LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Mạc Thanh Yên, đời này, không phải cô chết thì chính là tôi mất mạng

Editor: Waveliterature Vietnam

Lưu Nguyệt Nguyệt vẫn luôn nhìn chằm chằm Mạc Thanh Yên, biết gần đây cô thường xuyên gặp gỡ cùng Lệ Đình Tuyệt. Vừa nãy mới nhận được điện thoại từ người của cô ta, Mạc Thanh Yên tổ chức chương trình ở đây mà Lệ Đình Tuyệt cũng đã đến.

"Tôi dám khẳng định, đối với Mạc Thanh Yên mà nói thì đây là chương trình vô cùng quan trọng."

Nói xong hai người nhìn nhau cười, sau đó lao xe xuống tầng hầm.

Sau khi xuống xe, Lưu Nguyệt Nguyệt nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết đi đôi giày cao gót tận mười phân thì không khỏi nhíu mày.

"Của cô cũng đã được hai tháng rồi sao còn đi giày cao gót?"

Chiều cao của Mạc Thanh Tuyết không cao nên nếu không đi giày cao gót thì trông có vẻ thấp, vốn dáng người của cô ta đã không đủ hoàn mỹ, sao còn phải ép bản thân thành bộ dạng này.

Vì thế mới không quan tâm cục cưng ở trong bụng, dù sao vào thời điểm thích hợp thì cô ta cũng xoá sạch đứa nhỏ này.

"Không sao hết, tôi đi đường rất cẩn thận mà thôi chúng ta đi nhanh đi."

Lưu Nguyệt Nguyệt đã hẹn với cô ta trước nên đã làm tốt công tác chuẩn bị, tìm hai bộ đồ đồng phục làm việc của nhân viên trung tâm hội nghị triển lãm để bọn họ có thể dễ dàng trà trộn vào.

Hai người đổi quần áo xong thì liếc mắt nhìn nhau, quả thực rất giống. Đồng phục làm việc màu đen mặc ở trên người khiến hai người có thêm động lực trong thoáng chốc.

"Nguyệt Nguyệt à, cô chuẩn bị những thứ này, cuối cùng là có kế hoạch gì vậy?"

Lưu Nguyệt Nguyệt cười lạnh, "Phá hỏng chương trình của cô ta khiến cho cô ta gặp xui xẻo!"Dù sao thù của Khởi Uy, cô ta không thể không báo, Mạc Thanh Yên, đời này, không phải cô chết thì chính là tôi mất mạng.

Mạc Thanh Tuyết ngẫm nghĩ, "Được, khiến cho cô ta ở Lâm thành không ngóc đầu lên nổi."

Bọn họ đều cho là Mạc Thanh Yên đang làm thuê cho người khác nên nghĩ rằng điều làm cô khó chịu chính là việc mất đi chén cơm. Nghĩ đến đây hai người đều giống y như đánh tiết gà, đi về phía thang máy.

Đến hội trường của hội nghị tổ chức chương trình, nhìn thấy Lý Na Na xinh đẹp ở trên sân khấu cùng với nhân viên công tác đang bận rộn. Mạc Thanh Tuyết thoáng giật mình, trước đây con bé này ngốc muốn chết, hơn nữa còn đần chết đi được.

Có thể tạo ra động thái lớn như bây giờ, thật sự khiến cô ta phải nhìn bằng cặp mặt khác xưa.

Nghĩ đến bản thân ngoài thân phận Mạc gia nhị tiểu thư còn lại chả biết làm cái gì thì nhất thời cực kỳ ghen tị, cũng rất không phục. Càng thêm kiên định, quyết tâm muốn cho Mạc Thanh Yên gặp vận đen.

Dựa vào cái gì mà cô giỏi hơn cô ta chứ, trước kia đều là cô ta đè đầu cưỡi cổ cô, ngày ngày bắt nạt cô. Cho nên cõi lòng cực kì không thoải mái, nhất định phải làm cái gì đó mới được.
Hai người nhìn quanh hội trường mà dường như không có gì có thể phá hỏng được.

Lâm Nguyệt Nguyệt chỉ vào bên cạnh, "Bên kia chính là nơi chứa đồ trang sức của bọn họ dùng cho triển lãm, nếu mà bị mất thì cô nghĩ xem sẽ có hậu quả gì đây?"

Mạc Thanh Tuyết cười lạnh, "Nguyệt Nguyệt, cô đã nghe ngóng tốt rồi nên cũng đừng thừa nước đục thả câu, chúng ta hành động đi."

Hai người ra khỏi hội trường, đi về phía căn phòng bên cạnh, hai vệ sĩ cao to vạm vỡ ở ngoài cửa chắn đường bọn họ, Lưu Nguyệt Nguyệt lấy ra thẻ làm việc, "Chúng tôi là nhân viên nơi này."

Hai vệ sĩ nhìn lướt qua rồi cho bọn họ đi vào.

Lưu Ngư đang chơi trò chơi trên điện thoại thì thấy có hai nhân viên công tác đi vào bèn từ trên ghế đứng dậy.

"Mấy người có chuyện gì sao?"

Lưu Nguyệt Nguyệt bước lên phía trước, "Cô chắc là thư kí Lưu, bên kia hội trường có việc tìm cô, bên đó cần người phụ trách mà không có lấy một ai."

Lưu Ngư nhìn đống trang sức được bày trên bàn, biết ở đây đều có giám sát theo dõi cộng thêm cả hai vệ sĩ đang ở bên ngoài nên chắc là sẽ không có chuyện gì. Vì thế nói với hai người, "Các cô có thể ở đây giúp tôi trông một lúc được không? Tôi qua bên đó xem có chuyện gì? Lập tức sẽ trở lại."

Lưu Nguyệt Nguyệt và Mạc Thanh Tuyết gật đầu, "Cô đi đi, chúng tôi giúp cô trông coi."

Lưu Ngư liền kéo cửa đi ra ngoài, hai tay Mạc Thanh Tuyết khoanh trước ngực, "Hoá ra người của Mạc Thanh Yên cũng ngốc giống y nó vậy, bị chúng ta lừa đi dễ dàng như vậy."

- ------ cầu phiếu --------

Chương 227: Dây chuyền Nguyệt Tinh Thần bị mất

Translator: Waveliterature Vietnam

Editor: Waveliterature Vietnam

Hai mắt Lưu Nguyệt Nguyệt cực kì lạnh lẽo, mở từng hộp trang sức trên bàn, cầm lấy một món đồ và nắm nó ở trong tay.

"Chính là nó."

Bởi vì đây là một tác phẩm áp chót ở vòng trong nên giá trị quý giá, giá cả tối thiểu cũng phải từ bảy chữ số trở lên.

Mạc Thanh Tuyết nhìn lướt qua phần mềm giám sát và kéo tay cô ta.

"Có thiết bị giám sát."

Các cô cũng quá liều lĩnh đi, cứ như vậy thì sớm muộn cũng bị phần mềm giám sát chụp được, không cần phải biến thành hại Mạc Thanh Yên không được còn đi hại chính mình.

Lưu Nguyệt Nguyệt thấy thiết bị giám sát thì cười càng thêm u ám, "Sợ gì chứ, Tiểu Tuyết, cô càng ngày càng không giống cô. Ngay cả ba của đứa nhỏ cũng muốn chắp tay tặng cho Mạc Thanh Yên?

Tôi càng ngày càng thất vọng với cô rồi đó."

Đây tuyệt đối chính là chỗ đau của Mạc Thanh Tuyết, khuôn mặt trang điểm tinh xảo ẩn hiện tia tức giận.

"Lưu Nguyệt Nguyệt, cô có tư cách gì mà nói với tôi như vậy."

Lưu Nguyệt Nguyệt có gia cảnh rất bình thường, có thể tiến vào xã hội thượng lưu còn không phải tất cả đều dựa vào cô ta à. Trước kia cô ta khúm núm, không có lớn mật như vậy, lời nói của cô ta hôm nay không còn nghi ngờ đã bại lộ thân phận của cô ta, người này không hề đơn giản.

Mạc Thanh Tuyết bị lời nói của cô ta làm cho tức giận, nhìn cô ta với ánh mắt càng thêm sắc bén.

Lưu Nguyệt Nguyệt cũng nhận ra bản thân đã lộ ra tâm tư bè cười trừ. Kéo lấy Mạc Thanh Tuyết, "Tiểu Tuyết, tôi đây không phải đang suy nghĩ cho cô sao, thay cô xả giận mà."

Sau đó cầm lấy dây chuyền có giá trị xa xỉ kia bỏ vào trong túi, "Chúng ta đi thôi, chương trình này nhất định sẽ gặp rắc rối."

Hai người ra khỏi phòng chứa đồ, vệ sĩ cũng không ngăn cản bọn họ. Sau đó họ nhanh trong rời đi và trở lại tầng hầm, đổi quần áo của mình rồi phóng xe rời khỏi đó.

Mạc Thanh Yên tiễn Lệ Đình Tuyệt tới tận cửa, nhìn đến khi xe của anh đã đi xa. Trong lúc trở về, dường như nhìn thấy xe của Mạc Thanh Tuyết. Vì thế bèn quay đầu... Nhìn lại nhưng không thấy nữa.

Cô tưởng mình hoa mắt, cô ta không ở nhà dưỡng thai cho tốt mà chạy đến đây làm gì?

Vì thế, cho rằng bản thân hoa mắt thật liền đi đến hội trường tổ chức. Diệp Thanh Khuynh mặc trên mình bộ váy cúp ngực màu vàng cộng với trang điểm vô cùng tinh xảo, cả son môi cũng là màu vàng, nhìn mười phần cá tính.

Cô ta nhìn Mạc Thanh Yên một cách lạnh lùng, cô mặc một bộ cúp ngực màu trắng kết hợp với quần short, dáng người gợi cảm yểu điệu khiến cho phụ nữ nhìn thấy cũng phải hâm mộ.

"Mạc tổng, sân khấu T không tệ cả hội trường tôi cũng rất tích. Đợi lát nữa hy vọng cô đừng khiến tôi thất vọng, bằng không ở lòng tôi mà nói thì vĩnh viễn cô chỉ là dựa hơi Lệ tổng mới nhận được chương trình của chúng tôi mà thôi."
Bị cô ta nghĩ như vậy, Mạc Thanh Yên cũng rất không thoải mái. Rõ ràng là dựa vào thực lực mà cô ta lại nói như vậy, không phải vì muốn cho cô không dễ chịu sao?

"Yên tâm đi, chủ tịch Diệp, nhất định sẽ khiến cô vừa lòng."

Cô còn phải đi hậu trường xem người mẫu cùng với tình hình hoá trang.

Đúng hai giờ, cánh truyền thông nên đến đều đã đến, chương trình cũng chính thức bắt đầu. Nhìn ánh đèn trên khán đài cùng với biểu hiện của nhóm người mẫu, vô cùng ăn khớp.

Ở dưới sân khấu, thợ chụp ảnh đang lưu lại những khoảnh khắc tốt đẹp nhất, tất cả mọi thứ trong triển lãm ra mắt sản phẩm đều hoàn mỹ vô cùng.

Mạc Thanh Yên ngồi ở hàng đầu cùng chỗ với Diệp Thanh khuynh, trên mặt cô ta lộ ra ý cười hài lòng. Nghiêng đầu qua, nói với Mạc Thanh Yên.

"Coi như tôi không có mắt nhìn, cô thực hiện chương trình quả thật rất xuất sắc."

Vốn tưởng rằng Lệ Đình Tuyệt chính là nhìn chúng sắc đẹp của nha đầu này mà không ngờ đến cô thật sự có bản lĩnh. Trình diễn những tác phẩm mà cô ta thiết kế vô cùng nhuần nhuyễn, đương nhiên khiến cô ta hài lòng.

Chương trình sắp đến thời gian kết thúc thì Tiểu Ngư vội vàng chạy đến, thì thầm vài câu với Mạc Thanh Yên. Mạc Thanh Yên lập tức đứng dậy cùng cô ấy đi đến phòng chứa đồ.

Nhìn thấy chiếc hộp cuối cùng để dây chuyền Nguyệt Tinh Thần mà bây giờ rỗng tuếch khiến Tiểu Ngư gấp đến độ muốn khóc.

"Mạc tổng, em cũng không biết có chuyện gì xảy ra nữa?"

Cô ấy vẫn luôn chăm chú trông coi nơi này, chính là trên đường đi đến hậu trường có tốn mấy phút đồng hồ nhưng vào lúc đó còn có vệ sĩ canh ở cửa.

Không có khả năng có người đến trộm được cho nên cô cũng cảm thấy mạc danh kỳ diệu.

"Mạc tổng, làm sao bây giờ ạ?"

Chương 228: Mạc Thanh Yên co được dãn được

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên nhìn thiết bị giám sát, sau đó nói với Tiểu Ngư.

"Không phải chúng ta có chuẩn bị bản sao để phòng bất cứ tình huống nào à? Bây giờ lấy bản sao của dây chuyền Nguyệt Tinh Thần ra đi, chương trình không thể bị phá hỏng."

Cái này là lúc trước bọn họ đã chuẩn bị tốt nên vào lúc này tạm như vậy đã.

"Vâng, Mạc tổng, bây giờ em đi lấy ạ."

Mạc Thanh Yên bắt đầu tra xét xem rốt cuộc dây chuyền Nguyệt Tinh Thần đã ở đâu? Cô đi đến cửa và hỏi hai vệ sĩ.

"Vừa rồi có người ngoài đến đây không?"

Cô nhíu mí nhìn họ, hai vệ sĩ nghĩ một hồi, "Mạc tổng, chưa từng có người ngoài đến đây, tất cả đều là nhân viên bên trong, chúng tôi đều có kiểm tra thẻ làm việc.

Mạc Thanh Yên nghi hoặc, nếu là nhân viên làm việc thì không có khả năng trộm đi, tuyệt đối có người ngoài đã đến.

Vì thế nói với bọn họ, "Đưa tôi đến phòng giám sát."

Trong đó có một người đàn ông áo đen đưa Mạc Thanh Yên đến phòng giám sát, Mạc Thanh Yên để nhân viên bên trong điều chỉnh màn hình giám sát đến phòng chứa đồ, có rất ít người ra vào, sau đó là Mạc Thanh Yên đi vào và đến Tiểu Ngư đi vào đổi ca cho người của Tú Nhi ở bên trong.

Đến thời điểm mấu chốt thì màn hình chợt tối đen.

Mạc Thanh Yên nhíu mày, "Sao lại thế này?"

Nhân viên phòng giám sát làm lại nhưng hình ảnh vẫn không ra, bọn họ nhìn nhau và lắc đầu.

"Mạc tổng, thiết bị gặp trục trặc.""Vậy hình ảnh của lúc sau còn có thể khôi phục được không?"

Mạc Thanh Yên hơi thay đổi sắc mặt, làm sao lại khéo thế? Cô thật sự không tin, rốt cuộc là ai đã lấy đi dây chuyền Nguyệt Tinh Thần?

Lúc này, điện thoại của Tiểu Ngư gọi đến, cô liền nhận điện thoại.

"Sao rồi? Chương trình kết thúc chưa?"

Tiểu Ngư nhìn vẻ mặt không hờn không giận của Diệp Thanh Khuynh thì nói nhỏ: "Mạc tổng, chủ tịch Diệp không vui nên khi chị đến đây nhất định phải làm tốt công tác chuẩn bị.

Mạc Thanh Yên thở dài một cách lạnh lùng, biết rõ Diệp Thanh Khuynh sẽ không hài lòng. Người phụ nữ này vốn đã có địch ý với cô, bây giờ thì càng bị cô ta coi thường.

Cô nói với nhân viên bên trong: "Mấy người mau chóng khôi phục lại đi, bằng không đồ là mất ở chỗ mấy người nên các người sẽ phải chịu trách nhiệm về điều này."

Ngay cả thiết bị giám sát cũng bị phá hư, trung tâm triển lãm không thể tránh khỏi trách nhiệm.
"Vâng, Mạc tổng."

Mạc Thanh Yên đi thang máy đến hội trường đầu tiên của tầng 1, bên phía truyền thông đều đã đi cả khách quý mời đến cũng ra về. Lúc này chỉ còn nhân viên của cô với nhân viên của Tú Nhi đang giải quyết hậu quả.

Mạc Thanh Yên cắn môi, kiên trì đi qua.

Vừa mới đi đến trước mặt Diệp Thanh khuynh, trên mặt đã bị quăng cho một cái tát thật mạnh.

Mạc Thanh Yên nâng mắt, đáy mắt nổi lên khí thế quật cường, cô cười lạnh.

"Chủ tịch Diệp, cô yên tâm, Nguyệt Tinh Thần của cô tôi nhất định sẽ tìm về cho cô."

Ánh mắt Diệp Thanh Khuynh càng phát lạnh, "Mạc Thanh Yên, cô không phải đang cố ý chứ, đó là tác phẩm mà tôi tâm đắc nhất mà cô lại làm mất nó. Còn cho hàng giả lên sân khấu khiến tôi thật thất vọng về cô. Sao Lệ tổng có thể nhìn trúng thứ bình hoa như cô được, một ít hữu dụng cũng không có."

Những lời xúc phạm đó đã được cô ta phóng to lên n lần quanh khu hội trường. Hầu như tất cả mọi người đều nhìn lại, sau đó nhỏ tiếng nghị luận.

Nét mặt Mạc Thanh Yên lạnh lùng, nhưng tính cách quật cường của cô vẫn tồn tại.

"Tiểu Ngư, tiễn chủ tịch Diệp về khách sạn."

Sau đó nói với Diệp Thanh Khuynh: "Trong vòng 3 ngày, nhất định đem Nguyệt Tinh Thần trả lại cho cô, hơn nữa chương trình hôm nay diễn ra rất thành công, không người nào biết đó là đồ giả."

Cô đã chuẩn bị chu toàn nên dù có xảy ra chuyện này thì chương trình vẫn rất thành công. Về điểm này thì không thể không nói, Mạc Thanh Yên là người phụ nữ có năng lực và vô cùng thông minh.

Mục đích của Diệp Thanh Khuynh là khiến cho cô phải khó xử nhưng nhìn thấy sự trầm ổn của cô, có sự bình tĩnh vượt qua độ tuổi cô nên có. Chẳng trách Lệ Đình Tuyệt thích cô, điều đó của cô quả thật khác với người thường khiến cho cô ta càng ngày càng ghen tị.

- ------ Nếu Lệ thiếu mà biết thì sẽ đòi lại cái tát này thế nào đây? --------

Chương 229: Đây là nhà của cô

Editor: Waveliterature Vietnam

Sau khi Diệp Thanh Khuynh rời đi, Mạc Thanh Yên phân chia nhiệm vụ cho quản lí của từng bộ phận, sau đó liền đi điều tra vụ Nguyệt Tinh Thần mất tích.

Trung tâm triển lãm báo án, cảnh sát đến tìm hiểu tình hình, lấy vân tay, sau đó nói với bọn họ hãy chờ tin tức, họ sẽ tiếp tục điều tra.

Mạc Thanh Yên nghĩ lại chuyện nhìn thấy xe của Mạc Thanh Tuyết lúc trước thì cảm thấy hình như chuyện này có liên quan đến cô ta, cô liền đi thăm dò.

Vì thế bèn lái chiếc siêu xe màu đỏ đến Mạc gia, đang đi trên đường thì điện thoại reo lên, cô nhìn là cuộc gọi của Trần Bang Thạc, biết anh cả khẳng định đã biết chuyện hôm nay. Dù sao thì đây cũng là công ty của anh ta, chắc chắn nhân viên ở đây sẽ báo cáo cho anh ta đầu tiên.

Nghĩ đến dáng vẻ nghiêm túc của anh cả thì hơi thấy sợ hãi.

"Anh cả."

Cuối cùng cô nhận điện thoại nhưng giọng nói hơi run sợ.

"Tiểu Ngũ, hôm nay em phải chịu ấm ức rồi, có cần anh cả ra tay không."

Khi xem video cô bị ăn đánh thì cả người anh ta phẫn nộ, Diệp Thanh Khuynh tính là cái thá gì chứ Dám đánh Tiểu Ngũ. Cho nên anh ta bắt đầu hành động nhưng nghĩ đến tính tình quật cường của nha đầu kia nên vẫn nói trước với cô một tiếng.

Không nghe thấy anh cả trách cứ, Mạc Thanh Yên thở phào nhẹ nhõm.

"Anh cả, là em thất trách, khiến danh dự của công ty bị tổn hại nên đó hẳn là điều em phải chịu. Tiểu Ngũ trưởng thành rồi nên anh cả không cần lo lắng đâu, chút việc này bản thân em có thể tự xử lí."

Nghe thấy giọng nói nhu hoà của cô, Trần Bang Thạc nhấm nháp một ngụm rượu vang đỏ, đã lâu lắm rồi không được gặp cô. Rất nhớ vô cùng nhớ cô, nếu không phải bởi vì ở Tuyên thành còn bề bộn nhiều việc thì anh đã sớm đến chỗ cô rồi.Thế mà nha đầu kia vẫn không rõ tấm lòng của anh, tựa như lúc nghe điện thoại mà giọng nói còn run sợ, cô luôn luôn sợ anh ta.

"Ừm, anh cả tin em có thể làm được. Tuy nhiên, nếu có yêu cầu gì thì lúc nào cũng có thể tìm anh."

Mạc Thanh Yên cười ảm đạm, "Cám ơn anh cả."

Cúp điện thoại xong nụ cười của cô vẫn vương lại trên môi, anh cả không trách cô mà ngược lại quan tâm cô, cũng coi như không còn tâm lí nặng nề.

Đến Mạc gia, cơ thể của Mạc lão gia tử đã tốt hơn nhiều và đang ở trong sân hóng mát. Thấy Mạc Thanh Yên đi vào thì ông vô cùng vui vẻ mà gọi cô.

"Tiểu Yên, con về rồi à."

Mạc Thanh Yên đến bên cạnh ông, "Ông nội, hôm nay khí sắc tốt lắm, sau này nên ra ngoài đi lại nhiều hơn nhé."
Thím Thích đã trồng hẳn một vườn rau trong hoa viên, bà và chú Thích đang làm rau trong vườn.

Cùng mỉm cười chào Mạc Thanh Yên, "Đại tiểu thư."

Mạc Thanh Yên đi vào, theo chân bọn họ cùng hái cà chua, Mạc lão gia tử cứ nhìn cô mãi, dưới ánh mặt trời cùng cả nhà A Thích vui vẻ. Không khỏi mỉm cười, nha đầu kia là đứa nhỏ số khổ.

Ba tuổi đã không cha không mẹ nên từ nhỏ sống ở cạnh ông. Ông cực kỳ chiều cô cho nên lúc trước chỉ là một cô gái nhỏ thuần khiết như tờ giấy trắng. Xa cách năm năm, cô đã trở nên thành thục hơn.

Hy vọng cô mãi mãi sống tốt, đó là tâm nguyện lớn nhất của lão gia tử.

Lúc ăn tối, khẩu vị lão gia tử rất tốt, ăn liền hai bát cơm. Thím Thích cười nói.

"Đại tiểu thư, cô nên chuyển hẳn về đây ở đi, nhìn xem hôm nay lão thái gia ăn uống ngon miệng như vậy. Nếu mỗi ngày cô đều ở đây, thân thể của lão gia sẽ càng ngày càng tốt lên đấy."

Mạc Thanh Yên mỉm cười, gắp đồ ăn vào bát cho Mạc lão gia tử, "Tôi quen ở một mình rồi vả lại không phải tôi cũng thường xuyên về nhà thăm ông nội đấy thôi."

Lúc này, Mạc Thanh Tuyết trở về, nghe được giọng của Mạc Thanh Yên, cô ta liền đi vào nhà ăn, ngồi ở phía đối diện với cô.

"Mạc Thanh Yên, lại đến đây nịnh hót ông nội à, cô thật đúng là niềm nở đấy chứ."

Ngữ điệu không âm không dương làm hỏng hình ảnh dùng cơm vốn đang ấm áp lúc ban đầu. Mạc lão gia tử bỏ đũa xuống thật mạnh, quét mắt nhìn cô ta.

"Tiểu Tuyết, con nói cái gì vậy? Con bé là chị của con, đây là nhà của nó, nó muốn về lúc nào đều không thành vấn đề."

Chương 230: Thăm dò cô ta

Editor: Waveliterature Vietnam

Giọng điệu của lão gia tử tựa như sấm rền, sợ tới mức làm Mạc Thanh Tuyết chấn động, bèn thu hồi lại dáng vẻ bướng bỉnh ban nãy.

"Ông nội, ông mau ăn cơm đi ạ."

Sau đó trợn mắt nhìn Mạc Thanh Yên một cách lạnh lùng, đứng dậy lắc mông rời khỏi nhà ăn.

Vốn dĩ Mạc Thanh Yên không bị ảnh hưởng chút nào, ăn phần cơm của mình còn không quên gắp đồ ăn cho lão gia tử.

Mạc lão gia tử thấy cô như vậy thì càng vui mừng hơn, cô thật sự trưởng thành rồi. Cô của quá khứ sẽ không chịu nổi bị người ta bắt nạt, lòng tự trọng đặc biệt mạnh mẽ thế nên năm năm trước bị người ta nhục nhã, cuối cùng cô lựa chọn con đường kia.

May thay, cô không chết, bằng không cả đời này ông cũng không thể yên lòng.

"Tiểu Yên, tính tình Tiểu Tuyết là vậy, con biết nó rồi đấy nên đừng để trong lòng.."

Vừa nãy, Mạc Thanh Yên coi cô ta không khác gì không khí. Nếu không phải ông nội còn ở đây thì cô đã sớm làm cho mẹ con bọn họ cuốn xéo rồi.

"Ông nội, con đâu phải trẻ con, lời nói không dễ nghe căn bản không lọt tai con đâu ạ."

Mạc Thanh Yên cùng lão gia tử đi dạo, sau đó thấy ông mệt mỏi liền dìu ông lên lầu. Cho ông uống thuốc xong thì ông đi ngủ. Cô mới đi ra phòng của ông, vào phòng của Mạc Thanh Tuyết.

Mạc Thanh Tuyết mặc trên người chiếc áo ngủ lót ren màu đen, lộ ra bắp đùi trắng nõn, đang nằm sấp trên thảm nghịch điện thoại. Nghe thấy có người đi vào, cô ta ngước mắt nhìn. Thấy là Mạc Thanh Yên, trên mặt lộ vẻ coi thường.

"Mạc Thanh Yên, không ở cùng ông nội mà đến chỗ tôi làm cái gì?"Mạc Thanh Yên nhếch môi, đi qua, không khách sáo mà ngồi xuống ghế sô pha. Nhìn thấy quần áo vứt bừa đầy giường thì không khỏi nhíu mày

Nha đầu này vẫn y như quá khứ, cả ngày dày vò thím Thích cứ vứt quần áo loạn xạ bỏ đầy trên giường. Cuối cùng lại phải để thím Thích thu dọn, hơn nữa vừa bắt tay vào dọn là phải mất hẳn mấy tiếng.

Con bé hư hỏng, thật sự không khiến cho người ta bớt lo chút nào cả.

Mạc Thanh Yên nâng bàn tay mảnh khảnh mà trắng nõn lên và nhìn xuống ngón tay mình, làm như bất cẩn nói.

"Hôm nay, tôi nhìn thấy cô ở trung tâm triển lãm quốc tế."

Sau đó ngước mắt lên nhìn chằm chằm trên mặt cô ta, trên mặt cô ta xuất hiện một tia bối rối. Tay đang cầm điện thoại của Mạc Thanh Tuyết căng thẳng, chuyện hôm nay của cô ta và Lưu Nguyệt Nguyệt không lẽ đã bị Mạc Thanh Yên bắt gặp.

Như vậy, Lưu Nguyệt Nguyệt lấy đi dây chuyền kim cương quý giá như vậy thì có phải sẽ bị cảnh sát bắt đi hay không. Tưởng tượng đến hoàn cảnh mình đã trải qua hồi trước, cô ta không bao giờ... Muốn vào cục cảnh sát nữa.Vì thế âm thầm làm bản thân bình tĩnh lại, nhất định không thể cho cô phát hiện ra.

"Không có, tôi không có việc thì chạy đến chỗ xa như thế làm gì?"

Thế nhưng Mạc Thanh Yên đã bắt được nét biến hoá của cô ta, dám khẳng định cô ta đã đi qua nhưng không dám thừa nhận, nhất định bên trong có mờ ám. Mạc Thanh Yên nhanh chóng vọt đến bên người cô ta và bóp chặt cổ cô ta.

"Nói tôi biết Nguyệt Tinh Thần đang ở đâu? Bằng không cảnh sát sẽ nhanh chóng tìm tới cửa, chỉ sợ lần này cô có vào mà không có ra."

Điều này tuyệt đối là cô đang dọa Mạc Thanh Tuyết, cô biết cô ta sợ nhất là vào chỗ đó.

Mạc Thanh Tuyết bị bóp cảm thấy hơi mù mờ, hơn nữa rất nhanh đã sắp không thở nổi.

"Mạc Thanh Yên, cô bị điên à? Tôi đã nói không có đi qua, cho dù cảnh sát có đến cũng không thể bắt người lung tung."

Cô ta đang ngụy biện mà thực chất trong lòng đã bắt đầu sợ hãi. Vì thế thở nhẹ một hơi, "Ưm, cô bỏ ra. Cục cưng ở trong bụng của tôi đang động, đây là con của tôi với Tuyệt, nếu đứa nhỏ mà xảy ra vấn đề thì Tuyệt nhất định sẽ không bỏ qua cho cô."

Nói đến Lệ Đình Tuyệt, tay của Mạc Thanh Yên càng ra sức hơn, con của anh? Buồn cười thật, cô tin anh, bởi vì cuộc sống sinh hoạt cá nhân của Mạc Thanh Tuyết rất lộn xộn, cô khẳng định đứa nhỏ này là của ai đến cả cô ta cũng không biết.

"Mạc Thanh Tuyết, cô đừng tưởng bở, Lệ Đình Tuyệt chưa từng nói đứa nhỏ này là của anh."

Mạc Thanh Yên bỗng nhiên bị người túm tóc kéo về phía sau, "Con nhỏ chết tiệt, mày dám bắt nạt Tiểu Tuyết, tao đánh chết mày."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau