LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Tuyệt, anh phải chịu đựng

Ngôn Ngọc thay đổi trang phục mặc một bộ màu trắng, dương quang tươi mát. Thoải mái ngồi lên ghế sofa, cầm lấy điện thoại sửa sang đầu tóc.

Lệ Đình Tuyệt nhìn dáng vẻ tự phụ của hắn ta, lạnh mặt nói: "Ai cần nhìn anh, tôi muốn nhìn cô ấy."

Vì đi công tác, không thể tham dự bữa tiệc sinh nhật của cô, nên để Ngọc Ngôn đến phát sóng trực tiếp, chính là muốn xem cô hôm nay thế nào.

Ngôn Ngọc quét mắt về phía đối diện, Mạc Thanh Yên bị một đám đàn ông bao vây ở giữa, sau đó nhướn nhướn mày.

"Anh xác định muốn nhìn sao?"

Nha đầu đó hôm nay đẹp không tưởng, cho nên quanh người ruồi nhặng bu không ít. Mà cô ở giữa cười nhạt, mắt sáng chớp động, càng làm tăng thêm vẻ phong tình vô hạn.

Nhìn qua, những thằng đàn ông đó, sắp chết chìm trong đôi mắt thu thủy của cô rồi.

"Nói lời vô dụng gì đó, nhanh lên."

Giữa hội nghị được nghỉ giải lao mười phút, hắn đã tham dự mấy tiếng đồng hồ rồi, mệt mỏi toàn thân. Chính là muốn nhìn cô một cái, để xoa dịu tinh thần một chút.

Ngôn Ngọc không cam tâm, nhắc nhở nói: "Bên cạnh không có người à? Anh đỡ một chút đi, tôi sợ là anh không chịu nổi."

Lệ Đình Tuyệt tà mâu híp nhẹ, cái tên này như thế nào biến thành giống bà mẹ lải nhải rồi?

"Thế còn cái tên Lãnh Nhiên kia thì sao?"

Hắn trực tiếp kêu Lãnh Nhiên đến, phải đợi cái tên này, thời gian nghỉ ngơi của hắn đều không còn rồi.

"Anh ta chưa tới, có thể đang dỗ cô bạn gái nhỏ của mình rồi, rốt cuộc thì cũng đã có bạn gái, phải làm cho rõ ràng liệu có phải là hắn hay không?"

Lệ Đình Tuyệt mới nghĩ tới, tiểu tử đó gần đây gặp phải phiền phức, có thể tự thân còn khó giữ. Dĩ nhiên không thể quản chuyện của hắn rồi, vì thế lạnh lùng nói.

"Nhanh lên, nếu không tôi sẽ cho người đập nát phòng thực nghiệm của anh."

Nhắc tới cái này, tuyệt đối là nỗi đau trong lòng của Ngôn Ngọc. Hắn nhếch môi, cái tên này đang uy hiếp hắn, rõ ràng hắn chỉ muốn tốt cho anh ta, khiến anh ta chuẩn bị tốt.Được, anh muốn hỏi tới không ngừng, thì ruột gan đừng chịu không nổi à nha. 

Hắn chuyển máy quay của điện thoại một chút, Lệ Đình Tuyệt liền nhìn thấy nha đầu kia. Đẹp đến lóa mắt, lộ ra vòng eo mảnh mai xinh đẹp, lại còn có cánh tay dài trắng nõn, lập tức liền có chút lửa nóng trong người.

Ánh mắt dính lên cái rốn xinh xắn, đặc biệt dễ thương. Nhìn như thế nào cũng không giống bộ dạng đã từng sinh con, nha đầu đó không phải là đang lừa hắn đấy chứ.

"Tuyệt, có ổn không?"

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng nói: "Mau đuổi đám ruồi nhặng đó đi đi."

Cô đứng tại đây, một đám đàn ông quay quanh, ánh mắt lướt qua trên người cô, hắn liền nhìn ra bọn họ đang nghĩ cái gì.

Phụ nữ của hắn, tuyệt không thể để bọn họ tùy tiện nhìn bậy.

Ngôn Ngọc cười: "Được, cảm ơn tôi như thế nào đây?"

"bgb tiên tiến nhất trên thế giới sẽ được đưa vào phòng thực nghiệm của anh."Ngôn Ngọc thiếu chút nữa không đứng vững, tên này thật là chơi lớn, hóa ra nha đầu này là hạt kim cương hiếm có, ôm lấy đùi cô ta, sau này đục gõ thế nào đều được rồi.

"Được, lập tức thi hành."

Ý tứ hết sức rõ ràng, Mạc Thanh Yên nhìn thấy là anh ta, lại nhìn qua đám đàn ông kinh ngạc bên cạnh. Cười nhẹ một tiếng "Bác sĩ Ngôn, anh ta có lòng rồi."

Trên mặt là dáng vẻ tươi cười ngọt ngào, có người không hiểu.

"Em có bạn trai rồi?"

Mạc Thanh Yên gật gật đầu "Phải, tình cảm tụi em rất tốt."

Cô cũng rất phiền đám ruồi nhặng này, biết Ngôn Ngọc là đang giúp cô, đương nhiên phối hợp theo rồi.

Đám đàn ông có loại cảm giác đau đớn thấu tim, rõ ràng biết cô xinh đẹp như vậy chắc chắn có bạn trai rồi, hiện tại được chứng thực, chớp mắt liền cảm thấy không vui.

Mà Ngôn Ngọc nâng ly lên "Các vị, chị dâu nhà tôi cần phải nghỉ ngơi, mong mọi người thông cảm."

Đám đàn ông lần lượt không nỡ phải rời khỏi, Mạc Thanh Yên cười nhạt một tiếng "Cảm ơn!"

Ngôn Ngọc cười xấu xa "Người nào đó ghen rồi, không tiếc chi cái giá lớn để tôi đến đuổi đám ruồi nhặng này đi."

Nụ cười của Mạc Thanh Yên cứng lại, nghĩ tới bóng lưng Lệ Đình Tuyệt tuyệt tình rời khỏi, thần sắc tối đi rất nhiều.

Lúc này điện thoại của Mạc Thanh Yên rung lên, người làm lấy đến "Đại tiểu thư, điện thoại của cô, nói là có việc quan trọng."

Mạc Thanh Yên nhìn qua là số của dì Tiền, liền mau chóng bắt máy.

"Ngũ tiểu thư, Angela không thấy đâu rồi."

Chương 122: Các ngươi sao có thể tùy tiện bắt người

Mạc Thanh Yên sắc mặt trắng nhợt, chẳng lẽ Bạch Mạn Cầm thật sự muốn dùng Angela ép cô. Cô nắm chặt điện thoại, vội vội vàng vàng đi ra cửa.

"Tiểu Yên, cô muốn đi đâu?"

Ngôn Ngọc phát hiện hành động của cô không đúng, nhìn thấy cô giận đùng đùng, liền đi theo.

Thích thúc nhìn thấy cô, liền gọi lại.

"Đại tiểu thư, Lão Thái Gia tìm người."

Mạc Thanh Yên lúc này rất gấp, thế nhưng ông nội ở đó cô cũng không thể không tới, vì vậy đành cắn răng. Để cho bản thân bình tĩnh lại, ít nhất Bạch Mạn Cầm ở chỗ này, bà ta nếu như dám làm gì Angela, cô nhất định giết ả.

Cô đi theo Thích thúc đến bên cạnh lão gia, Lệ lão gia cũng ở đây, Lệ Dạ Kiêu đứng ở phía sau Lệ lão gia.

"Tiểu Yên, đến đây gặp Lệ gia gia, còn có Lệ Nhị thiếu gia."

Mạc Thanh Yên thần sắc tự nhiên cùng hai người chào hỏi, Lệ lão gia chỉ chỉ Lệ Dạ Kiêu 

"Lão Nhị nhà ông, mặc dù không lợi hại như đại ca, nhưng cũng rất được ông yêu thương, mấy người trẻ tuổi bọn con nói chuyện đi, ông đem nó giao cho con đó."

Mạc Thanh Yên khẽ gật đầu, "Xin chào Nhị thiếu gia!"

Nghĩ đến hắn cùng Mạc Thanh Tuyết cùng một ruột, cô liền đối với hắn không có nửa phần hảo cảm. Nghĩ đến lần trước, cô đến gần hắn.

"Tiểu Kiêu tử, đừng quên ai là chủ nhân của anh. Nếu không, một số tấm ảnh nào đó có thể sẽ xuất hiện trên màn hình hôm nay."

Nói xong cô nở nụ cười, mà Lệ Dạ Kiêu sắc mặt tái xanh, nha đầu này dám uy hiếp hắn, đây tuyệt đối là người đầu tiên.

Nhưng nghĩ tới bức ánh chụp lại ngày đó bị cô lăng nhục như thế, chỉ có thể thu lại tất cả sát khí, ít nhất hắn muốn giữ lại tôn nghiêm.Lão gia thích sĩ diện, hắn tuyệt không thể xuất hiện vụ bê bối như thế, nếu không vị trí người thừa kế nhà họ Lệ hắn càng khó đạt được.

Lệ Dạ Kiêu chỉ có thể nghe lời cô, theo cô rời khỏi người của hai lão gia.

Khách khứa trong sảnh trò chuyện với nhau rất vui, người khiêu vũ rất nhiều. Bạch Mạn Cầm vẫn đang tìm Mạc Thanh Tuyết, thế nhưng cuối cùng chỉ gặp được người cùng cô nói chuyện, cho nên gấp gáp vô cùng.

Mạc Thanh Yên cùng Lệ Dạ Kiêu song song đi tới, cô nhỏ giọng nói.

"Giúp tôi gọi Bạch Mạn Cầm lại, tôi có việc hỏi bà ta."

Nói xong cô chỉ chỉ vườn hoa bên ngoài, nơi đó người ít, đúng lúc có thể chất vấn mụ già đó việc của Angela.

Lệ Dạ Kiêu nhìn thấy cô giống như phân phó hạ nhân, rất khó chịu. Tức tới gân xanh trên trán đều nổi lên.

"Mạc Thanh Yên, tôi không phải người hầu của cô, đừng có dùng cái giọng điệu này nói chuyện với tôi.""Nhưng tôi là chủ nhân của anh."

Cô lắc lắc điện thoại trong tay, cảnh cáo hắn, điểm yếu của anh đang nằm trong tay tôi. Ánh mắt của cô và hắn đối kháng, mang theo vài tia khí lạnh.

Ai kêu anh bắt cóc tôi, giúp Mạc Thanh Tuyết, cái này chính là báo ứng của anh.

Lệ Dạ Kiêu hai tay nắm chặt, sau đó xoay người đi tìm Bạch Mạn Cầm.

Mạc Thanh Yên đi về hướng vườn hoa, mới đi mấy bước liền nghe thấy tiếng tranh cãi ầm ĩ "Chính là cô ta, chính là cô ta tối qua lừa tôi lên giường, sau đó lén trộm đồ của tôi."

Một người đàn ông dáng dấp hèn mọn, mang theo mấy cảnh sát chỉ Mạc Thanh Tuyết tố cáo.

Mạc Thanh Tuyết ngẩn người, sau đó cao ngạo ngẩng đầu.

"Thôi đi, anh xấu như vậy, tôi sẽ lừa anh lên giường sao? Buồn cười. Nói tôi lén trộm đồ, bản tiểu thư không thiếu tiền."

Mạc Thanh Tuyết mặc dù ưa thích cùng nam nhân làm loạn, nhưng phẩm vị cũng sẽ không kém đến loại tình trạng này, cô thế nhưng thích đẹp trai. Mặt hàng này, cho cô cô đều không thèm.

Người đàn ông nhìn thấy cô kiêu căng như vậy, nháy mắt liền tức giận "Cô cũng không có gì đặc biệt, tối qua cũng không biết là ai cứng rắn quấn lấy tôi, đem ví tiền của tôi giao ra đây."

Sau đó nói với cảnh sát sau lưng: "Chính là cô ta, lấy sắc gạt tiền."

Cảnh sát liền đem Mạc Thanh Tuyết bắt lại "Mang đi."

Mạc Thanh Tuyết hoảng sợ "Này, các người không thể tin hắn bắt người bậy bạ được."

Chương 123: Mày muốn bóp chết tao sao?

Mạc Thanh Yên dừng chân, hóa ra kế hoạch của bọn họ chỉ có vậy, lại là một chiêu bôi nhọ.

Lệ Dạ Kiêu trở lại bên cạnh cô, mà Bạch Mạn Cầm đàn đã chạy đến bên người con gái rồi. Kéo ả lại "Các người không thể tùy tiện bắt người."

Mạc Chí Kiên cũng tới, tất cả mọi người đều xúm lại. Mạc Thanh Tuyết mặt đầy hận ý, rõ ràng hôm nay muốn bêu xấu là Mạc Thanh Yên, làm sao dẫn đến người ả rồi. Oán hận liếc nhìn mình mẹ, sau đó hỏi.

"Mẹ, đây là xảy ra chuyện gì?"

Bạch Mạn Cầm cũng không ngờ tới sẽ như vậy, nói cho cô lễ phục của cô là một bộ khác, cô mặc nhầm áo của Mạc Thanh Yên rồi. Bây giờ cô chính là muốn vạch trần cũng không được, bởi vì khách khứa nhiều như vậy, lại đều là người có mặt mũi.

Hơn nữa lão gia nếu là biết nàng động tay động chân, e rằng sẽ đuổi hai mẹ con bọn họ ra ngoài Mạc gia, cho nên nàng chỉ có thể cắn răng không mở miệng.

Mạc Thanh Yên cùng Lệ Dạ Kiêu đi tới, cô đứng bên người lão gia, lạnh lùng quét mắt nhìn Mạc Thanh Tuyết và mẹ ả.

"Cảnh sát, đây là chuyện gì xảy ra, cô ta là con gái của Mạc Chí Kiên tôi. Anh không thể chỉ nghe lời nói từ một phía của người đàn ông này mà bắt người được?"

Hai tên cảnh sát này chỉ là lính quèn, cũng không biết những đại nhân vật này. Cho nên thẳng lưng nói "Có người báo án, hơn nữa còn cung cấp chứng cứ, gần đây người bị gạt rất nhiều, chúng tôi phải mang người có hiềm nghi quay về thẩm vấn."

Mạc Chí Kiên nhìn thấy có nhiều người ở đây như vậy, cũng khó để bọn họ thả người, vì vậy lạnh nhạt nói.

"Tôi gọi điện cho cục trưởng các anh."

Mạc lão gia sắc mặt kém cực điểm, bởi vì loại sự tình này rất mất mặt nhà họ Mạc. Ho khan, Mạc Thanh Yên giúp ông thuận khí.

"Ông nội, ông đừng suy nghĩ quá nhiều."

Mặc dù hận mẹ con Mạc Thanh Tuyết, nhưng chưa từng nghĩ muốn chọc giận lão gia, cho nên một mực an ủi ông.Cục trưởng vẫn chưa nghe điện thoại, Mạc Chí Kiên cũng không có cách gì, hai tên lính bắt lấy cô ta muốn rời khỏi.

"Các ngươi có gì muốn nói? Có thể đi đến đồn cảnh sát."

Áp giải Mạc Thanh Tuyết đi, người đàn ông kia cười đắc ý.

"Tiện nhân không biết xấu hổ, tối qua đối xử với tôi như vậy, chính là vì tiền của tôi, các người đều phải nhìn cho kỹ, loại đàn bà này tuyệt đối không thể chơi."

Hắn ác độc nói, bộ dạng càng phát ra vẻ thô tục.

Bạch Mạn Cầm nhịn không nổi nữa, liền tát hắn một cái "Mày ăn nói bậy bạ."

Thật là quá khinh người, quá khinh người, nói con gái bà như vậy. Sau khi đánh xong, mới phát hiện bản thân như vậy, có chút không hợp quy củ, vì vậy vội vàng giải thích.

"Tôi là do quá tức giận, cảnh sát, anh nhất định phải trả lại sự trong sạch cho con gái tôi."Nói xong đứng yên, duy trì dáng vẻ thục nữ. Trong lòng lại lo lắng không dứt, trơ mắt nhìn con gái bị mang đi. Để người khác mang ánh mắt khinh bỉ xem bà như trò cười, bà tức giận vô cùng.

Hung hãn liếc mắt nhìn Mạc Thanh Yên, mà Mạc Thanh Yên lại cười nhạt, phản đòi quá đẹp.

Trên mặt Mạc lão gia nhịn không được rồi "Mạn Cầm, con bớt nói hai câu, quản tốt con gái con đi."

Sau đó để cho Thích thúc đẩy hắn về, Mạc Chí Kiên cũng mất hết mặt mũi, chỉ có thể tiễn tất cả khách khứa ra về.

Mạc Thanh Yên lúc những người khác không chú ý, liền đem Bạch Mạn Cầm kéo vào bên trong cửa an toàn.

Cô bóp cổ bà ta, ánh mắt hung ác sắc bén "Còn có kế hoạch gì, bà mau nói đi."

Chuyện của Angela, cô cũng không nhịn nổi nữa, ngay mặt hướng bà khiêu chiến.

Bạch Mạn Cầm sợ hết hồn, sau khi nhìn rõ là cô, sắc mặt dần dần bình tĩnh lại.

"Kế hoạch gì? Tao thấy chuyện Tiểu Tuyết bị bêu xấu nhất định là mày giở trò quỷ, tao phải đi nói chuyện với lão gia."

Bà muốn gỡ tay Mạc Thanh Yên ra, lại đành bừa, dáng vẻ còn đặc biệt hung dữ.

Mạc Thanh Yên cũng không muốn lải nhải với bà ta, tay dùng sức một chút, bà ta liền đau đến hét lên.

"A, mày, mày muốn bóp chết tao sao?"

Chương 124: Mạc Thanh Yên, trốn tôi là vô ích

"Đúng, bà thật sự nói đúng rồi, nếu bà không nói, tôi liền bóp chết bà."

Trong mắt cô tất cả đều là hận ý, cô lúc này đã giận tới cực điểm. Chỉ cần dám động tới con của cô, cô liền liều mạng với bà ta.

Đầu Bạch Mạn Cầm liều mạng giãy dụa, mặt đỏ bừng lên, đã không thể thở nổi, bà bắt đầu sợ hãi rồi, bà không hề muốn chết chút nào.

Tay của Mạc Thanh Yên bị giữ lại, một giọng nam vang lên bên tai.

"Cô giết bà ta có ích gì sao?"

Nghe thấy tiếng của Lệ Dạ Kiêu, cô mới hoàn hồn, đột nhiên buông lỏng tay ra. Bạch Mạn Cầm thuận tường trượt xuống, liều mạng thở hổn hển. Trong hai mắt toàn là sợ hãi, bà kinh hô một tiếng.

"Giết người rồi."

"Câm miệng."

Lệ Dạ Kiêu và Mạc Thanh Yên đồng thanh quát, bộ dạng đều hung dữ như nhau.

Lệ Dạ Kiêu nở nụ cười, "Không ngờ Mạc Thanh Yên yếu đuối cũng là người hung dữ."

Mạc Thanh Yên sắp xếp lại suy nghĩ, liếc hắn một cái, "Chó gấp còn nhảy tường, không nhìn thấy bọn họ dùng thủ đoạn gì đối phó tôi sao?"

Lệ Dạ Kiên cười cười, nha đầu này thông minh ra rồi, ít nhất để ác nhân ăn quả xấu. Ban nãy thấy dáng vẻ nồng đậm hận ý của cô, vậy mà lại có vài tia quen thuộc, đột nhiên liền lên tiếng ngăn cản cô.

Kỳ thật hắn có thể khoanh tay đứng nhìn, cô ta giết người đối với hắn mà nói không có chỗ tốt, cũng không có chỗ xấu.

Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại ngăn cản cô ta.

Ánh mắt Mạc Thanh Yên quét về phía Bạch Mạn Cầm "Để bà nói còn có kế hoạch gì, nếu không tôi lập tức đi đoạt vị trí tổng tài của thúc thúc, bà có tin hay không?"Đây là chuyện Bạch Mạn Cầm sợ nhất, lập tức cả người đều không ổn. Nha đầu này không phải là có loại ý nghĩ này sao? Cô ta nói lời này là có ý gì?

"Nói."

Mạc Thanh Yên không muốn nhiều lời, nhưng cũng không có nói rõ ra. Nếu không phải bà ta mang Angela đi, cô còn không muốn để cho bà ta biết mình còn có uy hiếp này, nếu không sau này bọn nhỏ chỉ có thể quay về Tuyên Thành rồi.

Bạch Mạn Cầm suy nghĩ "Tao nói rồi mày thật sự sẽ không đoạt vị trí tổng tài của thúc thúc mày chứ?"

Mạc Thanh Yên chưa từng nghĩ qua sẽ đi đoạt, chỉ là cô muốn biết nguyên nhân cái chết của ba mẹ mình rồi mới quyết định.

"Không có."

Bạch Mạn Cầm mới ấp a ấp úng mở miệng "Chỉ có kế hoạch Tiểu Tuyết bị bêu xấu này, cái khác đều không có."

Cũng không biết Tiểu Tuyết bị bọn hắn mang đi như thế nào rồi, phải kêu chồng mình nhanh cứu con gái ra mới được.
"Có bắt một đứa bé hay không?"

Đây coi như là một cái nhắc nhở, Bạch Mạn Cầm một mặt không hiểu "Tao bắt trẻ con làm gì?"

Nhìn thấy vẻ mặt của bà ta không giống như đang nói dối, bọn họ còn chưa phát hiện mối quan hệ giữa cô và Angela, cô coi như yên tâm rồi.

Cô cười lạnh một tiếng "Không có gì, nghe người khác nói, tưởng là các ngươi còn có âm mưu gì."

Nói xong cô quay người rời đi, Bạch Mạn Cầm nhẹ nhàng thở ra, Lệ Dạ Kiêu phát hiện, người con gái này cất giấu rất nhiều bí mật, lại còn rất thông minh, nói không chừng có thể lợi dụng một chút.

"Cô muốn đi, tôi đi với cô."

Mạc Thanh Yên đi rất gấp, vừa đi vừa nói "Anh đừng có đi với tôi."

"Vừa rồi nếu như không có tôi, cô có thể đã giết người rồi, có phải nên cảm ơn tôi không?"

Mạc Thanh Yên liếc hắn một cái, vậy cũng tính sao? Cô vốn không muốn giết bà ta, chỉ là dọa người đàn bà kia một chút mà thôi.

Ngôn Ngọc đem hình ảnh vừa mới phát sinh trong sảnh đều quay thành video gửi cho Lệ Đình Tuyệt, để Lệ Đình Tuyệt yên tâm, nữ nhân của hắn không có việc gì. Nhiệm vụ của hắn cũng coi như xong rồi, xe đỗ tại cửa khách sạn, muốn nói với Mạc Thanh Yên một tiếng rồi đi.

Lúc Mạc Thanh Yên đi ra, trực tiếp lên xe của hắn "Nhanh lái xe."

Cô thế nhưng không muốn để Lệ Dạ Kiêu biết, người đàn ông này cùng với Mạc Thanh Tuyết là cùng một bọn.

Ngôn Ngọc cũng nhìn thấy Lệ Dạ Kiêu, thế là một cước nhấn ga chạy nhanh ra ngoài.

Lệ Dạ Kiêu chửi thầm một câu "Trốn tôi cũng vô dụng, Mạc Thanh Yên cô sẽ có một ngày làm việc cho tôi."

Chương 125: Là ai mang con bé đi

Xe nhanh chóng cách rời khách sạn, Ngôn Ngọc thấy dáng vẻ khẩn trương của cô, liền hỏi.

"Có chuyện gì vậy?"

Cô cũng không phải là người sẽ sợ Lệ Dạ Kiêu, dựa vào sự thông minh nhanh trí của cô, đều sẽ không sợ bất kỳ người đàn ông nào. Thế nhưng trên mặt cô lúc này rõ ràng viết sợ hãi, buồn phiền, lo lắng.

Mạc Thanh Yên mới thu hồi suy nghĩ lại, bởi vì cô đang nghĩ tới hậu quả mà Angela rơi vào tay người xấu, con bé kia cho dù miệng mồm có ngọt thế nào, thế nhưng lúc đối mặt với người xấu cũng sẽ khóc.

Bọn hắn có đánh con bé hay không, có bắt nạt nó hay không.

Càng nghĩ lòng của cô càng loạn, loạn đến sắp không chịu được nữa rồi.

Điện thoại của Ngôn Ngọc vang lên, là Lệ Đình Tuyệt, hội nghị vừa kết thúc, nhìn thấy hắn gửi video qua cuối cùng cũng yên tâm rồi, chí ít nha đầu kia không dễ dàng bị bọn người Mạc Thanh Tuyết khi dễ.

Mặc dù hắn đã giúp cô xử lý, để người ức hiếp cô gặp phiền phức lớn. Nhưng ít nhất cô đủ nhanh trí, hiểu rõ mưu kế của Bạch Mạn Cầm, điểm này không để hắn thất vọng.

Ngôn Ngọc nhỏ giọng nói "Tự nghe."

Sau đó đem điện thoại để qua một bên, vừa lái xe vừa hỏi cô "Bộ dạng này của cô? Tuyệt sẽ lo lắng."

Mạc Thanh Yên lắc đầu, sửa sang lại suy nghĩ "Bác sĩ Ngôn, mời anh chạy nhanh một chút, tôi về nhà có việc gấp."

Nói xong cô lại quay đầu nhìn bên ngoài cửa xe, thần sắc căng thẳng như cũ. Mà người ở phía đầu dây điện thoại bên kia sớm đã nghe ra tâm tình của cô rất tệ, nói với trợ lý Nguyên Thành bên cạnh.

"Chuẩn bị máy bay, tôi muốn lập tức quay về."
Nguyên Thành cung kính đáp ứng, sau đó đi làm việc.

Hắn đưa tay kéo cà vạt, hơi có vẻ mỏi mệt. Nửa nằm trên giường, tối qua hầu như không ngủ được mấy tiếng, sau đó vội lên máy bay sớm, bốn giờ liền thức dậy.

Đúng chín giờ đến cuộc họp của công ty a, tiếp theo lại họp cả ngày, sau đó lại xử lý tất cả tài liệu, không mệt là không thể nào.

Mạc Thanh Yên thấy Ngôn Ngọc lái xe vẫn rất chậm, thế là lại nhắc nhở hắn.

"Bác sĩ Ngôn, tôi thật sự có việc rất gấp rất gấp, cầu xin anh lái xe nhanh một chút."

Nói xong nước mắt liền rơi xuống, cô đem mọi trường hợp không hay đều nghĩ qua một lượt, bất luận là kết quả như thế nào, cô đều chịu không nổi. Trừ phi Angela bình an, không xảy ra bất cứ chuyện gì, nếu không, cô đều không có cách nào đối diện.

Ngôn Ngọc liếc mắt qua điện thoại, tên kia hẳn là đã nghe thấy rồi, nữ nhân của hắn tâm tình không tốt, nhưng không thể trách phạt hắn chứ?

"Rốt cuộc có chuyện gì mà cô gấp như vậy, tin tôi, tôi có thể giúp cô."Mạc Thanh Yên nhấc tay lau nước mắt, "Không thấy Angela rồi, không biết ai đã mang con bé đi, nếu như là bọn buôn người thì sao?"

Nói xong cô che miệng lại, nhẹ nhàng khóc.

Lệ Đình Tuyệt ngồi thẳng lưng lại, tiểu nha đầu không thấy rồi? Cả người đều không tốt.

Thế là cúp điện thoại, gửi tin nhắn cho Ngôn Ngọc "Chăm sóc tốt cho cô ấy, đợi tôi, không cho phép để cô ấy có việc gì."

Sau khi gửi tin, bắt đầu gọi điện thoại phân phó người của Lâm Thành đi tìm Angela.

Ngôn Ngọc nghe thấy tiếng tin nhắn, cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua. Biết tên kia muốn vội vàng trở về, thế là nhìn lướt qua cô gái đang gấp gáp bên cạnh, thấy vai cô run rẩy, hẳn là đang khóc.

Thế là tăng nhanh tốc độ, hy vọng cái tiểu nha đầu kia không có việc gì, hy vọng cô chỉ là đang ở trong nhà chờ Mạc Thanh Yên.

Lúc xe ngừng lại, Mạc Thanh Yên đẩy cửa xe ra, liền chạy vào trong nhà.

Dì Tiền lúc thấy cô ngây ra một lúc, bởi vì hôm nay cô quá đẹp, so với bất cứ lúc nào trong quá khứ đều xinh đẹp hơn.

"Dì Tiền, Angela xảy ra chuyện gì? Không phải dặn mọi người hôm nay không cần mang tụi nó ra ngoài sao?"

Băng Khối đi tới, nhìn thấy bộ dáng rơi lệ gấp gáp của mẹ, thần sắc trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng âm trầm.

"Xin lỗi! Mm nói muốn trong sân chơi bóng, sau đó con liền chơi với em, bóng rơi ra ngoài rào chắn, con đi nhặt, trở về liền không nhìn thấy em rồi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau