LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 231 - Chương 235

Chương 231: Ai cho cô ta lá gan đó

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên bị đau cả khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nhăn lại, nhận ra là giọng nói của Bạch Mạn Cầm, buông lỏng Mạc Thanh Tuyết ra. Sau đó, thực hiện một cú xoay bả vai quật Bạch Mạn Cầm ngã xuống đất khiến bà ta phải kêu oái oái vì sự đau đớn.

"Mẹ......"

Mạc Thanh Tuyết liền đi qua đỡ lấy Bạch Mạn Cầm, sau đó quét mắt về phía Mạc Thanh Yên một cách sắc bén.

"Bớ người ta, Mạc Thanh Yên đánh người."

Nghe thấy động tĩnh ở bên này, Mạc Chí Kiên đi vào thêm cả thím Thích.

"Sao lại thế này?"

Mạc Chí Kiên về nhà, vừa mới vào phòng ngủ thì chợt nghe thấy tiếng kêu của Tiểu Tuyết.

Thím Thích biết Đại tiểu thư phải chịu ấm ức rồi, đi qua nắm lấy tay của cô. Nhìn thấy một nhúm tóc trên mặt đất, ánh mắt ẩn hiện sự đau xót nhìn về phía cô.

"Đại tiểu thư, lão thái gia tìm cô."

Thật ra, Mạc lão gia tử uống thuốc xong đã đi ngủ rồi nên vốn dĩ không nghe thấy gì. Thím Thích là muốn mang cô rời khỏi nơi này. Những người này đáng sợ thế nào bởi bà ngày ngày đều ở cùng bọn họ nên đương nhiên hiểu rõ.

Hai mẹ con nhà này là người trắng đen lẫn lộn, nhìn đại tiểu thư từ nhỏ đã bị bọn họ ức hiếp mà cô lại thuần khiết lương thiện, cho nên bà vô cùng thương cô.

Mạc Thanh Yên mỉm cười, "Tôi không sao, thím Thích người yên tâm đi."

Cô không còn là Mạc Thanh Yên của quá khứ nữa nên sẽ không để mẹ con bọn họ tùy ý bắt nạt.

Mạc Thanh Tuyết chỉ vào Mạc Thanh Yên và nói: "Ba, cô ta đánh mẹ, nhìn mặt mẹ con xem đều trắng bệch rồi này."Vốn dĩ Bạch Mạn Cầm muốn giúp con gái đánh Mạc Thanh Yên. Nhưng bà ta không ngờ lại bị cô quật ngã xuống đất, mặt chạm xuống đất trước tiên, cả mắt cũng bị sưng húp còn không nhìn rõ thứ gì hết, vì thế khóc to.

"Huhu...... Chồng à, Tiểu Yên vừa trở về đã đến tìm em với Tiểu Tuyết gây phiền phức, trách chúng ta bao năm qua hưởng phúc mà lại để con bé chịu khổ ở bên ngoài."

Mạc Chí Kiên nhíu mày, "Tiểu Yên, sao con lại đi đánh thím hai mình mà bà ấy đã có tuổi rồi."

Hơi thấy tức giận, Tiểu Yên của trước kia luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện. Bây giờ làm sao lại trở nên dã man như vậy, cảm thấy đau lòng cho bà xã mình.

Mạc Thanh Yên nắm lấy tay của thím Thích, chống lại tầm mắt của Mạc Chí Kiên.

"Chú hai, người không phạm ta, ta không phạm người."

Cô nói xong liền kéo thím Thích cùng ra ngoài, sau đó xuống lầu, thím Thích tiễn cô ra cửa.

"Đại tiểu thư, đau lắm phải không?"
Rụng một nhúm tóc lớn như vậy liền biết ngay người đàn kia xuống tay rất mạnh.

Mạc Thanh Yên lắc đầu, "Cái này có tính là gì chứ? Thím Thích, lần sau tôi lại đến đây thăm mấy người."

Cô mở cửa xe và ngồi vào, xe từ từ lăn bánh nhanh chóng rời khỏi Mạc gia. Cô lấy điện thoại ra và quay một dãy số, "Anh hãy theo dõi Mạc Thanh Tuyết, xem ngày mai cô ta đi đâu. Thêm cả nghe lén tất cả cuộc gọi của cô ta, chỉ cần liên quan đến Nguyệt Tinh Thần phải lập tức báo cho tôi."

Trước giờ cô chưa từng dùng đến người của Sinh Môn ở Lâm thành, đây là lần đầu tiên cô để bọn họ hành động.

————————

Sau khi Lệ Đình Tuyệt đến Minh thành liên tục mở các cuộc họp, sau đó đi khảo sát công trường. Lệ thị nhận một công trình sân bay quốc tế với bên kia, quy mô rất lớn. Cho nên anh phải tự mình đến bàn chuyện về các điều khoản khoản, vì thế vẫn luôn bận rộn.

Sau đó lại tiệc rượu, về khách sạn đã là rạng sáng. Anh tắm xong liền đứng ở bên cửa sổ hút thuốc.

Nhìn cả một vùng đèn sáng ở bên ngoài, khóe miệng hơi cong. Hồi trước khi đi công tác, không có cảm giác gì lớn mà chỉ là thay đổi chỗ ngủ mà thôi.

Nhưng hôm nay anh lại hy vọng có thể về sớm hơn để được gặp cô.

Anh cầm lấy điện thoại, cả một ngày không xem điện thoại mà lúc này mở ra xem nhưng không có cuộc gọi của cô, cả tin nhắn cũng không có nốt. Hầu như đều là chuyện công việc, con ngươi tà khí hiện lên vẻ mất mát.

Bỗng nhiên anh nhìn thấy một video biết đó là quang cảnh của buổi họp báo hôm nay bởi vì trên máy bay anh đã nhìn toàn bộ quá trình, thật sự vô cùng hoàn mỹ.

Vì thế mở ra xem, mi tâm nhăn lại với nhau, con ngươi bắn ra khí lạnh.

Diệp Thanh Khuynh dám đánh cô, ai cho cô ta lá gan đó.

- ----- còn một chương nữa --------

Chương 232: Lệ đại tổng tài muốn hại mình à?

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt quay số gọi cho Nguyên Thành, Nguyên Thành vừa đi ngủ thì nghe thấy tiếng điện thoại kêu, ngán ngẩm kêu một tiếng, sau đó lấy điện thoại qua. Nhìn thấy là cuộc gọi của boss thì ngay lập tức cả người thanh tỉnh.

"Lệ tổng, có chuyện gì ạ?"

Anh ta dơ tay vỗ mặt, cho mình tỉnh táo lại, anh ta đã quá quen với phương thức làm việc một cách điên cuồng của Lệ Đình Tuyệt. Từ sau khi theo anh, cả người giống như làm bằng sắt thép, bởi vì một khi mà Lệ Đình Tuyệt làm việc thì đặc biệt điên cuồng.

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày hít một ngụm thuốc, "Thu thập bản sao nguyên si của Nguyệt Tinh Thần, cho cậu thời gian ba ngày."

Nguyên Thành ngạc nhiên đến há hốc miệng, Nguyệt Tinh Thần là sản phẩm mới nhất của chi nhánh công ty Tú Nhi ở T thành, hôm nay không phải mới công bố ra mắt sao? boss là có ý gì?

Chẳng lẽ phải tự chỉnh công ty của mình, là mạch não không đủ dùng.

Điều quan trọng nhất là anh không biết chuyện gì đã xảy ra hôm nay? Người phụ nữ yêu quý của đại tổng tài nào đó bị ăn đánh, cả anh còn không nỡ đánh mà người khác lại dám đánh, không giết cô ta coi như đã may lắm rồi.

"Vâng, Lệ tổng."

Lệ Đình Tuyệt cúp điện thoại, làm người nào đó phải thức dậy, hôm nay phải làm việc thâu đêm rồi, anh ta phải nhanh chóng xử lý mấy việc bên này cho xong mới được.

Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên vừa dậy thì nhận được điện thoại người của Sinh Môn.

"Tra ra chưa?"

Mạc Thanh Yên vén tóc, cô tin tưởng người của Sinh Môn muốn điều tra điều gì quả thật rất dễ dàng.

"Ngũ tiểu thư, tối hôm qua Mạc Thanh Tuyết gọi điện thoại liền đi ra ngoài, là một người phụ nữ tên Lưu Nguyệt Nguyệt, hôm nay sẽ mang Nguyệt Tinh Thần đến chợ đêm giao bán."Mạc Thanh Yên híp hai mắt lại, hoá ra là hai người bọn họ, chẳng trách. Hồi trước, Lưu Nguyệt Nguyệt còn tự xưng là chị em với cô mà thực chất nghe lời của Mạc Thanh Tuyết cố ý tiếp cận cô, hãm hại cô.

Hai người kia chính là một ổ rắn chuột, hiện tại lại cùng tính kế cô, cô cũng không thấy ngạc nhiên nhiên chút nào cho nên cô sẽ không dễ dàng mà buông tha cho bọn họ. 

"Triệu Tử Ngang, mấy người hãy gửi vị trí cụ thể của chợ đêm đến đây."

Cô phải cầm được Nguyệt Tinh Thần trở về để trả lại cho Diệp Thanh Khuynh, đây là lời hứa của cô, cô nhất định phải làm được.

"Ngũ tiểu thư, chúng tôi chờ cô ở chợ đêm."

Bởi vì đại thiếu gia đã nói, bảo bọn họ phải bảo vệ cô cho tốt, không để cô gặp bất cứ nguy hiểm nào. Những nơi như chợ đêm, các loại ngưu quỷ xà thần đều có, càng lo lắng cho cô hơn.

Mạc Thanh Yên chưa từng đến chợ đêm, cho nên có người của Sinh Môn ở đó cũng tiễn, vì thế đáp lại một câu.

"Ừ, mấy người ẩn trong bóng tối, đừng để bại lộ bản thân."Mạc Thanh Yên cúp điện thoại, thấy Angela vẫn đang ngủ bèn vỗ mông nhỏ của cô bé.

"Angela, nên dậy rồi con."

Angela lăn cái rồi ngồi dậy, đỉnh đầu rối bời như tổ chim, đôi mắt to tròn vẫn trong tình trạng mơ màng.

"Mami, lúc sáu giờ chú đẹp trai có đến được không ạ? Con có một tiết mục biểu diễn muốn cho chú ấy xem ạ."

Hơn nữa, các bạn học nữ trong lớp nói với cô bé là đến lúc đó nhất định phải bảo cha đến nữa mà nhóc cũng đã đồng ý rồi.

Mạc Thanh Yên ngẫm nghĩ, "Mẹ hỏi chú ấy xem có thời gian không đã?"

"Dạ, tốt quá đi, lúc trước chú đẹp trai có nói sẽ đi rồi ạ."

Cô bé trượt xuống giường và đi vào phòng tắm, tự giác đánh răng, sau đó rửa mặt, cái miệng nhỏ nhắn lẩm bẩm.

"Khăn mặt nhỏ, để trong tay, rửa mắt trước, chuyển xuống miệng, lỗ tai xin đừng quên."

Cách rửa còn rất cặn kẽ, điều này khiến Mạc Thanh Yên cảm thấy ấm lòng liền mỉm cười. Từ lúc cô nhóc còn xíu xíu đến lớn như này, thật sự cũng tốn khá nhiều công sức nhưng được chỗ ngoan ngoãn hiểu chuyện, cảm giác rất có thành tựu.

Buổi tối, Mạc Thanh Yên mặc một bộ đồ lao động, xinh đẹp lại linh hoạt để tiện cho hành động. Cô cầm lấy khẩu súng lục bỏ vào trong áo và liếc về phía cổ tay, chiếc đồng hồ này có công dụng rất lớn, định vị và theo dõi đều cực kỳ thuận tiện. 

Sau đó nhìn thấy con gái đã ngủ say liền hôn một miếng xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc. Vì bọn nhỏ nên mỗi lần thực hiện nhiệm vụ, cô đều sẽ an toàn trở về. Hôm nay, còn chưa biết trước sẽ xảy ra chuyện gì nhưng vì bọn trẻ thì cô nhất định không thể để mình gặp chuyện

Chương 233: Ông chủ lớn là ai?

Editor: Waveliterature Vietnam

Cô đến địa điểm mà Triệu Tử Ngang đã phát định vị cho cô, một cửa hàng tiện lợi rất đỗi bình thường nhưng càng là những nơi bình thường thì càng ẩn chứa bí mật to lớn.

Mạc Thanh Yên thấy Triệu Tử Ngang đang gửi vé điện tử cho cô, muốn vào được chợ đêm thì bắt buộc phải có vé vào cửa. Hơn nữa, vé vào cửa này không phải người bình thường là có thể mua được. Có những thứ kiểu như có tiền cũng chưa chắc mua nổi và đây chính là một trong số đó.

Mạc Thanh Yên đi vào, trực tiếp đến quầy thu ngân và mua hai túi kẹo cao su. Lúc trả tiền tiện cho người ta quẹt vé luôn. Sau đó nhân viên thu ngân liền chỉ về phía sau.

Mạc Thanh Yên nhìn lướt qua, nơi đó có một cánh cửa rất nhỏ, như dáng người nhỏ nhắn của cô còn có thể đi qua đổi lại là mấy người đàn ông cao to thì chắc phải cúi người mới có thể vào được.

Cô kéo cửa và đi vào, ban đầu cầu thang rất hẹp nhưng càng đi xuống thì lối đi càng rộng, đi hết hành lang dài ngoằng thì xuất hiện thêm một cánh cửa, sau đó liền đẩy cửa đi vào thì nhìn thấy đó là trung tâm mua bán dưới lòng đất, người đi đi lại lại tấp nập.

So với bên ngoài thì khác hẳn, Mạc Thanh Yên chen vào trong đám người đi tìm một cửa hàng tên "Nhị Hoá".

Cô không chú ý đến có người đến gần mình, thẳng đến lúc bàn tay bị người ta kéo lại, "Cô bé xinh đẹp như vậy là lần đầu tiên ông đây gặp đấy."

Là một gã đàn ông có diện mạo thô kệch đang kéo tay cô, Mạc Thanh Yên trợn mắt lạnh lùng nhìn về phía tay của mình, chán ghét muốn quăng đi. Nét mặt tên đó càng hung hãn thêm, "Cô, thế mà dám cự tuyệt tôi, cô em có biết tôi là ai không?"

Những chỗ như chợ đêm, mấy đồ buôn bán toàn là mấy thứ không trong sạch, bình thường thì đồ cổ với súng đạn là nhiều nhất. Cho nên đến chỗ này, đều là dân xã hội đen. Đánh nhau chém giết đã quá quen thuộc nên đặc biệt kiêu ngạo.

Mạc Thanh Yên cuộn chặt tay, nhìn thẳng vào gã một cách lạnh lùng. Một trận chiến khốc liệt dường như sắp bắt đầu.

Đúng lúc này, có một người chạy tới ghé vào tai gã đàn ông hung hãn thì thầm vài câu. Sau đó, sắc mặt gã trắng bệch, vội vàng nói với Mạc Thanh Yên."Thật xin lỗi! Vừa nãy mạo phạm rồi, xin cô nói với ông chủ lớn một tiếng, lần sau tôi không dám... nữa."

Mạc Thanh Yên nhíu mày, ông chủ lớn là ai?

Ặc, địa phương này đúng là kỳ quặc, coi như có đánh nhau cũng không có người xem, đi thì cứ đi, mua thì cứ mua, thứ tự ngay ngắn.

Mạc Thanh Yên cũng không muốn kiếm chuyện, thản nhiên trả lời.

"Anh đi đi."

Cô tiếp tục đi về phía trước, bên tai vang lên giọng nói của Triệu Tử Ngang.
"Ngũ tiểu thư, người phụ nữ đó đang bàn giá cả."

Mạc Thanh Yên bước nhanh hơn, "Được, tôi đến ngay."

Anh ta đã nói rõ vị trí chính xác cho cô nên Mạc Thanh Yên đã đến rất nhanh, nhìn thấy Lưu Nguyệt Nguyệt lấy Nguyệt Tinh Thần ra và bỏ trên bàn, ông chủ cửa hàng Nhị Hoá mở ra xem, xác định đây chính là dây chuyền Nguyệt Tinh Thần mà mấy tháng trước vị khách kia yêu cầu hắn ta tìm kiếm.

Vì thế lấy ra chi phiếu, chuẩn bị trả tiền.

Mạc Thanh Yên vươn tay ra nắm lấy hộp trang sức, Lưu Nguyệt Nguyệt bị doạ liền bật dậy.

"Cô...... Sao cô lại ở đây?"

Ông chủ cửa hàng Nhị Hoá đang rút chi phiếu thấy hơi khó hiểu, "Tiểu thư, cô rốt cuộc bán hay không bán?"

Mạc Thanh Yên mở hộp ra xác định đồ vật còn ở trong, sau đó quét mắt lạnh lùng về phía ông chủ.

"Thứ này, không phải của cô ta, ông xác định vẫn muốn mua à?"

Đáy mắt Lưu Nguyệt Nguyệt hiên lên tia u ám, "Vị tiểu thư này, đồ ở trên tay tôi đương nhiên là của tôi, ở chợ đêm mà nói thì bất cứ thứ gì đều có thể giao dịch, chỉ sợ phải khiến cô thất vọng rồi."

Đúng lúc này, điện thoại của ông chủ cửa hàng Nhị Hoá vang lên, hắn ta vừa mở ra nhìn thì đập vào là ảnh chụp của một cô gái, bên dưới là lời của ông chủ lớn: "Gặp người này bắt buộc phải nghe theo mệnh lệnh của cô ấy, gặp cô ấy tương đương như gặp tôi."

Chương 234: Sự giả tạo của Mạc Thanh Tuyết

Editor: Waveliterature Vietnam

Ông chủ của Nhị Hoá liếc nhìn Mạc Thanh Yên, người trong bức ảnh không phải là cô đây sao? Ngay lập tức liền cười hùa theo cô.

"Vị tiểu thư này nói đồ là của cô ấy, thứ đồ không phân rõ chủ sở hữu, tôi không dám nhận."

Dứt lời liền vội vàng thu lại chi phiếu, nói với nhân viên cửa hàng: "Lấy cho vị tiểu thư này một tách cà phê."

Thái độ xoay ngoắt mười hai vạn độ, Mạc Thanh Yên quét mắt nhìn hắn ta, sao cứ có cảm giác hắn ta đang lấy lòng mình nhỉ? Thế nhưng, như vậy cũng tốt, cô lại càng thuận lợi lấy lại dây chuyền Nguyệt Tinh Thần, có thể không đến mức phải động tay.

Lưu Nguyệt Nguyệt chớp mắt thấy một trăm vạn sắp tới tay bởi vì sự xuất hiện của cô bây giờ mà đi tong một trăm vạn thì vô cùng bực bội. Vươn tay ra muốn cướp chiếc hộp trong tay cô thì Mạc Thanh Yên lùi lại phía sau.

Lưu Nguyệt Nguyệt vồ vào khoảng không, tức giận mà trợn mắt với cô.

"Mạc Thanh Yên, cô trả lại cho tôi."

Đồ này là cô ta trộm đấy thì sao nào, cũng không phải của cô Mạc Thanh Yên, cô dựa vào cái gì mà đến tranh với cô ta.

"Chuyện hôm qua cô với Mạc Thanh Tuyết đến trộm nó, tính thế nào đây?"

Ngữ điệu của cô rất lạnh, nét mặt lúc nói chuyện cũng cực băng lãnh. Rõ ràng hé ra là khuôn mặt ngọt ngào động lòng người, lúc này lại thêm phần khốc. Có thể nhận thấy đang giận tới cực điểm, hai người đàn bà này, lúc trước đã làm gì với cô.

Hiện tại những điều cô ta làm với cô nữa, cô nhất định nhớ kỹ.

"Triệu Tử Ngang, ra đây, giúp tôi chặt một ngón tay của ả." Đây là cảnh cáo cho việc cô ta trộm đồ.

Lưu Nguyệt Nguyệt hoảng sợ, lùi lại vài bước, "Mấy người, mấy người dám......"
Nhìn thấy Triệu Tử Ngang đang cầm một thanh chuỷ thủ, loé lên ánh sáng trơn bóng, cô ta càng sợ hãi thêm. Thẳng đến khi tay bị Triệu Tử Ngang giữ lấy và ấn xuống bàn.

Cô ta mới nghĩ ra, Mạc Thanh Tuyết bảo cô ta mang một người đến, có người này, Mạc Thanh Yên nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

"Chậm đã, Mạc Thanh Yên, cô không quan tâm đến mạng của bà ta sao?"

Dứt lời Lưu Nguyệt Nguyệt nói to: "Anh họ, anh xuất hiện được rồi."

Từ bên trong có một người đàn ông đi ra, trong tay cầm dao mà con dao còn đang kề lên cổ của một người phụ nữ.

"Đại tiểu thư."

Mạc Thanh Yên nhìn thấy là thím Thích, vẻ mặt tối sầm lại, "Thím Thích, thím đừng sợ, tôi sẽ không để cho bọn họ làm hại thím."

Thím Thích là bị Mạc Thanh Tuyết lừa đến đây vì để khống chế Mạc Thanh Yên, sợ cô sẽ xuất hiện.
Không ngờ có chỗ dùng tới thật, Lưu Nguyệt Nguyệt cười lạnh.

"Ha ha...... Mạc Thanh Yên, nếu cô dám chặt một ngón tay của tôi, tôi sẽ lấy đi của bà già này một bàn tay, cô tin không."

Mạc Thanh Yên cắn răng, bọn họ đúng là đê tiện, một người có tuổi cũng không buông tha. Đây nhất định là ý của Mạc Thanh Tuyết, chỉ có cô ta biết quan hệ của cô và thím Thích.

"Anh họ, cho bọn họ một ít máu đi."

Lời của cô còn chưa khỏi miệng chợt nghe thấy tiếng kêu ẩn nhẫn của thím Thích, trên cổ của bà xuất hiện một lỗ, máu tuôn ra, nhìn vô cùng khủng khiếp.

Hai mắt Mạc Thanh Yên sắc nhọn, "Triệu Tử Ngang, thả ả ra."

Thím Thích chăm sóc cho cô từ bé đến lớn, với cô không khác gì người thân, cô tuyệt đối không thể để bà chết trong tay Lưu Nguyệt Nguyệt.

Triệu Tử Ngang giữ chặt Lưu Nguyệt Nguyệt, "Ngũ tiểu thư, chúng ta cũng có thể dùng ả làm con tin."

Chỉ cần lấy ra trao đổi liền được, người sáng suốt đều nhìn ra được điều đó. Thế nhưng Lưu Nguyệt Nguyệt lại cười, "Anh họ của tôi có thể bỏ qua sống chết của tôi mà giết bà già này nhưng tiểu thư của các người có thể không quản sống chết của bà già này sao?"

Nghĩ đến đây, Lưu Nguyệt Nguyệt đặc biệt vui vẻ, nắm được thóp của cô, cô ta có thể muốn làm gì thì làm.

"Thả ả ra." Mạc Thanh Yên hét một tiếng rất đỗi lạnh lùng.

Lưu Nguyệt Nguyệt được tự do, sau đó đi về phía Mạc Thanh Yên, đoạt lấy hộp trang sức trong tay cô và bỏ vào túi. Món tiền này đối với cô ta mà nói vô cùng quan trọng nên cô ta bắt buộc phải lấy được.

Sau đó đẩy cô về phía anh họ mình, "Mang ả đi, thả bà già này ra."

Chương 235: Vì sao anh ta phải cứu tôi?

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên bị hắn ta túm chặt trước ngực, dao để lên cổ cô. Thím Thích thấy cô đổi cho mình thì khóc to.

"Đại tiểu thư, cô không cần phải cứu tôi, tôi đều đã có tuổi, là người sắp bước chân vào quan tài rồi."

Mạc Thanh Yên thấy thím Thích bị doạ thành bộ dạng như vậy thì mím môi, lạnh lùng nói: "Triệu Tử Ngang, đưa thím Thích an toàn trở về."

Triệu Tử Ngang tức giận đến trán nổi đầy gân xanh, "Ngũ tiểu thư......"

Ý của anh ta là muốn cứu cô trước, nhưng Mạc Thanh Yên lại bảo anh ta đưa người về trước nên hơi thấy khó chịu. Bà lão này đối với cô quan trọng vậy sao? Cả mạng cũng không màng.

"Đây là mệnh lệnh của tôi."

Ngữ điệu cô lạnh lùng, sau đó bị gã đàn ông kéo đi. 

Ông chủ của cửa hàng Nhị Hoá khiếp đảm, vội vàng đi báo tin cho ông chủ lớn.

"Ông chủ lớn, cô gái kia bị bọn chúng uy hiếp, sau đó cứng rắn bị lôi đi rồi."

Chưa tới một lúc liền truyền đến tin tức, "Ông chủ lớn nói, diệt bọn chúng, bảo vệ Mạc tiểu thư."

Ngay lập tức tất cả các cửa hàng ở chợ đêm đều dán tấm biển đóng cửa tạm nghỉ, sau đó phần lớn đều ra đường, chặn bọn Lưu Nguyệt Nguyệt lại.

Lưu Nguyệt Nguyệt thấy phía trước toàn là đám người đang cầm gậy gộc, cơ thể cũng run lẩy bẩy.

"Anh họ, làm sao giờ?"

Lưu Cường túm Mạc Thanh Yên càng chặt hơn, "Nguyệt Nguyệt, đừng sợ, nếu đến bước đường cùng thì cùng lắm cá chết lưới rách."Tay đang cầm dao của gã ta càng dùng sức trên cổ Mạc Thanh Yên, bởi vì dao rất sắc bén, trên da thịt trắng nõn của cô xuất hiện một đường nhỏ, máu tươi tràn ra, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng trở nên thanh lệ.

Người của chợ đêm đều nhận được tin từ ông chủ lớn, bảo vệ Mạc Thanh Yên, không để cô phải chịu tý tổn thương nào, bằng không hắn sẽ trừng phạt bọn họ gấp bội.

Cho nên nhìn thấy vết thương trên cổ Mạc Thanh Yên đều cảm thấy kinh hãi, ông chủ cửa hàng Nhị Hoá hét lên.

"Thả cô ấy ra, nếu không hai người bọn mày ai cũng đừng nghĩ ra ngoài."

Lưu Nguyệt Nguyệt lùi lại mấy bước, cùng tựa vào bọn Lưu Cường, cô ta vốn không muốn chết.

Nhưng hôm nay rơi vào tình huống này, cô ta chưa bao giờ gặp qua. Nếu bọn họ không buông tha cô ta, cô ta chỉ có con đường chết.

Nhớ lại lúc Khởi Uy chết, cặp mắt đó, vằn lên tia đỏ thẫm, đau khổ như vậy, cô ta đã nói sẽ báo thù giúp anh ấy. Trong chớp mắt cô ta giống như phát điên, một phát túm lấy Mạc Thanh Yên, cầm lấy con dao trong tay Lưu Cường.

Trong ánh mắt lộ ra ý hận nồng đượm "Mạc Thanh Yên, hôm nay chúng ta cùng chết ở đây đi."Nói xong cô ta giơ dao lên, nhắm chuẩn vị trí trái tim cô mà đâm xuống. Đúng lúc này, một người đeo mặt nạ màu bạc đi đến, đoạt lấy dao trong tay Lưu Nguyệt Nguyệt, Mạc Thanh Yên liền vặn tay kiềm chế cô ta.

Nhất thời đám người liền thở phào nhẹ nhõm, đều đồng thanh hô, "Ông chủ lớn."

Lưu Nguyệt Nguyệt không phục, giãy dụa, mà Lưu Cường thấy tình thế không ổn liền rút súng ra, nhả một phát đạn về phía đầu của Mạc Thanh Yên. Người đàn ông đeo mặt nạ quét mắt, nhưng đã không còn kịp, chỉ có thể dùng cơ thể để chắn đạn cho cô.

"Đoàng......"Tiếng súng vang lên.

Mạc Thanh Yên quay đầu, phát hiện cơ thể người đàn ông đeo mặt nạ run rẩy lợi hại, mùi máu tươi nồng đượm xộc vào mũi.

Lưu Cường cũng bị dọa sợ, muốn nổ súng tiếp, lại bị đám người đang cầm gậy đánh một trận, cả súng và tay phải đều lăn xuống đất, gã ta quỳ gối xuống đất và kêu một cách thảm thiết.

"Tay của tôi."

"Anh họ......"

Lưu Nguyệt Nguyệt tiếp tục giãy dụa, vừa khóc vừa kêu.

Mạc Thanh Yên đem Lưu Nguyệt Nguyệt giao cho người bên cạnh, xoay người lại.

"Tiên sinh, anh sao rồi?"

Nhìn thấy tay phải của anh đang băng bó phần ngực, máu chảy rất nhiều, cả mày cũng nhíu nhẹ.

"Tôi đưa anh đi bệnh viện." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đầy lo lắng nhưng cố nói ra một câu một cách chấn định.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau