LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Hắn rốt cuộc muốn chơi đến mức nào

Editor: Waveliterature Vietnam

Nguyên Thành nhìn thấy cô gái nhỏ bị dọa đến không rõ, đồng tình gấp bội. Tổng tài đại nhân thật là lợi hại, chuyện đụng người này, hắn chính là một thằng đàn ông sợ cũng gánh vác không nổi, càng không phải nói là một cô gái nhỏ bé yếu đuối. 

Có điều hắn nghe theo lệnh của tổng đài đại nhân, cho nên ôm lấy ngài, có chút tốn sức. Nhưng vì tổng đài đại nhân đã phân phó, chỉ có thể bán mạng thôi.

Mạc tiểu thư, chúng ta vẫn nên nhanh đến bệnh viện đi. Nôn ra nhiều máu như vậy, khẳng định bị nội thương rồi.

Cái này đều là hắn nói bừa, bởi vì tổng tài đại nhân có nói qua trước, phải nói nghiêm trọng một chút.

Mạc Thanh Yên liên tục nhìn, nhìn Nguyên Thành đặt hắn vào ghế sau. Lúc chuẩn bị lên xe, Mạc Thanh Yên nói với hắn "Trợ lý Nguyên, anh lái xe được không?"

Hiện tại cô run rẩy như đóa hoa trong mưa gió, nào có sức lực lái xe, chỉ sợ đều cầm không được tay lái.

Nguyên Thành nhìn qua tổng tài đại nhân, nháy mắt với hắn một cái, vì thế lùi ra khỏi xe.

Mạc tiểu thư, cô ngồi ở ghế sau, ôm lấy Lệ tổng, nếu không tôi sợ ngài ấy cố không được đến bệnh viện.

Lệ Đình Tuyệt quyết định tăng thêm tiền lương cho Nguyên Thành.

Mạc Thanh Yên vừa mở ghế phó xe, nghe thấy lời nói của anh ta, lại đóng cửa lại. Ngồi ghế sau, nhìn qua người đàn ông bình thường uy phong tám phương kia, thế nhưng lúc này hoàn toàn không có sức sống nằm đó.

Tâm đột nhiên căng thẳng, nghĩ đến việc hắn thật sự chết rồi, phát hiện tim của chính mình rất đau, hoàn toàn chịu không nổi hiện thực này.

Cô rõ ràng không để ý, rõ ràng hận hắn đến chết, tại sao lại sợ hắn chết như thế?Vì thế cố sức ôm hắn lên đùi mình, bàn tay nhỏ sờ gương mặt tuấn tú của hắn.

Lệ Đình Tuyệt, tuy rằng tôi rất hận anh, nhưng đó giờ chưa từng nghĩ qua muốn anh chết, vì vậy cầu xin anh đừng chết có được không?

Mà người đàn ông nào đó nghe lời cô cằn nhằn không dứt, cũng không nhìn thấy điều hắn muốn, vẫn là tiếp tục giả chết thôi. 

Chạy xe không nhanh không chậm, Nguyên Thành tưởng rằng tổng đài đại nhân chỉ đùa thôi, đã dọa Mạc tiểu thư thành bộ dáng này, cũng nên tỉnh rồi chứ, sau đó cả nhà vui mừng là được rồi. 

Thế nhưng chạy rất xa rồi, ngài vẫn chưa có dấu hiệu muốn tỉnh. Vì thế chỉ có thể thả chậm tốc độ, nếu không đến bệnh viện liền bị phát hiện rồi.

Mạc Thanh Yên nói thật nhiều, chính là muốn để Lệ Đình Tuyệt thấy phiền, có thể bị phiền đến tỉnh lại. Thế nhưng như thế nào lâu như vậy đều chưa đến bệnh viện, rõ ràng cách không quá xa. Nhìn qua đồng hồ, 12 km một giờ. 

Trợ lý Nguyên, anh chạy mau chút đi, Lệ Đình Tuyệt dường như sắp chịu không nổi rồi.Nguyên Thành bị phát hiện, chỉ có thể giẫm chân ga, tăng tốc độ.

Mạc Thanh Yên vẫn luôn giục hắn "Nhanh lên chút nữa, có thể nhanh thêm chút nữa."

Cô gái nhỏ lo lắng, Lệ Đình Tuyệt hoàn toàn nghe ra, chiêu này hữu dụng. Ý cười nơi khóe miệng càng sâu, lần sau nhìn cô còn dám cùng thằng đàn ông khác gặp mặt hay không.

Rốt cuộc đến khoa cấp cứu của bệnh viện rồi, Lệ Đình Tuyệt bị một nhóm bác sĩ y tá đẩy lên phòng cấp cứu. Trong nháy mắt cửa đóng lại, Trong lòng Mạc Thanh Yên càng cảm thấy lạc lõng. 

Quá trình chờ đợi kết quả này, thật sự rất gian nan.

Nguyên Thành nhìn cô đi qua đi lại, có chút không đành lòng.

Mạc tiểu thư, ngồi nghỉ một chút đi.

Mà trong phòng cấp cứu mới đóng lại, bác sĩ và y tá vừa muốn tiến hành cấp cứu, Lệ Đình Tuyệt lại chậm chậm ngồi dậy. Nâng tay lau sốt cà chua ngay khóe miệng, con ngươi tà khí lóe ra một tia sáng.

Mọi người, không cần vội, giúp tôi gọi Ngôn Ngọc đến. Hơn nữa việc tôi không bị thương, không thể nói với người ngoài cửa.

Nghe thấy tên của Ngôn Ngọc, bác sĩ thường trực liên tiếp gật đầu. Bởi vì khí thế của người đàn ông này quá mạnh, khiến bọn họ nhìn qua đều có chút sợ hãi. 

Được, Tiểu Dương, đi gọi bác sĩ Ngôn lại đây.

Chương 147: Người nào đó cũng bị tính kế rồi

Editor: Waveliterature Vietnam

Chỉ một lúc, Ngôn Ngọc đến, nhìn thấy Mạc Thanh Yên vẻ nhặt tái nhợt ngồi ở cửa, Nguyên Thành không ngừng nháy mắt với hắn. Hắn đại khái đã đoán được một chút, nhất định là đang cái quỷ gì đó?

Hắn vào phòng cấp cứu, đưa mắt nhìn người đàn ông tuấn tú trên giường bệnh, bình an vô sự ngồi trên đó.

Tuyệt, cậu là đang diễn kịch đó à?

Lúc nói lời này, hắn đã bảo y tá ra ngoài, xác định không có người ngoài mới hỏi.

Lệ Đình Tuyệt đưa tay lên chỉ vào tim, "tôi làm cho cô ấy giận rồi, cô ấy về sau sẽ không để ý tôi nữa, trong tim thật không thoải mái."

Ngôn Ngọc nhướng mày, "thấy chưa, đừng có tức giận đến sinh bệnh thật đấy."

Vừa dứt lời định đưa tay ta kiểm tra cho hắn thì hắn lại đẩy bàn tay anh ra.

Cậu nghĩ xem tôi bị xe đụng thì có bệnh gì được? Tôi chỉ muốn làm cô ấy không giận, nguyện chăm sóc, quan tâm tôi.

Ngôn Ngọc biết người này là đang trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng không ngờ hắn lại dùng đến chiêu này. Có điều con người hắn làm việc gì cũng không có nguyên tắc.

Cậu muốn đến mức độ nào?

Ngôn Ngọc nhìn tên nam nhân yêu nghiệt trước mặt, tuy lúc này đang nằm trên giường bệnh, nhưng nhìn rất giống một tên vô lại.

Lệ Đình Tuyệt đưa tay lên sờ sờ cằm, nghĩ cách nào đó làm cho nha đầu kia càng lo lắng càng tốt.

Ngay sau đó hắn đảo mắt, nhếch môi cười, nhìn người đối diện.

Cậu hiểu ý tôi mà, vấn đề này phải hỏi cậu làm sao để thành bệnh nhân rồi.

Ngôn Ngọc hiểu ý, quay người đi ra khỏi phòng cấp cứu, Mạc Thanh Yên vội vàng chạy tới, "Bác sĩ Ngôn, anh ấy thế nào rồi?"Đáy mắt đều ngấn lệ, đợi chờ thời gian qua đi, cô nghĩ đến tất cả các trường hợp xấu nhất có thể, cho nên thời khắc này, cô đã chuẩn bị tốt tâm lý, dù kết quả có như thế nào, cô cũng nguyện ý gánh vác.

Bởi vì chuyện người đàn ông kia bị thương, làm cho cô ý thức được rằng, cô đối với hắn đac không đơn giản là kẻ thù rồi, mà giống như đã vượt qua mức bạn bè rồi.

Cô rất đau lòng, cũng rất sốt ruột.

Ngôn Ngọc nhìn thấy tiểu cô nương bị dọa đến cái dạng này có chút không đành lòng, nhưng cái tên kia khẳng định không đạt được mục đích thề sẽ không bỏ qua.

Tình hình không được tốt lắm, mọi người đến phòng bệnh đợi đi, anh ta vẫn đang làm kiểm tra, nhưng tám mươi phần trăm có thể…..

Anh còn chưa nói kết quả, bởi vì vẫn chưa nghĩ ra nên nói như thế nào.

Thế nào, anh ấy chết rồi sao?

Mạc Thanh Yên căng thẳng nắm lấy tay anh, nước mắt liên tục chảy xuống, thân thể run rẩy không ngừng.

Đều tại tôi, đều tại tôi, nếu không phải tôi tức giận lái xe đi, thì cũng sẽ không đâm chết anh ấy.Cô tự tránh mình, chìm đắm trong bi thương, càng khóc càng to.

Không phải, anh ta sao có thể nỡ chết được.

Vì nha đầu kia, hắn chết rồi cũng có thể đại náo địa phủ, sau đó sống quay trở lại.

Mạc Thanh Yên hai mắt sáng ngời nhìn lên. Ngôn Ngọc nhìn vào đôi mắt trong veo kia, bên trong không hề có tạp chất nào, sạch sẽ như một đứa trẻ. Chính là bọn họ đáng chết muốn lừa gạt cô, vì thế sau khi đã suy nghĩ kĩ, anh quyết định nói đến trọng điểm, làm cho tên kia cũng chịu chút đau khổ.

Anh ta chỉ bị va chạm đến nội tạng, hai chân mất đi cảm giác.

Làm cho yên kia trên giường bệnh nhất định khó chịu đến chết, cũng coi như là giúp cô gái kia báo thì.

Mạc Thanh Yên mấp máy môi, vẫn bị làm cho kinh hãi, "anh ấy bị liệt rồi?"

Trời ạ!! Một người đàn ông có khí chất như vậy, rõ ràng có thân phận lớn mạnh như vậy, nếu như việc anh ấy không thể đi lại được nữa lộ ra ngoài, nhất định là một chấn động lớn. Trong một thời gian không thể chấp nhận được, ngông ngừng cảm thấy áy náy, cô càng vì anh ta mà cảm thấy buồn sầu.

Nhìn bộ dạng cô càng thêm đau khổ, Ngôn Ngọc không nán lại lâu nữa, bằng không sẽ càng cảm thấy tội lỗi, anh nhanh chóng xoay người đi vào phòng cấp cứu.

Lệ Đình Tuyệt lười biếng dựa vào thành giường, lộ ra vẻ thản nhiên tự đắc.

Ngôn Ngọc lắc đầu liên tục, "Nha đầu kia khóc rất đau lòng."

Nghe thấy vậy Lệ Đình Tuyệt lại cười, điều đó chứng tỏ nha đầu kia đang để ý hắn.

Cậu nói bệnh tình của tôi như thế nào?

Nghĩ một lát sẽ phải hóa trang, nói không chừng tối nay có thể tốt đẹp trở lại.

Chương 148: Tôi sẽ làm đôi chân của anh

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt suy nghĩ rất nhiều, sau đó mới hoàn hồn, khóe miệng lộ rõ một nụ cười.

Cậu rốt cuộc đã nói cái gì?

Ngôn Ngọc lùi lại hai bước, đề phòng lát nữa muốn chạy cũng không có cơ hội.

Chính là nói cậu tàn phế rồi.

Nụ cười trên mặt của người đàn ông nào đó nhạt dần, đôi mắt lạnh lùng lướt qua mặt Ngôn Ngọc, mang theo một cơn phong đao, tựa như muốn đem anh ta ra băm thành trăm mảnh mới hả dạ.

Ngôn Ngọc có chút căng thẳng, dù sao hai người cũng là anh em tốt, hiểu biết lẫn nhau, cho nên anh cố nặn ra một nụ cười.

Như vậy, cô ấy nhất định sẽ chăm sóc cậu cả đời.

Đây không phải là điều anh ta muốn sao? Anh ta chỉ nói nghiêm trọng một chút, như vậy cũng có nghiêm trọng nhiều hơn đâu.

phách….

Một chiếc gối đầu bay đến trước mặt, Ngôn Ngọc một tay giữ lại.

Nhìn người đàn ông giống như bị tuyết bao phủ kia, bình thản nói: "Hay là tôi đi nói với cô ấy là chẩn đoán bệnh sai rồi?"

Lệ Đình Tuyệt nheo mắt lại, muốn hắn giả trang bại liệt, tiểu tử này là đang cố ý chỉnh anh sao? bây giờ lại nói chẩn đoán sai bệnh, vậy nha đầu thông minh kia nhất định sẽ phát hiện ra ngay.

Thấy hắn không có ý kiến gì, Ngôn Ngọc xoay người, chuẩn bị ra ngoài thông báo lại lần nữa.

Đứng lại.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, anh chỉ có thể quay người lại, cười nói.
Nghĩ thông suốt rồi à, Chủ ý này của tôi có phải rất tốt hay không?

Lệ Đình Tuyệt nhếch môi cười, "Xem kết quả rồi hẵng nói, bằng không, sau này tôi sẽ không tài trợ cho phòng thí nghiệm của cậu nữa."

Ngôn Ngọc hít một luồng khí lạnh, anh sao lại quên mất người này có thể tuyệt tình với cả anh em thân thiết. Vì lương tâm, mà làm cho bản thân khó chịu, thật không đáng.

Phòng thí nghiệm là cả sinh mệnh của anh, nếu không có việc gì anh đều ở đó, tất cả các thiết bị đều là do Lệ Đình Tuyệt đầu tư.

Ách…..

Anh cất bước đến gần. "Tôi chỉ nói cậu tạm thời mất đi tri giác, chỉ cần lúc nào cậu không muốn giả trang nữa đều có thể hồi phục ngay."

Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu, "Lấy bộ quần áo bệnh nhân đến đây."

Nếu đã diễn thì phải diễn cho thật giống, không phải chỉ là nằm bất động thôi sao, hắn không tin là không thể diễn được. Ngẫm lại một chút hắn thấy chủ ý này cũng không tối, chỉ là tối nay không làm được việc hắn muốn làm, cảm thấy có chút tức giận.

Nhưng ngày tháng vẫn còn dài, hẳn phải tính toán thật kĩ, vì vậy đành phải nhịn.
Nghĩ lại thì cũng không sai, không cử động được, vậy nha đầu kia chẳng phải là sẽ luôn chăm sóc hắn, sau đó có thể ngày ngày gặp cô.

Lệ Đình Tuyệt được hộ tá chuyển vào phòng bệnh vip, Mạc Thanh Yên nhìn thấy hắn đi vào, đưa tay lên lau nước mắt, chạy đến, nắm lấy tay hắn.

Lệ Đình Tuyệt, anh sao rồi?

Người đàn ông nằm trên giường bệnh từ từ mở mắt, Từ từ nhìn vào mắt những người trong phòng bệnh, chính là hy vọng bọn họ đi ra ngoài hết.

Ngôn Ngọc đương nhiên nhìn ra được, vì thế nói với bác sĩ, hộ tá. 

Chúng ta đi thôi, Nguyên Thành, đi theo tôi lấy thuốc.

Phòng bệnh chỉ còn lại hai người, khả năng diễn xuất của hắn càng được nâng lên.

Chân của tôi, sao lại không cảm nhận được sự tồn tại của chúng nữa?

Thanh âm khàn khàn, còn mang theo vài kia bi thương. Nghe thấy vậy mắt Mạc Thanh Yên lại đỏ hoe, đem mặt vùi vào trong tay của hắn.

Phải làm sao đây? Nếu như hắn biết bản thân không thể đi lại được nữa, hắn nhất định sẽ rất đau khổ. Vì vậy cô không thể nói cho hắn biết, phải gạt hắn mới được.

Lệ Đình Tuyệt, thật xin lỗi, là tôi đụng trúng anh, nhưng mà anh yên tâm, chân không làm sao cả, qua vài ngày sẽ ổn thôi. Về sau tôi sẽ chăm sóc anh, tôi sẽ là đôi chân của anh, anh muốn cái gì tôi sẽ lấy cho anh.

Nói đến đây, giọng cô nghẹn lại. Cô đã hủy hoại cả đời của người ta, hơn nữa lại là một người hoàn mỹ, cô là phạm phải đại tội rồi.

Mà người đàn ông mười phân vẹn nguyên kia ho nhẹ vài tiếng.

Cô xác định là sẽ chăm sóc tôi đến khi tôi khỏe lại?

Cuối cùng cũng đạt được mục đích, hiện tại cô không thể nào không quan tâm đến hắn.

Chương 149: Hắn cũng quá tự tin rồi

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên liên tục gật đầu,: Anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc anh, tiền viện phí tôi cũng sẽ chịu trách nghiệm."

Hại người ta cả đời, cô cũng không thể một mình vui vẻ sống được. vì vậy vừa khóc vừa quay lại nói, mắt đầy quyết tâm.

Lệ Đình Tuyệt bị những lời nói này của cô làm cho ấm áp. đưa tay lên lau nước mắt cho cô.

Không được khóc, xấu lắm.

Mạc Thanh Yên trừng mắt, khịt mũi, có chút ngượng ngùng. Bởi vì cô cũng biết, bộ dạng khóc của chính mình rất xấu, nhưng mà cứ nghĩ đến chân của anh ta cô liền không nhịn được.

Ưm, tôi không khóc, bởi vì tôi tin, anh nhất định có thể đi trở lại.

Trong mắt Lệ Đình Tuyệt đều là bóng hình của cô, cuối cùng cũng có thể ở cùng cô như này. Ít nhất hiện tại cô sẽ ngoan ngoãn, làm cho hắn vô cùng thích thú hưởng thụ.

Mạc Thanh Yên bị cặp mắt thâm thúy không đáy kia nhìn đến không chịu nổi, cuối cùng hỏi hắn.

Anh có muốn uống nước không?

Anh đã đói bụng chưa?

Có phải anh rất chán không, muốn xem TV hay không.

Nhìn cái miệng nhỏ của cô hợp mở không ngừng, một mực tìm việc gì đó làm. Mà sắc mặt của hắn càng ngày càng trầm, tay cô luôn muốn giãy ra khỏi tay hắn.

Vì thế lạnh lùng nói: "Muốn đi tiểu."

a?
Mạc Thanh Yên ngơ mặt, cô hình như đã quên mất việc này, anh ta là một nam nhân, hiện đại đi lại không thuận tiện, nhất định phải đi tiểu tiện đại điện các thứ, cô lại là một nữ nhân, làm sao mà giúp hắn?

Trên mặt hiện rõ một câu hỏi khó, cái miệng nhỏ nhắn ngập ngừng hồi lâu mới nói.

Em đi gọi trợ lý Nguyên.

Cô đứng lên, nhưng cái bàn tay kia lại không buông khỏi cô. Cô chỉ có thể vỗ nhẹ vào tay hắn, "Anh buông ra đi, tôi sẽ bảo anh ta đến giúp anh."

Lông mày Lệ Đình Tuyệt ngày càng nhíu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ngày càng đỏ, bổ dạng chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Không phải em nói sẽ làm đôi chân của tôi sao? Việc này còn muốn gọi Nguyên Thành đến làm? Tôi chưa từng nghĩ sẽ để một nam nhân đến giúp, tôi sợ hắn sẽ tự ti.

Thế này cũng quá tự tin rồi?

Mạc Thanh Yên Mặt đỏ như máu, hắn không một lúc nào không nhắc nhở cô, hắn ở đây rất to, rất uy phong.

ách….
Rốt cuộc mình đang nghĩ cái gì vậy? a, điên mất thôi.

Mạc Thanh Yên thật muốn tìm cái hố nào đó để chui xuống, bởi vì suy nghĩ của cô không trong sáng, nghĩ đến anh ta.... Khụ khụ khụ.

Vậy phải làm sao bây giờ?

Lệ Đình Tuyệt nhìn cô không thể nhịn được nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn đó đỏ lên, rất đáng yêu, thật là làm cho người ta thích.

Lấy bô tiểu lại, sau đó giúp tôi lôi ra, tiểu xong lại nhét vào.

Hắn trần thuật một cách đơn giản và thô lỗ, hoàn toàn không nghĩ gì đến cảm giác của một cô gái sau khi nghe xong.

Mạc Thanh Yên đảo mắt, có vẻ như sau này những việc như vậy còn rất nhiều. Nếu như hôm nay cô không làm được, vậy thì những lời cô nói với anh ta chỉ là lời nói suông, không thực tế.

Nghĩ đến chính mình nói không giữ lời, chính là có chút áy náy, hơn nữa càng ngày càng cảm thấy có lỗi.

Cô than nhẹ một hơi, khom người, lấy ra dưới giường một chiếc bô tiểu. Hai mắt mở to, thì ra cái nam nhân dùng và cái nữ nhân dùng không giống nhau, lúc sinh con cô cũng đã dùng qua, nhưng không phải cái hình dáng như vậy.

Đôi tay bé nhỏ của cô hơi run, hít thở thật sâu, chuẩn bị tâm lý thật kĩ.

Cô mở chăn ra, nhìn thấy hắn đang mặc bộ quần áo bệnh nhân, nhìn một lượt từ trên xuống dưới, vậy mà lại thất đẹp, người đàn ông này đúng là móc treo quần áo, ngay cả mặc quần áo bệnh nhân cũng có thể trở thành người mẫu.

Còn Lệ Đình Tuyệt nhìn thật kĩ dáng vẻ của cô, nụ cười ngày càng hiện rõ, cảm thấy cũng không chịu thiệt lắm, Ngôn Ngọc coi như là tính toán đúng rồi.

Nhanh lên, không nhịn được nữa rồi.

Mạc Thanh Yên nắm chặt bô tiểu, bàn tay nhỏ bé hướng đến đai quần hắn, lúc chạm vào thắt lưng hắn, cảm thấy nhiệt độ ấm áp của cơ thể, liền bị doạ đến nức lập tức rút tay lại. Cô căng thẳng đến mức toát mồ hôi lạnh, chăm sóc người bệnh thật không phải chuyện dễ dàng.

Chương 150: Đứa trẻ là của Lệ Đình Tuyệt

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt nhìn trên trán cô lớp lớp mồ hôi, ngay cả trong mắt đều là ý cười. Trêu đùa cô rất thú vị. Ít nhất nhìn thấy cô căng thẳng như vậy, hắn bị liệt như vậy cũng đáng.

Vì thế tay nắm lại, đưa lên miệng ho nhẹ một tiếng, đưa mắt xuống, lãnh đạm nói.

Không cần nữa.

A?

Cái cô gái đang căng thẳng kia khi nghe thấy lời này, lại càng căng thẳng. 

Lệ Đình Tuyệt, anh không thể nhịn mãi được, sẽ bị bệnh mất. Tôi không sao,làm vài lần là quen thôi.

Đột nhiên cảm thấy vì anh ta có chút khổ sở, một người đàn ông như vậy, bị đống nước tiểu làm cho bứt rứt….

Cô nén không được nhìn hai chân anh ta vài cái, trong lòng lặng lẽ cầu nguyện.

Mọi người nhất định phải phấn chấn lên, để anh ta có thể đi đứng trở lại. 

Mà Lệ Đình Tuyệt cười không đứng đắn, "Yên tâm, cô yên tâm, hạnh phúc nửa đời còn lại của cô tôi nhất định sẽ cho được."

Câu này mập mờ ám chỉ, anh ta phương diện kia rất tốt, cô không cần lo lắng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên biến từ hồng trang trắng, tên đàn ông này, liệu có thể chân chính một chút không? Cô buông bô tiểu xuống, đắp chăn lên cho anh ta, bĩu môi đi ra ngoài.

Còn Lệ Đình Tuyệt rốt cuộc không thể nhịn nữa, cúi cầu cười ra tiếng.Nhìn bộ dạng cứng nhắc của cô, cảm thấy cô gái này thật sự rất đáng yêu. Không có kinh nghiệm cũng tốt, có thể để anh ta bắt nạt, còn cô sẽ chỉ ngượng ngùng, mà không biết cách phản bác lại.

Lưu Nguyệt Nguyệt mời Mạc Thanh Tuyết gặp mặt, nhìn thấy Mạc Thanh Tuyết gầy đi, lại còn rất tiều tụy.

Cô ngồi đối diện Lưu Nguyệt Nguyệt, tháo kính râm ra.

Tìm tôi có chuyện gì?

Trong nửa tháng này, cô rất ít khi ra khỏi cửa. Chuyện xảy ra trong yến tiệc sinh nhật ngày đó làm cô mất hết thể diện, cũng không tiện gặp mặt người khác. Hơn nữa đêm đó còn bị giam ở trại tạm giam khiếm cô đêm đêm đều gặp ác mộng.

Cô rất sợ, sợ đến những nơi như như vậy. Có thể là do làm quá nhiều việc trái với lương tâm, nên sợ không ngủ nổi.

Cô uống một ngụm cà phê, đôi mắt quầng thâm rất dày, cả người không còn sức sống.

Lưu Nguyệt Nguyệt đã từ từ vượt qua được cái chết của Khởi Vi, điều cô nghĩ đến bây giờ chính là báo thù, vì vậy mới tìm Mạc Thanh Tuyết nói chuyện, bàn xem có kế hoạch nào tốt.Không nghĩ đến nhìn thấy bộ dạng này của cô ta. thế nhưng cũng có chút quen mắt.

Cô có phải có thai rồi không?

Lời này vừa nói ra, Mạc Thanh Tuyết liền thay đổi sắc mặt, tháng này hình như chưa thấy kinh nguyệt, cô vốn tưởng rằng là bị đến chậm. Cô chợt tỉnh ra, có chút luống cuống.

Lưu Nguyệt Nguyệt cầm tay cô, " Tiểu Tuyết, tôi nghĩ đứa bé này nhất định là của Lệ Đình Tuyệt đúng không?"

Trên mặt cô nở một nụ cười âm trầm sâu sắc, bởi vì cô từng điều tra qua, Lệ Đình Tuyệt gần đây rất gần gũi với Mạc Thanh Yên. Nếu như phát sinh ra chuyện này, Mạc Thanh Yên nhất định sẽ chịu đả kích rất lớn.

Đến lúc đó, cô mới ra tay, làm cho cô ta còn khổ sở hơn cả chết.

Còn ánh mắt của Mạc Thanh Tuyết có chút đờ đẫn, đây quả thực là một cách hay, chỉ cần cô tìm cách cùng Lệ Đình Tuyệt xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Như vậy một tháng sau, là có thể giả vờ mang thai, như vậy Lệ Đình Tuyệt không phải là của cô rồi sao.

Nghĩ đến đây, cô nở một nụ cười, cười hết sức vui vẻ. Bởi vì gần đây cô luôn luôn đau khổ, chính là bởi vì Lệ Đình Tuyệt không hề để ý đến cô.

Bây giờ cuối cùng cũng có cách làm cho anh ta quay lại bên cô rồi.

Nguyệt Nguyệt, đứa bé trong bụng ta đương nhiên là của Lệ Đình Tuyệt, lúc trước chúng tôi thiếu chút nữa thì đã kết hôn. Mà lúc trước, tôi đã sớm đem bản thân cho anh ấy rồi.

Chỉ có mình cô biết, Lệ Đình Tuyệt đến tay cũng chưa chạm đến cô, càng không nói đến là ngủ cùng. Đây cũng là điều cô hận nhất, đau khổ nhất.

Nhưng mà, Tuyệt, anh hãy đợi đấy. Chỉ có tôi mới xứng với anh, chỉ có tôi mới là sự lựa chọn hoàn hảo nhất của anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau