LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Thật xấu hổ

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên nhìn xuống cái bụng nhỏ phẳng lì của bản thân. Nghĩ đến thời điểm năm năm trước, khi biết bản thân mang thai nàng từng sợ hãi rất nhiều. Từng có suy nghĩ từ bỏ đi đứa nhỏ trong bụng trong lúc bản thân tuyệt vọng nhất. 

Loại cảm giác rơi vào tuyệt cảnh lúc ấy khiến cô sợ hãi không biết phải làm sao. 

Nhìn dáng vẻ đắc ý của Mạc Thanh Tuyết cô thật muốn bóp chết nàng ta. 

Nàng hít sâu nhắm mắt trong đầu liền xuất hiện khuôn mặt đáng yêu của ba đứa nhỏ. Sau khi sanh ba đứa nàng chưa từng cảm thấy hối hận, thậm chí nàng cảm thấy mình thật may mắn khi đã không từ bỏ chúng nó. 

Vậy mà Mạc Thanh Tuyết lại ác độc như thế nếu như sanh đứa bé có thể nó cũng đáng yêu như Angel của cô sao?

Nghĩ đến vậy, nàng cười lạnh: " Đáng tiếc Lệ Đình Tuyệt hắn không chạm vào ngươi, nên nhớ đàn ông họ không phải kẻ ngốc." 

Nói xong nàng cất bước về phía trước ngay cả liếc mắt nàng cũng không muốn nhìn thấy nàng ta, nàng còn phải nói vài lời với Lệ Đình Tuyệt. Chỉ là hôm nay nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết cô đã tin, bởi vì khi nàng nghe âm thanh kia qua máy thu âm thì nàng đã biết cuộc sống cá nhân của của nàng ta có bao nhiêu sự hỗn loạn. 

Mạc Thanh Tuyết đuổi theo: " Mạc Thanh Yên ngươi là đang ghen tị với ta đúng không? Chờ tới khi ta sinh cục cưng đến lúc đứa nhỏ gọi ngươi một tiếng dì cũng đừng quá thương tâm nha" 

Mạc Thanh Yên xuống lầu, giọng nói đắc ý của ả ta nàng cũng không thèm nghe. Nàng bất đắc dĩ lắc đầu, nam nhân theo sự hiểu biết của nàng về hắn khi biết về sự thật của đứa bé này chắc chắn hắn sẽ không nhận định nó. 

Không thể nói như vậy, Lệ Đình Tuyệt là một nam nhân khôn khéo sao có thể chưa biết được chứ. Hơn nữa biện pháp của Mạc Thanh Tuyết hiện tại là khiến bản thân đến đường cùng. 

Hôm sau, MẠc Thanh Yên dậy rất sớm, rửa mặt chải tóc xong nàng chuẩn bị bước xuống lầu thì Angel đột nhiên từ trên giường ngồi dậy mơ màng nói

"Mẹ, người đang muốn đi đâu?"Cô bé vẫn còn đang buồn ngủ mắt vẫn nhắm tịt. 

Mạc Thanh Yên liền quay lại ôm cô bé "Bảo bối, mẹ phải đi công tác, cuối tuần sẽ trở lại sẽ mang đồ chơi mới về cho con" 

" Dạ, người về mua cho con bộ heo Bội Kỳ nhé " 

"Được" Xong nàng hôn lên khuôn mặt bánh bao của bảo bối rồi đặt con xuống giường để con ngủ tiếp 

Mạc Thanh Yên đi đến T thành là một thành phố náo nhiệt, trợ lý Tiểu Ngư đi theo nàng đến sân bay nhìn theo hướng mặt trời sáng chói đến phải nhíu mắt lại.

"Mạc tổng, nơi này thật sự quá nóng có thể không cần mặc đồ mới có thể dễ chịu a~" 

Mạc Thanh Yên mang kính râm cười khẽ một tiếng: "Ngươi có thể thử xem" Các nàng đến khách sạn cũng là buổi tối. 

Hôm nay thật sự không suông sẻ ra khỏi sân bay các nàng lên đường trở về khách sạn thì gặp phải tai nạn giao thông khiến cho tác đường rất lâu> Hai người về đến khách đều mệt rã rời liền trở về phòng tẩy trang để đi ngủ. 

Mạc Thanh Yên ngủ thật sự ngon giấy đến tận ngày hôm sau, đến khi nghe thấy tiếng của một tiểu cô nương vang lên 

"Ô ô...… Mẹ... Mẹ.… ….. Người đang ở nơi nào?"

Nàng giật mình liền thức dậy ngay cả giày cũng không xỏ đã bước ra ngoài. Đến khi tiếng mở cửa phòng vang lên nàng mới nhớ bản thân không phải đang ở nhà mà là đang ở khách sạn. Xoay người mở cửa, nàng phát hiện ra thế nhưng cửa lại khóa ngược. 

Cúi đầu nhìn bản thân đang mặc váy ngủ tơ tằm màu trắng, bên trong không có mặc như ẩn như hiện trước mắt. Nhìn xuống đôi chân không mang giày, nàng giống như ma thế này thì làm sao đi gọi người mở khóa chứ.

Phòng của Tiểu Ngư ở lầu 6 còn nàng ở lầu 8 xuống tìm nàng ấy cũng không được. 

Trên đầu đầy hắc tuyến, nàng thấy mình thật sự điên khi nghe tiếng khóc của một đứa nhỏ liền có thể tưởng rằng đó là của Angel chứ. 

Đúng lúc này phía xa truyền tới âm thanh của mấy thanh niên nam nữ đang nói chuyện 

Nàng sợ tới mức lấy hai tay ôm trước ngực xoay đầu vào cửa, mặc kệ phía sau người ta thấy nàng như vậy 

Chờ đến khi tiếng bước chân biến mất nàng mới bất đắc dĩ xoay người lại, trước mặt xuất hiện một thân ảnh cao lớn khiến nàng sợ tới mức đôi mắt xanh dại ra hai tay ôm chặt ngực quay đầu bỏ chạy. 

Chương 197: Tình cờ gặp

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên không nghĩ tới đã đến thành phố T rồi mà vẫn gặp được Lệ Đình Tuyệt, vì thế liền tức giận mắng.

"Anh theo dõi tôi?"

Sắc mặt Lệ Đình Tuyệt không thấy đổi liếc nhìn cô, sau đó cởi bộ âu phục thẳng thớm không một nếp gấp, phủ lên cơ thể cô. 

Trên người Mạc Thanh Yên ấm áp, truyền vào mũi cô chỉ có duy nhất một mùi lãnh hương. 

Lệ Đình Tuyệt xoay người đi, lần đài tiên Mạc Thanh Yên cảm nhận được sự lạnh lùng của anh, vì thế tay nắm chặt âu phục trên người, đi về phía trước vài bước. Cách đó không xa là một cô gái mặc đồng phục đi làm, tay khoác lấy anh ấy. 

"Anh biết cô ấy hả?"

Giọng nói rất mềm mại, êm tai tựa như tiếng mưa. 

"Không biết."

Người đàn ông lạnh lùng nói một câu, sau đó hai người nhanh chóng tiến vào thang máy, biến mất trước mặt cô. 

Mạc Thanh Yên có chút mất mác, vừa rồi là do cô suy nghĩ nhiều, bọn họ chỉ là trùng hợp gặp nhau mà thôi. 

"Mẹ ơi, dì kia không mang giày kìa?"

Từ bên cạnh phòng cô xuất hiện một người phụ nữ, dẫn theo một cô bé khoảng ba bốn tuổi. Cô bé nhìn chằm chằm vào chân của cô, khiến cô xấu hổ cười, chân kia giẫm lên chân này, định che đôi chân lại. 
Người phụ nữ nhìn về phía Mạc Thanh Yên cười cười, sau đó liền dẫn con bé đi đến thang máy. Người phụ nữ nói: "Dì chắc là có thể quên mang giày."

"A, thì ra là như vậy!"

Mặt Mạc Thanh Yên đỏ bừng cuối đầu nhìn chân mình, thật may mắn là có âu phục của anh ta. Bằng không, hôm nay cô khẳng định là rất mất mặt. 

Cô tìm nhân viên, sau khi đối chiếu thân phận, liền mở cửa cho cô. Cô vừa trở lại phòng, thời điểm Tiểu Ngư đi lên phòng cô, nghe được cô nói chuyện, liền bị Tiểu Ngư cười thảm. 

"Chị chắc là rất nhớ bảo bối nghe!"

Cô nhìn giá của bộ âu phục, đợi lát nữa mình hỏi thăm thử xem anh ta có ở đây không, tìm thời gian trả lại cho anh ta.

Mạc Thanh Yên cầm lấy bao, hôm nay cô mặc một đồ đi làm, bộ đồ này có màu trắng, làm cho cô trưởng thành thêm một ít. Cô cùng Tiểu Ngư đi đến nhà ăn, lần này các cô đến thành phố T, chính là đến tiếp nhận báo cáo của công ty lớn đưa ra.

Đi đến nhà ăn cô liền thấy được Lệ Đình Tuyệt cùng cô gái kia đang ngồi song song với nhau cùng ăn sáng, trên mặt hai người đều mang theo vẻ tươi cười, tựa hồ nói chuyện rất vui vẻ. Sắc mặt Mạc Thanh Yên trở nên kém đi, vì thế tâm trạng cũng trùng xuống. Tiểu Ngư nhìn theo tầm mắt của cô nhìn qua, giữ chặt tay cô.

"Mạc tổng, Lệ tổng cũng ở đây, chúng ta mau qua chỗ bọn họ ngồi đi."

Mối quan hệ giữa Lệ Đình Tuyệt cùng Mạc Thanh Yên Tiểu Ngư biết rõ ràng, bởi vì Lệ Đình Tuyệt hay qua văn phòng cô, hơn nữa không chỉ có một lần. Cho nên cô cảm thấy hai người chính là đang yêu nhau, loại sự việc tình cờ gặp gỡ như thế này, quả thật là có duyên phận. 

Mạc Thanh Yên buông tay cô ra, "Chúng ta ngồi chỗ khác đi."

Sau đó liền tìm chỗ cách xa bọn họ mà ngồi xuống, Tiểu Ngư theo cô ngồ xuống, rồi trộm hỏi:

" Hai người cãi nhau hả? "

Mạc Thanh Yên đang nhìn thực đơn, nghe được câu nói của cô, liền nâng mắt. Rất nghiêm túc mà nhìn cô, "Em đối với sinh hoạt cá nhân của chị rất hứng thú sao?"

Tuy rằng Mạc Thanh Yên là thủ trưởng của cô, chính là ở nhiều thời điểm, cô liền đem mình thành bằng hữu. Cô rất hiểu biết Mạc Thanh Yên, cô chính là người vịt chết còn mạnh miệng 

"Được rồi, em biết, em không hỏi nữa. Nhưng em vẫn nói chuyện được đúng không?"

Mạc Thanh Yên gọi phục vụ chỉ vài món, sau đó liền quay về nói chuyện với cô, "Tùy tiện, em có thể tự do nói chuyện, nhưng không được nói về anh ta."

Tiểu Ngư hiểu được, hai người chắc chắn là cãi nhau. Không khỏi nhìn mắt xa xa vị kia đầu bóng lưởng dễ nhìn, ai, thật đúng là đẹp nghe. Nguyên lai nam nhân thế thành đầu bóng lưởng cũng không sai ai, ngũ quan càng thêm lập thể, anh khí bức người.

"Kỳ thật những gì internet đăng cũng không đúng lắm, cắt câu lấy nghĩa chị hiểu không?"

Chương 198: Oan gia ngõ hẹp

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên đang xem kế hoạch mà công ty bọn họ chuẩn bị, nghe thấy lời của Tiểu Ngư, không khỏi nở nụ cười. Nha đầu này, quan tâm cô quá mức rồi.

"Tiểu Ngư, ngày hôm nay đối với chúng ta rất quan trọng, em có biết những công ty nào cạnh tranh với mình không? Chuyện ngoài công việc, tạm thời không bàn đến."

Tiểu Ngư thấy cô thật sự không có hứng thú nói chuyện này, cũng không tiện nói tiếp. Nhưng vẫn nhịn không được nhìn về phía Lệ Đình Tuyệt, người phụ nữ đối diện hắn rất xinh đẹp, hơn nữa nhìn ánh mắt của cô ta là biết rất thích hắn.

Mạc tổng thật sự là có phúc mà không biết hưởng. Có rất nhiều cô gái đều muốn leo lên giường Lệ Đình Tuyệt.

Cô thay cô ấy sốt ruột, mà cô ấy thì sao, dáng vẻ như không có chuyện gì.

"Tổng cộng có tám công ty cạnh tranh nhau, chị không muốn thua, em có hiểu không?"

Mạc Thanh Yên là người cái gì cũng không chịu thua, mọi chuyện cô đều dùng hết sức để giành lấy. Có thể là sau khi có bọn trẻ rồi, cô liền muốn mình phải trở nên mạnh mẹ, bảo hộ cho ba đứa nhỏ.

Cho dù là bọn chúng không có ba, cho dù chỉ có một người là cô, cô cũng muốn khiến cho bọn trẻ sống một đời vô lo vô nghĩ.

Tiểu Ngư gật gật đầu, "Mạc tổng, đến giờ rồi."

Chín giờ sáng tại phòng họp số 3 tầng hai, tiến hành vòng tranh cử kế hoạch lần thứ nhất.
Hai người ăn xong bữa sáng liền đi đến tầng hai, nhìn thấy đối thủ cạnh tranh đều đã tới rồi, hai người chỉ có thể ngồi ở vị trí cuối cùng. Vào đúng chín giờ, người của công ty đá quý Tú Nhi có mặt.

"Chào mọi người, tôi là Diệp Thanh Khuynh, giáo sư thiết kế cấp cao của công ty đá quý Tú Nhi. Mọi người cũng có thể gọi tôi là Ging."

Ging cũng là tên tiếng Anh của cô, cô ở trong giới đá quý được xem là một nhân vật rất lợi hại. Đồ vật thiết kế, đều mười phần được hoan nghênh.

Tiểu Ngư nhỏ giọng nói: "Người này không phải vị tiểu thư cùng ăn sáng với Lệ tổng sao? Oa, trẻ như vậy đã là giáo sư thiết kế cấp cao rồi."

Mạc Thanh Yên nhìn thấy cô ta trang điểm nhạt, mặc trang phục công sở đơn giản, nhưng loại thần thái đó như thế nào cũng không thể giấu nổi, hóa ra Lệ Đình Tuyệt càng yêu thích loại phụ nữ có thần thái.

Mà bản thân còn nhỏ, hơn nữa bộ dạng lại quá mức ngọt ngào, căn bản không có loại đồ vật như thần thái này tồn tại.

Tiếng vỗ tay qua đi, Diệp Thanh Khuynh lại nói tiếp: "Hoạt động lần này, công ty của chúng tôi rất coi trọng, tổng tài của tổng công ty cũng sẽ tham gia, cho nên mọi người nhất định phải biểu hiện thật tốt, cơ hội khó có được."Tuyệt đối là một tin tức chấn động, so với bất cứ lần nào cũng đều lớn hơn. Cho nên người tại đây đều có chút kích động, Tiểu Ngư cũng kinh ngạc.

"Mạc tổng, chị nghe thấy không? Tổng tài của tổng công ty người ta cũng đến tham dự, vậy tràng cảnh quá hùng vĩ rồi, công ty có phải lãi to rồi không? Chúng ta có thể phát tiền thưởng rồi phải không?"

Nhìn đến con bé ngốc nào đó đang ảo tưởng, Mạc Thanh Yên muốn cốc đầu nó một cái. Trước mắt có nhiều đối thủ cạnh tranh như vậy, cô tưởng bọn họ có thể ổn thỏa lấy được hợp đồng hay sao?"

"Thanh tỉnh lại đi, không được nghĩ vớ vẩn."

Thư ký của mình, lại đơn thuần giống như đứa trẻ, điều này khiến Mạc Thanh Yên có chút đau đầu. Tại sao thư ký của người khác đều lạnh lùng lại thông minh lanh lợi, còn người của mình lại như vậy.

Ngay tại thời điểm hai người nói chuyện, một thân ảnh cao lớn đĩnh đạt xuất hiện, ngồi ở vị trí chủ vị. Diệp Thanh Khuynh và hắn cười cười, sau đó chỉ chỉ Lệ Đình Tuyệt.

"Tú Nhi phụ thuộc tập đoàn Lệ gia, người này chính là tổng tài Lệ thị, Lệ Đình Tuyệt."

Cho nên mọi người đều đem ánh mắt dời qua, lúc Mạc Thanh Yên nhìn thấy hắn, cũng kinh ngạc rồi. Không nghĩ công ty đá quý của thành phố T đều có quan hệ với hắn ta.

Tiểu Ngư vui vẻ không ngớt, "Mạc tổng, có hi vọng rồi, là Lệ tổng đó, đêm nay chị đi tìm anh ấy, hợp đồng của chúng ta nhất định có thể ký rồi."

Mạc Thanh Yên sắc mặt tối sầm lại, "Em tưởng chị là đến bán thân hay sao?"

Chương 199: Háo sắc, mê trai

Editor: Waveliterature Vietnam

Tiểu Ngư: "......"

Đang nói cái gì vậy? Cô mới không có ý đó, bất quá có thể bán cho Lệ Đình Tuyệt, cô còn cao hứng không kịp.

Vì sao bộ dáng Mạc tổng lại như tức giận như vậy? Ai, có phúc mà không biết hưởng.

Ba giờ tiếp theo, chính là khoảng thời gian mỗi công ty giải thích về kế hoạch. Lệ Đình Tuyệt chăm chúng lắng nghe, hắn ngồi ở chỗ đó, tất cả mọi người đều cảm thấy áp lực, khí thế của người đàn ông này quá mức cường đại rồi.

Đặc biệt là đôi mắt đào hoa kia, rõ ràng rất mê người, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng.

Có hắn ở đây, dường như mọi người đều trở nên bất thường, lúc nhìn thẳng hắn sẽ luôn nói sai. Chỉ có Mạc Thanh Yên, đem hắn trở thành không khí, phát huy rất tốt, giải thích luôn đến nơi đến chốn.

Lệ Đình Tuyệt chăm chú nhìn người con gái này, cảm giác người khác không xem mình vào mắt thật không thoải mái. Cô sao có thể dễ dàng quên hắn như vậy, mà hắn mỗi ngày đều nhớ cô, nhớ đến phát cuồng.

Mới nghe tin cô đến thành phố T, liền theo lại đây. Nói là phải quên, phải buông tay, toàn bộ đều không làm được. Hắn lần đầu tiên không khống chế được, lần đầu tiên không quản được chính mình.

Thế nhưng cô gái chết tiệt này, lại xem hắn như không khí.

Sau khi Mạc Thanh Yên thuận lợi mà giải thích hoàn hảo xong, lòng bàn tay đều là mồ hôi, đối với hai đạo ánh mắt trầm tĩnh kia, cô rất cố rất cố xem nhẹ, thế nhưng vẫn là làm không được.

Cô hít sâu một hơi, trở về vị trí của mình. Tiếp theo là do người của Tú Nhi quyết định xem công ty nào đảm nhận hoạt động lần này, nơi tổ chức là ở Lâm Thành.

Người của bọn họ đều đang nghị luận, cuối cùng Diệp Thanh Khuynh đem kết quả chọn lựa cầm đến trước mặt Lệ Đình Tuyệt, cùng hắn thảo luận. cùng anh thảo luận. Anh châm một điếu thuốc, chau mày hít một hơi.

Nghe ý kiến của cô ta, mà chính mình chỉ thỉnh thoảng nói vài câu.
Nhưng tiếng của bọn họ rất nhỏ, những người khác căn bản không nghe thấy bọn họ đang nói cái gì? Tiểu Ngư có chút gấp "Mạc tổng, nếu không bây giờ chị gọi Lệ tổng một tiếng, sau đó cười với anh ấy một cái."

Cho dù cãi nhau, cười với anh ấy, anh ấy liền có thể vui vẻ rồi, cũng sẽ chọn công ty của bọn họ thôi à.

Mạc Thanh Yên lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái "Đừng nói chuyện."

Thời gian chờ đợi rất dài, người của các công ty tranh cử đều có chút đứng ngồi không yên. Dù sao hội nghị kéo dài đã hơn bốn tiếng đồng hồ, ai đều cũng chịu không nổi.

Lệ Đình Tuyệt dập tắt tàn thuốc, môi mỏng nhẹ nhàng nói.

"Mọi người vất vả rồi, ngày mai còn một lần tranh cử kế hoạch cuối cùng, chọn từ hai công ty Vân Phương và Bang Đặc."

Tiểu Ngư kích động đến thiếu chút nữa nhảy lên: "Yeah, quá tốt rồi, chúng ta trúng cử rồi."

Mạc Thanh Yên đang thu dọn đồ, sau đó lạnh lùng nói một câu.
"Hai nhà, chúng ta còn chưa được chọn."

Ý là cao hứng quá sớm rồi, mà Tiểu Ngư lại mơ mộng xa vậy, chỉ cần là Lệ Đình Tuyệt ở đây, cô liền cảm thấy có hy vọng.

Lúc này nhân viên công tác của Tú Nhi đi tới "Mạc tổng, tối nay công ty chúng tôi muốn mời hai công ty tranh cử ăn cơm, đến lúc đó hy vọng các cô có thể đến."

Mạc Thanh Yên đáp ứng: "Nhất định sẽ đến."

Tiểu Ngư và cô đi ra cửa, lúc đi ngang qua Lệ Đình Tuyệt, cô liếc mắt nhìn hắn, mà hắn vẫn cùng Diệp Thanh Khuynh nói chuyện, căn bản không phát hiện ra sự tồn tại của cô. 

"Tuyệt, chúng ta đến phòng anh rồi nói chuyện."

Lúc tới cửa, cô liền nghe thấy câu này, tâm tình nhất thời kém đi. 

Bàn công việc còn muốn vào phòng nói? Vừa nhìn thấy đã biết không bình thường, đàn ông đều là một lũ háo sắc, phụ nữ cũng vậy. Nhìn xem ánh mắt Diệp Thanh Khuynh nhìn Lệ Đình Tuyệt, rõ ràng là có ý với hắn.

Trở về phòng, Tiểu Ngư giúp cô sắp xếp đồ, sau đó nhìn nhìn thời gian.

"Tiểu Yên, bây giờ vẫn còn sớm, chúng ta đi dạo phố đi?"

Đi công tác đương nhiên phải mua một vài thứ, con gái đều rất thích đi mua sắm.

Mạc Thanh Yên vốn chuẩn bị đi mua quà cho bọn nhỏ, thế nhưng lúc này cô không có hứng thú. Đứng cạnh cửa sổ, hai tay ôm trước ngực.

Cô quét mắt nhìn bộ âu phục kia, đợi lát nữa có thể đi đưa quần áo cho hắn, thuận tiện xem xem bọn họ đang nói cái gì?

Chương 200: Tên đàn ông phá sản

Editor: Waveliterature Vietnam

Tiểu Ngư, em tìm đồng nghiệp khác đi cùng đi, chị có chút mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.

Tiểu Ngư thấy quả thật sắc mặt của cô không được tốt lắm, vì thế chỉ có thể tìm người khác. Cô đi rồi, Mạc Thanh Yên thay đổi một bộ quần áo khác. Vì nơi này đặc biệt nóng, nên cô liền chọn một chiếc áo hai dây màu trắng cùng một chiếc quần short.

Đứng ở trước gương ngắm qua ngắm lại, rất tùy ý, như vậy hắn sẽ không nghĩ là cô cố ý đi tìm hắn.

Mạc Thanh Yên dùng thân phận Lệ thái thái lấy được số phòng của Lệ Đình Tuyệt, ngay tại tầng 8, phòng 808. Chính là phòng bên cạnh phòng cô, cô cầm lấy bộ âu phục của hắn, treo trên khuỷu tay.

Đứng trước cửa phòng hắn, hít sâu một hơi, cuối cùng nhấn chuông cửa.

Diệp Thanh Khuynh mở cửa, trong nháy mắt cửa mở ra, nụ cười của cô ta đột nhiên cứng đờ.

Mạc tiểu thư, cô tìm ai?

Bời vì trước kia Lệ Đình Tuyệt đã nói không biết cô, cho nên cô ta cho rằng Mạc Thanh Yên và Lệ Đình Tuyệt không quen biết.

Diệp Thanh Khuynh mở cửa, đó là chuyện trong dự đoán, Mạc Thanh Yên đã sớm chuẩn bị, ngọt ngào cười.

Tôi đến trả lại áo cho anh ấy, anh ấy không có ở đây sao?

Lúc này Diệp Thanh Khuynh mặc một chiếc váy họa tiết hoa văn dài, trên môi là sắc son đỏ rượu, mười phần cá tính. Có thể là đã mất một phen công phu, rơi vào mắt Mạc Thanh Yên, cô liền thấy có chút không thoải mái.

Bời vì cô ta tận lực trang điểm, lại còn một mình ở chung phòng với Lệ Đình Tuyệt.

Cô đưa áo cho tôi là được rồi.

Diệp Khuynh Thanh lãnh đạm nói, dường như đang đề phòng cô.Mạc Thanh Yên lại nắm cái áo không buông tay, Diệp Khuynh Thanh muốn lấy về, hai người phụ nữ cứ giằng co như vậy.

Ai?

Lệ Đình Tuyệt đi tới, nhìn thấy Mạc Thanh Yên cùng Diệp Thanh Khuynh cầm áo, một người kéo lại, người kia lại kéo trở về.

Cặp mắt đào hoa của hắn híp lại, tự tay cầm bộ quần áo về.

Thật ra cô không cần trả lại, người khác mặc qua, tôi sẽ không mặc lại nữa.

Dứt lời hắn ném cái áo vào thùng rác, sau đó ngồi vào sô pha cầm một phần tài liệu lên xem.

Mạc Thanh Yên tức giận cắn môi, hắn ta ghét bỏ cô đến vậy? Cái áo cô mặc qua, hắn liền vứt bỏ như vậy, thật sự là phá sản.

Diệp Thanh Khuynh thấy cô vẫn nhìn vào bên trong, cố ý dùng thân thể che lại.
Mạc tiểu thư, còn có chuyện gì sao?

Mạc Thanh Yên mới ngẩng đầu liếc cô ta một cái: "Không còn việc gì rồi."

Sau đó tức giận xoay người trở về phòng của mình. Ngã vào chiếc giường lớn mềm mại, cô tức giận mắng.

Lệ Đình Tuyệt, anh đúng là đồ trứng thối, có gì đặc biệt hơn người, còn làm bộ không biết tôi, quá đáng giận. Anh thích mẫu phụ nữ như vậy đúng không, hy vọng anh không bị nghẹn chết.

Diệp Thanh Khuynh đi vào phòng, hai tay khoác lên vai Lệ Đình Tuyệt.

Tuyệt, anh có mệt không, có muốn nghỉ ngơi một chút không?

Dứt lời cô ta ngồi lên trên đùi hắn, lông mày Lệ Đình Tuyệt nhíu lại.

Thiết kế Diệp, xin hãy tự trọng.

Hắn kéo cô từ trên người mình xuống, đứng lên. Lấy ra một điếu thuốc châm lên, sau đó lạnh giọng nói.

Cô đi ra ngoài đi, những thứ còn lại một mình tôi xem là được.

Sắc mặt Diệp Thanh Khuynh khẽ biến, tên của Lệ Đình Diệp cô ta đã sớm nghe qua. Nhưng mà công ty chi nhánh này quá nhỏ, anh ta chưa bao giờ đến, đây vẫn là lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn. Hoàn toàn bị anh mê hoặc, mặc kệ là lúc hắn làm việc hay là bộ dáng hút thuốc của hắn.

Vốn tưởng rằng anh ta cũng có hứng thú với mình, nhưng hiện tại xem ra, anh ta lạnh lùng như thế, thái độ đối với cô cũng là lạnh băng băng, không thèm đếm xỉa, chỉ có thể lưu luyến mà ra ngoài.

Trong nháy mắt cửa đóng lại, Lệ Đình Tuyệt chuyển mắt nhìn bộ âu phục trong thùng rác, đi qua nhặt lên, đặt dưới mũi khẽ ngửi. Tất cả đều là hương vị của cô, ánh mắt của hắn càng trở nên sâu thẳm.

Hương hoa lài thoang thoảng khiến cho trái tim của hắn trong nháy mắt bị lấp đầy, tựa như cô đang ở trong lòng mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau