thấy trên máy tính, Lệ Đình Tuyệt thắng.

Lãnh Nhiên vỗ tay "Xem đi, chú đã nói hắn rất giỏi, hai đứa nhóc các con còn không tin."

"Đừng quá đắc ý, chúng ta hiện tại bằng nhau, còn có vòng thứ ba đợi xem chú thế nào."

Chương 258: Trở thành người khảo nghiệm của người nhà Mạc Thanh Yên

Translator: Waveliterature Vietnam

Editor: Waveliterature Vietnam

Dương Quang không còn quá nhiều địch ý với Lệ Đình Tuyệt như trước nữa, bé cười tà khí.

"Trận thi đấu lần thứ ba này cũng mong chú cố gắng hết sức, đừng khiến cháu thất vọng. "

Lệ Đình Tuyệt giơ tay về phía bé thể hiện không thành vấn đề, hai người liền đi tắm rửa thay quần áo.

Angela xem xong hoạt hình "Bảo Bối Nhỏ", mang theo một ít đồ ăn vặt đi tìm các anh trai. Nhìn thấy Lãnh Nhiên đã ở đấy, đôi chân ngắn ngủi của cô bé chạy về phía cậu.

"Tiểu Nhiên, sao chú lại ở đây? "

Lãnh Nhiên ôm lấy cô bé,để cô bé ngồi trên sô pha. Thấy trên mặt cô dính đầy vụn chocolate, cậu dùng khăn tay lau sạch giúp cô.

"Tiểu công chúa An An càng ngày càng xinh đẹp rồi. "

Angela thích nhất được người khác khen là xinh đẹp, cô bé vui vẻ cười khanh khách.

"Em xinh đẹp giống Tiểu Yên đó. "

Băng Khối nhìn Angela, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện. Vì thế cậu cầm lấy điện thoại gọi cho phục vụ viên trên máy bay.

"Mang giúp tôi 2,5 kg xoài lên đây. "

Cậu quyết định, trận đấu lần này sẽ dùng xoài để thách đấu, vì Angela bị dị ứng với xoài nên nếu người đàn ông này muốn ở cũng với mẹ của cậu, nhất định hắn phải ăn hết chỗ xoài này, như vậy Angela sẽ an toàn.

Một nhà bốn người họ, Mạc Thanh Yên và hai đứa con trai không bị dị ứng, cố tình cô gái bé nhỏ trong nhà lại dị ứng với xoài. Cho nên đây cũng là chuyện khiến nhà cậu lo lắng nhất, làm thế nào cô bé biết yêu quý sinh mệnh, rời xa quả xoài~ Sau khi tắm xong, Lệ Đình Tuyệt và Dương Quang nhẹ nhàng khoan khoái đi ra. Angela đang ăn kẹo cao su, còn thổi một thành một quả bong bóng nhỏ. Thấy Lệ Đình Tuyệt ra ngoài, cô bé liền đứng dậy, mở ra hai tay:

"Muốn ôm một cái. "

Lệ Đình Tuyệt cười bế cô dậy, cái đầu nhỏ của cô bé dựa vào lòng anh dụi qua dụi lại, giống như con sói nhỏ dính người kia của anh.

Lúc này nhân viên phục vụ cũng mang xoài lên: "Băng thiếu gia, đây là xoài cậu đã gọi. "

Angela nhìn thấy loại trái cây màu vàng vàng kia,nuốt nuốt nước miếng sau đó quay đầu vùi vào ngực Lệ Đình Tuyệt.

"An An sợ!"

Bởi vì loại trái cây kia ăn rất ngon, nhưng mà mỗi lần ăn xong cô bé sẽ rất khó chịu, cho nên phản ứng đầu tiên khi nhìn thấy xoài là muốn ăn, sau đó là sợ hãi.

Lệ Đình Tuyệt quét mắt nhìn đĩa xoài kia, không khỏi nhíu mày, chẳng lẽ lần này bọn họ muốn quyết đấu ăn xoài? Người đàn ông nào đó cũng rất sợ loại quả này, đôi lông mày của anh cũng sắp xoắn vào với nhau.

" Lão nam nhân, trận đấu thứ ba này chính là thi ăn xoài. "

Nếu về sau anh ở cũng với Mạc Thanh Yên, mỗi lần nhìn thấy loại quả này, có bao nhiêu anh phải ăn hết bấy nhiêu, trận đấu hôm nay xem như là huấn luyện anh một chút.

Nhưng mà bọn họ lại không biết, anh giống Angela, cũng bị dị ứng với xoài.

Dương Quang ngồi vào bên cạnh bàn trà, Băng khối chia xoài làm ba phần, đặt ở trước mặt mỗi người.

"Trong vòng hai mươi phút, ai ăn xong trước người đó thắng. "

Angela thì ngồi ở trên thảm cách đó khá xa xem ti vi. Thỉnh thoảng lại quay sang nhìn ba người với khuôn mặt khó hiểu. Vì sao các anh và chú lại phải ăn loại quả đáng sợ kia.

Lãnh Nhiên cũng cảm thấy kỳ quái: "Trận đấu lần này có phải quá đơn giản không, mình tham gia với được không? "

Dương Quang lắc đầu: "Cậu không đủ tư cách tham gia. "

Chỉ có người nhà của Mạc Thanh Yên mới có thể tham gia, đây cũng xem như là một sự thừa nhận đối với Lệ Đình Tuyệt.

Băng Khối nhìn đồng hồ: "Bắt đầu, hai mươi phút sau đồng hồ của tôi sẽ vang lên. "

Dương Quang và Băng Khối lưu loát gọt vỏ xoài sau đó bắt đầu ăn. Lệ Đình Tuyệt nhìn đĩa xoài kia, hiểu hai đứa bé có ý gì. Chỉ cần anh ăn nó, hai đứa bé sẽ thừa nhận anh là người một nhà.

Vì thế sau một hồi tự hỏi anh cũng quyết định. Cơ hội này anh không thể bỏ qua, cùng lắm thì vào bệnh viện nằm hai ngày.

Chương 259: Hai tên nhóc phát hiện bí mật

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt buông lỏng cô ra, thanh âm khàn khàn nói.

"Tiếp tục hôn tôi sợ chính mình sẽ không nhịn được."

Hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau, đều nở nụ cười. Đây là lần đầu tiên Mạc Thanh Yên cảm nhận được loại cảm giác yêu thích giữa nam và nữ, cảm giác không tồi, giống như đang ngâm mình trong hũ mật vậy.

Hai người cứ ôm nau như vậy, thật lâu sau Mạc Thanh Yên mới nhắc nhở.

"Này, anh không mệt à?"

Vẫn ôm cô không buông, anh nhìn đôi môi cô, hơi sưng đỏ, còn ướt át sáng bóng. Con ngươi tà khí của anh híp lại cười xấu xa.

"Môi em trông thật quyến rũ."

Vừa hôn liền khiến anh không nhịn được, hơn nữa giống như bị nghiện.

Mạc Thanh Yên cười càng ngọt, cắn lỗ tai anh một cái.

"Thả em xuống đi, đợi lát nữa bị Tiểu Ngư bắt gặp lại cười em."

Nghĩ đến bí thư của mình, cái đồ miệng kia, nói không chừng chẳng mấy chốc tất cả mọi người đều biết chuyện hôm qua hai người ngủ cùng nhau.

Lệ Đình Tuyệt thả cô xuống đất, cô chạy vào phòng tắm. Anh hướng về phía phòng tắm nói: "Em có thể mập thêm chút nữa, anh thích em mũm mĩm hơn."Nói xong anh xem đồng hồ, anh có chuyến bay lúc mười giờ, nếu bây giờ không đi sẽ không kịp. Vì thế vào phòng tắm, thấy cô đang đánh răng.

Anh ôm lấy cô từ phía sau, hôn lên lỗ tai cô. Mạc Thanh Yên ngứa không chịu được. Vẫn cười nhưng miệng đầy bọt kem, nói chuyện không rõ. 

"Lệ Đình Tuyệt, đừng làm loạn."

Lệ Đình Tuyệt qua gương liếc cô: "Anh phải đi luôn rồi, quay về thành phố Lâm. Ngày mai anh sẽ cùng bọn trẻ đến sân bay đón em."

Mạc Thanh Yên cuối cùng cũng đánh răng xong, cùng anh nhìn nhau.

"Chuyện bên này anh không cần xen vào, có được không?"

Thật ra Mạc Thanh Yên không biết, người nào đó xuất hiện tại cái công ty nhỏ đến không thể nhỏ hơn này hoàn toàn là vì người phụ nữ nào đó. Hiện tại mọi chuyện đã như anh mong muốn nên không thể ở lại lâu, thành phố Lâm còn rất nhiều chuyện anh cần phải xử lý."
Còn có kết quả siêu âm kia, anh phải biết rằng bác sĩ bên này chẩn đoán có đúng không.

"Được, chuyện bên anh anh lộ mặt một chút là xong rồi."

Sau khi Lệ Đình Tuyệt rời đi, Mạc Thanh Yên trở về khách sạn đặt phòng lúc đầu tham gia đợt tranh cử thứ hai. Không có Lệ Đình Tuyệt ở, Mạc Thanh Yên cáng biểu hiện tốt hơn.

Diệp Khuynh Thanh cùng Mạc Thanh Yên bắt tay, cô thật sự tò mò người phụ nữ này. Có thể khiến cho Lệ Đình Tuyệt để ý quả là khó được. Trong mắt cô, Mạc Thanh Yên không hề cá tính, vì sao Lệ Đình Tuyệt lại thích cô ta?

"Mạc tiểu thư, không nghĩ đến sẽ cùng cô hợp tác, hy vọng đến lúc đó cô có thể khiến tác phẩm của tôi bày ra vẻ đẹp hoàn mỹ. Cũng đừng khiến cho tổng giám đốc Lệ mất mặt, dù sao công ty của các cô là do chính anh ấy chọn."

Lời Diệp Khuynh Thanh nói hơi khó nghe, có chút khinh thường năng lực của công ty Mạc Thanh Yên.

Diệp Thanh Khuynh có chút bực mình, Lệ Đình Tuyệt để ý người phụ nữ này đến mức nào chứ, không sợ làm hỏng buổi trình diễn này sao?

Mạc Thanh Yên nhận ra được Diệp Khuynh Thanh thích Lệ Đình Tuyệt, mà bây giờ cô cũng rất thích anh. Cho nên lúc bắt ta cô cười càng ngọt ngào.

"Cho dù là vì Tuyệt, tôi cũng sẽ dốc hết toàn lực để làm tốt buổi trình diễn, thiết kế Diệp xin yên tâm."

Xuất ra tư thế của bạn gái chính thức, khiến cho cô ta biết cô mới là người phụ nữ của Lệ Đình Tuyệt, để cho cô ta không cần si tâm vọng tưởng.

Nói xong cô tao nhã xoay người, bước chân nhẹ nhàng, dáng người lả lướt, xinh đẹp khiến cho phụ nữ còn ghen tị. Thấy cô đi xa, Diệp Khuynh Thanh cắn rắng.

Mạc Thanh Yên, cô đừng vội đắc ý, nếu làm hỏng buổi trình diễn thiết kế của tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua. Cho dù bây giờ Lệ Đình Tuyệt thích cô,nhưng mà đàn ông đều là tên lăng nhăng, chờ đến lúc anh ta vứt bỏ cô xem cô còn đắc ý được không.

Chương 260: Ba cái bánh bao nhỏ gây chú ý

Editor: Waveliterature Vietnam

Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên cùng Tiểu Ngư ký hợp đồng thành công, trở về thành phố Lâm. Trên đường Tiểu Ngư đều lải nhải nói chuyện, Mạc Thanh Yên chỉ có thể mang tấm chụp mắt ngủ. Bởi vì nha đầu kia không ngừng quay quanh chuyện của Lệ Đình Tuyệt nói không ngừng, mà còn liên tục hỏi chuyện tối qua.

"Mạc tổng... Tiểu Yên, chị ngủ rồi sao? Chị mau nói cho em biết, ngủ cùng người đàn ông đẹp trai như vậy có cảm giác gì?"

Mạc Thanh Yên: "...."

Tiểu Ngư thấy cô giống như thật sự ngủ, chỉ có thể im miệng, cảm thấy có chút thất vọng.

Ba tiếng sau máy bay hạ cánh, hai người lấy hành lý đi ra. Tiểu Ngư đẩy xe hành lý, đi theo phía sau Mạc Thanh Yên.

Rất xa đã nhìn thấy một hình ảnh tuyệt mĩ, hai đứa nhỏ cùng với người đàn ông biểu tình lạnh lùng đứng bên cạnh, hơn nữa tướng mạo mười phần khiến người chú ý, trong ngực người đàn ông còn ôm một cô bé có đôi mắt to tròn, khiến cho trái tim của mọi người đều bị hòa tan.

Cô bé giống như vừa mới tỉnh ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đôi mắt to chớp chớp nhìn chăm chú về phía cửa ra.

Tiểu Ngư thiếu chút nữa thét chói tai, bước lên vài bước: "Mạc tổng, chị nhìn kìa, Lệ tổng tới đón chị kìa, còn có cháu trai cháu gái của chị nữa, oa, bọn họ đứng cùng một chỗ thật giống như người một nhà."

Bởi vì bộ dáng đều đặc biệt xinh đẹp.

Mạc Thanh Yên lạnh nhạt cười: "Đừng nói lung tung."

Cô cầm lấy hành lý của mình: "Tự em bắt xe về nhà đi, tiền xe báo lại cho công ty."

"A, Tiểu Yên, mang em theo với!"

Nếu có thể đi cùng bọn họ, chính mình cũng biến thành một bộ phận của phong cảnh rồi, ngẫm lại đều cảm thấy vui vẻ.Nhưng Mạc Thanh Yên không muốn mang theo cô, nha đầu này nói quá nhiều, lại còn điều gì nên nói, điều gì không nên nói cô ấy cũng không biết. Chuyện của cô và Lệ Đình Tuyệt, cô tạm thời chưa muốn nói cho bọn nhỏ biết.

Sợ chúng nhất thời không tiếp thu được, cho nên chờ một chút nữa đi, chờ bọn nhỏ lớn thêm chút nữa.

Nguyên Thành đi đến tiếp lấy vali trong tay của Mạc Thanh Yên, cung kính nói: "Chào mừng Yên tiểu thư về nhà."

Mạc Thanh Yên có chút sững sờ, xưng hô thay đổi, mà cô mới rời khỏi có mấy ngày thôi, Nguyên Thành nói như vậy khiến cô cảm thấy dường như mình đã rời đi rất lâu rất lâu rồi.

"Tiểu Yên…"

Angela chạy tới ôm lấy đùi cô: "Rất nhớ mẹ, Angela rất rất rất rất rất nhớ mẹ….."

Nhóc này lại bắt đầu nói chuyện như vậy. Nó luôn vì biểu đạt tình cảm mãnh liệt của mình mà luôn thích kéo dài câu. Mạc Thanh Yên chọc chọc cái mũi nhỏ của cô bé: "Mẹ cũng rất nhớ con."

Sau đó cô hôn lên mặt cô bé một cái, khiến cô bé trực tiếp cười khanh khách.Mạc Thanh Yên đi qua, ôm lấy hai đứa con trai mình. Băng Khối và Dương Quang khóe môi khẽ nhếch, Dương Quang ghé vào tai cô thì thầm.

"Không phải mẹ đã nói sẽ không bao giờ để ý đến chú nữa sao? Sao hôm nay chú lại đến đón mẹ?"

Băng Khối nâng tay giúp cô chỉnh lại tóc: "Con không thích chú, cho nên mẹ tránh xa hắn một chút."

Nghe hai đứa con trai nói làm cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn thân ảnh cách đó không xa. Rõ ràng, chuyện của cô và hắn thật là không thể để cho bọn nhỏ biết.

Mạc Thanh Yên ôm con xong, lặng yên tiến đến bên cạnh Lệ Đình Tuyệt, khóe mắt đều là ý cười.

Lệ Đình Tuyệt ôm cô vào lòng, sau đó cúi người hôn môi cô, Mạc Thanh Yên luống cuống. Mặc dù cô cũng rất nhớ hắn, rất muốn cùng hắn hôn sâu. Nhưng mà bọn nhỏ còn ở đây, cô rõ ràng cảm nhận được ánh mắt sắc bén sau lưng.

Nháy mắt với hắn, nhắc nhở hắn không cần quá thân mật.

Angela mắt đều sắp biến thành gà chọi, bởi vì vừa mới nhìn thấy chú đẹp trai hôn mẹ, có phải hai người sắp kết hôn rồi không?

Mạc Thanh Yên xoay người, đỏ mặt giải thích với bọn nhỏ.

"Đây...đây là cách chào hỏi của mẹ và chú, các con hiểu mà, phải không?"

Hai đứa con trai lạnh mặt đi ra ngoài, không nhìn người phụ nữ giống tên ngốc này. Angela lại chỉ chỉ cô, rất nghiêm túc nói.

"Tiểu Yên, mẹ giải thích như vậy, các anh sẽ cảm thấy mẹ là tên ngốc."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau