LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Kế hoạch của Mạc Thanh Tuyết (1)

Vài ngày sau, lão Mạc từ viện dưỡng lão về nhà, sau đó liền gọi Mạc Thanh Yên tới nhà.

Mạc Thanh Yên bước vào Mạc gia, nhóm người giúp việc nhìn thấy cô đều rất kinh ngạc.

"Đại tiểu thư, đúng là cô rồi."

Thím Thích vui vẻ lau nước mắt, "Lão thái gia nói cô đã trở về, thật tốt quá, cô càng ngày càng đẹp."

Mạc Thanh Yên nắm lấy tay cô, chú thím Thích cả đời ở Mạc gia, cho nên cô từ nhỏ đã được thím Thích nuôi lớn, cảm giác với cô rất đặc biệt.

Hai người đi vào trong phòng, Mạc Thanh Tuyết cũng vừa đi xuống lầu, cô ta trang điểm lòe loẹt, nhìn rất kiều diễm, khi vừa thấy Mạc Thanh Yên, sắc mặt cô ta liền thay đổi, "Sao chị lại ở đây?"

Mạc gia chỉ có một tiểu thư là cô, Mạc Thanh Yên muốn quay lại, đừng nằm mơ.

Mạc Thanh Yên cười nhạt, "A, đây cũng là nhà của chị, em gái quên rồi sao."

"Chị..."

Sắc mặt Mạc Thanh Tuyết càng ngày càng trắng, cô ta hung hăng liếc mắt nhìn thím Thích, "Tổ yến của tôi cô nấu chưa hả? Còn đứng ngây người ở đó làm gì?"

Cô ta rất hung dữ với người dưới, cho nên thím Thích cũng rất sợ cô ta, rồi nhanh chóng chạy xuống phòng bếp.

Mạc Thanh Yên nhìn thấy bộ dạng thím Thích rời đi, trong lòng không tránh khỏi tức giận. Dù sao thím Thích cũng lớn tuổi như vậy, Mạc Thanh Tuyết lại dám hét lên với cô. Không khỏi nhếch môi, con ngươi nhiễm màu u ám.

"Hừ!"

Cô đi về phía thư phòng, Mạc Thanh Tuyết đi theo, "Mạc Thanh Yên, ông nội mới đi viện về, chị đừng đến làm ông tức giận. Sức khỏe ông như vậy cũng là vì chị đấy."

Dáng người mảnh khảnh của Mạc Thanh Yên dừng lại, rồi quay mặt lại. "Chuyện năm đó, cô còn rõ hơn tôi, cho nên đừng giả bộ trước mặt tôi nữa."

Mạc Thanh Yên nói xong, liền đẩy cửa thư phòng bước vào, Mạc Thanh Tuyết muốn theo vào, nhưng tính khí ông Mạc cô biết, nắm đến cửa liền bỏ tay ra, chỉ có thể tức giận xoay người đi, đợi cô ở phòng khách.

Mạc Thanh Yên bước vào thư phòng, ông Mạc nhìn thấy cô, "Tiểu Yên, con về rồi."

"Ông nội..."

Mạc Thanh Yên nhanh chóng bước đến, từ phía sau cúi xuống nhìn lên bàn. Không kinh ngạc mà tán thưởng, "Chữ ông nội viết càng ngày càng điêu luyện, tiểu Yên nhất định phải móc lên treo ở trong nhà."

"Ha ha ha..."

Ông Mạc bị chọc cho cười rất vui vẻ, sau đó buông chiếc bút lông trong tay ra.

"Cái miệng của con càng ngày càng ngọt đấy." Khúc mắc giữa ông Mạc và Mạc Thanh Yên đã được giải tỏa, chuyện năm đó ông cũng đã điều tra, biết được nha đầu này trong sạch, đã bị người khác hãm hại. Người đó ông cũng đã trừng trị rồi, hơn nữa mấy năm mất tích của Mạc Thanh Yên ông đã rất áy náy, cho nên giờ muốn yêu thương cô gấp bội.

Sau khi cô cùng ông Mạc viết xong mấy chữ, chú Thích đến để cho ông uống thuốc nghỉ ngơi, Mạc Thanh Yên liền rời khỏi thư phòng.

Đứng ở góc trên lầu hai, Mạc Thanh Tuyết nói chuyện với người trong điện thoại: "Hiện giờ cô ta đã xuất hiện rồi, cô hẹn cô ta ra ngoài, theo kế họach của chúng ta mà tiến hành."

Mạc Thanh Yên mới đi chưa được mấy bước, điện thoại lại vang lên. Cô lấy điện thoại ra, là một số lạ, cô liền nghe điện thoại.

"Alo?"

"Tiểu Yên, đúng là cô sao?"

Giọng nói hưng phấn của một cô gái, Mạc Thanh Yên chuyển động mắt, cảm thấy giọng nói này rất quen thuộc.

"Cô là?"

"Tiểu Yên, tôi là Lưu Nguyệt Nguyệt, cô quên cả người bạn thân này sao, cô có biết tôi nhớ cô nhiều như thế nào không."

Lưu Nguyệt Nguyệt? Trước đây đúng là bạn thân cô, cô vô cùng tin tưởng Lưu Nguyệt Nguyệt.

Nhưng cuối cùng thì sao, chuyện năm đó, cô ta cũng không thoát khỏi liên quan. Khuôn mặt xinh đẹp của cô hiện lên vẻ lãnh đạm, cô không tìm cô ta mà cô ta đã tự tìm tới cửa.

"Nguyệt Nguyệt, đúng là đã lâu không gặp."

Cô muốn xem xem cô gái này rốt cuộc muốn chơi trò gì, cô của bây giờ không phải là Mạc Thanh Yên ngốc nghếch thuần khiết như trước nữa.

Chương 22: Kế hoạch của Mạc Thanh Tuyết (2)

" Tiểu Yên, giờ cô có rảnh không? Có mấy người rất nhớ cô, muốn gặp cô."

Trước mắt Mạc Thanh Yên hiện lên đám người cùng nhau chơi đùa năm đó, thân phận của họ đều không đơn giản, đều là thiên kim và công tử của các đại gia. Lúc ấy cô cho rằng họ đều rất tốt với cô.

Nhưng trong lòng họ thật sự không phải tốt với cô, bởi vì Mạc Thanh Tuyết luôn khiến đám người đó nghĩ cô xấu, cô cũng không biết, sau đó còn bị họ ghét bỏ.

Khi cô gặp chuyện, cô đi tìm bọn họ, không một ai giúp cô, lúc đó cô mới biết. Mình ngay cả bạn thân cũng không có, bạn bè trước đây chỉ là lợi dụng nhau mà thôi.

"Được, mọi người ở đâu? Tôi đến tìm mọi người."

Mạc Thanh Tuyết thấy cô không hề hoài nghi mà đồng ý đi, trong lòng mừng thầm.

Nói thầm: "Mạc Thanh Yên, chị vẫn chỉ là một kẻ ngốc mà thôi, sau này tôi nhất định sẽ khiến chị khó chịu, tôi sẽ đùa chị tới chết."

Mạc Thanh Yên lái chiếc xe màu đỏ chạy tới chỗ mà Lưu Nguyệt Nguyệt nói.

Mấy người trên lầu hai quán bar nhìn thấy chiếc siêu xe màu đỏ chạy tới, không khỏi thò đầu ra xem.

"Lục Phong, chiếc xe này không phải anh rất thích sao" Sao vẫn chưa đặt được vậy.

Kỷ Vi loạng choạng cầm ly rượu trong tay, vẻ mặt cười nhạo. Lục Phong lập tức biến sắc, ở Lâm Thành, Lâm gia cũng được coi là đại phú, nói như vậy hắn cảm thấy thật mất mày.

" Hừ ngươi biết cái gì, đây là bản giới hạn trên toàn thế giới, chỉ có ba chiếc, có tiền cũng chưa chắc đã mua được." Trương Lạc Trần mặc áo sơmi trắng, nhìn đường nẻt cũng rất thanh tú. Hắn nhìn chằm chằm vào cô gái bước xuống xe đấy, sau đó lạnh giọng nói.

" Là Mạc Thanh Yên."

Lưu Nguyệt Nguyệt nhìn qua, nhìn thấy bóng dáng màu tím nhạt, đáy lòng không hờn giận một hồi.

Không ngờ chính là cô, hơn nữa cô của hiện tại bất luận là dáng vẻ hay diện mạo đều vô cùng say đắm lòng người.

Hơn nữa phong cách xung quanh hoàn toàn không giống nhau, cô trước kia chỉ là một đại tiểu thư, tính tình rất tốt, nhưng mọi người đều kinh hãi, bắt nạt cô.

Cô không trách Trương Lạc Trần, "Cô ta còn dám liếc nhìn cô."
Trước kia Mạc Thanh Yên theo đuổi Trương Lạc Trần rất lâu, mà Trương Lạc Trần lại thích cô, cho nên Lưu Nguyệt Nguyệt ở trước mặt Mạc Thanh Yên luôn có cảm giác tốt. Thậm chí, cô lại còn được những người con trai thích hơn cô ta.

Mà giờ phút này nhìn thấy cô đẹp như vậy, trong lòng không thể tiếp thu được..

Con ngươi đăm chiêu sắc nét, cảnh cáo nói: "Các người đợi diễn cho tôi xem xong chưa, hôm nay nếu như không hoàn thành nhiệm vụ, để xem tiểu Tuyết trừng trị các người như thế nào."

Tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt, trong lòng đương nhiên nghe lời. Dù sao Mạc gia so với bất cứ nhà nào vẫn có tiền có thế hơn, hơn nữa quan hệ giữa Mạc Thanh Tuyết và Lệ Đình Tuyệt, bọn họ đều muốn nịnh bợ Lệ Đình Tuyệt, cho nên không dám đắc tội với cô ta.

Mạc Thanh Yên lên lầu hai, bóng dáng nhỏ nhắn của cô xuất hiện. Lưu Nguyệt Nguyệt liền tiếp đón,

"Tiểu Yên, thật nhớ cô!"

Cô ta ôm lấy cô, nhưng trong đáy mắt lại là sự ghen ghét đố kị, Mạc Thanh Yên thật sự thay đổi, đẹp đến mức ngạt thở.

Mạc Thanh Yên cười nhạt, "Mọi người đã lâu không gặp!"

Khi Trương Lạc Trần nhìn thấy Mạc Thanh Yên, hai mắt sáng lên. Cô thật sự quá đẹp, hơn nữa khí chất hoàn toàn không giống trước đây. Năm đó cô theo đuổi hắn, hắn chỉ cảm thấy buồn cười. Cảm thấy cô thật ngốc, không xứng với mình.

Nhưng hôm nay chỉ liếc nhìn, hắn đã bị cô mê hoặc. So với Lưu Nguyệt Nguyệt bên cạnh cô, Lưu Nguyệt Nguyệt không bằng một nửa cô. Hơn nữa Mạc gia còn có thế lực hơn Lưu gia.

Trong nháy mắt, trong lòng hắn có một suy nghĩ, hắn muốn có được cô gái này.

Chương 23: Một đám hề

Mạc Thanh Yên ôm bọn họ, Lưu Nguyệt Nguyệt thấy Mạc Thanh Yên ôm Trương Lạc Trần, trong lòng cảm thấy khó chịu. Không khỏi cắn răng, cô ta nhất định phải khiến Mạc Thanh Yên biến mất mới được.

Nếu không biến mất cũng khiến cho cô thân bại danh liệt, xem cô làm sao có thể khiêu gợi đàn ông.

Cả nhóm ngồi xuống, Lưu Nguyệt Nguyệt bưng chén rượu lên, "Chào mừng cô trở về."

Sau đó bọn họ cùng uống, Mạc Thanh Yên nhẹ nhàng uống một ngụm nhỏ. Nhìn thấy Lưu Nguyệt Nguyệt đang nhìn Kỷ Vi, cô cũng không lên tiếng liếc nhìn Kỷ Vi. Nha đầu đó cắt tóc ngắn, mặc bộ quần áo con trai.

Vẫn như cũ, cô thích con gái, có lẽ là có một chân với Lưu Nguyệt Nguyệt.

"Tiểu Yên, năm đó nghe nói cô nhảy xuống biển, chúng tôi đều buồn lắm."

Bị mọi người nói chuyện tự sát năm đó, cũng không phải chuyện tốt đẹp gì. Nhưng Mạc Thanh Yên cũng không phải là kẻ ngốc đơn giản trước đây, không khỏi mỉm cười.

"Đó chỉ là lời đồn thôi, năm đó tôi chỉ đến nhà bà ngoại thôi, suốt năm năm chỉ ở thành phố. Chuyện năm đó, ông nội tôi cũng đã điều tra, mọi người không tin, có thể đi hỏi ông."

Trước khi trở về, tất cả mọi chuyện ở đây cô đều điều tra rõ ràng. Năm đó sau khi cô rời đi, ông Mạc cũng đã sai người đi điều tra. Tuy không bắt được kẻ xấu thật sự, nhưng kẻ chết thay này cũng giải tỏa được nỗi oan cho Mạc Thanh Yên.

Lưu Nguyệt Nguyệt và Kỷ Vi đều không ngờ, đồ ăn hại năm đó lại có thể lý trí như vậy. Liếc mắt nhìn nhau, biết không chiếm được ưu thế, Lưu Nguyệt Nguyệt nhanh chóng đỡ lời.

"Vi Vi, đó chỉ là lời đồn, chúng ta phải tin tưởng tiểu Yên không phải loại người xằng bậy đó."
Tất cả mọi người đều cười nói: "Đúng vậy, tiểu Yên của chúng ta thuần khiết nhất, nếu không phải bị người khác hại, sao có thể có những lời gièm pha như vậy được."

Dường như tất cả mọi người đều tin tưởng cô, nhưng Mạc Thanh Yên biết. Những người đó đều giả tạo, không ai thật lòng với cô cả.

Trương Lạc Trần thấy người đẹp có cái cổ thon dài, đôi môi hồng xinh đẹp, hai mắt chuyển động, không khỏi nuốt nước bọt. Cho dù bị mọi người vây hỏi nhưng cô vẫn bình tĩnh đáp trả.

Thật sự thu hút lòng người, con ngươi cũng nhiễm một màu xám xịt.

Mạc Thanh Yên nhìn mấy người, tán gẫu, kể những kỷ niệm mấy năm này.

"Em gái tôi đâu, trước đây nó thích nhất là chơi với mọi người mà."

Sắc mặt Lưu Nguyệt Nguyệt khẽ thay đổi, kế hoạch hôm nay không thể để Mạc Thanh Yên biết. Cô ta liền đáp: "Tiểu Tuyết đã rất lâu rồi không gặp chúng tôi, có lẽ là trách chúng tôi năm đó không giúp cô." Nghe thấy lời này của Lưu Nguyệt Nguyệt, Mạc Thanh Yên cười nhạt, quả nhiên Lưu Nguyệt Nguyệt và Mạc Thanh Tuyết đi trên cùng một con đường, bằng không sao lại che chở cho cô ta như vậy.

Lục Phong đứng lên, "Tôi dẫn mọi người đến một nơi rất hay, không ai được phép không đi, bằng không chính là trứng ung."

"Xem ai sợ ai?" Người khác phụ họa theo.

Mạc Thanh Yên biết đây mới là mục đích của họ, vốn muốn từ chối. Lại bị Lưu Nguyệt Nguyệt nắm lấy, "Tiểu Yên càng không thể không đi, tất cả những tiết mục hôm nay đều chuẩn bị cho cô, không thể làm tổn thương tấm lòng tình bạn cũ của chúng tôi được."

"Đúng vậy, tiểu Yên nhất định phải tham gia."

Trương Lạc Trần nhìn chằm chằm vào cô, "Đi đi, đừng để mọi người mất hứng."

Cảm nhận được ánh mắt của Trương Lạc Trần rõ ràng có ý với cô. Nghĩ lại năm đó, cô đi theo sau hắn mà hắn còn không thèm liếc nhìn cô. Ngược lại lại khiến cô không khỏi cắn răng.

Lúc này nhìn Trương Lạc Trần, cảm thấy mình năm đó đúng là mắt mù, sao có thể thích hắn được chứ. Mặt thì trắng, lại rất đa tình, giống kẻ ăn trong bát lại nhìn vào nồi.

"Có điều..."

Mắt cô chuyển hướng, cho dù bọn họ tính toán thế nào, đợi lúc nữa sẽ để họ đấu tranh nội bộ.

Chương 24: Chơi với các người tới cùng

Mấy người ra khỏi quán bar, trời cũng đã tối. Mạc Thanh Yên không ngờ, ở cùng họ đã mất cả ngày như vậy.

Lục Phong rất muốn thử siêu xe đó, vì thế liền chạy tới, "Tiểu Yên, để tôi lái xe cho."

Mạc Thanh Yên lại hướng mắt nhìn Trương Lạc Trần, mà mắt hắn tràn đầy thâm tình.

"Lạc Trần, anh tới đây, chúng ta đã lâu không gặp, tôi muốn nói chuyện với anh."

Mắt cô hơi chuyển, con ngươi như muốn khiêu gợi, khiến Trương Lạc Trần hoàn toàn quên mất Lưu Nguyệt Nguyệt đang ở bên cạnh.

"Được, tôi rất vinh hạnh."

Sắc mặt Lưu Nguyệt Nguyệt thay đổi, hai tay nắm lấy váy, trừng mắt nhìn Trương Lạc Trần. Nhưng trong mắt hắn đã không có cô, liền đi theo Mạc Thanh Yên.

Kỷ Vi nắm lấy Lưu Nguyệt, "Bảo bối, còn có tôi ở đây."

Lưu Nguyệt Nguyệt cố nén lòng mình, nghĩ tới kế hoạch tối nay, có thể thấy Mạc Thanh Yên chết.

Cô liền nhẫn nhịn và sau này Trương Lạc Trần chỉ có thể là của một mình cô.

Lục Phong không vui, mắng: "Túm cái gì mà túm, chỉ là một chiếc siêu xe thôi, ai còn không có chứ."

Trên xe, Trương Lạc Trần lái xe, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Mạc Thanh Yên.

"Xe này trên thế giới chỉ có ba chiếc, cô sao có được nó vậy, thật là lợi hại."

Mạc Thanh Yên thản nhiên đáp, "Anh hai tôi tặng."

Tư Đồ Thiên rất thích xe, cho nên chỉ cần cô muốn loại xe nào là anh ta có thể cho cô. Năm năm này, cô sinh sống bên ngoài, quả thật rất vui vẻ, bởi vì bốn anh chị đều rất yêu quý cô. Con cô cũng là do cha nuôi nuôi lớn, cô căn bản không mất gì. Sinh sống ở bên ngoài đối với cô rất quan trọng, vô cùng quan trọng.

"Anh hai? Không phải cô có em gái là Mạc Thanh Tuyết sao?" Hơn nữa là em họ.

Trương Lạc Trần nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ vào vô lăng. Dường như cố gắng hỏi thăm, còn Mạc Thanh Yên khẽ nhếch miệng cười.

"Anh bên nhà bà ngoại tôi, có điều, anh rất quan tâm đến chuyện của tôi?"

Cô muốn hỏi ra hành trình từ miệng người đàn ông này, cũng để tiện chuẩn bị, ít nhất sẽ không phải bị động.

Trương Lạc Trần cảm thấy cơ hội đã đến rồi, "Tiểu Yên, kỳ thật tôi vẫn luôn thích cô, nhưng không dám tiếp cận cô, mà cô và Lệ gia lại có hôn ước, cho nên tôi..."

Mạc Thanh Yên quay mặt lại, trên mặt lộ ra ý cười vui vẻ.

"Lạc Trần, hóa ra là vì như vậy, tôi hiểu rồi." Nụ cười trong sáng này khiến mọi người đàn ông đều không chịu được, chứ đừng nói đến công tử đào hoa Trương Lạc Trần này. Hắn chơi đùa với rất nhiều cô gái, nhưng người như Mạc Thanh Yên thì chưa từng thử qua.

Hắn thò tay qua, muốn đặt lên đùi Mạc Thanh Yên. Mạc Thanh Yên dịch chuyển không tiếng động,

"Anh chú ý lái xe đi, tôi không muốn chết đâu."

Trương Lạc Trần nở nụ cười, "Cô vẫn rụt rè như vậy, có điều, tôi thích."

Mạc Thanh Yên quay mặt nhìn về phía cửa sổ, thu lại nụ cười, người đàn ông này thật sự rất xấu.

"Đúng rồi, Lạc Trần, giờ chúng ta đi đâu vậy? Bọn họ có phải cố ý làm khó tôi không?"

Việc này, cô cố ý giả bộ trước mặt Trương Lạc Trần, Trương Lạc Trần nghe thấy vậy thì ngây người.

"Cô đều biết sao?"

"Tôi có phải ngốc đâu, có điều tôi biết anh không giống bọn họ, anh thật sự thích tôi, đúng không?"

Cô chớp nhẹ mắt làm nũng khiến Trương Lạc Trần không thể tự chủ được, trái tim cũng nhộn nhịp.

"Đúng vậy, tôi thật lòng với cô, thật sự thật lòng."

"Vậy, kế hoạch của họ là gì?."

Trương Lạc Thần nghĩ ngợi, ôm người đẹp quan trọng hơn, vì thế mặc kệ. Hắn đã kể toàn bộ đầu đuôi kế hoạch cho cô, ánh mắt Mạc Thanh Yên nhìn về nơi xa. Thầm nói trong lòng: "Mạc Thanh Tuyết, cô thật độc ác."

Chương 25: Mỹ nhân kế

Khi xuống xe, Trương Lạc Trần nắm lấy eo cô và thì thầm: "Cô yên tâm, tôi sẽ bảo vệ cô."

Mạc Thanh Yên liếc nhìn hắn, lời người đàn ông này nói, cô ta không hề tin.

Cảm giác an toàn đến từ sức mạnh của bản thân, một người đàn ông như hắn mãi mãi không thể khiến người khác cảm thấy an toàn.

Cô khẽ gật đầu, "Ừ."

Nhìn thấy Lưu Nguyệt Nguyệt đến, hắn nhanh chóng buông tay, Mạc Thanh Yên mới cảm thấy thoải mái. Thân thể người đàn ông này rất gần, cô còn muốn đá bay hắn đi.

Lưu Nguyệt Nguyệt dồn nén tất cả ghen tị lại, thân thiết lại với Mạc Thanh Yên.

"Ở đây thật vui, có cả những màn trình diễn tuyệt vời."

Mạc Thanh Yên nghe thấy vậy, trong lòng không khỏi ớn lạnh. Bọn họ bắt tay nhau hại cô. Không chỉ giải quyết được cô, mà còn có rất nhiều tiền. Đó là tiền bán cô, thực sự rất độc ác.

Bạn thân như vậy thật kinh khủng.

Nhìn thấy ánh mắt phấn khích của họ, không coi trọng cuộc sống của một người.

Cô ấy thật kinh tởm với những người này, đồng thời trong lòng cô cũng âm thầm tính toán, cô muốn họ nếm trải sự đáng thương khi bị chà đạp.

Mấy người đã đến một hộp đêm, sau đó đi qua cánh cửa tối của cầu thang, vào trong tầng ngầm. Bên trong rất lớn, ánh sáng khi sáng khi tối, giống như địa ngục.

Khi Mạc Thanh Yên đang nghĩ như vậy, có người đột nhiên lên tiếng.

"Chào mừng đến với địa ngục trần gian." Mạc Thanh Yên ngây người, hóa ra là địa ngục.

Lưu Nguyệt Nguyệt ôm cô chặt hơn, như thể sợ cô sẽ chạy trốn vậy.

Ánh mắt cô tìm kiếm bên trong và khi cô nhìn thấy người đàn ông cao lớn, mạnh mẽ, liền nháy mắt với hắn.

Người đàn ông hướng ánh mắt về phía Mạc Thanh Yên, rồi nhẹ nhàng gật đầu, tỏ vẻ sự hài lòng.

Mà bọn Lục Phong ở phía sau cũng có chút phấn khích.

"Sắp bắt đầu rồi, chúng ta ngồi xuống uống chút gì trước đi, đợi lúc nữa vui quá, chắc chắn sẽ chết khô mất.

Lục Phong nói, rồi đi đến quầy bar lấy một vài chai cocktail, đưa nó cho Mạc Thanh Yên, Mạc Thanh Yên cầm lấy. Sau đó, nhìn Trương Lạc Trần và anh ta gật nhẹ đầu và chứng tỏ rượu này có vấn đề.

Trương Lạc Trần vì đêm nay có thể ngủ cùng Mạc Thanh Yên nên đã giúp cô. Vì vậy, anh ấy chỉ và nói: "Hãy nhìn xem, đó là Giang Bá, tôi nghe nói anh ấy rất mạnh mẽ." Mắt mọi người đều bị cuốn hút, Mạc Thanh Yên nhanh chóng đổ cốc rượu và đổi cốc của Lưu Nguyệt Nguyệt.

Rồi không tiếng động cầm chai rượu của cô ta lên và nhấp một ngụm. Những người khác nhìn thấy, trong lòng vô cùng hưng phấn.

"Mạc Thanh Yên, đêm nay sẽ để cô chết trong tay người đàn ông đó."

Bọn Lưu Nguyệt Nguyệt đã bán Mạc Thanh Yên cho nhà vô địch quyền anh mạnh nhất ở đây. Người đàn ông rất biến thái và thích chơi kích thích. Nhiều phụ nữ bị anh ta chơi đến chết và cảnh đó rất đau khổ. Vì vậy, Mạc Thanh Tuyết đã lên kế hoạch như vậy. Chỉ muốn loại bỏ hoàn toàn Mạc Thanh Yên.

Uống hết chai rượu, Lưu Nguyệt Nguyệt và Kỷ Vi giữ Mạc Thanh Yên. "Tiểu Yên, chúng tôi đưa cô đi thay quần áo."

Mạc Thanh Yên nhìn Kỷ Vi và Lưu Nguyệt Nguyệt, rồi gật nhẹ đầu. Lưu Nguyệt Nguyệt chỉ đứng dậy, có chút không rõ ràng. Cô lắc đầu và cảm thấy có gì đó không ổn.

Khi tới phòng nghỉ, Lưu Nguyệt Nguyệt không chống đỡ được mà ngã xuống đất, Kỷ Vi đến dìu cô ta. Mạc Thanh Yên đánh hắn một chưởng từ phía sau, khiến hắn choáng váng, hai người đều ngã xuống thảm.

Mắt Mạc Thanh Yên tối lại, "Bổn tiểu thư tiễn các ngươi tới đây, sống hay chết là do tạo hóa của các người."

Cô rời khỏi phòng nghỉ, Mạc Thanh Tuyết trốn trong bóng tối, mắng thầm.

"Đúng là phế liệu."

Cũng may cô ở đây, bằng không tất cả đều vô ích. Cô ta chuẩn bị thực hiện phương án, liền cầm điện thoại bấm một dãy số

"Cướp dây chuyền của cô ta, tiến hành theo kế hoạch."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau