LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Kích động quá rồi…

Editor: Waveliterature Vietnam

Anh hôn cô rất mãnh liệt, giống như đã nhịn từ rất lâu rồi. Mạc Thanh Yên lúc đầu còn bị dọa một phen, dần dần quen với mùi vị của anh ta, sau đó hai tay nâng lên ôm lấy cổ đáp lại lại anh.

Hai người hôn đến nhiệt độ cơ thể nóng bừng lên, hai tay của Lệ Đình Tuyệt không thành thật di chuyển khắp cơ thể cô, cảm nhận được sự tinh xảo từ bàn tay to lớn của anh, cô mới hoàn hồn.

"Lệ Đình Tuyệt, không được, anh còn bị thương."

Cô nhanh chóng giữ tay anh ta lại, không để anh tiếp tục, còn Lệ Đình Tuyệt sớm đã bùng cháy, lúc này anh rất muốn tiến thêm bước nữa. Anh liếm liếm môi, cất giọng khàn khàn nói.

"Không sao, Ngôn Ngọc nói rồi, chỉ là vết thương ngoài da. Hơn nữa, với em anh cũng không cần dùng sức lực."

Nói tới đây mặt của Mạc Thanh Yên càng đỏ hơn, đôi mắt to nhìn đi nơi khác, vấn đề này hình như có chút….

Nhìn thấy cô lại xấu hổ rồi, Lệ Đình Tuyệt thật sự không đợi được nữa, ôm cô lên người, sau đó hôn lên môi cô, nhẹ nhàng tỉ mỉ, nụ hôn rất ấm áp, không mãnh liệt. 

Mạc Thanh Yên không có kinh nghiệm, cho nên không biết phải làm thế nào? Nhưng nhìn thấy bộ dạng khó chịu của anh ta, liền nghe lời anh ta.

Hơi thở của anh ta dần trở nên nặng nề, ở bên tai cô nói: "Yên nhi, cho anh."

Âm thanh hết sức khêu gợi, nghe thấy vậy tim Mạc Thanh Yên đập càng ngày càng nhanh, anh chầm chậm dạy cô phải làm gì. Mạc Thanh Yên chỉ cảm thấy thân thể giống như bị xé rách, đau đến nỗi cô khẽ kêu lên một tiếng.

Còn Lệ Đình Tuyệt vừa có chút cảm giác, phát hiện vết thương ở ngực bắt đầu đau, sau đó gục đầu lên vai cô. Mạc Thanh Yên cảm thấy có gì đó không ổn, liền đẩy anh ra một chút, anh ta liền ngã về đằng sau, nhìn thấy quần áo anh ta bị máu thấm đỏ, cô hoảng sợ.
"Lệ Đình Tuyệt."

Nhưng anh ta đã mất đi ý thức, Mạc Thanh Yên nhanh chóng bước xuống, vừa mặc quần áo vừa nhấn chuông. Bàn tay bé nhỏ run lên, tự trách bản thân mình, sao lại nghe lời anh ta chứ.

Lo lắng đến phát khóc, trong lòng cô cùng căng thẳng.

Ngôn Ngọc cùng một đoàn ý tá chạy vào phòng bệnh, Mạc Thanh Yên khuôn mặt đỏ bừng đứng cạnh giường, đôi mắt cô cũng đỏ hoe. Ngôn Ngọc nhìn tài liệu rơi rớt trên sàn, cùng với biểu hiện của người đàn ông kia trên giường.

Anh đoán được ra ngay, sau đó nhanh chóng kéo chăn ra, lộ ra bộ ngực quấn đầy băng, máu chảy ra rất nhiều, vì vậy bảo hộ tá cầm kéo đến, băng bó lại cho anh ra, sau đó làm một loạt kiểm tra.

Cho đến khi Lệ Đình Tuyệt tỉnh lại, Ngôn Ngọc mới thở phào một tiếng. Bởi vì quá kích động nên bị ngất đi, rõ ràng ở ngực có vết thương, kích động đến như vậy, vết thương không vỡ ra mới là lạ.

Những hộ tá khác lần lượt ra ngoài, Ngôn Ngọc đưa mắt lạnh lùng nhìn Mạc Thanh Yên, Mạc Thanh Yên nhìn thấy có chút ngại ngùng. Bởi vì cảnh tượng lúc nãy, là ai cũng sẽ nhìn ra được đã xảy ra chuyện gì?Cô lúc này chỉ muốn tìm một cái hố để trốn đi, nếu không chỉ có xấu hổ mà chết mất.

"Đừng trách cô ấy, là tôi muốn."

Âm thanh của Lệ Đình Tuyệt truyền tới, mang theo vài ý cười. Mặc dù vẫn chưa thật sự làm xong, nhưng hai người có thể tiếng đến bước này, anh rất vui, sau đó ngất đi trong sự vui vẻ.

Tự trách thân thể của mình không chịu được, nếu không, hôm nay anh nhất định sẽ rất yêu nha đầu kia.

"Tiểu Yên, vết thương của ĐìnhTuyệt mặc dù không nghiêm trọng, nhưng vết thương rất sâu. Trong vòng nửa năm không thể vận động mạnh, cô phải nhắc nhở cậu ta, đã biết chưa?"

Hắn ta đã nói nhiều đến như vậy, cũng chỉ hy vọng trước khi hắn ta tìm ra cách chữa trị, Lệ Đình Tuyệt có thể giữ được tính mạng.

Mặt Mạc Thanh Yên đỏ lên, gật đầu, "Tôi biết rồi, nhất định sẽ không để anh ấy làm việc gì nguy hiểm."

Ngôn Ngọc nói xong, khuôn mặt vẫn nghiêm lại, sau đó trừng mắt với Lệ Đình Tuyệt.

"Lời tôi nói cậu nhất định phải để trong lòng, hơn nữa cậu phải nhớ, muốn ở cùng với tiểu Yên, thì phải nghe lời bác sĩ."

Nếu không, thần tiên cũng không thể cứu nổi cậu.

Câu cuối cùng hắn không thể nói ra, sau đó ghi chép vào sổ, ghi xong quay người rời đi.

Chương 242: Người thừa kế của Lệ gia

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh yên đứng đó hơi giật mình, cảm thấy lần này thật sự là chết người rồi, vì vậy liền đứng yên không dám cử động, giống như một đứa trẻ cúi cúi đầu.

Lệ Đình Tuyệt đưa tay lên, lãnh đạm nói: "Lại đây."

Mạc Thanh Yên mới ngẩng mặt lên, đôi mắt to phủ đầy sương mù.

"Chúng ta vẫn nên cách xa một chút."

Cái tên đàn ông yêu nghiệt kia, rõ ràng là hai người đều đang làm việc, như thế nào đã làm đến trên giường luôn rồi. Hơn nữa bộ dạng lúc nãy của bọn họ, càng nghĩ càng xấu hổ.

" Em sợ Ngôn Ngọc như vậy sao?"

Bình thường chưa từng thấy cô sợ ai? Sao ở trước mặt Ngôn Ngọc lại nghe lời như vậy, tên đàn ông nào đó có chút khó chịu.

Mạc Thanh Yên cắn cắn môi, "Em từ nhỏ đã sợ bác sĩ, không được sao?"

Đây là lời nói thật, lúc nhỏ thân thể rất yếu, tiêm đến phát sợ, vì vậy nhìn thấy người mặc áo blouse trắng liền cảm thấy sợ hãi.

Lệ Đình Tuyệt cười, "Không còn sớm nữa, ngủ thôi."

Mạc Thanh Yên nhìn giường rồi lại nhìn sô pha, cô vẫn nên là ngủ ở sô pha. Nếu không lúc nữa, lại phát sinh ra chuyện gì? Thân thể Lệ Đình Tuyệt không chịu được.

Người nào đó sớm đã nhìn ra được suy nghĩ của cô, "Yên tâm, không làm gì cả, anh chỉ muốn ôm em ngủ thôi."

Hơn mười ngày sau đó, hai người cứ như vậy, cô luôn ở bên anh. Đưa anh đi làm các loại kiểm tra, đỡ anh đi dạo, trải qua những ngày tháng ngọt ngào vui vẻ.Miệng vết thương đã liền lại, anh liền xuất viện, Mạc Thanh Yên giúp anh thu xếp đồ đạc, hai người đã ở đây hơn mười ngày, vì vậy có rất nhiều đồ đạc. Mạc Thanh Yên và thím Thích cùng nhau thu dọn.

"Tiểu Yên, mẹ vì sao không cho con đến thăm chú ấy?"

Giọng nói non nớt của Angel truyền tới, ánh mắt mọi người đều chuyển qua, cô bé hôm nay mặc một chiếc váy bồng màu đen, buộc tóc đuôi ngựa ở hai bên tai, nắm tay lão thái thái đi đến.

"Bà nội, sao bà lại tới đây?"

Lệ Đình Tuyệt mặc một bộ âu phục màu đen, thản nhiên ngồi trên sô pha, nhìn thấy lão thái thái có chút ngạc nhiên.

"Bà nội." Mạc Thanh Yên chào một tiếng.

Angel trèo lên người Lệ Đình Tuyệt, ôm cổ anh ta nói chuyện, Mạc Thanh Yên lên tiếng nhắc nhở cô bé.

"An An, con đừng quá dùng lực, vết thương của chú vẫn chưa khỏi."Nghĩ đến nửa năm trong anh ấy không được vận động mạnh, cô rất sợ Angel lại làm anh bị thương.

Angel rất hiểu chuyện liền gật gật đầu, "Con biết rồi ạ."

Lệ lão thái thái ngồi xuống bên cạnh Lệ Đình Tuyệt, "Thân thể cháu lại làm sao đấy?" Nếu không phải Angel nhỡ miệng nói ra, thì bà vẫn không hề biết cháu trai bị bệnh rồi.

Bệnh viện của gia đình anh ta không ở, lại chạy đến nơi này, vì vậy không có ai thông báo cho người của Lệ gia.

Lệ Đình Tuyệt đang cùng Angel nói chuyện, sau đó đáp lại lời lão thái thái.

"Bệnh cũ thôi, không sao rồi ạ."

Lệ lão thái thái biết anh ta từ nhỏ đã rất yếu, đặc biệt là mười năm, bác sĩ đều nói là bệnh hiểm nghèo, cuối cùng lão gia đưa anh ta đến Mỹ điều trị, còn ở đó du học năm năm, năm năm trước vừa mới về nước.

Năm năm trước nhìn thân thể anh ta hoàn toàn ổn rồi, lão thái thái còn vui đến phát khóc. Mấy năm qua đều không thấy anh bị bệnh, lần này sao lại nhập viện rồi? Bắt đầu lo lắng.

" Ta đi hỏi Ngôn Ngọc, lời của cháu, ta không tin."

Nhìn thấy lão thái thái đứng dậy bước đi, Mạc Thanh Yên bước qua, "Hay là em đi nói với bà nội, anh bị thương là vì em."

Lệ Đình Tuyệt nhìn cô, "Không cần, anh không muốn làm bà lo lắng."

Anh ta thật ra là muốn bảo vệ Mạc Thanh Yên, không muốn để người nhà Lệ gia cho rằng, anh ta vì một cô gái mà đến cả tính mạng cũng không cần. Ở Lệ gia, anh ta cần phải đảm bảo an toàn tính mạng cho chính mình, bởi vì anh là người thừa kế của Lệ gia

Chương 243: Cháu chắt

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ lão thái thái từ chỗ Ngôn Ngọc nghe được bệnh tình cũng chỉ là bệnh cũ, lão thái thái chỉ có thể ảo não quay lại phòng bệnh, nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt một tay ôm Angel, một tay dắt Mạc Thanh Yên ra ngoài.

Có chút cảm động, không khỏi mở miệng nói.

"Hai người các cháu mau chóng kết hôn rồi sinh một đứa con chung đi, vậy thì tốt đẹp hoàn toàn rồi."

Bởi vì cảnh tượng trước mặt bà rất giống cảnh một gia đình ba người hạnh phúc, đáng tiếc là không phải, hơn nữa lão thái thái đã mong chờ đứa chắt này rất lâu rồi, đương nhiên là vội thúc giục họ kết hôn.

Lệ Đình Tuyệt ảm đạm cười, nhìn Mạc Thanh Yên.

"Cháu không có ý kiến, bà phải hỏi cô ấy."

Nồi nước sôi được đẩy sang cho Mạc Thanh Yên, mặt Mạc Thanh Yên đỏ lên, trừng mắt với anh ta.

"Bà nội, đợi thêm một thời gian nữa, chúng cháu dù sao cũng mới ở bên nhau, vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu."

Mạc Thanh Yên mặc dù nói chỉ cần anh sống rời khỏi phòng phẫu thuật, cô liền gả cho anh, nhưng hiện thực lại có chút khó khăn, dù sao cô cũng có ba đứa con rồi, Lệ gia sẽ chấp nhận cô sao?

Căn bản không có khả năng, vì vậy cô không muốn làm khó anh, cũng không muốn bọn họ trong lúc này có thêm phiền não, hiện tại như này đã rất tốt rồi.

Lệ lão thái thái là người từng trải, đương nhiên biết tâm ý của con gái, không dám dễ dàng tin tưởng một người con trai, đem cả cuộc đời ra đặt cược, bà có thể hiểu được.

"Ừm, chỉ cần các cháu vui vẻ là được."

Lệ lão thái thái là người thích xem phim kịch, tâm trí y như thanh niên, vì vậy đối với chuyện tình cảm, bà sẽ không ép buộc bọn họ.

Angel nghe không hiểu bọn họ đang nói gì? Nhưng việc sinh con thì cô bé nghe hiểu, ở bên tai Lệ Đình Tuyệt thì thầm."Chú ơi, chú cùng tiểu Yên sinh baby rồi, sẽ còn đối tốt với Angel chứ?"

Luôn cảm thấy có rất nhiều tiểu baby, bọn họ sẽ không thích cô bé nữa, vì vậy trên mặt của tiểu nha đầu có vài tia buồn. Lệ Đình Tuyệt cười, nhỏ giọng nói.

"Sẽ..."

Angel cuối cùng cũng vui vẻ, ở trên mặt anh "chụt chụt" hôn.

Mạc Thanh Yên thấy vậy nhíu mày, "Angel, con vừa ăn socola, dính đầy miệng, bôi lên mặt người khác rồi."

Nói xong cầm giấy lau cho hai người họ, cái miệng nhỏ còn phàn nàn, mắt Lệ Đình Tuyệt tràn đầy sự ấm áp, cuộc sống của bọn họ sau khi kết hôn đại khái là như này sao?

Cảm thấy nhất định sẽ rất hạnh phúc, cũng rất ấm áp.

Sau khi về nhà, Mạc Thanh Yên đưa Angel đến lớp học piano, Lệ lão thái thái cùng Lệ Đình Tuyệt ăn hoa quả.
Nhưng anh ta lại cầm máy tính bảng làm việc, Lệ lão thái thái ăn hoa quả, mắt nhìn khắp nhà một vòng, nhỏ tiếng nói.

"Tuyệt nhi, con của Mạc Thanh Tuyết có phải của cháu không?"

Nhìn lại, trong tim vẫn là nhớ đến cháu chắt, trong lòng người già chính là không biết mình ngày nào đó không thể tỉnh lại được nữa, vì vậy trước tiên phải có một đứa chắt mới được.

Lệ Đình Tuyệt đưa mắt nhìn, trong mắt có vài tia phẫn nộ.

"Bà nội, bà nghĩ sao?"

Bọn họ là người nhà của anh, lẽ nào không tin anh?

Lệ lão thái thái đến gần anh, "Nếu như đúng là của cháu, vậy thì cứ giao cho bà xử lý, đứa trẻ bà bảo nó sinh ra, sau đó bà mang đi, sau đó tìm một ngôi nhà khác cho nó. Như vậy sẽ không ảnh hưởng cháu cùng tiểu Yên rồi."

Khuôn mặt của người đàn ông nào đó trở nên xám xịt, lạnh lùng lên tiếng.

"Bà can tâm tình nguyện vì người khác nuôi đứa bé, thì bà cứ việc đi"

Nói xong anh đứng dậy, cầm đồ của mình lên lầu, chỉ để lại cho bà một bóng lưng đẹp.

Lão thái thái kinh ngạc, hoa quả trong tay rơi xuống đất. Cháu trai không vui rồi, tự trách bản thân nghĩ đến đứa chắt đến phát điên rồi.

Vú Trương bước đến, "Lão phu nhân, bà ăn tổ yến đi."

Lão thái thái mới hoàn hồn trở lại, ăn một miếng, nhìn lên.

"Vú Trương, bà nói xem con của Tuyệt nhi lớn lên sẽ như thế nào?"

Chương 244: Đáng đời cô ta

Editor: Waveliterature Vietnam

Vú Trương suy nghĩ, "Có lẽ sẽ rất đẹp giống như ba anh em Angel!"

Bà suy nghĩ nghiêm túc, bởi vì bà từng gặp đứa nhỏ, ba đứa nhỏ thật sự rất đẹp, xinh đẹp giống như trong tranh vậy.

"Ba anh em?"

Lão thái thái chưa từng gặp qua Băng Khối và Dương Quang, vì vậy căn bản không biết Angel còn có hai người anh trai, vì vậy có chút thắc mắc.

Vú Trương gật gật đầu, "Nghe nói là sinh ba, hai anh trai của Angel lớn lên rất anh tuấn, là đứa trẻ đẹp nhất tôi từng gặp, đẹp hơn cả những tiểu minh tinh trong phim, nhưng hai đứa trẻ đó có chút không dễ tiếp cận."

Dù sao Băng Khối và Dương Quang cho bà cảm thấy tính cảnh giác rất cao, đối với ai cũng lạnh lùng, không quá thích gần gũi người khác, có chút giống thiếu gia.

Lệ lão thái thái rất kinh ngạc, sinh ba? bố mẹ của Angel thật lợi hại, trường hợp như vậy rất ít. Không kiểm nổi ngưỡng mộ, nếu như Tuyệt cùng tiểu Yên cũng có thể một lần sinh ba, bà nhất định sẽ không khép được miệng vì quá vui mừng mất.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt bà đã sớm nở nụ cười tươi như hoa.

Nhưng sau một hồi liền trở về với thực tại, tạm thời chưa có khả năng này. Nhưng bà rất thích Angel, cũng rất muốn gặp các anh của cô bé.

"Vú Trương, ta rất muốn gặp hai anh trai của Angel, bà đã nói bọn chúng đặc biệt đẹp như vậy, ngày nào đó chúng ta đưa ba đứa trẻ đến đây cùng chơi."

Ôm không được cháu chắt, vậy mang mấy đứa trẻ xinh đẹp đến cũng được.

"Vâng, lão phu nhân."
Ngày thứ hai Lệ Đình Tuyệt bắt đầu trở lại công ty làm việc, anh ta ngồi thang máy chuyên dụng đi đến tầng cao nhất, vừa ra khỏi thang máy, thư ký đã đợi ở cửa, bởi vì có người đang đợi ở trong phòng làm việc của anh ta.

Thư ký ngăn không được, vì vậy sợ bị mắng, chỉ có thể đến trước mặt tổng tài lĩnh tội.

Lệ Đình Tuyệt híp mắt lại, rút tay trong túi quần ra, liếc mắt nhìn cô ta.

"Đợi tôi?"

Trên khuôn mặt yêu nghiệt có vài tia nghi hoặc, vì vậy càng thêm thần bí.

Thư ký cắn cắn môi, biết sẽ bị mắng, nhưng không nói ra sẽ càng thảm hại.

"Tổng tài, Diệp Thanh Khuynh đến rồi, ở trong phòng làm việc của anh."

Nghĩ đến việc Diệp Thanh Khuynh sao chép, làm mất mặt Lệ thị, bị sa thải rồi, tổng tài nhất định không muốn gặp cô ta.Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, đưa tay lên ấn mi tâm, "Cuối cùng cũng đến rồi."

Làm cho thư ký thiếu chút nữa thì ngã xuống, anh không trách cô ta, mà giống như đang đợi Diệp Thanh Khuynh, đây là tình huống gì vậy?

Lệ Đình Tuyệt bước vào phòng làm việc, Diệp Thanh Khuynh đang đứng bên cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, lâu lâu lại hút một hơi thuốc, đầu tóc bù xù, bộ dạng tiều tụy.

"Văn phòng của tôi không được hút thuốc."

Giọng nói lạnh thấu xương truyền tới, làm Diệp Thanh Khuynh quay người lại. nhìn thấy trước mắt là khói thuốc, mau chóng dập thuốc vào gạt tàn.

"Lệ tổng, tôi cầu xin anh hãy giúp tôi."

Việc cô sao chép thất bại, đem tài sản mấy năm kiếm được đều mất hết. Hơn nữa cho dù cô cầu xin, cũng không ai chịu giúp cô. Bây giờ cô lầm vào đường cùng rồi, nếu như không thể tìm được công việc trong ngành này nữa, cô sẽ biến thành đồ vô dụng.

Rốt cuộc cũng không thể sống mãi trong quá khứ, hơn nữa có thể đến công việc cũng không tìm được, đây chính là điều bức chết cô.

Nói xong nước mắt liền chảy xuống, Lệ Đình Tuyệt ngồi trên chiếc ghế to, khóe môi nhếch lên.

Lúc đầu đánh tiểu yên, Cô ta có nghĩ đến kết cục ngày hôm nay không? Loại đàn bà này chính là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, làm anh càng cảm thấy đáng đời cô ta.

"Cô còn mặt mũi bảo tôi giúp cô, cô biết việc cô sao chép, công ty chúng tôi thiệt hại bao nhiêu không?"

Ánh mắt của anh lướt đến, nhìn thấy thân thể Diệp Thanh Khuynh run lên, cô chưa bao giờ bất lực như vậy, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ xấu hổ đến thế.

Chương 245: Không thể đắc tội với người phụ nữ của Lệ Đình Tuyệt

Editor: Waveliterature Vietnam

Diệp Thanh Khuynh "bịch" một tiếng quỳ gối trên mặt đất, khóc nói.

"Lệ Tổng, chỉ cần anh chịu giúp tôi, sau này tôi nhất định sẽ giúp công ty kiếm lại số tiền đó."

Kỳ thật Lệ Đình Tuyệt thiếu số tiền đó sao? Diệp Thanh Khuynh cô ta nghĩ cũng quá đơn giản rồi.

Hơn nữa cô ta có thể cả đời này không biết được, làm cô rơi đến bước đường cùng, chính là mục đích của người đàn ông này.

Vì vậy có thể đắc tội với bất kỳ ai, nhưng tuyệt đối không được đắc tội với người đàn ông này, và người mà anh để ý.

Lệ Đình Tuyệt đưa tay lên nhấn thái dương, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh nhạt, hơn nữa đáy mắt tà khí ngày càng dày đặc, ánh mắt mang theo đao phong.

"Cô đánh người phụ nữ của tôi, cô cảm thấy người như vậy tôi sẽ giúp sao?"

Diệp Thanh Khuynh trước giờ chưa từng nhìn thấy bộ dạng này của Lệ Đình Tuyệt, dường như nói đến vấn đề này, đáy mắt anh càng tràn đầy sự tức giận.

Ánh mắt Diệp Thanh Yên ngây ra, thì ra anh để ý đến Mạc Thanh Yên như vậy, ngày đó cô ta đánh Mạc Thanh Yên, anh đau lòng. Hơn nữa cũng rất tức giận, lúc này mới cảm thấy được bản thân mình thật đáng thương.

Cứ nghĩ rằng bản thân mình lợi hại, lợi hại đến nỗi không thèm để ý đến người phụ nữ khác. Thật là đáng cười, thì ra bản thân vốn dĩ cái gì cũng không phải.

"Lệ tổng, tôi sai rồi, lần sau tôi không dám nữa."

Lúc này, cô ta cũng không cần giữ gìn mặt mũi gì nữa, mặt mũi ở trước sự sinh tồn, vốn chẳng có tác dụng gì.

Lệ Đình Tuyệt ảm đạm cười, "Cái…. này, phải để cô ấy mãn nguyện mới được."Diệp Thanh Khuynh đưa tay lên lau nước mắt, xem ra, Mạc Thanh Yên là người duy nhất có thể cứu mạng cô ta.

Cô ta đứng lên, "Lệ tổng, chỉ cần tôi làm cho Mạc Thanh Yên hết giận, thì anh sẽ giúp tôi phải không?"

Ngón tay Lệ Đình Tuyệt gõ nhẹ trên bàn phím, nghe thấy lời cô ta, liếc mắt nhìn. Không nói lời nào, nhưng cũng coi như là đồng ý.

——————-

Mạc Thanh Yên đang họp, cửa phòng hội nghị đột nhiên bị đẩy ra, Diệp Thanh Khuynh khuôn mặt tiều tụy bước vào. Mạc Thanh Yên nhíu mày, cô ta tới đây làm cái gì?

Còn người trong phòng hội nghị đều nhận ra cô ta, gần đây việc cô ta sao chép rất nổi, mọi người nhỏ tiếng bàn tán.

"Diệp Thanh Khuynh, chúng tôi đang họp, mời cô ra ngoài." Mạc Thanh Yên lãnh đạm nói.

Nhưng Diệp Thanh Khuynh không quan tâm, đi đến quỳ xuống trước mặt cô, "Mạc tiểu thư, lúc trước tôi đánh cô là tôi sai rồi. Bây giờ cô có thể đánh lại tôi, đánh đến khi nào cô hết giận thì thôi, tôi tuyệt đối sẽ không hé nửa lời oán trách."Hành động của cô ta, làm tất cả mọi người đều kinh ngạc, phòng hội nghị đột nhiên trở nên yên tĩnh, cực kỳ quái dị, Mạc Thanh Yên nhíu mày.

"Mọi người đều ra ngoài đi."

Dù sao trong phòng có nhiều người nhìn như vậy, cũng không tốt.

Người trong phòng hội nghị lần lượt đi ra, trước khi ra khỏi phòng cứ vừa đi vừa quay đầu lại nhìn Diệp Thanh Khuynh, cảm thấy cô gái này trước đây rất nổi tiếng,không nghĩ rằng sẽ rơi vào bước đường cùng như vậy.

Không khỏi âm thầm tặc lưỡi, làm người nhất định không được quá kiêu ngạo. Lúc cô ta đánh Mạc tổng, kiêu ngạo như vậy, còn bộ dạng bây giờ, thật sự là đáng đời.

Phòng hội nghị chỉ còn lại hai người, Mạc Thanh Yên nhìn thấy Diệp Thanh Khuynh hoàn toàn khác trước đây.

"Cô đứng lên đi."

Diệp Thanh Khuynh không động đậy, ánh mắt có vài phần hối hận.

"Mạc tiểu thư, cô hãy đánh tôi đi, là tôi đáng đời."

Trách cô ta mắt mù, trách cô ta không biết trời cao đất dày, trách cô ta đắc tội với người phụ nữ của Lệ Đình Tuyệt. Điều quan trọng nhất là trách cô ta vì danh lợi mà sao chép, cô ta hối hận lắm rồi

Mạc Thanh Yên khó hiểu nhìn cô ta, đối với người phụ nữ này không có bất kì ấn tượng tốt nào. Vì vậy quay người, chuẩn bị rời đi.

Diệp Thanh Khuynh thấy cô căn bản không để ý đến sự tồn tại của mình, biết cô không tha thứ. Đưa tay lên tự tát vào mặt mình, âm thanh vang cả phòng hội nghị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau