LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Không ngờ lại là hắn

Sắc mặt Mạc Thanh Yên càng ngày càng trắng bệch, "Những người khác đã kiếm chưa? Cục băng, định vị của MM đâu, ở đâu?"

Lúc trước có thể kiếm được nha đầu đó là do cục băng đã định vị hướng của nha đầu, hi vọng cũng như lần trước, cô ấy chỉ ham chơi, nên mới bị lạc.

Khối Băng lắc đầu: "MM hôm nay không đeo đồng hồ điện thoại, cho nên …"

Nói xong anh ấy bĩu môi, anh rất sốt ruột, dù sao thì MM vẫn còn nhỏ, anh ấy cũng thấy hối hận. 

Dương Quang ngồi trên ghế sofa, đang chơi máy tính, cũng không biết nên làm gì?

Dì Tiền sờ sờ đầu của khối băng " Ngũ tiểu thư, Tiểu Văn và Tiểu Trần họ đều đi tìm, chúng tôi đã đem tất cả người của Lâm thành đi tìm, cô yên tâm, họ nhất định sẽ tìm được Angela trở về."

Mạc Thanh Yên ngẩn cả người, cố nén nước mắt

Dì Tiền, dì trông chừng hai đứa giúp con, con cũng ra tìm.

Nói xong cô ấy nghiêng nghiêng ngả ngả hướng ra cửa mà chạy, Dì Tiền gấp nói: " Tiểu thư, bộ dạng cô, tốt nhất là nên ở nhà đợi tin tức."

Chưa kịp nói xong cô ấy đã đi ra ngoài rồi, Ngôn Ngọc nhìn hai đứa nhỏ, rồi nói với dì Tiền

Cô yên tâm, con sẽ trông chừng cô ấy. 

Nói xong thì bước nhanh đi ra ngoài, Mạc Thanh Yên nghe Khối Băng nói cô bé chỉ ở trong vườn chơi, sau đó thì không thấy người đâu, cô men theo con đường từ cửa nhà, Ngôn Ngọc ở ngay sau cô, giúp cô tìm kiếm, đồng thời nhờ cũng công an tìm giúp

Lệ Đình Tuyệt đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên máy bay, nhận được video của Ngôn Ngọc, thân hình mỏng manh của Mạc Thanh Yên ở ngay trước, cùng với tiếng khóc gọi Angela.Bảo bối, con mau ra đây, đừng chơi trò trốn tìm với mami, được không?

Tiếng của cô chợt như gần tắt, có lẽ là khóc lâu lắm rồi, khóc đến mức giọng cũng tắt, ánh mắt của anh nhìn thoáng, nắm thật chặt điện thoại trong tay. Nhìn thấy nha đầu kia khóc lòng anh lại buồn bực. 

Còn có Angela, nghe tới việc không tìm thấy được cô bé, lòng anh lại cảm thấy đau xót, tựa như mất đi thứ quan trọng vậy

Ngôn Ngọc nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt gửi tin nhắn: " Đừng để cô ấy lang thang ở bên ngoài, nói với cô ấy cứ như vậy không thể nào tìm được,tất cả đều giao hết cho tôi, tôi nhất định sẽ giúp cô ấy tìm Angela. 

Ngôn Ngọc than nhẹ một tiếng, việc lạc mất con, là chuyện đau lòng nhất

Những kẻ buôn bán trẻ con trên thế giới nên cho tử hình, con nít nhỏ vậy cái gì cũng không biết, tàn nhẫn quá. Anh ấy không dám nghĩ về mặt xấu, tâm trạng cũng rất kém.

Anh ấy tiến lên trước, giữ chặt hai vai của Mạc Thanh Yên.Tiểu Yên, cô như vậy cũng vô dụng, chúng ta về đi, Tuyệt có cách, cô giao cho anh ấy là được

Mạc Thanh Yên khóc không ra tiếng, " Các người không hiểu, các người không hiểu tôi sợ cỡ nào, con bé nhỏ như vậy, kẻ xấu như thế nào lại bắt đi…. "

Cuối cùng cô không nói thêm được gì nữa, trực tiếp hôm mê bất tỉnh. 

Ngôn Ngọc ôm lấy cô, đưa cô trở về nhà, Khối Băng nhìn thấy mẹ của mình được người khác ôm về, gấp gấp chạy qua 

Mẹ bị sao rồi?

Ngôn Ngọc là bác sĩ, cho nên anh ấy biết cô bị gì

Yên tâm, cô ấy chỉ bị đau lòng và hoảng sợ quá mức, để cô ấy nghỉ ngơi một chút. 

Dì Tiền lau nước mắt, dẫn theo anh đang bế Mạc Thanh Yên vào phòng.

Khối Băng nhìn những người lớn trên lầu, sau đó liền thúc giục:" Còn cần bao lâu nữa? Đã vào hệ thống của bọn họ chưa?"

Ngón tay Dương Quang nhanh chóng chuyển động trên bàn phím, ánh mắt chuyển động theo màn hình, xuất hiện ra rất nhiều hình ảnh, phát hiện được người dẫn Angela, cậu cắt màn hình, sau đó phóng to, hai người đều ngơ ngác, không ngờ là hắn. 

Lệ Đình Tuyệt cũng tìm đến công an cao cấp của Lâm Thành, lấy được tất cả hình ảnh camera ở gần nhà Mạc Thanh Yên, cấp dưới của anh là Úc Giang đã cắt hình ảnh và gửi đến điện thoại anh, nhìn thấy người đàn ông trong hình, anh bĩu môi.

Chương 127: Ngươi thảm rồi

Anh đem hình ảnh gửi cho Ngôn Ngọc, ít nhất bây giờ hắn đã yên tâm.

Ngôn Ngọc nhìn thấy là Lãnh Nhiên đã dẫn Angela đi, tinh thần đã đỡ hơn nhiều, rồi nhìn Mạc Thanh Yên trên giường, ngủ rồi mà vẫn khóc, khiến người khác đau lòng.

Anh ra bên ngoài gọi điện Lãnh Nhiên: " Ở đâu?"

Lãnh Nhiên cuối cùng cũng dỗ được Angela ngủ, giơ tay lau mồ hôi

Ở nhà? Có chuyện gì?

Bây giờ hắn đã biết nuôi con nít cực như thế nào, hôm nay dẫn cô bé đi công viên, tiểu nha đầu này cứ bắt hắn ôm, hai tay cũng sắp rụng, lúc ăn cơm, lần nào cũng làm rơi cơm, tính cầu toàn của anh buộc phải làm sạch

Lúc tắm, cả phòng tắm đều bị nha đầu này phá hoại, nước lênh láng khắp nơi, áo của hắn cũng bị làm cho ướt. Đến lúc ngủ thì la hét tìm mẹ. 

Vẫn là hắn ôm con bế đi qua đi lại trong phòng, cuối cùng mới chịu ngủ. Hắn đã sớm mệt muốn chết, quần áo thì ướt, cả người đầy mồ hôi. Cảm giác giống như cả tuần không được ngủ, thật sự rất mệt mỏi, quá mệt mỏi. 

Hắn ngồi bệt xuống mặt đất, nhắm mắt nghe điện thoại. 

" Tìm tôi có việc gì? " Nếu muốn tìm hắn ta để uống rượu, hắn cũng không còn sức để đi

Lãnh Nhiên, ngươi chết chắc rồi. 

Nghĩ đến Tuyệt, tính tình kỳ lạ, bĩu môi lúc nào cũng như cười nhưng lại không phải cười, vẻ mặt rất thân thiện vậy, nhưng mà tên đó rất dữ, không phải hiền.

Sao vậy?

Lãnh Nhiên quyết định, không được sinh con, tuyệt đối không được sinh, nếu không hắn cảm thấy bản thân muốn chết.

Anh dẫn con người ta đi mà không nói một tiếng, người ta không gấp ư?Nếu tên đó ở kế bên anh, anh nhất định sẽ đá vài cái, khỏi phải nói Tuyệt sẽ đối phó anh ta như thế nào?

Lãnh Nhiên đột nhiên ý thức vấn đề này.:"Ây da, tôi quên mất, nuôi con mệt chết, hoàn toàn không suy nghĩ bình thường được."

Hắn đã quên mất chuyện này, nghĩ đến Mạc Thanh Yên đang gấp muốn chết, sau đó nghĩ về người đàn ông tuấn tú bất phàm.

Oh my god. 

Hắn nên bỏ trốn hay là đợi thêm một chút nữa sẽ xuất hiện

Đợi đi, chúng tôi qua đón con bé, Ngôn Ngọc nói xong cúp máy

Sau đó Khối Băng và Dương Quang đi đến, " Mẹ, chúng con đã tìm được Angela. "

Mạc Thanh Yên nghe được lời đó, đột nhiên ngồi lên: " Tìm thấy rồi sao?"Dương Quang đưa điện thoại đến trước mặt cô, " Chính hắn dẫn MM đi, chỉ cần đến chỗ hắn ta là được."

Lãnh Nhiên họ đều biết, biết được anh ta không làm hại đến Angela, thì yên tâm được phần nào.

Mạc Thanh Yên nhìn thấy Lãnh Nhiên, thở một tiếng dài, "Nha đầu chết tiệt, lần sau như vậy nữa, tôi sẽ đánh gãy chân."

Lúc nào cũng hù nguời như vậy, tim cô ấy trước sau cũng có vấn đề, yêu tinh rắc rối nhỏ

Một tiếng rưỡi sau, mấy chiếc xe dừng ngay trước biệt thự của Lãnh Nhiên, anh ta nghe tiếng xe chạy xuống lầu, người làm hỏi hắn. 

Thiếu Gia, cậu còn chưa ngủ?

Lãnh Nhiên vẫy tay, " Các ngươi đi nghỉ đi."

Anh ta đích thân mở cửa, Ngôn Ngọc vào trước, chỉ hắn: "Tuyệt về rồi thì cậu sẽ thảm."

Lãnh Nhiên thở dài một tiếng, " Tôi gấp quá nên quên."

Mạc Thanh Yên bước vào nhà, cô ta đã đổi bộ y phục đơn giản, quần dài màu đen, áo thun màu trắng. Cô lạnh lùng hỏi: " Cậu dẫn Angela đi mà không nói với người nhà một tiếng ư?"

Đêm nay có bao nhiêu người chạy ở bên ngoài, sân bay, trạm xe lửa, trạm xe buýt, đều chỉ để điều tra, tìm Angela..

Lãnh Nhiên ôm lấy Mạc Thanh Yên,:" Tiểu Yên, thì ra nuôi con cực như vậy! Hôm nay tôi mệt chết đi được, Angela nhìn nhỏ vậy, bế lên mệt chết, rồi nó quá tinh ranh, tôi còn sợ lạc mất nó

Lúc này một bóng dáng thẳng đứng xuất hiện, nhìn Lãnh Nhiên đang ôm Mạc Thanh Yên, sắc mặt tối dần

Chương 128: Nói tiếng người

Cánh tay với những ngón tay thon dài nắm lấy Mạc Thanh Yên, từ trong lòng của Lãnh Nhiên kéo về.

Mạc Thanh Yên đối diện với khuôn mặt yêu nghiệt khuynh thành của Lệ Đình Tuyệt, ngơ ngác một hồi, tại sao anh ta khi xuất hiện, cô ta lại có cảm giác yên tâm, và trong ngay khoảnh khắc đó, cô liền thu lại hết suy nghĩ. 

Thoát khỏi sự trói buộc của anh ta, nghĩ tới bộ dáng tuyệt tình của anh ta khi biết ba đứa nhỏ là von cô. 

Sau đó liền quay về hướng Lãnh Nhiên, " Con bé đang ở đâu? Tôi dẫn nó về nhà?"

Trên lầu

Lãnh Nhiên không dám nhìn Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng, nhanh chóng dẫn đường.

Mạc Thanh Yên ôm Angela xuống, Lệ Đình Tuyệt đưa tay ra bế, nhưng cô xoay người sang chỗ khác, không để anh bế

Tiểu Yên, tôi đưa mọi người về

Tiếng của anh mang theo giọng mũi rất đậm, ngồi máy bay hơn bốn tiếng, cộng thêm mệt mỏi, giọng khàn không ra tiếng. 

Không cần, xin anh và bạn anh nhớ lấy, đừng tùy tiện dẫn con người khác đi, như vậy rất quá đáng

Âm thanh của cô rất lớn, ánh mắt mang theo lạnh lùng, nhìn Lệ Đình Tuyệt một cái, cô ấy chắc rất giận giữ, chưa bao giờ anh nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng như vậy, anh đưa tay ra rồi cứng đờ giữa không trung

Bác sĩ Ngôn, làm phiền anh, đưa chúng tôi về nhà. 

Âm thanh lạnh như băng, sau đó là tiếng bước chân của cô, tiếng bước chân nhẹ nhàng dễ nghe dần dần đi xa, cuối cùng là tiếng đóng cửa. 

Ngôn Ngọc vỗ nhẹ vai hắn,: " Trở về nghỉ ngơi cho tốt, tôi sẽ đưa cô ấy về nhà an toàn."

Nhìn Ngôn Ngọc rời khỏi, cặp mày Lệ Đình Tuyệt càng nhíu chặt lại, cặp chân mày cũng gần hơn, sắc mặt cũng đen đến phát sợLãnh Nhiên nhìn thấy anh ta sắp phát uy, nhanh chóng rút lui, muốn bỏ trốn

Nhưng nhanh chóng bị hắn tóm lại: " Đi, đi đến phòng tập của ngươi."

Lãnh Nhiên bị anh ta ném vào tường phòng tập thật mạnh, sau đó bóp tay và động đậy vai, như muốn đánh hắn ta.

Tuyệt, ngươi hãy nghe ta nói.

Hắn mặc kệ, xông đến ôm chân Lệ Đình Tuyệt, "Tôi không cố ý, anh biết Băng Kì đang có thai, đó có thể là con tôi, tôi nghĩ bản thân mình nuôi đứa trẻ một ngày xem sao, cảm giác thế nào, mới quyết định có lấy con tôi không."

Hắn dùng lưỡi liếm ngón tay, sau đó vuốt chỗ mắt, bắt đầu kêu lên

Lệ Đình Tuyệt chán ghét động chân, nhưng không đá hắn ra được, nhóc này ôm chặt quá

Buông ra.Lãnh Nhiên lại khóc lớn lên, trong lòng nghĩ, không được buông ra, ta mà buông ra chắc chắn sẽ bị đánh. 

Rồi bắt đầu nói đủ loại về chuyện hôm nay, " Tuyệt, nuôi con rất mệt, nếu ba đứa nhỏ kia là của Tiểu Yên, tôi rất khâm phục cô ấy, cô ấy là thần tượng của tôi."

Nghe tới đây, ánh mắt Lệ Đình Tuyệt tối sầm lại, " Nói tiếng người."

Biết rõ hắn ta đối với ba đứa nhỏ của nàng có điểm canh cánh trong lòng, hắn lại còn nhắc, nhóc này muốn kiếm chuyện đây. 

Lãnh Nhiên nhìn hắn ta không có ý định đánh mình, nhanh chóng ngồi thẳng lưng, chỉ về phía đất bên kia

Chúng ta ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện

Sắc mặt Lệ Đình Tuyệt nhăn lại, nhìn về phía người đàn ông đầy nước mắt ở trên mặt đất, ngồi xuống. Ngón tay thon dài sạch sẽ vuốt ve mi tâm, tà khí trong con ngươi như nổi gân đỏ

Người đàn ông này chỉ ngủ đúng hai tiếng, con mắt như bán đứng sự mệt mỏi của hắn

Tuyệt, anh mệt rồi hả? Nếu không thì anh cứ ngủ một giấc trước đi. 

Lãnh Nhiên phóng ánh mắt nhìn đến hắn, có chút đau lòng

Lệ Đình Tuyệt gục đầu xuống, thả lỏng chính mình

Không cần, có rắm mau thả, nếu không hôm nay không xong chuyện

Lãnh Nhiên vẻ mặt nghiêm túc," Nuôi con vất vả lắm, cả ngày hôm nay Angela đều không tự đi bộ, lúc nào cũng là tôi bế, mệt chết đi được, Tiểu Yên nhìn nhu nhược vậy, bế con bé lại rất có lực, Nhưng … Tuyệt, anh chắc là muốn làm ba dượng không?"

Chương 129: Nữ thần, thần tượng

Lệ Đình Tuyệt nghiêng đầu đi, tóc che đi hơn nửa gương mặt của anh, bờ môi diêm dúa nhếch lên, ánh mắt hiện lên tia tà khí.

Ngẩng đầu lên, thì bị đầu hắn vỗ thật mạnh xuống.

Việc của tôi cậu không cần lo, nhưng mà, cậu dẫn Angela chỉ vì trải nghiệm?

Nha đầu đó khóc thật thương tâm, hắn đau lòng rồi, mà tên đầu sỏ là hắn ta, mà còn ở đó nói mát, lúc nào cũng cực khổ, hắn không thể lý giải, cho nên không thể trải nghiệm được

Vâng, hôm nay hoàn toàn một mình tôi chăm nom, không phải công việc con người làm, mai tôi cần gọi điện thoại cho mẹ tôi, tôi nghịch từ nhỏ, khẳng định mẹ tôi chăm tôi rất cực. 

Lệ Đình Tuyệt sắc mặt tối dần, đưa tay đánh hắn một cái.

Tên nhóc này, cậu học diễn xuất lúc nào vậy? Đừng có mà diễn kịch khổ trước mặt tôi, không có ích gì đâu.

Tiếp theo đó truyền đếm tiếng kêu thảm của Lãnh Nhiên, tiếng kêu răng rắc của xương, truyền ra từ phòng luyện tập, ngay cả người làm ban đêm không dám nhìn vào.

Ngôn Ngọc đưa Mạc Thanh Yên i về, lại quay lại đây. Nhìn thấy hai người làm đang run cầm cập trong phòng khách, cũng nghe tiếng kêu thảm thiết. 

Chân mày nhăn lại, tên nhóc đó đáng bị đánh, cũng tại hắn làm cho người con gái của Tuyệt khóc, hắn ta muốn làm người nào khóc không cũng được nhưng không được làm cho cô gái của Tuyệt khóc. Hắn không khỏi bĩu môi, sau đó mở cửa bước vào. 

Thấy cảnh tượng khốc liệt, Lãnh Nhiên nằm trên đất, trên mặt toàn là vết bầm tím, hắn ta đau khổ rên.

Ui … đau...

Lệnh Đình Tuyệt nắm mu bàn tay, liếc nhìn: " Biết mình làm sai ở đâu chưa? "

Lãnh Nhiên ngồi dậy, lau máu trên mép miệng, "Không nên dẫn Angela đi."Lệ Đình Tuyệt lắc đầu: "Sai, chính là cậu không nên làm cho cô ấy khóc."

Đây chính là việc làm Lệ Đình Tuyệt tức giận, dẫn Angela đi anh không ý kiến, nhiều người yêu thương con bé như vậy. Mạc Thanh Yên đỡ phần cực nhọc, chỉ là cách làm này của hắn không đúng. 

Ngôn Ngọc cười rồi bước đến, " Hai người đánh nhau cũng rất hăng hái. "

Sau đó hướng ánh mắt về phía Lệ Đình Tuyệt, " Tôi đã đưa cô ấy về nhà an toàn, anh cứ yên tâm, nhưng cô ấy nhờ tôi chuyển lời cho anh."

Lệ Đình Tuyệt ngơ ngẩn một chút, ánh mắt lại chuyển qua đây. Đợi hắn ta mở miệng, trong lòng không khỏi kỳ vọng. 

Tuyệt anh dựa vào tường.

Ngôn Ngọc nhắc nhở, sợ hắn chịu không nổi, hôm nay đã tức giận vậy, có thể thấy hắn ta quan tâm cô ấy đến chừng nào.

Lệ Đình Tuyệt đáng ra ngũ quan sẽ có chút ấm áp, nhưng từng tầng như bị bôi đen, đen như than vậy.Đừng nói nhảm nữa, nói:

Giọng nói vốn đã khàn, bây giờ còn thêm tức giận, càng nói càng trầm.

Ngôn Ngọc đỡ Lãnh Nhiên, nhìn khuôn mặt hắn, bị đánh như con heo. Không khỏi nhíu mày, đợi bản thân mình nói chuyện này ra, có khi nào hắn ta nhịn nhịn được đánh mình luôn không.

Vì thế hắn bắt đầu nghĩ đến đường chạy trốn tốt nhất sau khi mở miệng nói. 

Cô ấy nói về sau không bao giờ… muốn gặp anh nữa, hy vọng anh còn giữ lại mặt mũi, đừng dây dưa với cô ấy cùng đứa nhỏ nữa. 

Lời nói này xem như tuyệt tình, Lệ Đình Tuyệt hai mắt liếc nhìn, tay nắm chặt thành đấm. Lãnh Nhiên và Ngôn Ngọc lui về sau mấy bước, tên này giận rồi, mà là còn rất giận

Hai người không thể không phục Mạc Thanh Yên, chỉ có cô ấy mới dám nói chuyện như vậy với Lệ Đình Tuyệt, đúng là thần tượng của bọn họ.

Nhìn thấy chân mày của hắn nhăn lại thành chữ tự, cả người như ngưng đọng đầy băng sương, không khí đáng sợ lạnh lùng như có dao đập vào, hai người lén lút rút lui, sợ hắn ta giận lên, đánh họ mấy đấm.

Nhưng điều khiến cho họ thất vọng, hắn ta không tìm phiền phức cho họ, mà xoay lưng đi, một thân lạnh lùng rời đi. 

Cho đến khi tiếng bước chân biến mất, Lãnh Nhiên và Ngôn Ngọc mới dám thở phào.

Bị từ chối, thảm quá.

Ây, lần đầu thấy được bộ dạng thất bại của hắn.

Chương 130: Tiểu gián điệp

Editor: Waveliterature Vietnam

Cuối cùng hai người đều liếc nhìn nhau, " Có cần phải đi uống rượu chung với cậu ta không?"

Ngôn Ngọc lắc đầu: "Anh ta chắc mệt lắm rồi, về nhà sẽ ngủ nhanh thôi, thông thường thất tình, ngủ một giấc là xong."

Lãnh Nhiên nghĩ lại cũng phải, tên đó chưa chuyện gì là chưa trải qua, thất tình chỉ là chuyện nhỏ vậy, hắn ta nhất định không có chuyện gì đâu, lo lắng hắn xong, mới nhớ bản thân mình cũng toàn thân thương tích.

Ây da, đau chết tôi, anh nhìn tôi làm gì, nhanh lên. 

Ngôn Ngọc chỉ có thể dẫn anh ta đi xử lý vết thương.

Người Mạc gia cả đêm không ngủ được, Bạch Mạn Cầm cho Mạc Chí Kiên tìm đến cục trưởng cục cảnh sát, nhưng lại không gọi được cho ông ta, vì vậy Mạc Thanh Tuyết chỉ có thể ở lại cục cảnh sát, không biết cô ta trải qua cái gì?

Ông xã, gọi điện không được, chúng ta có thể kiếm người khác không, Trưởng phòng phòng công an, để ông ta thả tiểu Tuyết ra đi. 

Mạc Chí Kiên gật đầu, nhưng lại nhìn thời gian, " Thời gian này, đừng làm phiền người ta, để ngày mai đi."

Bạch Mạn Cầm cảm thấy thời gian này đúng là làm phiền người ta, nhưng lại lo lắng cho con gái mình, thế là cầm điện thoại vào phòng tắm, bà ta gọi cho một dãy số. 

Bây giờ cô hãy đi tự thú đi. 

Giọng cô ta rất thấp, không dám để chồng mình nghe thấy

Tự thú, tôi cũng không nói là tôi phải tự thú, tôi không muốn ngồi tù đâu

Điện thoại truyền đến giọng nói kinh ngạc của người con gái, lúc đó Bạch Mạn Cầm cũng không nghĩ tới đường lui, lúc đó chỉ nghĩ là làm, Mạc Thanh Yên sẽ không có đường chối cãi, bây giờ thì tốt rồi, xảy ra chuyện như thế này
Tôi cho cô số tiền gấp đôi, cô mau chóng đổi con gái của tôi ra, nếu không tôi sẽ tố giác cô. 

Bà ta bị ép tới nóng nảy, liền bắt đầu uy hiếp, muốn làm cho cô ta sợ hãi. 

Nhưng người bên kia là dạng người gì, bà ta còn không hiểu sao. Trực tiếp cúp máy, lúc bà ta gọi lại, thì đã khóa máy.

Không nhịn được thầm mắng một câu:" Nhận được tiền mà vậy đó, đáng giận, họ hàng đúng là không thể tin cậy được"

Ngày hôm sau, Mạc Thanh Tuyết được thả ra, nhưng cả đêm đều bị thẩm vấn, cộng thêm trong phòng nhỏ tối tăm, cả người như trái dưa leo, Bạch Mạn Cầm ôm lấy cô ta, kêu tài xế chạy.

Đột nhiên cô ta khóc thành tiếng: " Mẹ, tại sao lại như vậy? Mẹ biết cả đêm con không ngủ, trong phòng đó lại có chuột, sợ chết con," Cô ta la hét cả đêm, nhưng không ai đếm xỉa đến. 

Cho nên tinh thần suy sụp, Bạch Mạn Cầm nghe đến con chuột liền nhanh chóng lui lại.

Mạc Thanh Tuyết đánh thật mạnh vào kính cửa sổ, đau đến nỗi.
cô ta nhăn mặt lại. 

Mẹ, mẹ còn ghét bỏ con ư? 

Bạch Mạn Cầm cũng sợ nhất là chuột, cho nên mới hoảng sợ đẩy cô ta ra, lúc này nghe con của mình nói vậy, lại không nhẫn tâm, dù sao cũng là con gái bảo bối của bà.

Nhưng lại không dám đụng vào cô, đành rút người lại. 

Bảo bối, con khổ rồi, đợi về nhà thì tắm rửa, ngủ một giấc, coi như chuyện gì cũng chưa xảy ra. 

Mạc Thanh Tuyết cũng không nhắm mắt ra được, quá mệt mỏi, nhưng người mình hôi quá, nhịn không được chửi. 

Nhất định là do Mạc Thanh Yên gây trò, nếu không thì tại sao tối qua ba không cứu con ra?

Làm cho cô ta chịu ngược đãi cả đêm, nghĩ lại càng thấy tức, cô muốn xé nát con tiện nhân đó ra.

Được rồi, được rồi, sau này từ từ giải quyết cô ta.

Bạch Mạn cầm nghĩ đến 40% cổ phần công ty kia, liền tức đến nghiến răng. Dù sao vị trí tổng tài của chồng mình cũng là nằm trong tay nha đầu đó, nên họ không thể ngang nhiên xung đột với cô ta.

Từ ngày đó, bên cạnh Mạc Thanh Yên không còn sự xuất hiện Lệ Đình Tuyệt. Ngày đầu tiên cô không quen, cũng không biết tại sao lại nhớ đến anh ta, cũng tốt. Mười ngày sau liền hoàn toàn quên triệt để người này. 

Đắm chìm trong trò chơi, rảnh thì chơi trò chơi, xem truyền hình trực tiếp, ngày tháng bình yên.

Angela nhìn vào đồng hồ đeo tay lén lút báo tin,:" Thục Lương, dì nhỏ gần đây ngày nào cũng xem một chương trình trực tiếp Thục Lương đặc biệt hay, cô ấy hình như đặc biệt thích anh ấy đó."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau