LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Cô làm tốt lắm!

Editor: Waveliterature Vietnam

Tay phải Mạc Thanh Tuyết bị thương, vì thế vào nhà Lệ Đình Tuyệt tốn rất nhiều sức lực. Địa hình bên trong không rõ, vì thế nhìn thấy cửa sổ liền trèo vào, nghĩ òa chỉ cần vào nhà anh là được.

Nhưng lại không biết, cô vào không phải tòa chính mà là lầu nhỏ bên cạnh, Lệ Đình Tuyệt đặc biệt vì một người rất quan trọng xây lên.

Cô trường xuống dưới cửa, đi vào bên trong, trong lòng nghĩ, chân của Tuyệt không thể có chuyện gì. Vì thế đi rất vội vàng, nhưng mà chưa đi được mấy bước thì thấy đôi mắt xanh đang nhìn chằm chằm cô, sau đó là tiếng kêu của nó.

Tốc độ giống như tia chớp, bất thình lình xông tới, cô bị dọa tới ngốc trên mặt đất, chỉ nhìn cái miệng lớn của nó cắn vào cổ của cô, cô sợ đến nỗi hét to lên.

A….cứu mạng…...

Ba người đang uống rượu nghe thấy tiếng con gái kêu, đều sửng sốt. Lệ Đình Tuyệt nhíu mi, vừa lúc nghe thấy tiếng kêu của con chó. Nếu như không phải con mồi, nó sẽ không kêu như thế.

Vì thế lấy điện thoại, liền mở hình tượng quản chế con chó. Thấy nó đang cắn một cô gái, không ngừng nhíu mày.

Liền đứng dậy đi nhanh ra bên ngoài, Lãnh Nhiên thấy anh ấy đi vội vàng, không ngừng hỏi:"Anh ấy đi đâu mà vội như thế?"

Ngôn Kim lắc đầu:"Chắc có việc gấp, chúng ta đi cùng xem sao."

3 người xuất hiện chỗ con chó, nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết khóc. Tiếng kêu thê thảm, mà con chó trông như đang chơi đùa, nó cắn cánh tay cô quay vòng trong phòng.

Khi nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt, con ngươi màu xanh có một ánh sáng nhu hòa, sau đó chạy đến, dựa vào người anh.

Lãnh Nhiên nở nụ cười, " con chó vì gặp anh, nên mới dùng khổ nhục kế."Có điều nhìn Mạc Thanh Tuyết, một tay đặt trước ngực, còn cái tay kia bị chó cắn, cũng rất đáng thương. Nhưng con chó không có dọa mồm, chỉ là chơi đùa cô.

Nhưng Mạc Thanh Tuyết bị sợ không rõ, chỉ cảm thấy bụng đau dữ dội, sau đó hai chân chảy một chất lỏng. 

Cô đau khổ nhìn Lệ Đình Tuyệt, Tuyệt, tôi đau, tôi rất đau, mau cứu tôi

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, ai có thể nghĩ, cô lại đến lang bảo, vì thế nói với Ngôn Kim.

Anh xem cho cô ta, xem có chuyện gì?

Sau đó chỉ con chó, "Mau về ổ, không được ra ngoài."

Con chó nhìn thấy anh tức giận, rất nghe lời đi về hướng cái ổ nhỏ, nhưng đi được 3 bước lại quay đầu lại, rất không nỡ. Vất vả lắm anh mới đến, nhưng anh lại không cho nó chơi, có chút thất vọng.Nhưng mà mệnh lệnh của anh nó không thể không nghe, sau đó không quay đầu nữa, im lặng nằm trong cái ổ màu xanh.

Ngôn Kim ngồi xổm xuống xem vết thương của Mạc Thanh Tuyết, phát hiện chó không có cắn. Chỉ là giữa hai chân cô chảy máu, nhìn là biết có chuyện gì xảy ra

Vì thế liền đứng dậy, " Lãnh Nhiên, đỡ cô ấy dậy, đưa đến bệnh viện, cô ấy đang mang thai, có dấu hiệu sinh non."

Lãnh Nhiên kinh ngạc, chỉ vào bản thân, " sao lại là ta?"

Ngôn Kim cười nhẹ, "Tôi đi liên lạc với bệnh viện, nói tình tình của cô ấy, còn Tuyệt sẽ chạm vào cô gái ngoài Tiểu Yên sao?"

Đặc biệt là người này, vị hôn thê cũ của anh ấy.

Lãnh Nhiên giận giữ nói,"được, bế thì bế."

Sau đó khom người xuống bế cô, sau khi Mạc Thanh Tuyết nghe Ngôn Kim nói xong, sắc mặt càng tái nhợt. Vốn dĩ đứa con này cô muốn đổ cho Lệ Đình Tuyệt, làm sao nghĩ đến kết quả này.

Sau đó hối hận, sau này Tuyệt sẽ không thích cô nữa.

Vì thế nghiêng đầu đi òa khóc.

Mà Lệ Đình Tuyệt chỉ nhếch mép cười, nghĩ đến Mạc Thanh Yên phá hủy hôn lễ của hai người, thật sự làm rất tốt, không thì anh ấy sẽ cưới cô gái như thế nào?

Chương 177: Trận cuối cùng

Editor: Waveliterature Vietnam

Lãnh Nhiên thấy cô cứ khóc, khóc đến nỗi anh thấy phiền lòng, nhíu mày an ủi: "Cô đừng khóc nữa, đến bệnh viện, bác sĩ sẽ cứu lấy con cô, mau liên hệ với bố đứa bé, để anh ta đến giúp cô."

Nói đến đây, không ngừng nghĩ đến Băng Kỳ, cô ấy khóc rất thương tâm, nhưng mà lúc trước nhận thể của anh ta, đồng ý để anh lấy đứa trẻ.

Trong lòng đau, sớm biết anh ta nên đi với cô, không biết bên cạnh cô có ai đi cùng không.

Vì thế không nghĩ nữa, rõ ràng anh ta là một người phong lưu phóng khoáng, làm sao có thể vì một phiến lá cây mà buông ra cho cả rừng rậm đâu?

Trong lòng thầm nghĩ:" Lãnh Nhiên, anh nghĩ cái gì thế, ngày tháng tốt đẹp không muốn, nghĩ cái gì thế?"

Trên xe, Mạc Thanh Yên nức nở, nhưng mà có suy nghĩ rõ ràng, đây là có hội cuối cùng, vì thế cô không muốn phí công vô ích, vì thế liền gửi tin nhắn cho mẹ cô.

Mẹ, con đang ở bệnh viện, con đang mang thai con của Lệ Đình Tuyệt, nhưng anh ấy không nhận, mẹ giúp con.

Chỉ dựa vào mẹ, cô tin năng lực của bà ấy, chỉ cần người nhà Lệ gia tin đứa con trong bụng cô là con Lệ gia, như thế cô và Lệ Đình Tuyệt mới có hy vọng. Cứ coi là trạng thái xấu nhất, thì cô cũng muốn thử một lần.

Bạch Mạn Cầm đang đắp mặt nạ, thấy tin nhắn của con gái, cả người đơ một lúc. Trong đầu chỉ có suy nghĩ con gái bị bắt nạt, nếu như Lệ đình tuyệt dám không nhận, bà sẽ đánh đến khi anh nhận thì thôi.

Có điều, với tích cách Lệ Đình Tuyệt, sợ khó khiến anh cưới Tiểu Tuyết, vì thế gọi điện đến Lệ gia, Lệ gia ngay lập tức nổ tung.

Sau đó gọi một số, " Xin hỏi đây có phải tin tức Ngộ Lạc không? Tôi có việc lớn muốn nói, người thừa kế tập đoàn Lệ Gia làm người khác có thai, nhưng không nhận, bây giờ đang ở bệnh viện nhân dân thứ nhất, các người mau đến đi." Nói chuyện điện thoại xong, bà bỏ mặt nạ xuống, gọi người đàn ông đang ngủ bên cạnh dậy.

Chồng, đừng ngủ nữa, con gái bị bắt nạt, ở bệnh viện, chúng ta mau đến.

Mạc Chí Lập liền ngồi dậy, lau mặt, " Cái gì. "

Hoàn toàn không rõ, ngồi ngơ người ra.

Bạch Mạn Cầm đã mặc xong quần áo, thấy chồng vẫn còn sững sờ, không khỏi thúc giục.

Con gái sắp chết rồi, ông còn không mau lên.
Mạc Chí Lập mới biết xảy ra chuyện gì, Mạc Thanh Tuyết là con gái duy nhất của ông, vì thế rất quan tâm, mau chóng đứng dậy thay quần áo, sau đó hấp tấp đi đến bệnh viện.

Khoa phụ sản bệnh viện nhân dân, ở cửa phòng giải phẫu là ba người đàn ông cao to, người dựa vào tường nổi bật nhất, cặp mắt đào hoa thâm thúy lại mê người, một tay đút trong túi.

Vẻ mặt thản nhiên, không nhìn ra cảm xúc, chỉ là trên mặt có chút đỏ ửng, dáng vẻ có uống rượu.

Lãnh Nhiên và Ngôn Kim đứng bên cạnh nhỏ tiếng nói:" Có cần gọi người nhà Mạc thanh tuyết không, cô ấy vào lâu vậy rồi, không biết có ảnh hưởng đến tính mạng không?"

Dù sao thì cũng là chó của Tuyệt dọa, nếu như có bất trắc, người nhà bắt đền rất phiền phức.

Hai người nghĩ một hồi, muốn nói chuyện này với Lệ Đình Tuyệt.

Nhưng lại nghe thấy tiếng giày cao gót ma sát sàn nhà dồn dập kéo đến, sau đó là tiếng khóc của người đàn bà.

Lệ Đình Tuyệt, chuyện này là sao? Tiểu Tuyết mang thai con của cậu, sao cậu lại không chăm sóc nó? Nếu như nó có mệnh hệ gì, tôi sẽ không tha cho cậu đâu.

Giọng nói của bà ta rất lớn, phóng viên trốn sau lối thoát hiểm nghe rất rõ, bọn họ chụp hình, còn quay video.

Lệ Đình Tuyệt đứng thẳng người, vẻ mặt ngày càng lạnh lùng, một chữ lạnh lùng dứt khoát.

Nói chuyênn phải có chứng cứ, hơn nữa bà phải chịu trách nhiệm với những gì mình nói.

Chương 178: Thái độ của Lệ gia

Editor: Waveliterature Vietnam

Bạch Mạn Cầm bị giọng nói của hắn dọa sợ, lần đầu tiên bà phát hiện ra, người đàn ông lạnh lùng này, có thể phát ra khí thế bức người như vậy.

Cũng không biết Tiểu Tuyết thích điều gì ở hắn? Ngoài vẻ điển trai còn có thân phận người thừa kế Lệ gia..

Nó sẽ không chỉ nhìn vào mấy điểm tốt đó chứ, dù sao tìm nam nhân phải tìm người biết nóng biết lạnh, không thì cũng phải nói gì nghe đấy, nếu không đã chẳng xảy ra sự việc như hôm nay.

Coi như là lời khuyên của một người từng trải, thế nhưng con gái bảo bối của bà lại nhất quyết không nghe, bà cũng đâu còn cách nào khác?

Lệ Đình Tuyệt, đứa bé trong bụng Tiểu Tuyết chính là bằng chứng.

Bà ta nói càng lúc càng lớn, Lãnh Nhiên cùng Ngôn Ngọc ở một bên lau mồ hôi lạnh, bà ta như thế nào lại đổ đến đầu Đình Tuyệt rồi.

Vì vậy hai người đều đi tới, "Mạc bá mẫu, bác có phải hiểu lầm ở đâu rồi không, đứa bé là của ai thì phải hỏi con gái của bác chứ, không thể cứ vậy đổ lên đầu người khác được."

Lãnh Nhiên không khách khí nói, sau đó đi đến vỗ vai Lệ Đình Tuyệt, tỏ vẻ tôi đứng về phía cậu.

Nhưng Lệ Đình Tuyệt có thành kiến với hắn sâu như vậy, chỉ làm chút chuyện này không có khả năng được hắn tha thứ. Khiến hắn ta lộ tẩy trước mặt Mạc Thanh Yên, hắn ta chắc chắn nhớ kĩ việc này.

Bạch Mạn Cầm lập tức kích động tiến lên, "Tiểu Tuyết nói, đứa nhỏ này là của cậu ta. Như thế nào? Mấy người thật sự nghĩ có thể chối bỏ việc này sao."

Vừa dứt lời liền lớn tiếng khóc rống lên, "Người đâu mau đến đây mà xem, tổng tài Lệ thị ngủ cùng con gái tôi, bây giờ có đứa nhỏ rồi lại không chịu nhận, mọi người đến phân xử công bằng."Bà ta ngồi trên đất khóc lóc, không quan tâm đến hình tượng của bản thân. Bây giờ hạnh phúc con gái là quan trọng nhất, bà nhất định phải giúp nó.

Mạc Chí Kiên đi đến bệnh viện gần nhất tìm bác sĩ giải thích tình hình, đến lúc quay lại liền nhìn thấy vợ mình khóc lóc dọa cho hoảng sợ, hơn nữa còn ngồi dưới đất, trông như một người điên vậy.

Không khỏi lạnh lùng đi đến, một tay kéo bà ta đứng dậy.

Bà đây là đang làm gì vậy, còn thấy mất mặt chưa đủ sao?

Con gái bị hủy bỏ hôn ước đã đủ mất mặt rồi, giờ bà ta còn ở đây lớn tiếng khoe khoang, muốn cho hắn tức chết à.

Bà cũng biết bản thân có phần dọa người, nhưng nghĩ đến con gái đã có thai, nếu bây giờ Lệ Đình Tuyệt không chịu cưới nó, nó phải làm sao đây?
Vì thế lại một phen nước mắt nước mũi kể lể, "Ông xã, con gái nói cậu ta là cha của đứa bé, hơn nữa hai đứa trước kia còn có hôn ước, khẳng định đã sớm ngủ với nhau. Hiện tại cậu ta lại muốn chối bỏ, con gái chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Mạc Chí Kiên quay ra nhìn thẳng vào Lệ Đình Tuyệt, giận dữ nói, "Hiện tại đừng nóng vội, con gái còn đang ở bên trong, đợi lát nữa nghe nó nói rõ ràng."

Thang máy cách đó không xa mở ra, một nhóm người liền đi đến, ở giữa là Lệ lão gia tử. Xung quanh còn có mấy người là con cháu Lệ gia, đều là một dạng tới xem náo nhiệt.

Mạc Chí Kiên liền đi đến, "Lệ lão, sao ngài lại tới đây?"

Đã muộn thế này rồi còn kinh động đến lão nhân gia, hắn không khỏi gầm nhẹ một tiếng.

Tiểu Cầm, là bà gọi Lệ lão tới đúng không?

Bạch Mạn Cầm lau nước mắt đi tới, "Lệ lão, ngài phải làm chủ cho Tiểu Tuyết nhà chúng tôi, nó mang thai cháu đích tôn của Lệ gia, vậy mà Lệ Đình Tuyệt còn không chịu nhận, khiến cho Tiểu Tuyết bị động thai rồi."

Thật ra bà cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì? Tất cả lời nói từ nãy đến giờ đều là diễn xuất. Bà muốn giúp con gái tránh được một hồi sóng gió, giúp nó có một tương lai tươi sáng.

Lão gia tử nghe xong cũng không có tức giận hay phát bệnh gì cả, mà là thực bình tĩnh, trấn định.

Nhìn đến thân hình cao lớn trước mặt, ông đối với cháu trai của mình hiểu rất rõ, cho nên mắng hắn nửa câu cũng luyến tiếc.

Tiểu Cầm, Chí Kiên, hai người yên tâm, nếu thực sự là đứa nhỏ của Tuyệt, chúng ta đương nhiên sẽ không vứt bỏ, ta sẽ để Tuyệt cưới Tiểu Tuyết. Nhưng việc này phải đợi chúng ta điều tra xong đã, Lệ gia cũng không phải tùy tiện là có thể nhận một đứa bé không rõ lai lịch.

Chương 179: Nhóm máu không giống nhau

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ gia lão gia tử nói một cách quyết liệt, làm cho mọi người ở đây đều chấn động. Nếu có người nói dối, khẳng định là đang sợ tới mức khóc.

Nhưng Bạch Mạc Cầm lại rất tin tưởng con mình, cho nên khi cô ta nói đây là đứa nhỏ của Lệ Đình Tuyệt, thì chắc chắn đúng, bà ta không nghi ngờ.

Trời cũng đã khuya, Lệ Đình Tuyệt nói với Ngôn Ngọc: "Cô đưa ông nội đi nghỉ ngơi một chút đi."

Ngôn Ngọc liền hiểu được, trời đã tối đến như vậy, thân thể của lão tử cũng không còn được như trước kia, dù sao tuổi cũng lớn. Vì thế cô liền đi qua, "Ông nội Lệ, ông đến phòng VIP nghỉ ngơi một chút đi, chỗ này có Tuyệt canh giữ chắc chắn là sẽ được."

Lệ lão gia tử hiểu được thể lực của mình đã chống đỡ không nổi, nếu như là bình thường ông đã sớm đi nghỉ ngơi. Vì vậy quay qua Mạc Chí Thụ nói: "Chí thụ ngươi mau đi nghỉ cùng ta, cứ để cho bọn nhỏ canh giữ chỗ này là được."

Mạc Chí Kiên liền đỡ lão gia tử, đi theo Ngôn Ngọc đến phòng bệnh khu VIP.

Lệ Dạ Kiêu đã tới, trên gương mặt lạnh như băng mang theo ý cười nhạt, "Đại ca, anh cũng quá tuyệt tình, ngay cả đứa nhỏ của chính mình cũng không cần, thật sự là làm cho người em trai này phải bội phunc."

Lệ Đình Tuyệt hai tay khoanh trước ngực thản nhiên liếc hắn ta, anh biết hắn ta đến đây chỉ để xem náo nhiệt, bất quả đã để cho hắn ta thất vọng rồi. 

Lãnh Nhiên nhịn không được, cậu vốn là một người có lòng nhiệt tình, nhịn không được tên này liền mở miệng. Cho nên khi thấy hắn mắng Lệ Đình Tuyệt, cậu rất là không thích.

"Lệ nhị thiếu, anh lầm rồi, Tuyệt không thích cô ta, cho nên làm sao có thể lên giường cùng cô ta."

Về điểm này cậu tương đối hiểu hết, Lệ Đình Tuyệt không giống cậu, chỉ cần là phụ nữ đều có thể lăn giường. Nhưng người này không như vậy, không phải người phụ nữ nào cũng có thể lọt vào mắt anh ta.

Lệ Dạ Kiêu lạnh lùng cười, "Haizz, Mạc tiểu thư thật đúng là đáng thương."Bạch Mạc Cầm nghe đến những câu nói này, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng, hung hăng trừng mắt sang bên đây.

"Lệ Đình Tuyệt cậu đừng có nghĩ mọi chuyện đều đã xong."

Lúc này phòng giải phẫu liền mở cửa, có hộ sĩ chạy ra ngoài, "Ai là người nhà bệnh nhân?"

Bạch Mạc Cầm giữ chặt tay nữ hộ sĩ, "Tôi là mẹ của cô ấy, con bé như thế nào rồi? Đứa nhỏ có sao không?"

Hộ sĩ lắc đầu, "Người bệnh bởi vì kinh hách quá độ, máu chảy không ngừng, hiện tại nhu cầu cần thiết phải là cung cấp nhóm máu B. Bệnh viện tạm thời không có nhóm máu này, bà là người thân của cô ấy, vậy liền cung cấp máu cho cô ấy đi."

Nói xong định dẫn Bạch Mạc Cầm đi vào, có điều bà là nhóm máu A, cùng với con gái mình khác nhóm máu. 

"Cô hộ sĩ này, nhóm máu của ta là A."
Hộ sĩ buông lỏng tay của bà ra, "Vậy thì chắc chắn cô ấy di truyền máu từ bố, mau gọi bố cô ấy lại đây, nhanh lên, nếu không đứa nhỏ sẽ chết mấy."

Nghe đến câu này sắc mặt Bạch Mạc Cầm nháy mắt tái nhợt, Mạc Chí Kiên cũng là nhóm máu A, tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ, chẳng lẽ con bé là của đêm đó......

Không không không, bà không thể suy nghĩ miên man nữa, hơn nữa việc này không thể để cho người khác biết được.

Lệ Đình Tuyệt hô một tiếng, "Nguyên Thành, mau đi gọi bác đến đây."

Nguyên Thành trả lời rồi chuẩn bị đi gọi, Bạch Mạc Cầm nóng nảy, liền kéo hắn lại.

"Thân thể của bố tiểu Tuyết không tốt, không thể truyền máu được."

Nói xong bà liền chuyển hướng sang hộ sĩ, "Bệnh viện của các người là cái kiểu gì, ngay cả máu đều không có, nếu con gái của tôi cùng đứa nhỏ xay ra chuyện gì, tôi liền kiện các người, cho bệnh viện của các người đóng cửa."

Bà ta liền xuất ra tư thế của mụ đàn bà chanh chua chửi ầm lên, chỉ có thể làm như vậy, nghĩ đến nhóm máu của con gái mình, nếu để cho Mạc Chí Kiên biết chuyện, bà cùng tiểu Tuyết liền xong đời.

Trước hết, bà không thể làm loạn, nhất định phải bình tĩnh. Sau này bà sẽ đi xét nghiệm DNA, xác định một chút, con gái mình rốt cuộc là con của ai?

Lệ Đình Tuyệt xoa xoa mi tâm, "Các ngươi đều là nhóm máu A?"

Anh dường như nhớ rõ Lệ Dạ Kiêu, ánh mắt trầm tĩnh hướng về phía hắn, "Nhị đệ, tôi nhớ rõ hình như nhóm máu của cậu là B."

Lệ Dạ Kiêu cắn răng, hừ lạnh một tiếng, "Chuyện này đâu có liên quan đến ta?"

Chương 180: Đồng đội giống ỉn con

Editor: Waveliterature Vietnam

Nghĩ đến con ả Mạc Thanh Tuyết không có chút lợi ích kia, để cho cô ta tra thói quen sinh hoạt hàng ngày của Lệ Đình Tuyệt, đã hơn một tháng trôi qua, cô ta cái gì cũng không tra được.

Cô ta dựa vào cái gì mà hắn phải cung cấp máu, vì thế sải chân dài bước vào thang máy, náo nhiệt ngày hôm nay hắn không xem nữa.

Lệ Đình Tuyệt tà ác cười, quay sang Bạch Mạc Cầm nói: "Mạc phu nhân, hiện tại người có thể cứu được con gái của ngươi chỉ có hắn, nhưng mà hắn lại không muốn giúp."

Bạch Mạc Cầm cũng biết đây là cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nếu không bắt lấy, không chừng đứa nhỏ của tiểu Tuyết sẽ không được cứu sống, bà ta cùng tiểu Tuyết còn có thể bị đuổi ra khỏi Mạc gia.

Cho nên bà ta phải cầu xin Lệ Dạ Kiêu, bước nhanh giày cao gót hướng về người đàn ông đang chậm rãi bước, sau đó liền bắt được góc áo của Lệ Dạ Kiêu. 

"Nhị thiếu, cầu xin cậu hãy cứu con gái tôi."

Dứt lời liền khóc, Lệ Dạ Kiêu vốn cũng không phải là người tốt lành gì, vẻ mặt của hắn lạnh như băng, hung ác như muốn ăn thịt người, trong ánh mắt gian xảo đều là lệ khí.

"Cút ngay......"

Đem bà ta đẩy ra, Bạch Mạc Cầm bị đẩy ngã ngửa ra. Nhiều năm qua đây là người đầu tiên dám đối xử với bà như vậy, trước kia bà là phu nhân của tổng tài Mạc thị. Cao cao tại thượng, không cầu hơn người.

Hôm nay chính là vì con gái của bà, hoàn toàn không để ý đến danh dự của mình, cũng không giả trang được nữa, liền lộ diện. 

Mắt thấy Lệ Dạ Kiêu sắp bỏ đi, bà ta chỉ có thể ôm lấy đùi của hắn. 

"Nhị thiếu, tôi cầu cậu, tôi biết cậu cùng tiểu Tuyết có mối quan hệ tốt lắm, chờ con bé tỉnh lại, tôi sẽ nói ơn cứu mạng này là do cậu."Đây chính là con bài cuối cùng bà ta chưa lật, lúc trước tiểu Tuyết có nói rằng nó có quý nhân giúp đỡ, lúc ấy không cẩn thận con bé đã buộc miệng nói ra, bà ta mới biết được tiểu Tuyết cùng Lệ Dạ Kiêu có quan hệ. 

Lệ Dạ Kiêu mâu sắc biến đổi, trong con mắt đen đấm nháy mắt đều là tức giận. Bà ta vậy mà lại biết chuyện này, nếu ngày hôm nay hắn không cứu Mạc Thanh Tuyết. Chờ khi cô ta tỉnh lại, bà già này sẽ nói cho cô ta.

Như vậy thì tất cả bí mật của hắn đều sẽ bị ả ta nói ra hết, không khỏi hung hăng trừng mắt phòng giải phẫu. Cuối cùng liền quyết định truyền máu cho cô ta, hắn thật là không may, tìm ngay một đồng đội heo. 

Lãnh Nhiên đá đá Lệ Đình Tuyệt, "A, chiêu này của cậu thật hay?"

Người này rất khó mà đối phó, thật sự là bất động thanh sắc, nhưng mà tác dụng lại rất mạnh. Lệ Dạ Kiêu vốn chỉ đến xem náo nhiệt, cuối cùng lại chọc phải một thân đau, ngay cả máu cũng phải dâng ra. 

Hai tay Lệ Đình Tuyệt khoanh trước ngực, cặp mắt hoa đào đen láy trầm tĩnh kia rất dọa người, không ai biết anh đang suy nghĩ cái gì. 

Bất quá, dám đổ tội lên đầu của anh, anh tuyệt đối không đối xử tử tế. 
Một giờ sau, Mạc Thanh Tuyết rốt cuộc cũng được đẩy ra, Bạch Mạc Cầm nhìn sắc mặt trắng bệnh của con mình, đau lòng nắm lấy tay cô. 

"Tiểu Tuyết, tiểu Tuyết......"

Bác sĩ nói: "Người bệnh không có việc gì, đứa nhỏ cũng được bảo vệ, chính là phải nằm trên giường nghỉ ngơi."

Mạc Thanh Tuyết mở mắt ra, một lúc sau liền đến mẹ của mình, cô đã an lòng rất nhiều. Nhưng cô vẫn rất lo lắng, sợ Lệ Đình Tuyệt không chấp nhận cô, vẫn bị thương tâm vây lấy

"Mẹ, con đau quá."

Hốc mắt Bạch Mạc Cầm lập tức đỏ lên, "Tiểu tuyết, con cứ yên tâm, có mẹ ở đây, Lệ Đình Tuyệt không dám không thừa nhận con của con."

Lệ lão gia tử cùng Mạc Chí Kiên nghe tin cô giải phẫu xong, liền nhanh chóng đến phòng cô. Lệ lão gia tử mang theo ý cười nhưng trong mắt vẫn nghiêm túc.

"Tiểu Tuyết, con nói cho ông biết, đứa nhỏ này có phải là của Tuyệt không? Bất quá, ông cũng nói trước, Lệ gia không phải gia tộc dễ bị lừa gạt."

Cả người Mạc Thanh Tuyết đều cứng lại, bởi vì trong lời nói của lão gia tử tuyệt đối không phải là nói giỡn. Mỗi người trong Lệ gia đều rất lợi hại, nếu biết được chân tướng, cô nhất định sẽ chết rất khó coi. 

Có một chút sợ, nhưng đã đến mức này rồi, mắt không khỏi nhìn đến thân ảnh anh tuấn đang ở phía xa kia, cô rất thích hắn, đặc biệt thích. Cho nên, đây là cơ hội cuối cùng của cô.

Hai tay nắm chặt sàng đan, dùng sức gật gật đầu, Lệ lão gia tử hiểu được.

"Vậy thì cứ nghỉ ngơi thật tốt, những chuyện khác đều giao cho ông của lý."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau