LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Hắn không phải là chồng con

Editor: Waveliterature Vietnam

Thế nhưng hắn càng ôm chặt cô, càng phát hiện ra cô không thích hợp. Thân thể nhỏ nhắn của cô run lẩy bẩy, ẩn ẩn có thể nghe thấy tiếng kêu đau khe khẽ của cô.

Lệ Đình Tuyệt nâng khuôn mặt của cô từ trong ngực lên, nhìn thấy trên trán cô đều là mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại.

"Tiểu Yên, em làm sao vậy?"

Mạc Thanh Yên cắn môi đến trắng bệch, tay ôm bụng, rất khó nhọc nói.

"Đau, đau bụng quá."

Lệ Đình Tuyệt thấy cô khó chịu như vậy, đưa tay xoa giúp cô: "Sao vậy?"

Thế nhưng không kịp trả lời Mạc Thanh Yên đã hôn mê bất tỉnh. Lệ Đình Tuyệt vội vàng bật dậy, ôm lấy cô chạy ra ngoài.

Đến bệnh viện gần nơi này nhất, hắn ôm Mạc Thanh Yên đi vào, y tá không kiên nhẫn lạnh lùng nói.

"Đăng ký trước đã."

Lệ Đình Tuyệt thấy cô vẫn không tỉnh lại, vốn đã sốt ruột, nghe thấy câu nói không chút trách nhiệm này, nhất thời không áp chế được lửa giận.

"Hiện tại tình trạng của cô ấy không tốt lắm, trước xem bệnh nhân đã."

Sau đó mặc kệ ý tá ngăn cản, trực tiếp bế cô vào phòng khám bệnh, bác sĩ là một người phụ nữ trung niên. Nhìn thấy người xông vào, liền hỏi: "Có chuyện gì, chưa gọi tên không được tiến vào."

Lệ Đình Tuyệt đặt Mạc Thanh Sương lên giường bệnh, vẻ mặt lạnh lùng túm lấy bác sĩ.

"Cô ấy bị ngất, mau khám cho cô ấy, nếu cô ấy có chuyện gì, tôi sẽ không để yên cho bà đâu."Con ngươi tà khí của hắn đều là lửa giận, hơn nữa hắn rất cao, lúc bắt lấy bà ta đẩy về phía Mạc Thanh Yên dùng lực rất mạnh. Bác sĩ nhất thời bị dọa, chuyện bác sĩ bị người nhà bệnh nhân tấn công là chuyện thường được đưa tin.

Vì thế giọng nói cũng mềm xuống: "Tôi...Tôi...bây giờ sẽ khám cho cô ấy."

Y tá chạy vào: "Bác sĩ Lư, là anh ta cố tình xông vào."

Bác sĩ Lư khoát tay để cho y tá đi ra ngoài, đôi mắt thâm trầm của Lệ Đình Tuyệt nhìn chằm chằm khiến bà suýt nữa không chịu nổi. Người đàn ông này tuy rằng rất đẹp trai, nhưng mà dáng vẻ nghiêm mặt quả thật rất dọa người.

Vì thế nhắc nhở hắn: "Tôi muốn khám bệnh cho cô ấy, anh trước hết ra ngoài chờ đi."

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng đáp: "Cô ấy là vợ tôi."

Ý là không có việc gì, bác sĩ Lư hiểu ý gật đầu. Bà kéo quần Mạc Thanh Yên xuống, lông mày hơi nhíu lại.

"Không có chuyện gì, chỉ là kinh nguyệt đến, sau đó bị tụt huyết áp."
Mạc Thanh Yên lúc này vừa mới tỉnh lại, cô có chút xấu hổ kéo quần lên. Bác sĩ cười cười: "Cô gái, tình trạng của cô có chút không bình thường, máu ra quá nhiều. Mỗi lần đều bị như vậy sao?"

Bởi vì kéo mành, cho nên cô không biết Lệ Đình Tuyệt đang ở bên ngoài.

"Vâng, cháu mang thai là thai ba, hơn nữa lúc sinh xuất huyết nhiều, từ lúc đó về sau kinh nguyệt đều không bình thường."

Mỗi lần đều đau gần chết, hơn nữa lượng máu ra nhiều đến dọa người.

Bác sĩ kiểm tra xong, cởi găng tay vứt vào thùng rác.

"Được rồi, cô đi siêu âm xem xem, tránh xảy ra bệnh gì không biết."

Bác sĩ từ phía trong vén rèm lên, nhìn Lệ Đình Tuyệt, người đàn ông này đẹp trai thì đẹp trai đấy, nhưng mà cũng không hiểu phụ nữ. Vì thế chỉ chỉ bàn làm việc của mình: "Anh lại đây, tôi có việc dặn dò."

Lệ Đình Tuyệt liếc mắt nhìn về phía sau rèm. Hóa ra cô từng trải qua những điều này, khiến người khác càng đau lòng.

Hắn đi qua, ngồi đối diện bác sĩ, ánh mắt lạnh lùng nhìn bác sĩ Lư, bà đang đánh đơn thuốc trên máy tính.

"Anh là chồng cô ấy, cô ấy mạo hiểm tính mạng để sinh con cho anh, cho nên hãy đối tốt với cô ấy một chút." Thấy Lệ Đình Tuyệt luôn một vẻ lạnh lùng, chắc không biết chăm sóc vợ mình như thế nào.

"Vậy….cô ấy như vậy….Tôi nên làm như thế nào?"

Thấy thái độ học hỏi khiêm tốn của hắn như vậy, bác sĩ nở nụ cười: "Đừng để cô ấy ăn đồ chua cay kích thích, chủ yếu nên ăn mấy món thanh đạm. Còn có trong chuyện phòng the, cần phải chú ý cảm thụ của cô ấy."

Mạc Thanh Yên đã sớm nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ rồi, cho nên cho dù đầu óc choáng váng, cô vẫn cố xuống giường.

"Bác sĩ, anh ấy không phải là chồng con."

Chương 207: Đưa cô đi khám bệnh

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt nghe thấy giọng cô, liền đi qua ôm lấy cô vào lòng: "Sao em lại xuống giường, nghỉ ngơi cho tốt đi."

Lúc nói chuyện với cô, khuôn mặt Lệ Đình Tuyệt ấm áp như gió xuân tháng ba.

Bác sĩ Lư có chút xấu hổ, hóa ra không phải chồng, đời sống cá nhân của nam nữ bây giờ thật là loạn, bà cũng không nói nhiều nữa.

"Cầm đi làm siêu âm đi."

Lệ Đình Tuyệt cầm lấy tờ giấy, ôm lấy Mạc Thanh Yên. Cô đẩy hắn một cái: "Tôi có thể tự đi."

Thế nhưng người đàn ông nào đó lờ đi, không có ý muốn nghe lời cô. Mà trái tim Mạc Thanh Yên hoàn toàn bị sưởi ấm rồi, tựa vào trong lòng hắn.

"Tôi đã từng sinh con, anh thật sự không để ý sao?"

Nếu là người đàn ông khác, nghe được những lời cô vừa nói, có thể sớm đã quay đầu bước đi. Mà hắn lại quan tâm, lo lắng cho cô như vậy. Lòng cô bị chấn động mãnh liệt rồi.

"Đó không phải là lỗi của em, hơn nữa bọn chúng đáng yêu như vậy, không có gì phải để ý."

Mạc Thanh Yên nở nụ cười, cười vô cùng ngọt ngào, đây là câu nói hay nhất mà cả đời này cô từng nghe. Chỉ có hắn hiểu cô, chỉ có hắn biết trong quá khứ cô là bị người ép buộc.

Siêu âm xong Mạc Thanh Yên đi vệ sinh, Lệ Đình Tuyệt trở lại phòng khám của bác sĩ.

Bác sĩ Lư cầm kết quả siêu âm, lắc lắc đầu, sau đó nói qua tình hình một lượt. Vẻ mặt của Lệ Đình Tuyệt lạnh băng, tựa như ác ma từ địa ngục, ánh mắt cũng âm trầm đến dọa người.

Hai tay hắn nắm thành quyền, cuối cùng cảnh cáo bà."Chuyện này không được phép nói cho cô ấy biết, bất luận ai cũng không thể nói."

Bác sĩ Lư gật gật đầu: "Đây là chuyện riêng tư của bệnh nhân, anh yên tâm đi."

Nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt rời đi, bác sĩ Lư khẽ thở dài, người đàn ông này cũng coi như là người tốt.

Trở lại ôn tuyền sơn trang, Lệ Đình Tuyệt ôm cô về phòng. Mạc Thanh Yên nhìn hồ nước nóng trong phòng, lạnh nhạt cười.

"Đáng tiếc hôm nay em không thể xuống nước."

Lệ Đình Tuyệt đặt cô ở lên giường, kéo chăn đắp cho cô: "Lần sau tôi lại dẫn em đến."

Sau đó liền đi ra ngoài. Mạc Thanh Yên tưởng là hắn về phòng, vì thế nắm chặt chăn, bụng vẫn còn rất đau, nhưng so với lúc nãy đã đỡ hơn nhiều. Nghĩ đến kết quả siêu âm, cũng không biết tình hình thế nào.

Tuy rằng Lệ Đình Tuyệt nói hết thảy đều bình thường, chỉ là sau này không được ăn cay nữa. Chẳng lẽ là do hôm nay cô ăn quá nhiều đồ chua cay rồi? Đây cũng là một thói quen của cô, càng đến gần kỳ kinh nguyệt miệng lại càng nhạt, vì vậy đặc biệt thích ăn cay.Cho đến bây giờ đều không quản được cái miệng của mình, đau cũng là đáng đời.

Lúc Mạc Thanh Yên mơ mơ màng màng, bỗng cảm giác được trên bụng ấm ấm, thật thoải mái. Đột nhiên mở mắt, nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt ngồi ở bên giường.

"Ngồi dậy, uống hết cái này rồi ngủ tiếp."

Cô cầm lấy túi chườm nóng, mỉm cười hỏi: "Mùa này anh lấy đâu ra túi chườm nóng vậy?"

Lệ Đình Tuyệt giúp cô để túi chườm nóng lên bụng: "Như vậy có phải sẽ thấy thoải mái hơn nhiều không? Còn đau không?" Thanh âm trầm thấp ấm áp.

Bà bác sĩ kia cũng thật là, ngay cả thuốc giảm đau đều chưa cho, còn nói uống nhiều thuốc này không tốt cho thân thể cô. Cho nên hắn chỉ có thể lên mạng tra một chút sau đó đi chuẩn bị mấy thứ này.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên nhăn lại, nhưng trong lòng lại ấm áp, ấm áp như túi chườm nóng trên bụng bây giờ vậy.

"Ừ, đỡ hơn nhiều rồi."

Lệ Đình Tuyệt đưa bát gừng nấu với nước đường đưa đến trước mặt cô, cô cười tiếp lấy, sau đó uống hết. Lệ Đình Tuyệt cầm lấy cái bát không, sau đó chỉ chỉ cái giường.

"Ngủ đi."

Đôi tay nhỏ bé của Mạc Thanh Yên ôm cổ hắn, khóe miệng mang theo ý cười, trực tiếp lắc đầu.

Sau đó cô chủ động đưa môi lại, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn. Đây là lần đầu tiên cô chủ động như vậy, Lệ Đình Tuyệt sao có thể dễ dàng buông tha. Bàn tay lớn vòng qua, hóa bị động thành chủ động, cuốn lấy lưỡi của cô vào trong miệng.

Chương 208: Yêu rồi

Editor: Waveliterature Vietnam

"Lệ Đình Tuyệt, không được, hôm nay không được."

Dường như sau khi bị hắn hôn qua, hai người vận động một chút như vậy, bụng của cô liền tốt hơn nhiều rồi. Mà Lệ Đình Tuyệt sau khi nghe thấy lời của cô, ngẩng đầu lên.

Nhìn bộ dáng của cô lúc này, vai áo rớt xuống, lộ ra xương quai xanh. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, hai mắt mơ màng, thật sự rất mê người. Hắn hít thở nặng nề, sau đó trở mình, ôm cô vào lòng.

"Thế nhưng, anh rất khó chịu, rất muốn."

Mạc Thanh Yên cắn môi, lời nói như vậy, cô lần đầu tiên nghe được. Hơn nữa còn là từ trong miệng của người đàn ông như Lệ Đình Tuyệt nói ra, mặt càng thêm nóng như đốt.

"Thế nhưng, em tới tháng rồi, anh biết đó."

Bàn tay nhỏ nhắn của cô đang níu lấy áo sơ mi mất trật tự của hắn, càng xấu hổ. Bàn tay nhỏ của cô không rảnh rỗi, chà đạp cái áo sơ mi ca rô của hắn.

Lệ Đình Tuyệt rất khó chịu, dù sau cái đêm năm năm trước là lần đầu tiên của hắn, từ sau đó hắn cũng chưa từng chạm qua phụ nữ. Thế nhưng sau khi nếm qua mùi vị của nữ nhân, cảm giác liền bất đồng, thời điểm nổi lên phản ứng cũng nhiều hơn rồi.

Hiện tại người yêu thích ở trong lòng, lại không thể động, thật sự là một loại dày vò, cũng là một dạng hành hạ.

"Lần sau, cho anh có được không?"

Người đàn ông nào đó cười tà khí, nói ra khỏi miệng, bởi vì thật sự muốn cô.

Mạc Thanh Yên vô cùng xấu hổ, cô chôn đầu vào trong ngực hắn, nhẹ gật đầu.

Sau đó, hai người đều cười, bao gồm quá nhiều cảm xúc, ngọt ngào, hạnh phúc, chờ mong.
Thật ra chỉ cần ôm cô ngủ, hắn đã mãn nguyện rồi, mà Mạc Thanh Yên cũng đặc biệt có cảm giác an toàn, sẽ ngủ cực kỳ ngon. Hầu như cả đêm không mộng mị, cô cũng không rõ vì sao đối với người đàn ông này lại ỷ lại nhiều như vậy.

Ngày thứ hai, hai người là bị tiếng gõ cửa làm cho bừng tỉnh.

"Bành bành bành…"

Lệ Đình Tuyệt trước mở mắt, nhìn thấy người con gái nhỏ lười biếng xoa mắt, hắn cười nhạt, hôn lên đỉnh đầu của cô một cái.

"Anh đi mở cửa."

Hắn xuống giường, mở cửa phòng. Thân trên hắn không có mặc đồ, nửa người dưới mắc một cái quần nhỏ màu xám tro, tỉ lệ cơ thể rất đẹp, nhìn ra cô gái ngoài cửa.

"Có chuyện gì?"

Thanh âm trầm thấp, là dáng vẻ lười biếng lúc mới ngủ dậy, nhưng giọng nói lại mười phần dễ nghe.
Tiểu Ngư ngây người, bộ dạng người đàn ông này thật là quá đẹp trai rồi, cơ ngực cơ bụng đều có, hoàn toàn chính là vóc người sáu múi hoàn mỹ.

Nhìn thấy cô ta ngây ngốc, Lệ Đình Tuyệt nhướn mày.

"Có chuyện?"

Tiểu Ngư cuối cùng hoàn hồn lại "A, cái đó, Lệ tổng, em là đến tìm Mạc tổng, cô ấy nên thức dậy rồi."

"Tôi sẽ kêu em ấy dậy."

Nói xong đóng cửa rầm một tiếng, Tiểu Ngư ngốc nhẹ, cảm giác người đàn ông này cũng quá tàn ác rồi, đến bộ dáng đóng cửa đều đẹp trai như vậy. Hôm qua Tiểu Yên và anh ta có phải đã làm việc đó rồi, thật khiến người hâm mộ!

Mạc Thanh Yên ngồi dậy "Là ai vậy?"

"Thư ký em."

Sắc mặt của Mạc Thanh Yên biến đổi "Nha đầu đó là nhiều chuyện nhất, nó nhìn thấy anh nhất định nghĩ hai người chúng ta…"

Từ phía sau cô vẫn chưa nói ra, Lệ Đình Tuyệt đã nhếch môi cười tà khí. Ôm cô lại, để cô ôm cổ mình.

"Em là nữ nhân của anh, cả đời này đều trốn không thoát, cho nên sớm muộn mọi người đều sẽ biết thôi."

Mạc Thanh Yên cười ngọt ngào, hôn lên môi hắn một cái. Sau đó mông bị hắn nhấc lên, hai chân càng quấn chặt lên eo hắn. Hắn hôn môi cô, cô hôn đáp lại, tóc dài trơn bóng trượt qua môi hắn, đầy ngứa ngáy.

Hai người hôn càng lúc càng sâu, càng ngày càng gấp.

Chương 209: Rất thích

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt trước buông cô ra, thanh âm khàn khàn nói.

"Tiếp tục hôn nữa anh sợ chính mình sẽ nhịn không được."

Hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau, đều nở nụ cười. Đây là lần đầu tiên Mạc Thanh Yên cảm nhận được loại cảm giác yêu thích giữa nam và nữ, cảm giác không tồi, giống như đang ngâm mình trong hũ mật vậy.

Hai người cứ ôm nhau như vậy thật lâu thật lâu, Mạc Thanh Yên mới nhắc nhở.

"Này, anh không mệt à?"

Vẫn ôm cô không buông, hắn nhìn môi cô, hơi sưng đỏ, còn có dịch thể ướt át sáng bóng. Con ngươi tà khí của hắn hơi híp lại, mang theo ý cười xấu xa.

"Môi em trông thật quyến rũ."

Vừa hôn liền khiến hắn nhịn không được, hơn nữa giống như nghiện rồi.

Mạc Thanh Yên cười càng ngọt ngào, cắn lên tai hắn một cái.

"Thả em xuống đi, đợi lát nữa bị Tiểu Ngư bắt gặp lại cười em."

Nghĩ đến thư ký của mình, thế nhưng miệng có chút rộng, nói không chừng chẳng mấy chốc tất cả mọi người đều biết, chuyện hôm qua hai người ngủ cùng nhau.

Lệ Đình Tuyệt thả cô xuống đất, cô liền chạy vào phòng tắm. Hắn hướng về phía phòng tắm nói: "Em có thể mập thêm chút nữa, anh thích em mũm mĩm hơn."

Nói xong hắn xem đồng hồ, có chuyến bay lúc mười giờ, nếu bây giờ hắn không đi sẽ không kịp. Vì thế tiến vào phòng tắm, thấy cô đang đánh răng.Hắn ôm lấy cô từ phía sau, hôn lên lỗ tai cô. Mạc Thanh Yên ngứa không chịu được. Luôn miệng cười nhưng miệng đầy bọt kem, nói chuyện không rõ. 

"Lệ, Đình Tuyệt, anh đừng nghịch."

Lệ Đình Tuyệt từ trong gương liếc cô: "Anh lập tức phải đi rồi, quay về thành phố Lâm. Ngày mai anh sẽ cùng bọn trẻ đến sân bay đón em."

Mạc Thanh Yên cuối cùng cũng đánh răng xong, cùng hắn nhìn nhau.

"Chuyện bên này anh không cần quản rồi sao?"

Thật ra Mạc Thanh Yên không biết, người nào đó xuất hiện tại cái công ty nhỏ đến không thể nhỏ hơn này hoàn toàn là vì người phụ nữ nào đó. Hiện tại mọi chuyện đã như hắn mong muốn, nên đương nhiên không thể ở lại lâu hơn nữa, thành phố Lâm còn rất nhiều chuyện cần hắn xử lý."

Còn có kết quả siêu âm kia, hắn phải biết, bác sĩ bên này chẩn đoán có chính xác không.

"Ừ, chuyện bên này anh lộ mặt một chút là xong rồi."Sau khi Lệ Đình Tuyệt rời đi, Mạc Thanh Yên đi theo người của Tú Nhi trở về khách sạn đã đặt trước đó, tiến vào đợt tranh cử thứ hai. Không có Lệ Đình Tuyệt ở đây, Mạc Thanh Yên càng biểu hiện tốt hơn.

Diệp Thanh Khuynh cùng Mạc Thanh Yên bắt tay, đối với Mạc Thanh Yên, cô ta mười phần hiếu kỳ.

Vậy mà khiến Lệ Đình Tuyệt để ý như vậy, thật sự là hiếm có. Trong mắt cô, Mạc Thanh Yên không hề có cá tính, vì sao Lệ Đình Tuyệt lại thích cô ta như vậy?

"Mạc tiểu thư, không nghĩ đến sẽ cùng cô hợp tác, hy vọng đến lúc đó có thể khiến tác phẩm của tôi bày ra hoàn mỹ một chút. Cũng đừng khiến cho Lệ tổng mất mặt, dù sao công ty của các cô là do chính anh ấy chọn."

Lời Diệp Thanh Khuynh nói hơi khó nghe, có chút khinh thường năng lực của công ty Mạc Thanh Yên bọn họ.

Mà Diệp Thanh Khuynh có chút bực mình, Lệ Đình Tuyệt để ý người phụ nữ này đến mức nào chứ, không sợ làm hỏng buổi trình diễn này sao?

Mạc Thanh Yên nhìn ra được Diệp Thanh Khuynh thích Lệ Đình Tuyệt, mà bây giờ cô cũng rất thích hắn. Cho nên lúc bắt ta cô ta cười càng ngọt ngào.

"Cho dù là vì Tuyệt, tôi cũng sẽ dốc hết toàn lực để làm tốt buổi trình diễn, thiết kế Diệp xin yên tâm."

Xuất ra tư thế của bạn gái chính thức, khiến cho cô ta biết cô mới là người phụ nữ của Lệ Đình Tuyệt, để cho cô ta không cần si tâm vọng tưởng.

Nói xong cô tao nhã xoay người, bước chân nhẹ nhàng, dáng người lả lướt, xinh đẹp khiến cho phụ nữ đều ghen tị. Thấy cô đi xa, Diệp Khuynh Thanh cắn răng.

Mạc Thanh Yên, cô đừng vội đắc ý, nếu làm hỏng thiết kế của tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua.

Cho dù bây giờ Lệ Đình Tuyệt thích cô, nhưng mà đàn ông đều là tên lăng nhăng, chờ đến lúc anh ta vứt bỏ cô, xem xem cô còn có thể đắc ý được hay không.

Chương 210: Rất nhanh sẽ phải kết hôn rồi!

Editor: Waveliterature Vietnam

Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên cùng Tiểu Ngư ký hợp đồng thành công, trở về thành phố Lâm. Trên đường Tiểu Ngư đều lải nhải nói chuyện, Mạc Thanh Yên chỉ có thể mang tấm chụp mắt ngủ. Bởi vì nha đầu kia không ngừng quay quanh chuyện của Lệ Đình Tuyệt nói không ngừng, mà còn liên tục hỏi chuyện tối qua.

"Mạc tổng... Tiểu Yên, chị ngủ rồi sao? Chị mau nói cho em biết, ngủ cùng người đàn ông đẹp trai như vậy có cảm giác gì?"

Mạc Thanh Yên: "...."

Tiểu Ngư thấy cô giống như thật sự ngủ, chỉ có thể im miệng, cảm thấy có chút thất vọng.

Ba tiếng sau máy bay hạ cánh, hai người lấy hành lý đi ra. Tiểu Ngư đẩy xe hành lý, đi theo phía sau Mạc Thanh Yên.

Rất xa đã nhìn thấy một hình ảnh tuyệt mỹ, hai đứa nhỏ cùng với người đàn ông biểu tình lạnh lùng đứng bên cạnh, hơn nữa tướng mạo mười phần khiến người chú ý, trong ngực người đàn ông còn ôm một cô bé có đôi mắt to tròn, khiến cho trái tim của mọi người đều bị hòa tan.

Cô bé giống như vừa mới tỉnh ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đôi mắt to chớp chớp nhìn chăm chú về phía cửa ra.

Tiểu Ngư thiếu chút nữa thét chói tai, bước lên vài bước: "Mạc tổng, chị nhìn kìa, Lệ tổng tới đón chị kìa, còn có cháu trai cháu gái của chị nữa, oa, bọn họ đứng cùng một chỗ thật giống như người một nhà."

Bởi vì bộ dáng đều đặc biệt xinh đẹp.

Mạc Thanh Yên lạnh nhạt cười: "Đừng nói lung tung."

Cô cầm lấy hành lý của mình: "Tự em bắt xe về nhà đi, tiền xe báo lại cho công ty."

"A, Tiểu Yên, mang em theo với!"

Nếu có thể đi cùng bọn họ, chính mình cũng biến thành một bộ phận của phong cảnh rồi, ngẫm lại đều cảm thấy vui vẻ.Nhưng Mạc Thanh Yên không muốn mang theo cô, nha đầu này nói quá nhiều, lại còn điều gì nên nói, điều gì không nên nói cô ấy cũng không biết. Chuyện của cô và Lệ Đình Tuyệt, cô tạm thời chưa muốn nói cho bọn nhỏ biết.

Sợ chúng nhất thời không tiếp thu được, cho nên chờ một chút nữa đi, chờ bọn nhỏ lớn thêm chút nữa.

Nguyên Thành đi đến tiếp lấy vali trong tay của Mạc Thanh Yên, cung kính nói: "Chào mừng Yên tiểu thư về nhà."

Mạc Thanh Yên có chút sững sờ, xưng hô thay đổi, mà cô mới rời khỏi có mấy ngày thôi, Nguyên Thành nói như vậy khiến cô cảm thấy dường như mình đã rời đi rất lâu rất lâu rồi.

"Tiểu Yên…"

Angela chạy tới ôm lấy đùi cô: "Rất nhớ mẹ, Angela rất rất rất rất rất nhớ mẹ….."

Nhóc này lại bắt đầu nói chuyện như vậy. Nó luôn vì biểu đạt tình cảm mãnh liệt của mình mà luôn thích kéo dài câu. Mạc Thanh Yên chọc chọc cái mũi nhỏ của cô bé: "Mẹ cũng rất nhớ con."

Sau đó cô hôn lên mặt cô bé một cái, khiến cô bé trực tiếp cười khanh khách.Mạc Thanh Yên đi qua, ôm lấy hai đứa con trai mình. Băng Khối và Dương Quang khóe môi khẽ nhếch, Dương Quang ghé vào tai cô thì thầm.

"Không phải mẹ đã nói sẽ không bao giờ để ý đến chú nữa sao? Sao hôm nay chú lại đến đón mẹ?"

Băng Khối nâng tay giúp cô chỉnh lại tóc: "Con không thích chú, cho nên mẹ tránh xa hắn một chút."

Nghe hai đứa con trai nói làm cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn thân ảnh cách đó không xa. Rõ ràng, chuyện của cô và hắn thật là không thể để cho bọn nhỏ biết.

Mạc Thanh Yên ôm con xong, lặng yên tiến đến bên cạnh Lệ Đình Tuyệt, khóe mắt đều là ý cười.

Lệ Đình Tuyệt ôm cô vào lòng, sau đó cúi người hôn môi cô, Mạc Thanh Yên luống cuống. Mặc dù cô cũng rất nhớ hắn, rất muốn cùng hắn hôn sâu. Nhưng mà bọn nhỏ còn ở đây, cô rõ ràng cảm nhận được ánh mắt sắc bén sau lưng.

Nháy mắt với hắn, nhắc nhở hắn không cần quá thân mật.

Angela mắt đều sắp biến thành gà chọi, bởi vì vừa mới nhìn thấy chú đẹp trai hôn mẹ, có phải hai người sắp kết hôn rồi không?

Mạc Thanh Yên xoay người, đỏ mặt giải thích với bọn nhỏ.

"Đây...đây là cách chào hỏi của mẹ và chú, các con hiểu mà, phải không?"

Hai đứa con trai lạnh mặt đi ra ngoài, không nhìn người phụ nữ giống tên ngốc này. Angela lại chỉ chỉ cô, rất nghiêm túc nói.

"Tiểu Yên, mẹ giải thích như vậy, các anh sẽ cảm thấy mẹ là tên ngốc."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau