LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Đạt thành hiệp nghị

Translator: Waveliterature Vietnam

Lệ lão gia tử gọi Lệ Đình Tuyệt một tiếng, rồi hai người đi phòng cách vách.

"Tuyệt, nói đi, rốt cuộc đó có phải là con của con hay không?"

Lệ lão gia tử đã sớm mong ngóng ôm cháu trai, nếu như đây thật sự là con của anh, như vậy ông vui vẻ còn không kịp nữa.

Lệ Đình Tuyệt hai chân gác vào nhau, ngón tay thon dài xoa nhẹ hai thái dương, anh đã uống rượu, bây giờ đầu có chút đau. Mày nhíu lại, lạnh lùng nói.

"Tay của cô ta còn chưa chạm qua, làm sao mà có con được?"

Lệ lão gia tử vẻ mặt nghi ngờ, "Ông thấy con bé không giống như là diễn trò, con cứ ngẫm lại cho tốt, có phải hay không sau khi con uống say nên mới xảy ra chuyện này."

Nếu thật sự là con cháu Lệ gia, ông không cho phép nó phải lưu lạc ngoài đường.

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng cười, "Làm hay không làm, con còn không biết sao?"

Anh đối với phụ nữ là phải lựa chọn, cũng chỉ có Mạc Thanh Yên mới làm cho hắn có cảm giác, nên cô ấy mới tiếp cận được. Còn đối với những người phụ nữ khác, chỉ cần đến gần vài bước thôi anh đã không thoải mái.

Lệ lão gia tử hiểu được, đây là tôn tử của ông, ông dĩ nhiên biết được. Nếu nó có làm nó sẽ nhận, nếu như nó chưa từng làm cho dù đặt dao lên cổ, nó cũng không bao giờ thừa nhận.

"Con định chuẩn bị như thế nào?"

Cháu trai của mình như thế nào ông còn không biết sao? Lừa trên đầu nó, nó như thế nào có thể nuốt trôi cơn giận này.

"Ông nội, ông về nhà cháu nghỉ ngơi đi, chuyện này là do cháu, cháu sẽ tự giải quyết."

Nói xong chân liền thu lại, đứng lên, rồi đi ra ngoài.

——————-

Mạc Thanh Tuyết đang ở trong phòng bệnh, Bạch Mạc Cầm đau lòng vuốt ve mặt của cô. "Tiểu Tuyết, không có việc gì, đứa nhỏ sẽ khỏe mạnh mà lớn lên."

Vẻ mặt Mạc Thanh Tuyết nhăn lại, hiện tại cô biến thành bộ dạng như này, không thể làm được chuyện gì. Nếu Lệ Đình Tuyệt xét nghiệm DNA, thì cô nên làm gì đây?

Cho nên cô căn bản không nghe mẹ nói được gì, đột nhiên nghĩ đến Lệ Dạ Kiêu, hiện tại chỉ có hắn ta là có thể giúp nàng.

"Mẹ, nâng tay con lên."

Đúng lúc này, một người đàn ông thân ảnh cao lớn liền xuất hiện, gương mặt tuấn tú của hắn mang theo vẻ ngoan lệ, bước đến bên cạnh giường Mạc Thanh Tuyết. Tưởng tượng đến việc máu của mình nằm trong người ả ta, hắn liền không thoải mái.

Nhưng cô ta còn có nhược điểm, vẫn thể dùng được.

"Lệ thiếu, hôm nay thật sự là cám ơn anh!"

Bạch Mạc Cầm đứng dậy, vẻ mặt mang theo ý cười, sau đó cùng Mạc Thanh Tuyết nói: "Tiểu Tuyết, đêm nay chính là nhờ nhị thiếu cứu con, con nhất định phải cảm ơn cậu ấy."

Mạc Thanh Tuyết vẻ mặt kinh ngạc, hắn thế mà lại cung cấp máu cho cô, chuyện này không thể tin được? Lệ Dạ Kiêu dựa người ngồi xuống ghế, chân nhịp nhịp, "Mạc phu nhân, tôi muốn cùng Mạc Thanh Tuyết nói chuyện, bà mau ra cửa canh chừng đi."

Trả giá, hắn phải có sở thủ mới được.

Mạc Thanh Tuyết đối Bạch Mạc Cầm nháy mắt, bảo bà ta đi ra ngoài.

Bên trong phòng bệnh là một canh phòng thủy tinh, màu trắng của phòng bệnh càng làm chói mắt. Mạc Thanh Tuyết ngồi dậy, đặt tay của mình lên bụng.

"Có thật là anh truyền máu cho tôi?"

"Tôi biết là cô không tin, chúng ta đúng thật là hiểu biết lẫn nhau."

Nói xong hắn âm thầm nở nụ cười, tựa hồ bọn họ sẽ không quá tin tưởng đối phương, cho nên đây chính là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau.

Mạc Thanh Tuyết đã biết, cắn cắn môi, trên mặt là nụ cười nhạt.

"Anh muốn tôi làm cái gì?"

Lệ Dạ Kiêu âm lãnh cười, khủng bố đến cực điểm.

"Đem chuyện này nháo to lên."

Nếu chuyện này đối với danh dự Lệ thị có ảnh hưởng, hắn chỉ cần sai khiến nhân sự ban giám đốc ép Lệ lão gia tử dổi tổng tài, hắn sẽ là tổng tài mới.

Mạc Thanh Tuyết đương nhiên muốn như vậy, hai người xem như đạt thành hiệp nghị. Vì thế đối với Lệ Dạ Kiêu nâng tay, Lệ Dạ Kiêu liền ngó đầu qua.

Cô nhỏ giọng nói kế hoạch của chính mình, Lệ Dạ Kiêu hai mắt hiện lên ánh sáng sáng rực, sau đó gật gật đầu.

- ---- Ngủ ngon! -------

Chương 182: Cô không nuốt trôi khẩu khí này

Editor: Waveliterature Vietnam

Đúng lúc này truyền đến giọng nói của Bạch Mạn Cầm. 

"Cậu tới đây làm gì? Tiểu Tuyết còn đang ngủ, cậu không được quấy rầy con bé."

Lệ Dạ Kiêu liền đứng dậy trốn vào phòng vệ sinh, sau đó một thân ảnh cao lớn xuất hiện, anh đi đến bên giường Mạc Thanh Tuyết. Lạnh nhạt liếc nhìn cô, Mạc Thanh Tuyết làm bộ như mới tỉnh lại.

Vui mừng trên mặt cô liền động thân thể giữ chặt lấy tay anh, "Tuyệt, anh là đang lo lắng cho em phải không?"

Trên gương mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc nhưng Lệ Đình Tuyệt lại tuyệt tình rút tay ra khỏi cô.

"Mạc Thanh Tuyết, đứa nhỏ trong bụng là của ai cô chắc là biết rất rõ. Bất quá, chuyện cô xâm nhập nhà người khác bất hợp pháp thì ngày mai cảnh sát sẽ đến tìm cô, chúc cô may mắn!"

Nói xong liền xoay người bước đi vừa tuyệt tình vừa lạnh lùng.

Mạc Thanh Tuyết tức giận giận đến bụng đau nhức, anh ấy vì sao lại có thể đối xử với cô như vậy chứ?

Thật là tuyệt tình. 

Lệ Dạ Kiêu từ phòng vệ sinh đi ra, khóe miệng mang theo nụ cười lạnh nhạt.

"Cô có thấy không đây chính là đại ca của ta, tuyệt tình đến mức đáng sợ."

Cứ như vậy thì Mạc Thanh Tuyết sẽ không mềm lòng mà buông tha cho anh ta, cho nên bây giờ hắn chỉ cần trở về chờ tin tức, sau khi chuyện này nháo lên thật lớn. Hắn sẽ lại kích động ban giám đốc như vậy thì tất cả mọi thứ đều sẽ nằm trong lòng bàn tay của hắn. 

Mạc Thanh Tuyết tức giận cắn góc chăn, cô thề cô nhất định sẽ khiến cho Lệ Đình Tuyệt phải yêu mình, nhất định.

Nhìn Lệ Dạ Kiêu phải đi, cô liền mở miệng, "Nhị thiếu, anh đừng quên chuyện đã hứa giúp tôi đấy."Lệ Dạ Kiêu ra hiệu OK, sau đó liền sải chân dài bước ra ngoài.

————————

Mạc Thanh Yên tức giận cả một đêm không ngủ được, lúc cô rời giường hai mắt thâm quầng, cô xem mặt mình ở trong gương thầm mắng.

"Mạc Thanh Yên, vì cái gì mà mày lại tức giận, Lệ Đình Tuyệt chính là loại người này, năm năm trước mày đủ mệt hay sao, mau tỉnh táo lại đi."

Sau đó liền mở nước rửa mặt thì Angela tiến vào. 

"Tiểu Yên, tại sao mẹ lại về nhà, chú đẹp trai phải làm sao bây giờ, chân của chú ấy bây giờ cũng không thể đi được."

Cô bé đã rửa mặt cùng chài tóc xong, mặc một chiếc váy màu vàng đơn giản, xinh đẹp thong thả đi đến gần.

Mạc Thanh Yên than nhẹ, "Về sau đừng cùng mẹ nói chuyện về anh ta, hắn ta chính là một kẻ lừa đảo."
"Kẻ lừa đảo? Không phải vậy đâu."

Bé rất thích chú đẹp trai nha, vì thế liền lôi kéo áo ngủ của Mạc Thanh Yên "Tiểu Yên, bây giờ chúng ta mau đi tìm chú đẹp trai đi, bảo chú ấy tặng cho con trường học."

Mạc Thanh Yên quay sang, sờ sờ của đầu của cô bé.

"Sau này mẹ sẽ tặng cho con, đừng có đi đòi anh ta, nếu không mẹ sẽ rất tức giận."

Nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Mạc Thanh Yên, Angela chỉ có thể im lặng chạy nhanh ra khỏi phòng của cô, đi tìm dì Thiển hỏi chuyện.

Lúc Mạc Thanh Yên vừa xuống lầu, dì Trần đang giúp dì Thiển thấy vậy liền kéo cô lại, sau đó đưa cho cô xem.

"Tiểu Ngũ, con mau nhìn xem. Lệ Đình Tuyệt làm cho con gái nhà người ta có thai, vậy mà không muốn chịu trách nhiệm. Loại đàn ông này rất tra, thật may mắn là con không bị chiếm tiện nghi."

Mạc Thanh Yên nhìn tin tức ở trên TV, nghe được lời nói của Bạch Mạn Cầm cùng với tất cả những tin tức liên quan. Nhưng tất cả tin tức đều bị lộ ra là Lệ Đình Tuyệt làm cho Mạc Thanh Tuyết mang thai mà lại không nghĩ đến việc chịu trách nhiệm. 

Sắc mặt của cô tối sầm lại, cười lạnh một tiếng.

"Chuyện của anh ta, không liên quan đến tôi."

Sau đó cô liền ngồi xuống ăn sáng, Trần Bang Thiển hướng ánh mắt nhìn nhìn cô. Ánh mắt mang theo tí dò xét, cảm thấy trên mặt cô không tức giận hay thương tâm thì mới nhẹ nhàng thở ra.

"Con không sao là được rồi, chờ tôi trở về Tuyên Thành, lão nhân có việc muốn nhờ ta làm, một mình con ở đây có sao không?"

Mạc Thanh Yên ngẩng đầu, bình tĩnh nói: "Con cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi."

Nhưng trong lòng lại rất chua xót rất kỳ quái. Bị một người đàn ông đùa giỡn đến mức thảm như vậy, khẩu khí này cô không nuốt nổi. 

Chương 183: Cô rốt cuộc cũng hành động

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt ở trong biệt thự, Ngôn Ngọc sợ hắn nghĩ quẩn trong lòng cho nên ở cùng hắn. Buổi sáng tỉnh lại, phát hiện anh ta không ở trên giường.

Hai người nằm ở hai chỗ khác nhau người nằm trên giường người thì nằm dưới đất. Ngôn Ngọc ngồi dậy đến, ngáp một cái. Tối hôm qua ngủ quá muộn, cho nên đến giờ này mới tỉnh, việc này thành thói quen, bác sĩ nghiêm khắc nhắc nhở, nhưng là thói quen sinh lý rất khó thay đổi.

Nhìn đến trên giường trống không, đi qua một cước đem Lãnh Nhiên đá tỉnh. Hắn bị bức tỉnh dậy,

"Anh làm gì vậy? Còn sớm mà."

Sau đó đang muốn nằm xuống, lại bị đá một cước thật mạnh.

"Không thấy Tuyệt đâu còn không mau đi tìm."

Nghĩ đến tình cảnh tối hôm qua của tên kia thực sự là gấp. Cô gái mình thích tức giận rời đi, sau đó lại bị vu oan có đứa nhỏ bị hắt một thân nước bẩn.

Vì thế liền đứng dậy chạy nhanh "Đi."

Hắn đi ở phía trước, vừa đi vừa nói chuyện: "Tên kia sẽ không nghĩ lung tung chứ?"

Hai người vừa đi đến cầu thang đã nghe được mùi thơm của thức ăn, liền bước xuống lầu. Cử tưởng là mẹ Trương, nhưng trong phòng bếp là xuất hiện một một thân ảnh cao lớn. Mặc một chiếc áo màu xám ở nhà, tay áo kéo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn rắn chắc. 

Lệ Đình Tuyệt thế nhưng lại đang làm bữa sáng khiến cho cả hai người kinh ngạc không thôi. Lãnh Nhiên bước đến, "Tuyệt, chúng ta nói chuyện."

Vừa thấy chính là không bình thường, người này có khi nào làm bữa sáng đâu chứ. Trừ bỏ lần trước có Mạc Thanh Yên hôm nay như vậy tuyệt đối là không bình thường.

Ngôn Ngọc nhẹ giọng nói: "Tuyệt, có cái gì thì cứ nói ra huynh đệ chúng ta cùng nhau gánh vác, đừng có giấu mãi ở trong lòng."

Hắn là lấy tư tưởng của một bác sĩ mà dẫn đường hắn.Lệ Đình Tuyệt quay lại, trong ánh mắt âm lãnh tỏa ra một tia sáng nhàn nhạt.

"Ngồi xuống và ăn bữa sáng cho tốt nào."

Nhìn vẻ mặt không có chút dáng vẻ tỏ ra không bình thường, hai người chỉ có thể bước đến phòng bếp ngồi trước bàn ăn. Hai người liền đảo mắt nhìn vào bên trong, Lãnh Nhiên mở miệng.

"Cậu có cảm thấy được Tuyệt rất không bình thường không?"

Ngôn Ngọc cầm di động xem, nhất thời ánh mắt trừng rất lớn, "Cậu mau nhìn tin tức, Mạc Thanh Tuyết mang thai đang nháo chuyện này thật lớn trên internet này."

Lãnh Nhiên chạy nhanh cầm lấy di động liền nhấn vào, nhìn đến hình ảnh này thiếu chút nữa thì anh đã đập vỡ cả điện thoại trong tay.

"Dựa vào cái gì mà cái trang web này có thể đăng những thứ vô căn cứ như vậy, phải đóng cửa nó thôi."

Lệ Đình Tuyệt đem bữa sáng đưa tới trước mặt hai người, chính mình ngồi xuống, bắt đầu chậm rãi ăn sáng. 
"Tuyệt, cậu xem tin tức rồi phải không?"

Lệ Đình Tuyệt uống một ngụm cà phê đen, ảm đạm cười "Đúng."

Kỳ thật tối hôm qua anh liền nhận được điện thoại, nói có người dùng mối quan hệ để đăng những tin tức của anh và hỏi rằng anh có muốn anh mua lại những tin tức đó hay không. Nhưng anh lại cự tuyệt, anh đã có kế hoạch riêng của chính mình. 

Không chỉ điều tra rõ ràng tất cả mọi việc mà anh phải lôi ra được kẻ đứng sau Mạc Thanh Tuyết.

Còn có điều quan trọng hơn anh phải làm cho Mạc Thanh Tuyết giận đến cực điểm. Tính cách của cô ta anh có thể được, không phải tùy tiện châm ngòi là được, cho nên anh phải nhất định hành động thật cẩn thận, anh đang đợi cô rơi vào.

Lãnh Nhiên thiếu chút nữa đem cà phê phun ra, "Tuyệt, đừng quá khổ sở tôi sẽ cho người đi thăm dò, trang web này chúng ta sẽ xử lý nó."

Dứt lời liền gọi điện thoại đi, Lệ Đình Tuyệt lại mở miệng.

"Không cần, nếu không có kẻ chống lưng thì cậu nghĩ tin tức này có thể phát tán ra sao?"

Hai người liền tỉnh ngộ ra "Tên này đang muốn làm điều gì?"

Dù là người bình thường cũng không thể tha thứ cho loại sự việc này, nhưng lại làm cho cả nước nhân dân đều biết và chỉ trích, người này rốt cuộc đang đùa cái gì vậy chứ?

Văn phòng tổng tài tập đoàn Lệ thị, Lệ Đình Tuyệt cầm điếu thuốc dừng ở phía trước cửa sổ nhíu mi. Nhìn thấy bên ngoài dần dần tối hiện lên cảnh đêm ở thành thị như hàng vạn ngọn đèn được thắp sáng nhưng lại không có một chút vui vẻ nào.

Cô đơn là từ mà Lệ Đình Tuyệt hắn đã hiểu được từ khi còn rất nhỏ, đột nhiên hắn muốn có một gia đình, muốn có một người con gái yêu hắn và cũng muốn cùng hắn tạo nên một gia đình nhỏ bé. 

Lúc này di động trong tay rung vài cái, hắn xoay người bước đến bàn làm việc và mỉm cười.

Cuối cùng cũng đợi được đến lúc cô hành động.

Chương 184: Tiểu Yên, tôi không vui

Editor: Waveliterature Vietnam

Anh cầm điện thoại mở lên là Mạc Thanh Yên gọi cho anh. 

"Lệ Đình Tuyệt, tôi ở khách sạn Hắc Đào phòng 808 tôi chờ anh, có chuyện quan trọng cần phải nói với anh."

Lệ Đình Tuyệt nghe xong ý cười tràn đầy khóe môi, hắn thở ra một làn khói. Cô ấy thế mà lại chọn nơi này, nơi này là khách sạn tình thú, khẩu vị của cô thật nặng nha. 

Hắn vào phòng nghỉ bên trong liền đi tới nhà tắm súc miệng, cảm thấy miệng sạch sẽ thơm tho sau đó đứng trước gương chỉnh lại tóc. Mới vừa lòng tiêu sái bước ra, cầm lấy áo khoác tây trang trên ghế và bước ra khỏi văn phòng.

Gió lạnh ban đêm lướt qua khuôn mặt tuấn tú của Lệ Đình Tuyệt, khiến cho việc lái xe trở nên khó khăn. Nhưng mà chính bản thân hắn biết đây là cơ hội cuối cùng của mình, đêm nay bất cứ điều gì cô muốn như anh đều đồng ý. Phải khiến cho cô vui vẻ thì về sau anh mới có cơ hội đến gần cô được.

Cuối cùng thì anh cũng hiểu rằng theo đuổi một người phụ nữ không có con đường tắt nào để đi cả. Vì vậy, anh sẽ thay đổi con đường đi của mình nhưng anh sẽ không bao giờ để cô phải rời xa anh.

Mạc Thanh Yên nhìn căn phòng trước mắt, không khỏi thầm mắng bản thân một câu.

"Lệ Đình Tuyệt nếu anh mà không đến thì anh là một kẻ nhát gan."

Ngay khi cô nghĩ về tất cả những gì anh đã làm với cô và cả việc anh có một đứa con với Mạc Thanh Tuyết khiến cô run rẩy vì tức giận, làm sao cô có thể cảm nhận được người đàn ông này có thể cặn bã như vậy. Càng tức giận, cô càng hy vọng anh có thể đến. .

Không khỏi nhìn ngọn đèn màu đỏ ở trong phòng khách sạn ngay cả bên trong ga giường cũng là một màu đỏ thẫm. Nhưng là bên trong còn có thứ gì đó, đây là lần đầu tiên cô đến nơi này nhìn những thứ vật dụng xa lạ như nến, roi, còng tay.

Còn có rất nhiều khác mà cô không nói được tên.

Tưởng tượng đến việc Lệ Đình Tuyệt sẽ bị cô ngược, cô liền nhịn không được muốn cười. Cô nhất định phải ngược anh đến chết để cho anh biết được rằng cô Mạc Thanh Yên không phải là người dễ chọc vào.Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Mạc Thanh Yên đứng dậy, sửa sang lại một chút áo sơ mi màu trắng cùng quần bò của chính mình. Vì để tiện đối phó anh cho nên cô mới mặc loại quần áo này. 

Cô nở nụ cười thật ngọt ngào sau khi bản thân đã phải luyện tập vài lần, nhìn nụ cười đã chân thật hơn chút cô mới đi tới mở cửa.

Trong nháy mắt, cô liền bị cuốn vào một cái ôm ấm áp. Mang theo mùi rượu nhàn nhạt, khiến cho cô cảm thấy bản thân muốn ngất đi. Không khỏi thầm nghĩ, người này là đã uống rất nhiều?

Tuy nhiên, anh uống rượu cũng thật đúng lúc, trong tay có mê dược đều tỉnh.

"Tiểu Yên, tâm tình ta...... Không tốt, phải an ủi ta, ta muốn sờ meo meo."

Bị anh ôm vào trong ngực bên tai truyền đến âm thanh nam tính, chính là lời này như thế nào nghe có điểm giống như Angela vậy chứ.

Cô đẩy anh mạnh vào trong phòng, sau đó đẩy anh ra, giữ cửa phòng lại, còn khóa cửa phòng. Đôi mắt trái đào phía sau cô hơi sững sờ, và nụ cười trên khóe miệng ngày càng tệ hơn.

Mạc Thanh Yên làm xong này hết thảy, xoay người lại, nhìn thấy anh cởi trần, bộ dáng như sắp lung lay. Vì thế chỉ chỉ một bên giường

giường, "Khó chịu thì nằm một chút đi". 

Lệ Đình Tuyệt nhìn lướt qua giường, nhìn thấy không tồi, màu đỏ nha, là màu tân hôn đó.

Nhưng anh phải chuẩn bị một chút, liền mở rộng vòng tay, "Tiểu Yên, phải ôm một cái, cả ngày hôm nay em không quan tâm gì tới anh."

Vứt bỏ hết tất cả vẻ kiêu ngạo của Lệ đại tổng tài, nhiều thêm một chút tính khí trẻ con, chính là dáng vẻ lúc say của hắn

Trên thực tế, rượu này không khiến anh say được. Anh đã uống một chai rượu trắng trước khi đến đây, chỉ để làm cho hương vị nặng hơn. Đầu của anh thực sự choáng váng, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo.

Mạc Thanh Yên chạy nhanh né tránh đi, "Anh đừng quậy nữa, cứ nằm xuống đi."

Cô dùng giọng điệu ra mệnh lệnh với anh, nếu anh không ngoan ngoãn, cô sẽ dùng thuốc mê làm anh cho anh ngoan ngoãn.

Lệ Đình Tuyệt nhướng mày, nghe lời đi đến bên cạnh giường,sau đó ngã vào chiếc giường lớn êm ái.

Tiếp đó Mạc Thanh Yên nhanh chóng tránh qua một bên, đem tay chân của hắn khoá chặt lại bằng khoá sắt, khiến hắn không thể động đậy được.

Chương 185: Cả đời không qua lại với nhau

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt giật giật chân, không nghĩ tới loại rượu này lại khiến cho bản thân yếu đến mức này.

Cô buộc anh chặt như thế, là có ý tứ gì.

Rốt cuộc thì Mạc Thanh Yên cũng lạnh mặt đi đến, tay cầm roi da nhỏ chỉ vào anh nói, "Lệ Đình Tuyệt, anh là tra nam, muốn lừa gạt tôi sao?"

Một roi đánh về phía trước ngực, quần áo của Lệ Đình Tuyệt nháy mắt rách ra, lộ ra một chút da thịt. Cô mở to hai mắt nhìn, "Lợi hại như vậy sao?"

Nhìn qua thì đây cũng chỉ là một cái roi da bình thường thôi, không nghĩ tới uy lực của nó lại có thể lớn như vậy, nếu mà cô sử dụng thêm lực, Lệ Đình Tuyệt có phải hay không sẽ bong da tróc thịt.

Không khỏi cong cong khóe môi, như vậy cũng tốt, làm cho anh càng đau, thì mới có thể làm cho anh nhớ lâu..

Lệ Đình Tuyệt ngạc nhiên, cặp chân thon dài giật giật, hôm nay là cơ hội cuối cùng anh phải đem mọi chuyện nói hết sự thật.

"Tiểu Yên, đứa bé đó không phải là của tôi, tôi ngay cả tay còn chưa chạm qua."

Cặp mắt trắng đen rõ ràng, Mạc Thanh Yên có chút không giữ chắc được, yêu nghiệt thật sự là lợi hại. Đến nói dối cũng không chớp mắt tí nào.

Nhưng lại mê hoặc người khác, để cho người khác không thể không tin tưởng.

Vì thế lại một roi khác được rút ra, hắn hừ nhẹ một tiếng.

"Đau......"
Thật sự rất đau, ở trên da thịt xuất hiện một vệt máu, anh tránh được vài cái. Trên trán toát ra một tầng mồ hôi, căn phòng này nóng thật, không có điều hòa sao?

Không khỏi liếc mắt quanh căn phòng, thật sự không có điều hòa. Chẳng lẽ đây chính là loại không khí này?

Mà Mạc Thanh Yên cũng chịu nóng không nổi, quần áo đã muốn dán sát vào da của cô, cô có chút không được tự nhiên, bất quá đã biết anh uống rượu, dù sao nhìn cũng sẽ quên, cô không quan tâm.

Cầm lấy roi nhỏ không ngừng đánh vào anh, thẳng đến khi áo anh thành con diều rách, rách mướp, cô mới dừng lại.

"Lệ Đình Tuyệt anh nghĩ rằng tôi dễ bị anh lừa đến vậy sao? Hôm nay tôi đánh anh vài roi xem như đây là cảnh cáo, về sau chúng ta nước giếng không phạm nước sông, cả đời không qua lại với nhau."

Lại quét mắt nhìn sang chỗ khác, cô vốn chỉ muốn đánh một trận là được, nhưng cô nhìn thấy được một cái rất kỳ quái, hình như đây là tóc. 

Đôi mắt to hiện lên một tia cười xấu xa, nhìn khuôn mặt giống yêu nghiệt kia. Cô sẽ phá huỷ đi mái tóc của anh để xem anh còn có thể đi câu dẫn phụ nữ.

Sau đó liền cầm máy cạo tóc múa may quay cuồng trên đầu anh tạo ra tiếng " rè rè ", ở dưới cái ót của anh hiện ra chữ " Tra ".Lệ Đình Tuyệt mặc cho cô phát tiết, đêm nay anh phải nhịn, chỉ cần cô vui vẻ là được.

Nhìn thấy cái ót của người đàn ông yêu nghiệt này rất vừa lòng với kiệt tác của chính mình.Cầm lấy túi nhỏ của bản thân, cô chuẩn bị chạy lấy người.

Lệ Đình Tuyệt chịu đựng từ đầu tới giờ đều không lên tiếng, thấy cô sắp bỏ chạy, liền nói theo.

"Đứa nhỏ không phải của tôi, Mạc Thanh Tuyết là cái dạng người gì, em cũng không phải là không biết."

Nhìn thấy bước chân của cô dừng lại, cùng với vẻ mặt biến hóa, biết là cô đã tin những gì anh nói. Đòn roi đêm nay anh phải chịu đựng xem như đáng giá, ít nhất hiểu lầm này đã được giải trừ.

Mạc Thanh Yên nghe hiểu được, nhưng cô không muốn biểu hiện ra ngoài, việc này cùng cô không có quan hệ, vì thế bước chân nhanh ra khỏi khách sạn.

Trong nháy mắt cửa phòng đóng lại, Lệ Đình Tuyệt nhìn chằm chằm vào cửa. Trong phòng đều là mùi thơm ngát của cô, không khỏi dùng sức hít một hơi. Nghĩ muốn đem tất cả mùi hương của cô đưa vào cơ thể.

Nửa giờ sau, Lãnh Nhiên cùng Ngôn Ngọc đều đến, cửa vừa mở ra, liền thấy người đàn ông đang bị trói trên giường, toàn thân đề đã ướt đẫm. Nhiệt độ bên trong rất cao, hai người đều cảm thấy không chịu nổi.

Nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt đang nằm, Lãnh Nhiên cười nói: "Tuyệt, không nghĩ tới tiểu Yên lại có loại có khẩu vị nặng như vậy, ăn được chắc cũng không tồi đi?"

Bởi vì bộ dáng áo sơ mi của người nào đó gần như đã hư hao, khuynh hướng chịu ngược cũng quá nghiêm trọng?

Ngôn Ngọc mở khóa cho Lệ Đình Tuyệt, anh liền ngồi dậy.

Nhất thời truyền đến hai người là tiếng cười bi thảm, "Ha ha ha......"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau