LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Tôi thích em, lẽ nào em không biết?

Editor: Waveliterature Vietnam

Lưu Nguyệt Nguyệt đưa Mạc Thanh Tuyết đến bệnh viện, Mạc Thanh Tuyết rất hưng phấn. Cô mặc kệ đứa bé này là ai, cô chỉ nhận định Lệ Đình Tuyệt là cha của đứa bé.

Lúc có kết quả kiểm tra, đúng như Lưu Nguyệt Nguyệt nói, cô mang thai vừa đúng 56 ngày. Bác sĩ hỏi cô, "Đứa bé này cô có muốn giữ không, hay là muốn bỏ?"

Bởi vì đưa cô đến không phải là đàn ông, mà là một cô gái, nên giống như là xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Mạc Thanh Tuyết mặt biến sắc, "Con của tôi, sao tôi phải bỏ nó chứ."

Sau đó tức giận đứng lên, đi ra ngoài. Lưu Nguyệt Nguyệt nhìn thấy tính tình này của cô, thật không hổ danh là nhị tiểu thư của Mạc gia, tính tình thật là doạ người.

Vì thế quay ra cười với bác sĩ, "Cô ấy không dễ dàng gì mới mang thai, anh nói như vậy cô ấy đương nhiên là không vui rồi."

Tại phòng siêu âm, Mạc Thanh Yên nhìn thấy trong ảnh siêu âm có một điểm nhỏ, cô đưa tay lên xoa bụng. Trong lòng tưởng tượng, sờ bụng cô nói, vợ yêu, anh nhất định sẽ yêu em và con thật nhiều.

Cô liền hạnh phúc muốn chết, mặt cười tươi như hoa.

Lưu Nguyệt Nguyệt nhìn bộ dạng vui vẻ của cô quay ra nói, "Tiểu Tuyết, bây giờ chúng ta đến Lệ thị, nói cho bố của đứa bé biết, các người có em bé rồi."

Cô rất mong muốn nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của Mạc Thanh Yên, giống như Khởi Vi vì bảo vệ bản thân mà bị ép đến chết, bản thân trong lòng cũng để lại vết khuất.

Cho nên cô rất hận, cô nhất định phải làm cho Mạc Thanh Yên sống không bằng chết.

Mạc Thanh Tuyết: "..."Lúc này, cô làm sao có thể đi nói với anh ta, bọn họ cái ì cũng chưa từng làm qua. Người đàn ông như Lệ Đình Tuyệt, làm sao mà thừa nhận chứ.

Cô cũng không ngốc như vậy, vì vậy việc này tuyệt đối không được để người khác biết.

Vì thế cô quay ra nói, "Nguyệt Nguyệt, gần đây có phải cô thiếu tiền không, tôi cho cô hai mươi vạn. Nhưng việc tôi có thai, cô đừng nói ra ngoài, chuyện này tôi sẽ tự mình nói với anh ấy."

Lưu Nguyệt Nguyệt đúng là rất thiếu tiền, cho nên tự nhiên có được hai mươi vạn, đương nhiên vui vẻ rồi. Vì thế gật đầu liên tục, "Cảm ơn cô, tiểu Tuyết."

- ---------------------

Lệ Đình Tuyệt nằm trên giường cả buổi chiều, rất khó chịu. Muốn làm việc, nhưng Mạc Thanh Yên không cho, cướp lấy tệp công việc trong tay anh.

Không được, anh mới bị thương nặng. Không thể quá mệt mỏi được, cô hy vọng anh có thể sớm đứng lên được trở lại.Tuy rằng không nhìn thấy được vết thương, nhưng nội thương cũng không thể xem nhẹ.

Nhìn cô thật giống như một cô vợ thích quản người, Lệ Đình Tuyệt nhẫn nại, tiếp tục khổ sở chịu đựng.

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đưa lên miệng, hôn vài cái. Làn da mềm mại, có chút mùi hoa nhài vương vấn. Nhìn đến khuôn mặt nhỏ bé trắng như ngọc của cô, cô trừng mắt liếc một cái.

Lệ Đình Tuyệt, Anh đang làm gì vậy?

Chẳng lẽ anh ta đối với người khác chăm sóc anh ta cũng như vậy? có chút tức giận.

Lệ Đình Tuyệt chau mày lại, " Tôi thích em, em không biết sao?"

Anh đã sớm nói rồi, đầu óc của tiểu nha đầu kia, cũng không biết cả ngày đang nghĩ cái gì? Điều quan trọng nhất lại không nhớ.

Khuôn mặt nhỏ của Mạc Thanh Yên nhăn lại, cô đương nhiên là biết anh ta thích cô, nhưng có thể thích bao lâu chứ? Vì vậy cô không dám bước tiếp, sợ cuối cùng người đau khổ lại là chính mình.

Cô cúi thấp đầu không nói, Lệ Đình Tuyệt trong mắt đều là sự tức giận, nha đầu kia vẫn không tin tưởng anh, thật là làm anh thương tâm.

Thực ra, tôi….. đã từng sinh con mà lại thích anh. Nửa câu sau vẫn chưa nói hết thì có hai người bước vào.

Một lớn một nhỏ, hai người nói chuyện, vẻ mặt rất giống nhau.

Chương 152: Bà nội giúp cháu

Editor: Waveliterature Vietnam

Bà ơi, cảm ơn người, dì cháu và chú ấy ở đây.

Giọng nói ngọt ngào của Angle vang lên, Lệ lão phu nhân mặt mày hớn hở cười, vuốt ve khuôn mặt nhỏ bé mũm mĩm của nó.

Ôi, cái miệng nhỏ này thật ngọt ngào, bà rất thích cháu.

Cục cưng mũm mĩm làm cho lão phu nhân vô cùng yêu thích. Sau đó mới quay sang phía hai người. Nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt cùng với tiểu Yên, bà Lệ thất thần vài giây.

A, Tuyệt, cháu làm sao vậy?

Bà vội vàng chạy đến, kiểm tra thân thể của Lệ Đình Tuyệt, may là không nhìn thấy ngoại thương

Mạc Thanh Yên cúi nhẹ đầu, hiểu rằng người nhà anh ta sớm hay muộn cũng biết, vì thế mở miệng nói.

Bà nội, đều là do cháu, nếu không phải…..

Bà nội, cháu không sao.

Lệ Đình Tuyệt ngắt lời cô, nắm chặt tay cô không cho cô nói. Anh cũng chưa từng nghĩ, bà sẽ đến đây. Lại còn trùng hợp gặp được Angel.

Anh chưa từng nghĩ sẽ để người nhà biết chuyện này, nếu như biết anh ta liệt rồi, không biết còn bao nhiêu chuyện ầm ĩ nữa.

Bà ơii, Bà quen biết chú ấy ạ?

Angel đi đến bên bà, sau đó chỉ vào Lệ Đình Tuyệt, mở miệng nói: "Chân của chú ấy hỏng rồi, sau này không thể đi lại được nữa, nhưng mà chú, cháu vẫn sẽ thích chú, bên cạnh chú."
Bà nghe xong, chân đứng không vững, mặt trắng bệch, thiếu chút nữa ngã quỵ xuống.

Mạc Thanh Yên nhanh chóng đỡ lấy bà, "bà nội."

Lệ Đình Tuyệt nghĩ mãi, làm sao hai người này lại gặp nhau chứ, muốn chết, thật là muốn chết mà. Không muốn nói dối bị vạch trần, chỉ có thể bảo Mạc Thanh Yên ra ngoài.

Tiểu Yên, em đưa Angel ra ngoài một lát, tôi cùng bà nội nói chuyện về bệnh tình, tim bà không được tốt, tôi sợ bà bị kích động.

Bà Lệ được Mạc Thanh Yên đỡ ngồi xuống ghế, bà bắt đầu khóc, "Tuyệt, cháu rốt cuộc là bị làm sao vậy? Lúc nhỏ cháu cũng từng bị như vậy, về sau không phải đã điều trị tốt rồi sao?" 

Nghĩ đến lúc anh ta còn nhỏ, thiếu chút nữa đã chết một lần, lúc đó bác sĩ nói chân không còn cách nào đi lại được nữa, lão gia nới đưa anh ta ra nước ngoài, mấy năm sau trở về, bệnh của anh ta đều khỏi rồi.

Bây giờ sao lại tái phát rồi?

Nhìn thấy Mạc Thanh Yên cùng Angel ra ngoài, Lệ Đình Tuyệt ngồi dậy.
Bà nội, cháu không sao, thật sự không sao hết.

Anh thấy bà Lệ không tin, bước xuống khỏi giường, đi lại vài bước cho bà xem, lão phu nhân mới ngừng khóc, vẻ mặt khó hiểu,

Vậy, cháu sao lại vào viện?

Lệ Đình Tuyệt đem chuyện theo đuổi vợ ra nói hết một lượt, lão phu nhân phát hiện, cũng có người mà cháu trai mình không thể theo đuổi được, Vì thế võ tay nói, "Tuyệt, cháu thật sự thích tiểu Yên sao?"

Đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy anh ta như vậy, có thể gặp được cô gái yêu thương thật lòng đúng là chuyện tốt.

Bà biết rồi, bà nhất định sẽ giúp cháu.

Lệ Đình Tuyệt coi như là đã yên tâm rồi, nhưng mà chuyện của Mạc Thanh Yên năm đó, lãp phu nhân ít nhiều cũng biết đến, phải để bọn họ bồi dưỡng tình cảm hơn mới được.

Bà nội, bây giờ cháu với tiểu Yên vẫn chưa chính thức qua lại, vì vậy bà đừng nói gì với người trong nhà.

Lão phu nhân gật gật đầu, tiểu tử này thật là sĩ diện, sợ không theo đuổi được người ta,nói ra sau này sẽ mất mặt, bà đương nhiên là hiểu.

Ừm, bà sẽ không nói với ai hết, nhưng mà sau này các cháu đi đến đâu chơi, cũng phải đưa bà đi cùng, bà có cách giúp cháu, biết chưa?

Lệ Đình Tuyệt cười cười, chỉ cần chuyện này không bị vạch trần là được.

Lão phu nhân đi ra ngoài gọi Mạc Thanh Yên đi vào, đi vào còn có cả dì Trần, dì mang bữa tối đến cho Lệ Đình Tuyệt.

Lệ tiên sinh, tiểu thư cố ý chuẩn bị cho cậu, cậu nhất định phải ăn nhiều một chút.

Chương 153: Quá yêu nghiệt rồi

Editor: Waveliterature Vietnam

Dì Trần vừa bị dọa một phen, quay người một cái đã không thấy Angel, thiếu chút nữa đã báo công an. Không nghĩ rằng được Lệ lão phu nhân đưa đến phòng bệnh, tiểu nha đầu này gặp được người tốt rồi.

Bà nói với lão phu nhân: " Lệ lão phu nhân, cảm ơn bà, may là Angel gặp được bà, nếu không con bé đã lạc mất rồi."

Lão phu nhân ôm Angel vào lòng, hai người nhìn nhau, vẻ mặt đặc biệt vui vẻ.

Angel đưa tay lên vuốt ve mặt bà, " Bà xinh đẹp, An An thích bà."

Lão phu nhân nhìn cái mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của con bé, cảm thấy sờ thế nào cũng không đủ. không không rời mắt khỏi hai người bên giường bệnh, Mạc Thanh Yên gắp thức ăn cho anh ta, anh ta gắp lại cho cô, khung cảnh hai người thật ấm áp, thật giống một đôi ngọc bích.

Hy vọng có thể nhanh chóng hợp thành, sinh cho bà một đứa cháu, nhất định sẽ đáng yêu giống Angel.

Mấy ngày sau đó, Lệ Đình Tuyệt xem như được nếm thử cảm giác không được cử động, cuối cùng làm loạn đòi về nhà. Mạc Thanh Yên cũng không thích bệnh viện, vì thế đành bảo Ngôn Ngọc đến làm thủ tục xuất viện.

Ngôn Ngọc cũng không dám đắc tội với Lệ Đình Tuyệt, nếu không anh ta sẽ thu tiền đầu tư, như vậy thì xong đời mất.

Ngôn Ngọc làm xong thủ tục, đi vào phòng bệnh, nhìn thấy người đàn ông xảo quyệt kia một mực nắm tay người ta không buông, ánh mắt cũng không rời khỏi cô ấy, làm anh cảm thấy người này thật sự bị mê mẩn rồi.

Cũng thật là khó có người phụ nữ nào có thể làm anh ta để ý như vậy.

Tuyệt, trở về cũng phải chú ý.

Thật ra trong tâm anh hiểu, hắn đâu bị thương, căn bản là nói dối, nhưng vì bảo vệ phòng thí nghiệm, còn phải giúp hắn giả vờ giống một chút.

Vâng, bác sĩ Ngôn, chúng tôi nhất định sẽ cẩn thận.Mạc Thanh Yên buông tay hắn ra, đứng lên, khuôn mặt nhỏ có vài tia áy náy.

Ngôn Ngọc tránh khỏi đôi mắt sạch sẽ trong suốt của cô, trong lòng có chút tàn nhẫn. "Tiểu Yên, trở về giúp hắn đi lại nhiều chút, nói khôn chừng có thể rất nhanh sẽ đi lại được."

Anh đang nhắc nhở Lệ Đình Tuyệt, đừng có giả vờ quá lâu, nếu cứ nằm mãi như vậy, nhất định sẽ bị hoại tử.

Mạc Thanh Yên gật đầu, "Được, tôi nhất định sẽ bảo anh ấy tập luyện."

Nguyên Thành cùng Phi Đao đi một chuyến đến giúp bọn họ chuyển đồ về nhà, Mạc Thanh Yên đẩy xe lăn giúp anh ta. Tuy rằng ngồi xe lăn, nhưng anh ta đến một chút hơi thở yếu ớt cũng không có, vẫn như trước làm người khác nhìn không thể rời mắt.

Bên trong thang máy khá đông người, có vài cô gái luôn nhìn lén anh ta. Nhỏ giọng nói: "Đẹp trai quá!"

Nhưng đáng tiếc lại không thể đi lại.

Quả thực là phung phí của trời.Có một bác gái rất nhiệt tình, kéo kéo tay áo của Mạc Thanh Yên.

Cô gái, tôi có một cái danh thiếp, châm cứu vật lý trị liệu, hiệu quả rất tốt. Đưa chồng cô đi thử xem, nói không chừng chân có thể khỏi.

Mạc Thanh Yên hai mắt sáng ngời, đây quả là một biện pháp tốt, anh ta không có bị thương ngoài, nhưng thần kinh bị tổn thương, vì thế liền nhận lấy danh thiếp, liên tục nói cảm ơn.

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy dáng vẻ cô vui mừng như vậy, khóe miệng cũng cười theo. Cô rất lo lắng cho anh, điều này không phải chứng minh là cô cũng thích anh sao. Được quan tâm quả là một cảm giác không tồi, anh rất thích.

Nhìn thấy anh cười, mấy cô gái đằng sau đều muốn phát điên.

Oa oa, cười lên càng đẹp trai, trời ơi!!!

Mạc Thanh Yên nghe thấy vậy, sắc mặt chợt thay đổi, mấy người này lại có thể trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, trong thang máy cũng không thể yên tĩnh. Rõ ràng là không vui, ánh mắt cũng lạnh đi vài độ.

Lệ Đình Tuyệt đưa tay ra, nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô.

Yên tâm, người anh thích chỉ có em thôi.

Tâm sự bị nhìn thấu, cô bí bách không thôi. Bản thân suy nghĩ như vậy? Chỉ vì ồn ào quá mà thôi, vì thế nhanh chóng rút tay về.

Lệ Đình Tuyệt, bao nhiêu người như vậy, đừng nói linh tinh có được không?

Nhưng nụ cười trên mặt lại bán đứng cô, cô thật sự rất thích nghe lời này.

Chương 154: Bệnh nặng chạy chữa khắp nơi

Editor: Waveliterature Vietnam

Về đến nhà Lệ Đình Tuyệt cuối cùng cũng được thoải mái, nhưng rất nhiều công việc cần anh giải quyết, vì vậy vừa về đến nhà liền mở cuộc họp qua video.

Nhưng Mạc Thanh Yên không tiện làm phiền, giúp anh đóng cửa, đi xuống lầu, Lệ Đình Tuyệt cuối cùng cũng có thể thoải mái đi lại một chút.

Mạc Thanh Yên xuống lầu, cùng vú Trương nói chuyện một chút, cô muốn về nhà một chuyến, dù sao cũng hai ngày chưa về nhà rồi, hai đứa trẻ không tới bệnh viện, cho nên cô cũng nhớ chúng rồi, muốn trở về xem xem.

Lên taxi, cô mới khởi động điện thoại lên, mấy ngày nay bận quá, hơn nữa cô cũng không muốn bị những chuyện khác ngoài chuyện của anh làm ảnh hưởng đến. Vì vậy vẫn luôn tắt máy, nhìn thấy đều là công ty gọi đến, cô đã sớm sắp xếp người đi quản lý rồi.

Đến đây cũng không vội, dù sao cô cũng tin người đó có thể quản lý tốt tất cả.

Cô thở nhẹ một tiếng, bình thường cũng chẳng có ai tìm cô. Cô tựa vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát. 

Điện thoại lại vang lên, cô đưa máy lên nhìn thoáng qua, là Lục Phong gọi đến, hơn nữa trước đó cũng có vài cuộc anh ta gọi đến.

Anh Phong, anh tìm em?

Lục Phong cuối cùng cũng có thể yên tâm, "Tiểu Yên, hôm đó nghe nói xe của em xảy ra tai nạn, anh rất lo lắng cho em, em không sao chứ?

Nghĩ đến vụ tai nạn, tâm trạng của Mạc Thanh Yên liền đặc biệt không vui, "Không sao, là em đụng phải người khác."

Nói đến đây, nhớ đến ý tốt của bác gái trong thang máy hôm nay, cô nhất định phải tìm được cách, đợi lát nữa đi bốc một ít thuốc Đông y. Châm cứu cũng phải đặt lịch trước, đến lúc đó đưa Lệ Đình Tuyệt đi khám.

Cô phát hiện, những ngày tiếp theo, cô nhất định sẽ rất bận.
A? Bây giờ thế nào rồi? Em ở đâu? Anh đến tìm em, Lục Phong lo lắng hỏi.

Anh Phong, thật sự không sao, không có gì nghiêm trọng. Em gần đây rất bận, đợi một thời gian nữa em sẽ liên lạc với anh.

Nói xong cô liền tắt máy, gọi điện cho tiểu Tứ.

Tiểu Ngũ, cậu gần đây bận gì vậy? Đến thời gian gặp mặt tớ cũng không có sao? Trần Bang Thiển mở miệng trước.

Trần Bang Thiển là người bạn của cô ở Sinh Môn, hai người là hai cô gái duy nhất ở Sinh Môn, vì vậy tình cảm rất tốt. Mạc Thanh Yên vốn dĩ định bảo cô đến đây, chính là không muốn chuyện ở đây để người khác biết,

Lúc này Trần Bang Thiển đang ở văn phòng, giúp cô xử lý công việc của công ty.

Thiển Thiển, ngày mai gặp, làm phiền cậu rồi, nhất định không được nói chuyện này với anh cả và cha nuôi.

Dù sao người đàn ông kia trong mắt anh cả và cha nuôi là người xấu, nhất định sẽ không cho phép cô ở gần anh ta.Biết rồi, ngày mai nhất định phải đến gặp tớ.

Ừm, ngày mai tớ nhất định sẽ nói hết tất cả những chuyện này với cậu.

Giữa cô và tiểu Tứ không có bí mật gì, vì vậy cô định sẽ nói tất cả với tiểu Tứ. 

Về đến nhà, dì Trần chạy lại, " Tiểu thư, Lệ tiên sinh không sao chứ?"

Tất cả mọi người ở đây đều là người của cha nuôi, cô và bọn họ rất thân thiết, tất cả đều nghe theo sự phân phó của cô, cô không muốn để người ở Sinh Môn biết, người bên đó sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết.

Nhưng dì Trần rất thích Lệ Đình Tuyệt, liền hy vọng cô có thể gả cho anh ta, cho nên mới quan tâm anh ta như vậy.

Mạc Thanh Yên lắc lắc đầu "Tạm thời vẫn chưa đi lại được, nhưng những ngày sau này, tôi nhất định sẽ giúp anh ấy."

Dì Trần nói "ở chỗ của tôi có phương thuốc cổ truyền,đốt nó lên, sau đó cho nước tiểu trẻ em vào, uống xong có thể trị bách bệnh."

Mạc Thanh Yên hơi sốc một chút, loại này có thể trị bệnh sao? Không khoa học chút nào?

Tiểu thư, cô thử xem, nước tiểu trẻ con thật sự rất tốt, uống xong cũng không có chuyện gì.

Mạc Thanh Yên cũng đã chạy khắp nơi tìm cách chữa bệnh đến tuyệt vọng rồi, vì thế đành gật đầu.

Đợi lát nữa Băng Khối hoặc Dương Quang tiểu một chút, tôi mang cho cậu ấy uống. 

Chương 155: Hắn tin rằng cô thích hắn

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên lên lầu tắm rửa, thay quần áo, thấy thoải mái hơn hẳn. Rồi đi xuống lầu, cầm một quả táo ăn, trong nhà bếp nói chuyện với dì Trần.

Nhưng đợi rất lâu không thấy tiểu Văn và dì Tiền đưa ba đứa trẻ về nhà, vì thế cảm thấy có chút kỳ lạ.

Sao bọn họ vẫn chưa về?

Dì Trần mới biết cô chỉ về nhà một lát, vì thế nhanh chóng làm cơm cho cô.

Băng Khối cùng Dương Quang có tiết Tiếng Anh và taekwondo phải học, buổi tối tám giờ mới về nhà, Angel giờ này đáng ra nên về nhà rồi, gọi điện thoại thử xem.

Mạc Thanh Yên liền đi lấy điện thoại, gọi cho Angel.

Dì...

Truyền đến là giọng nói ngọt ngào của Angel, "Con đang cùng bà xinh đẹp ở ngoài ăn cơm."

Lúc nói chuyện còn không quên đưa đồ ăn lên miệng, Bà Lệ rất thích cục cưng có thể ăn được như vậy, bà nói trông nó có phúc khí.

Mạc Thanh Yên nghe được âm thanh vui vẻ của con bé, cô biết rằng lại có thêm một người nữa yêu thương tiểu nha đầu này rồi.

Vậy cũng tốt, con bé không có cha, có thêm một người thương nó cũng là chuyện tốt.

Ừm, vui vẻ là được, nhớ về nhà sớm nhé, Bà Lệ lớn tuổi rồi, không chịu được sự nghịch ngợm của con đâu.

Tắt điện thoại, cô đột nhiên cảm thấy ba cục cưng giống như trưởng thành rồi, lúc trước vây quanh mình, bây giờ tự mình đều có phạm vi nhỏ rồi.

Mạc Thanh Yên ăn qua bữa tối, đợi hai đứa nhỏ về gặp mặt, bảo chúng nó không cần quá cứng nhắc, còn nhỏ cứ vui chơi là được, sau đó đợi chúng ngủ, mới đi đến nhà Lệ Đình Tuyệt.Đến cửa nhìn thấy ở lối vào có hai đôi giày da nam, biết rằng anh đang có khách

Dì Trương đi đến, "Mạc tiểu thư, thiếu gia hỏi cô có về không hai lần rồi, vẫn đang đợi cô đấy." 

Bà nhận đồ trong tay Mạc Thanh Yên, hiền lành cười.

Trong nhà có khách à? cô hỏi.

Lãnh thiếu gia và Ngôn thiếu gia đến.

Mạc Thanh Yên biết bọn họ quan hệ rất tốt, không nên đi làm phiền họ, nhưng sợ đồ ăn trong bình giữ nhiệt lạnh mất, nên đành cầm lên lầu.

Dì Trương nhanh chóng gọi điện cho Lệ Đình Tuyệt, "Thiếu gia, Mạc tiểu thư lên lầu rồi."

Người đàn ông nào đó mặc quần áo ở nhà, đang cùng Lãnh Nhiên bọn họ đứng hút thuốc, nghe thấy lời dì Trương nói, mặt hiện lên ý cười.
Sau đó chậm rãi nằm lên giường, đưa thuốc cho lãnh nhiên, "Mở cửa sổ ra, khử mùi thuốc lá." 

Ngôn Ngọc nén cười: "Cậu định lừa cô ấy đến khi nào?"

Đợi sau khi cô ấy yêu tôi.

Haha… Lãnh Nhiên cười nói, "Nếu cô ấy cả đời không yêu cậu, thì cậu muốn nằm cả đời à?"

Ánh mắt của Lệ Đình Tuyệt mang theo sát khí, "Miệng quạ, Cậu không mong tôi tốt lên à?"

Cả đời này, không thể nào, anh tin nha đầu đó nhất định là thích anh, chỉ là cô không thừa nhận mà thôi.

Mạc Thanh Yên nhẹ nhàng gõ cửa, sau đó bước vào, "Lệ Đình Tuyệt, tôi mang thuốc đến cho anh, anh uống thử xem, nếu như có hiệu quả, tôi ngày nào cũng sẽ mang đến."

Cô gái mặc chiếc váy dài đơn giản màu tím, tóc hơi rối, nhẹ nhàng bước đến, toàn thân tỏa ra mùi hoa nhài thơm ngát.

Lãnh Nhiên cùng Ngọc Ngôn đều thất thần, nha đầu kia đẹp lên nhiều rồi, vừa diễm lệ mị hoặc như hoa hồng, vừa thanh nhã như hoa ngài.

Nhìn thấy ánh mắt của hai người anh em kia, tên đàn ông nào đó ho nhẹ một tiếng, làm cho cho họ tỉnh lại, anh thật không thích người phụ nữ của mình bị người đàn ông khác nhìn, mà chỉ hắn mới có thể nhìn như vậy.

Ngôn Ngọc cùng Lãnh Ngọc hoàn hồn, "Tiểu Yên, mang đến thuốc gì vậy, đưa cho Ngôn Ngọc xem thử, nói không chừng thật sự có kì tích."

Mạc Thanh Yên đổ chất lỏng trong bình giữ nhiệt ra chén, bột giấy cháy đen nổi trong chất lỏng màu vàng nhạt. 

Ngôn Ngọc nhíu mày, Lãnh Nhiên lại cười to không ngừng.

Ha ha, cô muốn cho Tuyệt uống nước tiểu sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau