LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Quá nhiều nhược điểm

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên tức giận gần chết, vì thế xách túi lên ra ngoài dạo phố, mua quà cho bọn trẻ.

Cô vừa mới bước vào thang máy, cửa phòng 808 liền mở. Lệ Đình Tuyệt đi đến trước cửa phòng cô, ngay cả lời kịch cũng đã chuẩn bị sẵn: "Buổi sáng tôi đã giúp em việc lớn như vậy, có phải nên mời tôi một bữa cơm trưa không?"

Nhưng mà bấm chuông cửa, chuông vang một hồi lâu đều không có ai ra mở cửa, cuối cùng chỉ có thể một mình đi ăn cơm trưa.

Mạc Thanh Yên đi đến trung tâm thành phố T, nơi đây tuy không phồn vinh như Lâm Thành, nhưng cũng có những đặc sắc riêng. Đối với phụ nữ mà nói, ở chỗ nào không quan trọng, quan trọng là có thể mua, mua, mua là được.

Mạc Thanh Yên đi đến một cửa hàng có chút danh tiếng trên mạng, gọi một bát ma lạt năng*, một ly trà sữa nổi tiếng. Hương vị cũng không tệ, cô thích ăn cay cho nên thực thỏa mãn. Ăn xong, uống một ngụm trà sữa, cảm giác thật sảng khoái.

(*) ma lạt năng: một món canh cay nổi tiếng của TQ.

Phát hiện ra người đàn ông ngồi đối diện mình lại là Lệ Dạ Kiêu, càng buồn cười là anh cũng gọi suất ăn giống hệt cô. Mạc Thanh Yên cười gọi hắn một tiếng: "Hi, Tiểu Kiêu Tử"

Lệ Dạ Kiêu nghe được giọng nói của cô, ngẩng đầu lên, nhất thời giật mình sặc đến nỗi ho khan.

Bởi vì một người đàn ông trưởng thành như hắn còn thích ăn những món như thế này, ở Lâm Thành hắn chắc chắn sẽ không bao giờ đi ăn. Bởi vì đến thành phố T, hắn mới dám một mình chạy đến đây ăn. Lúc này bị một người quen bắt gặp, hắn có cảm giác như mình bị cởi sạch đồ đứng trước mặt cô vậy.

Cho nên mới bị sặc, sặc nghiêm trọng, ho đến mặt đều đỏ cả lên.

Mạc Thanh Yên khẽ nhíu mày, cầm cốc trà sữa đưa cho hắn: "Mau uống một ngụm đi, yên tâm, tôi sẽ không nói cho người khác biết, nhưng mà anh phải nghe lời."

Hắn uống một ngụm trà sữa mát lạnh mới có thể đè xuống vị cay rát trong cổ họng đó. Nhíu mày lạnh lùng liếc cô một cái: "Dựa vào cái gì mà tôi phải nghe lời cô?"
Mạc Thanh Yên chỉ chỉ bộ dáng hiện tại của hắn, sau đó lắc lắc di động trong tay.

"Tất cả nhược điểm của anh đều ở trong tay tôi, cho nên kết quả của việc không nghe lời, chính là khiến mọi người đều biết được bộ mặt thật của Lệ Nhị thiếu. Đặc biệt là bị tôi bắt gặp, nghĩ đến đều kích động."

Bởi vì hắn ta là người của Mạc Thanh Tuyết, cho nên cô nhất định phải thu phục hắn, nếu không lần sau rơi vào tay hắn ta lại không biết sẽ có kết cục gì?

Hơn nữa Lệ Đình Tuyệt trước đó đã nói với cô, không cần qua lại quá gần với hắn ta. Nhưng cô không lại gần hắn ta, hắn ta lại từng bắt cóc cô. Loại quan hệ này, cô chỉ có thể dùng cách của mình để giải quyết.

Lệ Dạ Kiêu cắn răng, trên khuôn mặt có chút hung dữ hiện lên một tia không vui.

"Xem như cô lợi hại."

Mạc Thanh Yên cắn ống hút, tròn mắt nhìn anh ta.

"Sao anh lại ở đây?"Rất kỳ quái, Lệ Đình Tuyệt ở thành phố T, sao anh ta cũng ở thành phố T rồi? Chắc chắn có điều mờ ám, cô phải thăm dò một chút.

Lệ Dạ Kiêu ăn xong ma lạt năng, lấy khăn tay lau lau mồ hôi trên trán.

"Nhà ông ngoại tôi ở đây, tôi đến đây để thăm ông."

Mạc Thanh Yên khẽ gật đầu, đáp án này cô cũng không hoàn toàn tin tưởng.

Mà Lệ Dạ Kiêu cũng hiểu được là cô không tin, lẩm bẩm: "Vì sao phải nói những chuyện này với cô? Buồn cười."

Mạc Thanh Yên cười cười: "Vậy anh chậm rãi dùng bữa, tôi đi trước."

Cô rời khỏi quán ăn nhỏ, đến cửa hàng chuyên bán đồ chơi, mua cho Angela một cái vòng đeo hình con heo nhỏ kỳ quái. Mạc Thanh Yên thường xuyên thấy con bé xem bộ hoạt hình này, cho nên rất hiểu những nhân vật trong đó.

Chọn lựa rất dễ dàng, con bé kia thích chơi trò gia đình, vậy liền mua một nhà bốn con heo nhỏ, còn mua thêm nhà ở cùng một số đồ trang sức. Nhìn thật ấm áp, cũng rất đẹp.

Sau đó lại mua thêm hai cây súng đồ chơi mô phỏng súng 98k cho hai đứa con trai, mới xách đồ ra khỏi khu đồ chơi. Cô chuẩn bị lại tùy tiện nhìn xung quanh, mua một chút quà tặng cho mọi người trong nhà.

Mới đi được vài bước túi đồ trong tay đã bị kéo lấy, Mạc Thanh Yên giữ chặt không buông.

"Lệ Dạ Kiêu, giữa ban ngày ban mặt, anh định ăn cướp à?"

Lệ Dạ Kiêu nhìn thẳng vào cô: "Nếu như đến thành phố T cũng có thể gặp được, mà sở thích lại còn giống nhau, vậy cũng cùng ăn một bữa tối đi."

Chương 202: Mời cơm

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên thấy hắn ta không có ý định buông tay, chỉ có thể buông lỏng tay, để hắn cầm cũng được.

"Tiểu Kiêu Tử, buổi tối tôi có việc, không thể đi ăn cơm cùng anh."

Tối nay Tú Nhi muốn mời hai công ty ăn cơm, cô không thể không đi.

Lệ Dạ Kiêu hôm nay ăn mặc có vẻ thoải mái, áo vest màu ka-ki phối với một chiếc quần âu màu trắng, trông không còn tràn đầy lệ khí như trước, mà nhiều hơn vài phần hương vị thanh xuân.

"Không sao, cô ăn cái gì tôi ăn cái đó là được."

Một người lang thang bên ngoài thật nhàm chán, hơn nữa hắn vốn muốn tiếp cận Mạc Thanh Yên. Muốn cô làm việc cho hắn, vì thế đúng lúc ngẫu nhiên gặp.

Mạc Thanh Yên nhíu mày, nhất quyết muốn bám lấy cô? Nhìn nhìn túi đồ trong tay anh ta, đợi lát nữa bản thân còn muốn mua đồ, cầm cũng mệt, vậy cứ để hắn ta theo đi. Cùng lắm thì khi về khách sạn cô tùy tiện mời hắn ta ăn gì đó để bồi thường.

Lệ Dạ Kiêu cứ như vậy cùng cô đi dạo phố, thấy cô hầu như là mua những thứ dành cho trẻ em. Lúc này cô đang cầm một cái váy công chúa lên xem, Lệ Dạ Kiêu đi qua, nghi ngờ hỏi: "Những thứ này đều là mua cho ai vậy?"

Mạc Thanh Yên biết hắn ta là người của Mạc Thanh Tuyết, cho nên chuyện của mấy đứa nhỏ tuyệt đối không thể để cho hắn ta biết được. Vì thế lạnh nhạt cười: "Tôi mua cho cháu trai và cháu gái tôi, không được sao?"Nói xong cô cầm quần áo đi tính tiền chỉ còn Lệ Dạ Kiêu đứng ngơ ra ở đó. Hắn ta chưa nghe nói cô còn có cháu trai cháu gái bao giờ.

Có điều đây không phải là trọng điểm, mặc kệ cô ta mua cho ai, chỉ cần có thể kéo gần quan hệ với cô ta là được rồi.

Cho đến khi tay hắn ta cầm không nổi nữa, Mạc Thanh Yên mới dừng lại. Cô xoay người lại nhìn tên tùy tùng xứng chức này:

"Tiểu Kiêu Tử, anh vất vả rồi."

Ra khỏi khu thương mại, cô chuẩn bị bắt xe quay về khách sạn, nhưng lại phát hiện không thấy Lệ Dạ Kiêu đâu, cô ngẩng đầu nhìn xung quanh tìm kiếm thân ảnh của hắn ta.
Bỗng nghe thấy Lệ Dạ Kiêu gọi cô: "Mạc Thanh Yên, lên xe."

Cô thấy một chiếc xe màu đen dừng ở cách đó không xa, Mạc Thanh Yên đi qua, ngồi vào vị trí ghế phụ.

"Đi đâu?"

Lệ Dạ Kiêu chuyển động tay lái, lạnh nhạt hỏi cô. Sau khi Mạc Thanh Yên báo tên khách sạn xong, liền tựa vào ghế nghỉ ngơi. Đi dạo suốt một ngày, thật sự có chút mệt mỏi. Có điều, sau khi mua mua mua xong, tâm trạng không tốt trước kia cũng biến mất.

Bị Lệ Đình Tuyệt ghét bỏ, điều này khiến cô khó chịu nhất.

Hừ, tôi cũng chẳng ưa gì anh được không?

Lúc này tiếng chuông điện thoại của cô vang lên, cô mở túi lấy điện thoại, vừa mới bắt máy đã nghe thấy giọng nói vội vàng từ đầu bên kia của Tiểu Ngư.

"Mạc tổng, cuối cùng chị cũng nghe điện thoại rồi."

Nghe giọng cô ta vô cùng gấp gáp, dường như đã xảy ra chuyện lớn rồi.

Chương 203: Anh không thể bình tĩnh được

Editor: Waveliterature Vietnam

Tới khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, Tiểu Ngư lo lắng chờ ở cửa. Lúc nhìn thấy Mạc Thanh Yên, cô không khỏi nhìn trộm người đàn ông ngồi ở vị trí ghế lái, đẹp trai quá. Đáy lòng có một chút hâm mộ, người theo đuổi tổng giám đốc Mạc ai cũng đẹp trai như vậy.

Mạc Thanh Yên chỉ chỉ bên trong: "Anh tự mình đi dạo, tôi vào trong một chút."

Lệ Dạ Kiêu gật gật đầu, nhìn cô xuống xe đi cùng cô gái đứng chờ anh mới lái xe đến chỗ gửi.

"Tiểu Yên, người vừa nãy là ai vậy?"

Tiểu Ngư cuối cùng vẫn là không nhìn được, cười xấu xa nhìn cô.

Khuôn mặt bình tĩnh của Mạc Thanh Yên khẽ nhăn lại: "Đủ rồi, chỉ là bạn bè bình thường thôi, đừng suy nghĩ lung tung."

"Vậy à…" Vẻ mặt Tiểu Ngư có vẻ thất vọng, giống như rất muốn nghe cô nói đây là bạn trai mới của cô, như vậy Lệ Đình Tuyệt chính là độc thân, cô ấy có thể tiếp tục ảo tưởng về anh.

Mạc Thanh Yên khó hiểu: "Vì sao lại đến chỗ này? Không phải nói chỉ ăn bữa tối thôi sao?"

Tiểu Ngư lắc đầu: "Người ta nói muốn tới nơi này, chúng ta còn có thể làm sao chứ, được cái là ở đây có nhiều chỗ chơi đùa."Cô nàng lấy ra một chiếc thẻ phòng: "Đây là phòng của chị, bên trong có một hồ nước nóng lớn, chị có thể hưởng thụ một mình."

Lệ thị thật không hổ là công ty lớn, chiêu đãi công ty đối tác quá chu đáo.

"Em có muốn được làm việc ở Lệ thị không?"

Giọng nói ngọt ngào của Mạc Thanh Yên vang lên, Tiểu Ngư gật đầu liên tục.

" Muốn chứ ạ, làm ở đó là mỗi ngày có thể nhìn thấy nam thần rồi."
Nói xong mới cảm thấy không đúng, nhìn bóng dáng Mạc Thanh Yên đi xa, cô không khỏi vỗ vộ cái miệng vô ý của mình. Có cấp trên nào sẽ thích nhân viên của mình nói chuyện như thế chứ, lại muốn đi công ty của người khác làm việc.

"Trần Ngư, đầu óc của mày càng ngày càng không dùng được, vì sắc đẹp lại dám đắc tội sếp."

Cô bước nhanh đuổi theo, muốn khóc!

"Tổng giám đốc Mạc, ý em không phải thế."

Mạc Thanh Yên bị cô nàng chọc cười: "Biết, biết em có ý gì."

"Không phải, em thực sự không có ý đó."

Hoàn toàn không biết giải thích như thế nào, Mạc Thanh Yên mới dừng cười, đi đến chỗ đám người đang đứng làm tiệc nướng.

Từ rất xa đã có thể nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt, hôm nay anh mặc đồ rất đơn giản, không phải là một thân âu phục nghiêm cẩn như thường ngày. Anh ngồi trước bàn, khuôn mặt tuấn tú ẩn dưới ánh chiều tà, càng có vẻ thần bí khó lường.

Nhìn đến cái đầu trọc của anh, Mạc Thanh Yên không nhịn được cười, cô rất hài lòng về kiệt tác của mình. 

Chương 204: Nói một đằng nghĩ một nẻo

Editor: Waveliterature Vietnam

Sau khi đi một vòng để mọi người thấy mặt, Mạc Thanh Yên đi tìm Lệ Dạ Kiêu, thấy anh ta đã gọi đồ ăn. Có canh cá cay, còn gọi cả mấy món ăn khác nữa. Đều có vị cay, Mạc Thanh Yên rất thích, vừa ngồi xuống đã dùng đũa gắp một miếng.

"Hương vị cũng không tệ lắm nhỉ."

Lệ Dạ Kiêu nhìn biểu cảm thỏa mãn của cô có chút ngoài ý muốn. Nếu như là Mạc Thanh Tuyết, đến nhà ăn bình thường như thế, cô chắc chắn sẽ nói: 

"Đồ ăn ở nơi như thế này có thể ăn được sao?"

Không nghĩ tới tính cách của hai người hoàn toàn không giống nhau, người một nhà lại có khác biệt lớn như vậy.

Anh cũng đứng lên, gắp đồ ăn cho Mạc Thanh Yên: "Ăn nhiều một chút, nhìn cô gầy như vậy."

Nói xong chính mình cũng cảm thấy kỳ quái, rõ ràng là muốn lợi dụng cô, cần gì phải quan tâm cô chứ. Vì thế cúi đầu ăn tự mình ăn, muốn xem nhẹ điểm giống nhau giữa mình và cô.

Mà hình ảnh hai người ăn cơm lại bị Lệ Đình Tuyệt theo Mạc Thanh Yên đến nhìn thấy, sắc mặt anh lập tức trầm xuống. Không khách khí đi qua, ngồi xuống bên cạnh Mạc Thanh Yên.

Hai người kia bỗng cảm thấy không khí quanh mình giảm xuống mấy độ, đều quay đầu sang nhìn.

Mạc Thanh Yên nhìn anh, mau chóng nuốt xuống đồ ăn trong miệng: " Tổng giám đốc Lệ, anh không ở bên kia thưởng thức mỹ thực à?"

Phát hiện ánh mắt anh tràn đầy lạnh lẽo, khí lạnh đều theo ánh mắt tràn ra đến. Vì thế theo ánh mắt anh nhìn qua, nhìn đến Lệ Dạ Kiêu cô bỗng giật mình.

Anh và Lệ Dạ Kiêu vốn đối địch nhau, sớm biết thế đã ăn cơm ở nơi khác.Nhìn thấy ánh mắt như muốn ăn thịt người của hai người kia, Mạc Thanh Yên có một loại ảo giác, nếu không, cô đi trước?

Lệ Dạ Kiêu cũng có chút không ngờ đến, vậy mà gặp được Lệ Đình Tuyệt ở chỗ này, anh quét mắt nhìn đồ ăn ở trên bàn.

"Anh họ, từ nhỏ anh đã không ăn được cay, ngồi ở đây chỉ sợ sẽ không thoải mái."

Giọng điệu trêu tức, rõ ràng là muốn đuổi anh đi, mà Lệ Đình tuyệt lại gọi phục cụ đến: "Lấy cho tôi một bộ đồ ăn."

Anh không thèm đợi phục vụ mang lên liền đoạt lấy đĩa đồ ăn của Mạc Thanh Yên bắt đầu ăn. Mới ăn một miếng mày liền nhíu lại.

Mạc Thanh Yên như bị sét đánh, đó chính là đồ cô đã dùng qua, anh không phải là ghét bỏ mình sao? Không khỏi trừng mắt liếc anh một cái.

"Này, đó là của tôi, tôi đã dùng rồi."Mỗi món Lệ Đình Tuyệt đều ăn một miếng, tất cả đều là vị cay, không thích hợp với người một miếng ớt cũng không dính như anh.

"Hôn cũng đều hôn, chẳng lẽ tôi còn để ý đến đồ cô đã dùng qua chưa hay sao?"

Lệ Dạ Kiêu: "..."

Mạc Thanh Yên: " …"

Mặt cô hoàn toàn đỏ lên, tự nhiên anh nói chuyện này làm gì? Hôn rồi thì sao, còn không phải là vẫn bị anh ghét bỏ.

Nghĩ vậy Mạc Thanh Yên không vui, cầm lấy bộ đồ ăn phục vụ vừa mang lên, tiếp tục ăn. Bọn họ muốn ồn ào, muốn đánh nhau cũng không liên quan đến cô.

Ngay lúc Mạc Thanh Yên không chú ý, Lệ Đình Tuyệt gắp một miếng cá để vào trong bát cô, hơn nữa xương cá cũng nhặt xong. Cô liếc mắt nhìn anh, anh đang tập trung nhặt xương cá.

Trái tim Mạc Thanh Yên ấm áp, đây là lần đầu tiên có người làm những chuyện như vậy vì cô, vì thế không khách khí ăn hết.

Lệ Dạ Kiêu nhìn Lệ Đình Tuyệt liên tục gắp đồ ăn cho Mạc Thanh Yên, còn tri kỷ nhặt bỏ xương cá, rất là không tưởng được. Anh có chút hiểu biết Lệ Đình Tuyệt, từ nhỏ đối với mọi người lạnh băng băng, không có một chút tình người.

Hiện tại, anh ta đối với Mạc Thanh Yên tốt như vậy, khẳng định là thích cô. Nghĩ đến đây anh vậy mà có chút khó chịu, không khỏi nhìn về phía người phụ nữ có khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào kia.

"Anh họ, Thanh Tuyết cũng đã mang thai con của anh, anh còn đối xử với những người phụ nữ khác như vậy, anh thật đúng là vừa hoa tâm vừa tuyệt tình. Quả thật khiến em bội phục."

Chương 205: Rung động

Editor: Waveliterature Vietnam

Nhắc tới chỗ đau của Lệ Đình Tuyệt, hắn trước nhìn về phía Mạc Thanh Yên một chút, hy vọng cô ta có thể tin tưởng hắn.

Sau đó mới lạnh lùng nhếch môi: "Nghe nói gần đây ông ngoại cậu không khỏe, ngày mai tôi qua thăm ông ấy."

Sắc mặt Lệ Dạ Kiêu lập tức thay đổi, trực tiếp cự tuyệt: "Không cần, ông ngoại không muốn gặp người ngoài."

Bữa cơm này ba người ăn, mỗi người một tâm sự khác nhau. Tuy rằng hưởng thụ sự phục vụ của Lệ Đình Tuyệt nhưng Mạc Thanh Yên cũng rất sợ hai người đánh nhau, rất mất mặt.

Ăn xong cơm, Mạc Thanh Yên đi thanh toán, hai người đàn ông nhìn nhau khó chịu. Thanh toán xong Mạc Thanh Yên đi tới: "Tiểu Kiêu Tử, chúng ta đi thôi."

Cô muốn lấy đồ vừa mua ở trên xe anh ta, cho nên khi nói ra những lời này rất tự nhiên.

Mà Lệ Đình Tuyệt nghe câu này, cả người

đều bị khí lạnh bao phủ, nắm lấy tay cô, lập tức kéo đi.

"Này, Lệ Đình Tuyệt, anh làm cái gì vậy?"

Lệ Đình Tuyệt thấy cô còn muốn đi cùng Lệ Dạ Kiêu, trực tiếp bế cô lên, Mạc Thanh Yên hét nhỏ một tiếng. Ngay lập tức đón lấy ánh mắt của không ít người, cô cũng không dám kêu nữa, đành vùi mặt vào ngực hắn.

Biết không thể phản kháng, người đàn ông này một khi bá đạo thì không người có thể địch. Những đồ kia tạm thời không lấy, ngày mai sẽ đi tìm Lệ Dạ Kiêu sau.

Lệ Đình Tuyệt đi rất vội, vẻ mặt cũng đông cứng dọa người.
Thẳng đến khi bị ném lên giường, cái miệng nhỏ bị hắn chặn lại. Khắp khoang mũi đều là hơi thở nam tính của hắn, Mạc Thanh Yên đẩy hắn ra.

"Lệ… Đình Tuyệt, anh…"

Cô rất tức giận, tên đàn ông này lại cưỡng hôn cô, cô rất khó chịu. Mà trong con ngươi tà khí của Lệ Đình Tuyệt, lại toát ra ánh lửa. Hắn không muốn đợi nữa, cũng không muốn làm cái chuyện quên cô đi này.

Lệ Đình Tuyệt nắm lấy hay tay cô, giữ chặt trên đỉnh đầu, Mạc Thanh Yên mặt lại đỏ, hắn ta muốn làm gì?

"Mạc Thanh Yên, tôi đã nói với em không được tiếp xúc với anh ta, em nghe không hiểu sao?"

Nói xong cúi đầu, lại bắt đầu trừng phạt cô. Mạc Thanh Yên chỉ cảm thấy mình thật sự không thể đắc tội người này, hắn ta không phải keo kiệt ở mức bình thường. Hắn hình như cực kỳ phản cảm Lệ Dạ Kiêu, chỉ cần cô ở cùng với anh ta, hắn liền rất tức giận.

Hắn lúc này thật sự rất đáng sợ, cô nhăn mày.

"Lệ Đình Tuyệt, buông tôi ra, tôi không thoải mái."Cô sắp không xong rồi, cứ để anh làm bừa như vậy cô sẽ điên mất.

Băng vệ sinh sắp không ngăn được, dường như máu ra càng nhiều rồi.

Lệ Đình Tuyệt vừa hôn là không thể ngừng được, ánh mắt anh hiện lên ý cười xấu xa.

Không được, Mạc Thanh Yên hai tay giơ lên, giãy giụa: "Lệ Đình Tuyệt, anh đừng như vậy, sau này tôi sẽ không qua lại với anh ta nữa còn không được sao?"

Lệ Đình Tuyệt thở hổn hển, máu toàn thân như đang sôi trào kêu gọi. Tuy rất khó chịu, thế nhưng hắn không muốn miễn cưỡng cô. Hắn đang cố gắng bình tĩnh, đôi mắt khép lại.

Cuối cùng bình tĩnh rất nhiều rồi, hắn mới ngẩng đầu lên, hắn không muốn miễn cưỡng cô. Sau đó xoay người ôm cô vào trong lòng, ôm rất chặt rất chặt.

Người Mạc Thanh Yên vẫn còn cứng ngắc, bởi vì mặc dù cùng hắn tiếp xúc mấy lần, còn suýt nữa tiến tới bước cuối, nhưng mà đối với loại phản ứng rất rõ ràng như hôm nay của hắn, cô cũng không có chán ghét.

Để cho cô biết, cô dường như đã rung động với hắn rồi.

Thế cho nên dù người khẩn trương đến cứng ngắc, lại vẫn thích cùng hắn thân cận một chút, tâm tình mâu thuẫn, hoàn toàn lộn xộn.

Bàn tay nhỏ bé ôm cổ hắn, đem cả người vùi vào trong ngực hắn. Lệ Đình Tuyêt cảm nhận được sự biến hóa của cô, khóe môi giương lên, tâm tình đột nhiên chuyển tốt.

Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng vỗ đầu cô, con ngươi tà khí có một chút ấm áp.

"Tiểu Yên, em cũng thích tôi, có phải không?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau