LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Lệ Đình Tuyệt, anh quá tự tin rồi đấy

Translator: Waveliterature Vietnam

Angela cùng Trần Bang Thiển đi vào phòng sách, cả hai nhìn dáng vẻ lúc này của Lệ Đình Tuyệt, đều cười đến nỗi ngã ngồi trên tấm thảm dưới sàn.

Haha, Lệ thiếu gia, pháo hoa có ngon không?

Nhưng mà đây là lần đầu Angela nhìn thấy bộ dạng bẩn bẩn của chú, nhưng mà khuôn mặt tuấn tú của chú không vui, lạnh như băng, khiến cho con bé thấy rùng mình.

Nghĩ lại ngày thường anh đối với con bé tốt như thế, cảm thấy cười nhạo anh, anh có thể bị tổn thương. Vì thế liền đi đến, lấy tay xoa mặt anh.

Chú đừng sợ, An An lau sạch giúp chú, chú vẫn rất đẹp trai.

Một người đàn ông mặt đen, lần đầu được người khác đối xử như thế, tâm trạng vô cùng tốt. Hơn nữa là anh đã lừa con bé, anh chịu đựng.

Mạc Thanh Yên vẫn đang giáo huấn hai đứa trẻ, hai đứa đứng dựa vào vách tường lạnh lẽo, môi mím lại tỏ vẻ bướng bỉnh, thậm chí bị mắng, phạt đứng, cũng không có một chút oán hận.

Hai con trước giờ chưa từng để mẹ phải phiền lòng, hôm nay làm sao thế? Không có lần tiếp theo, nghe rõ chưa?

Thật ra trong việc giáo dục con cái, Mạc Thanh Yên rất nghiêm khắc, bởi vì lúc tuổi còn nhỏ đã sinh ra chúng, sợ rằng dạy dỗ chúng không tốt, lại làm hại chúng. Vậy nên cô luôn nghiêm khắc, vô cùng lo lắng.

Hôm nay nhìn thấy hai đứa hư như thế, cô lo lắng rằng sau này chúng sẽ làm ra những chuyện động trời khác, cô không hy vọng có ngày đó.

Nhưng mà Mạc Thanh Yên Không biết rằng, hai đứa trẻ chủ muốn bảo vệ cô, không muốn cô bị tên đàn ông kia lừa

Nói xong cô gọi điện cho Tiểu Văn, bảo anh ta đưa ba đứa trẻ về nhà.

Angela lau sạch mặt cho Lệ Đình Tuyệt, còn giúp anh chải lại tóc, Lệ Đình Tuyệt vui vẻ để cho con bé làm, tay nhỏ vô cùng ấm áp, khiến cho lòng anh nở hoa.Sau đó nó trườn xuống khỏi người anh, đưa tay kéo đến trước mặt hai người anh.

Chú, các anh đối xử với chú như thế là không đúng, chú ấy là bệnh nhân, cần phải quan tâm bảo vệ chú ấy, có biết chưa?

Cái điệu bộ học theo mẹ của nó, đến biểu cảm trên khuôn mặt cũng rất đúng chỗ, đùa nghịch với Trần Bang Thiển, ôm chặt lấy vai của Mạc Yên Thanh

Lần sau đừng có cáu giận trước mặt bọn trẻ, chúng sẽ học nhanh lắm đấy

Mạc Thanh Yên cũng biết liền khẽ gật đầu

Tiểu Văn đi vào, ôm lấy Angela, sau đó liên tục ra tín hiệu với Băng Khối và Dương Quang. Hai đứa nhìn về phía mẹ, bọn họ muốn nhận lỗi. Người đàn ông kia thực sự không đi được.

Chúng ta đi thôi.

Sau đó liền đi theo Tiểu Văn, Angela mặc dù không nỡ, nhưng mà nó cũng không muốn rời xa hai anh của nó, vì thế cũng tình nguyện về nhà.Trần Bang Thiển vỗ vai Mạc Thanh Yên, sau đó nháy mắt với cô, cái người đàn ông mặt đen kia chắc chắn đang tức giận

Lệ thiếu gia, tôi ở phòng khách chờ anh, còn nữa món quà này vẫn chưa đưa cho anh.

Nói xong cô liền cười một cách xấu xa, chuẩn bị xuống học vài cách châm cứu, liền quay người đi. Lệ Đình Tuyệt cầm lấy món quà ở trên bàn, sau đó mở ra.

Diên nhật thần du.

Mạc Thanh Yên và Lệ Đình Tuyệt đều nhìn thấy, mặt người đàn ông tối sầm lại, còn Mạc Thanh Yên thì đỏ mặt, liền giơ tay ra cướp lấy.

Nhưng anh thu tay lại, không để cho cô cướp, trong con ngươi tràn đầy sự gian tà mang theo nét cười xấu xa

Sao nào? Em nói với cô ấy thời gian của anh không đủ dài sao?

Mạc Thanh Yên

Cô có nói với Thiển Thiển đâu, nhưng mà tiểu nha đầu đấy đã rút lui khỏi hiện trường rồi, phải giải thích sao đây?

Đêm nay có muốn thử không, anh có thể một lần đến sáng, em có tin không.

Cái tên gian tà này quá tự tin rồi.

Mạc Thanh Yên cười lên một tiếng.

Chương 172: Giang hồ Cấp cứu

Translator: Waveliterature Vietnam

Cô chưa từng thấy người đàn ông nào tự tin như thế, một lần một đêm, haha...

Không tin, tuyệt đối không tin.

Nhưng mà vẻ mặt tức giận của đàn ông, biết là Trần Bang Thiển cười nhạo anh thời gian ngắn, điều này thực sự là sự sỉ nhục nghiêm trọng của người đàn ông, vì thế mặt đần thối ra, liếc cười thành một đoàn nữ nhân.

Sau đó, cánh tay thon dài ôm cô ấy vào trong lòng, hôn thật mạnh vào cổ của cô.

Còn cười nữa, bây giờ thử xem.

Dứt lời liền bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô, mới phát hiện, hôm nay tiểu nha đầu này mặc thật gợi cảm, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn, khóe miệng càng cười một cách xấu xa.

Hai tay Mạc Thanh Yên che phía trước, " Lệ Đình Tuyệt, anh bây giờ không đánh lại được em đâu, thử dám chạm vào em xem."

Uy hiếp anh? Chẳng ai tin cả, vì thế càng làm càn.

Mạc Thanh Yên liền không để tay anh ta ra phía sau người, nhưng mà dùng lực quá mạnh, xe lăn của anh bắt đầu di chuyển, Mạc Thanh Yên hoảng sợ, muốn đỡ anh ta, nhưng mà đến không kịp, anh bị lật nghiêng trên đất, ánh mắt đảo nhìn.

Mạc Thanh Yên….Âm thanh lạnh đến tận xương.

Mạc Thanh Yên nhanh chóng đến dìu anh, "Xin lỗi, em không cố ý."

Cảm thấy anh thật sự xui xẻo, bị Băng Khối và Dương Quang bắt nạt, bây giờ lại bị cô làm ngã lộn dưới đất, hôm nay là ngày bi thương nhất của Lệ Đình Tuyệt.

Tay của Lệ Đình Tuyệt ôm lấy eo cô, dính chặt lấy cô, ngửi mùi hương hoa lài thoang thoảng trên người cô. Ánh mắt đúng lúc nhìn xuống ngực, lợi dùng điều đó, tức giận đi xuống vài phần.

Mạc Thanh Yên, các người từng người từng người ức hiếp ta như thế, có phải cảm thấy tính tình Lệ Đình Tuyệt ta quá tốt phải không?Nếu như đổi lại là người khác thì sớm chết một trăm lần rồi, vì thế kiểu bắt nạt này, nhưng cái cảm giác ngọt như đường ấy, anh lần đầu gặp phải, mặt dù bề ngoài rất tức giận, nhưng trong lòng thì rất tận hưởng.

Không dám, Lệ thiếu gia hãy bớt giận.

Cô cố ý dỗ lấy lòng anh, nhưng anh ngồi phía, chỉ vào bản thân.

Thơm 1 cái, lấy thân bồi thường.

Mặt Mạc Thanh Yên mặt đỏ, thơm anh một cái, sắc mặt của ai đó mới tốt lên.

Dì Trương tiến vào phòng sách, Mạc Thanh Yên đẩy anh đi rửa mặt, sau đó đi đến phòng khách, cửa thang máy vừa mở ra.

Trần Bang Thiển liền đứng dậy vươn vai một cái.

Hai người đã đến rồi, tôi đợi đến ngủ luôn rồi.
Cô đã học cơ bản về châm cứu trên Baidu, lần châm sau nhất định chuẩn, không do dự, nếu không thì diễn không giống.

Mạc Thanh Yên nhìn thấy trên bàn nhỏ uống trà có đặt túi châm, nhất thời đã hiểu cô muốn làm gì.

Lệ Đình Tuyệt, có phải anh mệt không, chúng ta trở về phòng đi.

Tiểu nha đầu này nhất định muốn châm anh ấy, cô nghĩ thôi cũng thấy sợ, nhanh chóng đưa anh rời đi.

Tiểu Yên, đứng lại.

Biết rằng cô muốn đưa Lệ Đình Tuyệt đi trốn, vì thế liền cướp trước một bước. Lộ ra nụ cười sáng lạn, " Lệ thiếu gia, món quà này của tôi, anh nhất định phải nhận lấy."

Lệ Đình Tuyệt nghĩ đến món quà gặp mặt ở trong phòng sách, liền biết món quà cô tặng cũng không tốt đẹp gì. Có điều, anh không sao cả, vì thế nhếch môi cười.

Bạn thân của Tiểu Yên tặng, tôi đương nhiên phải nhận rồi.

Mạc Thanh Yên gục đầu xuống, nếu như anh ấy biết, tiểu nha đầu này đến quần áo châm cứu cũng chưa động đến, bây giờ lại muốn châm cứu cho anh, thực sự phát cáu.

Trần Bang Thiển đẩy cô ra, sau đó chủ động đẩy xe lăn của Lệ Đình Tuyệt, đi về hướng phòng khách.

Mạc Thanh Yên lau mồ hôi lạnh, biết thế đã không đưa cô đến. Xem ra, cả đời này nhất định muốn hầu hạ Lệ Đình Tuyệt, bởi vì cái món nợ này.

Lệ Đình Tuyệt nhìn thứ đồ trên bàn trà, nghiêm nhẹ mày, hiểu cô ấy muốn làm gì?

Vừa nãy hai đứa tiểu tử kia thử anh, bây giờ cô cũng muốn thử anh. Vì thế tay lướt điện thoại, gửi tin nhắn cho Ngôn Kim.

Lập tức đến nhà tôi, giang hồ cấp cứu. 5 phút phải tới ngay, không thì tôi sẽ rút vốn.

Chương 173: Lệ Đình Tuyệt bị trêu đùa

Editor: Waveliterature Vietnam

Ngôn Kim vừa hoàn thành cuộc phẫu thuật, về tới nhà vừa tắm xong chuẩn bị đi nghỉ ngơi nhìn thấy tin nhắn của anh, không ngừng mắng thầm.

Lệ Đình Tuyệt, ông cụ lớn nhà ngươi.

Ai bảo anh ta nhiều tiền chứ, còn Ngôn Kim là đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ đã thích y thuật, thích làm nghiên cứu, vì thế ra nước ngoài du học, đều nhờ vào trợ cấp của Lệ Đình Tuyệt mới có thể hoàn thành việc học.

Bây giờ phòng thí nghiệm là tất cả của anh ta, anh ta có thể mất đi, vì thế cấp ra một mã số.

Lệ Đình Tuyệt nhìn chằm chằm vào Trần Bang Thiển đang để chân của anh đặt lên ghế sofa, sau đó cô cười, rồi châm một kim.

Trên mặt anh dù không một gợn sóng sợ hãi, nhưng mà đáy lòng đã sớm bắt đầu sóng ngầm. Thầm nghĩ rằng, nhất định phải chịu đựng, cho dù có đau thế nào thì cũng không để lộ dấu vết.

Mạc Thanh Yên đi đến, vẻ mặt sợ hãi, hai tay ôm lấy mặt, từng bước từng bước đi đến.

Ôi, Thiển Thiển, mình thấy cậu cũng rất căng thẳng, đừng có đâm nữa.

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, "Ý của em là, cô ấy không biết châm cứu."

Anh sớm đã đoán được, Mạc Thanh Yên và Trần Bang Thiển xưng chị em, năm năm nay ở bên nhau. Mặc dù anh không biết thế lực đằng sau cô như thế nào.

Nhưng mà cho rằng biết được tài nghệ của Mạc Thanh Yên, thì Trần Bang Thiển cũng không hề đơn giản.

Mạc Thanh Yên cười đến cứng nhắc, " Không phải, cô ấy cũng hiểu chút chút, đây không phải quan tâm anh nên mới châm cứu cho anh sao. Ngày đó danh thiếp bác gái kia đưa cho, em đã hẹn trước rồi, nhưng mà bác sĩ nổi tiếng quá, có tiền cũng mời không được."

Thật ra mời không được, cũng có liên quan đến người nào đó, đó chính là đề phòng, sợ rằng cô mời đến thật, ai đó sẽ phải chịu khổ.
Mạc Thanh Yên cho rằng nói những lời này sẽ giúp Lệ Đình Tuyệt bớt buồn, khiến anh không phải sợ hãi.

Có điều cô cũng không nhìn thấy sự sợ hãi, kinh hoảng trên nét mặt anh. Người đàn ông này đã quen lạnh lùng, mãi mãi ngồi trong lòng không thấy loạn.

Trần Bang Thiển nắm lấy châm, hai mắt đang tìm chỗ trên chân anh. Chăn anh dài thẳng tắp, làn da trắng sáng, đúng là một cực phẩm.

Cô mặc kệ, nghĩ vừa tìm, dây thần kinh đau đớn dường như ở phía dưới đầu gối mấy tấc.

Lệ Đình Tuyệt nheo mắt, sao xem giống như cô đang giết lợn vậy, cắn răng chịu đựng, vẻ mặt chịu đựng, muốn ra tay, cảm giác như một đao mất mạng.

Mạc Thanh Yên lo lắng lấy tay che mắt, từ kẽ hở lén nhìn trộm. Châm đi vào trong thịt của anh, mà anh giống như không xảy ra chuyện gì, trên mặt không có chút biểu cảm.

Mạc Thanh Yên chạy nhanh đến cạnh anh, đôi tay trắng nõn đặt lên vai anh.

Thế nào? Có cảm giác không?
Trần Bang Thiển nhìn chằm chằm vào biểu cảm của anh, nhưng mà không có chút sơ hở nào, cô nhấc môi, cảm thấy không thú vị gì cả, người này thực sự không có cảm giác.

Vì thế liền cầm kim đâm vài phát, phát ra âm thanh kim đi vào trong thịt "Oạch, oạch." 

Hai đùi đều châm đầy kim, mu bàn chân cũng là kim, cô ấy giống như đang chơi đùa vậy.

Hoàn toàn không biết đương sự có cảm nhận gì.

Mà trên trán Lệ Đình Tuyệt toát ra nhiều mồ hôi, nhưng anh lại biểu cảm như không có chuyện gì, vô tri giác.

Trần Bang Thiển chơi đùa đủ rồi, sau đó liền gọi Mạc Thanh Yên.

Tiểu Ngũ, cậu có muốn châm không, người thật thịt thật, rất giảm sức ép.

Mạc Thanh Yên có chút nóng lòng muốn thử, nhưng cuối cùng cũng đánh mất, " Không đùa nữa, dù sao người ta cũng là người, không phải con rối."

Một câu nói là làm Lệ Đình Tuyệt lòng chua xót nhỏ lệ.

Trong lòng thầm mắng, "Ngôn Kim, sao anh vẫn chưa đến."

Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng gầm rú của cánh quạt phi có trực thăng.

Ngờ hoặc hỏi:" Không phải bà nội sẽ đến chứ."

Ánh mắt không ngừng như con nhím của Lệ Đình Tuyệt, bà lão nên đau lòng.

Chương 174: Bởi vì anh ấy thích cô

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt không nói chuyện, bản thân bị châm thành con nhím, không có tâm trí nói chuyện.

Mạc Thanh Yên sợ bà lo lắng, bà không phải tim không được tốt? Vì thế liền lấy cái thảm che lên đùi anh.

Đừng dọa bà.

Chuẩn bị tốt mới đi mở cửa.

Mà Lệ Đình Tuyệt bình tĩnh ngồi ở đó, có điều có thể nhìn ra, tiểu nha đầu rất quan tâm bà.

Mạc Thanh Yên vừa mở cửa, lạnh lùng đâm sầm vào bên trong.

Tuyệt làm sao thế?

Mà trong tay Ngọc Kim cầm hộp thuốc, tưởng rằng ai đó bị bệnh, hoặc là bị thương, mới vô cùng lo lắng bảo anh nhanh chóng đến.

Mạc Thanh Yên cười, chỉ vào bên trong, " Anh ấy không sao."

Có điều, hình như có chuyện, trên chân đều là châm.

Ngọc Kim cười, " Tiểu Yên, có phải cô có chỗ nào không được khỏe chứ."

Cho rằng anh hiểu Lệ Đình Tuyệt, anh không để ý tới sức khỏe của bản thân, cho dù có bệnh cũng sẽ không gọi anh đến. Trừ phi là tiểu nha đầu này, bởi vì cô là ngoại lệ của anh.

Trần Bang Thiển đi đến, ánh mắt lướt qua hai người đàn ông, thì ra bạn của Lệ Đình Tuyệt cũng không tồi, đứng giữa một đám người nhìn phát nhận ra luôn. Không thể không phủ nhận,người phân theo đàn, vật phân theo loài.

Tiểu Yên, vị mỹ nữ này là ai?

Lãnh Nhiên nhìn người đẹp rồi liền rời đi, vì thế ánh mắt luôn lướt về phía Trần Bang Thiển.

Mạc Thanh Yên nhanh chóng giấu Trần Bang Thiển phía sau, "Cô ấy là chị tôi, có bạn trai rồi."
Cô biết Lãnh Nhiên rất đào hoa, lại thích chơi đùa, không thể để anh ta với tiểu tư liên quan đến nhau.

Lãnh Nhiên nhận cái đánh dữ dội của Lệ Đình Tuyệt, anh có hỏi cô đã có bạn trai đâu? Chỉ là muốn chào hỏi chút, Tiểu Yên nghĩ đi đâu thế?

Vì thế đi về hướng Lệ Đình Tuyệt, thấy vẻ mặt anh lạ lạ, hai chân đắp thảm. Cảm thấy vở kịch này quá giống rồi, bản thân cũng muốn diễn một chút. Đi nhanh hơn ôm lấy chân anh.

Sau đó tiếng gọi hai người vang lên.

A.....

A.....

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, vốn dĩ đâu, tiểu tử này đè lên ôm, châm lại đâm càng sâu.

Dưới cằm và trên mặt Lãnh Nhiên bị châm vào rất đau.

Cái gì đây? Mặt tôi.

Lãnh Nhiên đứng dậy hùng hùng hổ hổ, cầm lấy cái tấm thảm bạc có máu. Nhìn thấy chân Lệ đình tuyệt, hai mắt trợn trừng.
Tuyệt, chân của anh.

Lệ Đình Tuyệt toát hết mồ hôi, anh chửi.

Cái tên ngốc này.

Tiếng kêu của hai người vừa nãy đã lọt vào tai Mạc Thanh Yên và Trần Bang Thiển. Hai người đàn ông đi đến, Mạc Thanh Yên nhìn thấy vài cây kim đã đâm vào thịt.

Nhìn thật ghê người, anh chắc hẳn rất đau.

Nhưng cô không đau lòng, phẫn nộ chỉ vào anh.

Lệ Đình Tuyệt, anh là tên lừa đảo.

Nhìn thấy cô muốn đi, Lệ Đình Tuyệt muốn giữ cô lại, nhưng mà chân không cử động nổi.

Đáng chết.

Chịu đựng nỗi đau toàn tâm, gầm nhẹ một tiếng.

Tiểu Yên, anh lừa em chỉ vì muốn gần em.

Anh cảm thấy đây không phải lừa, chỉ là thủ đoạn để theo đuổi cô, trên thương trường anh dùng quen rồi, vì thế theo đuổi con gái cũng dùng.

Nhưng Mạc Thanh Yên bị tổn thương, bản thân muốn ở bên cạnh anh, trừ phi có chút thiện cảm, sau đó chân anh vì cô mà bị thương, cô cũng phải có trách nhiệm mà thôi, nhưng mà anh dùng phương thức lừa này, khiến cô cảm thấy anh rất xấu xa.

Ngọc Kim nhìn ra nỗi lòng của Lệ Đình Tuyệt, bắt lấy tay cô, không để cô đi.

Tiểu Yên, nghe anh ấy giải thích đã, thật ra anh ấy vì thích cô nên mới lừa cô.

Hắn lần đầu tiên thấy Lệ Đình Tuyệt làm những chuyện ngây thơ như vậy, đây được gọi là người thông minh đứng trước tình yêu đều trở nên ngu ngốc .

Chương 175: Một khi anh đã thích thì sẽ không thay đổi

Translator: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên giật tay anh ra, " Bỏ ra, tôi sẽ không làm bạn với kẻ lừa đảo, các người đều giống nhau."

Nói xong liền tức giận đi ra ngoài, Ngôn Kim lắc đầu, đó cũng là kết cục tự làm tự chịu của Lệ Đình Tuyệt. Lừa gạt vốn dĩ là không tốt, có bắt đầu, sẽ có một ngày bị vạch trần.

Trần Bang Thiển hai tay vòng trước ngực, nhìn kỹ Lệ Đình Tuyệt, sau đó cười lạnh diễm.

Thật may hôm nay ta giúp Tiểu Yên vạch trần anh, không thì cô ấy sẽ bị anh lừa cả đời. Có điều, Tiểu Yên sẽ có anh trai tôi, ai cũng đừng nghĩ đến việc cướp cô ấy.

Nói xong liền quay người đi, đi rất đoạn tuyệt.

Ngôn Kim đến xem xét tình trạng vết thương của hai người, " Tuyệt anh chịu đựng chút, phải rút kim ra.

Sau đó Lệ Đình Tuyệt trải qua sự đau đớn của việc rút kim, có vài cây quá sâu, lúc rút ra, máu cũng tuôn ra. Nhưng anh không kêu lên, đến lông mày cũng không nhăn chút nào.

Người con gái kia phẫn nộ rời đi, điều này mới tổn thương anh nhất.

Lệ Thiếu gia lần đầu thích một cô gái, kể cả cô có 3 người con trai, thậm chí lúc trước còn cắm sừng anh. Nhưng anh động lòng rồi, sẽ không so đo. Chỉ cần anh thích, anh muốn là tương lai của cô, mặc kệ quá khứ của cô.

Nhưng mà cô giống như hòn đá vậy, che thế nào cũng không ấm. Chỉ là anh phạm chút lỗi, bởi vì cô mà anh mới phạm lỗi, sao cô lại tuyệt tình mà đi như thế.

Ngôn Kim mất 1 tiếng mới rút hết được kim châm, rồi kê thuốc cho anh, băng bó xong hết.

Thở phào nhẹ nhõm, " vẫn may kim vẫn chưa vào sâu, nếu không rất khó phát hiện, đợi thời gian lâu rồi có cảm giác, chân của anh thực sự sẽ phế đấy." Lệ Đình Tuyệt đứng dậy, vẻ mặt lạnh tanh. Lãnh nhiên dựa vào ghế sofa, vẻ mặt vô tội.

Tuyệt, tôi không biết trên chân anh đều là kim châm?

Nếu như là chữa bệnh, không thể châm loạn xạ, chân anh không có chỗ nào tốt, không ngừng lau mồ hôi. Xem ra, tốt nhất không nên đắc tội với nữ nhân.

Lệ đình tuyệt cứ nhìn ra bên ngoài, sau đó giấu đi tất cả cảm xúc.

Nói với Ngôn Kim đang giúp Lãnh Nhiên rửa sạch vết thương ở miệng "Tôi đi lấy vài chai rượu ngon, hôm nay huynh đệ chúng ta uống nhiều chén."

Nhìn thấy bóng dáng lãnh liệt của anh ta, tựa như Lệ Đình Tuyệt ít nói lại trở về, Lãnh Nhiên không ngừng thầm than.

Tiểu tử này không dễ dàng gì mới thích một người con gái, không ngờ rằng theo đuổi cô lại khó như thế. Nghĩ đến chân của anh, anh liền cảm thấy đau.

Ngôn Kim cười một tiếng, " một khi anh ta đã thích, sẽ không dễ buông tay, anh có tin không?"

Anh nghĩ đến năm năm trước, lần đầu gặp Lệ Đình Tuyệt, bởi vì miếng ngọc vỡ vụn. Miếng ngọc đó là thứ duy nhất chứng minh thân phận anh, thứ duy nhất đặt trong chiếc tã lót từ lúc sinh ra của anh.

Vì thế, từ nhỏ anh đã đeo trên người, hôm đó vì giúp người ta bắt kẻ trộm, miếng ngọc bị vỡ, anh rất buồn.

Cùng anh ta bắt kẻ trộm, không chỉ bắt được kẻ trộm, và còn nói nhất định sẽ giúp anh sửa lại miếng ngọc. Sau đó tìm rất nhiều cách cũng không sửa được, nhưng Lệ đình tuyệt không bỏ cuộc.

Anh nói, chỉ cần là việc anh nhận thức chuẩn, thì sẽ không bỏ cuộc. Vì thế hai người trở thành bạn tốt, anh em tốt. Vận may của anh cũng là do quen biết anh ta mà thay đổi. Trợ cấp anh ra nước ngoài du học, trở thành người như bây giờ.

Lạnh Nhiên gật đầu, anh ấy là người như thế.

Hai người đi lên lầu uống rượu cùng anh, anh chỉ có buồn sầu mà uống, vẻ mặt lạnh lùng dọa người. Lãnh Nhiên và Ngôn Kim biết tâm trạng anh không tốt, không ngừng cùng anh chạm cốc, cũng không nói gì cả.

Kì thực lúc bị tổn thương nhất không phải đi an ủi mà là bầu bạn cùng.

Mạc Thanh Tuyết vẫn luôn ngồi trong xe chờ Lệ Đình tuyệt, muốn hút một điếu, nhưng nghĩ đến bây giờ đang có thai, liền từ bỏ. Nhìn thấy Lãnh nhiên và Ngôn Kim đi vào, lại nhìn thấy Mạc Thanh yên phẫn nộ đi ra ngoài.

Càng lo lắng cho anh, vì thế xuống xe, lén trèo vào trong nhà qua cửa sổ không khóa kỹ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau