LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Xinh đẹp, thật sự rất xinh đẹp

Editor: Waveliterature Vietnam

Nghe thấy lời của Lệ Đình Tuyệt, cô càng tức giận muốn chết, cô vẫn chưa nghĩ qua muốn gặp gỡ người nhà của hắn. Mà giữa hai người bọn họ căn bản là không có chuyện gì, tối qua, tối qua….

Nghĩ đến đây, cô cũng không biết nên giải thích thế nào.

Chỉ cần gặp phải người đàn ông này, cô liền trở nên không giống chính mình rồi.

Ai.

Vươn tay lấy quần áo, thế nhưng phát hiện nó đã bị rách thành nhiều mảnh rồi, không nhịn được bĩu môi.

Lệ Đình Tuyệt, anh xem xem quần áo của tôi.

Mà Lệ Đình Tuyệt bước xuống giường như chỗ không người, đường cong da thịt hấp dẫn của đàn ông bạo lộ không chút nghi ngờ. Điểm trí mạng nhất là đặc trưng của đàn ông buổi sáng, khiến Mạc Thành Yên giật mình há miệng.

Mắt mở lớn, trong đầu lóe lên chuyện tối qua, còn tốt cô kêu dừng đúng lúc, nếu không, nếu không bản thân làm sao chịu đựng nổi.

Lệ Đình Tuyệt lấy một cái áo ngủ màu đen bằng tơ tằm kế bên khoác lên người, phát hiện cô vẫn nhìn hắn, vì thế cười nhẹ.

Thích như vậy, vì sao tối qua muốn từ chối?

Bên dưới đầu tóc lộn xộn là khuôn mặt tuấn tú yêu nghiệt, Mạc Thanh Yên liền vội dời tầm mắt.

Ai thích chứ, anh thật đúng là tự luyến. Có điều, cũng không thế nào, quá nhỏ rồi.

Khẩu thị tâm phi nói xong, sau đó nhìn thấy sắc mặt hắn ta trầm xuống, dường như tức giận rồi. Cô mau chóng ôm lấy chăn quấn chặt chính mình, nhịn không được nở nụ cười.

Người đàn ông sắc mặt vốn không tốt, sau khi nhìn thấy nụ cười của cô, khí sắc dần dần tốt trở lại, con mắt cũng càng phát ra ánh sáng. Hắn hy vọng cô luôn vui vẻ như vậy, nét mặt tươi cười đều thuộc về cô. Bên trong có quần áo của em, chính mình tự chọn.

Sau đó liền đi vào buồng tắm, thanh âm so với bất cứ thời điểm nào trong quá khứ đều dịu dàng hơn bao giờ hết, khiến Mạc Thanh Yên đều cảm thấy có chút thất vọng, tưởng hắn ta tức giận sẽ đến trừng trị cô.

Nửa giờ sau, hai người mới đi ra khỏi phòng, Mạc Thanh Yên chọn bộ váy liền áo thay đổi màu từ tím thành màu phấn, đôi giày cao gót 5 cm, lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn.

Lệ Đình Tuyệt mặc một thân âu phục màu đen, thân cao chân dài đi phía sau cô. Nhìn thấy dáng người yểu điệu của cô, liền với tay ôm lấy người trong lòng.

Tiểu Yên, bà nội rất thích em, tôi không muốn để bà thất vọng.

Thật ra hắn cũng có ý nghĩ riêng, để bà nội nhận định cô, cũng để Mạc Thanh Yên bất đắc dĩ phải diễn vai bạn gái của hắn, hắn chính là muốn cùng cô kéo lên quan hệ.

Mạc Thanh Yên chuyển mắt, có chút không tình nguyện.

Cơ thể bà nội tôi không tốt, không thể chịu nổi kích thích. Hắn bổ sung thêm. 
Mạc Thanh Yên cắn môi, cũng không thể bất chấp sức khỏe bà nội người ta, mà đều nhìn thấy dáng vẻ đó của bọn họ rồi, nếu như cô phủ nhận, có phải sẽ bị cho rằng là loại phụ nữ không đoan chính kia không.

Ai, ngẫm lại từng hình ảnh ban nãy, thật là không có cách nào giải thích.

Hai người tới nhà ăn, Lệ Đình Tuyệt ấn Mạc Thanh Yên ngồi xuống vị trí kế bên bà nội.

Bà nội, hôm nay thế nào đến đây sớm vậy?

Con không đi thăm ta, ta liền đến nhìn con.

Lệ lão thái thái một mực nhìn Mạc Thanh Yên, gương mặt nhỏ nhắn tròn trịa, mắt to, sống mũi cao. Bộ dạng không tồi, tướng mạo có phúc. Ánh mắt nhìn xuống eo, quá gầy rồi, phải tẩm bổ, nếu không làm sao sinh chắt cho bà được.

Lệ lão thái thái nghĩ đến Uông Lạc Lạc, cũng rất thích con bé kia, nhưng mà Tuyệt không thích, cũng khó trách. Có một cô gái xinh đẹp như vậy, tim đều bị giữ lại ở đây rồi.

Mạc Thanh Yên đỏ mặt chào hỏi bà "Chào bà nội!"

Lệ Đình Tuyệt ngồi đối diện với cô, nhìn thấy dáng vẻ này của cô, hé miệng cười. 

Bà nội, bà cứ chăm chăm nhìn cô ấy như thế, cô ấy sau này đều không dám đến nữa rồi.

Lệ lão thái thái cười thu hồi tầm mắt "Biết rồi, bà nội không phải là thích con bé sao, mới nhìn nó như vậy. Có điều, con bé gọi là gì thế?"

Bà kêu cô ấy Tiểu Yên là được rồi.

Lệ Đình Tuyệt tao nhã dùng bữa sáng, sau đó đáp lại bà một câu.

Mạc Thanh Yên cũng dùng bữa sáng, bà không nhìn chăm chăm cô nữa, cô liền dễ chịu hơn nhiều. Thật ra không phải là cô thẹn thùng, mà là vì một màn xấu hổ trong phòng kia, mới có thể xuất hiện dáng vẻ này.

Chương 142: Không phải cô không cưới

Editor: Waveliterature Vietnam

Tiểu Yên, sau này không được gọi ta là lão phu nhân, gọi là bà nội, có nghe không?

Sau đó nói với người làm phía sau: "Mang canh lên."

Lão thái thái đặt canh trước mặt Mạc Thanh Yên "Bà nội không biết con ở đây, chỉ có canh gà nhân sâm, mau uống đi."

Mạc Thanh Yên nhìn mắt Lệ Đình Tuyệt, hắn ta chỉ ăn bữa sáng của mình, cũng không có ý giúp cô. Cho nên cô lại không thể từ chối ý tốt của bà, vì thể cầm lấy muỗng húp canh.

Lão thái thái nhìn thấy cô bé khôn ngoan như vậy, lại càng thêm yêu thích.

Tuyệt, chiều nay bà cho người đi mua lộc tiên cho con bồi bổ thân thể.

Phốc...

Mạc Thanh Yêu phun ra một ngụm nước canh, sau đó mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Cô nhanh chóng cúi đầu, dùng tay bấm đùi mình, mới cười liếc một cái.

Lệ Đình Tuyệt đã nhìn ra, cô bé này đã nhịn cười đến nội thương rồi. Vì thế lạnh lùng nói: "Bà nội, con không cần đâu."

Lệ lão thái thái tao nhã uống một ngụm cà phê, nghe thấy lời của hắn, liền đặt cái tách xuống.

Tuyệt, con còn trẻ, biết con huyết khí phương cương, không biết tiết chế, bà nội cũng là người từng trải, cho nên nghe lời bà nhất định phải bồi bổ, nếu không sẽ có hại cho thân thể.

Mạc Thanh Yên không ổn rồi, lại tiếp tục ngốc, không phải cười chết, mà là muốn nhịn cười mà chết. Vì thế giả vờ nhìn xuống đồng hồ "A, con sắp muộn giờ rồi."

Sau đó đứng lên, cười ngọt ngào với Lệ lão thái thái "Lệ…. bà nội, con đi trước đây."

Được rồi, ngoan, đi đi.

Cô nhanh chóng xoay người, bước nhanh ra khỏi phòng, sau đó giống như chạy trốn ra khỏi nhà hắn. Ra đến cổng, cô vỗ ngực mình, thở ra một hơi thư thái.Má ơi, dọa chết mình rồi.

Có điều nghĩ lại bà nội hắn cũng rất thú vị, quan tâm hắn như vậy, hắn nên rất hạnh phúc mới phải!

Sau đó, cất bước về phía trước, thế nhưng tay lại bị giữ lại.

Tôi tiễn em.

Nhìn thấy hắn dắt tay mình, Mạc Thanh Yên mau chóng hất đi.

Không cần diễn nữa, bà nội anh không có đây. Xe tôi đỗ ở đây, tôi tự lái xe đến công ty.

Vì thế mặc kệ hắn, dứt khoát đi về phía xe mình.

Trong con ngươi tà khí của Lệ Đình Tuyệt đều là ý cười, đây là một khởi đầu tốt. Hắn biết cô bé đó thích hắn, điều này đã đủ rồi. Tất cả giao cho hắn thu phục, đời này không phải cô thì không cưới.

Lúc Mạc Thanh Yên sắp đến công ty, điện thoại vang lên. Cô bắt lấy nhìn qua, là số lạ, suy nghĩ một chút, không biết sẽ là ai. Alo?

Yên Tiêu Vân Tán, tôi là Mộc tiên sinh. Tối nay có rảnh không? Cùng đi ăn tối đi.

Xe của Mạc Thanh Yên thình lình nghiêng về một hướng, bởi vì quá kích động, tay đều không nghe mình điều khiển rồi. Mắt thấy sắp đâm vào thanh chắn trên đường, mới dọa đến phải dời tầm mắt.

Là Yên Tiêu Vân Tán phải không?

Thanh âm nam streamer quen thuộc kia vang lên bên tai, tim cô đều mềm nhũn rồi. 

Đúng rồi, em là Yên Tiêu Vân Tán, Mộc tiên sinh, thật là không ngờ, anh sẽ cùng em gặp mặt. 

Cô ức chế sự vui mừng khôn xiết từ đáy lòng, bình tĩnh nói ra câu này. 

Vậy bảy giờ tối nay, gặp mặt ở nhà hàng Tường Vi.

Được, được.

Mạc Thanh Yên đáp ứng, mãi đến khi điện thoại tắt rồi, cô đều cảm thấy như đang nằm mơ. Cuối cùng lại nhéo bản thân một chút, đau đến lông mày đều nhăn lại, mới biết tất cả đều là sự thật.

A, thật tốt quá, phải đi gặp thần tượng rồi.

Dù sao trò chơi tuyệt địa cầu sinh cô chơi rất lâu rồi, rất thích. Bản thân cũng từng trải qua những khóa huấn luyện đó, vì thế càng có cảm giác tự thân trải nghiệm. Chỉ là kỹ thuật kém một chút, mới có thể sùng bái Mộc tiên sinh như vậy. 

Sau khi tan làm, cô liền đi đến nhà hàng Tường Vi. 

Lệ Đình Tuyệt cùng với khách hàng ăn cơm, vừa tiến vào nhà hàng, liền nhìn thấy Mạc Thanh Yên ngồi dựa vào vị trí cửa sổ, hai tay cô cầm bình nước, nhìn qua dáng vẻ dường như rất căng thẳng.

Chương 143: Tổng tài đại nhân lại ghen

Editor: Waveliterature Vietnam

Lệ Đình Tuyệt cảm thấy thật khéo, cô vậy mà cũng tới. Ý cười xuất hiện ngay khóe miệng. Sau đó nói với người đàn ông trung niên bên cạnh: " Trịnh tổng, mời ngài qua bên kia ngồi một chút, tôi gặp được người quen, đi qua chào hỏi một tiếng."

Người đàn ông trung niên cùng Nguyên Thành đi đến vị trí mà bọn họ đã định, Lệ Đình Tuyệt đi về phía bàn của Mạc Thanh Yên.

Thế nhưng lúc này, bên trong nhà hàng phát ra âm thanh kích động "Mộc Phong, thật sự là Mộc Phong."

Oa, anh ta so với trên tivi càng đẹp trai hơn.

Liền nhìn thấy một người đẹp trai trẻ tuổi ngồi xuống đối diện với Mạc Thanh Yên, gương mặt cô bé kia kích động đến sắp cười ra hoa rồi. 

Yên Tiêu Vân Tán, tôi là Mộc tiên sinh, chúng ta cuối cùng cũng gặp mặt rồi.

Mộc Phong cười như ánh mặt trời, sau đó vươn tay qua bắt tay với Mạc Thanh Yên, Mạc Thanh Yên mau chóng đưa tay qua.

Mộc tiên sinh, hóa ra anh chính là đại minh tinh sao? Oa, anh chơi game giỏi như vậy, là tay chơi chuyên nghiệp, thật không ngờ lại còn là Ảnh đế.

Thanh âm của cô quá kích động, hai người xã giao xong, liền có fan nữ bước tới xin chữ ký, Mộc Phong liền cùng những fan nữ này nói chuyện, cô một bộ dáng ngây ngốc nhìn anh ta.

Lê Đình Tuyệt bước chân dừng lại, sắc mặt trầm thấp dọa người, trong con ngươi đầy tà khí đều là hàn băng, thổi tới bên người Mạc Thanh Yên. Mà cô bé kia hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác vui sướng khi gặp mặt thần tượng, mới không chú ý đến người và sự tình bên cạnh.

Hắn xoay người trở về bàn của mình, thần sắc âm trầm. Trịnh tổng nhìn thấy biểu cảm này của hắn, nhìn qua thư ký bên người, thật không dễ mới hẹn được Lệ Đình Tuyệt gặp mặt, đừng thất bại mà.

Thư ký ngầm hiểu, mau chóng đưa thực đơn qua.Lệ tổng, ngài xem muốn ăn cái gì?

Lệ Đình Tuyệt quét mắt qua thực đơn, hôm nay hắn thế nhưng không có tâm trạng bàn việc hợp tác, vì thế lạnh nhạt nói.

Trịnh tổng, hôm nay tôi có chút chuyện, ngày mai lại cùng các người bàn chuyện hợp tác.

Trịnh tổng cũng không miễn cưỡng, nhưng lại sợ hắn không cùng mình hợp tác, vì thế đứng dậy.

Lệ tổng, ngày mai hy vọng ngài nhất định phải đến.

Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu "Nguyên Thành tiễn Trịnh tổng bọn họ."

Nguyên Thành cũng nhìn ra cảm xúc của tổng tài đại nhân không tốt, vì thế mang theo hai người rời khỏi.Lệ Đình Tuyệt nhìn về phía bên kia, cô bé kia kích động đều sắp nhìn không thấy đường đâu nữa rồi, không nhịn được liếc qua người đàn ông kia, gương mặt thư sinh, cũng không có gì để nhìn. 

Thế nhưng cô bé kia kích động đến mức trên gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn nổi lên từng vệt hồng, kết hợp với cái miệng nhỏ kia lại thập phần mê người. Môi hắn mân thành một đường, lạnh lùng khiến những người xung quanh đều không dám nhìn hắn nhiều một chút.

Mặc dù tại nhà hàng này có một đại minh tinh, thế nhưng nói đến đẹp trai, dường như Lệ Đình Tuyệt hấp dẫn hơn rất nhiều. Hắn ta không chỉ đẹp trai, mà vẻ tà khí còn khiến hắn thêm vài phần mị hoặc.

Cho nên những đứa con gái bên cạnh đều không nhịn được lén nhìn hắn, cuối cùng lại bị bộ dáng lạnh lùng của hắn dọa đến phải dời tầm mắt, có cảm giảm muốn xem, nhưng không dám xem chính diện.

Lúc này Nguyên Thành tiến lại, trong tay hắn cầm một cái quần lót tơ màu đen của phụ nữ. Vẻ mặt khó hiểu, tại sao tổng tài kêu hắn mua cái thứ này làm gì?

Đưa tôi...

Âm thanh lạnh lùng vang lên, Nguyên Thành mau chóng đưa cho hắn.

Lệ tổng, ngài đây là muốn...

Lời vẫn chưa hỏi xong, Lệ Đình Tuyệt đã cầm cái quần lót kia đi về hướng Mạc Thanh Yên. Nguyên Thành giật mình một chút, tổng tài đại nhân hóa ra là ghen rồi. Mạc tiểu thư cùng anh chàng đẹp trai cười cười nói nói ăn tối, dựa vào việc ngài ấy quan tâm Mạc tiểu thư như vậy, khẳng định mùi giấm rất chua rồi.

Hắn hơi cúi đầu, mặc dù không biết tổng tài đại nhân muốn làm gì, nhưng hắn có cảm giác Mạc tiểu thử thảm rồi. Nghĩ đến thứ trong tay của ngài, Mạc tiểu thư nhất định sẽ suốt đời khó quên, có thể cũng sẽ không bao giờ hẹn hò cùng người đàn ông khác rồi.

Nghĩ đến đây, không thể không cảm phục Mạc tiểu thư, dám để tổng tài đại nhân ghen tức đố kỵ, đúng là chưa thấy qua thủ đoạn của ngài ấy nha!

Chương 144: Cô chơi không lại hắn đâu

Editor: Waveliterature Vietnam

Tiểu Yên, em không nhớ anh sao? Mộc Phong hai mắt sáng ngời, mỉm cười nói.

Mạc Thanh Yên nghe thấy anh ấy nói như vậy, hai mắt mở to, vẻ mặt khó hiểu.

Đại thần, anh biết em sao?

Cô vốn chỉ muốn nói anh có thể mang em chơi game cùng không, thế nhưng vẫn chưa nói ra, anh ta liền nói biết cô.

Mộc Phong giơ tay qua yêu thương xoa đầu cô "Đứa ngốc, anh liền biết em quên anh rồi."

Cảm giác anh ấy thân mật như vậy, Mạc Thanh Yên hơi hơi chấn động một chút.

Tuy rằng rất sùng bái anh ta, nhưng lại không thích động tác thân mật của anh ta như vậy, cảm giác quá tùy ý rồi. Sắc mặc thay đổi, nụ cười cũng thu liễm lại.

Mộc Phong biết cô không vui, vì thế nhướn mày: "Lúc nhỏ, anh trai kế bên nhà em, lẽ nào em hoàn toàn quên anh ta rồi sao?"

Suy nghĩ của Mạc Thanh Yên quay về khoảng thời gian lúc nhỏ, anh trai kế bên nhà, đột nhiên hai mắt sáng ngời.

Anh Phong nuôi mèo?

Nghĩ đến lúc đó, một con mèo tiến vào phòng của cô, cô đặc biệt thích, sau đó anh Phong liền tìm đến nhà cô. Hai người sau đó thường cùng nhau chơi nuôi mèo, anh ấy trong quá khứ chính là thích sờ đầu cô như vậy.

Trên mặt cô lộ ra nụ cười "A, anh Phong, không ngờ lại là anh."

Hai người bắt đầu nhớ lại quá khứ, nói chuyện lại giống như hồi đó, cảm tình cũng theo đó thân thiết trở lại.

Lại không phát hiện, một bóng người xuất hiện. Hắn ngồi xuống bên cạnh Mạch Thanh Yên, lạnh lùng cười.
Không nghĩ tới, khéo như vậy?

Hắn tối qua đã muốn cảnh cáo cô, không được gặp mặt Mộc tiên sinh, thế nhưng cô không nghe, cái này cũng không thể trách hắn rồi.

Mộc Phong cười tươi "Vị này là?"

Mạc Thanh Yên trong khoảnh khắc nhìn thấy hắn sắc mặt liền thay đổi, từ đáy lòng âm trầm nghĩ "Như thế nào xui xẻo như vậy, làm sao mà gặp hắn rồi."

Có điều cô cũng không sợ hắn, gặp thần tượng là chuyện của cô, hơn nữa hiện tại biết anh ấy là anh Phong rồi, càng thêm cảm thấy đây là lẽ đương nhiên.

Không quen.

Cô giành nói trước, sau đó liếc ngang nhìn Lệ Đình Tuyệt. Bởi vì cô biết, người đàn ông này là cố ý đến tính sổ, cho nên nói không quen, hắn ta nhất định sẽ tức giận rời đi.

Lệ Đình Tuyệt giữ nụ cười nguy hiểm, lười biếng dựa vào ghế dựa sô pha.

Đối diện với Mộc Phong, trong con ngươi tà khí cũng thêm một tia mỉm cười.
Đồ vật trong tay hiện ra trước mắt hai người "Tôi là đến đưa Mạc tiểu thư cái này, lúc em đi sáng nay để quên lại."

Mạc Thanh Yên vừa nhìn, cái này giống hệt với cái cô mặc ngày hôm qua, bị dọa tới mức cái miệng nhỏ nhắn đều há ra. Nghĩ muốn một phen đoạt lấy, thế nhưng nhìn anh Phong phía đối diện cùng với ánh mắt của người bên cạnh.

Lại rút tay về, một cái tay khác dưới bàn ra sức nhéo đùi của hắn. Lệ Định Tuyệt bị đau, thế nhưng mặt lại không đổi sắc.

Không quen đúng không? Thật là tuyệt tình, tối qua nhiệt tình như vậy, bây giờ liền nói không quen biết. Mạc tiểu thư, em hỏi tôi việc vá màng, bạn tôi nói rồi có thể làm cho em, bởi vì là do tôi phá, tôi trả tiền cho em vá lại.

Tên đàn ông lòng dạ xấu xa nào đó, mặt không đỏ tim không đập nói xong. Toàn bộ mặc kệ người khác thế nào.

Mà mặt Mạc Thanh Yên từ hồng thành trắng, cái tên này nói những thứ này làm gì? Cô và hắn từng làm qua chuyện đó sao? Vá màng? Thật sự là thiệt thòi hắn nghĩ ra.

Khụ khụ…..

Mộc Phong cầm lấy ly nước uống một ngụm, lại bị lời hắn nói làm cho sặc, mau chóng cầm lấy khăn tay lau miệng.

Tiểu Yên, người này chính là bạn trai em sao?

Người đàn ông này bộ dáng giống như cười mà không cười, làm thế nào lại có cảm giác vị chua nồng nặc thế? Dường như, anh ta thích Tiểu Yên.

Không phải.

Mạc Thanh Yên bị chọc giận rồi, đứng dậy, hất ly nước qua.

Lê Đình Tuyệt, đồ khốn nạn anh, tôi nói qua những thứ này khi nào.

A, còn nói là không biết, cái này không phải là lộ rồi sao?

Chương 145: Lệ Đình Tuyệt, anh không thể chết

Editor: Waveliterature Vietnam

Cô gái nào đó trút giận xong rồi, ý thức được xúc động của bản thân, liền ưu nhã sửa soạn lại đầu tóc.

Anh Phong, hôm nay em còn có việc, lần sau lại gặp.

Sau đó xách túi, hoàn toàn không thấy ánh mắt của những người khác trong nhà hàng, bước đi thong dong tao nhã. 

Mà tên đàn ông yêu nghiệt nào đó, mặt đầy nước, tóc cũng ướt rồi. Giơ tay vuốt mặt một cái, trên gương mặt tuấn mỹ vô biên kia vẫn còn vương lại vết nước, tà khí cười, nhìn thẳng người đàn ông đối diện.

Mang theo hương vị khiêu khích và dáng vẻ vương tộc cao cao tại thượng, sau đó xoay người rời khỏi.

Mộc Phong dựa vào chính là gương mặt đẹp trai này, không nghĩ tới cô bé kia yêu đương rồi. Đáng tiếc hắn mới tìm thấy cô, có điều hắn mặc kệ cô với người đàn ông kia có quan hệ gì. Chuyện hắn thích cô không người nào có thể ngăn cản, cho dù cô kết hôn rồi, đều cản không được.

Nguyên Thành nhìn thấy việc mà tổng tài đại nhân làm, không nhịn được vỗ trán. Thật đúng là đủ độc, bất luận ai nghe qua lời nói thế này, đều không thể tiếp tục theo đuổi Mạc tiểu thư nữa.

Ai, vẫn là Mạc tiểu thư quá đơn thuần, làm thế nào đấu lại tổng tài yêu nghiệt được.

Nghĩ xong những chuyện này, hắn mới đứng dậy, cùng với tổng tài đại nhân rời khỏi nhà hàng.

Mạc Thanh Yên đến ga ra, ngồi trong xe sinh hờn dỗi, gương mặt nhỏ nhăn lại, đập tay vào vô lăng phía trước mắng.

Lệ Đình Tuyệt, cái tên đáng đánh này, sau này nhớ kỹ cho tôi, tôi cũng không thèm để ý anh nữa. 

Mà người đàn ông tuấn mỹ đang đứng trước cửa thang máy, thân ngọc đứng thẳng, trong mắt đều nhìn rõ cảnh tượng cô gái đang phát tiết trong xe. Biết hậu quả mà hắn gây ra, chính là cô bé kia lại không công bằng mà để ý hắn rồi.

Còn hơn cô cùng người đàn ông khác nói nói cười cười, hắn càng nguyện ý cô không để ý tới hắn hơn.

Nhưng là, hắn cũng không có đơn giản như vậy, cho dù cô không để ý tới hắn, hắn cũng có cách khiến cô để ý.

Nắm chặt sốt cà chua trong tay, lúc vừa mới rời khỏi nhà hàng lấy từ chỗ phục vụ. 
Sau đó vừa đi vừa gọi điện thoại "Nguyên Thành, đợi lát nữa bất luận anh nhìn thấy tình cảnh thế nào, đều nói tôi bị trọng thương, đưa đến bệnh viện nhân dân đứng đầu Lâm Thành. 

Bởi vì nơi đó có Ngôn Ngọc, anh ta có thể giúp hắn.

A?

Nguyên Thành vừa nghe máy, nghe thấy lời nói của tổng tài đại nhân, liền sợ hãi kêu một tiếng.

Lệ tổng, ngài bị thương rồi sao?

Lệ Đình Tuyệt: "...."

Dường như Nguyên Thành trong quá khứ không có ngốc như vậy, có điều hắn không có thời gian giải thích, cũng không muốn giải thích.

Làm theo là được.

Người đàn ông ngắt điện thoại, bước nhanh đến phía trước. Xe của Mạc Thanh Yên chạy nhanh, bởi vì tức giận, tăng ga cực nhanh. Sau đó nghe thấy một tiếng hét thảm, cô nghi hoặc quay đầu lại liền nhìn thấy có người ngã xuống.
Bị dọa đến mức một cước phanh xe lại. Sau khi ngừng lại, mau chóng vươn tay qua đầu nhìn, máu chảy ra khiến người khác nhìn thấy mà kinh. 

Nhất thời chân liền mềm nhũn, trong lòng chỉ có một ý nghĩ: "Mình đụng phải người rồi."

Sau đó mau chóng đẩy cửa xe. Nhìn thấy bánh xe phía sau có một người đàn ông, nhìn lại có chút quen mắt. Cô bước nhanh chạy qua "Tiên sinh"

Bàn tay nhỏ bé lắc lắc đầu của anh ta, lúc nhìn thấy là Lệ Đình Tuyệt, liền hét lên một tiếng.

Lệ Đình Tuyệt, anh mau tỉnh lại, anh ngàn vạn lần đừng chết, chết rồi tôi làm sao bây giờ?

Nếu như hắn chết rồi, người nhà hắn khẳng định sẽ không bỏ qua cho cô, vậy cô chỉ có khả năng ngồi tù rồi, nghĩ đến ba đứa nhỏ, cô tuyệt đối không thể ngồi tù. Vì thế lắc càng mạnh, đã sợ hãi đến bờ vực sụp đổ rồi.

Lệ Đình Tuyệt choáng váng đầu óc, cái cô bé này là muốn lắc chết hắn sao?

Thiếu chút nữa nhịn không được mắng ra miệng, có điều, mục đích của hắn vẫn chưa đạt tới, làm sao có thể dễ dàng lộ ra dấu vết được.

Lệ tổng…..

Nguyên Thành vọt lại, vẻ mặt kinh ngạc "Lệ tổng anh sao rồi?" Lại là một ảnh đế nữa được sinh ra.

Nhìn thấy máu dưới đất, cùng với máu trên khóe miệng của ngài. Hiểu rõ sự tình thế nào, tổng tài đại nhân lại muốn hãm hại Mạc tiểu thư rồi.

Ách….

Có điều cô gái có thể bị ngài ấy hãm hại thật đúng là không gặp nhiều lắm, Mạc tiểu thư tuyệt đối là người đầu tiên.

Tôi không biết.

Cô gái nhỏ sợ tới mức thân thể run rẩy không ngừng, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau