LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Đứa trẻ không thấy đâu nữa

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên cầm chặt tài liệu trong tay, mặt cô ta vừa đỏ vừa sưng rồi, nhưng cô ta vẫn đang dùng lực đánh. Giống như không khống chế được, càng ngày càng nặng hơn.

"Thiết kế Diệp, cô hà tất phải khổ như vậy, cô đi đi."

Cô không xem nổi nữa, nỗi tức giận lúc bị đánh đã tan biến rồi, cô không phải là người thích gây sự. Vì vậy nhìn thấy cô ta thảm hại như vậy, căn bản không muốn so đo với cô ta.

Cô chỉ cần làm được những thứ cô muốn làm, những chuyện nên làm là được.

Bên khoé miệng Diệp Thanh Khuynh chảy máu, lúc cô dừng tay lại, trong mắt có vài tia mong chờ.

"Mạc Thanh Yên, cô tha thứ cho tôi rồi sao?"

Lệ Đình Tuyệt nói rồi, chỉ cần cô ấy tha thứ, anh ta sẽ Giúp cô.

Mạc Thanh Yên khẽ gật đầu, "cô đi đi."

Nhìn thấy người kiêu ngạo như cô ta, vậy mà cũng có ngày hôm nay, cảm thấy người vẫn là không nên quá kiêu ngạo.

Nhìn thấy cô ta chậm rãi đứng dậy, thân thể gù xuống, chậm rãi bước ra khỏi phòng hội nghị. Đẩy cửa một cái, một đống người đang đứng đó. Bọn họ kinh ngạc kêu lên một tiếng, sau đó đưa mắt nhìn trộm Mạc Thanh Yên, nhanh chóng quay người chạy đi.

Diệp Thanh Khuynh quay đầu lại, mặt sưng đỏ đến phát sợ, cô ta lạnh lùng cười.

"Mạc Thanh Yên, tôi rất ghen tị với cô, vô cùng ghen tị."

Sau đó rời đi không quay đầu lại, sự ra đi lầm này của cô ta, Mạc Thanh Yên rất nhiều năm sau mới gặp lại cô ta. Cô ta trở nên dịu dàng, còn kết hôn và có con rồi.

Lưu Nguyệt Nguyệt cùng Lưu Cường bị đưa vào đồn cảnh sát, hai người mạng theo súng, thêm nữa còn cố ý mưu sát, Lưu Cường lãnh án tù chung thân, còn Lưu Nguyệt Nguyệt ăn cắp Nguyệt Tinh Thần. Hai tội cùng lúc, lĩnh án hai mươi năm.
Mạc Thanh Tuyết tới thăm cô ta, đôi mắt cô ta thất thần nhìn Mạc Thanh Tuyết.

"Nguyệt Nguyệt, lần này cô xúc động quá rồi."

Lưu Nguyệt Nguyệt đột nhiên bật cười, càng cười càng ta, cảnh ngục đi đến

"Lưu Nguyệt Nguyệt, không được lớn tiếng ồn ào."

Nghe thấy lời cảnh ngục cô dừng lại, sau đó đưa tay lên chạm vào cửa kính.

"Tiểu Tuyết, bây giờ chỉ có thể dựa vào cô và đứa trẻ trong bụng cô thôi, nhất định phải làm cho Mạc Thanh Yên sống không yên, cô nhất định phải làm được."

Cô ta vừa nói vừa khóc, hai mắt lạnh lẽo đến doạ người, cảm thấy giống như đầu óc cô ta không còn tỉnh táo nữa. Mạc Thanh Tuyết nhíu mày,cô căn bản chỉ muốn đến thử cô ta một chút. Hy vọng cô ta không đem chuyện mình và cô ta cùng trộm Nguyệt Tinh Thần nói ra ngoài, bây giờ xem ra cô ta chắc hẳn là sẽ không.

Bởi vì cô ta vẫn ôm hy vọng, chính là muốn cô báo thù cho cô ta. Cô gật gật đầu, "Nguyệt Nguyệt, cô yên tâm, tất cả hãy giao cho tôi."

Rời khỏi trại giam, cô liền đem những lời vừa nói vất sang một bên. Dù sao Lưu Nguyệt Nguyệt cũng sẽ Không khai cô ra, cô không sợ nữa. Cô chỉ làm việc cô ta muốn làm, đưa tay lên bụng xoa xoa.
Đã được hơn hai tháng rồi, cô phải nghĩ cách bỏ đứa bé này đi. Hơn nữa phải làm sạch sẽ dứt khoát, làm cho Lệ Đình Tuyệt cả đời này đều không xong.

Mạc Thanh Yên vẫn đang tăng ca, Lệ Đình Tuyệt đến phòng làm việc của cô, cô nâng khuôn mặt nhỏ lên cười.

"Lệ đại tổng tài, em cảm thấy anh thật nhàn nhã."

Bởi vì cô cảm thấy mình bận đến sắp chết rồi, còn anh ta lại có thể đúng giờ tan làm, còn chạy đến chỗ cô.

"Làm việc phải dùng đến não."

Thực ra anh vì gặp cô, vẫn luôn dùng tốc độ nhanh nhất để giải quyết công việc, có lúc nửa đêm vẫn làm việc, những việc này cô đều không nhìn thấy.

Anh từ đằng sau ôm lấy cô, nhìn máy tính của cô. Hôn lên mặt cô một cái, "Còn bao lâu nữa? Anh đợi em, cùng đi ăn tối."

Mạc Thanh Yên hít một hơi thật sâu, "mười phút nữa, anh ngồi uống chút trà đi."

Sau đó bảo tiểu Ngư mang trà hoa vào, Lệ Đình Tuyệt vắt chân ngồi trên sô pha, nhẹ nhàng uống một hớp, cảm thấy mùi vị không tồi.

"Loại trà này có thể tặng anh một chút không?"

Bình thường anh đều uống cà phê, cảm thấy mùi vị này cũng được.

"Được, anh thích uống, sau này em sẽ làm nhiều một chút." Đây đều là do cô chính tay làm

Lúc này điện thoại của Mạc Thanh Yên vang lên, cô nghe máy.

"Cái gì? Anh nói ba đứa trẻ bị người bắt đi rồi?"

Chương 247: Mạc Thanh Tuyết tính sai rồi

Editor: Waveliterature Vietnam

Khuôn mặt của Mạc Thanh Yên thoắt cái trắng bệch, Lệ Đình Tuyệt cũng nghe thấy, đứng dậy, cất bước đi tới.

Ôm cô vào lòng, cho cô sức mạnh.

Mạc Thanh Yên ngắt điện thoại, đột nhiên đứng dậy "Ai đưa bọn nhỏ đi?"

Cô thực sự nghĩ không ra, Băng Khối và Dương Quang tuyệt đối sẽ không có chuyện đi cùng người lạ. Trừ phi là người quen, nhưng là ai mới được?

Bàn tay to lớn của Lệ Đình Tuyệt vỗ nhẹ vào đầu cô: "Đừng gấp, hai đứa nhỏ đó còn ở đây, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì."

Hắn biết Băng Khối và Dương Quang không phải là đứa nhỏ bình thường, nếu như có gì nguy hiểm, bọn nó nhất định sẽ nghĩ biện pháp chạy trốn. Hơn nữa có thể sẽ khiến bọn người bắt cóc chúng gặp xui xẻo cực lớn.

Thế nhưng Mạc Thanh Yên căn bản không thể bình tĩnh lạnh nhạt được, chỉ cần là chuyện có liên quan đến con, cô đều không thể trấn tĩnh.

"Em phải đến trường xem xét camera."

Lệ Đình Tuyệt cũng cảm thấy ý tưởng này không tồi, còn để Nguyên Thành đi xem xét camera của bộ giao thông.

Hai người đứng dậy, chuẩn bị đi đến trường. Mạc Thanh Yên còn ôm một tia hy vọng, chính là bọn nhóc chỉ đang ở trong góc nào đó trong trường chơi đùa, cho nên mới để thầy cô nghĩ là bọn chúng có người đón đi rồi.

Hai người vừa ra khỏi phòng làm việc, phía trước xuất hiện một người phụ nữ đang chống eo đi lại.

Lúc cô ta ngẩng đầu nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt, vẻ mặt hơi cứng lại, xoay người muốn chạy.Vốn Mạc Thanh Tuyết nghĩ muốn đến kích thích Mạc Thanh Yên một chút, sau đó giả vờ ngã, huyết tương đều chuẩn bị sẵn rồi. Chỉ cần ngã xuống, đến bệnh viện đem tụi nhỏ đi, liền có thể thần không biết quỷ không hay rồi.

Còn có thể khiến Mạc Thanh Yên gánh tiếng xấu này, vốn tưởng là kế hoạch hoàn mỹ, ai ngờ được Lệ Đình Tuyệt lại ở đây? Cho nên cô ta chột dạ.

Mạc Thanh Yên nhanh chóng đuổi theo "Cô đến nơi này làm gì?"

Cô bắt lấy tay ả, cảm giác bọn nhỏ có thể là ả ta giở trò, cả người đều rất khó chịu. Nghĩ đến những việc mà ả làm năm năm trước, rõ ràng tàn độc như vậy. 

Nếu con rơi vào tay của cô ta, cô đều không dám nghĩ.

Mạc Thanh Tuyết rút tay ra: "Đi ngang qua đây nên ghé đến xem cô, không nghĩ tới cô còn thật sự làm được chức phó tổng ở đây rồi."

Những lời này là để che giấu mục đích bản thân đến đây, Mạc Thanh Yên nhìn cô ta không có ý muốn uy hiếp cô. Vì thế mau bước qua ả, đi về phía thang máy.
Con ngươi tà khí của Lệ Đình Tuyệt liếc cô ta một cái: "Mạc Thanh Tuyết, ở nhà dưỡng thai cho tốt, ba tháng lập tức tới rồi, việc giám định ADN cô đừng có quên."

Chuyện này là việc Lệ Đình Tuyệt chán ghét nhất, vậy mà dùng con bẫy hắn, may mắn Tiểu Yên hiểu rõ cách làm người của cô ta, nếu không bản thân có miệng cũng nói không rõ. Bây giờ làm giám định ADN chỉ là vì bịt miệng hai nhà Lệ Mạc thôi.

Lệ Đình Tuyệt đi bên cạnh Mạc Thanh Yên, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn.

"Theo dõi Mạc Thanh Tuyết cho tôi."

Cô ta sẽ không vô cớ mà xuất hiện ở chỗ này, khẳng định là có mục đích gì đó. Anh phải cho người điều tra rõ ràng.

Lên xe, điện thoại của Mạc Thanh Yên vang lên, vừa nhìn liền thấy là điện thoại của Băng Khối. Đột nhiên phát hiện, bản thân thật ngốc, không gọi điện thoại cho bọn nhỏ, hoặc là kiểm tra định vị. Chỉ toàn nghĩ bậy, sốt ruột, có lúc ngốc đột xuất không ai bằng, cô nghe máy.

"Mẹ, Mi Mi cùng một bà lão đến Tân Thiên Địa, vì vậy con và Dương Quang cũng đi theo, mẹ không cần lo lắng."

Lúc nói lời này, Mạc Thanh Yên khẽ nhăn lại. Bà lão?

"Đại bảo, trông em cho tốt, đừng để em chạy loạn, mẹ đến liền."

Lệ Đình Tuyệt đã cho tài xế riêng đi đến, lái xe nhanh đến Tân Thiên Địa.

Sau khi Mạc Thanh Yên ngắt điện thoại, nghĩ rồi lại nghĩ "Có thể là bà nội anh mang bọn nhỏ đi."

Nghĩ đến đứa con gái nghịch ngợm của mình, tuyệt đối là Lệ lão thái thái, lúc này cô mới tính là yên tâm, vẻ mặt cũng thả lỏng xuống.

Chương 248: Lệ lão thái thái rất thích ba đứa nhỏ

Editor: Waveliterature Vietnam

Băng Khối gọi điện thoại xong, liếc nhìn Angela đang chơi vui vẻ trong thành mộng ảo, Dương Quang đứng bên cạnh bé. Trên khóe môi bé nở nụ cười "MM, bên đó còn có đó."

Angela ôm rất nhiều tấm ghép hình để dựng nhà cho búp bê, Dương Quang cười giúp bé chỉ ra bộ phận còn thiếu, là một anh trai ấm áp.

Lệ lão thái thái nhìn thấy Băng Khối gọi điện thoại xong, liền đưa thằng bé lon sữa chua. Băng Khối lạnh nhạt nói: "Con chỉ uống nước, những thứ này là rác."

Mẹ Trương mau chóng đưa nước lại, Lệ lão thái thái càng ngày càng thích hai thằng nhóc này, quá đẹp trai rồi. Đôi mắt to ngập nước, mũi cao thẳng, ngũ quan thâm thúy tinh xảo như tạc, giống như từ trong tranh bước ra.

Đáng tiếc chính là cùng bộ dạng lúc nhỏ của A Tuyệt không giống nhau, A Tuyệt lúc nhỏ mũm mĩm, là một tên nhóc mập mạp.

"Dì của con có phải sốt ruột rồi không?"

Băng Khối nhẹ gật đầu, nhóc thật sự hiểu kính già yêu trẻ, phải đối tốt với người già. Nhưng nhóc bình thường chính là kiểu người lạnh lùng, không làm thân với người khác. Cho nên ở chung một chỗ với lão thái thái, bà hỏi rất nhiều.

Mà nhóc lại trả lời rất ít, thỉnh thoảng gật gật đầu.

Dương Quang dắt Angela lại, còn chu đáo mang giày cho bé.

Angela chơi đến nổi đầu đầy mồ hôi, cười vô cùng ngọt ngào: "Bà xinh đẹp, An An chơi rất vui, cảm ơn bà xinh đẹp."Dương Quang yêu thương xoa đầu bé "MM đói bụng rồi, chúng ta đi ăn đi."

Lão thái thái đưa tay qua, sờ sờ mặt nhỏ của Dương Quang. Đứa nhỏ này đặc biệt ấm áp, cũng vô cùng nhạy bén. Nhiệt tình hơn Băng Khối, nhưng nhiều trò quỷ nhất.

Dương Quang nhướn mày, cười ấm áp, hoàn toàn làm tan chảy trái tim thiếu nữ của Lệ lão thái thái rồi. Hai mắt bà híp nhẹ, như thế nào có cảm giác vẻ mặt tươi cười này rất quen thuộc? Nhưng là nghĩ không ra đã gặp ở nơi nào.

Lúc Mạc Thanh Yên đến nhà hàng, nhìn thấy ba đứa nhỏ đang dùng bữa, mà còn nhìn thấy dáng vẻ của Băng Khối và Dương Quang rất vui vẻ. Phát hiện bọn nhỏ đều thích lão thái thái, cho nên ở chung với bà rất tốt.

Mạc Thanh Yên gọi Lệ lão thái thái một tiếng: "Bà nội."
Lệ lão thái thái cười "Tiểu Yên, có phải dọa con rồi con, ba đứa nhỏ này thật là dễ thương, lớn lên thật quá đẹp rồi. Bà mang bọn nó đi chơi, sẽ không trách bà chứ?"

Mạc Thanh Yên ngồi xuống, liếc mắt nhìn ba đứa nhỏ một cái, thật sự bọn chúng thiếu mất cảm giác ấm áp của gia đình. Bây giờ có thể có nhiều người thích bọn nhỏ như vậy, đối tốt với bọn nó, cô đương nhiên cũng rất vui lòng, sẽ không tức giận.

"Bà nội, không đâu, nhìn xem ba đứa bọn chúng, thích bà nhiều thế nào kìa."

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng ngồi xuống, lạnh giọng nói: "Bà nội, trước khi mang bọn nhỏ đi có thể trước nói với tụi con một tiếng không, nhìn xem Tiểu Yên thiếu chút nữa gấp đến khóc rồi."

Anh biết ba đứa con đối với cô quan trọng như thế nào, chỉ cần là vấn đề của con, cô liền mất đi lý trí, lòng gấp như lửa đốt.

Lệ lão thái thái nắm lấy tay của Mạc Thanh Yên: "Lần sau bà nhất định sẽ nói trước với con, có điều, chị con sinh ba, con có phải cũng được di truyền không?"

Ý tứ rõ ràng đến không thể rõ hơn được nữa, Mạc Thanh Yên không cách nào giải thích. Nếu nói ba đứa nhỏ là con cô, Lệ lão thái thái có thể không thể chấp nhận chuyện cô và Lệ Đình Tuyệt ở bên nhau, cho nên chỉ có thể im lặng.

Lệ Đình Tuyệt tiếp lời: "Đương nhiên, sau này con và Tiểu Yên cũng sinh ba đứa, đến lúc đó bà cũng đừng quá kích động đó?" Sợ trong lòng cô chịu không nổi.

Băng Khối và Dương Quang ngẩng đầu lên, ánh mắt đều dính lên người Lệ Đình Tuyệt, đáy mắt mang theo cảnh cáo. Chú đừng có mơ, mẹ không thể nào sinh con cho chú đâu.

Mà Lệ Đình Tuyệt chỉ cười nhạt, trên khuôn mặt yêu nghiệt đều là ấm áp. Hai đứa nhóc này, hắn thật muốn nghĩ biện pháp thu phục mới được.

Chương 249: Người một nhà

Editor: Waveliterature Vietnam

Angela nhìn thấy mẹ mình đến rồi, nâng khuôn mặt nhỏ, miệng bôi dầu làm nũng.

"Tiểu Yên, dì không phải muốn cùng Tiểu Tuyệt đi hẹn hò sao? Đến đây làm gì?"

Bà xinh đẹp nói, bọn họ muốn đi hẹn hò, cho nên bà mới đi đón ba anh em bọn nó.

Mạc Thanh Yên nhịn không được cười, cái miệng của con bé này, dường như cái gì cũng hiểu.

Hẹn hò?

Cô quay đầu nhìn Lệ Đình Tuyệt, anh cũng đưa tay ra nắm lấy tay cô.

Một cái muỗng bay lại, đánh vào khuỷu tay của Lệ Đình Tuyệt. Anh khẽ nhăn mày một chút, chuyển mắt đối diện với khuôn mặt nhỏ lạnh lùng của Băng Khối.

"Dì, MM buồn ngủ rồi, chúng ta về nhà đi."

Dương Quang cười tà khí, kéo lấy tay áo của Băng Khối. Rốt cuộc mẹ bây giờ rất thích người đàn ông này, bọn nó không thể biểu hiện quá rõ ràng. Dù sao bất cứ người đàn ông nào đều không thể chiếm được chỗ của ba bọn nó.

Angela chuyển động đôi mắt to ngập nước: "Không, không buồn ngủ không buồn ngủ, An An còn muốn chơi."

Nghĩ đến phòng của búp bê ở đây, bé còn muốn chơi một hồi.

Mạc Thanh Yên lại đứng dậy "Thời gian không còn sớm nữa, nên quay về nhà rồi."

Lệ lão thái thái rất không nỡ, thật không dễ mới cùng ba đứa nhỏ thân cận một chút, đặc biệt là hai thằng nhỏ, thật không dễ mới không có địch ý với bà. Bọn chúng liền muốn về nhà.

Bà thế nhưng không muốn, vì thế lạnh nhạt nói: "Nếu không chúng ta đến biệt thự của chú, bà kể chuyện cho các con nghe.""Được!"

Angela cao hứng hoan hô, bé thích náo nhiệt đó.

Thế nhưng lại bị hai đạo ánh mắt lạnh lùng nhìn lại, bé chuyển mắt đối diện với hai anh nhà mình, sau đó cười ngọt ngào, nhỏ giọng:

"Nhà của chú đẹp trai có chó sói."

Trước kia Lệ Đình Tuyệt mang bé đi xem rồi, cho nên bé gặp qua, chỉ là bé sợ không dám cùng chơi với chúng. Thế nhưng các anh lại không giống, bọn họ thích nhất là nuôi một con chó lang, thế nhưng mẹ không cho, điểm này tuyệt đối có thể hấp dẫn bọn hắn.

Băng Khối và Dương Quang nhìn nhau.

"MM, không thể nói dối đó, trẻ con nói dối không phải là trẻ ngoan."

Angela miệng nhỏ chu ra, bé không có nói dối, vì thế lớn tiếng nói:
"Chú đẹp trai, chú nói trong nhà có phải có nuôi một con chó sói không?"

Ánh mắt của Lệ Đình Tuyệt mới từ trên người của Mạc Thanh Yên rời đi, nhìn về phía hai thằng nhóc đẹp trai.

"Đúng vậy, các con có muốn đi xem nó không."

"ám lang" ngày ngày đều muốn anh chơi cùng nó, nếu hai thằng nhóc này thích nó, vậy hắn liền không cần chơi mấy trò vô bổ này với nó rồi.

Băng Khối và Dương Quang chỉ tại vườn động vật nhìn thấy chó sói, thế nhưng những con chó sói này một chút đều không hung dữ, còn có chút lười, cùng với mấy con mà bọn chúng thấy trong tivi không giống nhau. Vì thế cùng gật đầu, quyết định rồi.

Tốt nhất là có thể lừa con chó sói đó về nhà, trong nhà mình càng an toàn hơn.

"Đi thôi, đều đi đi, cả nhà chúng ta đi xem náo nhiệt."

Lệ lão thái thái ở nhà đều cảm thấy quá yên lặng rồi, hơn nữa người ở nhà mỗi người đều có tâm sự riêng, bên ngoài biểu hiện một mặt, bên trong lại khác, bà không thích chút nào.

Đến nhà của Lệ Đình Tuyệt, Mạc Thanh Yên kéo kéo tay của hắn "Thật sự có chó sói sao?"

Cô như thế nào không biết? Angela nha đầu đó so với cô càng hiểu rõ nơi này hơn, vậy mà cái gì đều biết.

"Ừ, một người bạn cũ của anh."

"ám lang" từng cứu mạng anh, sau đó anh và "ám lang" liền tính là gắn bó với nhau. Nó càng lớn càng dính người, hắn còn thật sự có chút chịu không nổi.

Lệ lão thái thái quay về nhà chính, bởi vì bà trở về chuẩn bị chút hoa quả và đồ ăn cho ba đứa nhỏ. Lệ Đình Tuyệt mang ba đứa nhỏ đến tầng phụ. 

Cửa mới mở ra, "ám lang" liền gào với bọn họ một tiếng. Sau đó nhanh nhào lên, ôm chân của Lệ Đình Tuyệt, dùng mặt cọ vào.

Chương 250: Để ám lang thu phục hai thằng nhóc

Editor: Waveliterature Vietnam

Gã ta không nghĩ đến mấy lão già này lại nhát gan như vậy, nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt cái gì cũng đều không dám nói, gã thất bại rồi. Hơn nữa thua dễ dàng như vậy, chỉ là khi anh ta vừa xuất hiện, gã liền không gây được sóng gió gì nữa.

Chỉ có thể lộ chút miệng lưỡi, đả kích tạo hình của anh ta.

Sắc mặt của Lệ Đình Tuyệt dường như thoắt cái tối lại, đen thui không gì sánh được. Nghĩ tới Mạc Thanh Yên viết lên đầu hắn một chữ "Tra" (cặn bã), cô cũng quá độc ác rồi. Cho nên anh chỉ có thể cạo hết tóc trên đầu.

Lệ Đình Tuyệt lạnh nhạt nói: "Rất mát mẻ, mọi người có muốn thử không?"

Mọi người đều bị dọa không nhẹ, ngàn lần đừng để bọn họ cũng cạo trọc. Lệ Đình Tuyệt đẹp trai, cho dù cạo trọc rồi, cũng vẫn đẹp trai như thường, hình như càng có thần thái hơn.

Đầu trọc tuyệt đối là kiểm nghiệm giá trị nhan sắc của đàn ông. Người bình thường đều chịu không nổi.

Đặc biệt là những người trẻ tuổi, đều mau chóng đứng dậy "Lệ tổng, chúng tôi mấy thứ củi mục này đi trước đây. Lần sau gặp lại tại hội đồng quản trị!"

Lệ Dạ Kiêu nhìn phòng hội nghĩ trống không một chút, tức giận đứng dậy, đập mạnh tới bàn đều rung lên, sau đó cắn răng hừ lạnh một tiếng.

"Anh, anh làm hoàng thượng còn rất hợp đó." Nói xong liền quay người rời khỏi.

Nhìn thấy đám người thua dưới tay mình xám mặt rời đi, Lệ Đình Tuyệt nhếch môi cười.

"Nguyên Thành, đem tất cả tin tức đều dập đi, sau đó thả ra tin mới."

Nguyên Thành đứng tại cửa phòng họp, lớn tiếng trả lời: "Vâng, tổng tài."
Lúc này điện thoại hắn vang lên, Lệ Đình Tuyệt nghe máy: "Ông nội."

Lệ lão gia đang ở bệnh viện, cùng ở trong phòng bệnh của Mạc Thanh Tuyết với Mạc lão gia. Nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết khóc không ngừng, ông lại không thể trực tiếp nói đứa nhỏ trong bụng cô ta không phải là cháu của mình. 

Dù sao hai người cũng là bạn tốt, qua lại với nhau mười mấy năm, không thể bị mấy đứa cháu này phá hỏng. Vì thế chỉ có thể gọi điện cho Lệ Đình Tuyệt, để hắn qua xem.

Mạc lão gia nghe Mạc Thanh Tuyết nói, tức giận làm rơi gậy.

"Con còn có mặt mũi khóc, chưa kết hôn liền cùng đàn ông lên giường, không biết liêm sĩ."

Thật là làm mất hết mặt mũi của ông, còn lên mạng ồn ào. Mạc lão gia coi trọng nhất là mặt mũi, cho nên năm năm trước mới bị tức đến bệnh. Không ngờ lần này, Mạc Thanh Tuyết càng kịch liệt hơn, trực tiếp mang thai rồi.

Bạch Mạn Cầm nhìn không nổi, mở miệng nói: "Ba, giờ là thời đại nào rồi, huống hồ lúc đó Tiểu Tuyết và Lệ Đình Tuyệt đều muốn kết hôn, tụi con đều nghĩ đã là người một nhà rồi."

Mạc lão gia nhìn về phía Lệ lão gia: "Lệ Mặc Kình, ông nói coi, nhà các ông là muốn hủy hoại con gái nhà Mạc gia sao?"Nghĩ tới Tiểu Yên, năm năm nay lưu lạc bên ngoài, nếu không phải là trước khi Tiểu Tuyết đính hôn, ông tìm đến nó, cho người mang thiệp mời đến, thì nó cả đời này có thể đều không trở về rồi.

Lệ lão gia nhìn thấy ông tức không nhẹ, biết sức khỏe ông vốn không tốt, cho nên không có cứng rắn nói chuyện.

" Đây là chuyện của tụi nhỏ, để tụi nó tự giải quyết đi." 

"Hừ, tôi sẽ làm chủ cho Tiểu Tuyết, nếu như cháu trai ông dám không nhận, tôi đánh tới nó kêu ngừng, tôi thay ông dạy nó."

Lệ lão gia không muốn chọc giận ông, chỉ cười cho qua.

Lệ Đình Tuyệt tiến vào, cao lớn đĩnh đạc cùng hai ông lão chào hỏi.

"Ông nội, Mạc lão gia."

Nhìn thấy hắn tiến vào, hai mắt của Mạc Thanh Tuyết liền dính lên người hắn. Càng nhìn càng cảm thấy không dời nổi mắt, bất luận là tướng mạo hay là vóc người, hắn đều là đẹp nhất.

Mạc Thanh Tuyết từ nhỏ đã thích thứ đẹp và hoàn mỹ nhất, đàn ông cô ta muốn gả cũng phải là người giỏi nhất, cho nên mặc kệ dùng thủ đoạn gì đều phải đoạt vào tay.

Mạc lão gia trừng mắt nhìn hắn: "Tiểu Tuyệt, đứa con này con nhận hay là không nhận?"

Lệ Đình Tuyệt liếc mắt nhìn hai mẹ con an phận nhiều rồi, trước mặt của Mạc lão gia, bọn họ không dám lỗ mãng.

"Kiểm tra ADN liền biết rồi, vẫn là mời Mạc tiểu thư phối hợp."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau