LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Chỉ có anh hiểu cô ấy

Editor: Waveliterature Vietnam

Angela nghe lời nằm xuống, sau đó liền ôm cô, rồi cắn môi dưới, từ từ nhắm mắt.

Mà phía sau cô là đàn ông, để lộ cả da thịt ra bên ngoài, miệng lưỡi có chút khô.

Vì thế bàn tay bắt đầu qua lại, sợ tới mức chút nữa cô hét lên.

Anh ta ôm cô, thì thầm bên tai cô:" Hư quá, để con bé thức nó sẽ khóc đấy".

Mạc Thanh Yên chặn tay anh ta lại:" Anh bỏ ra đi".

Lệ Đình Tuyệt cười, dường như trong ánh mắt đều là ý cười:" Tôi cũng muốn sờ ngực, nghiện rồi".

Cái âm thanh trầm thấp từ tính, vô cùng dễ nghe, nhưng mà vừa nói ra liền thế này, Mạc Thanh Yên đá hắn một cái:" Anh đừng làm như mình là trẻ nhỏ".

Lệ Đình Tuyệt ghì đầu vào cổ của cô, ngửi mùi hương cơ thể, sau đó nói nhỏ:" Tiểu Yên, lỗi sai năm năm trước không phải ở em, vì thế, cứ coi như em sinh 3 đứa con thì tôi vẫn yêu em. Hãy để tôi cùng em chăm sóc con cái, con của em cũng là con của anh".

Đây là những lời mà anh đã muốn nói với cô từ lâu, đợi thời gian thích hợp để nói ra.

Mạc Thanh Yên thấy mũi cay cay, lần đầu tiên thấy một người đàn ông nói như thế, không có ghét bỏ, cũng không khinh nghỉ, trong lòng cô cảm thấy ấm áp, liền quay người ôm lấy anh ta.

Cúi đầu òa khóc, tất cả những ủy khuất, dường như chỉ có anh ấy mới hiểu.

Lệ Đình Tuyệt ôm chặt lấy cô, nói không ra lời an ủi, chỉ có thể dùng sức ôm chặt lấy cô, nói với cô, có anh ở bên, cô sẽ không cô đơn nữa.Ngày hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy cô ngủ yên bình trong lòng anh ta, lúc này vô cùng im lặng, khuôn mặt nhỏ nở nụ cười đắc ý, rất ngọt ngào.

Anh ấy cúi đầu hôn cô, cô cảm thấy được sự ấm áp, cười nhẹ. Sau đó cũng hôn lại anh ta, tình cảm của hai người rất nồng ấm.Thích một người sau đó nhận được sự đồng ý của người đó.

Không có cảm giác tươi đẹp nào có thể so bì được với cảm giác ấy.

Ây. cháu chưa nhìn thấy gì cả.

Tiểu nha đầu ngồi dậy, nhìn thấy cảnh đấy liền che mắt lại, nhưng sau đó không chịu được liền lén nhìn.

Mạc Thanh Yên liền thúc anh ta:"Ây, An…."

Còn chưa nói xong đã bị anh at hôn mạnh một cái. Sau đó còn dùng ánh mắt bảo Angela đi tìm bà Lệ
Angela rất thông minh, nghe lời bước xuống giường, chạy ra ngoài.

Lệ ĐÌnh Tuyệt nhìn thấy chiếc gường thuộc về hai người, quay người về phía cô, hôn ngày càng mãnh liệt, đến nỗi phát ra âm thanh khiến cho Mạc Thanh Yên cảm thấy xấu hổ.

Anh bắt đầu cởi quần áo của cô, Mạc Thanh Yên nhanh chóng giữ anh ta lại.

Không được, đợi chân của anh khỏi hẳn đã

Sau đó nhân cơ hội thoát khỏi cơ thể của anh ta, đứng bên cạnh giường hai tay ôm trước ngực.

Lệ Đình Tuyệt, anh nhớ đấy, điều quan trọng bây giờ là chữa khỏi chân đã, những chuyện khác không được nghĩ đến.

Nói xong liền để lai cho anh ta một bóng dáng cương lãnh, Lệ Đình Tuyệt cười một tiếng, chí ít anh cũng biết rằng cô ấy cũng yêu anh, anh có kiên nhẫn, từ từ không vội, còn cả đời cơ mà.

Lệ Đình Tuyệt đưa Angela đi học, Mạc Thanh Yên không đồng ý nhưng mà Lệ Đình Tuyệt nắm lấy tay cô:" Anh không sao, đưa con bé đi học xong, anh còn phải đi đến công ty, vừa lúc tiện đường, em cũng nên về công ty"

Đại tổng tài rảnh rỗi đã ba hôm, nhưng hôm nay có cuộc họp quan trọng, anh không thể không tham gia

Angela ngồi dựa vào Lệ Đình Tuyệt, vui vẻ cười suốt

Chú ơi cháu vui quá, nếu như sau này ngày nào chú cũng đưa cháu đến trường thì tốt quá"

Lệ Đình Tuyệt vuốt đầu cô bé:" Nếu như có thời gian chú sẽ đến đón cháu", anh luôn xem con bé như con gái ruột, không biết tại sao, đặc biệt thích tiểu nha đầu này, có một sự hấp dẫn đặc biệt, khiến cho anh muốn đối tốt với cô bé

Chương 162: Cha con chiến đấu

Editor: Waveliterature Vietnam

Angela vui vẻ không thôi, vì thế đôi chân nhỏ dẫm lên da, đôi tay nhỏ ôm ấy mặt anh ta:" Chụt" thơm một cái.

Mạc Thanh Yên ngồi nhìn không chịu được, cô ngồi vị trí kế bên tài xế bên trên, sau đó quay đầu đi.

Angela đừng có tham lam quá.

Nhìn thấy bộ dạng tức giận của mami, con bé không nhìn cô, sau đó ôm lấy cổ Lệ Đình Tuyệt, dựa vào người anh ta.

Lệ Đình Tuyệt bị đôi tay nhỏ của con bé ôm, không gian tràn đầy sự ấm áp, không thể nói rõ ràng được, ngày thường anh là một con người lạnh lùng, đối với ai cũng giữ khoảng cách, chỉ có tiểu nha đầu này là cứ dán lấy.

Nhưng đã để cho anh biết được một kinh nghiệm, anh rất thích.

Tới trường học rồi, Mạc Thanh Yên xuống xe, sau đó kéo cửa sau:"ĐI thôi, tiểu công chúa của mẹ."

Cũng không biết Lệ Đình Tuyệt mua lúc nào biết bao nhiêu là váy đẹp, hôm nay tiểu nha đầu mặc một chiếc váy công chúa bạch tuyết màu xanh nhạt, còn bảo tiểu nha đầu xõa tóc.

Ngày càng thích trang điểm, nhưng theo suy nghĩ của MTY thì còn nhỏ không nên măc váy như thế, mặc những bộ dễ vận động là phù hợp nhất, con bé thích vui chơi, náo nhiệt.

Măc thế này, phải đi chỗ cao để không lộ bên dưới.

Nhưng mà, con bé làm sao chống lại cô được, làm theo yêu cầu của con bé trang điểm như thế được.

Angela không nỡ rời xa Lệ Đình Tuyệt, sau đó mới xuống xe.

Nhìn thấy bô mẹ của quả táo nhỏ đang vẫy tay hướng về vế cổng trường, nó không vẫy Mạc Thanh Yên, mà là gọi quả táo nhỏ.

Quả táo nhỏ, cậu xem, bố tớ đến đón tớ đấy.Sau đó vỗ cửa kính, Lệ Đình Tuyệt cúi xuống cửa sổ xe:" Chào buổi sáng."

Quả táo nhỏ nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt, cái tay nhỏ nhanh chóng che miệng lại.

Đẹp trai quá.

Phát ra sự thán phục bất ngờ, Angela làm mặt đắc ý đi đến trước mặt bạn nó.

Bố tớ có phải là rất đẹp trai không? Đáng tiếc là ngày thường ông ấy rất bận, không có thời gian đến đón tớ, nhưng mà không phải tớ không có bố nhé.

Tiểu tử kia hai mắt đảo tròn, vẻ mặt bất đắc dĩ, nhìn Mạc Thanh Yên một cách xấu hổ.

Trong quá khứ chỉ nắm lấy tay cô, cười với bố mẹ của quả táo nhỏ, rồi nhanh chóng đi về phía trong trường học.

Mẹ của quả táo nhỏ chó chút bối rối, nói với Lệ Đình Tuyệt:" Đứa trẻ này không hiểu chuyện, lời nói đều là vô ý, đừng để bụng."Lệ Đình Tuyệt quay đầu nhìn với ánh mắt lạnh lùng, bình thản nói:" Không sao."

Sau đó nhìn thấy bố của quả táo nhỏ ôm lấy cô bé, nhưng mẹ thì đang mắng nó.

Có phải con lại nói người ta không có bố, lần sau không được nói hồ đồ nữa, có nhìn thấy nhà người ta đi xe gì không? Bentley, người có tiền, bận rộn, làm sao có thời gian đưa đón con cái thường xuyên được.

Nghe mẹ cô bé mắng, không ngừng lạnh môi, xem ra ở trường con bé hay bị trêu là không có bố, cảm thấy trong lòng đau xót.

Đúng lúc này,hai đứa trẻ đeo cặp sách đứng bên cạnh cửa sổ xe của anh.

Nhìn anh một cách lạnh lùng:" Có phải chú bị liệt không? Nhìn cũng không giống lắm?"

Ánh mắt cười gian tà:" Tiểu Di đáng yêu của chúng tôi sẽ không bị lừa chứ?"

Hai tên tiểu tử nhìn kĩ anh, ánh mắt xem ra không mấy thân thiện

Anh nói tiếp:" Nước tiểu của mấy đứa dễ uống không?"

Nói xong hai người đều bật cười, nghĩ đến việc bị mami bắt uống nước tiểu, họ cảm thấy thật đáng cười.

Lệ Đình Tuyệt sắc mặt thay đổi, hai tiểu tử kia thông minh quá, đã bắt đầu nghi ngờ anh có thật sự không thể đi được hay không?

Vì thế sắc mặt không thay đổi, trong ánh mắt thanh đạm không gợn sóng:" Chỉ là chân tạm thời không có cảm giác, chứ không phải bị bại liệt."

Nói xong anh lấy tay sờ vào phía dưới cằm:" Nhưng mà cô ấy sẽ chăm sóc chú đến khi nào khỏi, vậy nên các người không cần lo lắng, chân của chú không khỏi được, còn có cô ấy bên cạnh, sẽ không khó khăn đâu."

Chương 163: Chúng ta kết hôn đi

Editor: Waveliterature Vietnam

Băng Khối và Dương Quang sắc mặt thay đổi, mami thật ngu ngốc, vẫn muốn chăm sóc ông ấy.

Vì thế hai người nhìn nhau, quyết định thử thân thiết với người đó, nếu như ông ấy dám lừa mami, thì bọn họ sẽ không tha cho ông ấy.

Hai người tiến về phía trường học, Lệ Đình Tuyệt cao giọng:" Sau này cô ấy sẽ ở bên chú, chú sẽ không phiền nếu các cháu đến, nhưng phải đươc sự đồng ý của chú."

Anh ta đang ám chỉ với bọn họ, có quan hệ tốt với anh ta thì mới được.

Mạc Thanh Yên đi ra đúng lúc nhìn thấy hai đứa trẻ, liền cúi xuống ôm chúng.

Dì Tiền đâu? Sao không đưa các con vào?"

Băng Khối và Dương Quang bất đắc dĩ cười:" Đừng lúc nào cũng xem chúng con là trẻ nhỏ nữa."

Các con chính là trẻ nhỏ.

Mạc Thanh Yên thơm hai đứa, sau đó bảo chúng đi lên lớp, sau đó cô mới rời trường học.

Cô kéo cửa ở ghế phụ, nhìn thấy phía trên đặt một đống tài liệu, vì thế chỉ có thể ngồi phía sau.

Lệ Đình Tuyệt thấy cô có vẻ không thoải mái, vì sự tỏ tình tối hôm qua, cô ngại sao?

Anh ta nhẹ nhàng lấy tay đặt vào cằm cô, để cô nhìn anh ta.

Anh làm gì thế?

Mạc Thanh Yên nhíu mày, đối mặt với đôi mắt sâu không thấy đáy kia.

Lời nói tối hôm qua đều là thật lòng, bây giờ em là bạn gái của anh, vì thế không được trốn anh nữa.
Tập tài liệu là anh ta bảo tài xế lấy từ trong cop xe đặt lên phía trước, nếu không thì tiểu nha đầu này nhất định sẽ không ngồi cùng anh đâu.

Mạc Thanh Yên ngây người ra một lúc, tối hôm qua không thể kiểm soát được, bị lời nói của anh ta làm cho cảm động, từ trước đến giờ chưa có ai nói với cô điều này.

Hơn nữa năm ấy cô có sai sao? Cô thực sự vô tội, vì thế nghe anh ta nói cô không có làm gì sai, cô liền khóc bù lu bù loa.

Mạc Thanh Yên khẽ gật đầu, sau đó chủ động tựa đầu vào lòng anh.

Ừm, sẽ không trốn anh nữa.

Lệ Đình Tuyệt ôm chặt lấy eo cô:" Em chắc chứ? Cứ xem như chân của anh không tốt, em nguyện ở bên anh chứ?

Ai đó bắt đầu thủ đoạn nhỏ, tốt nhất là đi đăng kí kết hôn.

Mạc Thanh Yên gật đầu," Em đâm, em phải chịu trách nhiệm đến cùng.

Lệ Đình Tuyêt cười xấu xa, trên khuôn mặt yêu nghiệt có một tầng mây đen mà người ngoài không thể hiểu được.
Nhưng, thời gian lâu rồi, em có thấy phiền phức không, sau đó sẽ rời xa anh.

Thật sự không biết xấu hổ tới cực điểm, Mạc Thanh Yên ngước mắt lên, con ngươi óng ánh biểu lộ nụ cười.

Giữa chúng ta vẫn chưa có sự tin tưởng.

Cũng đúng, hôn ước trước đây của hai người sẽ hủy bỏ rồi, không còn liên quan đến nhau, lúc trước tổn thương lẫn nhau, cả hai đều lưu giữa lại hình bóng, đều muốn tin tưởng hoàn toàn đối phương, thât sự rất khó.

Lệ Đình Tuyệt không hiểu rõ cô, vì thế mới dùng thủ đoạn này.

Mà Mạc Thanh Yên lại luôn trốn tránh tình cảm của anh, biết rằng đối với chuyện tình cảm cô luôn cảm thấy sợ hãi.

Thấy cô hạ mắt, bỏ tay anh ta sang một bên, tiểu nha đầu này là kẻ yêu đương ngu ngốc, vì thế nghe không hiểu những lời anh nói.

Điều duy nhất nghe hiểu đó là cả hai không tin tưởng nhau.

Lệ Đình Tuyệt hạ mắt xuống một chút, xem ra về sau nguyên nhân lớn nhất đẻ bản thân chết đó là bị tiểu nha đầu này làm tức chết.

Anh chỉ có thể nhắc nhở:" Chúng ta kết hôn đi."

Mạc Thanh Yên đột nhiên dựng thẳng đầu, làm bộ mặt bất ngờ.

Cái từ này chưa từng xuất hiện trong thế giới của cô.

Sau sự bất ngờ, cô lấy lại bình tĩnh, để tay của anh ta sang một bên.

Anh nghĩ hay lắm, nhưng không có nhẫn kim cương, không có cầu hôn, thì em gả cho anh kiểu gì đây.

Tận trong đáy lòng rung động không ngừng, anh ta trông cũng được, hơn nữa còn đem lại cho cô cảm giác an toàn, một điểm quan trọng nhất đó là anh ta chấp nhận con của cô, gả cho anh ta, cô sẽ không thiệt thòi.

Chương 164: Tranh dành chị dâu

Editor: Waveliterature Vietnam

Xem cố ấy nhăn khuôn mặt xinh đẹp, không biết đang gặp rắc rối gì.

Xe đã dừng lại, Mạc Thanh Yên hẹn Tiểu Tư đi dạo phố, lúc này đã tới chỗ hẹn, tiểu nha đầu kia nhất định đang ăn sáng.

Mạc Thanh Yjên có chút hoảng hồn, mở cửa xe xong liền xuống xe, tay bị nắm lai bởi môt bàn tay ấm áp.

Tiểu Yên, vấn đề này, anh hy vọng em sẽ suy nghĩ kĩ.

Mạc Thanh Yên cảm thấy nhanh quá, vừa lúc nãy đồng ý ở bên cạnh anh ấy, anh ta liền muốn kết hôn, cô cũng không biết phải làm sao nữa?

Ừm, em sẽ suy nghĩ kĩ

Sau đó là một cái thẻ đen nằm trong tay cô:" Muốn mua gì thì dùng thẻ này.

Mạc Thanh Yên cười:" Em có tiền rồi".

Cô có thể kiếm tiền, hơn nữa rất độc lập, bỗng nhiên nhận tiền của người khác, có chút không quen.

Lệ Đình Tuyệt rút tay về, thể hiện sự lãnh đạm.

Người phụ nữ của anh đương nhiên phải dùng tiền của anh.

Xem anh ta lạnh như băng, cô biết anh đang tức giận, nhìn thấy anh tàn tật như thế nên không so đo nữa.

Vì thế cầm lấy thẻ:" Biết rồi, tổng tài Lệ, em biết anh có tiền".

Nói xong cô liền mỉm cười:" họp xong nhớ về nhà sớm, đừng để mệt quá".

Ai đó chậm rãi nhấc môi, mùi vị của sự quan tâm quả không tồi.

Nhưng mà ánh mắt của anh ta cứ nhìn vào cánh cửa bên cạnh, có vẻ không để ý lắm.

Mạc Thanh Yên biết tính cách của anh ta, rất kiêu ngạo, mặc kệ anh ta, đóng cửa lại, đi về hướng nhà ăn.
Anh nhìn theo bóng dáng của cô ấy, cô ấy đi rất nhanh, vừa nhìn là biết cô đang rất muốn được gặp người bạn của mình.

Không biết lúc nào? Anh mới có thể đi vào cuộc sống của cô ấy.

Mãi đến khi bóng dáng của cô mất hút, anh mới mím môi.

Lái xe đi, đến công ty.

Mạc Thanh Yên ngồi phía trước một cô gái vô cùng xinh đẹp, cô ấy tao nhã uống một ngụm cà phê.

Ngước đôi mắt xinh đẹp lên:"Anh ta là ai?"

Mạc Thanh Yên biết, cái cảnh vừa nãy cô đã nhìn thấy hết rồi, vì thế liền nói hết chuyện giữa cô và anh ấy.

Trần Bang Thiển tóc ngắn, từ vị trí dưới cằm, chỉ hơn Mạc Thanh Yên một tuổi, vì thế nhìn hai người giống như sinh viên đại học.

Cô hất hất tóc:" Cậu đâm người ta đến tàn phế, lại còn muốn gả cho anh ta? Não cậu có vấn đề sao, có thể bồi thường, nhưng không thể lấy thân để đền".

Sao cô ấy lại cảm thấy chuyện này không hợp lý chứ, tiểu tử kia muốn tranh giành chị dâu, nếu anh trai mà biết được, nhất định sẽ rất vội vàng.

Mạc Thanh Yên uống một ngụm cà phê, trong quán có vài người, nói chuyện cũng dễ dàng:" Mình vẫn chưa nghĩ kĩ".Cậu thích anh ta?

Nhìn thấy mặt cô đỏ lên, không nói cũng biết cô thích người ta rồi.

Trời ơi, cô mới rời Tuyên Thành được hai tháng, xem ra, tên đàn ông kia chắc chắn dùng thủ đoạn nào đấy.

Cô nhất định phải giúp anh trai, cũng không muốn Tiểu Yên bị cướp mất.

Vì thế có một chủ ý:" Nếu không thì, hôm nay dẫn cậu đi xem anh ấy, dù sao chúng ta cũng là chị em tốt, giúp cậu đi kiểm định chút".

Mạc Thanh Yên nghĩ một chút:" Không thì thế này đi, đợi đến lúc mình với anh ấy tình cảm tốt lên rồi hãy gặp".

Nếu không anh ấy sẽ nghĩ cô chờ không được liền muốn gả cho anh ta

Không được, hôm nay tôi nhất định phải gặp, đi dạo phố trước, chúng ta đã lâu không đi dạo phố, thiếu cái gì, mình mua cho cậu.

Cô nắm lấy tay Mạc Thanh Yên, kéo về phía trung tâm mua sắm.

Ay, cô tự nhiên cảm thấy bản thân rất may mắn, chị rộng lượng như thế, bạn trai cũng rất hào phóng, tự mình kiếm tiền cũng không có chỗ tiêu.

Đừng làm đẹp nữa, đừng quên còn có ba đứa phải nuôi, đó mới là một khoản tiền lớn.

Cô hoàn hồn, phát hiện ra Trần Bang Tiên đưa cô đi đến cửa hàng người lớn, mặt cô bỗng đỏ lên.

Tiên Tiên, đến đây làm gì?

Trần Bang Tiên lơ đễnh, cầm một cái lên xem, lại cầm cái khác lên xem, không chút dè trừng.

Để mìnhi mua quà cho bạn trai cậu.

Mac Thanh Yên chút nữa thì ngã, đến đây mua đồ cho anh ta, tiểu nha đầu này đùa gì vậy?

Chương 165: Dám khinh rẻ cô ấy

Editor: Waveliterature Vietnam

Trần Bang Thiển nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt của cô, nhịn không được nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn.

"Tin tưởng chị em, chị sẽ giúp canh giữ."

Mạc Thanh Yên nghi hoặc, nha đầu kia rất quỷ, tùy tiện như một bé trai, làm việc không nghĩ đến hậu quả, chỉ cần cô vui vẻ là được. 

Càng cảm thấy được cho cô ấy gặp Lệ Đình Tuyệt là một sai lầm.

Nhìn cô đang cầm thứ kì quái đó, Mạc Thanh Yên nhanh chóng tiến tới,"Chị rất muốn mua hả? Đây là cái gì vậy?"

Trần Bang Thiển cười cười,"Anh ta biết."

Mạc Thanh Yên nhìn hai cái bình nhỏ nhỏ, còn làm vẻ quý báu, liền biết được đây không phải là thứ tốt lành gì.

Sau đó hai người liền đi đến một cửa hàng mua quần áo, Trần Bang Thiển chọn vài món, Mạc Thanh Yên ddeedu chọn hai chiếc váy màu trắng thuần khiết.

"NO, chị phải làm cho em thay đổi phong cách, rõ ràng là xinh đẹp đến động lòng người như vậy, vì cái gì lại ăn mặc như nhà có người thân chết."

Vì thế liền chọn cho cô vài chiếc áo cổ chữ V, cô là người rất thích loại quần áo như vậy.

Nhưng mà Mạc Thanh Yên rất khó tiếp thu, cho nên tận lực chọn loại quần áo không lộ đường cong.

"Đi đổi, đừng quyệt miệng, chị là chị, phải nghe theo chị."

Mạc Thanh Yên không dám nói gì cô, liền đi đến phòng thay quần áo, thay chiếc váy màu đen liền thân vào, sau khi đi ra, nhóm nhân viên trong cửa hàng đều sợ đến ngây người.

"Tiểu thư, người mặc bộ này thật sự rất là đẹp."

Dáng người rất đẹp, đặc biệt vừa vặn với thiết kế chữ V, thật sự là làm cho người ta hâm mộ, sự nghiệp lấy chồng càng thêm hấp dẫn.

Ngay lúc nhân viên cửa hàng vây quanh cô khen ngợi, Mạc Thanh Yên cùng em họ của ả đi tới.

Hai người liền bị thân thể của cô làm cho hoảng sợ, tâm lý nói thầm, thân hình cô gái này thật đẹp, làm cho bọn họ rất ghen tỵ.Hai người đang muốn tiến lên bắt chuyện, muốn hỏi thử bí quyết bảo trì vóc dáng, đến gần mới nhìn thấy rõ, thì ra là Mạc Thanh Yên.

Sắc mặt hai người khẽ biến, càng phát ra ghen tị.

Ả cùng em họ Bạch Nguyệt Quang cười khẩy nói:"Chị họ, có người cho dù mặc long bào vào cũng không thể biến thành thái tử, chị mới chính là con gái của tổng tài Mùa thị, cô ta là cái thá gì? Còn có mặt mũi trở về, nếu em là cô ta thì cả đời cũng không có mặt mũi quay về Lâm thành."

Mạc Thanh Yên xoay người lại, nhìn thấy hai ả tiện nhân kia, ảm đạm cười.

"Chính là tổng tài tạm thời của Mạc thị."

Nếu không phải cha mẹ cô đều cùng mất, ba của Mạc Thanh Tuyết làm sao có thể ngồi lên chức vị tổng tài này.

Có một số việc chỉ là cô chưa điều tra rõ.

"Mày..."

Sắc mặt Mạc Thanh Tuyết đại biến, nghĩ đến cổ phần trong tay cô, vị trí tổng tài của ba cô khó mà bảo trụ được.

"Mạc Thanh Yên, mày đừng có mà đắc ý, ngày mà mày phải khóc còn chờ đến sau này."Dứt lời liền kéo lấy quần áo của cô, ánh mắt ả trừng lớn, quần áo xinh đẹp như vậy, cô ta không xứng đáng mặt, ả phải hủy nó đi.

Ánh mắt Mạc Thanh Yên thản nhiên, như đang nhìn một kẻ điên, lạnh lùng cười.

"Cô cũng nên chú ý đi, đừng có làm mất mặt Mạc gia."

Nghe được lời nói châm chọc của cô, càng thêm sinh khí, nâng tay chuẩn bị đánh, thế nhưng lại bị người khác chế trụ, ả kêu thảm một tiếng.

"Đau... Cô là ai? Tôi khuyên cô đừng có mà xen vào việc của người khác."

Trần Bang Thiển nở nụ cười,"Cô ấy chính là em gái của tôi, người dám khi dễ em ấy thật sự là không muốn sống nữa."

Tiếp theo chỉ nghe đến răng rắc một tiếng, ả càng kêu thê thảm hơn.

Tay của ả bị chặn đứng, vừa mới nảy Bạch Nguyệt Quang còn rất hung hăng, thấy một màn như vậy liền bị dọa sợ, lúc túng đứng ở đằng sau.

"Nguyệt Quang mau báo nguy, đau chết tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn nó."

Mà Mạc Thanh Yên thì đang vỗ vỗ chỗ bị ả vò nát, cùng Trần Bang Thiển trêu đùa.

"Ái chà, tay bị chặt rồi làm sao bây giờ?"

Các cô càng không sợ, Trần Bang Thiển nhướng mi, lạnh lùng nói.

"Là ả ta xứng đáng bị vậy."

Mạc Thanh Tuyết đau đến mức nước mắt cũng chảy ra rồi, chính mình muốn băng bó tay,"Bạch Nguyệt Quang, em mau gọi người đến cứu nguy."

"Ai dám?"

Nghe được thanh âm của Trần Bang Thiển, Bạch Nguyệt Quang đang nhặt điện thoại liền để lại trên mặt đất, cũng không dám nhặt lên lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau