LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Cô gái thông minh

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt từ sớm đã khó chịu, chuẩn bị đến phòng tắm thay quần áo. Chính là nghe được tiếng cười của hai người, cùng với Lãnh Nhiên kia đều bộ dáng đứng không vững.

Hai mắt híp lại, một cước đá qua, "Nói......"

Vừa mới rồi Mạc Thanh Yên còn cạo tóc của hắn, hắn không để ý mà còn chuyên tâm ngắm nàng, chẳng lẽ kia nha đầu thực sự đem đầu của hắn cạo sạch sẽ?

Ngôn Ngọc dừng cười, nhưng nụ cười kia vẫn là bán đứng hắn, nghẹn đến mặt đỏ bừng.

"Tuyệt, chính cậu tự xem gương đi."

Hắn vừa mới vào phòng tắm, Ngôn Ngọc vừa cười to lên vài tiếng, "Lãnh Nhiên, tôi nói cho cậu, về sau tốt nhất không cần đắc tội phụ nữ, nhìn xem Tuyệt có bao nhiêu thảm."

Cái ót ghi một chữ "tra", làm cho hắn như thế nào có thể gặp người khác?

Ngôn Ngọc đột nhiên ý thức được nguy hiểm, khen: "Mạc Thanh Yên thật sự là một cô gái thông minh."

Lãnh Nhiên rốt cuộc cũng ngưng cười, "Người nóng tính như vậy, cậu vẫn thích cô ấy sao?"

Trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy, Ngôn Ngọc mới nhỏ giọng nói: "Tuyệt đã lừa dối nàng, hiện tại lại làm cho cô gái khác có thai. Nếu như cậu là phụ nữ, cậu sẽ nghĩ như thế nào?"

"Muốn giết người."

Nhìn đến Lãnh Nhiên vẻ mặt giống như hiểu được, hắn lại bổ sung một câu.
"Cô ấy không chỉ cảnh cáo Tuyệt, còn làm cho Tuyệt thành tra nam cùng hòa thượng. "

"Ha ha......"

Hai người lại không nhịn được cười ra tiếng, Lãnh Nhiên không nhịn được nói: "Cậu nói thử Tuyệt sẽ lựa chọn làm người nào đây?"

Lúc này cửa phòng tắm mở ra, người đàn ông quấn khăn tắm, thân hình cao lớn đi ra. Lãnh Nhiên đảo mắt nhìn qua người vừa bước ra, lập tức hướng tới cửa đi đến, sau đó ra khỏi phòng, nhận quần áo từ Nguyên Thành. 

Đóng cửa lại thật mạnh, nam nhân cao lớn lạnh lùng đi ngang qua hai người rồi vào phòng tắm.

Chờ đến lúc Lệ Đình Tuyệt bước ra trên người là một bộ đồ thể thao màu xám, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, nhất thời liền giống như chàng trai tuổi hai mươi.

Hai người nhìn Lệ Đình Tuyệt liền ngây ngốc, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tuyệt mặc thành như vậy. Trừ bỏ những lúc vận động, bình thường đều là một thân âu phục nghiêm trang. 

Mạc Thanh Yên ra khỏi khách sạn, tâm tình sảng khoái rất nhiều, mở cửa chiếc xe màu đỏ liền bước vào. Trong đầu nhớ lại câu kia, "Đứa nhỏ không phải của tôi, Mạc Thanh Tuyết là cái dạng người gì, em cũng không phải là không biết."Đột nhiên rất muốn điều tra một chút, Mạc Thanh Tuyết rốt cuộc đang đùa cái gì? Dù sao thì cả đời này nàng cũng không định ở cùng Lệ Đình Tuyệt, nên nàng sẽ muốn phá hỏng tất cả. 

Về đến nhà, Angela vẫn còn chưa ngủ, cô bé đang ngồi ở sô pha phòng khách, giống một con gà con cái đầu bé nhỏ không ngừng nâng lên hạ xuống và kiên trì như vậy.

"Tiểu thư, người cuối cùng đã trở lại, Angela vẫn chờ nàng đấy."

"Mẹ......"

Giọng nói ngọt ngào vang lên, con bé mang dép của cô tiến đến gần.

Mạc Thanh Yên nhíu mi, "Đã trễ thế này, như thế nào còn chưa ngủ?"

Angela ôm lấy đùi của cô, "Mẹ, An An có việc phải nói với mẹ."

Mạc Thanh Yên ôm lấy bé, hướng lầu đi lên. Angela ôm lấy cổ cô, thanh âm mềm mại. 

"Mẹ, vài ngày nữa là ngày quốc tế thiếu nhi, khác với những bạn bè đều có cha, mẹ cùng tham gia. An An cũng muốn, có thể cho chú đẹp trai đi cùng được không?"

Bởi vì Tiểu Bình Quả cùng với Cân Ban Lí học chung nói, nói rằng ba của Angela rất đẹp trai. Cho nên các học nữ trong lớp đều nói muốn gặp baba, bé cũng không thể keo kiệt không đáp ứng. 

Khuôn mặt của Mạc Thanh Yên tối sầm đi một chút. Đây là ngày một tháng sáu đầu tiên của con gái ở trường mẫu giáo. Cô nên làm con bé hài lòng. Nhưng cô không nghĩ rằng cô sẽ liên lạc với Lệ Đình Tuyệt.

Angela thấy cô vẫn không nói chuyện, "Ai da, con hôm nay đã cùng chú đẹp trai nói rồi, chú ấy nói chỉ cần mẹ không phản đối chú ấy liền tham gia."

Chương 187: Không phải đi làm hòa thượng sao?

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên đầu đầy hắc tuyến, con bé này hình như đã thương lượng qua? Đều đã nói với hắn, còn hỏi cô làm gì nữa.

Vì thế liền đem con bé đưa tới trên giường, "Con mau ngủ, một tháng sáu còn một khoảng thời gian dài, đến lúc đó rồi nói sau."

Angela chui vào chăn, ngáp một cái thật to, "Tiểu Yên, con biết là chú đẹp trai tốt lắm, mẹ nên dùng tâm nhìn, có biết hay không nha nha nha nha!"

Mạc Thanh Yên không biết vì sao? Con bé này lại thích cái tên kia, rõ ràng đã cảnh cáo con bé, không được cùng Lệ Đình Tuyệt lui tới. Con bé này lại như vậy tâm tâm niệm niệm, cô phải nghĩ biện pháp dời đi sự chú ý của con bé đối với Lệ Đình Tuyệt.

Ngày hôm sau, tại tập đoàn Lệ thị, tất cả cổ đông đều tới rồi. Chỉ duy nhất không thấy Lệ Đình Tuyệt xuất hiện, Lệ Dạ Kiêu trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh.

"Các vị, tin tức ngày hôm qua tất cả mọi người có mặt hôm nay chắc đã xem qua, tổng tài của chúng ta có khả năng thành diễn viên."

Sau đó mọi người khe khẽ nói nhỏ, Lệ Dạ Kiêu mắt nhìn mắt ba vị cổ đông lớn nhất bên cạnh mình, sau đó lại mở miệng.

"Mọi người còn không biết, theo ngày hôm qua bắt đầu cho tới hôm nay, cổ phiếu của Lệ thị đã giảm hơn 1%, tổn thất lớn biết bao nhiêu, mọi người hẳn là rất rõ ràng?"

Trong lời nói của hắn cũng chưa chính xác, cổ phiếu Lệ thị bị giảm, trách nhiệm đều ở Lệ Đình Tuyệt. Nếu không do hắn góp phần, cổ phiếu Lệ thị như thế nào lại giảm.

"Đây là sinh hoạt cá nhân của tổng tài, chúng ta không nên hỏi đến. Hôm nay chúng ta họp, rốt cuộc vì chuyện gì?"

Nơi này mọi người đều cùng một thế hệ với Lệ lão gia tử, cho nên đều là đứng ở bên lão gia tử, hơn nữa bọn họ cũng thấy được năng lực của Lệ Đình Tuyệt, hắn là tổng tài và xứng đáng như vậy.Lúc này Lệ Dạ Kiêu hướng người kia nói, " Thanh danh Lệ thị vẫn vô cùng tốt, hiện tại Lệ tổng tài lại không như vậy, đem thanh danh của Lệ thị đều bị hủy. Sớm hay muộn cũng đem Lệ thị hủy diệt, cho nên, chúng ta một lần nữa đề nghị tuyển ra một tổng tài có năng lực."

Tuy rằng cổ phần trong tay bọn họ rất ít, nhưng là đối với người bình thường mà nói, kia cũng là rất nhiều. Cho nên bọn họ không muốn mất đi, mà muốn càng nhiều hơn.

Vì thế rất nhiều cổ đông đều sợ hãi một ngày Lệ thị suy tàn, tất cả đều lên tiếng.

"Đổi, đổi tổng tài."

Lúc này cửa phòng họp mở, một người đàn ông đầu trọc đi đến, thân cao chân dài. Mặc áo sơ mi đen, cùng âu phục đen. Đầu chân mày nhăn lại tiêu sái bước vào phòng họp.

Hắn đi đến vị trí chính giữa, đôi tà mâu híp lại, quanh thân tản ra khí thế cực đại. Hai tay chống lên hội nghị bàn, gương mặt yêu nghiệt nở nụ cười lạnh.
"Các vị ở đây mở cuộc họp ban giám đốc như thế nào lại không một ai thông báo cho tôi biết?"

Hắn nhìn lướt qua Lệ Dạ Kiêu, người đứng sau Mạc Thanh Tuyết cuối cùng cũng thò đầu ra, tốt lắm.

Muốn chơi sao? Tôi sẽ chơi cùng với anh. 

Lệ Dạ Kiêu lạnh nhạt nói: "Đại ca, nếu đã không mời anh, vẫn là mời anh tránh đi cho thỏa đáng."

Lúc này tình hình trở thành chiến trường hai huynh đệ, mọi người đều tự giác ngậm miệng lại.

Lệ Đình Tuyệt ngồi xuống, hai mắt đảo qua vẻ mặt của mọi người, "Nói tiếp đi, các người muốn bầu lại tổng tài sao, tuyển ai đây?"

Hắn quét mắt nhìn Lệ Dạ Kiêu, chỉ bằng hắn nằm mơ đi.

Lệ Đình Tuyệt mở miệng, khiến những người có mặt liền cảm thấy túng, Lệ gia chỉ có vị này đại thiếu gia. Có tiếng tâm ngoan thủ lạt, làm việc quả quyết không lưu đường sống, nhóm cổ đông cũng không dám đắc tội hắn. Nghĩ đến việc năm năm trước, hắn mới về nước tiếp nhận công ty,

Còn có vài vị cổ đông đứng ra phản đối, cuối cùng bị hắn triệt công ty cổ phần, cho vào sổ đen vĩnh viễn của Lệ thị. Cho nên bọn họ sợ, không dám ra tiếng. Dù sao đây là vấn đề của huynh đệ Lệ gia, cùng bọn chúng không quan hệ.

Lệ Dạ Kiêu nheo mắt nhìn vài người ủng hộ anh, nhưng ít người lắc đầu, nếu Lệ Đình Tuyệt không đến, bọn họ dám dẫn đầu việc này, chính là Lệ Đình Tuyệt đến đây, bọn họ liền không dám.

"Đại ca, đầu của ngươi như vậy, là chuẩn bị đi làm hòa thượng sao?"

Chương 188: Xét nghiệm ADN

Editor: Waveliterature Vietnam

Hắn không nghĩ những lão già giúp hắn lại nhát gan như vậy, nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt đến cái gì cũng không dám nói, hắn thất bại. Hơn nữa lại thất bại dễ dàng như vậy, chỉ là khi anh ta xuất hiện, hắn liền trở mình không dậy nổi.

Chỉ có thể võ mồm cực nhanh, đả kích cái đầu bóng lưỡng của hắn. 

Sắc mặt Lệ Đình Tuyệt nháy mắt liền đen như mực, đen sẫm vô cùng. Nghĩ đến Mạc Thanh Yên ở đầu của hắn tác oai tác quái, nàng thật sự là quá độc ác. Cho nên hắn chỉ có thể đem tất cả tóc cạo sạch sẽ.

Lệ Đình Tuyệt lạnh nhạt nói: "Rất thoải mái, các người có muốn hay không thử xem?"

Tất cả mọi người hoảng sợ, ngàn vạn lần đừng để họ cạo trọc nghe. Lệ Đình Tuyệt bộ dạng rất đẹp, cho dù thế, cũng vẫn như cũ rất đẹp, tựa hồ cũng có hương vị.

Đầu bóng lưỡng là để kiểm nghiệm độ đẹp trai, người bình thường chắc không được như vậy

Đặc biệt là người lớn tuổi, nhanh chóng đứng dậy, "Lệ tổng, lão già chúng tôi đi trước, lần sau họp ban giám đốc gặp!"

Lệ Dạ Kiêu nhìn thấy phòng họp lập trống không, tức giận đứng dậy, đập mạnh vào bàn họp, sau đó cắn răng hừ lạnh một tiếng.

"Đại ca, ngươi làm hòa thượng rất thích hợp." Nói xong cất bước rời đi.

Nhìn đến hắn bại trận dưới tay xám xịt rời đi, Lệ Đình Tuyệt hồi thần cười.

"Nguyên Thành, đem tất cả tin tức đều loại bỏ, sau đó tung tin tức mới ra."

Nguyên Thành ở cửa phòng họp, lớn tiếng đáp ứng một câu, "Vâng, Lệ tổng."
Lúc này điện thoại trong tay hắn rung lên, Lệ Đình Tuyệt nghe máy, "Ông nội."

Lệ lão gia tử đang ở bệnh viện, cùng Mạc lão gia tử ở trong phòng bệnh của Mạc Thanh Tuyết. Nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết một mực khóc lóc, ông lại không thể nói thẳng đứa nhỏ trong bụng không phải là chắt trai của ông..

Dù sao hai người là bạn tốt, giao tình vài thập niên, không thể bị đám con cháu này phá hủy. Vì thế chỉ có thể gọi điện thoại Lệ Đình Tuyệt, làm cho hắn quay về. 

Mạc lão gia tử nghe Mạc Thanh Tuyết nói, tức giận thở dốc.

"Cô còn có mặt mũi khóc, không kết hôn liền cùng đàn ông lên giường, không biết cảm thấy thẹn."

Thật là đem gương mặt già nua của ông vứt hết, còn nháo lên tới trên mạng. Mạc lão gia tử coi trọng nhất là thể diện, cho nên năm năm trước mới có thể bị tức đến bệnh nặng. Không nghĩ tới lúc này đây, Mạc Thanh Tuyết càng bạo hơn, trực tiếp mang thai.

Bạch Mạn Cầm nhìn không được, mở miệng nói: "Ba, đây là thời đại gì rồi, huống chi tiểu Tuyết cùng tên nhóc Lệ Đình Tuyệt kia không phải kết hôn, chúng ta đều sắp thành người một nhà đây."

Mạc lão gia tử nhìn về phía Lệ lão gia tử, "Lệ Vạn Kình, ngươi nói một chút, nhà các ngươi là muốn đem khuê nữ Mạc gia nhà chúng ta đều hủy hết phải không?"Nghĩ đến tiểu Yên, năm năm ở bên ngoài lang bạt không nơi nương tựa, nếu không phải tiểu Tuyết đính hôn, hắn tìm được nàng, làm cho người ta sao đi thiệp mời, nàng có thể đời này cũng không có cơ hội trở lại.

Lệ lão gia tử nhìn ông tức giận không nhẹ, biết hắn thân thể vốn là không được tốt, cho nên nói trong lời nói cũng không cường ngạnh.

Này là chuyện của tụi nhỏ, để bọn nó tự xử lý."

"Hừ, tôi sẽ vì tiểu Tuyết mà tác hợp, nếu tôn tử của ông dám không nhận, tôi đánh hắn, tôi thay mặt ông dạy."

Lệ lão gia tử không nghĩ khí thế của hắn, chỉ là cười cho qua.

Lệ Đình Tuyệt đi đến, thân ảnh cao lớn bước đến hai lão nhân.

"Ông nội, ông nội Mạc."

Nhìn thấy hắn tiến vào, hai mắt Mạc Thanh Tuyết liền định ở trên người hắn. Càng xem càng cảm thấy được cô không đui mù, vô luận là diện mạo vẫn là dáng người, hắn đều là tốt nhất.

Mạc Thanh Tuyết từ nhỏ liền thích tốt nhất hoàn mỹ nhất, ngay cả đàn ông cô cũng muốn phải thật hoàn mỹ, cho nên mặc kệ dùng thủ đoạn gì đều phải đạt được. 

Mạc lão gia tử trừng hắn liếc mắt một cái, "Tiểu Tuyệt, đứa nhỏ này con vẫn là không nhận?"

Lệ Đình Tuyệt nhìn lướt qua an phận rất nhiều mẹ con hai, ở trước mặt Mạc lão gia tử trước mặt, các nàng không dám lỗ mãng.

"Xét nghiệm ADN chẳng phải sẽ biết sao mong Mạc tiểu thư phối hợp."

Chương 189: Ba tháng

Editor: Waveliterature Vietnam

Sắc mặt Mạc Thanh Tuyết hơi đổi, đây là điều mà nàng sợ nhất, bất quá cô đã chuẩn bị tốt. 

Bạch Mạc Cầm vừa nghe liền mất hứng, nhưng nhìn đến Mạc lão gia tử còn ở đây, thu liễm rất nhiều.

"Lệ Đình Tuyệt, câu như vậy là hoài nghi thân phận đứa nhỏ, đứa nhỏ về sau nhất định sẽ không cùng cậu thân cận."

Mà Lệ Đình Tuyệt tà ác cười, "Tôi không quan tâm."

"Cậu......"

Bạch Mạc Cầm tức giận không được, chính là không thể mắng, cũng không thể đánh. Sắc mặt rất kém trừng mắt nhìn hắn, cũng hận hắn, đứa nhỏ này hắn muốn nhận liền nhận, không muốn nhận cũng phải nhận. 

Lệ lão gia tử giúp đỡ cháu trai của mình nói: "Loại sự tình này đã điều tra xong, Tuyệt nói không cùng tiểu Tuyết phát triển đến bước kia, cho nên vẫn là muốn làm rõ ràng cho thỏa đáng."

Mạc lão gia tử tuy rằng tức giận, nhưng mà người ta đều hoài nghi như vậy, đương nhiên phải xét nghiệm, lấy lại trong sạch.

"Gọi bác sĩ đến xét nghiệm."

Ra lệnh một tiếng, Mạc Thanh Tuyết sợ tới mức co rúm người lại, nếu để cho ông nội biết, đứa nhỏ này không phải là con của Lệ Đình Tuyệt, như vậy cô có phải càng thảm hơn không. Tuy rằng sợ hãi, nhưng cô đã chuẩn bị rất tốt. 

Lệ Dạ Kiêu đã thu mua phụ khoa của bác sĩ này, cho nên cô không cần khẩn trương. Cô tự an ủi chính mình, ánh mắt lại hướng về phía Lệ Đình Tuyệt, si mê mà nhìn khuôn mặt tuấn tú đấy. 

Cho dù hiện tại tóc của anh toàn bộ mất hết, chính là nhìn lại càng đẹp hơn, tựa hồ tăng thêm vài phần phong tình, càng thêm yêu nghiệt.
Lệ Đình Tuyệt cảm giác được ánh mắt của cô ta, lạnh lùng chống lại, tựa như một thanh kiếm dài, làm cho Mạc Thanh Tuyết phải rút lại tầm nhìn. 

Lúc này, bác sĩ được đưa vào, không phải là bác sĩ nơi này, mà bác sĩ tư nhân của Lệ thị. Mạc Thanh Tuyết hoàn toàn hỗn độn, cô biết rằng, Lệ Đình Tuyệt cũng không dễ lừa gạt như vậy. 

Hắn làm sao có thể tin tưởng người khác, cho nên sẽ tìm thầy thuốc mà mình tín nhiệm nhất lại đây.

Nhìn thấy bọn họ mang dụng cụ phụ khoa tiếng vào, Mạc Thanh Tuyết cầm chặt tay mẹ của mình, "Không, tôi không cần, hiện tại đứa nhỏ còn nhỏ không thể làm, tôi biết, rút nước ối, đứa nhỏ cũng rất dễ dàng sanh non."

Cô một bên khóc một bên nói, bộ dáng rất là thê thảm, rất giống một người mẹ đáng thương đang cực lực bảo hộ đứa nhỏ của mình.

Bạch Mạc Cầm đứng lên, ngăn ở phía trước, "Các người ai dám động con bé, trừ phi bước qua xác của tôi."

Mạc lão gia tử tức giận sắc mặt càng ngày càng kém, mà Lệ lão gia tử vỗ vỗ hắn, "Chúng ta hai lão già vẫn là đừng đọng đến chuyện này, đi, về nhà làm một mâm đi."

Sau đó cho cậu Thích giúp lão gia tử đi ra ngoài, trong phòng bệnh lập tức thiếu hai chỗ dựa vững chắc, Mạc Thanh Tuyết càng luống cuống, chỉ có thể nâng mắt lại cầu xin giúp đỡ. "Tuyệt, cầu anh, đây chính là đứa nhỏ của anh."

Lệ Đình Tuyệt cười lạnh một tiếng, "Mạc Thanh Tuyết, cô nghĩ rằng tôi ngu ngốc giống như cô sao?"

Mạc Thanh Tuyết không dám nhìn hắn, cô chột dạ, chưa từng cùng Lệ Đình Tuyệt liên thủ, cô thật sự rất hận, cho nên mặc kệ. Chỉ cần ông nội bọn họ nhận thức này đứa nhỏ là được, về sau cô sẽ vì anh mà sinh hạ một đứa nhỏ mang dòng máu của họ.

"Tuyệt, anh có thể đi hỏi bác sĩ, nếu hiện tại em lấy nước ối xét nghiệm, đứa nhỏ sẽ chết."

Điểm này cô đã hỏi qua bác sĩ phụ khoa, cho nên dám chắc chắn, cô chỉ có thể bắt lấy cọng rơm cứu mạng này.

Lệ Đình Tuyệt quét mắt sang bác sĩ cũng nhân viên kiểm tra, "Có tình huống như vậy sao?"

Bác sĩ khẽ gật đầu, cô ấy vốn sắp sanh non, nếu hiện tại lấy nước ối xét nghiệm, đứa nhỏ thật khó có thể giữ được.

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng liếc mắt một cái, "Khi nào thì có thể làm?"

"Ba tháng sau." Bác sĩ quay về hắn.

"Được, vậy cho... Cô thời gian ba tháng nữa, đến lúc đó cô có cơ hội trả giá đại giới."

Nói xong hắn xoay người rời đi, di động lúc này đang reo lên, hắn lật điện thoại ra nghe. 

"Tiên sinh, Yên tiểu thư bị Mộc Phong đón đi rồi."

Chương 190: Tổng tài đầu hói thường lui tới, hãy lạc quan về bạn gái của ngươi

Editor: Waveliterature Vietnam

Khuôn mặt Lệ Đình Tuyệt đột nhiên tối sầm lại,lại cùng một chỗ với Mộc Phong,liệu nàng có thích anh ấy không?

Mấy ngày gần đây,hắn cũng đã đến chương trình phát sóng trực tiếp để lắc lư vài vòng.Mỗi khi có thể nhìn thấy khói biến mất cùng tình yêu và phần thưởng.Càng xem hắn lại càng thấy thích,vì thế mà hắn cũng thử chơi trò chơi,Mỗi lần chơi đều bị Mộc Tiên Sinh hạ gục, ông ta thật sự giỏi.

Nghĩ đếnđây sắc mặt tốt hơn nhiều.Không phải thích chơi trò chơi của hắn hay sao?Mình tốt hơn hắn ta nhiều, Mạc Thanh Yên người ngươi thích chắc hẳn là ta.

Mạc Thanh Yên nhận được cuộc điện thoại từ Mộc Phong nói hắn sẽ ở dưới lầu chờ nàng.Nàng liền gọi cho người trong nhà nói họ đi đón bọn nhỏ.Sau đó xuống lầu ngồi vào chiếc xe thể thao màu xanh của Mộc Phong.

Hôm nay Mộc Phong ăn mặc giản dị áo sơ mi trắng và quần bò Mạc Thanh Yên không khỏi lời khen hắn.

"Phong ca ca ngươi thật sự là một tiểu thịt tươi nha"

Hai người là bạn từ nhỏ,sẽ không có gì ngạc nhiên khi mỗi ngày họ đều trò chuyện trên Wechat nên việc chọc ghẹo nhau cũng là bình thường.

Mộc Phong ấm áp cười:"Tiểu Yên, ngươi nói vậy ta sẽ ngại lắm đó"

Sau đó cả hai cùng cười và lái xe ra ngoài. 

Mạc Thanh Yên nhìn con phố đông đúc,thời điểm này tất cả mọi người đều vội vàng trở về nhà.Không thể không mỉm cười,thực ra mỗi lần tan làm nàng đều lo lắng,bởi vì nàng có thể nhìn thấy các con của mình,đây là một cảm giác thực sự tốt."Đúng rồi nghe nói hôm nay bộ phim Vết Cắn Của Quỷ công chiếu phản hồi rất tốt thật sự chúc mừng anh,Đại Ảnh Đế"

Mộc Phong chớp mắt,từng nét trên khuôn mặt đều hiện ý cười:"Cho nên hôm nay ta sẽ mời nàng đi xem phim"

Khi còn ở trường đại học,hắn luôn mơ mộng sẽ cùng Mạc Thanh Yên đến trường rồi cùng nhau đi xem phim.Nhưng cũng chính năm đó hắn chuyển nhà, từ đó không gặp lại nàng nữa và hắn chỉ có thể để những mơ mộng hão huyền trong lòng.

Hiện tại,hai người họ đã gặp lại sau bao năm xa cách ở chính cái thành phố này,hắn sẽ tận dụng và không để bỏ lỡ cơ hội này.

Khi tới rạp chiếu phim,một nhân viên đã dẫn họ tới hội trường được chỉ định từ trước đây là lễ ra mắt phim nhưng Mạc Thanh Yên không hề biết,nàng nghĩ đây chỉ là một bộ phim bình thường.
Hai người ngồi xuống,trong khán phòng lúc này đã rất đông người.Mộc Phong đưa mắt nhìn các cặp tình nhân rồi không khỏi đưa mắt sang cô gái đang ngồi cạnh,hôm nay nàng mặc một chiếc áo vàng liền váy dài đến đầu gối,khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú,làm lay động lòng người.

Hắn đưa bỏng ngô và coca đến trước mặt Mạc Thanh Yên.Nàng mỉm cười nhẹ rồi nhận lấy.

"Khi xem phim,đây là món tôi thích ăn nhất đấy"

Bên ngoài rạp,một chiếc Bentley dừng lại,một dáng người cao ráo bước ra khoác trên mình bộ đồ đen lịch lãm nhưng không hề mất đi vẻ điển trai.

Đôi mắt âm u mang theo vẻ đào hoa híp lại làm mọi người choáng váng mang đến một hơi thở bí ẩn và khó hiểu.Những người trong rạp vẫn đang xem say mê và những người đàn ông đầu hói vẫn là nổi bật nhất.

Đột nhiên cảm thấy kì lạ,chẳng lẽ chính mình đang bước vào một câu truyện tranh,bằng không sao lại có người đẹp trai như vậy xuất hiện,khuôn mặt anh tuấn với chiếc đầu hói càng tăng thêm vẻ lạnh lùng.

Các chàng trai nhìn qua bạn gái họ đang ngây người vì người đàn ông vừa bước vào liền tỏ vẻ khó chịu và kéo họ qua một bên.

Lệ lão thái thái khoác trên người một chiếc áo màu xanh nhạt,thanh lịch và sang chảnh bước xuống xe.Bà đưa mắt nhìn cháu mình với vẻ đầy tự hào. Đứa nhỏ này với vẻ ngoài điển trai từ nhỏ và càng lớn vẻ đẹp ấy lại càng được nhân đôi lên.

Bà nắm lấy tay Lệ Đình Tuyệt: "Tuyệt nhi, ngươi hôm nay sao có thời gian rảnh rỗi bồi bà nội đi xem phim chứ"

Lệ Đình Tuyệt nắm lấy tay bà ảm đạm cười:"Bà nội biết người thích tiểu thịt tươi, một lát nữa sẽ cho người ngồi bên cạnh hắn nha"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau