LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Mặt của mẹ sao lại đỏ như vậy?

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên và anh đều khẽ trợn mắt chấn động, cô mau chóng tự tay đẩy anh ra, anh mới buông lỏng môi nhỏ của cô.

Hai người đều thấp giọng thở hổn hển, khóe miệng của anh chứa ý cười, ánh mắt càng quyến rũ khiếp người. Mà gương mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên đỏ lên, lông mi cong lơ đãng lướt qua, khiến Lệ Đình Tuyệt càng ngứa ngáy trong lòng.

"Yên, anh muốn."

Sau đó hôn liên tiếp lên cổ cô, lưu lại vài dấu đỏ. Hai mắt Mạc Thanh Yên khẽ híp lại, bị anh vờn đến cực kỳ khó chịu. Cuối cùng vẫn là lấy lại lý trí, vỗ anh.

"Không được, anh mau buông em ra."

Mà Lệ Đình Tuyệt căn bản không muốn, Mạc Thanh Yên gấp rồi. Hai tay nắm lấy tóc ngắn của anh "Không được, anh không thể vận động kịch liệt. Mau buông em ra, nếu không em sẽ tức giận đó."

Tóc bị cô nắm rất đau, hơn nữa cũng biết tính tình của cô, ép buộc là không được. Chỉ có thể thở gấp, nằm sấp lên vai cô để bản thân bình tĩnh lại.

Qua một hồi, anh mới buông cô ra, sắc mặt âm trầm.

Chết tiệt thật, cô sao lại nghe lời như vậy, nghĩ tới Ngôn Ngọc, tên đó tại sao phải nói là không thể vận động kịch liệt? Làm anh bây giờ rất khó chịu.

Cho nên người đàn ông nào đó ham muốn không được thỏa mãn, bước nhanh vào buồng tắm. Mạc Thanh Yên nâng tay đặt lên trái tim đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, thở sâu một hơi. Vừa rồi thiếu chút nữa lại làm rồi, dường như khả năng kiềm chế của bản thân càng ngày càng yếu rồi.

Trước kia hoàn toàn không có cảm giác, thế nhưng hiện tại chỉ cần cùng anh ở cùng một chỗ, loại cảm giác đó trở nên rất mạnh mẽ. Cho nên cô hiểu sự khó chịu của anh, cũng hiểu anh muốn cỡ nào.

Lướt mắt nhìn qua phòng tắm, anh có phải đang tức giận không, quyết định tiến vào dỗ anh. Vì thế cất bước từ từ tiến vào, liền nhìn thấy….
Mạc Thanh Yên hoàn toàn bị chấn động rồi, môi nhỏ mở lớn. anh vậy mà, vậy mà đang…

Trên khuôn mặt yêu nghiệt có một tia không bình thường, là cô đó giờ mới nhìn thấy. Cô mau chóng lấy tay che mắt, nói chuyện cũng biến thành ấp a ấp úng.

"Em…."

Cô quay người bước đi, vẫn là chạy trước thôi, cái này cũng quá xấu hổ rồi.

Vừa cất bước, người liền bị anh nắm lại, giọng nói trầm thấp gợi cảm cực độ, vang lên bên tai cô.

"Giúp anh."

Sau đó Mạc Thanh Yên cảm thấy bản thân dường như thần trí không rõ rồi, đầu óc một mảng trống rỗng, đúng, chính là trống rỗng.

Nửa tiếng sau, người đàn ông nào đó tóc ướt đi ra, một thân sung sướng thoải mái. Nhìn thấy người phụ nữ đứng bên cạnh cửa sổ, gương mặt nhỏ đỏ hồng lên. anh bước lại, từ phía sau ôm cô.Toàn thân của Mạc Thanh Yên run lên một chút, cảm nhận được thân thể ấm áp của anh. Cô khẽ trề môi: "Anh không nghe lời, Ngôn Ngọc nói rồi, cơ thể anh bị thương không thể bị kích động mạnh."

Lệ Đình Tuyệt cười thấp: "Vừa rồi em cảm thấy rồi phải không? Anh muốn nhiều thế nào."

Đẩy anh ra "Anh tên xấu xa này."

Mau chóng đi ra cửa, vẫn là cách tên yêu nghiệt này xa một chút, nếu không chính mình sẽ càng ngày càng trở nên xấu xa rồi.

Nhìn cô xấu hổ thành bộ dạng này, ý cười trên khóe môi Lệ Đình Tuyệt càng ngày càng rõ ràng, trên khuôn mặt yêu nghiệt khuynh thành đều tràn đầy ấm áp.

"Yên…"

Nghe thấy Mạc Thanh Yên ở đây mau chóng kéo cửa, chạy như bị ai đuổi. Có thể nghe thấy giọng anh cười trầm thấp, cười đến cô đều muốn tìm một cái hang nào đó trốn rồi.

Cô tỉnh táo lại, phát hiện Băng Khối và Dương Quang đang dựa vào tường tại cửa ra.

"Các con như thế nào lại ở đây?"

Nghĩ đến hình ảnh ban nãy, khuôn mặt nhỏ càng đỏ hồng lên. Còn tốt hai đứa nhỏ còn chưa trực tiếp xông vào, nếu không cô thật sự không còn cách nào làm người rồi.

"Đợi mẹ về nhà." Băng Khối lạnh lùng nói.

"Mặt của mẹ sao lại đỏ như vậy?" Dương Quang híp đôi mắt hẹp dài lại nhìn thẳng cô.

Chương 252: Cuộc so tài giữa những người đàn ông

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên nâng tay sờ sờ mặt mình, bản thân đều cảm thấy nóng đến phát sốt.

Cô đều không dám nhìn thẳng vào hai đứa nhỏ: "Các con không chơi cùng ám lang nữa sao?"

"Trễ quá rồi, về nhà."

Băng Khối lạnh lùng nói một câu, sau đó đi về phía trước.

Dương Quang đưa tay lại, nắm lấy tay của Mạc Thanh Yên, trên gương mặt đẹp trai của bé toàn là sự chân thành.

"Tụi con mặc dù rất thích ám lang, nhưng người đàn ông này cũng không phải là ba của tụi con, cho nên không hy vọng mẹ và chú ở cùng nhau."

Mạc Thanh Yên lần đầu tiên nghe thấy lời tâm sự của con, hóa ra bọn nó muốn là ba mẹ ruột của mình. Vẻ mặt của Mạc Thanh Yên hơi có một tia hiu quạnh.

Cô rất thích Lệ Đình Tuyệt, cùng ở với anh, cô rất vui vẻ.

Nhưng vì con của mình, cô làm không được chuyện ích kỷ như vậy. Vì thế cô chỉ có thể thu lại một chút, ít nhất không để các con biết chuyện cô và anh yêu nhau. Như vậy tâm lý của hai đứa nhóc cũng sẽ không quá khó chịu.

Vì thế cười cười: "Ừ, mẹ và chú sẽ không ở cùng nhau đâu, yên tâm đi."

Ngày hôm sau, lúc Lệ Đình Tuyệt tan làm, liền gọi điện thoại cho Mạc Thanh Yên.

"Alo."

Nghe thấy giọng nói ngọt ngào của cô, Lệ Đình Tuyệt nâng tay, ngón tay thon dài sạch sẽ vuốt lông mày, dường như mệt mỏi trong ngày đều tan biến.
"Anh đến đón em."

Mạc Thanh Yên buổi chiều còn có việc, cô trả lời: "Hôm nay phải tăng ca, nếu không anh đi đón hai đứa nhỏ, hai thằng nhóc đó muốn cùng chơi với ám lang."

Hai mắt của Lệ Đình Tuyệt khẽ phát sáng, cái này là một ý hay, chỉ cần tiếp xúc nhiều, quan hệ với hai đứa nhỏ nhất định có thể tốt hơn.

"Được, giao cho anh."

Mạc Thanh Cười cười, thế nhưng trong lòng lại một trận chua xót, anh để ý cô như vậy. Thế nhưng các con không đồng ý, cô cũng không thể cùng anh ở cùng nhau. Vì hoàn cảnh của hai người bọn họ mà xót xa trong lòng, buồn tủi.

Lệ Đình Tuyệt lại lẫn vào trong đám phụ nữ đi đón con, anh cao hơn người khác một cái đầu nên rõ ràng nổi bật rất nhiều, mà dáng vẻ lạnh lùng của anh hoàn toàn không thèm nhìn mọi người.

Anh một đường tự động tạo thành vách ngăn, cho dù người khác có hiếu kỳ đi nữa, cuối cùng đều sẽ bị dáng vẻ lãnh khốc của anh dọa đến lùi lại, không dám nhìn, cũng không dám lại gần.

Đón ba đứa nhỏ rồi, Angela vui vẻ ôm lấy cổ anh, nhỏ giọng nói chuyện với anh.
Mà Băng Khối và Dương Quang đi ở phía trước, nhìn thấy cổng ra không có xe của nhà mình, cũng không thấy mẹ.

"Mẹ con đâu?"

Băng Khối đi lại bên cạnh anh, trong đám nhóc cùng tuổi Băng Khối và Dương Quang được coi là rất cao, thế nhưng đứng trước mặt Lệ Đình Tuyệt, liền rõ ràng vô cùng nhỏ bé. Bé ngẩng đầu nhìn thẳng anh, trong mắt biểu lộ không thoải mái.

Dương Quang nhướn mày nhìn anh một cái: "Đừng tưởng thu phục bọn con liền có thể để mẹ con thích chú, người đàn ông có thể cưới mẹ, phải là người tài giỏi nhất. Chú quá kém rồi, đừng có lại bám mẹ nữa."

Lần đầu tiên có người dám nói như vậy với Lệ Đình Tuyệt, anh thế nhưng là rồng trong biển người, vậy mà lại nói anh quá kém cỏi.

Tổng tài nào đó liếc nhìn hai đứa nhóc một cái, bộ dạng hai thằng nhóc thối tha này làm sao lại quen mắt như vậy?

Angela nháy nháy mắt: "Anh, chú đẹp trai rất giỏi đó, nếu không chúng ta thi đấu đi? Nếu chú thắng rồi, con liền để chú làm ba con."

Băng Khối và Dương Quang phát hiện con bé này lại nhanh mồm nhanh miệng rồi. Có điều cũng tốt, đúng lúc dọa người đàn ông này chạy trối chết.

Lệ Đình Tuyệt cũng cảm thấy cái này là một biện pháp không tồi, vì thế bàn tay lớn vỗ đầu hai đứa nhóc.

"Có muốn đấu một trận giữa những người đàn ông không. Nếu như chú thắng rồi, các con liền để chú và Tiểu Yên ở cùng nhau, như thế nào? Nếu thua, chú sẽ cách xa cô ấy."

Băng Khối suy nghĩ giây lát, Dương Quang nâng tay lên vỗ một cái, cũng nghiêm túc suy nghĩ. Cuối cùng hai đứa quyết định, đấu thì đấu, ai sợ ai?

"OK, quy tắc do chúng con định, nhớ lấy lời chú nói đó."

Chương hôm nay hết rồi, ngủ ngon! Buồn ngủ quá, buồn ngủ quá.

Chương 253: Lệ tổng tài trở thành đàn em

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt và hai đứa nhóc đập tay, lên xe, hai đứa nhóc đang nhỏ giọng thương lượng, đấu cái gì?

Angela nằm trên vai của Lệ Đình Tuyệt, lén nghe hai anh nói chuyện, sau đó lại nói nhỏ bên tai Lệ Đình Tuyệt.

"Các anh muốn thi đấu chơi game với chú, chú chơi được không?"

Nghĩ tới mẹ rất thích chơi game, thế nhưng lại không giỏi bằng hai anh, mỗi ngày mẹ đều bị thua rất thảm, sau đó lại nói cũng không thèm chơi nữa. Do đó bé có chút lo lắng chú đẹp trai, nhìn thấy chú bình thường cũng không có chơi game à.

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, trên khuôn mặt yêu nghiệt lóe qua một tia cười xấu xa.

"Không biết, nhưng chú có thể học."

Giọng nói của anh lớn một chút, cho nên hai đứa nhóc đều nghe thấy, vì thế nhìn nhau gật đầu, liền quyết định chơi game.

Băng Khối quay đầu nói: "Chú già, tụi con quyết định rồi, trước chơi một trận đua xe, điện thoại chú cung cấp, sau đó là chơi bắn súng. Con và em con mời chú. Vòng thứ ba đấu cái gì? Tụi con tạm thời vẫn chưa nghĩ kỹ, đợi chú thắng rồi lại quyết định vòng ba đấu gì."

Dù sao nếu như hai trận trước anh đều thắng, vòng ba đấu gì bọn nó đều phải cẩn thận suy nghĩ, phải có ích với mẹ mới được.

Lệ Đình Tuyệt nhìn hai đứa nhỏ bá khí như vậy, còn muốn mời anh chơi bắn súng, trong đám con nít thật là đứa bá nhất rồi."Tất cả mọi thứ chú đều cung cấp, chú thế nhưng không muốn tiêu mấy đồng lẻ mà mấy đứa cực khổ lắm mới dành dụm được."

Dương Quang cười xấu xa một tiếng: "Cắt, con và anh con có đầu tư, cho nên chú không cần lo chúng con không có tiền."

Đầu tư? Lệ Đình Tuyệt lông mày khẽ nhíu, hai đứa nhỏ này còn có thể hiểu mấy thứ này?

Angela nhìn thấy lông mày của chú đẹp trai đều nhăn lại rồi, vì thế nâng tay giúp anh vuốt phẳng: "Các anh con còn chơi cổ phiếu, kiếm được rất nhiều tiền đó, các anh có rất nhiều rất nhiều tiền, chú đẹp trai không cần lo."

Ánh mắt của Lệ Đình Tuyệt càng phát ra ánh sáng thâm thúy, anh dường như có thể hiểu ý nghĩ của hai đứa nhỏ này. Chính là muốn nhanh trưởng thành, bảo vệ mẹ mình và em gái. Anh cũng từng có lúc trải qua cảm giác này, lúc đó anh cũng rất liều mạng.

Nhất thời cảm thấy tính cách của hai đứa nhỏ và bản thân còn rất giống nhau, nếu như không trải qua những thứ này trong quá khứ, anh cũng sẽ không có dáng vẻ như bây giờ.
Anh nhếch môi cười: "Không tồi, các con rất giỏi, nhưng mặc kệ thắng hay thua, hãy giữ vững ý nghĩ của mình."

Nguy hiểm của đầu tư, đối với người trưởng thành mà nói đều là một loại việc làm rất nguy hiểm, càng không nói đến mấy đứa trẻ còn nhỏ như vậy. Nhưng anh không thể ngăn cản, chỉ cần bọn chúng có thể học được thắng không kiêu bại không nản là được rồi. 

Băng Khối tự nhiên nghe hiểu lời anh nói, lạnh giọng nói: "Con và em chỉ là dạo chơi, đối với tiền bạc không có khái niệm nào, căn bản sẽ không xuất hiện những chuyện mà chú lo. Cho nên chú đừng nói với mẹ con."

Lệ Đình Tuyệt cười nhẹ: "Cái này là bí mật của bốn người chúng ta."

Băng Khối và Dương Quang mang anh đến câu lạc bộ, Lệ Đình Tuyệt biết nơi này là của Tư Đồ Thiên, lần trước anh và Mạc Thanh Yên bọn họ có tới. Angela đi vào phía trong, liền cùng mới một người phụ nữ xinh đẹp đi chơi.

Bé đi được vài bước mới nhớ còn có ba người đàn ông ở lại, vặn vặn đầu.

"Chú đẹp trai, con muốn cùng dì Hồng đi xem em bé, đợi chút nữa sẽ lại xem mọi người thi đấu."

Nhìn qua liền biết ba đứa nhóc này rất quen thuộc với người ở đây, chắc là thường lại chơi, Lệ Đình Tuyệt nhẹ gật đầu. Có phục vụ cầm thẻ phòng lại "Hai vị thiếu gia, chuẩn bị phòng cho mọi người hay là phòng cũ."

Dương Quang móc móc ngón tay với Lệ Đình Tuyệt "Chú già, đi thôi, điện thoại chú chuẩn bị đến rồi chưa? Nếu chưa, tụi con sẽ kêu bọn họ mang vào phòng."

Lệ tổng tài bị gọi là chú già, có chút không thoải mái, hơn nữa nhìn bộ dạng xấu xa của hai thằng nhóc này, anh làm sao có cảm giác chính mình giống như đàn em rồi.

Chương 254: Gặp quỷ rồi

Editor: Waveliterature Vietnam

Có điều vì người con gái mình yêu, để trở thành một thành viên trong gia đình bọn họ, cục tức này hắn chỉ có thể nuốt xuống.

Chân dài bước lại, khí vũ hiên ngang, một thân âu phục thủ công màu đen nghiêm túc, càng lộ ra chiều cao và đôi chân dài của hắn. Đám con gái đi qua đều nhịn không được nhìn hắn vài lần, còn có người nhỏ giọng nói.

"Ba cha con nhà này thật đẹp trai, cũng không biết loại phụ nữ thế nào mới có phúc khí như vậy? Bên người có thể có ba người đàn ông đẹp trai như thế."

Lệ Đình Tuyệt nghe thấy, môi mỏng khẽ cong lên một vòng tuyệt đẹp. Nhìn đi, đã định sẵn bị người khác nói thành người một nhà rồi.

Tiến vào phòng mà Băng Khối và Dương Quang chuyên dùng, bên trong có rất nhiều đồ chơi của con nít, đều là đồ chơi IQ cao, Lệ Đình Tuyệt liếc một vòng, chẳng trách hai đứa nhóc này thông minh như vậy.

Hóa ra chơi đồ gì cũng đều là IQ cao, đầu óc sau khi được huấn luyện như vậy sẽ càng ngày càng thông minh.

Lệ Đình Tuyệt cầm lấy bảng Lỗ Ban, ngón tay thon dài mảnh khảnh rút ra một cái, sau đó lại một cái, tốc độ rất nhanh, động tác lại nhanh nhẹn. Không bao lâu liền tháo ra chín phần, hắn cười tà khí.

Băng Khối và Dương Quang nhìn thấy thủ pháp hắn nhanh như vậy, không thể không thán phục, bởi vì tốc độ của hắn so với hai người bọn nó càng nhanh hơn.

Nhưng hai tên nhóc đều giả vờ như chưa nhìn thấy, mỗi đứa ngồi trên ghế sô pha, Băng Khối nhắm mắt, nghỉ ngơi.

Dương Quang cầm lấy một khẩu súng đang lắp ráp, Lệ Đình Tuyệt nhìn một cái, ngồi xuống bên cạnh bé, cầm lấy một cái linh kiện trong đó."Con rất hứng thú với súng sao?"

Băng Khối nhận lấy phần linh kiện trong tay hắn linh hoạt lắp vào, lạnh nhạt nói: "Đúng vậy, thích nhất là thiết kế của Ám Dạ, đáng tiếc rất ít đồ của hắn có thể mua được."

Khẩu súng này đều là chú Ba lấy về cho bé, nếu không bé chỉ có thể nhìn hình ảnh trên máy tính mà thôi.

Nhưng bé không biết là, người ngồi bên cạnh bé chính là Ám Dạ, chuyên gia vũ khí hàng đầu, đồ vật thiết kế ra đều là ngàn vàng khó cầu.

Trong con ngươi của Lệ Đình Tuyệt hiện lên một tia ấm áp, cho dù hắn và Mạc Thanh Yên sau này không có con, nhưng có ba đứa nhóc này cũng đủ rồi. Angela là đứa nhỏ chu đáo nhất, ấm áp nhất.

Mà hai đứa này, Băng Khối thì bình tĩnh, nhìn xa trông rộng, có khả năng làm lãnh đạo. Mà Băng Khối tuy tính khí cổ quái, nhưng đầu óc linh hoạt, năng lực hành động mạnh, nó không chỉ có khiếu trên phương diện máy tính mà còn rất thích vũ khí.
Điểm này, rất giống hắn, sau này có thể quản lý Ám môn.

Lúc này chuông cửa vang lên, Lệ Đình Tuyệt xoay người, mở cửa. Nguyên Thanh đem điện thoại giao cho hắn: "Tổng tài, ba cái này là điện thoại chơi game mới nhất."

Cái này là hắn để Nguyên Thanh đem đến, là vì cùng hai đứa nhóc thi đấu sảng khoái một trận.

Băng Khối và Dương Quang tiếp lấy điện thoại trong tay hắn, đôi mắt của bọn chúng nhất thời sáng lên. Cái này chính là bọn nó đã sớm muốn có, thế nhưng trên thế giới chỉ có ba cái, có tiền đều mua không được."

Thế mà hôm nay ba bộ đều ở đây, vì thế ngẩng đầu nhìn thẳng người đàn ông cao lớn đối diện, hắn còn thật là không việc gì không thể làm sao?

Ba người đều ngồi trên tấm thảm lông cừu dưới sàn, sau đó bắt đầu chơi game đua xe liều mạng. Ba người ôm điện thoại sau đó bắt đầu thao tác, ngón tay thon dài linh hoạt nhấn màn hình.

Cùng đi theo Nguyên Thành còn có Lãnh Nhiên. Hắn ta đi công tác đã nửa tháng rồi, ngày hôm qua trở về. Kể từ sau khi gặp qua Lệ Đình Tuyệt tại bệnh viện vào ngày hôm đó, anh ta đều chưa gặp lại hắn lần nào. Anh ta thế nhưng đã quay lại một đoạn video cực kỳ đặc sắc.

Được xem phản ứng của tổng tài ngay trước mặt, mà còn có thể cùng Lệ đại tổng tài bàn điều kiện.

Cho nên sau khi Nguyên Thành đi, anh ta lại tiến vào phòng, nhìn thấy ba người đang ngồi trên thảm chơi điện thoại. Hai thằng nhóc, tăng thêm Lệ thiếu, thần sắc đều khẽ nhăn lại, ngay cả động tác nhăn mày đều giống nhau.

Lãnh Nhiên xoa xoa mắt, mẹ nó, cái này là ban ngày gặp quỷ rồi phải không? Ba người này làm sao mà giống nhau như vậy?

Chương 255: Hãm hại đồng đội

Editor: Waveliterature Vietnam

Vì thế dùng điện thoại chụp hình lại vài tấm, gửi cho Ngôn Ngọc.

"Nhìn thấy cái gì?"

Thế nhưng gửi một hồi lâu, mà tên đó vẫn chưa trả lời, anh ta lẩm bẩm: "Khẳng định là lại đang làm phẫu thuật rồi."

Lệ Đình Tuyệt nghe thấy giọng nói của anh, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt ám chỉ, ngồi xuống.

Lãnh Nhiên liền tự tìm một chỗ thoải mái nửa nằm xuống, sau đó cầm lên đoạn video ngày đó ghi lại mở ra.

"Lệ Đình Tuyệt, nếu như anh có thể còn sống trở lại, em liền gả cho anh, em Mạc Thanh Yên gả cho anh."

Hơn nữa anh ta vặn âm lượng đến mức cao nhất, cho nên người đàn ông nào đó đang tập trung thi đấu đều nghe thấy toàn bộ.

Đột nhiên trong lòng căng thẳng, tiếp theo xe "Bành" một tiếng cực lớn. Màn hình xuất hiện dòng tiếng Anh: "Xe hủy người vong." Anh thua rồi.

Hai thằng nhóc khẽ nhếch miệng, còn đang thực hiện bước chạy nước rút cuối cùng.

Lệ Đình Tuyệt đem điện thoại ném qua một bên, đứng dậy, sau đó lạnh lùng cướp lấy điện thoại, liền nhìn thấy hình ảnh nha đầu đó vừa khóc vừa nói, mà anh lại nhắm mắt cái gì đều không nghe thấy. 

Tay của anh càng nắm càng chặt, sau đó ý cười trên khóe môi càng rõ ràng. Vì vậy ngón tay dài vung một cái, đem đoạn video gửi sang điện thoại của mình. Vật quý giá như vậy, anh phải cất giấu thật tốt.

Lãnh Nhiên nhìn vẻ mặt mang theo ý cười của anh, nói với anh: "Thế nào? Anh em có phải rất chu đáo không?"

Lệ Đình Tuyệt đem điện thoại đưa cho anh ta: "Không tồi."Có thể nhận được hai chữ không tồi này của anh, Lãnh Nhiên cảm thấy đánh giá đã rất cao rồi, sau đó đưa tay ra.

"Có thưởng gì không?"

Lệ Đình Tuyệt liếc nhìn hai đứa nhóc phía sau: "Anh hại tôi thua trận, công không bằng tội."

"A..."

Lãnh Nhiên căn bản không biết anh đang thi đấu, lúc này vừa nghe, đau thương kêu một tiếng. Rõ ràng cái này là tấm bài tốt nhất trong tay mình, làm sao lại biến thành kết quả như vậy?

Băng Khối và Dương Quang tiến lại "Chú già, chú thua rồi."

Lệ Đình Tuyệt nhướn mày: "Không sao, không phải là còn hai trận nữa sao?"

Dương Quang đã từ trong tủ áo lấy ra trang bị của mình, bắt đầu thay đồ.Băng Khối chỉ chỉ tủ áo khác: "Chuẩn bị cho chú ở bên này, đến lúc đó đừng nói tụi nhóc bọn con ức hiếp một người lớn như chú."

Hai con mắt của Lãnh Nhiên đều muốn rớt ra ngoài rồi, hai thằng nhóc này vậy mà dám nói chuyện với Tuyệt như vậy. Nếu như đổi lại là anh ta, sớm đã bị đè xuống n lần rồi.

Xem ra có người mẹ xinh đẹp thật là quan trọng, có thể tùy ý ức hiếp người đàn ông mạnh mẽ như vậy. Có điều như vậy nhìn qua, hai đứa nhóc này hoàn toàn không kém chút nào. Lớn lên khẳng định không thua kém Tuyệt.

Lệ Đình Tuyệt cầm lấy quần áo tiến vào phòng tắm thay đồ, mà sau khi hai đứa nhỏ thay đồ xong, liền liếc mắt nhìn Lãnh Nhiên.

Dương Quang nhỏ giọng nói với Băng Khối: "Cái tên này hãm hại đồng đội, hay là để anh và chú già một tổ, như vậy phần thắng của chúng ta có thể lớn hơn một chút."

Vừa rồi nếu như không phải anh đột nhiên xuất hiện, còn phát mấy lời chết tiệt của mẹ, bọn chúng có thể sẽ thua. Cho nên tuyệt đối cần phải lợi dụng tên này.

Băng Khối hoàn toàn đồng ý, vì thế cầm lấy roi chọc chọc vào bụng Lãnh Nhiên: "Chú cũng đi thay đồ đi, cùng một đội với chú kia, nếu không sợ là chú già thua sẽ không phục."

Lãnh Nhiên hoàn toàn bị khí thế của hai thằng nhóc làm cho chấn động, vậy mà dám coi thường Tuyệt, anh phải nghiêm túc xem thật kỹ trò vui này, cho nên gật gật đầu.

"Đươc, chú cũng tham gia, có điều Tuyệt đã từng tham gia qua huấn luyện đặc biệt Xung binh của người da đen. Hai đứa nhóc bọn con, đừng có thua mà khóc đó!"

"Tới lúc đó chú đừng khóc đỏ mũi là được rồi."

Dương Quang cười tà khí, súng trong tay hướng về phía anh khai cò, nhắm vào giữa trán, đau tới mức anh phải lùi về phía sau một bước.

"Mẹ nó, phát súng này cũng quá chuẩn rồi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau