LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Người yêu thương nhất

Một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi, mặt mũi hiền lành, cô từ cửa đi tới và nói chuyện với Mạc Thanh Yên.

Cô là một trong những người thân bên cạnh Mạc Thanh Yên, từ năm năm trước bắt đầu chăm sóc cô và mấy đứa trẻ, tình cảm của hai người rất tốt.

"Mẹ Lưu, con bé làm sai thì bị chịu phạt, bắt đầu từ hôm nay, mọi người trong nhà phải để ý kỹ tiểu nha đầu này, không được để cho nó lén chạy ra ngoài chơi."

Mẹ Lưu gật nhẹ đầu, "Tôi biết rồi, Năm tiểu thư."

Mạc Thanh Yên thay quần áo, bộ váy gấm màu trắng đơn giản, đôi giày đế bằng màu trắng. Tuy nhiên cô đã là mẹ của ba đứa nhỏ, nhưng tuổi cũng không nhiều, cho nên vẫn thích cách ăn mặc năng động đầy sức sống như vậy.

Xe bên ngoài đã đợi sẵn, việc Mạc Thanh Yên quay lại Lâm Thành, chú hai cô Mạc Chí Kiên đã nói chuyện với ông nội. Cho nên việc sau khi cô quay lại Lâm Thành, ông nội đã rõ như lòng bàn tay.

Sau khi nhận được điện thoại của ông nội, cô liền thay quần áo, sau đó đi ra ngoài. Nhìn thấy xe của Mạc gia, lái xe giúp cô mở cửa xe, cô ngồi lên xe.

"Đại tiểu thư."

Người đàn ông tóc bạc ngồi trong xe, Mạc Thanh Yên chào ông một tiếng.

"Thích Bá..."

Nghe thấy giọng nói ngọt ngào đó của cô gái, không khác gì trước đây thì không khỏi cảm thán.

"Đại tiểu thư, năm năm không gặp, lão gia và tôi đều cho rằng không thể gặp được cô, trở về thì tốt rồi."

Thích Bá là thân tín của ông nội, cũng là người nhìn Mạc Thanh Yên trưởng thành. Hơn nữa từ nhỏ Mạc Thanh Yên đều thân với ông, cho nên thật lòng là người tốt mà Mạc Thanh Yên thấy.

"Vâng, Thích Bá, sức khỏe của ông nội thế nào ạ?"

Ánh mắt Thích Bá nhìn ra ngoài cửa sổ, "Vẫn có thể coi là cường tráng."

Xe đi ra khỏi thành là tới Lục Sơn, ở đây có trại dưỡng lão. Lão Mạc luôn ở đây, không khí ở đây rất tốt, rất phù hợp với việc an dưỡng. Mạc Thanh Yên thấy những người già đang chơi cờ ở trong sân, đã không còn là Lão Mạc uy phong hiển hách nữa. Hiện tại nhìn thấy cũng không khác gì những người già bình thường.

"Không được đi lại."

"Ông ngay cả cưới còn hối hận, sao tôi có thể không đi lại cờ cơ chứ?"

Lệ lão gia ngồi trước mặt ông, hai người già tranh nhau quân cờ trên bàn cờ, nhìn thì rất giống những đứa trẻ.

Mạc Thanh Yên bước từng bước lại gần, đáy mắt có một chút nước mắt, ông nội là người đối xử với cô tốt nhất, cô mãi mãi không quên.

"Bàn tay mềm mại đặt trên vai ông, "Ông nội..."

Giọng nói trong vẻo ngọt ngào đều ngừng cãi nhau, ánh mắt đều hướng về nơi phát ra tiếng nói.

Bàn tay run rẩy của ông giơ lên, "Tiểu Yên, con... cuối cùng đã trở về."

Thấy lão gia có chút kích động, Mạc Thanh Yên cười tươi. "Vâng, con đã trở về."

Mà lão Lệ ở phía đối diện, khóe miệng cũng có ý cười. Việc năm đó, hai ông già đều đã tiêu tan rồi.

Nó không quan trọng bằng sinh mệnh của cháu nội mình, mà lão Lệ cũng đang đứng bên cạnh lão Mạc.

Bằng hữu cả đời sẽ không vì chuyện nhỏ mà trở nên xa lạ.

Mạc Thanh Yên không nhắc đến chuyện năm đó, hai ông cũng không nhắc lại.

Cô cùng hai ông chơi cờ, người giúp việc đem hoa quả đến. Mạc Thanh Yên thấy thì lạnh lùng nói.

"Ông nội bị tiểu đường, hoa quả có đường đều phải thay."

Lão Lệ không khỏi nhướn mắt nhìn cô gái này. Việc năm đó ông nhớ rất rõ, cô năm đó rất hoảng loạn, lại không xử lý được. Nhưng cô của hôm nay lại không mất đi sự trong sáng, tinh thần lại rất kiên định.

Dường như với bất kỳ chuyện gì đều không sợ hãi, trên người toát ra sự tự tin chói lóa, khiến người khác không chịu được mà đi tìm hiểu về cô.

"Tiểu Yên, con thật tốt với ông nội con."

Lão Mạc tươi cười, "Con bé là cháu nội yêu quý của tôi, đương nhiên sẽ không khiến tôi đau lòng.

Không giống một số người, cháu nội yêu quý lại thường xuyên không nhìn thấy mặt."

Sắc mặt lão Lệ thay đổi, nói tới Lệ Đình Tuyệt, đã rất lâu không đến thăm ông. Không khỏi quay đầu, nói với người bên cạnh mình.

"Thiếu gia đâu, không phải là bảo nó đến gặp ta sao?"

Chương 17: Cắm sừng

Hai lão già lại hăng hái lên.

Nam trung niên đứng bên cạnh Lệ Vạn Kình, cúi thấp đầu, hai mắt hiện lên ý cười.

"Lão thái gia, thiếu gia sắp đến rồi ạ."

Lệ Vạn Kình mới quay đầu lại, "Đình Tuyệt sắp đến rồi, có điều chuyện hôm qua chúng ta cũng nên nói nhỏ thôi. Thể diện hai nhà Mạc, Lệ không thể coi như chưa xảy ra được?"

Lão Mạc cười nói, "Chiếu tướng."

Lão Lệ kinh ngạc, "Tiểu Yên hóa ra là cao thủ chơi cờ, trước đây ông con chưa từng thắng ta, hôm nay có con làm quân sư ở đây, ông ấy đã thắng."

Mạc Thanh Yên tinh nghịch thè đầu lưỡi ra, "Ông Lệ, con có nói gì đâu ạ, ông nội con rất lợi hại đó.

"Ha ha......"

Hai ông đều cười lớn, có nha đầu này ở đây luôn khiến họ vui vẻ, không khí cũng khác hẳn.

"Ông..."

Đang trong không khí vui vẻ, một giọng nói lạnh lùng truyền đến. Mạc Thanh Yên ngẩng lên, khi Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy cô, hai mắt có chút hoang mang. Thật không ngờ lại gặp cô gái này ở đây.

Mạc Thanh Yên không hề kinh ngạc, việc gặp hắn là chuyện sớm muộn, việc hắn biết thân phận của cô cũng là chuyện sớm muộn thôi. Cho nên liền mỉm cười với hắn, "Anh Lệ, ông Lệ luôn mong anh đến, sau này anh phải thường xuyên đến thăm ông mới được."

Gần đây sức khỏe của hai ông đều không khỏe lắm nên đều vào viện dưỡng lão.

Lệ Đình Tuyệt càng thêm nghi hoặc, cô gọi hắn là anh sao?

Hai mắt thâm thúy hơi nhíu lại, "Ông nội, đây là?" Lão Lệ và lão Mạc nhìn nhau cười, giữa hai người tuy có hôn ước, nhưng chưa từng gặp mặt, liền xảy ra những tin tức gièm pha như vậy.

Hai người đã vụt mất cơ hội, bỏ lỡ cơ hội thì thôi, sau này vẫn có thể là bạn bè.

Lệ Vạn Kình để Lệ Đình Tuyệt ngồi bên cạnh ông, rồi chỉ về phía Mạc Thanh Yên.

"Cô ấy là con gái nhà họ Mạc, Mạc Thanh Yên."

Lông mày Lệ Đình Tuyệt nhăn lại, cô chính là Mạc Thanh Yên. Vị hôn thê năm năm trước của anh, lại lên giường với người đàn ông khác. Đáy mắt không khỏi tối lại, nhanh chóng đóng băng cảm giác tốt đẹp về cô.

Không ai muốn bị cắm sừng, Lệ Đình Tuyệt cũng vậy.

Mạc Thanh Yên nhìn thấy thay đổi trong tinh thần hắn, đối với người đàn ông này, bất luận hắn nhìn cô như thế nào, cô cũng không sao cả. Bởi vì bọn họ là như vậy.

Hai người đưa hai ông đi ăn tối, trời đã tối. Ông Lệ phân phó, "Đình Tuyệt, con đưa tiểu Yên về đi, nhất định phải đưa cô ấy an toàn trở về nhà đấy." Trong lòng Mạc Thanh Yên không muốn nhưng trước mặt hai ông, cô vẫn cười tươi.

"Cảm ơn anh Lệ."

Hai người đi ra khỏi biệt thự nhỏ, đi trên con đường rợp bóng cây.

Mạc Thanh Yên thu lại nụ cười, còn Lệ Đình Tuyệt cũng lạnh lùng hơn, hai người cách nhau rất xa.

Cô không nhịn được mà cười khẽ, cô cảm thấy bọn họ có thể gọi là ảnh đế, diễn viên rồi.

"Cô cười cái gì? Dì của Angela?" Hắn hoài nghi nhìn cô. "Thân phận của cô rốt cuộc là gì?"

Với thân phận của cô, chị gái ở đâu tới, cô không phải là chị sao? Lệ Đình Tuyệt đối với thân phận người con gái này, càng ngày càng không có thiện cảm, cô ta không đơn giản, thật không đơn giản.

Mạc Thanh Yên dừng lại, cô mặc bộ váy trắng đeo giày trắng, nhìn rất thanh lệ.

"Anh cứ đoán đi, có điều, biết được thân phận của tôi rồi, cũng nên hiểu rõ, hôn sự của ngày hôm qua chính là tôi phá hỏng. Lệ Đình Thâm anh và Mạc Thanh Tuyết đều là một món hàng, trước mặt tôi, không cần giả là thánh mẫu."

Nói xong cô xoay người đi, hoàn toàn không nhìn người đàn ông đó.

Lệ Đình Tuyệt bước lên, nắm lấy cô.

"Mạc Thanh Yên, làm ra chuyện xấu chính là cô, đừng đẩy trách nhiệm lên người khác."

"Hừ, năm đó cô cũng không giống bị bỏ thuốc, bị người khác lừa lên giường, chúng ta cũng như nhau thôi, đều bẩn thỉu như nhau."

Chương 18: Hãy làm người con gái của tôi

Mạc Thanh Yên đã điều tra rõ ràng sự việc năm đó, với thân phận người thừa kế của Lệ gia mới về nước. Anh đã bị người khác tính kế, hạ xuống, sau đó đánh mất thân cùng cô.

Chỉ khác là, cô bị phơi bày ra ánh sáng, còn hắn thì được che đậy lại.

Hơn nữa, hai người họ đều là người giống nhau. Trong gia tộc mỗi người, đều được yêu thương nhất, cũng chịu nhiều đố kỵ nhất.

Mà sắc mặt của Lệ Đình Tuyết hơi trầm xuống, chuyện năm đó, hắn che đậy mọi tin tức. Cô làm sao biết được? Tay nắm chặt vai cô hơn.

"Mạc, Thanh, Yên…...Điều này ai nói với cô?"

Ánh mắt thâm thúy lóe lên một tia tức giận, chuyện năm đó cũng không phải vẻ vang gì. Đối với hắn mà nói, cũng là một khoảng ký ức muốn quên đi. Hiện tại lại bị phơi bày trước công chúng, trong lòng hắn thật sự không vui.

Mạc Thanh Yên không giãy giụa, nhìn bộ dạng kinh ngạc của người đàn ông đó, trong lòng cô rất vui. Những cố gắng đã qua đều là đáp trả bọn họ mà thôi.

"Tôi muốn biết là có thể biết, Lệ Đình Tuyệt, chúng ta đều là con người, đều giống nhau. Cho nên mong anh thu lại ánh mắt hèn mọn của mình, bằng không người bị ghét bỏ chỉ là anh thôi.

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt sắc bén, cúi thấp đầu, hôn vào môi cô. Cái miệng nhỏ nhắn này rất phối hợp.Lời nói ra khiến hắn vô cùng không vui, cho nên mới khó lại để trả thù.

Không có chút đáng thương nào đáng thương, mà vô cùng thỏa đáng, hấp dẫn.

Khiến Mạc Thanh Yên bất lực phản kháng, dương như không khí trong ngực cũng bị hắn ta hút hết.

Càng hôn hắn càng không muốn buông ra, mùi vị ngọt ngào này tràn ngập trong khoang miệng cô.

Cô gái này dường như hắn hôn là lại bị nghiện. Giống như thuốc độc, một loại độc dược rất mãnh liệt.

Đến lúc ai đó không chịu được nữa mới không nỡ thả lỏng cô.

Hai mắt xinh đẹp của Mạc Thanh Yên toàn bộ đều là sương khói, ánh mắt sáng long lanh, cô đưa tay lau miệng. "Bà ngoại bị heo vây rồi."

Mà Lệ Đình Tuyệt sau khi hôn cô xong, cơn giận dữ hoàn toàn biến mất. Nụ cười đầy tà khí, "Mạc Thanh Yên, chúng ta cùng loại, tôi có hứng thú với cô rồi, có muốn làm người phụ nữ của tôi không?"

Cô cứng rắn nói, so với thái độ nghiêm túc thường ngày của hắn hoàn toàn không giống nhau. Ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ lại nói ra những lời này.

Có điều, cô gái này vóc dáng cũng không tồi, cảm giác cũng vậy.

Nếu bọn họ là cùng một loại người, như vậy nhất định hắn phải cho cô biết hậu quả khi chọc phải hắn là gì?

"Xí, tôi không có hứng thú với heo."

Mạc Thanh Yên lạnh lùng liếc nhìn hắn, rồi xoay người rời đi.

Mà Lệ Đình Tuyệt lại nở nụ cười, nụ cười yêu nghiệt, bộ dạng này mới thật sự là hắn. Trò chơi vừa mới bắt đầu, cô gái này quá thần bí, hắn có chút hứng thú muốn lật tẩy bộ mặt của cô.

Lần đầu tiên có người đánh bại Lệ Đình Tuyệt, Mạc Thanh Yên trong trận đánh này lại rất xinh đẹp.

Mạc Thanh Yên đứng ở cửa, ở viện dưỡng lão sau khi trời tối có vẻ rất lạnh lẽo. Chỉ có thể nghe thấy tiếng gió và tiếng chim đơn độc kêu, một tay cô cọ xát vào tay bên cạnh.

Ở đây gọi xe riêng cũng không ai nhận, cô đang nghĩ làm sao có thể về đây?

"Đô đô..."

Một chiếc Mercedes-maybach màu cau dừng lại, cửa xe hạ xuống liền nhìn thấy khuôn mặt yêu nghiệt của Lệ Đình Tuyệt, hắn hơi nhướn mày.

"Lên xe."

Mạc Thanh Yên quay đầu, không muốn nhìn hắn. Vừa rồi hắn còn lợi dụng cô, tên quỷ háo sắc này, cô sẽ không ngồi lên xe của hắn đâu.

Nhìn thấy bộ dạng bướng bỉnh của cô, Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng nói: "Cho cô năm giây suy nghĩ, rồi đừng có hối hận."

"Cút..."

Cô thà ở đây đợi xe cả đêm, chứ không muốn ở cùng với heo.

Tiếng gầm rú của chân ga, xe của Lệ Đình Tuyệt nhất quyết đi. Hắn nhìn vào gương chiếu hậu thấy bóng dáng mảnh khảnh đó, "Cô gái này thật bướng bỉnh, rõ ràng không đáng yêu."

Nhưng lại thấy một chiếc xe bánh mì dừng trước mặt cô, cô còn bước lên xe.

Chương 19: Lo lắng cho cô

Lệ Đình Tuyệt đi chậm lại, gan cô gái này cũng thật lớn, dám tùy tiện trèo lên xe sao? Hơn nữa còn là nơi quỷ quái như vậy, cho nên càng ngày càng chậm, đến khi chiếc xe bánh mì màu xám kia vượt qua hắn.

Cách hắn không phải là gần nên người trên xe không phát hiện ra. Cho đến khi qua một ngã rẽ, xe đột nhiên chuyển hướng, chạy vào một ngõ nhỏ.

Cùng với phán đoán của Lệ Đình Tuyệt hoàn toàn giống nhau, chiếc xe này có vấn đề.

Mạc Thanh Yên ở trên xe hoàn toàn không có cảm giác, nhìn thấy ngoài cửa sổ, vẻ mặt có chút phân ly.

Lệ Đình Tuyệt cũng nhanh quay ngược trở lại, đi theo vào. Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ, con đường này có hai nhánh. Cho nên hắn không biết bọn họ đi đường nào. Không khỏi mắng thầm,

"Chết tiệt..."

Chỉ có thể dựa vào trực giác để lựa chọn một con đường, thử đuổi theo một đoạn trước, không đúng lại quay lại. So sánh giữa xe hắn và chiếc xe bánh mì kia thì xe hắn rất chiếm ưu thế.

Tốc độ xe hắn trong phút chốc đã tăng lên, chạy về phía trước với tốc độ 180 mã lực. Khoảng năm phút sau, hắn lại trở về con đường cũ. Biết mình nhầm đường, trong lòng không khỏi lo lắng.

Nha đầu kia có thể bị bọn họ bắt nạt hay không, nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn kiêu ngạo, xinh đẹp đó tràn đầy nước mắt, trái tim đột nhiên thắt chặt lại. Dĩ nhiên có chút khó chịu, chân phải hắn giẫm lên chân ga, hơn nữa còn giẫm đến cùng, không chịu nhả ra.

Chỉ đến khi nhìn thấy chiếc xe bánh mì đó trong rừng cây, lo lắng của hắn mới ngưng lại. Hắn nhảy xuống xe, trên mặt hắn có thể thấy được sự tức giận. Bởi vì chiếc xe bị lắc mạnh, khiến hắn nghĩ rằng có người đang hãm hiếp cô.

Lúc này, hắn có suy nghĩ phải phá hủy thiên địa.

Nắm chặt tay, tóc rủ xuống trán, ngũ quan của người đàn ông này hung ác. Đem lại cảm giác nguy hiểm, mỗi bước đi của hắn dường như đều khiến trời rung núi chuyển

Cửa xe của chiếc xe bánh mì bị kéo mở ra, Mạc Thanh Yên bước xuống xe, để ý đến tóc dài. Sau đó xoay mặt, nhìn vào trong xe. Những người đàn ông đó lại muốn ức hiếp cô, đơn giản chính là tìm đến cái chết. Ba người bọn họ bị đánh cho mặt mũi bầm dập, bọn họ sợ hãi lui về một chỗ, sợ cô lại tiếp tục tấn công bọn họ.

Lệ Đình Tuyệt bước nhanh tới, nhìn thấy đích tình bên trong. Đột nhiên nhớ tới, bản lĩnh của nha đầu này không tồi. Lo lắng của hắn hoàn toàn thừa rồi, hắn lại coi cô là người con gái bình thường.

Mạc Thanh Yên cảm giác được có người đàn ông bên cạnh, cái miệng chu lên, "Lệ Đình Tuyệt, anh theo dõi tôi?"

Nhưng người đàn ông này căn bản không mở miệng, nắm lấy cánh tay cô đi về phía xe mình.

"Cô ngốc như vậy sao, tôi vẫn nên tự mình đưa cô trở về mới được, bằng không xảy ra chuyện gì.

Hai ông chắc chắn sẽ đổ lên đầu tôi, tôi sợ cô, đồ ngốc."

Dứt lời đã bị hắn nhét vào trong xe, cửa xe đóng sập một tiếng. Mạc Thanh Yên bị mắng, trong lòng không vui, muốn đẩy muốn đẩy mở cửa xe ra nhưng đã bị hắn khóa ở bên ngoài.
Đến lúc hắn lên xe, cô chỉ có thể tức giận nhìn hắn.

" Lệ Đình Tuyệt, anh bị bệnh hả, tôi ngốc hay không liên quan gì đến anh, cho tôi xuống."

Mà Lệ Đình Tuyệt không muốn nói nhiều với cô, lo lắng lúc trước, hắn không muốn trải qua một lần nữa, cô gái ngốc này.

Cho đến khi xe dừng trước cửa nhà Mạc Thanh Yên, Lệ Đình Tuyệt cũng không nói một câu. Mà Mạc Thanh Yên mắng một hồi, cũng không sao. Cho nên nhiệt độ trong xe gần như không độ, sắp nhanh chóng đóng băng.

Mạc Thanh Yên quay đầu, lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó đẩy cửa xe.

Mặt lại bị một bàn tay to kẹp chặt, ép đầu cô quay lại nhìn thẳng hắn.

"Cứ như vậy đi sao?"

Hai con người của Mạc Thanh Yên sắp nhảy ra ngoài, cô phẫn nộ nói: "Lẽ nào còn phải hôn tạm biệt sao?"

Cô thật sự chưa từng gặp người đàn ông xấu xa như vậy, thật sự là một chút phong độ cũng không có.

"Cũng không phải chưa từng hôn, tôi cũng không ngại hôn tạm biệt đâu."

Hắn nói xong liền cười một cách xấu xa, sau đó lại gần mặt cô. Mạc Thanh Yên sắp điên rồi, giãy dụa dựa vào phía sau.

"Chú, chú muốn hôn dì sao?"

Chương 20: Em là người yêu anh nhất

Tiếp theo, trên mặt Lệ Đình Tuyệt lạnh băng, hắn chỉ có thể buông tay lau nước trên mặt, mới có thể thấy rõ mặt người phía trước.

Mà Mạc Thanh Yên thừa cơ xuống xe, khen: "Băng Khối, làm rất tốt."

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy một cậu bé dùng khẩu súng nước bắn hắn, mắt cậu bé tối đen mang theo chút cảnh cáo, giống như đang nói, chú dám bắt nạt dì, cháu sẽ không khách khí với chú đâu. Mà một cậu bé khác cũng bằng cậu bé này đang đứng chắn trước mặt Mạc Thanh Yên.

Có ý nghĩa, rất có ý nghĩa, nhỏ như vậy đã biết bảo vệ người khác, khiến hắn thật sự ngưỡng mộ.

Trong lòng Mạc Thanh Yên rất tốt, "Đi thôi, chúng ta về nhà."

Nhìn thấy bóng dáng một lớn ba nhỏ, lại cảm thấy cô gái này rất hạnh phúc, có nhóm ngỏ này che chở, người dì này thật sung sướng.

Angela thỉnh thoảng quay lại nhìn hắn, thật sự không nỡ.

Cái miệng hắn nhếch lên, nụ cười quỷ dị, khiêu gợi hồn phách con người.

Trên đường về nhà, hắn nhận điện thoại của Nguyên Thành, "Chuyện gì?"

"Lệ tổng, vị tiểu thư đó tôi điều tra ra rồi, cô ấy là Mạc Thanh Yên, là đại tiểu thư của Mạc gia. Năm trước mất tích, sau đó không thấy tin tức gì của cô."

"Tôi biết."

Nguyên Thành ngây người, biết sao? Cũng đúng, năm năm trước, cô chính là vị hôn thê của Lệ tổng. "Tôi có cần điều tra tiếp chuyện năm năm này của cô ấy không."

"Không cần, tôi không muốn biết quá khứ của cô ta."

Nếu muốn biết, hắn cũng muốn chính miệng cô nói ra. Hiện tại hắn cảm thấy lời đồn đại bên ngoài đều có sự khác biệt với sự thật. Giống như cô gái này, lúc trước mọi người đều thấy cô hư hỏng, không thuần khiết.

Nếu không phải hắn biết về cô thì trong lòng hắn, cô cũng là người như vậy.
Lệ Đình Tuyệt về đến nhà, hắn mệt mỏi đổi giày, rồi đột nhiên bị một người ôm ngang eo. Một mùi nước hoa đậm đặc xộc lên mũi, khiến hắn có cảm giác buồn nôn.

"Buông ra." Hắn lạnh lùng kêu lên.

Mạc Thanh Tuyết không muốn, người đàn ông hoàn mỹ này đáng lẽ hôm qua đã thuộc về cô rồi, nhưng mà...

Đều do Mạc Thanh Yên, nếu không phải cô ta, anh ấy đã trở thành người đàn ông của cô rồi.

"Đình Tuyệt, em nhớ anh."

Giọng nói ỏn ẻn, nghe thấy Lệ Đình Tuyệt không thoải mái. Hắn gỡ tay cô ta ra và đi về phía trước, "Cô Trương….."

Cô Trương chạy ra, "Thiếu gia."

"Không phải cháu đã nói không cho bất kỳ ai vào nhà sao? Sao cô ta lại ở đây."

Sáng nay sau khi Mạc Thanh Tuyết đến là không chịu rời đi, cô ta cứ ở lì đây, chính là vì đợi Lệ Đình Tuyệt. Đây cũng là lần đầu tiên cô ta vào tới nhà, đây là chỗ một mình Lệ Đình Tuyệt ở.
Cô Trương ấp a ấp úng, "Tôi…...Mạc tiểu thư cô ấy..."

"Cháu về phòng đây."

Lệ Đình Tuyệt hiểu rằng, cô gái này thiếu chút nữa trở thành vợ của hắn, cô Trương có thể thấy được điểm này nên mới để cô ta vào đây.

Cô Trương đi rồi, Mạc Thanh Tuyết càng không kiêng nể gì. Cô ta nhìn say đắm Lệ Đình Tuyệt, sau đó bắt đầu cởi quần áo.

Lông mày Lệ Đình Tuyệt nhíu lại, "Cô làm gì vậy?"

Mạc Thanh Tuyết cười nói, "Đình Tuyệt, hãy để em trở thành người phụ nữ của anh, em rất yêu anh. Ba đứa bé đó thật sự không phải con em, người ta vẫn còn, nếu không tin anh hãy thử xem."

Trước khi kết hôn, cô ta đã đi khôi phục *** lại, chính là để cho Lệ Đình Tuyệt cho rằng cô vẫn còn.

Đêm nay, cô ta nói cái gì cũng muốn Lệ Đình Tuyệt biết, khiến cho lời nói dối của Mạc Thanh Yên từ sụp đổ.

Đến khi trên người không còn gì, thần sắc Lệ Đình Tuyệt vẫn như cũ, rồi lạnh lùng đứng lên.

"Đình Tuyệt..."

Mạc Thanh Tuyết xoay về hướng người hắn, hắn bỏ tay cô ta ra, "Mạc Thanh Tuyết, xin cô hãy tự trọng."

Nói xong, hắn dứt khoát rời đi.

Mạc Thanh Tuyết thất vọng nhìn cánh cửa đóng lại, đáy mắt hiện lên vẻ u ám.

"Mạc Thanh Yên, tôi hận cô."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau