LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Có phúc cùng hưởng

Translator: Waveliterature Vietnam

Người đàn ông đang ngồi dựa trên giường, mặt giống như được sơn lớp sơn mới, ngày càng tối sầm xuống.

Ánh mắt quét về phía chất lỏng trong tay cô, bất kì ai cũng nhận ra đó là cái gì, cô thế mà lại cho anh ta uống cái này?

Mạc Thanh Yên bưng chén nước tiểu của con mình đến bên giường, "Anh thử xem, đây là nước tiểu đồng tử, rất sạch sẽ. Hơn nữa có thể trị bách bệnh, anh đã như vậy rồi, chúng ta thử một lần cũng chẳng chết được."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn lại, biết thứ này không phải ai cũng có thể uống được. Cũng không phải là nước, nghe thì thấy có vẻ không hay, nhưng cô không phải là hy vọng anh ta có thể đứng lên sao.

Ha ha ha….

Phía sau truyền đến tiếng cười cực kỳ khoái chí của hai người đàn ông, Lãnh Nhiên ôm bụng ngồi dưới đất, còn Ngôn Ngọc cũng không khác là bao, tay chống lên tường, cười lớn.

Mạc Thanh Yên xoay khuôn mặt nhỏ nhắn ra liếc bọn họ một cái, muốn họ yên tĩnh một chút.

Sau đó lại nhìn Lệ Đình Tuyệt. Ánh mắt của tên đó là sao, nhìn cô giống như mũi giao vậy, đằng đằng sát khí.

Cuối cùng đưa đến trước mặt anh ta, "Tôi đút cho anh, hay anh tự uống."

Lệ Đình Tuyệt hai tròng mắt híp lại, đây chẳng lẽ là kết cục khi lừa cô, bảo anh ta uống nước tiểu, thật sự quá độc ác.

Nhìn vào ánh mắt mong chờ của cô, cảm thấy nha đầu này đến cái này cũng tin liền biết cô thật sự mong hắn có thể khỏe lại.
Anh ta liền không theo nguyện ý của cô. hy vọng sau khi anh ta khỏe lại, sau đó cô cao chạy xa bay, đến cửa cũng không có

Vì thế mím môi, lạnh lùng nói.

Ngôn Ngọc, nói cho cô ấy biết thứ như vậy có thể uống sao?

Đó là thứ thân thể bài tiết ra bên ngoài, là phế vật rác rưởi. Căn bản không thể chữa bệnh, tất cả đều là mê tín.

Ngôn Ngọc đưa tay lên vuốt tóc, thân thể mặc chiếc áo sơmi trắng thanh tú như sinh viên đại học, anh ta cuối cùng cũng không nhịn được cười.

Thật không ngờ Lệ Đình Tuyệt lại đẩy chuyện này qua cho anh, liên quan gì đến anh chứ?

Bảo anh ta uống nước tiểu, lại còn không phải của anh ta, vì thế lãnh đạm nói: "Nước tiểu đồng tử trong y học quả thật có thuốc dùng, cậu xem tiểu Yên người ta đã lo lắng cho cậu như vậy, cậu mau uống đi."Nếu như Lệ Đình Tuyệt thật sự uống nước tiểu, anh ta cùng Lãnh Nhiên nhất định sẽ cười mười năm mất, bây giờ nghĩ thôi cũng không nhịn được cười.

Lệ Đình Tuyệt nhìn ra được Ngôn Ngọc không có ý muốn giúp anh ta. Còn Mạc Thanh Yên nghe xong vậy, đáy lòng cũng coi như có điểm tựa.

Xem đi, bác sĩ Ngôn nói là có tác dụng, anh không biết đâu, dì Trần hôm nay đi chùa xin một là bùa, đi bước một đến đỉnh núi, hơn nữa đi một bước quỳ một bước. Rất thành tâm, cho nên anh đừng phụ lòng tốt của dì ấy.

Còn nước tiểu này, cô cũng xin cầu rất lâu hai đứa trẻ mới cho. Hơn nữa bọn họ khẳng định, Lệ Đình Tuyệt sẽ không uống. Cô còn cam đoan, nếu anh ta uống, hai cậu bé sẽ phải đấm lưng cho cô.

Còn nếu cô thua, phải dẫn bọn chúng đi xem đua xe.

Cho nên lúc này cô rất mong anh ta có thể uống, như vậy, hai cậu bé kia liền thua. Điều quan trọng là xem có thật sự hữu dụng hay không, nếu có, cô ngày nào cũng sẽ làm để anh ta mau khỏi bệnh.

Ngôn Ngọc cười nói: "Nhìn xem người ta chân thành như vậy, đừng phụ tấm lòng người ta."

Lãnh Nhiên cười đến nội thương, nhìn Ngôn Ngọc đang cố gắng thuyết phục, anh ta chỉ có thể cắn môi chơi điện thoại, không dám chọc giận Lệ Đình Tuyệt, bằng không sẽ trở thành kẻ thù.

Nhưng vẫn không nhịn nổi liếc trộm mắt nhìn một cái, bởi vì rất tò mò, nếu như anh ta uống, thì đây chính là một tin động trời, Lệ Đình Tuyệt tổng tài của Lệ Thị uống nước tiểu, thật kinh ngạc.

Lệ Đình Tuyệt nét mặt mang theo ý cười, nhíu nhíu mày.

Được, nếu như có đồ tốt như vậy. Tôi làm sao có thể hưởng thụ một mình chứ, tiểu Yên đổ thành ba chén, ba anh em chúng tôi cùng uống.

Chương 157: Các huynh đệ đáng thương

Editor: Waveliterature Vietnam

Lãnh Nhiên từ trên sô pha ngã xuống đất, thầm mắng một câu,"Tôi biết rằng không nên cười nhạo anh." Vậy mà hắn lại nằm không mà cũng trúng đạn?

Mà Ngôn Ngọc không nghĩ tới tên nhóc mày lại bị tổn hại đến mức vậy, không phải là mình để bọn họ ở cùng sao?

Cái miệng nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên khép hờ, "A? Bọn họ cũng uống nha?"

"Đúng, bọn họ cũng uống mà, cái này gọi là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, bọn họ cũng sẽ không cự tuyệt."

Mạc Thanh Yên có chút nhịn không được, ai làm bạn với anh cũng thật đáng thương, nước tiểu mà cũng phải cùng nhau uống.

Ai nha, thay hai người cầu nguyện một giây.

Sau đó nhanh chóng lấy chén đưa cho hai người bọn họ, hai người nhìn thấy hai chén đựng, thiếu chút nữa liền ói ra. Lãnh Nhiên bịt mũi lại, đánh chết hắn cũng không muốn uống nha.

Vì thế liền đá một cước qua Ngôn Ngọc,"Đều là tại cậu."

Ai bảo cậu cười nhạo anh, hiện tại thì hay lắm, trên lưng chính là danh nghĩa của anh em tốt, lại không thể từ chối.

Ngôn Ngọc bài trừ một tia cười đến,"A, tiểu yên, nói thật, thứ này vô dụng."

Rốt cuộc giờ câu nói cũng thành sự thật, hắn thề lần sau không bao giờ cười nhạo Lệ Đình Tuyệt nữa, bằng không, người thảm nhất chỉ là mình mà thôi.

Mạc Thanh Yên nhíu mi,"Lệ Đình Tuyệt anh là không phải cảm thấy được ta hảo bổn? Thế nhưng tin tưởng này?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn lại, kỳ thật cô cũng biết chuyện này không quan trọng. Nhưng cô vẫn luôn muốn thử xem, nói không chừng còn có kì tích xuất hiện nha.
Không khỏi thở dài,tiếp nhận chén của Lệ Đình Tuyệt, đi vào trong phòng. Hướng về phía bồn cầu đổ, ở thời điểm xả nước thì bình tĩnh nói.

"Vẫn là hai cái đứa con, loại này đồ vật này, anh làm sao có thể uống?"

Ngày mai sẽ bắt đầu nấu thuốc Đông y, hy vọng có tác dụng. 

Thời điểm cô ra ngoài, chỉ còn có Lệ Đình Tuyệt. Mạc Thanh Yên ngước mắt nhìn đồng hồ, cũng đã 9h rồi.

Vì thế liền dìu anh,"Anh cứ nằm ngủ trước đi."

Lệ Đình Tuyệt nghĩ đến việc anh uống nước tiểu, mặt lạnh nói:"Tôi hy vọng nhanh chóng đi lại được, cũng không làm phiền người bên cạnh cho tôi cần rèn luyện nhiều, tôi muốn đi phòng tập thể thao bây giờ."

Mạc Thanh Yên nghĩ nghĩ, liền đẩy xe lăn lại đây cho anh, đem quần áo qua cho anh, dưới lầu một chính là phòng tập thể dục.

Lệ Đình Tuyệt ngồi trên xe lăn, càng nghĩ càng phát hỏa. Dám bắt anh uống nước tiểu, Mạc Thanh Yên, đêm nay lão tử liền giết chết em.
Anh quyết định không quan tâm nữa, bằng không anh không thể nuốt nổi khẩu khí này. Vì thế liền nâng mắt, nhìn thấy cánh tay thon dài trắng nõn của cô, nhất định phải ở trên mặt nhiều khẳng vài cái mới hết giận.

Hầu kết không tự chủ lên xuống, trong đầu toàn những tưởng tượng không trong sáng, hoang đường..

Mà cô gái đơn thuần kia lại không biết gì, mình đang bị tên đàn ông yêu nghiệt liên tưởng đến, cô còn đang suy nghĩ, làm thế nào để cho anh có thể tự đi lại được. Tựa như nơi này cũng không có thiết bị chuyên nghiệp trợ giúp người bệnh. 

Cô nhíu mày, muốn nói chúng ta vẫn là trở về phòng đi, về sau rồi luyện tập, lại sợ tổn thương đến tự tôn của anh. Cho nên liền do dự, khuôn mặt nhỏ nhắn rõ ràng nhăn lại.

"Mệt chết tôi rồi."

Lệ Đình Tuyệt không thể nhìn nổi việc cô đang suy tư, nha đầu kia bình thường rất thông minh, nhưng tật xấu mềm lòng này, làm cho cô trở nên ngu ngốc hơn. Có chuyện cứ việc nói thẳng, cũng sẽ không chết người.

Đối với Lệ Đình Tuyệt mà nói, tuyệt tình chính là phong cách cá nhân của anh.

Mạc Thanh Yên chạy nhanh đỡ lấy tay anh,"Anh có thể đi được không?" Không phải nói không có tri giác, anh có thể đi được đi ra ngoài được không?

"Để anh thử."

Một bàn tay của Lệ Đình Tuyệt khoác lên vai cô, sau đó đứng lên. Tất cả lực của anh đều đặt trên vai cô, cô thiếu chút nữa là không đứng vững được nổi. Sợ tới mức chạy nhanh ôm lấy thắt lưng của anh,"Cẩn thận."

Cô kinh hô một tiếng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều là sự khẩn trương.

Lệ Đình Tuyệt tà khí cười, vì thế nhấc chân, sau đó thân mình một oai, Mạc Thanh Yên chạy nhanh qua ôm lấy anh. Hai người liền ngã ở trên mặt đất.

Anh ở trên, mà cô thì lại ở phía dưới, cô chính là đang bảo vệ anh.

Chương 158: Bọn họ giống phụ nữ

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên hoảng sợ, cô không nghĩ anh cao lớn như vậy mà có thể bị ngã. Nhất thời có chút áy náy,"Anh bị té cũng không tới nỗi bị thương chứ?"

Vẻ mặt cô lo lắng, mà Lệ Đình Tuyệt đang nằm trên cơ thể mềm mại kia, khỏi nói có bao nhiêu vui vẻ. Đầu vùi vào cổ của cô, thản nhiên hít thở mùi hương ngay mũi. Hơn nữa cái cảm giác mềm mại này, so với gối còn mềm mại hơn.

Anh thoải mái nhắm mắt lại, rất hy vọng sẽ mãi mãi như vậy.

Mạc Thanh Yên thấy anh nhắm mắt lại không nói lời nào, hoảng sợ, nâng tay lay lay người anh.

"Lệ Đình Tuyệt, Lệ Đình Tuyệt..."

Lệ Đình Tuyệt bị quấy rầy, mở mắt, miễn cưỡng quay về phía cô.

"Tôi không sao,

"Là do tôi tự sinh sự."

Anh nâng bàn tay to của mình, sau đó vòng qua thân thể,bàn tay liền ở trên mặt cô. Mà đầu bị anh ấn hạ, môi của hai người ở chung một chỗ.

"A..."

Hai mắt cô trừng lớn, làm sao? Làm sao lại hôn rồi?

Lệ Đình Tuyệt hôn rất nhanh, anh cũng không có ý định buông cô ra.

Lý trí của cô vừa khôi phục, lại tiếp tục bị mê mẫn, cảm thấy càng phản kháng càng không có đường sống. Tùy ý để anh hôn mình, cô cảm giác cũng không có chán ghét như vậy. Ngược lại có một loại khác cảm giác khác thường, không muốn dừng lại.

Sau một hồi, cô liền đem anh ném xuống phía dưới, hai tay của anh bị cô kéo về phía đỉnh đầu.Thở gấp rất nhanh, trong mắt như phát hỏa.Môi đỏ mọng khẽ mở,"Tiểu Yên, làm người con gái của anh, anh phải có được em."

Sau đó cái miệng nhỏ nhắn lại bị che lại, mà cô còn chưa kịp phản ứng. Mạc Thanh Yên nhắm mắt lại tay ôm cổ anh. Cô biết được, cho dù chân anh cả đời này cũng không tốt lên, như vậy cô liền gã cho anh, xem như là bồi thường.

"Haha..."

Đột nhiên truyền đến âm thanh của một cô bé, Mạc Thanh Yên nhanh chóng bắt hắn lại,"Là Angela."

Hai người quay đầu, liền nhìn thấy Lệ lão thái thái đang ôm Angela đứng ở cửa, cô ngay tại lúc này thật muốn dán miệng con bé lại.

Không ngừng nhìn về phía bọn họ, không khỏi xấu hổ cười,"Các con cứ tiếp tục, coi như chúng ta chưa từng ở đây."

Ôm Angela chạy chậm ra phía ngoài. Mặt của Mạc Thanh Yên cháy không còn gì, nhanh chóng gọi bà lại.

"Nãi nãi, bà nội, không phải như bà đâu, hai người cứ ở lại đâu."
Angela bây giờ mới có thể nói,"Dì nhỏ dì cùng chú đẹp trai hôn nhau thật ngon nha, An An cũng muốn hôn hôn."

Nhìn thấy hai người bọn họ lăn qua lăn lại trên mặt đất, bé cũng muốn như vậy. Sau đó từ trên người Lệ lão thái thái đi xuống, ở tại trên mặt đất lăn qua lăn lại. Biểu tình thực đúng chỗ, thấy Mạc Thanh Yên thật muốn tìm cái hầm ngầm tiến vào đi.

Lão thái thái càng lúc càng xấu hổ,"A, bà khát nước, bà ra ngoài uống nước, các con cứ chậm rãi nha."

Sau đó lão thái thái liền xoay người, đi ra khỏi căn phòng

Mà Lệ Đình Tuyệt lúc này nằm trên mặt đất, tâm tình rất khó chịu. Vốn dĩ đêm nay chính là một đêm tuyệt vời, lại bị lão thái thái phá vỡ.

Mạc Thanh Yên nhìn lão thái thái đi ra ngoài, nhanh chóng chạy lại lôi kéo quần áo, kéo Angela lại phía mình.

Ở tại mông nhỏ của bé đánh vài cái,"Ai cho con học những thứ bậy bạ này, bình thường đến trường cũng không thấy con học hỏi nhanh như vậy."

Angela chu cái miệng nhỏ nhắn,"Dì nhỏ, vì sao dì có thể chơi, còn An An thì lại không thể, dì chính là người xấu."

Sau đó giãy ra khỏi cô, chạy đến bên người Lệ Đình Tuyệt, đi theo anh nằm trên mặt đất. Đầu nằm trong ngực anh, cô bé ngốc, bày ra bộ dáng y như Lệ Đình Tuyệt.

Bàn tay to lớn của Lệ Đình Tuyệt mơn trớn khuôn mặt nhỏ bé của bé, yêu thương mà nhéo nhéo.

"An An, nếu lần sau thấy chú cùng dì nhỏ làm như vậy, con nhất định phải chạy thật xa, biết không?"

Hy vọng không bao giờ bị quấy rầy nữa.

"Được nha." Cái miệng nhỏ nhắn của bé quay về phía anh.

Mạc Thanh Yên nhìn thấy như vậy, lại cảm thấy hai người rất giống nhau, thần thái trên mặt cơ hồ giống nhau như đúc. Có điểm giống phun, nghĩ đến đây, chính cô cũng hoảng sợ.

Chương 159: Tôi cũng muốn

Editor: Waveliterature Vietnam

Cô cảm thấy bản thân điên mất rồi, vừa mới nghĩ đến anh ta,bây giờ liền nghĩ rằng anh ta là con của bố cô, không ngừng vò đầu, cảm thấy gần đây quá mệt mỏi.

Người con trai năm đấy, cả đời này cô cũng không muốn gặp. Bất kể trông như thế nào, chỉ cần dính líu đến Mạc Thanh Tuyết thì chắc chắn không phải người tốt.

Đau đầu sao?

Lệ Đình Tuyệt sờ đầu cô, hỏi một cách thân mật.

Angela cũng phát hiện ra vì thế liền đứng dậy: " Chú, cháu mệt rồi, tiểu Yên chắc chắn cũng thế."

Thật ra so với Tiểu Di và Mami, cô thích được gọi là Tiểu Yên, bởi vì cô cảm thấy tên do mẹ đặt rất hay và dễ nghe.

Lệ Đình Tuyệt đồng ý, sau đó giơ tay lên:" Dìu ta."

Mạc Thanh Yên đẩy chiếc xe lăn, dìu anh ta ngồi xuống.

Angela bất giác nhìn Lệ Đình Tuyết:" Chú, về sau chú vẫn có thể bế An An chứ?"

Cô thích nhất là được bố ôm, đó là giấc mơ mà cô thích nhất. Nhưng đáng tiếc là trước giờ cô chưa từng gặp cha và cũng không bao giờ nhắc đến chuyện này trước mặt mẹ.

Lệ Đình Tuyệt vẫn sờ đầu cô:" Cho dù chân của chú không tốt, nhưng mà vẫn có thể ôm con."

Sau đó liền kéo cô này, ôm ở trên đùi, sau đó ánh mắt đều nhìn về phía cô.
Cô hiểu ý, chỉ có thể đẩy 2 cái.

Ra khỏi phòng gym, đi ngang qua phòng khách, bà Lệ mặc váy ngủ, ngồi uống sữa. Đợi cho đến khi tất cả mọi người đi ra, liền cười nhẹ.

Tôi đêm nay ở đây, Angela, vậy cô với bà ngủ thế nào đây?

Bà lão thực sự rất quý nha đầu này, còn có một mục đích khác, đó chính là hy vọng cô đi làm phiền Lệ Đình Tuyệt, sớm có cháu đích tôn.

Khuôn mặt nhỏ của Angela nhíu một cái, mặc dù cô rất quý bà, nhưng mà cô có một thói quen, đó chính là sờ ngực mới có thể ngủ được.

Hai con mắt sáng trưng như quả nho tím, nhìn về phía trước ngực bà.

Bà vô cùng xinh đẹp, cháu phải sờ ngực mới ngủ được, bà có để cháu sờ được không?

Bà Lệ nhìn, chỉ sợ không phù hợp, bà đã đến tuổi này rồi, còn có gì để cho con bé sờ nữa, sau đó cười ngượng ngùng:" A, vậy thì cháu ngủ với Tiểu Di đi."Nói xong liền bảo người hầu dìu cô ấy đi xuống dưới lầu ngủ.

Mà Lệ Đình Tuyệt môt buổi tối nhìn thấy bà xấu hổ hai lần, cảm thấy khá thú vị, trong lòng của tiểu nha đầu này không hổ là cái nhân tình, đến bà cũng không chống đỡ nổi.

Angela thì thầm bên tai anh ta: " Chú ơi, bà xinh đẹp có phải không có ngực, An An cũng không có, nhưng mà ngực của Tiểu Yên vừa thơm vừa mềm, còn to hơn của mẹ.

Nói xong cô nhìn Mạc Thanh Yên, mặc kệ cô nhìn trừng trừng, dù sao ở đây có chú ở đây, nó có chỗ dựa vững chắc,cô sẽ không dám đánh đâu.

Mạc Thanh Yên đột nhiên đỏ mặt, cái miệng của tiểu nha đầu kia, mãi mãi không quản được, cái gì cũng nói, nhưng mà cô cũng không có cách nào dạy nó, có dạy cũng không hiểu, sẽ chỉ hung hăng hỏi cô.

Vì sao? Vì sao? Sẽ phiền chết đi được.

Vì thế cô chỉ đỏ mặt đẩy xe vào thang máy, mà Lệ Đình Tuyệt cười thầm, nhìn chằm chằm vào cô.

Cô không chịu nổi liền quay về.

Lời nói của trẻ nhỏ không đáng tin.

Lệ Đình Tuyệt cúi đầu cười:" Cũng không phải là tôi chưa từng sờ qua, to thế nào tôi còn không biết sao?

Mạc Thanh Yên cảm thấy mình không nên xuất hiện ở đây, hai người nhà này, nhỏ không hiểu chuyện thì bỏ đi, đến người lớn cũng như thế, có nghĩ đến cảm nhận của cô không? Cô đã chọc tức gì bọn họ sao?

Lớn nhỏ cần bọn họ quản sao? đấy là của cô, chẳng ai quản được cả.

Chương 160: Khó phục vụ hai cha con

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt cho rằng dễ dàng chăm sóc, để bọn họ buổi tối ngủ ở phòng anh, Mạc Thanh Yên suýt nữa nhảy dựng lên, ở bệnh viện hai ngày là được rồi. Đã về nhà rồi, anh ta còn muốn ngủ với cô.

Anh ta nghiện ngủ sao?

Không được, Angela ngủ không thành thật, sẽ làm phiền đến anh.

Vẫn may có trẻ con ở đây, cô sẽ lấy nó làm lá chắn.

Lệ Đình Tuyệt nheo mày gian tà, anh ta còn giả bộ thế này nữa. Cô vẫn trốn tránh anh ta, thật là khó chịu.

Cút ra ngoài, về sau đừng có xuất hiện trước mặt tôi.

Hắn quát nhẹ một tiếng, khiến cô sợ tới mức toàn thân run lên, mà mắt Angela không mở, nghe thấy tiếng quát của Lệ Đình Tuyệt.

Oa, tiếng khóc vang lên.

Tiểu nha đầu này có tật xấu khi ngủ, Mạc Thanh Yên liền dỗ nó.

Ngoan đừng khóc nữa.

Tiểu Yên, con muốn ngủ ở đâu, không muốn xa chú.

Nói xong lại ôm mặt khóc, Mạc Thanh Yên cũng hết cách, tiểu nha đầu này khóc tận 2 tiếng không dừng, vì thế cô không dám mắng chỉ nhẹ nhàng nói.

Được rồi, ngủ ở đây, mẹ đi pha nước nóng, mau đi tắm rửa đi.

Mạc Thanh Yên đi vào phòng tắm, Angela kéo tay, chớp mắt với Lệ Đình Tuyệt.Chú, cháu như này có đúng không?

Lệ Đình Tuyệt cũng cảm thấy tiểu linh tinh này là nhân vật diễn viên, nhưng mà tiểu nha đầu này thực sự thích cô ấy, mới có thể để cô khổ sở thế, xoa đầu cô và nói:" Sau này tốt với cô ấy hơn một chút".

Angela gật đầu,: Chú, cháu giúp chú, chú có thể giúp cháu không?

Nha đầu này sẽ không làm thâm hụt tiền mua bán, nó nhỏ như thế đã biết, có bỏ ra thì phải có hồi đáp.

OK muốn cái gì cũng được.

Angela cười ngọt ngào:" Chỉ cần ngày mai chú đưa cháu đến trường, sau đó nói với quả táo nhỏ chú là bố cháu".

Nghĩ đến việc quả táo nhỏ nói nó trước giờ đều là mẹ đón, không thấy bố, nói nó là được bố sinh ra nhưng không được bố nuôi. Nó rất tức giận, nói rằng ngày mai sẽ có bố đến đón, cứ đợi đấy.

Lúc ấy nói đến rất vui, qua rồi mới nghĩ đi đâu tìm bố đây.
Cháu hy vọng có bố bên cạnh?

Lệ Đình Tuyệt bỏ điện thoại xuống, nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, bình thường thấy nó vui, vẻ, vô lo vô nghĩ, không ngờ rằng trong lòng lại giấu nhiều chuyện như thế.

Angela gật đầu, sau đó lại lắc đầu:" Tiểu Di sẽ không vui đâu".

Sau đó liền rời khỏi giường tiến về phía phòng tắm, lúc đi ra ngoài, Mạc Thanh Yên vừa ướt sũng mặt trắng bạch, bỏ cái vật nhỏ lên trên giường.

Đồ hư hỏng, bảo con an phận đi tắm, đến lúc nào con mới học được đây?

Angela mím môi, trốn trong lòng Lệ Đình Tuyệt.

Hừ, An An thích nghich nước, Tiểu Yên cháu không thích cô, cô chỉ mắng người, cháu sẽ đổi mami.

Nó bĩu môi, nghiêng đầu sang chỗ khác. Nhưng mà cả người cô đang ướt sũng, để lộ ra một thân hình hoàn mỹ, đang tức giận mắng cô bé.

Lệ Đình Tuyệt nhìn cô, bộ dạng lúc tức giận rát giống, không nhịn được cười.

Cô đi thay quần áo đi, tôi trấn an nó

Mạc Thanh Yên đi thay quần áo, lúc đi ra, Angela đứng dậy, đòi ôm.

Xin lỗi, về sau cháu sẽ không như thế nữa.

Mạc Thanh Yên hết sức kinh ngạc, con bé tự dưng lại nói bản thân sai, lại còn ôm cô, thơm vào má cô.

Angla kéo áo cô, nói muốn sờ, Mạc Thanh Yên quay lại nhìn, Lệ Đình Tuyệt đúng lúc đang nhìn, mặt đỏ lên, vuốt ve bàn tay nhỏ và nói:" Đợi đi ngủ đã".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau