LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Thổ lộ

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ lão thái thái thích nhất là những bộ phim truyền hình đặc biệt là những bộ phim bà thích thì độ nhiệt tình của bà rất sâu. Bộ phim gần nhất mà bà xem là bộ phim do Mộc Phong đóng chính từ khi nhìn thấy Mộc Phong bà không ngừng say mê hắn.

Đây là một lão nhân mang tâm hồn một thiếu nữ trẻ tuổi mà thời gian không thể xoá nhoà.Có thể thấy được bà được mọi người nuông chiều cả đời.

Bộ phim bắt đầu chiếu,Lệ Đình Tuyệt và Lệ Lão Thái Thái cùng mau chóng vào phòng rạp chiếu,hắn dẫn Lão Thái Thái đến chỗ Mạc Thanh Yên và cả hai ngồi bên cạnh cô.

Mạc Thanh Yên và Mộc Phong đang trò chuyện vui vẻ,đột nhiên nhìn thấy một người đầu hói đứng bên cạnh liền ngước mặt lên nhìn. Với cặp mắt âm hiểm kia khiến cô sốc mà không thể không nhịn được cười.

Hoá ra anh ấy thực sự lựa chọn trở thành một nhà sư,hahaha...

Lệ lão thái thái nhìn thấy Mạc Thanh Yên, vui mừng vẫy tay chào cô:"Tiểu Yên, con cũng đến xem phim sao?"

Khó trách vì sao người cháu này lại muốn dẫn bà đi xem phim. Hoá ra nguyên nhân là do con nha đầu kia Lão thái thái đã hiểu rõ tất cả.

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng nói:"

Vị tiểu thư, cô có thể đổi chỗ cho bà của tôi được không? Bà ấy thực sự thích Mộc Tiên Sinh"

Mạc Thanh Yên và Mộc Phong nhìn nhau không nghĩ đến loại sự tình này, lão thái thái này thực sự rất thích Mộc Phong, không muốn làm mọi người làm mất sự vui vẻ.Vì thế nàng gật đầu: "Bà nội, người ngồi đi"

Nàng ôm bỏng ngô đứng lên rồi nói Mộc Phong:" Lát nữa gặp ở cửa"

Mộc Phong gật đầu,thực ra lát nữa hắn định sẽ thổ lộ tình cảm, nên dù hiện tại hắn không ngồi bên cạnh nàng, điều đó không quan trọng, chỉ cần nàng sẽ đồng ý làm bạn gái hắn là được.
Mạc Thanh Yên quay người bước đi, lướt qua những người đàn ông cao lớn. 

Đi đến hàng ghế cuối cùng, nơi không có ai ngồi, nàng quyết định ngồi xuống. Khi nàng vừa mới ngồi xuống thì có người đi đến.

"Tiểu thư, đây là chỗ ngồi của ta"

Nàng chỉ có thể đứng tại chỗ vừa nãy nàng không hỏi bà nội ngồi ở đâu? Lệ Đình Tuyệt nhìn nàng đang ngẩng người đứng, hắn biết nàng cố ý không muốn cùng hắn nói chuyện. Hắn tìm được vị trí của mình ngồi xuống mà vị trí kế bên vẫn đang trống không. 

Bộ phim bắt đầu, Mạc Thanh Yên không thể nào cứ đứng yên một chỗ mãi như vậy,chỉ có thể đi đến ngồi cạnh hắn ta.Sau đó bắt đầu tập trung xem phim,mà ánh mắt của Lệ ĐÌnh Tuyệt không hướng đến bộ phim mà hướng tới nữ nhân xinh đẹp bên cạnh với chiếc mũi nhỏ nhắn.

Miệng nàng chuyển động không ngừng, nàng vừa ăn vừa xem, cảm giác rất vui vẻ thỉnh thoảng lại nở nụ cười, thỉnh thoảng còn cười ra tiếng rất to.

Bộ phim kết thúc,Mạc Thanh Yên khóc nhìn nam diễn viên Lệ Hạo Thần vì cứu nữ chính mà bị con dao đâm trúng tim hình ảnh hai người họ chia tay, nàng khóc vì nó thật sự rất thương tâm và cảm động.

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, lấy ra chiếc khăn tay để nàng lau đi nước mắt.Mạc Thanh Yên đột nhiên quay đầu lại hỏi: "Ngươi đang làm gì vậy?Nàng không muốn mình và hắn có mối quan hệ,nên không muốn hắn xen vào chuyện của nàng.

"Không thấy ta lấy khăn ra sao? Ta đang giúp nàng lau nước mắt"

Người nào đó mang vẻ mặt nghiêm túc trên tay còn đang giơ tay giúp nàng lau đi nước mắt.Mạc Thanh Yên giật lấy chiếc khăn: "Ngươi quản ta chẳng lẽ ta không có quyền khóc?"

Lệ Đình Tuyệt quẹt mắt giống như khóc, chỉ vào đầu mình.

"Ta làm như vậy,người còn chưa hết giận ta sao?"

Mạc Thanh Yên nín khóc và bật cười: "Ngươi xứng đáng"

Lệ Đình Tuyệt nhìn khuôn miệng xinh xắn của nàng tươi cười đôi mắt sâu thăm thẳm, hắn thích nhìn thấy nàng cười như vậy và luôn muốn nàng cười.

Vừa muốn mở miệng, đột nhiên ánh sáng trong rạp bật lên Mộc Phong cầm tờ giấy đơn giản,trên màn hình xuất hiện một chú mèo trắng còn có hai cậu bé với khuôn mặt ngây thơ đang cười.Vẻ mặt Mạc Thanh Yên dần thay đổi cụ cười càng sâu hơn.

Ánh mắt của Mộc Phong vẫn hướng về phía bên này Lệ Đình Tuyệt cảm thấy có gì đó không ổn liền lạnh mặt.

"Tiểu Yên,hai mươi năm trước chúng ta đã gặp nhau lần đầu tiên, cũng là lần đầu tiên anh gặp em lúc đó anh thật sự muốn kết hôn với em. Hai mươi năm sau,ngay tại đây chúng ta đã gặp lại nhau.

Lời thề năm đó vẫn sẽ được tính. Tiểu Yên anh chỉ muốn nói cho em biết rằng anh thích em"

Mọi người nghĩ nên ngược nhị lệ thiếu? Để cho hắn hiểu thế nào là theo đuổi một cô gái thật sự.

Chương 192: Phải chăng trái tim ngươi làm bằng đá?

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên há hốc mồm,nàng hoàn toàn không nghĩ tới sự việc này xảy ra. Những bức ảnh thời thơ ấu của họ, hắn thế nhưng vẫn còn giữ.

Trong mắt của Lệ Đình Tuyệt nàng là đang cảm động trước những lời ngọt ngào, ánh mắt hắn càng lúc lạnh dần

Trong rạp chiếu, mọi người ồn ào hô to: "Đồng ý, đồng ý"

Cũng có người nói:"Hôn đi,hôn đi…."

Thấy Mộc Phong tiến lại gần, Lệ Đình Tuyệt đột nhiên kéo Mạc Thanh Yên đứng dậy hắn liền phong ấn đôi môi của nàng.

Cảnh tượng khó xử khiến mọi người trong khán phòng đều bị sốc.

Vậy mà Lệ lão thái thái lại lớn tiếng khen: "Xuất sắc, quá tuyệt vời"

Mạc Thanh Yên biết làm như vậy sẽ khiến Mộc Phong xấu hổ, dù gì anh ta cũng là người của công chúng. Nhưng chết tiệt,nàng không thể tránh được tên Lệ Đình Tuyệt này nụ hôn này khiến nàng cảm thấy bản thân càng ngày càng yếu dần đi.

Cảm thấy nàng mềm nhũn trong vòng tay mình hắn mới buông lỏng nàng ra.

Sau đó ôm lấy nàng sải bước ra khỏi rạp chiếu, Mộc Phong đuổi theo: "Tiểu Yên, em vẫn còn chưa trả lời anh"

Mạc Thanh Yên đỏ mặt cô đang muốn nói thì Lệ ĐÌnh Tuyệt lạnh nhạt nói.

"Nếu nàng dám đồng ý với hắn, ta sẽ khiến cho hắn không thể gia nhập làng giải trí"

Mạc Thanh Yên biết khả năng của của người này, nếu muốn cho Mộc Phong mất hết tất cả ở làng giải trí này hắn chỉ cần trong một phút. Vì thế nàng cắn răng mang đầy vẻ oán hận liếc hắn. Chỉ có thể mặc hắn mang mình theo trước mặt bao người.

Ra khỏi rạp chiếu phim, Mạc Thanh Yên hét lớn với hắn:"Thả ta ra"Tên khốn kiếp này, mặc dù hắn vừa mới làm chuyện tốt xong nhưng suy cho cùng hắn vẫn là người xấu.

Lệ Đình Tuyệt làm như không nghe thấy gì, đi thẳng tới nhét nàng vào trong xe và bảo tài xế lái xe đi.Tài xế xem Lão thái thái không có trên xe liền hỏi:

"Lão phu nhân chưa có trên xe?"

"Ngươi không cần quan tâm, việc của ngươi là lái xe tí hắn sẽ đón bà"

Mạc Thanh Yên giữ tay nắm cửa và muốn bước xuống xe nhưng không thể.

"Lệ Đình Tuyệt, tôi muốn xuống xe"

Lệ Đình Tuyệt, hai chân vắt ngang, lạnh lùng hừ một tiếng.

"Nàng muốn đi xuống và giải thích với hắn ta ư, chuyện đó là không thể. Mạc Thanh Yên nàng hãy nghe cho kĩ đây: "Đối với nữ nhân mà Lệ Đình Tuyệt ta xem trọng, ai cũng đừng hòng nghĩ đến"Nhìn khuôn mặt kia của hắn Mạc Thanh Yên liền mắng: "Ngươi nghĩ ngươi là hoàng đế sao người phụ nữ ngươi xem trọng phải tất cả phải đều theo ngươi sao. "

Nói xong nàng cảm thấy bản thân thật là nói bậy bạ hắn đối với nàng cho dù là trước đây hay bây giờ thì mỗi lần gặp hắn tim của nàng đập rất nhanh, nhưng dù vậy nàng vẫn luôn khống chế nó. Với nam nhân này nàng tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình động tâm với hắn.

Những lời này thật sự chọc giận hắn, Lệ Đình Tuyệt cảm thấy nàng trước kia thật sự ôn nhu 

Hắn nâng cằm nàng lên:"Mạc Thanh Yên, là người phụ nữ của ta nàng sẽ có được mọi thứ nàng muốn và mấy đứa nhỏ sẽ có cha,tại sao nàng lại cứ giống như một hòn đá, không nóng không lạnh??

Rốt cuộc cái tính khí không được tốt lắm của hắn cũng đã bị nàng chọc giận.

Giọng nói của hắn ngày càng lạnh lùng vô cảm, biểu cảm của hắn ngày càng trở nên âm hiểm hơn. Hắn như muốn ăn tươi nuốt sống nàng, đặc biệt là ánh mắt lạnh như băng của hắn khiến mỗi người khi gặp phải đều sợ đến rét run.

Mạc Thanh Yên không hề sợ, nàng cười nhạt một tiếng.

"Trái tim ta từ lâu đã chết, năm năm trước ngươi cùng Mạc Thanh Tuyết định giết hại ta, hiện tại ngươi như vậy chẳng phải quá lố bịch sao?

Nếu không phải năm năm trước, hắn không khiến nàng thành ra thế này thì nàng đã không vô tình như vậy.

Lệ Đình Tuyệt đột nhiên buông lỏng ra. Nếu năm năm trước hắn biết rằng hắn sẽ yêu nàng, hắn nhất định sẽ giúp nữ nhân kia. Nhưng trớ trêu thay định mệnh lại sắp đặt cho bọn họ năm năm sau gặp lại được nhau.

"Dừng xe".

Hắn hai mắt đỏ lên bình tĩnh nói ba chữ.

"Nàng đi đi"

Chương 193: Thất tình

Editor: Waveliterature Vietnam

Xe thắng" Kít " lại một tiếng rồi dừng lại.Mạc Thanh Yên nhìn mắt hắn lộ rõ vẻ tức giận nhưng nàng vẫn đẩy cửa bước xuống xe.

Nhìn chiếc Bentley rời đi, Mạc Thanh Yên thở phào nhẹ nhõm.

Nam nhân này quá hống hách, hống hách đến mức không thể nào đỡ được. Bất quá, nàng đành nói thật lòng mình, giữa họ là quãng thời gian năm năm cùng vết thương trong tim.

Lệ lão thái thái an ủi Mộc Phong cũng là để giữ chân hắn, không cho hắn đuổi theo nàng.

"Tiểu Mộc ngươi cũng đừng quá buồn phiền, Tiểu Yên và cháu trai của ta có mối quan hệ rất tốt trước đây, ngươi như vậy là đang phá hoại tình yêu giữa hai đứa nó. Ta thấy ngươi rất điển trai nên chắc chắn ngươi sẽ rất dễ tìm một cô bạn gái."

Ánh mắt Mộc phong dịu đi một chút, hắn thế vậy mà lại chậm chân hơn một bước. Nếu có thể gặp lại nàng sớm hơn một chút, chắc chắn nàng sẽ chọn hắn.

Lệ lão thái thái nhìn khuôn mặt buồn buồn của hắn, may mắn thay tất cả người hâm mộ đều đã được mời ra ngoài. Bà vỗ vai hắn: "Tiểu Mộc, bà thực sự thích kỹ năng diễn xuất của cháu,hơn nữa cháu là người không tồi, đừng buồn bà sẽ luôn ủng hộ cháu."

Là một người hâm mộ của hắn bà vẫn cố gắng ngồi an ủi hắn rất lâu, tuy rằng hắn không để ý cho lắm nhưng có thể đến gần thần tượng của mình là bà đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Lệ Đình Tuyệt dừng xe ở câu lạc bộ IM, hắn phòng bao. Hắn lạnh lùng ôm nữ nhân trong ngực cùng người phụ nữ đó nói chuyện thực vui vẻ, đóng cửa thật mạnh.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào người đàn ông đầu trọc bước vào với khuôn mặt lạnh lùng.

Ngôn Ngọc ngồi trong một góc sáng uống nước sôi để nguội của bản thân, hắn không đến nỗi bất đắc dĩ thì tuyệt đối sẽ không dùng đến rượu.

Lạnh lùng buông người phụ nữ trong tay,đứng lên: "Tuyệt, Tiểu Yênđâu?"

Tin nóng nhất đêm nay:"Mộc Phong thổ lộ tình cảm bị một người đàn ông bí ẩn đẹp trai cướp lấy nữ nhân của mình."Tuy rằng hình ảnh rõ nét nhưng có thể xác định được người trong bức hình đó là nam nhân này.

Sắc mặt người nào đó tối sầm lại ngồi bên cạnh Ngôn Ngọc nói.

"Ta thất tình."

Hắn điềm đạm nói rồi từ từ lấy ly rượu uống cạn sạch.

Có một chút lúng túng nhưng nhìn người đàn ông bên cạnh. Nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng kia, hắn liền ngồi thẳng dậy nói với người phụ nữ bên cạnh.

"Bảo bối lát nữa ta sẽ tìm nàng chúng ta cần nói chuyện chính sự."

Sau đó đuổi hết những người khác ra ngoài trong phòng chỉ còn 3 người bọn họ.

Một bản nhạc buồn đã được phát, giọng hát trầm thấp mang tia u buồn mà đẹp đẽ."Tuyệt. ngươi không phải là người có thể để nữ nhân mình muốn kết hôn vụt mất. Làm thế nào mà ngươi lại nói mình thất tình?"

Như trí nhớ của hắn người này trước kia chưa từng nói đến chuyện yêu đương, năm nay chuyện gì đã xảy ra vậy? Đám cưới thì bị xáo trộn, sau đó người phụ nữ thích hắn xuất hiện nhưng lại bị từ chối hết lần này tới lần khác.

Nghĩ đến khiến hắn lạnh nhạt ngoài ý muốn, nhưng hắn là kẻ thắng cuộc nha tên kia cái gì cũng không có.

Ồ có vẻ là ngoại trừ Mạc Thanh Yên.

Lê Đình Tuyệt ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ: " Không phải chỉ một nữ nhân thôi sao, ta không tin ta sẽ không thể quên được nàng."

Hắn nói một cách một cách quyết liệt nhưng đôi khi đàn ông luôn cảm thấy rằng phụ nữ là thứ dễ tìm, không phải nàng là không thể ư.

Nhưng Lệ Đình Tuyệt sau nhiều năm không ai có thể thay thế.

"Đúng vậy, ta sẽ tìm người đẹp hơn nàng ấy, trẻ hơn nàng ấy."

Dứt lời thì Lệ Đình Tuyệt lại đá hắn:" không ai có thể đẹp hơn nàng ấy."

Trong lòng hắn chắc hắn Mạc Thanh Yên là nữ nhân đẹp nhất.

"Tốt, các nàng mặc dù không xinh đẹp nhưng ngoan ngoãn hơn nàng ấy,được rồi đi thôi."

Đúng lúc này, Nguyên Thành đi đến:"Lệ tổng, lão thái gia kêu ta nói ngươi, Mạc tiểu thư hôm nay xuất viện và sẽ ở lại biệt thự của ngài."

Chương 194: Tuyệt, người ta yêu là ngươi

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt đột nhiên đứng lên: "Ai cho nàng quyền tới đó?"

Nhà của hắn không phải ai thích đến là đến được đặc biệt là Mạc Thanh Tuyết sau khi tính kế hắn, hắn chưa tìm cô tính sổ vậy mà cô ta còn dám đến nhà của hắn ở lại.

Ngôn Ngọc nhìn vẻ mặt của hắn nói "Đừng nóng, cũng đừng phát hoả, đứa nhỏ trong bụng cô ta sẽ có thể chứng minh sự trong sạch."

Nếu cô ta sinh non thì muốn chứng minh cũng là điều không thể.

Lê Đình Tuyệt nhấc chân bước đi.

Lạnh lùng cười âm hiểm: "Chúng ta đi xem náo nhiệt?"

Ngôn Ngọc cầm ly nước trước mặt uống một ngụm hắn nói:"Thật phiền phức."

Nghĩ đến Mạc Thanh Yên tức giận cũng đúng. Đứa nhỏ bị vu oan, nàng lại càng tức giận hơn. Nhưng với tình cảnh hiện tại,có lẽ sẽ không thể để ý đến điểm này.

Lệ Đình Tuyệt dừng xe tại biệt thự hắn bước xuống xe như một cơn gió lướt qua.Vào cửa vú Trương đang đi tới đi lui tâm trạng vô cùng hỗn loạn.

Nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt vào cửa bà chạy nhanh ra đón.

"Thiếu gia,cuối cùng người cũng đã trở về,Mạc tiểu thư đến tìm lão thái gia,ta không thể không cho nàng vào được."

Vú Trương luôn có trách nhiệm chăm sóc hắn nên những thói quen của hắn bà đều biết. Biết hắn không thích người lạ bước vào nhà lại càng không thích Mạc Thanh Tuyết.

"Vú Trương, đêm nay ngươi đừng về nhà,lát nữa cho người đến làm sạch và khử trùng tất cả."
Nói xong hắn đi lên lầu không đi thang máy mà đi cầu thang bộ.Khi mở cửa,vẻ mặt hắn càng trở lên lạnh. Vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc.

Hắn ho khan vài tiếng,phát hiện bên cạnh bàn là một bức ảnh mà đích thân Mạc Thanh Tuyết chụp.

Hắn đi tới lấy bức ảnh vứt vào thùng rác liếc mắt quanh phòng ngủ một vòng nhưng không tìm thấy được người phụ nữ đó.

Mắt nhìn vào phòng thay đồ hắn bước tới. Nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết đang thử quần áo trên mặt đất còn vài ba bộ. Hắn nhíu mày những thứ này là hắn chuẩn bị cho Mạc Thanh Yên vậy mà nàng ta cũng dám động vào.

Hắn đột nhiên bước tới bẻ tay Mạc Thanh Tuyết khiến nàng ta sợ hãi tới mức ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đôi mắt hung dữ của hắn.

Lòng nàng ta lộp bộp một tiếng tuy nàng ta sợ hãi nhưng vẫn phải thật bình tĩnh.

"Tuyệt, quần áo này đều là do ngươi chuẩn bị cho ta có đúng không? Thật đẹp nha, ta rất thích."

Lệ Đình Tuyệt siết mạnh tay,đôi môi mỏng lạnh lùng nói.
"Ai cho phép cô bước vào đây? Ai cho phép cô chạm vào những thứ bên trong?"

Thật sự rất xấu hổ, nàng còn chưa từng gặp những chuyện như vậy, Lệ Đình Tuyệt thật sự khác lạ.

Sắc mặt Mạc Thanh Tuyết trắng bệt những giọt nước mắt từ từ lăn trên má.

"Ông nội tôi không cho tôi vào nhà nên tôi chỉ có thể ở lại nhà của anh thôi."

Lệ Đình Tuyệt thả lỏng tay nàng ta lùi lại vài bước. Nàng ta mang dáng vẻ bi thương, nhìn như thế sẽ khiến bất luận ai cũng phải động lòng.

Tuy vậy Lệ Đình Tuyệt lại phiền chán "Mạc Thanh Tuyết ở trước mặt tôi không cần giả tạo như vậy. Cô cảm thấy Lệ Đình Tuyệt tôi sẽ thừa nhận một đứa nhỏ không rõ nguồn gốc? Hay cô nghĩ tôi ngốc như một đứa trẻ?"

Không thể nói đây chính là là nỗi đau lớn nhất đối với Mạc Thanh Yên. Kế hoạch chưa bắt đầu mà việc mang thai đã bị bại lộ.Nàng ghét điều đó nhưng lại không còn lựa chọn nào khác.

"Tuyệt, cầu xin ngươi đừng đuổi ta đi ta nhất định sẽ sinh đứa nhỏ cho ngươi trong tương lai"

Nàng ta khóc đến tê tâm liệt phế, Lệ Đình Tuyệt căn bản không nghĩ sẽ cùng nữ nhân này nói nhiều như vậy vì thế hắn gầm một tiếng

"Vào đi, đem nàng ta về Mạc Gia"

Hai người đàn ông mặc đồ đen tiến vào kéo Mạc Thanh Tuyết ra ngoài, Mạc Thanh Tuyết gào khóc thảm thiết.

"Tuyệt, ngươi là người mà ta yêu nhất, ngươi nhất định phải tin tưởng ta"

- -- hàng ngày cầu phiếu ---

Chương 195: Ngươi đừng hòng cướp hắn

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên từ ngày rời khỏi xe của hắn, nàng chưa từng gặp lại hắn. Angel mấy ngày đầu tiên đều nhắc đến anh ta nhưng gần đây có vẻ đã quên.

Nàng ngồi trong văn phòng suy nghĩ đến ngày mai phải đi công tác, có thể sẽ đi trong một thời gian. Ông nội sức khoẻ lại không tốt,nàng quyết định ghé thăm ông.

Ngôi nhà đó là nơi mà đời này nàng không muốn bước vào nhưng vì ông nội vẫn còn ở đó nên nàng không thể không đi.

Nàng cầm trên tay túi thuốc bổ đi đến Mạc gia. Thích thẩm mở cửa thấy nàng thì vẻ mặt vui vẻ.

"Đại tiểu thư,người cuối cùng cũng đã quay trở lại"

Bà cầm lấy thứ gì đó trong tay Thanh Yên rồi bước vào nhà.

"Ông nội sức khỏe người dạo này thế nào rồi?"

Gần đây, tin tức về Mạc Thanh Tuyết lớn như vậy ông nội vốn là người để ý đến mặt mũi nên đã bị chọc tức đến sinh bệnh cũng là chuyện bình thường.

"Lão gia sức khỏe không tốt, không thể bị sốc hay tức giận được có thể gây nguy hiểm đến tính mạng"

Mạc Thanh Yên gật đầu:"Ta lên lầu gặp ông"

Nàng lên lầu, đây là nơi nàng lớn lên nàng ở đây từ nhỏ cho nên nó rất quen thuộc. Hơn nữa mọi vật ở đây có vẻ chẳng hề thay đổi, ngay cả màu sắc của đồ nội thất cũng vậy. Nàng vừa đi vừa nhìn mọi thứ và nhớ về quá khứ.

Khi đó nàng thường xuyên bị Bạch Mạn Cầm mắng, nhưng lúc ấy nàng là người có tính khí tốt,vì nàng nghĩ việc đám cưới sẽ có lợi cho nàng. Nghĩ đến việc sinh sống mười tám năm ở nơi này nàng thật sự kiên trì 

Nàng bước vào phòng, bỏ qua những suy nghĩ về quá kia 

"Ông nội"Lão gia tử nằm trên giường nghe được giọng nói của nàng liền mở mắt.

"Tiểu Yên,mau tới đây"

Mạc Thanh Yên ngồi xuống nắm tay Lão nhân gia nói: "Ông nội, về sau người không cần suy nghĩ nhiều. Hãy để Tiểu Tuyết tự lo liệu công việc của mình người đừng lo lắng về điều đó"

Sự vướng mắc giữa nàng và Mạc Thanh Tuyết là vì nàng đã không hề động thủ vì ông.Không muốn làm ông tức chết,vì vậy nàng tạm thời buông tha cho cô ta 

Lão nhân gia ho khan vài tiếng Mạc Thanh Yên liền giúp ông nhuận khí.

"Ông nội…."

"Không….ta không thể chết lúc này được"

Lão gia tử nghĩ về Mạc Thanh Tuyết:"Tiểu Yên, ngươi hãy ở lại đây ông sẽ bù đắp cho ngươi, ông nội cũng không còn sống lâu được nữa""Không được, ông nội người nhất định phải sống đến vài trăm tuổi mới được"

"Tiểu Yên, ta biết ngươi chịu nhiều uất ức ông nội sẽ bù đắp cho ngươi khi ngươi trở về. Cho nên từ nay không cần rời khỏi đây,"

Đây cũng là mục đích mà Mạc Thanh Yên trở lại, để chăm sóc ông nội vài năm còn cái chính là phá hỏng hôn sự của Mạc Thanh Tuyết với Lệ Đình Tuyệt.

Nàng trò chuyện với Mạc lão gia nhìn ông mệt mỏi nàng mới đứng dậy rời đi.

Khi mở cửa, nàng thấy Mạc Thanh Tuyết bên ngoài. Mạc Thanh Yên khẽ cười một tiếng: "Nghe lén cuộc nói chuyện của ta với ông nội ngươi quả thực đê tiện"

Mạc Thanh Yên bước ra đóng cửa, không muốn làm cho ông nội nghe được âm thanh hai người cãi lộn.

"Hừ, Mạc Thanh Yên ngươi chỉ giả vờ vui vẻ chăm sóc ông nội để sau đó chiếm Mạc thị đúng không?

Mạc Thanh Yên lạnh lùng liếc nàng một cái rồi nói: "Nếu ta nghĩ như vậy thì Mạc Thị từ lâu đã thuộc về ta, còn có để cho ngươi sao?"

"Ngươi..."

Mạc Thanh Tuyết tức giận đến phát điên nhưng không phải nó sinh muộn nửa ngày so với nàng hay sao mà ông nội lại thiên vị nó chứ. Thậm chí còn dành cho nó cổ phần của Mạc Thị. Nàng tức giận.

Nhìn sắc mặt trắng bệch của người nào đó, Mạc Thanh Yên cười ngọt ngào lướt qua nàng rồi chuẩn bị rời đi.

Mạc Thanh Tuyết tức giận dậm chân thật mạnh xuống sàn, nghĩ đến căn phòng Lệ Đình Tuyệt đích thân làm vì nó. Vì cái gì mà ông nội cùng Tuyệt đều thích nó chứ? Vì cái gì?

Mạc Thanh Tuyết đuổi theo: "Mạc Thanh Yên, ta có đứa con của hắn,ngươi vĩnh viễn không bao giờ có thê cướp hắn khỏi tay ta".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau