LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Thu mua bọn trẻ

Editor: Waveliterature Vietnam

Anh có thói quen tự động phớt lờ người khác, vì thế cơ bản là không có cảm giác, cần phải mời xem tận tình.

Bản thân đến đón bọn trẻ, không cần Nguyên Thành giúp đỡ, muốn thiết lập mối quan hệ tốt với ba đứa trẻ. 

Angela không cần phải lo lắng, tiểu nha đầu vừa đáng yêu vừa thân thiết.

Khó nhất chính là 2 đứa trẻ kia, phải dùng EQ, vì thế anh phải làm hết sức mình.

5h30 đúng giờ mở cửa, Lệ Đình Tuyệt nhìn tin nhắn Mạc Thanh Yên gửi, Angela ở lớp mầm non, anh đi đón con bé trước, Angela nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt rất vui nói với bạn kế bên.

"Nhìn thấy chưa? Bố mình đến đón mình kìa."

Đám bạn bên cạnh đều nhìn ở phía cổng, lúc đó đều ngạc nhiên kêu lên.

"Cao thật, thật đẹp trai."

Angela đắc ý cười, "Điều đó là đương nhiên."

Lúc đó giáo viên đỏ mặt gọi tên Angela, con bé chạy nhanh chạy qua, lao vào lòng Lệ Đình Tuyệt.

"Vui quá, chú đến đón cháu."

Tay cô ôm lấy mặt Lệ Đình Tuyệt, cười ngọt ngào. Lệ Đình Tuyệt nhấc môi, tiểu nha đầu này làm anh nở hoa.

Sau đó đến lớp xuất sắc đón hai đứa trẻ thông kinh kia, hai đứa trẻ nhìn thấy anh, lạnh mặt hỏi.
"Tiểu Di của cháu đâu?"

Không phải đã nói là mẹ sẽ đến trường đón, sao lại là người đàn ông này, hơn nữa lại là người đàn ông sắp cướp mẹ của chúng nó.

"Anh, chú bảo sẽ mua đồ chơi cho chúng ta."

Angela vui vẻ nói với hai anh, nhưng mà hai đứa lạnh lùng, hai mắt trợn tròn, không hiểu sao hai anh lại không vụi?

"Anh, không phải muốn mua Kim cang biến hình cỡ siêu lớn sao? Chú nói sẽ mua cho các anh."

Tiểu nha đầu luôn nói giúp cho Lệ Đình Tuyệt, nhưng hai đứa trẻ đứng thẳng, hoàn toàn thờ ơ.

Nhưng mắt gian tà của Lệ Đình Tuyệt phát ra ánh sáng, may anh đã chuẩn bị tốt. Bảo Mạc gia Thanh yên nói với người nhà, không cần đến đón. Vì thế hai người chỉ có thể ngồi xe của anh, hôm nay bọn họ tình nguyện cũng tốt, không tình nguyện cũng tốt, phải ở bên cùng anh.

Cuối cùng lên xe Lệ Đình Tuyệt, đến trung tâm mua sắm mua đồ chơi, Angela vui giống như một tiểu quỷ vậy, đi tứ phương cầm đồ chơi. Còn hai đứa đến mắt còn không thèm chuyển động, chỉ có thể cùng với Angela cầm bỏ vào sau xe Lệ Đình Tuyệt.
Bọn họ cần nhìn con bé, sợ nó sẽ đi mất.

Lệ Đình Tuyệt đi đằng sau bọn trẻ, cầm điện thoại, quét mã.

"Anh có biết bọn trẻ thích cái gì không?"

Tại sao hai bọn trẻ không thích gì cả, đến nhìn cũng chả thèm nhìn.

Ngọc Kim một bên uống cà phê, cười:" Làm sao tôi biết được, bên cạnh không có trẻ con, cậu hỏi Lãnh Nhiên xem."

Sau đó Lệ Đình Tuyệt gọi Lãnh Nhiên, Lãnh Nhiên nhìn thấy cảnh cô bạn nhỏ Angela đang nhanh chóng đưa đồ chơi vào nhà, còn hai đứa trẻ kia, bực tức đứng bên cạnh.

Cái gì cũng không cầm, đứng thẳng, giống như bảo vệ của con bé.

Lãnh Nhiên không nhịn được cười, "Tuyệt, không ngờ anh còn đem theo trẻ con?"

Anh lạnh lùng như thế lại thích yên tĩnh, sao lại có thể chịu đựng trẻ con líu ríu? Thì ra anh có thể vì một người phụ nữ mà thay đổi bản thân.

Lệ Đình Tuyệt xoa ấn đường, "Hãy xem giúp tôi hai đứa trẻ, xem chúng nó thích cái gì? Nếu không chúng nó sẽ không để tôi gặp mẹ chúng."

Trong lòng Lãnh Nhiên oán thầm, mấy đứa trẻ kia, mẹ nó đã có 3 đứa rồi, đừng có chọn nữa. Hơn nữa hoàn mỹ như thế, cũng không chỉ ra tật gì, mau mau bảo chú ấy cưới mẹ mấy đứa về.

Đương nhiên anh không dám nói ra, đi qua, sờ mặt Angela.

"An An, cháu ngày càng xinh đẹp."

Chương 222: Giữ khoảng cách

Editor: Waveliterature Vietnam

Angela vui vẻ, cười ngọt ngào bước đến phía cô, nhấc váy công chúa, rồi ngồi xổm xuống.

"Thật sao? An An vẫn luôn đẹp, chú Lãnh chú cũng rất đẹp trai."

Angela tuyệt đối là đại biểu của người đẹp miệng dẻo, khiến cho Lãnh Nhiên vui đến nỗi không cần, quay đầu nói với Lệ Đình Tuyệt.

"Sau này tôi phải sinh một bé gái đáng yêu như Angela."

Nghĩ rất xinh, đẹp, nở hoa. Ôm đi ra ngoài, cũng sẽ bị người khác đố kị mà chết.

Angela nói chuyện với anh, để đợi công nhân mở đồ chơi cho con bé, nghĩ đến tối sẽ đưa chúng về nhà, con bé sẽ có rất nhiều đồ chơi để chơi.

Lãnh Nhiên bước đến phía hai đứa trẻ, "Băng Khối, Dương Quang, sao các cháu không chọn?"

Hai đứa không trả lời, Lãnh Nhiên cầm lấy cái xe điều khiển, "Thích cái này sao?"

"Trẻ con."

"Vậy cái này?"

"Nhàm chán."

Cuối cùng Lãnh Nhiên xám ngắt lại đi về, lắc đầu với Lệ Đình Tuyệt.

"Hai đứa trẻ này rất khó bảo, hoàn toàn không giống những đứa trẻ bình thường."

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, thì ra lời Mạc Thanh Yên nói là sự thật, hai đứa thực sự khó thu phục.

Mấy người đi đến thành phố đồ chơi, phía trước nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết và Lưu Nguyệt Nguyệt. Lệ Đình Tuyệt đảo mắt nhìn ba đứa trẻ, nói với Lãnh Nhiên.
"Dẫn mấy đứa trẻ đến nhà hàng ăn ở bên kia đợi tôi."

Lúc đó ở chỗ hôn lễ,ba đứa trẻ này đã phá đám cưới của họ. Với tính cách của Mạc Thanh Tuyết, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ba đứa.

Lưu Nguyệt Nguyệt đẩy đẩy Mạc Thanh Yên, "Em xem, bố đứa trẻ cũng đến mua đồ dùng cho trẻ sơ sinh."

Tầng này đều là đồ dùng cho trẻ con và trẻ sơ sinh, vì thế nhìn thấy phản ứng đầu tiên của Lệ Đình Tuyệt, anh đến là để mua đồ dùng trẻ sơ sinh, hơn nữa rất có khả năng là mua cho đứa con trong bụng cô.

Mạc Thanh Tuyết cười bước đến phía trước, "Tuyệt, Lãnh nhị thiếu gia làm sao mà đem theo trẻ con được? Ai vậy?"

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng trả lời cô, "Đứa trẻ người nhà anh ấy."

Mạc Thanh Tuyết giơ tay ôm lấy anh, muốn dựa đầu vào lòng anh, nhưng bị Lệ Đình Tuyệt tuyệt tình vứt ra, sau đó lùi lại một bước.

"Xin giữ tự trọng."

Mạc Thanh Tuyết nghiến răng, bật cười.
"Tuyệt, em biết anh yêu đứa trẻ của chúng ta, anh cũng đã tới đây, chúng ta cùng nhau đi chọn đồ cho bảo bối, một đôi giày nhỏ được không."

Vốn dĩ cô không định tới đây mua đồ, nhưng Lưu Nguyệt Nguyệt hẹn cô, cô lại không muốn từ chối. Không ngờ sẽ gặp Lệ Đình Tuyệt, cô ta rất vui.

Lệ Đình Tuyệt sớm đã biết mặt dày của cô, lúc đó nghe những câu nói này liền cười nhẹ.

"A, cô Mạc, cô nghĩ nhiều rồi, bố đứa trẻ là ai, cô còn không rõ sao?"

Nói xong anh liền quay người đi, lạnh lùng và tuyệt tình.

Mạc Thanh Tuyết nghiến răng, đứa trẻ này cô không thể giữ lại. Nếu không sau 3 tháng, anh nhất định sẽ dẫn cô đi xét nghiệm ADN, lúc đó cô không còn cách nào nữa.

Nghĩ đến đây, ánh mắt cô tối sầm lại, trong lòng cũng có chủ đích.

Mạc Thanh Yên tới nhà hàng ăn, đã là 2 tiếng rồi. Con đói đến mức không chịu được, Lệ Đình Tuyệt bảo bọn họ đưa đồ lên, bảo bọn trẻ ăn trước.

"Xin lỗi, em tới muộn".

Angela cầm lấy cái thìa, miệng nhỏ há ra, ăn rất vui. Nghe tiếng của mẹ, ngẩng đầu lên.

"Tiểu Yên, An An đói lắm rồi, không đợi mẹ đến."

Mạc Thanh Yên xoa đầu con bé, "Ăn đi, không cần đợi mẹ."

Lệ Đình Tuyệt kéo tay cô ngồi bên cạnh mình, Mạc Thanh Yên nhanh chóng nhìn hai đứa trẻ, vẫn may, bọn họ cúi đầu dùng món, không nhìn thấy cô.

Cô dùng tay cấu anh, bảo anh giữ khoảng cách với cô.

...Phiếu mau đến

Chương 223: Bố của đứa trẻ

Translator: Waveliterature Vietnam

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt hiểu ý cô, nhưng mà không để ý, lấy tay vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay của cô, khiến cô rất bứt rứt.

"Mau ăn đi, chắc em đói rồi."

Sau đó gắp thức ăn cho cô, nhìn cô ăn, không thèm nhìn những thứ khác trên bàn.

Mạc Thanh Yên bắt đầu tận hưởng sự chăm sóc này, nhưng mấy tầm nhìn đều ở nhìn cô, cảm thấy áp lực. Không ngừng đảo mắt nhìn những người trên bàn ăn, Angela ăn rất ngon đến nỗi thở hổn hển.

Chỉ là thi thoảng ngẩng đầu lên nhìn hoài nghi, nhìn bên này lại nhìn bên kia, sau đó cười với Lệ Đình Tuyệt.

Hơn nữa hai đứa trẻ của cô, hai mắt lạnh lùng nhìn Lệ Đình Tuyệt, giống như đang đánh nhau ở khoảng cách gần.

Cô khẽ cắn môi, ăn cơm dưới áp suất thấp thế này, nhạt như nước ốc.

Vì thế bĩu môi với Lệ Đình Tuyệt, khẽ nói:"Đều tại anh, nhìn thấy Băng Khôi với Dương Quang, hai đứa rất tức giận."

Vốn dĩ 3 đứa thiếu bố nên tâm lý rất yếu đuối, cô rất để ý đến tâm lý sức khỏe của chúng.

Lệ Đình Tuyệt nếu như là tính tình ngày trước, sẽ mới quản người khác. Nhưng bây giờ nhìn người phụ nữ bên cạnh bộ dạng không vui, tức giận. Vậy mà anh lại vì cô mà suy nghĩ, vì thế cầm đũa ăn cơm.

Thi thoảng nói với Lãnh Nhiên vài câu, để sự chú ý đi chỗ khác.

Mạc Thanh Yên thở nhẹ, Băng Khôi và Dương Quang cũng uể oải nhiều. Angela ăn no xong liền mệt, ở đó nói lầm bầm. "Angela, con sao thế?"

Angela ngáp, "Ngủ, An An muốn đi ngủ."

Mạc Thanh Yên ôm lấy con bé, chốc chốc lại vỗ con bé, cô dần dần nhắm mắt lại.

Tiểu nha đầu này từ cơ thể yếu, trong bụng chất dinh dưỡng đã bị 2 người anh cướp, sinh ra không đến 2 cân, vẫn luôn rất cẩn thận mới có thể nuôi lớn, vì thế thường xuyên cảm thấy mệt mỏi.

Tuy nhiên con bé rất đáng yêu, nhưng trên người lại chẳng có mấy thịt, chiều cao cân nặng đều đạt tiêu chuẩn, vì thế nhìn giống như đứa trẻ 3 tuổi vậy.

Lệ Đình Tuyệt liếc mắt nhìn, tiểu nha đầu này một tay luồn vào trong áo cô, khuôn mặt nhỏ thỏa mãn mang nụ cười nhạt, cái miệng nhỏ thở hổn hển thở bong bóng, ngủ rất say.

Anh không ngừng nhíu mày, người phụ nữ gầy yếu như Mạc Thanh Yên, vậy mà có thể ôm đứa trẻ gần 5 cân, vì thế giơ tay đón đứa trẻ.

"Để anh ôm." Góc môi Mạc Thanh Yên cong xuống, lo lắng nhìn ánh mắt anh, ngữ khí, hành động, truyền đến lòng cô, cảm giác ấm áp. Vậy mà có cảm giác sai sai, bố của đứa trẻ đang gánh trách nhiệm.

Trọng trách trên vai cô được người khác gánh giúp, cảm giác này thật kì diệu.

Lệ Đình Tuyệt đón lấy Angela, tiểu nha đầu này nằm trong lòng anh, miệng nói không rõ

"Cha…., ăn ăn…"

Hai người nhìn nhau cười, đứa nhỏ này rốt cuộc mơ gì vậy? Có cha, có ăn, chắc chắn là mơ ăn ngon rồi.

Nhưng đáy lòng Mạc Thanh Yên lại có chút buồn, mấy đứa trẻ mãi mãi luôn nhớ cha đẻ của mình, là máu mủ. Hơn nữa người đàn ông đó là sự đau đớn trong tim cô, cô không dám điều tra tăm tích của anh ta.

Bởi vì đó là một vết sẹo, càng bóc càng đau.

Vì thế thu lại tất cả tư tưởng, nói với hai đứa.

"Chúng ta về nhà thôi, ngày mai còn phải đi học."

Băng Khôi và Dương Quang đứng dậy, liếc nhìn Lệ Đình Tuyệt.

"Con đã bảo chú Văn đến đón các con rồi, Lệ Đình Tuyệt chú đưa MM cho Tiểu Di đi."

Mạc Thanh Yên nghe thấy lời nói thù địch mà hai đứa nói với Lệ Đình Tuyệt, bây giờ đến đưa cô về nhà, bọn trẻ cũng không cho, tình cảnh thủy hỏa bất dung.

Chương 224: Dỗ anh

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt không đưa cho Mạc Thanh Yên, hơn nữa còn để đứa trẻ lên xe bọn họ.

Mạc Thanh Yên đón con, xoa bóp tay anh, bảo anh đừng tức giận, Lệ Đình Tuyệt nhìn cô, thăm dò cơ thể, giúp bọn họ đóng cửa xe lại.

Xe chậm rãi rời đi, Lệ Đình Tuyệt để tay túi quần, cứ nhìn xe biến mất hòa vào dòng xe.

Lãnh Nhiên bước đến, vỗ anh.

"Tuyệt, cảm giác ăn baba khổ sở chứ?"

Sau đó nhận lại một ánh mắt đông chết người, anh cười, "Haha, vẫn là hai đứa trông giống ba ba của anh."

Lệ thiếu gia cũng có ngày hôm nay, khiến cho Lãnh Nhiên thấy bất ngờ. Dường như gặp Mạc Thanh Yên bắt đầu, Lệ thiếu gia không còn là người đàn ông thiên thần ngày nào nữa. Bởi vì anh không thu phục được người phụ nữ đó, bây giờ đến con của người phụ nữ đó cũng không thu phục được, thật sự khắc tinh.

Lệ Đình Tuyệt để lại một khung cảnh lạnh như băng, người nào đó tâm trạng rất tệ. Bị từ chối, hơn nữa còn là hai đứa trẻ từ chối, tâm trạng tốt mới lạ.

Lãnh Nhiên đuổi theo, "Tuyệt, anh đừng như thế, nên đi tìm hiểu trẻ con nhiều hơn, nói không chừng có thể phát hiện bọn trẻ thích cái gì?"

Lệ Đình Tuyệt nghĩ, vẫn nên từ chỗ Angel phá bỏ, dù sao cũng là từ một bụng sinh ra, mặc dù tính cách không giống, yêu thích chí ít phải biết chứ. Không phải nói là có sự tương đồng về tâm hồn sao.

Mạc Thanh Yên đắp chăn cho Angela, nhìn con bé ngủ rất say, không ngừng cười. Tiểu nha đầu này hôm nay chơi mệt rồi, không biết quan hệ giữa Lệ Đình Tuyệt và hai đứa sao rồi?

Có điều nghĩ thì sẽ biết, hai đứa này không giống trẻ con bình thường, đồ chơi của trẻ không thu hút được chúng.Mạc Thanh Yên đi tắm, mặc váy ngủ màu trắng, chuẩn bị đi ngủ sớm. Lúc đó điện thoại vang lên, cô mở điện thoại.

Gương mặt tuấn tú yêu nghiệt của Lệ Đình Tuyệt xuất hiện, vẻ mặt thản nhiên, người đàn ông này, không bao giờ nhìn thấy một chút biểu cảm trên mặt anh. Trừ lúc tâm trạng anh tốt, góc cạnh mới thay đổi chút.

"Em về nhà rồi?"

Tưởng rằng anh với Lãnh Nhiên đi chơi, không ngờ sớm vậy mà anh đã ở nhà.

Lệ Đình Tuyệt nhìn khuôn mặt cô trắng nõn, mặc chiếc váy ngủ nửa xuyên thấu, khêu gợi cảm giác lên xuống. Ánh mắt mãnh liệt, môi khẽ mở.

"Muốn ôm em đi ngủ."

Một câu nói khiến cho Mạc Thanh Yên run lên, người con gái đang yêu chính là như thế, một câu nói đều có thể khiến **. Trong lòng nghĩ đến luôn là người ấy, hơn nữa người ấy muốn ôm cô ngủ.
Đương nhiên có chút kích động, cười ngọt ngào.

"Biết là anh nghĩ như thế." Thật ra cô cũng nghĩ thế, nhưng nghĩ đến bọn trẻ, cô nói:"Sau này em sẽ đền cho anh có được không?"

Nghe giọng nói yếu ướt của cô, người đàn ông càng không thể bình tĩnh được, nhẹ liếm môi, ánh mắt đen tối.

"Đền bù thế nào đây?"

Rõ ràng biết Mạc Thanh Yên nói cái gì? Nhưng anh vẫn để cô phải nói.

Mạc Thanh yên đỏ mặt, "Anh không biết sao? Vậy coi như em chưa nói gì."

Ách…

Sắc mặt người đàn ông tối lại, con mắt mang đến sự ấm áp, mà lúc này lại từ ấm biến thành lạnh, tựa hồ phúc thượng một tầng hàn băng.

Cảnh một lát đã đông lạnh lại, Mạc Thanh Yên cũng nhận thấy sự thay đổi của anh, lúc nãy vẫn còn cười, vậy mà giờ bỗng thành mặt băng sơn.

Lệ Đình Tuyệt bỗng nói, "Yêu thương nhung nhớ, chủ động nhiệt tình, có thể làm được không?"

Ý tứ đã rõ ràng, Mạc Thanh Yên nghĩ đến khung cảnh đấy, không ngừng cúi đầu cười.

"Ừm, có thể."

Chương 225: Phụ nữ cần được che chở

Editor: Waveliterature Vietnam

Ba ngày sau, hội nghị ra mắt sản phẩm mới của Tú Nhi sẽ được tổ chức tại Lâm thành, Lâm thành là thủ đô của nước T, tổng công ty của Tú Nhi nằm ở đây cho nên mới chọn địa điểm ở nơi này.

Mạc Thanh Yên đang phát bộ đàm tại đó cho kiểm tra lại tất cả mọi thứ trong hội trường một lượt.

Sau khi phát hiện không có bất kỳ sai sót nào thì đi đến cửa hàng trang sức, ngoài cửa có hai vệ sĩ áo đen cao to vạm vỡ đang đứng.

Mạc Thanh Yên đẩy cửa đi vào, bên trong là công nhân của Tú Nhi, Mạc Thanh Yên liếc mắt nhìn hộp trang sức đeo tay đang được bày biện trên bàn và mở từng món từng món một ra xem, tổng cộng bao gồm ba mươi hai món đồ theo trình tự sắp xếp sẽ được trình diện trên sân khấu.

Sau khi Mạc Thanh Yên đã xem xong nhưng không có phản ứng quá lớn đối với mấy thứ bóng bẩy này, bình thường cô cũng không thích đeo đồ trang sức đeo tay bởi vì không thích cảm giác gò bó khi đeo nó.

Người của Tú Nhi chào cô, "Mạc tổng."

Mạc Thanh Yên xem giờ, "Đợi lát nữa người của chúng ta ở bên này ăn cơm xong sẽ đến thay phiên mới mọi người."

Cô gái gật nhẹ, "Cám ơn Mạc tổng."

Mạc Thanh Yên liền đi ra ngoài, hai giờ chiều chương trình chính thức bắt đầu, cho nên cách thời gian bắt đầu vẫn còn một khoảng thời gian nữa. Mạc Thanh Yên cũng chuẩn bị đi ăn cơm thì Tiểu Ngư chạy tới. 

"Mạc tổng, có người tìm chị ạ."

Mạc Thanh Yên thấy cô ấy kích động như vậy thì biết ngay là ai, chỉ cần là phụ nữ gặp Lệ Đình Tuyệt đều là dáng vẻ này. Bởi vì Angela cũng có dáng vẻ như vậy nên Mạc Thanh Yên vô cùng hiểu rõ.

Cô bèn chỉ vào cửa hàng trang sức, "Bọn họ còn chưa ăn cơm, em đi đổi ca với bọn họ đi."

Tiểu Ngư gật đầu, "Vâng, Mạc tổng, Lệ tổng đang ở trong phòng nghỉ chờ chị ạ."Khoé môi Mạc Thanh Yên gợn lên, sau đó đi vào phòng nghỉ, bắt gặp Lệ Đình Tuyệt một thân âu phục đang đứng bên cửa sổ hút thuốc. Cặp mắt đào hoa mà mười phần tà khí híp lại, đưa điếu thuốc lên bờ môi, hút một hơi.

Không biết suy nghĩ điều gì? Nhưng động tác khi anh hút thuốc khiến Mạc Thanh Yên thoáng ngây người.

Đây là lần đầu tiên cô quan sát anh một cách tỉ mỉ, phát hiện thì ra anh còn đẹp mắt hơn so với phụ nữ, có vẻ như cô mà đứng cạnh anh còn kém cỏi hơn rất nhiều. Tại sao da của anh có thể đẹp như vậy được chứ?

Bình thường cô cũng từng chú ý, cơ bản là anh không cần dùng bất cứ sản phẩm dưỡng da nào trong khi mỗi ngày cô đều phải chăm dưỡng mặt, sự khác biệt giữa người với người quả thật rất lớn.

Cảm thấy có hai luồng ánh mắt dịu dàng nhìn chằm chằm mình, Lệ Đình Tuyệt đánh mắt nhìn qua, thấy cô đang đứng cách đó không xa, chính thức chiêm ngưỡng mình. Vì thế đem điếu thuốc dập tắt và mở ra đôi chân thon dài thẳng tắp đi đến chỗ cô.

Kéo cô vào trong lòng, khóe miệng ẩn hiện ý cười.

"Hôm này phải bề bộn nhiều việc lắm hả?"

Anh đã nhìn qua hội trường tổ chức cảm thấy vô cùng hoàn mỹ, anh rất rõ năng lực của cô cho nên vốn dĩ không cần phải lưu tâm chuyện cô ký kết hợp đồng.Mạc Thanh Yên gật đầu, "Từ sáng sớm rồi còn chưa cả được ngồi còn phải đi giày cao gót, mệt mỏi quá thôi."

Cô tựa vào trong ngực anh, có loại cảm giác ỷ lại. Thật ra phụ nữ cũng cần được che chở. Vất vả một ngày trời mà nhận được những cái ôm ấm áp với được nghe những lời nói thân mật của người đàn ông mà thích.

Dường như tất cả mọi thứ đều không còn quan trọng, mọi phiền não và tâm trạng không tốt đều biến mất.

Lệ Đình Tuyệt cúi đầu hôn xuống môi của cô, Mạc Thanh Yên hừm nhẹ một tiếng, mùi khói thuốc sặc sụa nên cô liền đẩy anh ra.

"Haiz, mùi khói thuốc làm sặc người ta đấy."

Lệ Đình Tuyệt nâng tay xoa nhẹ môi mỏng của mình, cúi đầu mỉm cười.

"Về sau khi gặp em sẽ không hút thuốc lá nữa."

Bằng không nghĩ muốn hôn cô cũng hôn không được, mất nhiều hơn được.

Lệ Đình Tuyệt kéo cô đến ghê sô pha, "Ăn cơm trước đã, cơm nước xong xuôi tôi còn phải đi công tác đó mà chuyến bay vào lúc hai giờ rồi."

Mạc Thanh Yên nhìn đồ ăn rất tinh xảo nhưng nghe thấy anh phải đi công tác thì tự nhiên không còn tâm trạng ăn uống nữa.

Rìa đường trung tâm triển lãm có một chiếc xe thể thao màu trắng đỗ lại. Mạc Thanh Tuyết tháo kính dâm xuống và hỏi Lưu Nguyệt Nguyệt ở bên cạnh.

"Cô chắc chắn Mạc Thanh Yên thực hiện chương trình vào hôm nay chứ?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau