LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Ngày kỷ niệm

Editor: Waveliterature Vietnam

Nhìn thấy dưới đất toàn cánh hoa hồng, Mạc Thanh Yên nhìn anh chằm chằm, không ngờ rằng Lệ Đình Tuyệt cũng lãng mạn như thế, có điều đối với phụ nữ mà nói rất hưởng thụ, Mạc Thanh Yên rất hưởng thụ.

Trong lòng vui sướng, nhấc chân sải bước.

Lệ Đình Tuyệt ôm lấy cô, "Anh bế em vào bên trong."

Cô gật đầu, nụ cười ngọt ngào. Có chút không thật, giống như là một giấc mơ, từng bước từng bước đi vào trong, nhìn thấy phòng ngủ. Trên giường cách hoa xếp thành hình trái tim.

Lệ Đình Tuyệt xoay vài vòng, sau đó hai con người lăn vào chiếc giường mềm mại, Lệ Đình Tuyệt nằm trên người cô. Lúc đó anh mặc áo sơ mi màu trắng, vest bị bẩn rồi, anh cởi ra đưa cho người phục vụ đi giặt.

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt hừng hực, đối mặt với buổi tối thế này, anh bình tĩnh mới lạ.

Anh nhẹ nhàng thơm đôi mắt cô, sau đó hôn mạnh.

"Tiểu Yên, làm sao đây? Em đẹp quá."

Anh kiềm chế hết sức, nhưng mà tiếp xúc với cô, anh khó mà điều khiển được. Hầu chuyển động gợi cảm, con ngươi thấp là mực chai mạnh đến nỗi không mở được, thấy Mạc Thanh Yên cũng lo lắng vô cùng.

Đôi tay nhỏ của cô ôm lấy gáy anh, "Em biết, nhưng mà người thân em vẫn chưa đi, làm sao đây?"

Nói xong cô cười, lần đầu tiên thấy đến không phải thời gian, nếu như có thể, cô cũng muốn cho anh. Để anh vui vẻ, anh vui, thì cô cũng vui.

Lệ Đình Tuyệt vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt sâu lắng. Đôi tay chạm vào môi cô, ngón tay sờ vào giống như là truyền điện vậy.Mạc Thanh Yên khẽ run, phát hiện tay anh giống như mang điện, sao cứ một chút một chút, cô thấy rất khó chịu, hơn nữa cảm giác này rất mãnh liệt.

Anh cúi thấp đầu, cười xấu xa, cắn nhẹ tai cô.

"Anh có cách, em chỉ cần nghe lời của anh là được."

Nói đến đây, trong lòng anh không chịu được, vì thế cúi đầu hôn cô.

Băng Khối và Dương Quang ra khỏi thang máy, tầng này chỉ có một phòng, phòng số 7777, chúng nó nhanh chóng vào cửa. Thấy cửa đóng liền nheo mày lại.

Sau đó liền áp gần tai để nghe, nhưng phòng cách âm tốt, không nghe thấy gì cả.

Dương Quang lo lắng, "Mẹ ngu ngốc quá, lại cùng anh ta đến phòng rượu. Người đàn ông xấu xa, thật độc ác."
Băng Khối nghĩ, cuối cùng có ý kiến. "Chúng ta xuống dưới lầu, ở trong xe đợi mẹ, anh có cách để mẹ về nhà."

Trong phòng, nhiệt độ ngày càng cao, rất nóng. Mạc Thanh Yên rên, vô ý phát ra. Đôi tay của cô ôm chặt lấy anh, hoàn toàn không biết phải làm sao?

Lệ Đình Tuyệt mở miệng cô, nhìn người con gái diễm lệ, lúc đó cô nhắm mắt, mặt đỏ lên, vô cùng đáng yêu.

Mạc Thanh Yên không biết đáp lại như thế nào, chỉ tức giận cắn lông mày anh một miếng.

"Tên xấu xa."

Lệ Đình Tuyệt đứng người, tay mở nút váy, ánh mắt rực lửa nhìn cô.

"Em đến đi"

Mạc Thanh Yên giơ tay, giúp anh ta mở cúc áo. Anh ta kéo tay cô, quăng một phát. Nút kim cương lăn ra, nghe thấy tiếng rơi trên sàn, rất động lòng.

Mạc Thanh Yên hai mắt mở to, ngoái đầu xem mấy cái cúc, anh làm như thế sau này không muốn mặc nữa sao? Áo sơ mi hàng thủ công có vẻ rất đắt, người đàn ông này đúng là phá sản.

" Yên nhi, hãy nhớ đến ngày hôm nay, ngày kỉ niệm đầu tiên của chúng ta, ngày 20 tháng 5 năm 2018.

Sau đó anh quay người, hai người đối mặt nhau, anh dựa vào sau.

Nụ cười thật nham hiểm, "Hôn anh…."

Chương 217: Yên Nhi

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên lúc này chật vật không chịu nổi, toàn thân run rẩy. Sau khi nghe lời anh nói, nhẹ cắn môi. Sau đó từ từ theo tiết tấu môi của anh, động tác rất uyển chuyển. 

Khi môi với môi ở cùng nhau, tim hai người đập càng nhanh, lo lắng, xúc động.

Tay Lệ Đình Tuyệt ôm ấy đầu cô, bắt đầu công thành đoạt đất, hôn tới tấp.

Mạc Thanh Yên có thể rõ ràng cảm thấy sự thay đổi của Lệ Đình Tuyệt, dường như ngày càng uy nghiêm.

"Yên Nhi, giúp anh."

Anh khàn và nhỏ giọng, ánh mắt có lửa nồng nhiệt, khiến cho Mạc Thanh Yên phát nóng.

Mạc Thanh Yên làm theo lời anh, miệng nhỏ mở ra, vô cùng xấu hổ.

Đến lúc này điện thoại cô reo lên, tay Mạc Thanh Yên dừng lại, ánh mắt người đàn ông có chút khó chịu. Giơ tay giữ mặt cô, "Chuyên tâm chút, mặc kệ điện thoại."

Mạc Thanh Yên nhìn ra, anh ấy có nhiều suy nghĩ, chịu đựng đến khó chịu. Thế là hạ mắt, tiếp tục.

Nhưng mà điện thoại cô cứ kêu liên tục, khiến cô không thể nào tập trung được. Cô quay đầu ra, đảo mắt nhìn điện thoại.

"Đợi một lúc, em đi xem là ai?"

Cô sợ mấy đứa trẻ có chuyện gấp tìm cô, vì thế cô nhất định phải nghe điện thoại.

Cầm lấy điện thoại, eo bị anh giữ lấy, trán anh đầy mồ hôi. Ôm cô trong lòng, hôn tai cô, gáy cô. Nhưng Mạc Thanh Yên nhìn thấy số điện thoại của Băng Khối, nhanh chóng nghe điện thoại.

Nhưng trong não đều là mớ hỗn độn, tên xấu xa Lệ Đình Tuyệt như cố ý vậy, làm đến nỗi cô không thể nào suy nghĩ được.Mạc Thanh Yên cắn ngón tay, mới chịu đựng không phát ra tiếng.

"Mẹ, Mi Mi không thấy đâu, mẹ mau về đi, chúng con không tìm thấy con bé."

Ai đó đang bị ngơ người ra, nhanh chóng tỉnh táo lại.

"Cái gì? Con bé có ra ngoài không, trong nhà đã tìm hết chưa?"

Nói xong điện thoại, cô đẩy Lệ Đình Tuyệt ra, cả người đều không tốt. Nước mắt xung quanh viền mắt, lẩm bẩm nói.

"Em phải về nhà, em phải về nhà."

Lệ Đình Tuyệt vốn dĩ tưởng tối nay sẽ là một đêm đẹp, lúc này bảo anh dừng lại, chắc chắn là muốn lấy mạng anh đây. Nhưng mà xem bộ dạng lo lắng của cô, anh nắm lấy vai cô.

"Sao thế?"
Mạc Thanh Yên rơi nước mắt, "Angela, không thấy Angela nữa."

Lệ Đình Tuyệt con mắt sâu thẳm, ôm cô trong lòng, "Đừng sợ, có anh ở đây, con bé sẽ không có chuyện gì đâu."

Mạc Thanh Yên òa khóc, biết rằng anh rất quyền lực, có anh ở bên cạnh, cô có cảm giác rất an toàn. Nhưng mà không thấy Angela, chuyện này, cô rất sợ, sợ là do Mạc Thanh Tuyết gây nên.

Cô đẩy anh ra, mặc quần áo, "Chúng ta mua lên, em sợ, em sợ con bé sẽ đi mất."

Lệ Đình Tuyệt cũng mặc quần áo, hai con người nhanh chóng xuống dưới tầng, Mạc Thanh Yên gọi điện thoại liên tục, nhưng không ai bắt máy, trong nhà không ai nghe máy, Angela mắt máy.

Cô rất lo lắng, gọi cho Băng Khôi cũng không ai nghe.

Băng Khôi và Dương Quang nhìn thấy xe Bentley đi ra, nhanh chóng lái về phía nhà.

Hai người nhấc môi, vỗ tay.

"Chú Văn, chúng ta về nhà thôi."

Tinh thần của hai người một người xa lánh, một Dương Quang tác phong không đúng đắn. Lúc đó miệng cười đắc ý, chiến tranh với người đàn ông đó coi như bắt đầu.

Xe dừng trước nhà Mạc Thanh Yên, cô đẩy cửa xe run rẩy bước vào nhà. Lệ Đình Tuyệt cũng nhanh chân đi vào, ôm cô vào trong lòng.

Cảm nhận được hơi thở nam tính của anh, nhiệt độ có thể ấm áp. Sự sợ hãi đã giảm đi vài phần, hai người vào trong nhà.

Nhìn thấy Angela đang ngồi trên thảm dưới đất trong phòng khách chơi đùa, bên cạnh đặt con lợn nhỏ Peppa, còn có có vài con búp bê Barbie.

"Peppa, Kiều Chí, Tiểu Yên, Tiểu Tuyệt, mau đến ăn cơm thôi." Giọng nói ngọt ngào.

Chương 218: Con muốn ngủ cùng chú

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên ôm lấy con bé, cô ngẩng đầu lên, thấy mẹ vẫn còn có chú. Liền che miệng lại, lúc nãy con bé chơi ở nhà. Gọi hai đồ chơi búp bê Barbie là bọn họ, không biết họ có nghe thấy không?

"An An, lúc nãy con đi đâu?"

Nhìn thấy tiểu bảo bối của mình vẫn ở nhà, xúc động, vui sướng.

Mà Lệ Đình Tuyệt ánh mắt cười sâu, đã biết có chuyện gì xảy ra, một đêm tươi đẹp đã bị phá hủy.

Lúc đó Băng Khối và Dương Quang đi vào, lúc đi qua Lệ Đình Tuyệt, Dương Quang làm trò hề với anh.

"Chú có thể đi, ở đây không chào đón chú."

Mạc Thanh Yên nhìn Angela cái gì cũng không biết, bảo cô bé tiếp tục chơi, sau đó hỏi Băng Khối, "Không phải con bảo em đã đi mất rồi? Con bé không phải vẫn ở nhà sao?"

Băng Khối điềm tĩnh, bình thản nhìn Angela, "Lúc nãy bọn con chơi trò bịt mắt bắt dê, MM trốn kĩ quá, vì thế không tìm được nó."

Mạc Thanh Yên nhìn con của mình, than lên một tiếng.

"Chơi đùa thôi sao lại nói nghiêm trọng như thế, không biết là đã dọa mẹ sợ hết hồn không?"

Lúc nãy cô thật sự bị dọa hết hồn, tiểu nha đầu này không khiến cô bớt lo, lạc mất nhiều lần rồi, vì thế có sự ám ảnh tâm lý.

Băng Khối giả vờ xoa đầu, "Haizz, chúng con vẫn còn nhỏ, vì thế sợ hãi là tìm đến mẹ luôn."

Lời giải thích rất thỏa đáng, chúng nó còn nhỏ, có chuyện thì tìm mẹ, Mạc Thanh Yên chỉ cười trừ. Sau đó nhìn thời gian, "Angela, Băng Khối, Dương Quang, các con đi lên tầng ngủ trước đi."
Angela đứng dậy, ôm lấy chân của Lệ Đình Tuyệt.

"Con muốn ngủ với chú."

Băng Khối đi đến, kéo tay của Angela, "Chú, đợi con quay video với tiểu Ngạo Kiều, chú muốn đi cùng cháu không."

Hai mắt Angela phát sáng, nhìn mắt Lệ Đình Tuyệt, cuối cùng chọn tiểu ca ca.

"Được thôi."

Bị Dương Quang bắt đi lên tầng, Băng Khối liếc mắt qua bóng người cao to.

"Muộn thế này còn mang đàn ông về nhà có đúng không?"

Một bộ dạng đại tiểu nhân, nói khiến cho Mạc Thanh Yên đỏ mặt. Đây là giao ước của bọn họ, muốn làm tấm gương cho Angela.
Này, xoa đầu con cái.

"Biết rồi."

Sau đó cô hướng đến đến Lệ Đình Tuyệt, "Em đưa anh về."

Nhưng Lệ Đình Tuyệt mặt tối sầm lại, ánh mắt nặng lại. Mạc Thanh Yên kéo tay anh, kéo anh ra ngoài.

"Xin lỗi, em với con có hẹn ước, buổi tối không thể mang đàn ông về nhà."

Trong sân, thoang thoảng mùi hoa thơm, đèn đường tối tối, bóng hai người thon dài, ôm lấy nhau, hôn đến nỗi không nỡ phân ly.

Sau đó người đàn ông bị người phụ nữ đẩy ra ngoài cửa, "Trên đường cẩn thận, đến nhà thì gọi điện thoại cho em."

Sau đó cửa đóng lại, người đàn ông đứng trước cửa nhìn đèn biệt thự sáng, anh thề, sẽ có một ngày anh ở trong đó, ngày ngày ở bên cạnh cô.

Quay người lên xe, sự cô đơn bao phủ, châm một điếu thuốc, vẻ mặt nghiêm trang hút, lúc trước anh thích sự yên tĩnh, chỉ thích một mình.

Nhưng bây giờ, anh thích có cô bên cạnh. Thích cái miệng nói suốt ngày của cô, thích mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên người cô.

Hình tượng mạch suy nghĩ trở về ở quán rượu, anh nhẹ liếm môi mỏng, đôi môi nhỏ của cô rất ngon, ngọt ngào.

Mạc Thanh Yên lên tầng, đến phòng hai đứa trẻ. Nó đang ngồi thảm dưới đất, ôm lấy cái gối.

"Các con không mong mẹ kết hôn sao?"

Chương 219: Công việc cuồng vợ

Editor: Waveliterature Vietnam

Băng Khôi với Dương Quang nhìn, thật ra sớm đã nghe dì Trần nói qua, mẹ còn trẻ như thế, đẹp như thế. Mẹ đương nhiên nên kết hôn, có một người đàn ông yêu cô.

Những điều này mặc dù bọn họ không hiểu, nhưng trước giờ cũng không quá phản đối.

Bởi vì trước giờ chưa xảy ra, vì thế không lo lắng.

Nhưng bây giờ, mẹ dường như đã thích một người đàn ông, giống như việc thứ đồ vật yêu thích nhất bị cướp đi, Băng Khối và Dương Quang không thể nào phớt lờ được.

"Đây là chuyện của mẹ."

Hai đứa biểu cảm rất cực khổ, mặc dù nói hai đứa đều có vài sở thích giống nhau, nhưng mà tính cách không giống nhau. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy hai đứa biểu cảm giống nhau, không nhịn được cười.

Cô giơ tay ra, xoa đầu hai đứa trẻ.

"Các con yên tâm, nếu như các con không đồng ý, mẹ sẽ không kết hôn nữa."

Đây cũng coi như sự bảo đảm với hai đứa, cũng để cho hai đứa khỏi đau lòng. Cô mãi mãi đặt hai đứa ở vị trí thứ nhất, tình cảm của bản thân, đặt ở vị trí thứ hai.

Nghe lời của Mạc Thanh Yên, sắc mặt hai đứa tốt hơn nhiều, chứng tỏ cô rất yêu hai đứa.

Ngày thứ hạ, cô đưa hai đứa đi học sau đó đến công ty. Hợp tác của Dư Tú chính thức bắt đầu, tiếp theo cô sẽ rất bận. Vì thế đến công ty rất sớm, sau đó họp

Cứ đến buổi sáng là rất bận, đến buổi trưa trừ cô ra ai cũng tan làm, cô vẫn ở công ty xem tài liệu, đến chiều cô vẫn phải đến hiện trường quan sát một lượt.

Nhưng không phát hiện cửa bị đẩy ra, thân hình cao to thanh tú bước vào, giống như chú chim nhỏ bị người đuổi cất cánh bay lên, cô mới ngẩng đầu nhìn khuôn mặt khôi ngô quỷ quái.Hai tay ôm lấy gáy anh, "Sao anh lại đến?"

Lệ Đình Tuyệt sắc mặt tối lại, ôm cô trên ghế sô pha, bản thân ngồi xuống. Còn cô ngồi trên đùi anh, cô cười ngọt ngào.

"Ây, Lệ Đình Tuyệt, người ta nói với anh đấy."

Lệ Đình Tuyệt mới thưởng cho cô một ánh mắt, "Đã mấy giờ rồi, em vẫn còn làm việc."

Tiểu nha đầu này mà kẻ cuồng công việc, từ khi anh quen cô, anh mới biết. Vì thế gọi điện thoại cho cô không ai bắt, vì thế gọi cho thư ký của cô, nghe Trần Ngư nói, cô vẫn đang làm việc không cho ai làm phiền.

Anh mới trực tiếp đến, còn mang theo bữa trưa.

Mạc Thanh Yên ngập ngừng đầu lưỡi, "Lại là buổi tối, ban ngày không có việc gì."

Sau đó quay đầu nhìn xuống thứ bên dưới, thơm vào mặt anh một cái."Cảm ơn, em đang đói đây."

Thơm xong cô liền chuẩn bị ăn. Lệ Đình Tuyệt lại ôm lấy eo cô không buông, cô chỉ có thể quay đầu lại.

"Rất đói, anh bỏ ra đi."

Khuôn mặt xinh đẹp toàn sự đắc ý, miệng nhỏ mỉm cười, làm nũng với anh.

Lệ Đình Tuyệt nhìn bộ dạng đáng yêu của cô, miệng hướng lên, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều.

"Không đủ."

Mạc Thanh Yên hiểu những lời anh nói. Buổi tối hôm qua không thỏa mãn, ai đó không vui, bây giờ cố ý làm khó cô.

Vì thế cười nhẹ, ghé sát môi. Sau đó nhẹ mút một cái, sau đó miệng nhỏ bị môi anh bao phủ, hai con người thở rất gấp, mở miệng ra, quấn lấy lưỡi đối phương.

Càng hôn càng mãnh liệt, hơi thở của Lệ Đình Tuyệt càng ngày càng mạnh, quay người để cô ở trên người, tay ôm lấy eo cô, lòng bàn tay nóng rực như là bàn là điện vậy.

Nhưng mà hai người rất nhanh nắm bắt không ngừng, bụng không ngừng kêu lên.

Lệ Đình Tuyệt dừng lại, cắn mạnh vào môi cô, "Em đói rồi, mau đi ăn trước đi."

Mạc Thanh Yên mặt đỏ lên, nhìn thấy ngực anh cao thấp nhấp nhô, vừa nãy cô cảm thấy bản thân như bị chết đuối vậy, cảm giác rất mãnh liệt. Thì ra thích một người, thì luôn muốn trao cả bản thân cho người ấy.

Chương 220: Chăm sóc 3 bánh bao nhỏ

Editor: Waveliterature Vietnam

Nghĩ đến đây, mặt cô đỏ lên. Lệ Đình Tuyệt đứng dậy, sửa sang lại áo sơ mi, mở từng cúc áo.

Hơi thở ngày càng gấp, chỗ phản ứng chầm chậm xuống bên dưới, rất khó chịu.

Mạc Thanh Yên ngồi dậy, kéo váy, hai người thật sự quá mãnh liệt, đến cô cũng không nghĩ đến, bản thân sẽ như thế. Có điều có anh ở bên, cũng tốt.

Trong lòng ngọt ngào, góc miệng đi lên.

Cô im lặng mở hộp cơm, trông cô thích ăn như thế, khuôn mặt nhỏ nghiêng đi ăn bún.

"Ách, có thể thêm chút cay không?"

Sườn xào chua ngọt, tôm nướng, rau xào, còn có rau xanh. Đều là món thanh đạm, cô nhìn thấy chả có vị gì cả, vẫn thích ăn cay.

Lệ Đình Tuyệt ánh mắt cười, nhẹ nhàng nói: "Người thân vẫn chưa đi, không được ăn cay."

Giọng nói lạnh băng, mang theo chút phẫn nộ.

Cô im lặng ăn cháo xương, khá ngon, nhưng mà miệng thấy rất nhạt.

"Người thân đi rồi, để em bảo Tiểu Ngư làm cho em tí đồ cay nóng."

Cô đứng dậy cầm điện thoại, nhưng bị Lệ Đình Tuyệt kéo ngồi trên đùi, hai mắt đen nháy.

"Đi thật sao?"

Bộ dạng chân thật và chờ mong như thế, thấy Mạc Thanh Yên da đầu ngứa ngáy, biết anh đang nghĩ cái gì, bởi vì trong mắt anh dad bắt đầu phát hỏa rồi.

Anh nghĩ như thế sao??

"Ách, vẫn chưa có."Hậu quả của việc lừa anh, cô không dám nghĩ, vì thế thành thật thừa nhận.

Lệ Đình Tuyệt kéo cô ngồi bên cạnh, "Vậy thì thành thật ăn cơm của anh."

Mạc Thanh Yên ăn cơm trong sự nhìn chăm chú của Lệ Đình Tuyệt, hơn nữa còn ăn hết, bởi vì anh luôn nói, "Phải ăn hết, em quá gầy rồi."

Không biết làm sao? Rõ ràng ạ cô cũng không sợ, nhưng lại luôn nghe lời của anh.

Ăn xong, Mạc Thanh Yên có chút mệt, nằm trong lòng Mạc Thanh Yên, ngủ một lát.

Trần Ngư gõ cửa đi vào, thấy Lệ Đình Tuyệt ôm Mạc Thanh Yên như thế, đứng cười một chút. Định quay đầu đi ra, nhưng mà muộn rồi.

"Tiểu Ngư, qua đây."

Mạc Thanh Yên vứt tay Lệ Đình Tuyệt ra, đứng dậy.

"Bên đó sao rồi, có phải đợi chúng tôi đi đến?"Lệ Đình Tuyệt ôm cô ngủ một lát, giơ tay lên nhấn lông mày. Nhìn thời gian, liền đứng dậy.

Tiểu Ngư cười cười, người đàn ông thân cao chân dài, đứng bên cạnh anh có cảm giác an toàn. Không ngừng nhìn Mạc Thanh Yên, cảm thấy cô rất may mắn, có thể ở bên cạnh Lệ Đình Tuyệt.

Khuôn mặt nhỏ cười nhẹ gật đầu với Mạc Thanh Yên.

Mạc Thanh Yên bảo cô đi chuẩn bị, cô lập tức đi ra. Lệ Đình Tuyệt ôm lấy cô, "Anh cũng phải đến công ty, buổi tối anh làm bữa tối cho em."

Đại thiếu gia đại thiếu gia, muốn làm bữa tối cho cô cười, cái cảm giác được nâng trong lòng bàn tay thật không tồi.

"Buổi tối em sợ không có thời gian, hôm nay về nhà chắc chắn sẽ rất buồn."

Nghe đến đây Lệ Tình Tuyệt thở dài một hơi, phó tổng như cô còn bận hơn cả tổng đài Lệ Thị như anh.

"Vậy đám trẻ để cho anh, anh chuẩn bị thu mua chúng."

Mạc Thanh Yên quay người lại, cười vui mừng.

"Anh chắc chắn."

Nghĩ đến Băng Khôi và Dương Quang, không thể dễ dàng thu mua được.

"Đương nhiên.

Không những gặp mặt cô rất khó, hơn nữa biết cô rất để ý đến con cái, là một người mẹ tốt, càng quyết định sẽ thu mua lòng tin của bọn trẻ.

Buổi chiều Lệ Đình Tuyệt đi rất sớm, lần đầu tiên đi đón trẻ con, nhìn thấy ở cổng trường đa phần là ông bà, còn có mẹ. Anh là một trong số ít người đàn ông ở đấy.

Người anh cao chân dài, đứng xếp hàng rất nổi bật, hơn nữa rất đẹp trai, vì thế có người cứ nhìn anh ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau