LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Ta cũng yêu ngươi!

Editor: Waveliterature Vietnam

A.....

Trên đầu Lưu Ngư xuất hiện dấu chấm hỏi thật lớn, nếu là cô, sẽ mừng muốn chết, nhiều thứ như vậy, đều là đồ xa xỉ, mắc tiền.

Mạc Thanh Yên để cặp xuống, ngồi xuống, nhìn thấy Lưu Ngư còn ở đó ngơ ngác.

Tiểu Ngư, kêu cô đem những thứ này bỏ vào thùng rác.

Nhưng, Mạc tổng, những thứ này đều rất mắc, nếu không cần để mọi người chia ra đi?

Lưu Ngư nhìn cô chớp chớp mắt, thể hiện suy nghĩ của cô ra. 

Mạc thanh Yên nghĩ lại, anh ta muốn tặng, vậy để cô ấy tặng người khác, xem anh ta sau này còn làm những thứ này nữa không

Được, mọi người chia đi.

Lưu Ngư chạy ra ngoài, sau đó cả đám con gái tiến lên trước, đồ đạc trên bàn, trong một lúc không còn gì.

Những cô gái đều ra đi trong mãn nguyện, còn cám ơn Mạc Thanh Yên, cuối cùng cô nhìn thấy còn bó hoa, thì cười.

Tiểu Ngư, đem bó hoa này cho cô lao công.

Tiểu Ngư chỉ có thể làm theo, ôm bó hoa, nói thì thầm.

Không biết ai xui xẻo vậy, quà tặng thì cho người ta hết, không theo đuổi được Mạc tổng, đau lòng quá.

Mạc Thanh Yên cầm 1 cây hoa hồng, chà đạp lên cánh hoa " có bạn gái rồi, còn xum xoe với mình, Lệ Đình Tuyệt ngươi là người xấu"

Hắt xì

Lệ Đình Tuyệt hắt hơi thật lớn, Nguyên Thành ngơ ngác, đang đợi hắn ta ký văn kiệnTổng tài, có phải là cảm rồi phải không, uống thuốc đề phòng đi

Lệ Đình Tuyệt ký xong văn kiện, lấy khăn giấy lau mũi, " Không sao, thám thính một chút, hôm nay Mạc Thanh Yên nhận được quà có vui không?"

Nguyên Thành suýt chút nhịn không được cười, nghĩ đến đồ tổng tài chuẩn bị, cái nào cũng là đích thân chọn lựa, cuối cùng đều vào tay người khác, còn bó hoa đại diện cho tình yêu vĩnh hằng, thì lại cho dì lao công. 

Lệ tổng biết rồi không biết có bị tức chết không, nên hắn không dám nói.

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy hắn nhịn cười đến nội thương, con người đầy tà khí, ánh mắt lười biếng, nhưng lại khiến nguời khác cảm giác như những mũi nhọn vô hình.

Hắn ta nhanh chóng nhịn cười, cắn môi dưới.

Mạc tiểu thư, hình như không được vui.

Lệ Đình Tuyệt nghĩ đến vùng thâm xanh dưới mắt cô lúc sáng, biết là cô ngủ không được ngon. Anh rấ đau lòng, còn cố tình hỏi Lãnh Nhiên, con gái không phải đều thích quà sao? Anh ta đã mua cho cô rất nhiều cơ mà

Mà còn là những thứ cô cần, tại sao lại không vui?

NóiBiết tên tiểu tử cái gì cũng thám thính rõ ràng, còn ở đây giả bộ, cho nên mới lạnh lùng mà nói

Nguyên Thành: " À... "

Sợ tổn thương lòng tự tôn của tổng tài, cũng sợ bản thân bị liên lụy, nhưng không nói thì có thể càng chết thảm hơn

Anh ta suy nghĩ một chút, thế là mạo hiểm mà nói

Tổng tài cao quý lạnh lùng tôn kính vô cùng, sắc mặt càng nghe càng xấu, nói đến bó hoa, nhịn không được đập bàn

Mạc Thanh Yên, bó hoa lão tử dùng thể hiện tình yêu với cô, cô lại đem tặng người khác

Nghĩ đến đây, trước mắt xuất hiện bà dì đầy nếp nhăn, ôm bó hoa hắn cố tình lựa chọn, với khuôn mặt đầy hạnh phúc

Em cũng yêu anh!

Hắn ta sợ lùi về sau, mới tỉnh lại, sắc mặt tái xanh, cô ấy nhất định cố ý

Cút ra ngoài!!!

Giọng trầm rống lên, tôi nghiệp Nguyên Thành vô tội, nhanh chóng rút ra khỏi phòng làm việc.

Buổi tối đó xong việc, tắm rửa, cầm điếu thuốc, có chút vô vị, nhưng nghĩ đến chuyện buổi sáng, thì tức giận, hắn cầm điện thoại nhấn vào trực tuyến, vào phòng trực tuyến của Mộc tiên sinh.

Màn hình nhảy ra cả đống chữ, Yên Tiêu Vân Tán: Mộc tiên sinh, 666666, mãi ủng hộ anh! Bút Tâm!

Người nào đó giận, cầm điếu thuốc đang đốt nhét vào trong miệng, đau đến khiến hắn kêu nhẹ.

Ây da. ….. 

Chương 137: Gã đàn ông xấu xa

Editor: Waveliterature Vietnam

Đau đến nỗi mi tâm đều nhăn lại thành một đoàn, giơ tay lên lau một chút, bỏng rát cả da mặt, trong con ngươi tà khí phát ra ánh sáng mờ đục đầy nguy hiểm.

Mạc Thanh Yên, thích hắn ta có phải không? Muốn gặp mặt sao?

Hắn đã chuẩn bị hết rồi, để cô ta hối hận vì đi gặp Mộc tiên sinh.

Mạc Thanh Yên nhìn thấy Mộc tiên sinh chơi game cực kỳ lợi hại, nghe anh ta hát, liền cảm thấy trên thế giới làm sao lại có một người tài giỏi như vậy? Thanh âm rất từ tính, lại còn chơi game giỏi như thế, hát cũng cực kỳ dễ nghe.

Anh ta giống như người đàn ông vạn năng, thật muốn gặp mặt, quả thật chính là nam thần.

Cô mang vẻ mặt say mê liếm màn, nhưng lại không biết bị chính tên phản bội ở nhà quay video, gửi cho người đàn ông có gương mặt băng hàn nào đó rồi.

Mạc Thanh Yên nghe anh ta đang hát bài "Nếu có chia xa anh cũng yêu em".

Cảm tình không phải là việc hai người đoán qua đoán lại, có những thứ có thể yêu đến khắc cốt ghi tâm mà không cần lý lẽ nào. 

Cảm tình, không phải nói dứt là có thể dứt hoàn toàn."

Nghe qua cô liền lệ rơi đầy mặt, bèn giơ tay lau sạch nước mắt, có chút nuối tiếc, chưa từng yêu đương, suốt đời này cô vẫn có thể gặp được người đàn ông của đời mình sao?

Mộc tiên sinh hát xong rồi liền nói câu: "Mọi người ngủ ngon"

Trò giải trí của cô mỗi ngày cũng chính là thứ này, cô đóng livestream. Chuẩn bị rửa mặt đi ngủ, quay đầu nhìn thì đã thấy An Kỳ Lạp ngủ gật rồi.

Búp bê con bé ôm trong lòng cô làm sao chưa từng thấy qua?

Vươn tay ra lấy, nhưng con bé có chết cũng không buông.A, thục…. kê, còn muốn.... Ngon quá.

Mạc Thanh Yên nhịn không được cười "Đồ tham ăn."

Lại mơ thấy ai rồi? Lẽ nào là Lệ Đình Tuyệt? Lại nhìn phòng của mình, khắp nơi đều là búp bê, lập tức liền giật mình.

Trời ạ!

Thế là ra khỏi phòng, đi đến phòng của chị Trần.

Chị Trần, những con búp bê kia là do ai mang tới vậy?

Chị Trần nở nụ cười "An Kỳ Lạp nói là bạn của con bé gửi, lại còn có thật nhiều đồ ngon, sắp nhét không vừa tủ lạnh rồi, còn có phòng của nó, cũng toàn là búp bê với đồ ăn vặt."

Mạc Thanh Yên tức gần chết, dùng mông cũng đều biết là ai rồi. Thế là nổi giận đùng đùng đi ra cổng, mẹ Trần lớn tiếng khuyên cô.
Đừng mắng đứa nhỏ, nó còn nhỏ, đều thích những thứ này.

Mạc Thanh Yên tự nhiên không nỡ dạy dỗ đứa bé phiền phức kia, nó còn nhỏ, chịu không nổi sức hấp dẫn là bình thường. Nghĩ tới người đàn ông mê hoặc con bé, cô lại tức giận.

Ban ngày mê hoặc cô, chiều lại hấp dẫn con bé nhà cô. Tưởng người của Mạc Thanh Yên nhà cô dễ bắt nạt sao?

Cầm lấy điện thoại nhấn số của hắn, nhưng vẫn không có người nghe máy. Nghĩ đến bạn gái của hắn, còn cùng ăn cơm ấm áp như vậy, bình thường thì sao? Không có người ở trước mặt, có thể càng thêm thân mật.

Trong lúc nhất thời chịu không nổi, liền nghe thấy thanh âm vang lên từ điện thoại: "Cuộc gọi của quý khách tạm thời không có người bắt máy."

Đột nhiên ngắt điện thoại, vội vàng thay quần áo trên người, cầm lấy chìa khóa xe liền chạy nhanh về phía nhà hắn ta. 

Chiếc siêu xe màu đỏ dừng trước cổng nhà Lệ Đình Tuyệt, cô đẩy cửa hàng rào gỗ, bước qua con đường lát sỏi trong hoa viên, ra sức đi thẳng về hướng mùi thơm của hoa dạ hương như thông thường, thầm mắng một câu.

Thứ đàn ông lẳng lơ.

Trong sân trồng nhiều hoa như vậy, biến nơi này thành đẹp đẽ như thế làm gì, một người đàn ông mà chơi những thứ này, không phải là vì hấp dẫn phụ nữ sao? Đồ tồi, khốn nạn.

Cô không ấn chuông cửa mà trực tiếp đập cửa "Bành bành bành…"

Lệ Đình Tuyệt nghe thấy tiếng gõ cửa cực lớn, đi xuống lầu. Vẻ mặt đông lạnh, đối với người trễ như vậy mà còn gõ cửa hắn thật không thích chút nào. Mỗi nơi hắn đi qua đều để lại dấu vết tức giận, dường như cả căn phòng đều bị bao bọc bởi cơn giận dữ.

Thúc thúc mở cửa ra, tà khí trong hai mắt mang theo nguy hiểm.

Trễ vậy rồi ai mà không có lịch… Chữ "sự" còn chưa nói ra, liền nhìn thấy bên dưới mái tóc đen là đôi mắt to ngập nước.

Tiểu Yên…...

Chương 138: Tôi muốn gần em thêm chút nữa

Editor: Waveliterature Vietnam

Vẻ mặt đang xảy ra biến hóa, cơn tức giận biến thành kinh hỉ, trên khóe môi xuất hiện nụ cười.

Mạc Thanh Yên liếc hắn một cái "Không nghe máy, còn mở cửa trễ như vậy, có phải đang cùng bạn gái làm cái gì không?"

Nói xong liền đẩy hắn ra, đi thẳng vào nhà, lại còn trực tiếp đi vào phòng hắn. Kéo chăn ra, nhìn thấy không có người, lại đi vào phòng để đồ, tìm trong buồng tắm. Xác định không có người rồi, tâm tình mới tốt lên một chút.

Mà người đàn ông hai tay khoanh trước ngực, dựa vào một bên cửa, ý cười trên khóe môi ngày càng đậm. Như thế nào có loại ảo giác, cô là đến để bắt gian đây?

Cảm giác được ánh mắt phía sau, Mạc Thanh Yên mới ý thức được bản thân đang làm cái gì?

A, như thế nào có thể thế này? Cô rõ ràng là đến tìm hắn tính sổ, mà hiện tại cô đang tìm cái gì vậy?

Khuôn mặt cô đỏ lên xoay người lại, ngoài ý muốn gãi gãi đầu.

"Ách, nhìn xem anh có hay không giấu…."

Không thể nói là phụ nữ được, cô nghĩ kỹ một hồi mới bổ sung thêm "Tìm không thấy đồ vật gì của người."

Nói xong thật sự là muốn nuốt cả lưỡi của chính mình, câu này là có ý gì? Tại sao cô lại muốn quản hắn chứ?

Mà người đàn ông mang theo nụ cười mị hoặc kéo kéo áo ngủ, lộ ra cơ ngực hoàn mỹ, chân dài bước lại. Buông mắt nhìn sâu cô, ánh mắt như tia X, muốn nhìn thấu cô.

"Yên tâm, không có phụ nữ, tôi chỉ thích một mình em thôi."

Nói xong, ánh mắt của hắn càng tối, cũng càng thâm thúy. Nhìn thấy Mạc Thanh Yên chịu không nổi rồi, thế nhưng miệng lại không chịu thua. Tim chớp mắt rung động, tim đập cũng càng nhanh.
Hắn vừa rồi nói gì vậy? Thích cô, khóe miệng không tự chủ được lộ ra một nụ cười.

Mà người đàn ông nhìn thấy nụ cười của cô, tâm tình cũng tốt lên nhiều, giam cô trong lòng, âm thanh trầm thấp mà gợi cảm.

"Đến tìm tôi muộn như vậy, có phải là nhớ tôi không?"

Cảm giác được cái ôm ấm áp của hắn, lại còn có hương lạnh độc nhất trên người hắn, đột nhiên thanh tỉnh trở lại.

Đẩy hắn "Ey, anh buông ra."

Mà người đàn ông ôm cô trong mắt đầy thoải mái, không biết tại sao? Ôm cô thật thoải mái, lại đặc biệt buồn ngủ. Mới mặc kệ cô đẩy hay không, có nguyện ý hay không.

Từ khi cô bắt đầu không để ý tới hắn, hắn liền chưa ngủ ngon một giấc nào. Nhìn dáng vẻ, tối nay có thể ngủ ngon một trận rồi.

Cũng không biết như thế nào, đẩy lại đẩy, mắng cũng mắng. Thân thể bị hắn ôm lên giường, bị buộc nằm xuống. Hắn từ phía sau vòng tay ôm chặt cô, đầu chôn vào gáy cô.
Thân thể Mạc Thanh Yên cứng lại, chịu không nổi hơi thở nóng hổi của hắn, càng chịu không nổi cô bản thân bị ôm chặt như vậy.

"Lệ Đình Tuyệt, anh buông tôi ra."

Cô rõ ràng đến tìm hắn tính sổ, như thế nào sổ sách còn chưa tính, đã ngủ trên giường rồi.

Hoàn toàn không hiểu được đây là tình huống gì? Cảm thấy người đàn ông này thật là quá nguy hiểm rồi.

"Xuỵt…. muốn ôm em ngủ một giấc."

Mệt rồi, hắn thật sự mệt rồi.

Mạc Thanh Yên hết cách, nắm lấy tay hắn cắn một cái. Mà hắn vẫn không buông tay, chịu đau, để cô cắn.

"Lệ Đình Tuyệt, tôi là đến cảnh cáo anh, Angela là con gái tôi, mong anh sau này không cần đến quấy rầy con bé nữa."

Lúc nói những lời này, Lệ Đình Tuyệt quay người cô lại, bốn mắt nhìn nhau, khóe miệng hắn chứa ý cười.

"Tôi có thể cách con bé xa một chút, nhưng cách em gần lại, có được không?"

"A…."

Cô gấp gáp, hai tay dùng sức đẩy hắn ra, thế nhưng có dùng sức thế nào đều không cách nào lay chuyển được hắn, thân thể cứng như sắt thép vậy.

Mạc Thanh Yên hết cách, vì thế lại cắn hắn thêm một cái.

Chương 139: Thích tôi rồi?

Editor: Waveliterature Vietnam

Vừa vặn cắn trúng môi bị thương của hắn, đau tới mức hắn buông cô ra, nhăn mày.

"Mạc Thanh Yên, em là chó sao?"

Chính diện cắn hắn, nha đầu này không thể ngoan một chút được sao?

Mạc Thanh Yên được tự do rồi liền thở hổn hển, cái tên này hôn quá gấp, cô sớm liền không thở được rồi.

"Đúng, tôi chuyên gia cắn loại sắc lang giống anh đó."

Cô rất không thoải mái "Lệ Đình Tuyệt, anh không phải có bạn gái rồi sao, còn làm như thế với tôi, thật sự là phẩm chất tồi tệ."

Cô đang tố cáo, đang phát tiết, cũng đang tức giận. Ngay cả chính cô đều không biết.

Ngửi thấy mùi hương hoa hồng trên người cô, ánh sáng trong mắt của Lệ Đình Tuyệt càng ngày càng sáng, nụ cười trên khóe miệng cũng càng ngày càng sâu.

"Thích tôi rồi?"

Nếu không không có cách lý giải khác, để ý đến việc hắn có bạn gái hay không như vậy.

Mạc Thanh Yên vốn là một cô gái đơn giản, thường giấu không được tâm tình, lúc này bị hắn nhắc nhở, liền phát hiện có gì đó không đúng.

Chủ động chạy lại, bây giờ lại nằm cùng một giường, thình lình đột nhiên tỉnh ngộ, cô lại bị ức hiếp rồi.

"Không có, cho dù tôi có thích heo cũng sẽ không thích anh. Chỉ là rất ghét loại người lăng nhăng như anh, cho nên mới đến cảnh cảo anh, sau này cách con tôi xa một chút."

Nói xong cô liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi vòng tay ấm áp của hắn.

Mà gã đàn ông nào đó ôm người mình tâm tâm niệm niệm, hưởng thụ cảm giác bình thường không có được, lại không muốn chăn đơn gối chiếc khó ngủ nữa.

Cánh tay dài siết chặt, cắn vào xương quai xanh của cô một cái "Ngoan chút, nếu không tôi không dám đảm bảo sẽ xảy ra chuyện gì đâu?"Uy hiếp là cách tốt nhất để hắn đối phó với cô, mà nữ nhân nào đó cũng biết, trước mặt người đàn ông cường đại này, chút khí lực nhỏ này của cô và thân thể căn bản là không đủ nhìn.

Cô không cử động nữa, mà trừng khuôn mặt lạnh như tiền nhìn hắn.

"Buông tôi ra, tôi muốn về nhà."

"Tối nay ở lại với tôi, gần đây mất ngủ, được ôm cô mới có thể ngủ ngon."

Người đàn ông vô lại cực điểm, nói ra câu này hoàn toàn không đỏ mặt, sau đó ấn đầu cô vào trong ngực, nhắm mắt lại.

Lúc cô ngửa mặt trừng hắn, liền phát hiện hắn đã nhắm mắt rồi, đập vào mắt là lông mi dài, bên dưới hình thể ngũ quan phát ra ánh sáng nhè nhẹ thâm thúy.

Hắn lúc này đã thu lại sự sắc sảo, nhiều thêm một phần lười biếng, âm thanh hít thở nhẹ, giống như bài ca ru ngủ thông thường, khiến người khác yên tâm.

Cô hoàn toàn chìm đắm vào vẻ đàn ông của hắn không cách nào thoát ra, mà Lệ Đình Tuyệt nở nụ cười xấu xa mở mắt.

"Nếu em không muốn ngủ, thì chúng ta làm một chút việc khác vậy."

Hắn chuyển mình đặt cô xuống thân, cũng hôn xuống, cô cũng bị hắn hôn không biết đông tây nam bắc là gì.Nhiệt độ nóng bỏng dọa đến cô mở mắt ra, hai tay thế mà ôm lấy cổ hắn, cô nhanh chóng buông ra.

Đẩy hai vai hắn ra "Dừng, mau dừng lại."

Âm thanh khàn khàn lộ ra tình cảm dịu dàng, thanh âm này hoàn toàn không phải là của cô, làm thế nào có thể yếu ớt như vậy?

Cô thật muốn cắn đầu lưỡi một cái, không muốn lại phát ra loại âm thanh này.

Lệ Đình Tuyệt liên tiếp thở hổn hển, đã nhịn đến không thể nhịn được rồi.

Hắn muốn cô, muốn đến phát cuồng.

"Tiểu Yên, làm người phụ nữ của tôi đi."

Sau đó thử nghĩ trước khống chế chính mình lại nói.

Nhưng mà hắn chưa để lộ ra, ngược lại bản thân đau đớn kêu một tiếng.

"Mẹ nó."

Mạc Thanh Yên sợ rồi, sợ hắn bất chấp bản thân liền muốn cô, nước mắt càng rơi càng nhiều.

"Lệ Đình Tuyệt, không được, chúng ta không thể như thế này. Nếu như anh dám tiến tới, tôi vĩnh viễn đều không tha thứ cho anh."

Nghe thấy tiếng khóc của cô, hắn chống hai tay dậy, cùng cô duy trì một khoảng cách nhất định.

"Khóc cái gì?"

Cô khóc rất thương tâm, cô sợ rồi, năm năm nay lần đầu tiên biểu hiện ra mặt yếu đuối.

Chương 140: Thật xấu hổ

Editor: Waveliterature Vietnam

Mạc Thanh Yên giơ tay che mặt, cô phát hiện, trước mặt người đàn ông này, cô liền trở nên không giống chính mình rồi. Năm năm qua cô từ đó đến nay không tỏ ra yếu kém, không hề rơi lệ trước mặt bất kỳ ai.

Nhưng trước mặt hắn, cô lại trở nên yếu đuối, ngay cả tâm tình đều không giấu được.

Càng nghĩ càng buồn, cô làm sao có thể vì người đàn ông này mà vứt bỏ tất cả kiên cường rồi.

Lệ Đình Tuyệt nhìn cô càng khóc càng thương tâm, nhẹ thở ra một hơi, nghiêng người nằm xuống, ôm cô vào trong lòng.

Đừng khóc nữa, không bắt nạt em nữa.

Hắn hôn lên đỉnh đầu cô, nhưng không biết tại sao? Nhìn thấy người phụ nữ này khóc, tim hắn liền đau như dao cắt.

Mac Thanh Yên chôn mặt vào lòng hắn, tùy ý để nước mắt rơi. Nhiều năm không khóc như vậy, khóc xong cảm thấy thoải mái hơn nhiều, bất tri bất giác liền ngủ gật.

Nhìn thấy cô khóc đỏ cả mắt, Lệ Đình Tuyệt hờ hững nói.

Tiểu Yên, khi nào thì em mới có thể tiếp nhận tôi?

Giống như đã qua thật lâu, lại giống như gần ngay trước mắt, hắn lần đầu tiên phát hiện, cũng có việc mà bản thân không thể làm được.

Ngày hôm sau, bà của Lệ Đình Tuyệt sáng sớm đã đến nhà hắn, vừa vào cửa, nhìn thấy mẹ Trương, liền hỏi.

Tuyệt đâu?

Người cháu trai này của bà, bình thường thức dậy rất sớm, công việc lại bận, bà đau lòng. Vì vậy nhìn thấy nó không đi thăm mình, bản thân bà liền đến xem hắn vậy.

Mẹ Trương buổi tối đều ở đây, cho nên không biết tối qua Mạc Thanh Yên đến. Vì thế cười hỏi bà "Lão phu nhân, thiếu gia hôm nay có thể vẫn chưa dậy."Bình thường giờ này hắn đã xuống lầu dùng bữa sáng rồi, hôm nay lại còn đang ngủ, thật là hiếm có.

Lệ lão thái thái cho người làm lấy những thứ mang đến đem vào bếp, bà đi lên lầu.

Ta đi gọi nó dậy.

Bởi vì bảy giờ rưỡi rồi, nó mà còn không dậy, sẽ đến muộn mất.

Lệ lão thái thái đi vào phòng của Lệ Đình Tuyệt, vừa muốn mở cửa gọi hắn, liền nhìn thấy trong lòng hắn có tóc của phụ nữ, trên mặt lộ ra nụ cười. Sớm đã mong nhìn thấy nó kết hôn sinh con, hiện tại tốt rồi.

Nhìn xem quần áo đầy đất, liền biết tối qua đã xảy ra chuyện gì, một trận kích động. Theo tính toán chín tháng sau chính là có thể ôm chắt rồi, vì thế bà cẩn thận lùi về phía sau.

Ôi….

Một khi vui vẻ, liền không chú ý, lui trúng cạnh giường. Đau đến nổi bà giật mình kêu ra một tiếng, lại vội vàng che miệng lại.
Nhưng hai người trên giường đều mở mắt, Mạc Thanh Yên nhìn thấy một bà lão tóc bạc, che miệng đứng tại chân giường. Bị dọa tới mức ngồi thẳng dậy, cái chăn rơi xuống, lộ ra cảnh tượng trước ngực, cô bị dọa tới mức hét lên một tiếng.

A....

Sau đó quay đầu đối diện với ánh mắt cười như không cười của Lệ Đình Tuyệt, mới giật mình nhớ ra, tối qua bọn họ…. nơi này là nhà của hắn. Vậy, bà lão này là ai?

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy dáng vẻ vừa sợ vừa xấu hổ của cô, khuôn mặt nhỏ sắp đỏ đến chảy máu, kéo chăn che thân mình.

Bởi vì bị cô đoạt lấy chăn, hắn ngược lại lộ ra nửa thân trên cường tráng, vì thế cười tà khí một tiếng, một phen ôm vào lòng giúp cô che mặt.

Bà nội, cô ấy xấu hổ rồi, bà đến phòng ăn đợi tụi con.

Gương mặt bà đầy ý cười, từ ánh mắt của bà nhìn Mạc Thanh Yên, nhìn ra được bà nội rất thích cô.

Được được, bà lão này liền ra ngoài.

Bà nhã nhặn quay người đi ra cửa, Lệ Đình Tuyệt nhắc nhở nói.

Lần sau tiến vào nhớ gõ cửa.

Thói quen này của bà, dường như trước giờ chưa từng thay đổi. Tiến vào phòng của Lệ Đình Tuyệt, đều không gõ cửa bao giờ. Cảm thấy hắn là đứa cháu bà thương yêu nhất nên không có gì là bí mật.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Mạc Thanh Yên đẩy hắn: "Lệ Đình Tuyệt, bà nội anh khẳng định đã hiểu lầm rồi."

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của cô, nở nụ cười nhẹ.

Đúng lúc bỏ qua bước giới thiệu cô với bà nội, ký ức của bà đối với cô nhất định vẫn còn mới mẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau