LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Thuốc độc không đủ mạnh

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Tuyết chuẩn bị cầm điện thoại, " Tôi sẽ tự đền."

Sau đó hung hăng khoét đôi mắt sợ hãi của Bạch Nguyệt Quang, buông tay chặt tay phải, cô đau đến nỗi toát mồ hôi lạnh.

Tê....

Cứ cố chịu đựng, lấy điện thoại trong túi.

Mạc Thanh Yên thấy cô ấy vẫn muốn báo án, luôn miệng nói, "Chị, lần trước cục cảnh sát đến sao rồi? Tách nào lại muốn thử nghiệm lần nữa, nhưng mà đi vào rất có thể mất 24h mới có thể đi ra, chị không cần tay nữa sao?"

Mạc Thanh Tuyết nghĩ đến lần trước, đến bố cũng không thể kéo cô ra ngoài được, biết được đằng sau tiểu nha đầu này có hậu thuẫn, vì thế tắt luôn điện thoại.

Mạc, Thanh, Yên.

Nàng la lên một tiếng, cô ta nhất định không tha cho cô đâu. Cứ đợi mà xem, đợi đến khi cô ta cướp Lệ Đình Tuyệt, cô mới có có cách để trừng trị cô ta.

Trần Bang Thiển, "Yên Nhi, chúng ta đi dạo tiếp thôi."

Cô lấy thẻ ra quẹt, nhân vân cửa hàng đều vô cùng thận trọng, không dám đắc tội với hai cô. Quả thực rất đáng sợ, tay run run như bị bệnh, vì thế liền nhanh chóng quẹt thẻ, sau đó cẩn trọng đưa cho hai người.

Hai người lúc thông qua Mạc Thanh Tuyết, Trần Bang Thiển xinh đẹp lạnh lùng lướt qua khuôn mặt đang biến sắc.

Bắt nạt Tiểu Yên sẽ có kết cục như thế, về sau cô mà còn dám bắt nạt cô ấy, tôi và anh trai tôi sẽ không nương tay đâu.
Mạc Thanh Tuyết đương nhiên không phục, nhưng cô biết sự tàn nhẫn của Trần Bang Thiển, cô ấy đáng sợ như thế, cô ta và đám huynh đệ chắc chắn còn đáng sợ hơn gấp n lần, vì thế cúi đầu không dám nhìn bọn họ.

Mạc Thanh Yên khẽ cười một tiếng:" Thiển Thiển, cậu vẫn bướng bỉnh như thế."

Ở Tuyên Thành, tiểu nha đầu này là một tiểu bá vương, chẳng có chuyện gì mà cô ấy không dám làm, không ngờ rằng, tới Lâm Thành, cái khí phách của cô không đổi chút nào.

Trần Bang Thiển kéo tay cô, " Ai bảo cô ấy dám động phải Tiểu Yên xinh đẹp của chúng ta chứ."

Nói xong nhìn hướng về phía Bạch Nguyệt Quang, cả cơ thể cô run lên, rất sợ cô ấy sẽ ra tay.

Cô đưa cô ấy đi bệnh viện, tiền viện phí ta sẽ trả, đến nơi đưa hóa đơn cho Tiểu Yên, tôi sẽ có thể nhìn thấy.

Sau đó liền kéo Mạc Thanh Yên đi, không thể hiểu nổi người này lại ảnh hưởng đến tâm tình của cô.

Tập đoàn Lệ Thị, phòng hội nghị xa hoa, sáng ngời và rộng rãi, các thành viên hội đồng quản trị ngồi đầy rồi.Lúc này cửa phòng mở, Lệ Đình Tuyệt từ Nguyên Thành đẩy đi vào.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, 3 ngày nay tổng đài không đến, thì ra bởi vì vấn đề về sức khỏe.

Lệ Đình Tuyệt mặc một bộ âu phục màu đen, ngồi thẳng. Trên khuôn mặt không chút biểu cảm, người đàn ông này dù có ngồi xr lăn thì cũng vô cùng đẹp trai, có thể thấy ông trời đã rất ưu ái cho anh ấy.

Nguyên Thành đưa anh ấy đến vi trí chính giữa, sau đó khẽ mở môi.

Các vị, đã đợi lâu rồi, gần đây cơ thể không được tốt, chỉ có thể ngồi xe lăn.

Sau đó bắt đầu cuộc họp, đây là lần đầu sau 3 tháng mở cuộc họp đại cổ đông, chính là để nghe báo cáo từ nhiều công ty.

Lệ Dạ Kiêu ngồi bên cạnh anh ấy, thấy anh ngồi xe lăn đi vào.

Nhất thời tâm trạng tốt hơn nhiều, biết được cơ thể anh ta sớm muộn gì cũng sẽ có vấn đề, nhưng mà anh ta đợi quá lâu rồi, vì thế thuốc độc của mẹ chưa đủ mạnh rồi.

Hôm nay thấy bộ dạng anh ta như thế, lại có thêm sự tin tưởng.

Nhưng mà từ khi anh ta về nước, cũng đã 10 năm rồi, anh ta rất cẩn thận, mẹ muốn hạ độc cũng không có cơ hội.

Xem ra tàn độc vẫn còn, anh nên tìm cơ hội điều tra một chút, cơ thể anh ta rốt cuộc như thế nào?

Đúng lúc đó, điện thoại anh ta rung lên, Lệ Dạ Kiêu mở điện thoại, là tin nhắn của Mạc Thanh Tuyết: "Nhị thiếu gia, có chuyện cần gặp anh, ở chỗ cũ."

Chương 167: Rất có cảm tình với Mạc Thanh Yên

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt đập mạnh tay lên bàn, ánh mắt lạnh lùng, ở đây biểu cảm của mỗi người anh đều thu vào trong tầm mắt.

Nhìn thấy Lệ Dạ Kiêu sắc mặt có chút vui mừng, anh liền đoán được.

Anh thành ra như thế này, vui vẻ nhất chính là anh ta.

Hội nghị kết thúc, mọi người đều đến hỏi thăm anh, các tiền bối đều khuyên anh nên chăm sóc sức khỏe, Lệ Thị cần anh.

Những người khác đều đi rồi, Lệ Dạ Kiêu mới đứng dậy, gương mặt lạnh tanh mang ác ý.

Anh, cần chú ý cơ thể, không có sức khỏe tốt làm sao gánh vác được trọng trách của Lệ gia chứ?

Tròng mắt của hắn híp thành một đường thẳng, lạnh lùng đối đầu với đôi mắt hào hoa của Lệ Đình Tuyệt.

Mà Lệ Đình Tuyệt chỉ cười nhẹ một tiếng,"Nếu như anh không được, Lệ gia không phải có cậu sao?"

Câu này Lệ Dạ Kiêu thích nghe, nét mặt thoáng dịu một chút, ít nhất cái hung ý kia đã bị anh ta hạn chế lại.

Anh, những lời này đừng nói trước mặt ông, không ông lại đau lòng đấy.

Mấy năm nay, nếu không phải ông Lệ, Lệ Đình Tuyệt làm sao có thể ngồi vào vị trí này được? Rõ ràng anh chỉ ra đời muộn hơn có 1 tiếng, mà hắn lại trở thành người thừa kế của Lệ gia, mà anh chỉ có thể làm một quản lý nho của Ngôn Lạc Thành.

Càng nghĩ hắn càng tức, mong rằng tên kia sớm chết đi, thì hắn mới có thể tranh vị trí này được.

Em yên tâm đi, cho dù ta nói, ông nội cũng không làm như thế đâu.

Lệ Dạ Kiêu tức giận bỏ đi, cửa hội nghị bị đẩy mạnh một cái, rồi lại đóng vào.
Nguyên Thành lãnh đạm nói:" Lệ tổng, cậu hai có không ít thế lực phía sau, chúng ta vẫn chưa điều tra được."

Đôi mắt Lệ Đình Tuyệt sâu thẳm, Lệ Dạ Kiều ở đây cũng có nhiều bí mật, anh ta muốn có được Lệ Thị có thể không đơn giản chỉ vì vị trí thừa kế, rốt cuộc là vì cái gì? Anh tạm thời chưa nghĩ ra.

Nhưng mà trời sinh anh tính nhạy cảm, cho nên sự bất thường của Lệ Dạ Kiêu không thể qua được mắt anh.

Sau khi Lệ Dạ Kiêu rời đi, liền đi đến Ngô Lạc Thành, Mạc Thanh Tuyết đã ở trong phòng làm việc của anh, anh vừa vào đã vứt áo vest ở ghế safa, thấy tay cô để trước ngược.

Tay bị sao vậy?

Anh vẫn muốn dựa vào người con gái này để đi điều tra chuyện của Lệ Đình Tuyệt, tay thành ra thế này sao có thể giúp anh được?

Mạc Thanh Tuyết nghĩ một lúc liền tức giận, nhưng mà chuyện này không thể nói, mất mặt quá, vì thế chỉ có thể chịu đựng.

Tôi không sao chỉ là chuyện nhỏ thôi.

Sau khi Lệ Dạ Kiêu ngồi xuống, liếc nhìn cô.
Tìm tôi có chuyện gì

Mạc Thanh Tuyết cười một tiếng:" Cậu hai, có việc nhờ anh, tôi muốn để Lệ Đình Tuyệt lên giường với tôi.

Có như thế đứa con trong bụng cô mới thành công để giáng họa cho Lệ Đình Tuyệt, như thế mới có cơ hội gả cho anh ta.

Lệ Dạ Kiêu lạnh lùng cười:" Cô vội làm gì, có chuyện gì sao? Đừng có giấu tôi."

Giọng nói của anh hạ xuống, ánh mắt cũng tối, thấy Mạc Thanh Yên có chút chột dạ, nhưng mà chuyện mang thai, cô không nói với bất kì ai.

Mạc Thanh Tuyết lấy lại sắc mặt:" Tôi thích anh ấy, vì thế sợ người khác cướp mất."

Nhìn thấy cô nói những lời này chân thật như thế, Lệ Dạ Kiêu cũng không suy đoán nhiều.

Gần đây anh ta không được khỏe, nhưng mà sợ không ngủ được với cô, có điều, cô đi điều tra xem anh ta mắc bệnh gì, sao phải ngồi xe lăn."

Xe lăn? Mạc Thanh Tuyết vừa nghe vẻ mặt bất ngờ, lo lắng cho anh ta, liền đứng dậy.

Tôi phải đi điều tra.

Tại sao phải ngồi xe lăn, xảy ra tai nạn sao?

Không, anh ấy không thể xảy ra chuyện, sau đó liền vội vàng đi ea ngoài.

Lệ Dạ Kiêu mở ảnh trong điện thoại, nhìn thấy hình tượng Mạc Thanh Tuyết bị Mạc Thanh Yên ngược đãi. Không ngừng nhếch môi:" Có chút hay ho."

Anh ta càng ngày càng có hứng thú với Mạc Thanh Yên, anh phải biến cô thành người của mình, cô ta có vẻ hữu dụng hơn Mạc Thanh Tuyết.

Chương 168: Dẫn Tiểu Tư đi gặp anh ta

Translator: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên cùng với Trần Bang Thiển đi dạo buổi chiều, ăn bữa trưa xong, hai người đều cảm thấy mệt, muốn đi ngủ.

Tiểu Ngũ, không phải cậu vẫn chưa hẹn được với thầy châm cứu sao, hay để tôi thử xem?

Anh muốn xem tên này có thực sự tàn hay không, nếu như liệt thật, cô ấy càng không muốn để Tiểu Ngũ gả cho anh ta.

Như thế không phải hại cả đời Tiểu Ngũ sao, hơn nữa anh trai vẫn luôn thích cô ấy, cô cũng muốn anh phải đau lòng.

Đương nhiên là phải giúp người nhà rồi, vì thế chuyện châm cứu, hôm nay cô nhất định phải thử.

Mạc Thanh Yên nhảy dựng lên:" Cậu đừng có làm loạn."

Việc này cô sẽ không làm, có thể chơi đùa sao? Nghĩ đến Lệ ĐÌnh Tuyệt, cô không thể để cô ấy dính vào.

Đau lòng sao.

Trần Bang Thiển quay sang nhìn cô thận trọng, mà khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên có chút hồng nhạt:" Không sao, anh ấy vốn dĩ cũng không may, cậu đừng có để anh ấy lại đen đủi trong tay cậu nữa."

Được thôi, cậu nói mình như thế.

Hai người ồn ào một lúc, lúc đó điện thoại Mạc Thanh Yên kêu, cô lấy điện thoại ra.

Nhìn thấy tin:"Tôi người đàn ông", chuẩn bị nghe tiếp.

Nhưng mà Trần Bang Thiển nhìn thấy, liền cướp lấy:" Tôi người đàn ông, Tiểu ngũ, gọi như thế buồn nôn quá đi, có phải hai người đã lên giường với nhau không?

Mạc Thanh Yên cướp lấy điện thoại,"Không có, chúng mình chỉ mới hôn thôi."

Nói xong cô liền quay đầu đi, nghe tiếp điện thoại.

Alo…...Anh đã họp xong rồi, sao em còn chưa về.

Vốn dĩ công ty có rất nhiều việc anh cần xử lú, nhung mà nghĩ đến cô đang ở nhà, liền quyết định mang công việc về nhà làm.

Không ngờ rằng, cô không có nhà, cuộc hẹn với bạn bè vẫn chưa kết thúc, lòng chiếm hữu mạnh mẽ của đàn ông thật khó chịu.

Anh đẹp trai, tôi là bạn thân của Tiểu Yên, hôm nay tôi muốn ở nhà anh, có đón tiếp không.

Điện thoại bị Trần Bang Thiển cướp lấy, lời nói đã nói ra rồi.

Mạc thanh yên không nghĩ đến chuyện dẫn cô đến, tiểu nha đầu này có lúc những chuyện muốn làm, ai cũng không cản nổi.

cô cướp điên thoại lại, sau đó nói.

Em có thể dẫn cô ấy qua không?

Lệ Đình Tuyệt biểu cảm ấm áp, cần giới thiệu anh với bạn của cô ấy, đây là chuyện tốt.

Em bây giờ là chủ nhân của Lệ gia, vậy nên em tự quyết là được.Mạc Thanh Yên cười nhẹ, câu này cô thích nghe, vì thế tắt máy, sau đó chỉ vào Trần Bang Thiển.

Mình có thể đưa cậu đến, nhưng mà cậu đừng có gây chuyện đấy.

Xem như là cảnh cáo, tiểu nha đầu này lắm trò, sợ đến lúc đấy cô lại muốn châm cứu, làm cho người ta bị ngộ thương.

Trần Bang Thiển chớp mắt," Ay, cứ như nói với người ngoài, Mạc Thanh Yên, tớ thật thất vọng về cậu, tớ phải bảo anh trai tìm ban trai cho tớ, mặc kệ cậu."

Nghe thấy Trần Bang Thiển kêu tên, Mạc Thanh Yên có chút sợ," Ừm, cậu không phải là bạn tốt sao, chuyện gì tớ cũng nói với cậu, cậu còn muốn bán tớ, thật quá đáng."

Trần Bang Thiển thở nhẹ một cái, thầm nghĩ, anh trai, anh quá nghiêm khắc với tiểu ngũ. Cô ấy không biết anh thích cô ấy, thật bi ai."

Được, tớ không nói, có điều hôm nay tớ nhất định phải thử anh ta, xem có đáng để cậu yêu không

Cậu đừng có đùa quá là được.

Mạc Thanh Yên liền đưa cô đến biệt thự của Lệ Đình Tuyệt, dì Trương đi đến.

Mạc tiểu thư, thiếu gia đang ở trong phòng.

Sau đó nhìn Trần Bang Thiển" Vi này là?"

Tôi là bạn của Tiểu Yên, gọi tôi là Thiển Thiển.

Cô tự nhiên thân quen với dì Trương, có được cảm tình của dì, sau đó cô cầm một hộp mỹ phẩm.

cái này tặng cho bác, dùng tốt lắm.

dì Trương ngạc nhiên," Không cần, tôi già rồi không dùng cái này.

Chương 169: Ta phải ăn kẹo

Translator: Waveliterature Vietnam

Sau đó Trần Bang Thiển bắt đầu dạy dì ấy dùng như thế nào, hai con người liền thân nhau. Mạc Thanh Yên phục tiểu nha đầu này, quan hệ ngoại giao vô cùng tốt.

Ánh mắt dì Trương nhìn cô ấy, vô cùng thích thú, có điều cô thực sự được yêu quý, nếu không sao có thể không nói lời nào với cô ấy.

Mac Thanh Yên thay giày, đi đến bên cạnh hai người:" Dì Trương, tính cô ấy như thế, về sau dì sẽ quen thôi."

Ôi, Mạc tiểu thư, người bạn này của cô rất được yêu thích, dì cũng thích cô ấy.

Mạc Thanh Yên đi lên lầu trươc, Trần Bang Thiển khẽ nói dì Trương:" Dì Trương, tý nữa cháu có đồ gửi đến, dì lấy giúp cháu nhé, buổi tối cháu cần dùng.

Tiểu ngũ không cho cô châm cứu, cô liền lén đặt đồ châm cứu, buổi tối nhất định phải châm cứu chân của Lệ Đình Tuyệt.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được cười.

Thiển thiển, nhanh lên.

Mạc Thanh Yên thấy cô không đi theo, liền quay đầu lại gọi cô, cô ấy nhắcđến món quà mua cho Lệ đình Tuyệt, sau đó chạy lên tầng.

Tới cửa phòng sách, Mạc Thanh Yên gõ cửa.

Vào đi.

Một giọng nói nam nhân trầm thấp dễ nghe vang lên, Trần Bang Thiến chớp mắt.

Giọng nói không tồi, rất dễ nghe.

Sau đó hai người đi vào phòng sách, nhìn thấy người đàn ông đang xem tài liệu trước giá sách, cúi thấp đầu, nhin.

Trần Bang Thiển nhìn chằm chằm vào anh, cảm thấy dáng người anh ta cũng không tồi.

Người cao chân dài, nhưng mà vẫn không thấy mặt của anh ta, cảm thấy nhất định không bằng anh trai.Mạc Thanh Yên đưa thuốc đông y đến trước mặt anh," Uống thuốc đi."

Anh mới chậm rãi ngửng đầu lên, Trần Bang Thiển bị ngơ người, người đàn ông này thực sự rất đẹp trai, dáng vẻ thâm thúy, chiếc mũi cao, đặc biệt là đôi mắt hào hoa, mang theo hơi thở gian tà, hồn xiêu phách lạc.

Khiến cho người khác không thể nào quên, nếu nói thật ra thì anh ta đẹp trai hơn anh trai.

Không ngừng nhìn Mạc Thanh Yên, chả trách Tiểu Yên thích anh ta, cái diện mạo này, thế gian hiếm có.

Nhưng mà, cũng chỉ hờn hợt thôi, cô muốn xem tính cách anh thế nào?

Vì thế chào hỏi:"Hey, Lệ thiếu gia."

Mạc Thanh Yên nắm lấy vai cô, cười nhẹ," Bạn thân của em, Trần Bang Thiển."

Lệ Đình Tuyệt thản nhiên quay sang nhìn Trần Bang Thiển, không có nhiều cảm xúc, chỉ thoáng nhìn, lịch sự vừa có chút xa cách.

Trần tiểu thư, xin chào!

Trần Bang Thiển không ghét anh ta, ánh mắt của người đàn ông này luôn nhìn Mạc Thanh Yên, cho dù có chào hỏi thì cũng không ngừng nhìn Tiểu Ngũ, anh ta thực sự rất để ý đến Tiểu YênVì thế liền nhếch môi cười,"Lệ thiếu gia, đã làm phiền rồi, có điều, tôi đặc biệt đến tìm Tiểu Yên, vì thế muốn ở với cô ấy."

Có thể hiểu được.

Anh phát hiện, Mạc Thanh Yên tiểu nha đầu này thực sự được yêu thích, bất kể già trẻ, đến bạn bè cũng dán đến cô như thế, khiến cho anh muốn mau chóng cưới cô về, có như thế anh mới có thể độc chiếm được.

Trần Bang Thiển xem kỹ phòng sách của anh, người đàn ông này thích sắc điệu tối, vì thế có thể nhìn thấy người đàn ông này ngày thường có tính cách lạnh lùng và cứng nhắc.

Mạc Thanh Yên thấy anh vẫn chưa chuẩn bị uống thuốc, vì thế liền gõ nhẹ xuống bàn.

Uống thuốc đi.

Cô khiến cho dì Trương chịu đựng cả một ngày, hy vọng có ích với anh ta.

Lệ Đình Tuyệt nhìn nước thuốc đen ngòm, cau mày nhẹ, thản nhiên nói:" Phải ăn kẹo mới được."

Mạc Thanh Yên nghĩ, "Để em đi xuống lấy."

Vừa định đi, liền bị anh kéo lại, ngồi trên đùi anh, môi bị anh chiếm lấy, mặt cô đột nhiên đỏ lên, nghĩ đến việc Thiển Thiển ở đây, càng ngại ngùng.

Nhưng mà đôi môi lạnh lẽo của người đàn ông kia vẫn không buông ra, anh mút mạnh, trong ánh mắt đều là sự đắc ý.

Về sau bảo ta uống thuốc, phải ăn loại kẹo này.

Mạc Thanh Yên đỏ mặt,"Anh đừng làm loạn, Thiển Thiển vẫn còn ở đây."

Không sao cả, anh thích xem, tối nay lúc hai người ngủ, anh cũng không để ý ngồi bên cạnh xem.

Mang món quà đặt trước bàn sách của Lệ Đình Tuyệt,"Quà gặp mặt."

Chương 170: Con cái bắt nạt người lớn

Translator: Waveliterature Vietnam

Thiển Thiển, cậu đừng có làm loạn.

Mạc Thanh Yên nắm lấy tay cô, sau đó nói với Lệ Đình Tuyệt:" Nhớ uống thuốc, em dẫn cô ấy về phòng nghỉ ngơi.

Mỗi người đều mặt đỏ đi ra phòng sách, Trần Bang Thiển lạnh lùng liếc nhìn cô.

Anh ta hôn cậu, cậu vui không?

Ai, anh trai, Tiểu Yên mê người đàn ông kia đến thất điên bát đảo rồi, anh ngày càng không có cơ hội.

Mạc Thanh Yên không có trả lời cô ấy:" Chúng ta chơi game đi."

Cô sở dĩ rất mê chơi, đều là tiểu nha đầu này dạy cô, vì thế không muốn để cô quấy rồi, liền rủ cô ấy chơi game.

Đến khi Angela kéo 3 người họ tan học, hơn nữa còn đến nhà Lệ Đình Tuyệt.

Angela nhìn thấy Trần bang Thiển đang ngồi chơi giường chơi điện thoại, liền vui vẻ đi đến.

Thiển Thiển, cháu rất nhớ cô.

Sau đó liền nằm vào lòng cô, hướng về phía điện thoại, muốn xem cô đang chơi trò gì.

Trần Bang Thiển trực tiếp ném điện thoại đi, ôm lấy Angela.

Thứ nhỏ nhắn này, miệng nhỏ ngày càng ngọt, để cô xem nào, có phải ngày càng xinh đẹp không.

Cô mới là người xinh đẹp.

Băng Khôi và Dương Quang sớm đã quen xem hai người tâng bốc nhau rồi, không ngừng nhìn Mạc Thanh Yên.

Chú ấy đâu rồi?Bọn họ sở dĩ đồng ý đến cùng Angela, vì muốn xem Lệ Đình Tuyệt có lừa mẹ hay không, vì thế vừa bước vào liền muốn gặp người đàn ông ấy.

Mạc Thanh Yên đang bào thạch anh, nghe thấy hai đứa con đến, có chút kinh ngạc.

Hai con sao lại đến?

Dương Quang lắc đầu,"Cô ấy lại say mê chơi game, dì Thiển, cô đừng có làm hư con bé."

Thực ra hai đứa không thấy cô chơi, chỉ là cô không có thời gian, sợ rằng mắt cô không chịu nổi.

Trần bang thiển dừng lại, sau đó cắn môi," Hai đứa lúc nào cũng mang bộ dạng của tiểu đại nhân, như thế chịu không nổi, giống như Angela dễ thương biết bao nhiêu.

Băng Quang đi qua, cướp lấy điện thoại của cô.

Dẫn bọn con đi gặp chú ấy.

Mạc Thanh Yên nóng vội, vốn dĩ muốn thắng, nhưng mà bây giờ nhất định bị chống lại rồi.Chỉ có thể đứng lên," Đi thôi, nhưng mà các con gặp chú ấy làm gì? Chú ấy rất có thể trở thành bố của các con.

Trước tiên phải đưa phương án dự phòng cho hai đứa.

Dương Quang cười gian tà, Băng Khối cười nói:" Mẹ, mẹ có thể thông minh lên chút được không, nhỡ chú ấy lừa mẹ, mẹ vẫn để chú ấy là bố của chúng con sao?

Hai đứa này mãi mãi đều vì bố ruột của chúng mà tranh lấy một mảnh thiên địa, dù sau có hai đứa, ai dám cướp mẹ đi, cô chỉ là một người chưa từng gặp mặt người cha ma quỷ.

Mạc Thanh Yên xoa đầu hai đứa, " Mẹ biết hai con khó mà chấp nhận, có điều mẹ vào chú ấy kết hôn còn sớm, các con cứ từ từ thích ứng, sau này tới đây nhiều lần cùng với chú ấy sống thử xem sao.

Hai đứa ra mặt bất đắc dĩ, càng không muốn nói nhiều.

Cô dẫn hai đứa vào phòng sách, cả phòng đều là mùi khói làm người sặc, Mạc Thanh Yên cướp lấy điếu thuốc trong tay anh," Bớt hút đi", Sau đó mở cửa sổ để thay đổi không khí.

Băng Khối và Dương Quang nháy mắt, Dương Quang tốc độ rất nhanh châm một chuỗi pháo, ném dưới chân Lệ Đình Tuyệt.

Hai đứa muốn xem, anh có chạy hay không.

Lệ Đình Tuyệt nhìn chuỗi pháo kia, hơi nheo mày một chút, nhưng mà tiểu nha đầu đấy ở đây, anh ấy không thể bị lộ, vì thế chỉ có thể để nó bắn tùm lum.

Mạc Thanh Yên nghe thấy tiếng, giật mình, nhìn thấy khói đen ở phía Lệ Đình Tuyệt.

Cô chạy tới, chuỗi pháo kia vẫn đang nổ, nhìn thấy trên người mỗi đứa, trên mặt đều có hỏa dược đen đen, không khỏi gầm nhẹ một tiếng.

Băng Khối, Dương Quang.

hai đứa trẻ không hề sợ hãi, dựa người vào tường.

Cô đi đến trước mặt hai đứa,"Hai con làm gì thế, không biết chú ấy là người bệnh sao, lại còn đi dọa chú.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau