LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Nhóc phản đồ

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên đầu đầy hắc tuyến, sao cô lại sinh ra ba tên yêu nghiệt này. Mới mấy tuổi, cô nói mấy lời lừa dối đều không lừa được, có chút tủi thân. Bởi vì có hai đứa con trai chỉ cố thông minh cao cùng với một đứa con gái tinh quái, người mẹ có chỉ số thông minh bình thường giống như cô có vẻ kém cỏi rất nhiều.

Angela đi theo hai anh trai, Mạc Thanh Yên khẽ chu cái miệng nhỏ nhắn.

Lệ Đình Tuyệt kéo tay cô: "Đi thôi."

Sau đó người phụ nữ nào đó đang rất khó chịu, liền đem tất cả tức giận trút lên người anh.

"Hừ, đều tại anh, vừa nãy anh không nên hôn em, bọn nhỏ đều thất vọng về mẹ nó rồi, tên đàn ông xấu xa này."

Lệ Đình Tuyệt vội kéo cô: "Ừ ừ, đều là anh xấu xa. Môi em mê người như vậy, anh thật sự nhịn không được, trách anh."

Có khoa trương như vậy không? Nhưng mà nghe rất êm tai, Mạc Thanh Yên tựa vào trong ngực anh.

"Lát nữa anh cách xa em một chút, Băng Khối và Dương Quang còn chưa thể tiếp nhận anh, em không muốn hai đứa bé khổ sở, phải chú ý tâm lý bọn trẻ."

Nghe lời của cô, suy nghĩ Lệ Đình Tuyệt có chút bay xa, cô đối với bọn nhỏ tốt lắm. Nếu hai bọn họ có con, cô cũng sẽ để ý như vậy đi? Chỉ là nghĩ đến những lời bác sĩ nói hôm nay về kết quả xét nghiệm cùng với lời bác sĩ ở thành phố T nói giống nhau như đúc.

Sắc mặt anh trầm xuống rất nhiều, kéo tay cô càng đi càng nhanh.

Băng Khối và Dương quang ngồi trên xe nhà mình, Angela thì lên xe Lệ Đình Tuyệt. Hai anh vừa mới nói phải làm cho mẹ về nhà, nếu không sau này sẽ không giúp cô đi gặp tên nhóc ngạo kiều kia.

Nghĩ đến bộ dáng tên kia giúp mình tết tóc, sau đó dặn cô phải cẩn thận, thật sự là rất tốt. Nhưng mà tên nhóc kia đặc biệt cao lãnh, không thích chơi với người khác, nếu không phải cùng với hai anh chắc ngay cả nói chuyện với cậu cô bé cũng không có cơ hội.Tự hỏi một lúc, tiểu công chúa Angela quyết định đem chuyện của mẹ và chú đẹp trai ném ra khỏi đầu, anh trai nhỏ chiến thắng hết thảy.

Mạc Thanh Yên đi đến xe chỗ Băng Khối, khom người cười ngọt ngào.

"Có muốn đi nhà chú Lệ chơi không?"

Lệ Đình Tuyệt hôm nay muốn ở cùng với cô, vì hôm nay là ngày 520, ngày này rất đặc biệt. Cho nên cô muốn lấy lòng hai đứa con trai, muốn hẹn hò cùng anh.

Băng Khối lạnh lùng liếc cô: "Một tuần không về nhà rồi, mẹ cứ nghĩ đi."

Dương Quang tà khí cười: "Như vậy là không ngoan."

Thái độ của hai đứa con khiến Mạc Thanh Yên mất mát quay trờ về xe Lệ Đình Tuyệt. Trên xe Angela đang ôm cổ Lệ Đình Tuyệt, hai tat ôm thật chặt, hai người không biết đang nói chuyện gì rất vui vẻ.
Mạc Thanh Yên ngồi vào xe, Lệ Đình Tuyệt với tay nắm lấy tay cô, Mạc Thanh Yên nhìn anh lắc đầu.

"Bình thướng hai đứa cũng không bám em, rất hiểu chuyện, vì sao hôm nay lại không để anh và em ở cùng nhau?"

Lệ Đình Tuyệt một tay ôm Angela, một tay nắm tay Mạc Thanh Yên, khuôn mặt tuấn tú có một tia không vui. Tuy rằng chỉ là một ngày không gặp cô nhưng anh có cảm giác rất lâu không gặp. Anh rất nhớ cô.

Anh giống như càng ngày càng không thể rời xa người phụ nữ này.

Angela vẫn nhớ kỹ lời các anh nói, vì thế nháy đôi mắt to tròng ngập nước nhìn Mạc Thanh Yên.

"Tiểu Yên, mẹ phải về nhà đấy."

Nói xong nhanh chóng ghé vào vai Lệ Đình Tuyệt, không dám nhìn mẹ và chú đẹp trai.

Lệ Đình Tuyệt quét mắt nhìn cô nhóc ghé vào trên người mình, biết khẳng định là hai tên kia giở trò quỷ.

Mạc Thanh Yên kiên quyết nghe lời ba đứa nhỏ, cô về nhà, người đàn ông nào đó lạnh lẽo thê lương ngồi trong xe hút thuốc.

Mạc Thanh Yên cùng mấy đứa trẻ chơi một lát, trở về phòng tắm một cái thoải mái, cầm di động chơi trò chơi.

Lúc này một cái tin nhắn gửi đến, cô mở ra.

"Vụng trộm xuống dưới, anh chờ em ở dưới cửa, không đợi được em tuyệt không trở về."

Chương 212: Anh phải thu mua bọn họ

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên trượt xuống giường, chạy đến cạnh cửa sổ, nhìn thấy chiếc xe của Lệ Đình Tuyệt, mà hắn đang dựa vào cửa xe hút thuốc. Dáng vẻ lười nhác, mang theo chút tà khí, tràn đầy mê hoặc lòng người.

Mạc Thanh Yên nhếch mép cười một cái, sau đó quay số gọi.

Lệ Đình Tuyệt nghe điện thoại, thanh âm ngọt ngào động lòng người truyền lại.

"Lệ Đình Tuyệt, ít hút thuốc chút đi."

Hắn ngẩng đầu lên, chống lại tầm mắt của cô. Có một loại ảo giác, bọn họ giống như Ngưu Lang Chức Nữ cách cả ngân hà ngắm nhìn nhau.

"Xuống dưới."

Ánh mắt của hắn thâm thúy, mang theo chút chờ mong. Sau đó vứt điếu thuốc xuống đất, dùng chân dập tắt. Đứng thẳng người, một tay đút vào túi.

Đợi cô hai tiếng, hiện tại đã là bảy giờ rồi. Nhẫn nại của hắn đều dùng hết từ đời nào, nếu cô lại không bước ra, hắn sẽ bước vào khiêng cô xuống. Ba nhóc kia chỉ là trẻ con, hắn có thể coi như không thấy.

Mạc Thanh Yên cười: "Nhưng bọn họ đều đang ở phòng khách, chính là để trông chừng em đó."

Nếu không cô đã sớm lén đi tìm hắn rồi, nhưng ba đứa nhỏ kia lại không phải là đứa trẻ bình thường, lừa gạt cũng vô ích.

Lệ Đình Tuyệt tiến gần lại một chút, nhìn lỗ nhỏ trong nhà của cô, thế là chỉ chỉ cửa sổ.

"Thân thủ em không tồi, có thể từ đây trèo xuống."

Mạc Thanh Yên nhướng đầu lên, nhìn một cái, lầu hai xuống dưới đất, không tính là cao, đối với cô mà nói thật sự không có vấn đề gì. Vì thế gật đầu liên tục, nói qua điện thoại."Đợi em thay đồ đã."

Cô ngắt điện thoại, ánh mắt của Lệ Đình Tuyệt luôn nhìn về phía song cửa sổ. Chợt phát hiện hẹn cô đi chơi một lần liền khó khăn như vậy. Vậy hai đứa bé kia, hắn phải nghĩ biện pháp thu phục, bằng không, sau này mỗi ngày đều như vậy, không thoải mái chút nào.

Mạc Thanh Yên chạy vào trong phòng để quần áo, bắt đầu chọn đồ, vốn nghĩ mặc bộ váy đẹp, nhưng vừa nghĩ đến trèo tường liền chỉ có thể im lặng treo đồ trở lại. Cuối cùng đành chọn một cái quần đùi có dây buộc màu đỏ, nhìn qua giống như váy.

Bên trong là một cái áo chữ V, mặc cùng nhau, trong gợi cảm lại lộ ra chút đáng yêu, rất phù hợp với cô. Cũng chỉ có thể mang một đôi giầy bình thường, chỉ cần nghĩ đến chiều cao của hắn, chớp mắt liền cảm thấy vừa lòng.

Cùng hắn đứng chung một chỗ, bản thân liền giống như người lùn vậy. Lại nghĩ đến hai đứa nhỏ trong phòng khách liền đành phải chấp nhận số phận rồi.

Cô linh hoạt trèo xuống từ lầu hai, nhảy xuống đất. Lệ Đình Tuyệt vẫn luôn nhìn cô. Sau khi nhìn thấy cô nhảy xuống, liền đi đến ngoài lan can duỗi tay ra đón.

Mạc Thanh Yên lén nhìn vào hướng phòng khách, thật may còn chưa bị phát hiện. Cô cười cầm lấy bàn tay to lớn ấm áp của Lệ Đình Tuyệt, trèo qua lan can, sau đó liền được hắn ôm vào lòng.

Hắn khom người giữ lấy cái miệng nhỏ nhắn của cô, vừa mút vừa hôn, bàn tay to lớn ôm lấy thắt lưng cô càng lúc càng chặt. Mạc Thanh Yên cảm thấy hắn sắp vuốt ve da thịt bên trong, miệng cũng tê rần, đầu lưỡi cũng bị hắn nuốt sạch."A…."

Cô đẩy hắn, Lệ Đình Tuyệt không ngừng lại, môi vẫn còn dây dưa không dứt.

"Gặp em một lần, thật khó."

Hắn thở hổn hển từng đợt, ngửi mùi hương hoa lài trên người cô, hoàn toàn giống như đứa trẻ, không ngừng được muốn hôn cô, muốn gần gũi với nàng.

Mạc Thanh Yên cười càng ngọt ngào, tâm cũng ấm áp. Cùng với hắn như vậy, tim giống như được lấp đầy, rất vui vẻ, cũng thật thoải mái.

"Chúng ta vẫn nên đi nhanh chút thôi, đợi lát nữa bị bọn nhỏ phát hiện, anh liền đi không được nữa rồi."

Lê Đình Tuyệt dắt tay cô, đi về hướng chiếc xe, chốc chốc lại quay đầu nhìn tình hình phía trong biệt thự.

"Tiểu Yên, nói với anh bọn nó thích cái gì? Anh muốn thu mua bọn nó."

Hắn buộc dây an toàn cho Mạc Thanh Yên, nghiêm túc nói câu này.

Mạc Thanh Yên vòng hai tay ôm cổ hắn, nhìn gương mặt đẹp trai kia, cảm thấy thật buồn cười.

"Anh thật sự muốn mua bọn nó sao? Bọn trẻ rất khó thu phục đó."

Thật ngọt! Cho nhiều phiếu một chút nào, ngủ ngon!

Chương 213: Không, đừng mà

Editor: Waveliterature Vietnam

"A…. " Vì có thể nhìn thấy cô, anh chỉ có thể như vậy.

Lệ Đình Tuyệt lên xe, nhanh chóng rời khỏi nhà của Mạc Thanh Yên, hướng về phía trung tâm thành phố. Mạc Thanh Yên nhìn trên đường, đều thấy cặp cặp tình nhân, trong tay cầm hoa, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười rạng rỡ.

Cô cũng cười vô cùng đẹp, Lệ Đình Tuyệt ghé mắt, ánh mắt cố định tại khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào của cô. Trong đôi mắt đều là ý cười ấm áp. Nếu là năm năm trước anh gặp được cô, anh chắc chắn sẽ bảo vệ cô, sẽ không để cô trải qua những tháng ngày kinh khủng đó.

Trong nháy mắt thất thần, anh liền nghe thấy một tiếng động "Bành" cực lớn. Gương mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên cả kinh, hét lên một tiếng.

" A, đụng trúng rồi."

Bởi người đàn ông nào đó bị nụ cười ngọt ngào của cô gái bên cạnh mê hoặc, nên gây ra tai nạn rồi. Nhưng Lệ Đình Tuyệt lại một mặt trấn định. Đưa cô đi lên vỉa hè an toàn, sau đó vuốt vuốt tóc của cô.

"Ngoan ngoãn ở chỗ này chờ anh."

Mạc Thanh Yên lo lắng hỏi: "Làm sao bây giờ?"

Lệ Đình Tuyệt không thể không nghĩ đến lần trước, cái lần mà anh giả vờ bị xe đâm. Cô quả thực đã sợ hãi đến mức không thể phân rõ giả thật, phụ nữ khi đối mặt với loại tình huống này, đều cần có chỗ dựa vào.

"Yên tâm, đợi anh." 

Chủ của chiếc xe phía trước bước xuống xe. Khi nhìn thấy là chiếc Bentley, liền mắng ầm lên, cảm thấy có thể giở trò sư tử ngoạm rồi.

Gã đàn ông muốn nắm cổ áo của Lệ Đình Tuyệt, nhưng bởi vì anh quá cao, bản thân với không tới, nên đổi thành nắm quần áo anh.
"Mày đâm hư xe tao rồi, bồi thường tiền."

Mạc Thanh Yên nhìn thấy gã đàn ông đó ồn ào như vậy có chút lo lắng. Dù sao Lệ Đình Tuyệt có thể chưa từng tiếp xúc với loại người này. Vừa nghĩ muốn đi giúp anh, nhưng lại thấy Lệ Đình Tuyệt không khách khí hất tay gã ra.

"Đừng chạm vào tôi, nếu không anh cái gì cũng không nhận được."

Âm thanh lạnh đến thấu xương, Mạc Thanh Yên nhịn không được bật cười. Người đàn ông này, rõ ràng là anh sai, khí thế ngược lại không giảm chút nào, cảm thấy dường như người ta mới là người sai vậy.

Không thể không bội phục khí thế của Lệ Đình Tuyệt, đến cô cũng không thể học được.

Lúc này cảnh sát đến, gã đàn ông bắt đầu tố cáo tội lỗi của Lệ Đình Tuyệt với cảnh sát, lại thêm mắm dặm muối vài phần.

Cảnh sát tiến lại, cung kính gọi Lệ Đình Tuyệt một tiếng: "Lệ tiên sinh."

Lệ Đình Tuyệt đã gọi điện thoại xong rồi, nói với cảnh sát: "Trợ lý của tôi sau 5 phút nữa sẽ đến, anh ta đến giải quyết, tôi hiện tại còn có việc, phải đi trước." Cảnh sát hiểu ý, khẽ gật đầu. Lệ Đình Tuyệt liền đi về phía Mạc Thanh Yên, gã đàn ông kia sốt ruột.

"Này đồng chí cảnh sát, anh ta muốn bỏ trốn rồi." 

Chuẩn bị đuổi theo bắt người, cảnh sát liền ngăn gã lại.

Tay Mạc Thanh Yên bị anh nắm lấy. Cô quay đầu nhìn lại, tâm trạng gã đàn ông kia dường như càng lúc càng dữ dội rồi.

" Lệ Đình Tuyệt, chúng ta cứ vậy mà đi sao?"

Lệ Đình Tuyệt ôm cô vào lòng: "Nguyên Thành sẽ đến giải quyết, chuyện nhỏ, không cần lo lắng."

Chỉ là một vụ tai nạn giao thông nhỏ, tên kia muốn tiền cũng được, muốn kiện cũng được, đoàn luật sư của Lệ thị cũng không phải là ăn chay.

Hai người bởi vì gặp sự cố giao thông này, nên dắt tay đi bộ. Nhìn thấy từng cặp ôm hôn bên đường, Mạc Thanh Yên ngốc rồi. Bàn tay to lớn của Lệ Đình Tuyệt ôm cô vào lòng "Sao vậy? Ngưỡng mộ sao?"

Mạc Thanh Yên gật gật đầu, trước kia cô xem qua những hình ảnh như vậy, đều rất ngưỡng mộ. Những năm tháng thanh xuân, có thể cùng người mình yêu hôn nhau, thật sự là rất tuyệt vời. Mà cô bỏ lỡ rồi, trước cứ nghĩ mãi mãi đều không thể có được người yêu cô như vậy.

Bước chân Lệ Đình Tuyệt dừng lại, chạm vào ánh mắt của cô, cúi đầu muốn hôn.

Tim của Mạc Thanh Yên đập càng nhanh, mau chóng nâng tay ngăn chặn môi của anh.

"Không, đừng mà." Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, ý cười trên khóe môi xinh đẹp tựa như đóa hoa đang nở

Chương 214: Ghen tỵ đến phát cuồng

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy bộ dạng mê người của cô, khẽ liếm môi một chút, thật sự rất muốn hôn cô.

Mạc Thanh Yên nhẹ đặt hai tay lên gáy anh, dúi đầu vào lòng anh. Thấp giọng nói:" Xấu hổ lắm, không muốn ở đây "

Mặc dù cô đã nhìn người khác hôn, nhưng không chịu nổi việc để người khác nhìn, cảm thấy rất xấu hổ.

Lệ Đình Tuyệt nghe lời của cô, trong lòng cảm thấy kích động, cô thật ra vẫn là một trang giấy trắng, chưa từng hẹn hò, giống anh. Chỉ là trải qua một số chuyện không liên quan đến cô, khiến cô trưởng thành hơn.

Vì thế cúi đầu xuống cười, " Được, chúng ta về nhà rồi mới hôn. "

Ách, cô có ý này sao?

Hình ảnh hai con người đứng đầu đường ôm nhau bị Uông Lạc Lạc nhìn thấy, toàn thân cô bất động. Liền thiện cảm đẩy cô, " Sao thế? "

Uông Lạc Lạc nhìn thấy sắc mặt Lệ Đình Tuyệt ấm áp, còn Mạc Thanh Yên giống như một con chim nhỏ nép vào người vậy, cắn răng.

Khó trách gần đây cô hẹn Lệ thái thái, Lệ thái thái bảo không có thời gian. Thì ra Lệ Đình Tuyệt có bạn gái mới, hơn nữa là Mạc Thanh Yên, thật đau lòng, rất đau.

" Lạc Lạc, sao thế? "

Nhìn thấy cô rơi lệ, người bạn bên cạnh lo lắng.

Uông Lạc Lạc lau nước mắt, " Mình không sao, các cậu đi chơi thôi, mình có việc bận, phải về trước. "

Lệ Đình Tuyệt nắm tay Mạc Thanh Yên tiến về phía trước, nhà hàng anh đặt cách đây không xa. Đêm muộn gió lạnh thổi, rất thoải mái. Nhất là đi cùng người mình thích, dường như có thể đi đến tận cùng của thế giới.

Trong nhà Mạc Thanh Yên, Băng Khối với Dương Quang không thấy mẹ đâu, liền đi lên tầng, phòng của cô không có ai, tìm hết nhà cũng không thấy cô.Băng Khối nhìn cửa cổ, " Mẹ chắc chắn trốn ra ngoài rồi, chính vì để gặp người đàn ông kia." Rõ ràng không vui.

Còn Dương Quang cười cười, " Mẹ chưa từng yêu đương, hơn nữa người ta đẹp trai như thế, vì thế mới bị mê hoặc. Anh, anh thấy ông ta có thể là người mẹ có thể giao phó không?"

Bọn họ ở Tuyên Thành, không thấy cô cùng với người đàn ông khác hẹn hò, không hợp ý cô, vì thế bọn họ rất yên tâm. Hơn nữa những người đó khi biết cô có ba đứa con, bọn họ liền chạy nhanh như thỏ.

Nhưng với Lệ Đình Tuyệt, bọn họ không có niềm tin tuyệt đối.

"Đương nhiên là không được, trừ phi anh muốn chúng ta cả đời chỉ gọi mẹ là Tiểu Yên"

Băng Khối lạnh lùng, sau đó cầm điện thoại, định vị vị trí của Mạc Thanh Yên, sau đó hai đứa trẻ vảo Tiểu Văn đưa họ đi.

Màu hồng xung quanh nhà hàng, Lệ Đình Tuyệt đặt chỗ tốt nhất, Mạc Thanh Yên rất thích phong cách trang trí bên trong. Tất cả đều màu hồng, hơn nữa rất lãng mạn.

Cô chỉ vào con báo màu hồng đỏ bên cạnh, "Nó đang lén nhìn chúng ta,"
Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy cô giống như đứa trẻ con, miệng cười đắc ý.

"Yên tâm, nó không dám đâu, nó sẽ để bản thân giống như kẻ mù vậy."

Mạc Thanh Yên cười, "Anh đừng có chiều em quá? Em sợ sau này không thể rời xa anh được. "

Ánh mắt hai người lưu luyến thâm tình, ánh mắt đều là sự đắc ý. Lệ Đình Tuyệt đưa tay ra, nắm lấy tay cô.

"Tiểu Yên, ở bên cạnh anh, không được nói hai chữ rời xa."

Uông Lạc Lạc nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt đối xử ấm áp với Mạc Thanh Yên đến phát cuồng rồi. Vì thế cắn răng, trong lòng lạnh lùng nói.

"Mạc Thanh Yên, cô đợi đấy."

Cô chạy về sau nhà bếp, nhà hàng này là do ông ngoại cô mở. Vì thế vừa đi vào, tất cả mọi người đều cung kính gọi cô một tiếng.

"Tiểu thư Biểu."

Sau này nghỉ hè cô sẽ thay ông ngoại quản lý nhà hàng này, vậy nên lúc này cô có thể sử dụng. Cô liếc mắt ở chỗ làm thức ăn, hỏi.

"Khách quý ngồi hôm nay đặt món gì thế?"

"Phần món ăn tình nhân lãng mạn."

Chủ bếp trả lời cô, anh ta đang làm, món ăn rất tinh xảo, sắp thành hình chữ love. Còn có trái tim, nhìn thấy Uông Lạc Lạc ngày càng tức giận.

"Hôm nay tôi làm người phục vụ, để tôi phục vụ chỗ khách Vip."

Chương 215: Bảo vệ mẹ

Editor: Waveliterature Vietnam

Cô mặc đồ phục vụ, sau đó mang đồ ăn lên, nhìn thấy phía trên miếng bò bít tết hình trái tim, ra phía sau bếp, phía chỗ làm việc, Uông Lạc Lạc rắc rất nhiều hạt tiêu lên phía trên, cho rất nhiều muối, còn có mù tạc.

Làm xong, miệng nở nụ cười đen tối.

"Mạc Thanh Yên, tôi muốn cô phải xấu mặt trước anh Tuyệt."

Sau đó mang thức ăn đặt lên bàn ăn của họ, nhưng hành động cô rắc mấy thứ đó bị hai đứa trẻ nhìn thấy rõ ràng.

"Anh, anh nhìn thấy chưa? Tình địch của mẹ đã cho rất nhiều thứ vào trong món ăn của mẹ."

Băng Khối gật đầu, mẹ của họ thì chỉ có bọn họ đến bảo vệ.

Vì thế hai đứa vỗ tay, bắt đầu kế hoạch của mình.

Uông Lạc Lạc là đại tiểu thư ngàn vàng, vì thế chưa từng làm mấy chuyện này, bưng hai miếng bò bít tết lên, đi không vững. Có mấy lần suýt ngã, vì thế tập trung vào giữa mâm.

Từng bước từng bước tiến về căn phòng thủy tinh, đây là vị trí quan sát tốt nhất của nhà hàng màu hồng xoay chuyển, hơn nữa cả căn phòng đều dùng vải bố ngẫu trang trí. Vô cùng tinh tế, có là thiết kế của cô.

Nhưng lại người đàn ông cô yêu đặt chỗ, cô có thể không tức sao?

Lệ Đình Tuyệt ngồi đối diện Mạc Thanh Yên, tay trong tay, Mạc Thanh Yên cười rất ngọt ngào.

"Lệ Đình Tuyệt, chúng ta cứ thế này, sợ rằng sẽ thành hòn vọng phu, hòn vọng thê."

Nói xong mới để ý lời nói của bản thân không đúng, ách, cô còn chủ động để được gả cho anh nữa.Lệ Đình Tuyệt nheo mày, "Hử, hãy nhớ đấy anh là chồng em."

Ai đó dường như vẫn còn mang hận, trước mặt hộ y sinh vạch trần anh, nói anh không phải chồng cô.

Mạc Thanh Yên véo anh một cái, "Ừ, em nói là sự thật, anh vẫn nhớ, đúng là hẹp hòi. Có điều, em rất khó theo đuổi."

Hai con người nói chuyện, không để ý hai đứa trẻ trong phòng thủy tinh, hai đứa cúi người đi vào, vì thế hai người không có phát hiện.

Uông Lạc Lạc đi đến trước của phòng thủy tinh, hít một hơi sâu, lấy hơi. Uông Lạc Lạc cố lên, không ai khiến mày phải nhận ấm ức cả.

Sau đó nghênh đầu bước vào, nhưng cô không ngờ một màn kịch xảy ra, chân vấp chân, cái mâm trên tay bay ra ngoài. Uông Lạc Lạc ngã nhào, khẽ kêu lên.

"Azz, đau quá….."

Lệ Đình Tuyệt che trước mặt Mạc Thanh Yên, bộ tây phục sạch sẽ đều dính đầy nước tương.Mạc Thanh Yên ngẩng đầu quan tâm hỏi: "Cô không sao chứ?"

Lệ Đình Tuyệt nhìn cô gái ở dưới đất, đầu tóc bù xù, một mặt ngượng ngùng.

"Anh Tuyệt, hôm nay em đến giúp cửa hàng của ông ngoại, không ngờ lại gặp anh."

Cô đứng dậy, nhìn thấy vỏ chuối dưới sàn, phẫn nộ nhìn nó, ở đây sao lại có thứ này. Thật là mất mặt trước anh Tuyệt, tức quá đi.

Mạc Thanh Yên biết tiểu thư Uông là người lần trước bên cạnh Lệ Đình Tuyệt, vì thế liền cười nói.

"Vị tiểu thư này là?"

Đôi mắt to tràn đầy sự phẫn nộ, cuộc hẹn tốt đẹp lại bị phá hủy như thế.

Lệ Đình Tuyệt kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng nói:"Tiểu thư Uông, đây là sự trùng hợp, tôi hy vọng không có lần sau."

Sau đó đưa Mạc Thanh Yên rời đi, Uông Lạc Lạc tức giận nắm chặt váy, "Anh Tuyệt..." giọng ỏn ẻn, nhưng mà hai con người đã rời khỏi nhà hàng.

Hai đứa trẻ ngồi ngoài phòng thủy tinh, nhìn thấy cô gái đau khổ, hai đứa nhếch môi.

Ai bảo cô bắt nạt mẹ chúng nó, bài học này còn nhẹ đấy.

Lệ Đình Tuyệt vẫn còn đặt phòng tổng thống ở đây, ở tầng 77, hai người rời nhà hàng, đến căn phòng đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau