LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 236 - Chương 240

Chương 236: Em gả cho anh

Editor: Waveliterature Vietnam

Những người khác mang cáng cứu thương tới, đặt người đàn ông đeo mặt nạ lên trên, Mạc Thanh Yên có chút khó hiểu, anh ta vì cái gì mà lại xả thân cứu cô chứ? Nhưng anh ta vì cô mà bị trúng đạn, thì chính là ân nhân cứu mạng của cô, vì thế lên xe cứu thương cùng anh ta.

Bác sĩ mặt nạ của anh ta xuống để làm cấp cứu, khi Mạc Thanh Yên nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú kìa liền bổ nhào về phía đó.

"Lệ Đình Tuyệt, Lệ Đình Tuyệt… Anh đúng là đồ ngốc." nước mắt chảy dài theo gò má xuống.

Bác sĩ nói: "Cô gái, cô qua bên kia đợi đi, chúng tôi phải cấp cứu cho bệnh nhân."

Mạc Thanh Yên chỉ có thể lùi lại một bên, nước mắt cứ thế chảy xuống, trong lòng thầm cầu nguyện, "Anh ấy nhất định không sao, nhất định không sao."

Đến bệnh viện, Ngôn Ngọc đã đứng chờ ở cửa, nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt đã mất đi ý thức, lông mày nhíu lại.

"Nhanh, đưa đến phòng phẫu thuật."

Mạc Thanh Yên xuống xe, theo Ngôn Ngọc vào, "Bác sĩ Ngôn, anh ấy sẽ không sao chứ?"

Đây chính là tâm nguyện của cô, nên trong câu hỏi mang theo chút mong mỏi. Ngôn Ngọc nhìn thấy cô khóc đến nỗi mắt đỏ hoe, vẻ mặt căng thẳng, có thể thấy cô rất lo lắng cho Lệ Đình Tuyệt.

Vì thế đứng lại, đưa tay lên vỗ vào vai cô, "Đừng lo lắng quá, đợi xem xong vị trí của viên đạn đã, mặc dù ở trên ngực, nhưng chưa chắc đã đến tim."
Anh ta nói là nói như vậy, nhưng anh ta cũng không hề chắc chắn, anh ta là bác sĩ ngoại khoa, bình thường thích nghiên cứu những loại bệnh khác, cho nên có thể như là một người toàn tài.

Mạc Thanh Yên tiến lên nắm lấy tay Lệ Đình Tuyệt, lúc trước tay anh ta lúc nào cũng ấm áp, nhưng hôm nay lại rất lạnh, làm cho cô càng thêm sợ hãi, vì vậy càng nắm chặt hơn một chút.

"Lệ Đình Tuyệt, chỉ cần anh có thể sống, em sẽ gả cho anh, Mạc Thanh Yên em sẽ gả cho anh, anh đã nghe thấy chưa?

Cảnh này đúng lúc bị Lãnh Nhiên đứng ở cửa phòng phẫu thuật nhìn thấy, anh nhanh chóng rút điện thoại ra quay lại, một cảnh cảm động như vậy, anh phải giúp Lệ Đình Tuyệt quay lại. Tên tiểu tử đó thích cô, nếu nghe thấy lời này, hắn nhất định không nỡ chết.

Cửa phòng phẫu thuật đóng lại, đèn bên trong sáng lên biểu thị rằng: Đang phẫu thuật.

Mạc Thanh Yên đưa tay lau nước mắt, đứng đó, thân thể đứng đờ, cô không cách nào thả lỏng được. Mặc dù Lệ Đình Tuyệt trước rất đáng ghét, năm năm trước cùng Mạc Thanh Tuyết hại cô như vậy.

Nhưng sau khi tiếp xúc lại phát hiện ra anh ta không hề xấu xa, hoàn toàn khác với Mạc Thanh Tuyết.Hôm nay, không phải anh ta đi công tác sao? Sao lại xuất hiện ở chợ đêm chứ? Điều này làm cô rất thắc mắc, vì vậy quay người đi về phía Nguyên Thành.

"Không phải các anh đang ở thành phố Minh rồi sao? trở về từ lúc nào vậy?"

Nguyên Thành cũng đang căng thẳng, hi vong Boss không xảy ra chuyện gì, nếu không biết giải thích thế nào với lão chủ tịch đây?

"Lệ tổng làm việc cả đêm qua không ngủ, sau đó sáng này ngồi chuyến bay sớm nhất để trở về, anh ấy không nói lý do? Sau khi về anh ấy bảo tôi đưa đến phố Xuân Minh, lúc sau liền nhìn thấy cô ấy bị đưa đến đây."

Nguyên Thành không biết thân phận khác của Lệ Đình Tuyệt, cho nên thật sự rất kinh ngạc.

Lòng Mạc Thanh Yên lại đau xót, anh ta nhất định biết chuyện hôm qua Nguyệt Tinh Thần mất rồi, vì cô, anh ta mới cố gắng làm việc như vậy, nhanh chóng trở về. Nước mắt lại rơi không ngừng, Lệ Đình Tuyệt anh đúng là đồ ngốc.

Vì sao lại thích cô chứ? Còn đối với cô tốt như vậy, bản thân đã có ba đứa con rồi, anh ta còn có thể yêu cô, điều này thật sự làm cô vô cùng cảm động.

Một người đàn ông nếu như có thể vì bạn mà đỡ đạn, vậy còn cần anh ta nói gì nữa sao?

Mạc Thanh Yên ôm lấy cánh tay,khẽ khóc nức nở. 

Lãnh Nhiên đi đến, vỗ vỗ vai cô, "Tiểu Yên, cô phải tin tưởng Tuyệt, cậu ta phúc lớn mệnh lớn, không chết được đâu."

Chương 237: Anh không bảo vệ em thì bảo vệ ai?

Editor: Waveliterature Vietnam

Sau đó đỡ cô đến hàng ghế chờ ngồi xuống, anh ngồi bên cạnh cô cùng đợi, thời gian từng giây từng phút trôi qua. Cho đến hai tiếng sau, cửa phòng phẫu thuật mới mở ra.

Ngôn Ngọc bước ra, Mạc Thanh Yên và Lãnh Nhiên nhanh chóng chạy đến.

"Tuyệt thế nào rồi?"

Lãnh Nhiên nóng vội hỏi, Mạc Thanh Yên đôi mắt đỏ hoe nhìn anh ta, trong mắt toàn là sự lo lắng.

Ngôn Ngọc trầm mặc một lúc, viên đạn rất gần tim, hơn nữa đó còn là nơi có mạch máu dày đặc, nếu như có một li sai sót nào, thì sẽ không thể cầm máu, tim cũng sẽ không đập nữa.

Cho nên anh ta vẫn chưa lấy viên đạn ra, chỉ mới cầm máu, chuyện này anh ta không nói với Mạc Thanh Yên là một điều tốt, nhìn cô đau khổ như vậy, nhất định sẽ càng thêm đau lòng, vẫn nên đợi Tuyệt tỉnh lại rồi xem anh ta quyết định thế nào.

"Cậu ấy rất ổn, đã đưa đến phòng bệnh rồi, mọi người xuống thăm cậu ấy đi."

Tâm trạng của Ngôn Ngọc có chút nặng nề, dù sao viên đạn kia cũng ở vị trí rất nguy hiểm, hy vọng nó sẽ không di chuyển, đợi anh tìm thấy cách, nhất định sẽ lấy nó ra.

Anh nhìn mấy người đi vào thang máy, liền quay người trở lại phòng làm việc tra tài liệu, hy vọng đã có trường hợp như vậy, vậy thì có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian, sợ là sợ Lệ Đình Tuyệt không đợi được anh.

Mạc Thanh Yên đi vào phòng bệnh đầu tiên, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Lệ Đình Tuyệt, anh mất quá nhiều máu, bộ dạng tái nhợt vô lực lúc này thật làm người ta đau lòng.

Cô nhẹ nhàng đi đến, nắm lấy tay anh.

Còn Lãnh Nhiên đứng ở một bên, khóe miệng nhếch lên một ý cười.

"Nhìn đi, tôi đã nói Tuyệt phúc lớn mệnh lớn, cậu ấy nhất định sẽ không có chuyện gì."
Thực ra những lời lúc trước đều là an ủi Mạc Thanh Yên và bản thân mình. Bây giờ nhìn thấy anh ta không sao, trong lòng cũng nhẹ nhõm một chút.

Lúc Lệ Đình Tuyệt tỉnh lại, cảm thấy tay bị bàn tay nhỏ mềm mại nắm chặt, sờ một cái anh liền biết là ai. Khóe miệng cong lên, đưa mắt nhìn cô.

Cô đang ngủ, dáng ngủ có chút giống Angel, răng cắn môi dưới, giống như một con chồn. Anh rút tay ra, sau đó đặt lên đầu cô, trong mắt đều là ý cười.

Mạc Thanh Yên chuyển mình, ngẩng đầu lên, đưa tay lau nước miếng ở khoé miệng.

"Lệ Đình Tuyệt, anh tỉnh rồi à? Còn đau không?"

Đôi mắt to của cô mông lung ngập nước, là dáng vẻ khi vừa tỉnh dậy. Còn dưới mắt cô là một mảng quầng thâm, có thể thấy đêm qua cô ngủ không yên.

Lệ Đình Tuyệt cười nhẹ, mắt híp lại không đứng đắn, "Tại sao không lên giường ngủ?"

Mạc Thanh Yên nhìn anh ta giống như người bình thường, có chút tức giận.
"Anh có thể chân chính chút không? Hôm qua thiếu chút nữa là anh mất mạng rồi, sau này đừng ngốc như thế nữa."

Nghĩ đến đây mắt cô lại rưng rưng, mũi sụt sịt rất khó chịu.

Nụ cười trên khuôn mặt Lệ Đình Tuyệt ngày càng tươi, "Đồ ngốc, em là người phụ nữ của tôi, tôi không bảo vệ em thì bảo vệ ai?"

Đáy mắt Mạc Thanh Yên toàn nước, cô khóc.

"Anh đối với em tốt quá, chưa từng có ai tốt với em như vậy, hu hu…"

Lệ Đình Tuyệt bị bộ dạng đáng yêu của cô chọc cười, từ cổ họng phát ra tiếng cười nhẹ, bàn tay to lớn đặt trên mặt cô giúp cô lau nước mắt.

Nhưng vì cười quá vui vẻ nên đụng đến vết thương, anh ta kêu lên một tiếng.

"A…."

"Sao vậy?" Nghe được tiếng kêu của anh, Mạc Thanh Yên ngước đôi mắt đầy nước lên, khuôn mặt lo lắng.

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, "Chạm vào vết thương rồi."

Ánh mắt của anh sáng lên như ánh sao mang theo vài nét dịu dàng, bộ dạng này Mạc Thanh Yên chưa bao giờ nhìn thấy, miệng nhỏ nhắn cong lên, "Đáng đời, ai cho anh cười chứ."

Dù miệng nói như vậy, nhưng vẫn quay người ấn chuông, sợ vết thương của anh ta lại xảy ra vấn đề, tốt nhất là gọi bác sĩ đến kiểm tra.

Lệ Đình Tuyệt động đậy, Mạc Thanh Yên liền khẩn trương đè tay anh ta lại, "Anh đừng cử động nữa có được không?"

Chương 238: Anh không nỡ chết

Editor: Waveliterature Vietnam

Nghĩ đến cảnh tối qua anh ta chảy nhiều máu như vậy, cô thật sự rất sợ, phẫu thuật cũng làm lâu như vậy, cô không muốn xảy ra chuyện như vậy lần nào nữa.

Lệ Đình Tuyệt chăm chú nhìn, nắm chặt tay cô.

"Em đang lo lắng cho anh à?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên hơi hơi đỏ lên, mới ý thức được mình đang làm gì? Nhưng cô lại không phải đối gì, gật gật đầu.

Ngôn Ngọc cùng mấy y tá đi đến, Mạc Thanh Yên nhanh chóng rút tay ra, đi sang một bên.

"Cảm thấy thế nào?"

Ngôn Ngọc kiểm tra từng tí một, nhìn vết thương rất chăm chú. Sau đó ghi lại vào sổ, cuối cùng quay sang Mạc Thanh Yên.

"Tiểu Yên, cô cùng bọn họ đến hiệu thuốc kê thuốc đi."

Mạc Thanh Yên đồng ý một tiếng rồi cùng y ta ra ngoài.

Nhìn thấy Mạc Thanh Yên cùng mọi người ra ngoài rồi, Ngôn Ngọn kéo ghế lại ngồi xuống. Ngón tay thon dài nắm lấy bút, đầu ngón tay chuyển động.

Lệ Đình Tuyệt cười, Ngôn Ngọc cảm thấy rất rõ, tên tiểu tử này chỉ lúc nào tâm tình tốt mới biểu hiện như vậy. Nhìn dáng vẻ này, tiểu Yên cùng cậu ta thật sự đến với nhau rồi.

"Có chuyện gì cứ nói đi."

Lệ Đình Tuyệt đưa mắt nhìn, âm thanh khàn khàn, có chút yếu đuối sau khi bị bệnh nặng. Dù sao tối qua cũng mất nhiều máu như thế, thân thể yếu đi là chuyện bình thường.
Mà anh ta rất hiểu Ngôn Ngọc, tên tiểu tử này có tâm sự gì đều viết hết lên mặt. Lúc mày nhìn bộ dạng nhíu chặt lông mày của cậu ta, anh liền nhìn ra được. Hơn nữa cậu ta còn bảo Mạc Thanh Yên tránh đi, hẳn là có chuyện liên quan đến vết thương.

Ngôn Ngọc ngồi thẳng người nói, "Vẫn chưa lấy được viên đạn ra."

Lệ Đình Tuyệt nheo mắt, "Không lấy được?"

Anh tin vào khả năng của Ngôn Ngọc, cậu ra không lấy được ra nhất định là có nguy hiểm. Lệ Đình Tuyệt chưa từng trải qua tình trạng như vậy nhiều, đợi đáp án của cậu ta.

"Vị trí viên đạn bị vây quanh bởi mạch máu, không có phương án nào chính xác, tôi không dám động dao."

Chỉ cần lệch lạc đi một li, tim anh ta sẽ ngừng đập ngay lập tức, vậy thì không thể cứu vãn được nữa, anh không muốn Lệ Đình Tuyệt gặp nguy hiểm.

Lệ Đình Tuyệt lãnh đạm thốt ra vài chữ, "Đừng nói cho cô ấy biết, cũng đừng nói với người nhà tôi."

Ngôn Ngọc hiểu anh ta là người như thế nào, cũng hiểu được tâm tình của anh ta.
"Cậu thật sự không muốn hỏi ý kiến ai sao?"

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, "Tôi thật sự không muốn chết, bởi vì tôi vừa mới được ở bên người tôi yêu, có chút không nỡ."

Thật ra anh rất không nỡ rời đi, cô yếu đuối như vậy, nếu như anh không còn nữa, ai sẽ bảo vệ cô và các con của cô đây?

Anh là người sớm đã trải qua sinh tử, lúc trước cảm thấy sinh tử là chuyện bình thường, nhưng hôm nay anh thật sự có chút không can tâm, không nỡ chết.

Ngôn Ngọc đứng dậy, "Cậu yên tâm, tôi sẽ không để cậu chết, nhưng sau này phải kiềm chế chút, dù sao trong cơ thể còn có viên đạn, không muốn chết thì nghe lời cho tôi."

Nói xong anh quay người bước đi, tâm trạng có chút không tốt, Lệ Đình Tuyệt đối với anh không chỉ đơn giản là một người bạn, mà càng giống như một người thân hơn, là cậu ta cho anh một cuộc sống mới, thì mới có anh ngày hôm nay.

Vì thế anh không thể để cậu ta chết được, tuyệt đối không thể. Cảm giác vô lực không thể nắm bắt này, anh rất không thích. Vì sao học nhiều năm y học như vậy? Nhưng đến người mình quan tâm cũng không cứu được.

Mạc Thanh Yên cầm thuốc đi vào, thấy tâm trạng của Ngôn Ngọc. Không tốt, cô hỏi anh, anh cũng chỉ nhìn.

"Bác sĩ Ngôn sao thế?"

Cô bỏ thuốc vào ngăn kéo, theo đơn của bác sĩ, cầm ra vài viên thuốc, rồi rót cốc nước. Đưa thuốc đến miệng Lệ Đình Tuyệt, sau đó bảo anh ta uống nước.

Lệ Đình Tuyệt nuốt thuốc xuống, con ngươi hiện lên vài tia không vui.

"Anh không bị liệt, đỡ anh dậy là được rồi."

Mạc Thanh Yên cười, "Bây giờ anh là người bệnh, phải nghe lời của em."

Chương 239: Tuân mệnh, bà xã đại nhân

Editor: Waveliterature Vietnam

Nhìn thấy cô căng thẳng như vậy, ý cười trong mắt Lệ Đình Tuyệt càng rõ hơn, anh ta càng không nỡ rời xa cô.

Vì thế nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, "Tuân mệnh, bà xã đại nhân."

Mạc Thanh Yên ngây người, khuôn mặt đỏ lên, trừng mắt với anh ta.

"Ai là bà xã của anh chứ?"

Sau đó chạy nhạn vào nhà tắm, Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của cô, liền bật cười.

Mạc Thanh Yên cầm khăn lau mặt cho anh ta, lúc này thím Thẩm đi vào, tay cầm hộp cơm, Mạc Thanh Yên đi đến đón lấy, "Thím Thích, sao thím lại đến đây?"

Ngày đó thím Thích cũng có mặt ở hiện trường, vì thế bà đều nhìn thấy tất cả mọi việc, đáy mắt chứa lệ.

"Đại tiểu thư, cô coi tôi như người thân, tôi thật sự rất cảm động."

Nếu không phải vì bà, Lệ thiếu gia sao có thể bị thương chứ? Hơn nữa anh ta có thể vì đại tiểu thư đỡ đạn, có người đàn ông như vậy ở bên cạnh đại tiểu thư, bà cũng yên tâm.

Mạc Thanh Yên cười, dắt tay bà đến bên giường Lệ Đình Tuyệt.

"Chúng ta là người nhà, thím nói như vậy thật xa cách."

Thím Thích nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt chỉ có thể nằm, cảm thấy rất đau lòng.

"Lệ thiếu gia, hôm qua thật sự may là có cậu, hay để tôi làm chút gì đó, mỗi ngày tôi đều đun thuốc đem tới, coi như chút tấm lòng của tôi."
Lệ Đình Tuyệt biết, bà là người hầu từ nhỏ đã chăm sóc cho Mạc Thanh Yên, nha đầu kia và bà quan hệ rất tốt, vì vậy mới lấy bản thân đổi lấy sự an toàn của cô. Anh đưa mắt nhìn bà, "Làm phiền rồi."

Mạc Thanh Yên định hạ bàn ăn cơm xuống cho Lệ Đình Tuyệt, thím Thích lại đẩy cô ngồi xuống ghế.

"Đại tiểu như, những việc như vậy cô đã bao giờ làm đâu, để tôi để tôi."

Trong tim bà cô vẫn còn là một đứa bé chưa hiểu chuyện, được nuông chiều, giống như lúc các ngôi sao vây quanh mặt trăng.

Thật ra cô sớm đã không phải là cô gái cái gì cũng không hiểu nữa, ngay cả khi luôn có người hầu hạ, nhưng chuyện của ba đứa trẻ đều là do cô tự tay lo liệu.

Lệ Đình Tuyệt đưa mắt tới, nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của cô, con ngươi hơi tối lại. Thím Thích đối với cô rất tốt, tình cảm này là do góp nhặt từng ngày mới có. Chẳng qua nha đầu kia lương thiện như vậy, lại rất đáng yêu, ai cũng sẽ thích cô sao?

Nghĩ đến đây ánh mắt của anh cùng cô hợp lại, hai người nhìn nhau rất thâm tình.

Ăn qua bữa sáng, tâm trạng Lệ Đình Tuyệt sau khi uống thuốc xong tốt hơn nhiều. Mặc dù trước đây một ngày ngủ rất ít, nhưng đêm qua anh ta lại ngủ rất ngon. Đàn ông chính là bên trong thân thể tốt, dù bệnh nặng, nghỉ ngơi tốt đều sẽ biến thành tinh thần sảng khoái.
Có hộ lý ở đây, nên Mạc Thanh Yên đến công ty, cô cho rằng thân thể của Lệ Đình Tuyệt không có gì đáng lo ngại nên rất yên tâm.

Đến công ty cô liền mở cuộc họp, sắp xếp lại công việc gần đây. Sau đó cô cầm nguyệt tinh thần đến khách sạn, nhưng cô vừa đến sảnh khách sạn liền nhìn thấy rất nhiều người trong giới truyền thông đều ở đó.

Mạc Thanh Yên bước qua, nghe thấy họ đang nói chuyện.

"Các người có chắc Diệp Thanh Khuynh sẽ xuống lầu gặp mặt truyền thông chúng ta chứ?"

"Trợ lý cô ta nói, bảo chúng ta đợi ở đây là được."

Mạc Thanh Yên bước vào thang máy, nhấn tầng 30, có chút bất ngờ. Chẳng lẽ lễ phát hành mấy ngày trước quá thành công nên Diệp Thanh Khuynh phát hoả rồi?

Nhưng ngay cả là nhà thiết kế chính cũng không thể giận dỗi như minh tinh vậy chứ?

Lúc cửa thang máy mở ra, nhìn thấy cả tầng đều là phóng viên, hội tụ đông đủ, ai cũng có chút kích động.

Mạc Thanh Yên đi ra, bước đến phòng 3007, ấn chuông cửa.

Trợ lý của Diệp Thanh Khuynh mở cửa, nhìn thấy là Mạc Thanh Yên liền bảo cô đi vào. Mạc Thanh Yên tiếng vào phòng, nhìn thấy Diệp Thanh Khuynh mặc đồ ngủ, đang nghe điện thoại.

"Trần tổng, không phải ông nói chỉ cần tôi tự nguyện, cái gì ông cũng cho tôi sao? Bây giờ tôi cần một đội luật sư tốt nhất, ông có thể giúp tôi không?

Sau đó cô tức giận cúp điện thoại, hút một hơi thuốc thật sâu.

"Tất cả đều là kẻ lừa đảo."

Chương 240: Kết cục của người dám đánh người phụ nữ của anh

Editor: Waveliterature Vietnam

Lúc trước nhà thiết kế kia rất cá tính, bây giờ thì đã trở nên tiều tụy. Mạc Thanh Yên hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, còn cho rằng cô ta còn đang tức giận đối với cô?

Không nghĩ tới là cô ta gặp rắc rối, chẳng qua đó là chuyện của cô ấy và cô cũng không muốn hỏi nhiều.

Trợ lý của Diệp Thanh Khuynh thông báo với cô ta, "Sếp, Mạc tiểu thư đến rồi."

Diệp Thanh Khuynh quay người lại, ánh mắt sắc bén, nhìn thẳng vào Mạc Thanh Yên.

"Cô tới đây làm gì? Đến xem trò cười của tôi sao?"

Từ trong túi xách Mạc Thanh Yên lấy ra Nguyệt Tinh Thần, sau đó mở hòm ra, đặt xuống bàn trà.

"Tôi nói trong vòng ba ngày nhất định giúp cô tìm về, tôi tìm được rồi, đây là đồ của cô."

Nói xong cô quay người, bước đi rất phóng khoáng, trước mặt một người phụ nữ, cô rất thản nhiên. Ít nhất mỗi một việc cô nói qua đều làm được, cô không nợ cô ta.

Mạc Thanh Yên bước đến cửa, lúc đưa tay lên mở cửa thì phía sau truyền đến giọng nói của Diệp Thanh Khuynh.

"Mạc Thanh Yên, đừng cho rằng có Lệ thiếu thì cô sẽ có chỗ dựa, đàn ông là thứ vĩnh viễn không thể dựa vào được."

Nghĩ đến đơn sa thải trong tay, Lệ thị dám sa thải cô ta. Sau này cô ta sẽ rất khó lăn lộn trong ngành, vì vậy cô ta rất hận, vô cùng hận.

Mạc Thanh Yên không để ý đến lời cô ta nói, đẩy cửa bước ra. Cô vừa xuất hiện, liền có rất nhiều micro đưa tới.
"Diệp tiểu thư, xin hãy nói một chút, vì sao cô lại sao chép Khuynh Thành Thương, cô không biết Khuynh Thành Thương mười năm trước rất nổi tiếng, hơn nữa giá cả rất xa xỉ sao?"

Nghe được lời của phóng viên, Mạc Thanh Yên cũng coi như hiểu ra, Diệp Thanh Khuynh là sao chép rồi. Cô lãnh đạm nói: "Các người nhầm người rồi."

Một phóng viên khác liền nói: "Không phải cô ấy, Diệp Thanh Khuynh không phải là cô ấy."

Sau đó bọn họ tránh thành một đường, Mạc Thanh Yên bước đi, rời khỏi cái khách sạn ồn ào kia.

Cô đến bệnh viện, vào phòng bệnh, Lệ Đình Tuyệt đã ngồi dậy, Ngôn Ngọc đang cùng anh nói chuyện, nhìn thấy cô đi vào, Ngôn Ngọc không nói gì nữa. Mạc Thanh Yên cảm thấy có chút kỳ lạ, lẽ nào bọn họ có chuyện gì muốn giấu cô sao.

Nhưng cô thấy cũng không sao cả, cô tin tưởng Lệ Đình Tuyệt, vì vậy cũng không hoài nghi gì.

Cô đi đến bên cạnh anh, kiểm tra vết thương của anh, anh đang mặc đồ bệnh nhân, vì vậy dù cô không nhìn thấy vết thương, nhưng muốn chắc chắn là anh đã tốt hơn nên cô phải xem.

"Ngồi như vậy sẽ không sao chứ?"Theo như cô thấy, Lệ Đình Tuyệt lúc nào cũng nằm. Thực ra cô không hề biết, sau khi cô rời đi, Nguyên Thành liền tới. Sau đó anh luôn làm việc, kí rất nhiều văn kiện, còn mở hội nghị qua video.

Lệ Đình Tuyệt là người rất bận rộn, nếu như muốn chết, cũng phải xử lý xong công việc. Bằng không bao nhiêu người đang trông cậy anh phát lương để nuôi gia đình phải biết làm thế nào.

Lệ Đình Tuyệt nắm lấy tay cô, bảo cô ngồi xuống cạnh anh.

"Em hỏi Ngôn Ngọc xem, như này chỉ coi là vết thương ngoài da, không sao cả."

Mạc Thanh Yên chuyển ánh mắt về phía Ngôn Ngọc, Ngôn Ngọc chỉ gật gật đầu, kỳ thật anh ta đâu coi là vết thương ngoài da, rõ ràng viên đạn vẫn còn ở trong thân thể, lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng, vậy mà tên này lại có thể nói một cách nhẹ nhàng như vậy.

Mạc Thanh Yên cười, chỉ cần anh có thể tốt lên, cô thấy rất yên tâm.

Ngôn Ngọc nhìn bộ dạng tình tứ sâu đậm của hai người, người độc thân như anh cảm thấy rất bất mãn, liền đứng dậy.

"Tôi còn có cuộc phẫu thuật, đi trước đây."

Có Mạc Thanh Yên bên cạnh, khuôn mặt Lệ Đình Tuyệt ngập tràn ý cười. Hai người đều đang xử lý công việc, nhưng Lệ Đình Tuyệt lâu lâu lại nhìn trộm cô một cái, dáng vẻ tập trung của cô thật sự rất đẹp.

Anh đưa tay ra giúp cô vén tóc ra sau tai, "Tiểu Yên, chồng em kiếm tiền rất giỏi, em không cần làm việc quá sức như vậy, anh hi vọng trong mắt em chỉ có anh chứ không phải là công việc."

Mạc Thanh Yên khuôn mặt nhỏ nhắn cười nhẹ, anh là đang phàn nàn sao? Nói cô không để ý đến anh?

Nhưng Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của cô, trái tim liền tan chảy, bàn tay ôm lấy cô, chiếc miệng nhỏ của cô liền được chiếc miệng của anh quấn lấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau