LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Tiệc sinh nhật

Ba người kinh ngạc còn Lãnh Nhiên lại giống như gặp phải quỷ. Anh ta suy nghĩ một chút, giúp cô lau nước mắt.

Cô chờ tôi một lát đã, tôi cùng bạn nói mấy câu rồi đến tìm cô.

Không được, anh lại muốn tránh em à?

Tay nhỏ bé của cô gái bắt lấy anh ta không buông, Lãnh Nhiên chỉ xe hơi bên cạnh cô, "Xe tôi còn ở đây, tuyệt đối tôi không chạy."

Trấn an cho cô gái nhỏ xong, anh ta vội chạy đến bên cạnh hai người đàn ông cao to tiêu soái.

Tôi làm sao bây giờ? Mau giúp giúp tôi đi?

Bộ dạng anh ta như phát đên hối hận đến xanh cả ruột.

Trưởng thành chưa?

Lệ Đình Tuyệt cười gian, nhìn lướt qua cô gái.

Lãnh Nhiên lắc đầu, "Tôi nào biết, đều do say rượu, căn bản không quen biết."

Ngôn Ngọc cũng cười, "Đứa nhỏ làm sao bây giờ? Sinh ra sao?"

Ánh mắt anh ta dừng trên người Lãnh Nhiên nhìn từ trên xuống dưới, tiểu tử này mới hai mươi hai nếu lập gia đình sợ rằng anh ta chưa từng nghĩ qua nói gì đến sinh con. Lắc đầu, không phải phong cách của anh ta.

Lãnh Nhiên quay đầu liếc cô gái với cặp mắt to đầy nước, "Đừng nói giỡn, sinh con gì chứ, tuyệt đối là gạt người, loại chuyện ma quỷ này mấy người cũng tin à?"

Tin.....

Hai người đồng thanh nói, loại chuyện này là anh ta làm ra đó.

Sắc mặt Lãnh Nhiên càng kém, đám bạn đểu thật sự, tìm bọn họ nghĩ biện pháp mà thái độ của hai người là gì đây.

Lệ Đình Tuyệt nâng đồng hồ lên nhìn giờ, hơn một giờ sáng. Bốn giờ anh phải dậy nên phải đi rồi đành huých vào ngực anh ta.Anh em luôn ủng hộ về mặt tinh thần cho cậu, kết hôn cũng tốt, sinh con cũng được, nhất định ủng hộ, về trước đây.

Lệ Đình Tuyệt lái xe đi, Lãnh Nhiên càng gửi gắm hy vọng trên người Ngôn Ngọc.

Bác sĩ Ngôn, giúp đi, giúp tôi nói với cô ta tôi có bệnh, không thể kết hôn. Đòi tiền, muốn cái gì đều được, chỉ cần tha cho con người tôi được không?"

Ngôn Ngọc cau mày, "Cô bé mang thai thật, nếu là của cậu thì giải quyết hậu quả cho tốt đi."

Sau đó cũng quyết tuyệt mà đi, Lãnh Nhiên thầm mắng một câu.

Xem này, cả đám đều như vậy.

Anh ta vò đầu, chỉ có thể kiên trì đi qua dỗ dành cô gái kia.

Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên đang ngủ thì vú Trần đến gõ cửa.

Ngũ tiểu thư, xe của Mạc gia đến đón cô.

Mạc Thanh Yên cảm thấy mắt còn hơi sưng, tối hôm qua khóc nhiều quá, cô dụi mắt.Cầm điện thoại ở bên cạnh nhìn qua thì mới hơn năm giờ, tiệc tổ chức vào buổi chiều mà.

Nhưng xe đã tới rồi, chỉ có thể rời giường, rửa mặt chải đầu. Sau đó đi xuống lầu, Tiểu Văn chờ ở phòng khách.

Tiểu thư, việc cô dặn dò, tôi chuẩn bị tốt cả rồi.

Mạc Thanh Yên rất yên tâm khi Tiểu Văn làm việc, tiểu tử này, tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng làm việc rất cẩn thận làm cho người khác yên tâm.

Cô cười nhạt, " ừ, mấy người giúp tôi chăm sóc mấy đứa nhỏ cho tốt, hôm nay đừng đâu."

Tiểu thư yên tâm đi.

Cô rất sợ ba đứa nhỏ bị Bạch Mạn Cầm biết được, lấy chúng trấn áp thì thật sự cô không thể phản kích, đây là sự uy hiếp đối với cô.

Mạc Thanh Yên lên xe, phát hiện vẻ mặt Mạc Thanh Tuyết u ám nhìn cô.

Mạc Thanh Yên, khiến bổn tiểu thư phải chờ cô lâu thế là có ngại không?

Cô ngáp một cái, rõ ràng vẫn chưa ngủ đủ.

Mạc Thanh Yên nhíu mày, "Rất buồn ngủ, không dậy được."

Mạc Thanh Tuyết lườm cô một cái, sau đó cao ngạo hất đầu... Đi.

Mạc Thanh Yên khẽ cười một tiếng, đối với mặt này của cô ta đã sớm thành thói quen.

Xe dừng lại ở cửa phòng làm việc Thời Quang, Thời Quang là nhà hoá trang nổi danh có tiếng, Bạch Mạn Cầm thật có thưởng thức, tìm cô ấy tạo hình cho bọn họ.

Bốn giờ mới hoàn thành xong việc làm đẹp cho hai người, Mạc Thanh Yên cảm giác nửa tỉnh nửa mê. Khi tỉnh lại, nhìn bản thân phản chiếu trong gương thì hoàn toàn không nhận ra.

Chương 117: Tại sao có thể như vậy?

Bình thường cô không cần trang điểm đã vô cùng diễm lệ mà không ngờ dưới đôi tay khéo léo của cô ấy đã làm cô thay đổi hoàn toàn khác.

Mái tóc dài đen bóng hơi cuốn lên, tóc phía bên phải đầu được vén lên sau tai, điểm xuyết thêm chiếc bông tai màu tím hình hoa tường vi, đậm chất tiên nhân.

Mạc Thanh Tuyết quay đầu, có vẻ không vừa lòng, "Mễ Lị, vì sao cô làm cho cô ta biến thành xinh đẹp như thế mà tôi lại bình thường như này."

Người phụ nữ đứng đằng sau mấy người mặc trên mình một chiếc váy dài màu vàng, trang điểm hết sức tinh sảo, mười phần khí chất. Hai tay cô ta khoanh trước ngực, mắt phượng híp lại mỉm cười.

Trang điểm của Mạc đại tiểu thư mà tôi chỉ mất có nửa giờ còn ba tiếng rưỡi còn lại đều dùng trên người cô đó. Tôi đã cạn sức rồi.

Nói xong làm một số trợ lí trang điểm không nhịn được cười, Mạc Thanh Tuyết quét mắt lạnh qua, mấy cô gái vội vàng dừng cười.

Cô hung hăng quét mắt nhìn khí chất mười phần tiên nhân của Mạc Thanh Yên, ghen tị muốn phát điên. Nhìn lại bản thân trong gương, mái tóc uốn cong kết hợp với trang sức đính kim cương cùng hoá trang lộng lẫy, giống như phú quý đầy mình.

Cứ cảm thấy Mễ Lị cố ý chỉnh cô ta nhưng lại không thể hỏi trực tiếp. Cô ta bèn hi vọng lên trang phục mà mẹ lựa chọn cho mình phải hơn hẳn Mạc Thanh Yên.

Vì thế đứng lên, "Thay lễ phục đi."

Cô ta khinh thường quét mắt qua Mạc Thanh Yên, sau đó cao ngạo tiêu sái mà ra ngoài, Mạc Thanh Yên cụp mắt, từng bước phải thật thận trọng.

Mễ Lị mỉm cười, "Tiểu Yên, nhìn mặt cô ta tức giận đến tái đi rồi kìa?"

Mạc Thanh Yên đứng dậy, ôm lấy Mễ Lị, "Đã lâu không gặp."

Mạc Thanh Yên có bạn ở Tuyên thanh, quan hệ hai người cực kì tốt nhưng từ sau khi tốt nghiệp vẫn chưa từng gặp lại.
Mễ Lị nắm lấy tay cô, "Em họ cậu với cậu lớn lên không giống nhau đến tính cách càng không giống."

Vẻ ngoài của Mạc Thanh Tuyết hết mức bình thường, nói chuyện cũng đặc biệt đanh đá làm người ta không thích nổi còn dáng vẻ Mạc Thanh Yên vô cùng xinh đẹp lại hiền lành khiến người ta có cảm giác dễ gần.

Ừm, không giống.

Chuyện giữa cô cùng Mạc Thanh Tuyết, cô chưa từng nói cho cô ấy thế nên Mễ Lị hoàn toàn không hay biết.

Tới phòng thay đồ, chợt nghe thấy âm thanh Mạc Thanh Tuyết mắng người.

Mấy người làm ăn thế nào vậy, quần áo cao quý của tôi là hình dáng này sao? 

Mễ Lệ bước nhanh đi vào, "Làm sao vậy?"

Nhân viên bên trong chỉ vào lễ phục dạ hội màu đỏ tươi trên người Mạc Thanh Tuyết: "Không biết chuyện gì mà trên quần áo bị thủng một lỗ ạ."Rõ ràng loại chất liệu này cực kì sang quý, chất lượng tuyệt đối không có vấn đề. Mễ Lị lấy quần áo qua xem, muốn sửa cũng không thể được bởi vì chỗ bị thủng ở ngay phần hông, nếu vậy thì sẽ càng xấu.

Mễ Lị lắc đầu, "Mạc nhị tiểu thư, chỉ có thể đi đổi bộ khác thôi."

Mạc Thanh Tuyết nhìn mình trong gương, phô ra dáng người hoàn mỹ vô cùng, đây chính là đồ của mẹ tỉ mỉ lựa chọn vô cùng phù hợp với cô ta. Cô ta cứ nghĩ dáng vẻ này mà xuất hiện trước mặt Lệ Đình Tuyệt sẽ dìm ngay được Mạc Thanh Yên.

Nhất thời bộc phát tính tình cáu gắt, "Mấy người làm thế này à, bộ quần áo này chúng tôi đã mất rất nhiều tiền để đặt làm, vậy mà các người lại đưa cho bộ lỗi."

Mễ Lị thật sự vô tội, tối hôm qua trước lúc tan tầm còn cho người kiểm lại, tất cả đều vô cùng hoàn mỹ mà. Tuyệt đối là có người động tay động chân, tính khí nha đầu này vốn đã xấu sẵn chắc chắn có rất nhiều kẻ thù đây mà.

Vì thế nói với trợ lý, "Trong tiệm còn lễ phục vừa kích cỡ của cô ấy không?"

Phòng làm việc Thời Quang chủ yếu làm về đặt chế, lễ phục đều được đặt chế theo tỉ lệ cơ thể, hơn nữa mỗi người có kích cỡ không giống nhau, hiệu quả trên người cũng khác.

Chị Mễ à, chỉ còn một bộ váy đuôi cá màu tím ạ. Nói xong cô ta cầm ra và bày trước mặt Mạc Thanh Tuyết.

Ánh mắt Mạc Thanh Tuyết tối sầm lại, "Kiểu dáng này là của năm mươi năm trước à? Để tôi mặc nó thì tôi liền phơi bày chuyện này ra ngoài xem sau sau này còn ai dám đến phòng làm việc của mấy người nữa không."

Dứt lời cô ta bắt đầu lên Weibo, Mễ Lị nóng nảy. Nếu chuyện này mà đồn ra ngoài, cô ấy liền thật sự không thể tiếp tục làm ăn. 

Mạc nhị tiểu thư, cô đừng nóng, để tôi nghĩ cách đã."

Tiểu Tuyết, lễ phục của tôi tặng cho cô, tôi mặc cái này.

Chương 118: Khí chất trời sinh

Mạc Thanh Tuyết thấy Mạc Thanh Yên mặc váy mỏng màu trắng, đẹp giống tiên tử lạc xuống nhân gian, cả khuôn mặt đều co chặt lại.

Sao cô có thể đẹp đến như vậy mà bản thân chỉ có thể mặc bộ lễ phục có kiểu dáng lỗi thời mười năm trước.

Tức quá, tức quá đi.

Vì thế chuyển động con ngươi, đang tính toán, nghiêm túc trù tính nhưng lại quên mất lời dặn của mẹ cô ta.

Được, tôi mặc bộ của cô, Mễ Lị, nhất định phải để tôi mặc bộ lễ phục của cô ta.

Mễ Lị gật nhẹ, tuy rằng cơ thể của cô ta không đẹp bằng Tiểu Yên, nhưng lót vào chắc có hiệu quả. Chỉ là cô ta không có xương quai xanh gợi cảm như Tiểu Yên nên sợ rằng có thêm thắt thế nào cũng vô dụng.

Đương nhiên vì uy tín của phòng làm việc, cô ấy khẳng định không thể nói ra.

Mễ Lị ôm lấy Mạc Thanh Yên, nhỏ tiếng nói: "Cám ơn cậu!"

Thật ra tạo nên tất cả việc này chính là cô nên đối với lời cảm ơn của cô ấy thì Mạc Thanh Yên chỉ cười nhạt, trong lòng thầm xin lỗi người bạn cũ, để cô ấy bị Mạc Thanh Tuyết gây khó dễ.

Nhưng trên mặt vẫn không gợn sóng, đi theo trợ lí đi đổi lễ phục.

Mễ Lị thấy Mạc Thanh Tuyết đã thay lễ phục của Mạc Thanh Yên xong, bắt đầu chỉnh sửa cho cô ta, lót thêm mười miếng đệm ngực và vài miếng để giữ chặt. Chính là ở phía sau lưng, không được hoàn mỹ như Tiểu Yên thì cô ấy cũng mặc kệ.

Mạc tiểu thư, rất đẹp.Mạc Thanh Tuyết nhìn thấy mình trong gương, nghĩ đến Mạc Thanh Yên phải mặc bộ có kiểu dáng mười năm trước thì âm thầm vui sướng trong lòng. Hôm nay cô ta nhất định phải áp chế cô, chiến trường của phụ nữ chính là trên dạ tiệc.

Mà trang phục chính là áo giáp của bọn họ, áo giáp có thắng thì cô ta liền có thể đàn áp được cô.

Khi Mạc Thanh Yên đã đổi quần áo xong và đi ra ngoài khiến mọi người vô cùng kinh sợ, bộ lễ phục này là thiết kế của Mễ Lị khi học đại học vào ba năm trước. Do kiểu dáng lỗi thời nên người khác mặc vào nhìn như già đi mười mấy tuổi, vì thế vẫn luôn đặt ở phòng làm việc không ai ngó tới.

Nhưng khi cô mặc vào lại giống như đặc chế cho riêng cô vậy, trên người đeo đai quanh ngực với sắc tím nhàn nhạt, có điểm xuyết thêm màu hồng phấn để lộ chiếc rốn xinh đẹp. Làn váy xếp thêm lớp đai màu tím nhạt không quá đầu gối.

Thật sự rất đẹp, vừa nãy nói cô là tiên nữ thì cô của bây giờ phải gọi là mỹ nhân ngư xinh kiều diễm. Cả người không hề nhạt nhoà mà mang thần thái, nét đẹp cuốn hút.

Hoá ra một người phụ nữ có thể có những vẻ đẹp khác nhau, cô có thể là tiên cũng có thể diễm.
Mễ Lị nở nụ cười, cô ấy khoanh hai tay trước ngực cũng không ngờ đến.

Mạc đại tiểu thư, không ngờ nha, tác phẩm này của tôi rốt cuộc đã tìm được chủ nhân rồi.

Hai năm trước khi cô ấy mới tốt nghiệp, thành lập phòng làm việc, lúc ấy danh tiếng phòng làm việc cũng không tính là lớn, cô ấy có kiêu ngạo của một nhà thiết kế đó là phải thiết kế những đồ mình thích, cho nên mới trang bày tác phẩm thiết kế thời đại học của mình ra nhưng chưa có bất kì người nào có thể khống chế.

Mạc Thanh Yên nhìn bản thân trong gương, lại biến thành một dáng vẻ khác thì không thể không ngạc nhiên trước thiết kế của Mễ Lị.

Ừ, tớ rất thích.

Mà Mạc Thanh Tuyết ở bên cạnh, vốn tưởng rằng có thể trội hơn cô nhưng không ngờ cô vừa xuất hiện liền mất hết nhan sắc chỉ trong nháy mắt. Màu trắng nhàn nhạt, đứng bên cạnh cô thì hoàn toàn bị xem nhẹ.

Cô ta cắn răng, gắt lên một tiếng, " Nói chuyện cái gì, dạ tiệc sắp bắt đầu rồi đấy."

Mạc Thanh Yên nhíu mày, thấy cô ta tức giận thì trong lòng thích thú. Vì thế nói với Mễ Lị: "Lát gặp ở dạ tiệc nhé."

Khách sạn Vương Miện Lâm Thành, Bạch Mạn Cầm và Mạc Chí Kiên đang ở ngoài cửa đón tiếp khách khứa, khách sạn này là khách sạn bảy sao, sảnh dạ tiệc đặc biệt rộng kết hợp với đồ trang trí trắng thuần, mờ ảo như cung điện dành cho công chúa.

Búp bê màu hồng, đèn hồng nhạt, hoàn toàn giống như người sống trong chuyện cổ tích.

Khách mời đến rất đông, đều bị sự hào nhoáng của Mạc gia làm kinh sợ, một bữa sinh nhật còn long trọng đến thế, thật không hổ là tiểu thư con nhà hào môn.

Chương 119: Rất nóng lòng

Mạc Thanh Yên và Mạc Thanh Tuyết đều ở trong phòng nghỉ ngơi, trước khi dạ tiệc chưa chính thức bắt đầu, bọn họ không thể ra ngoài. Cho nên Bạch Mạn Cầm còn chưa biết, con gái mình đã mặc lễ phục của Mạc Thanh Yên.

Bà ta nhìn lướt qua trong phòng, và cả hoa viên bên ngoài hội trường, tất cả khách mời đều ở đây. Vậy nên đi đến bên cửa sổ và gọi điện thoại.

Việc mà hôm qua tôi nhờ các người đã làm xong chưa?

Đây chính là mưu kế của bà ta thiết kế tất cả để huỷ hoại danh dự của Mạc Thanh Yên, hơn nữa còn không thể chuyển mình.

Nghe thấy lời nói của người đó nói trong điện thoại, bà ta mỉm cười, khuôn mặt bảo dưỡng quá độ khi cười đều lộ nếp nhăn.

Lúc này, Lệ lão gia tử và Lệ Dạ Kiêu cùng đi vào. Bạch Mạn Cầm vội qua bên đó, cùng Mạc Chí Kiên tiếp đón bọn họ.

Lệ lão gia tử, Lệ Nhị thiếu, hoan nghênh.

Bạch Mạn Cầm nhìn thoáng qua phía sau bọn họ nhưng không phát hiện Lệ Đình Tuyệt, bèn hỏi, "Lệ đại thiếu đâu? Sao lại không đi cùng đến đây."

Vốn dĩ mục đích hôm nay của Tiểu Tuyết là khiến Lệ Đình Tuyệt biết được bộ mặt thật của Mạc Thanh Yên, sau đó nhận ra vẻ đẹp của cô ta, cuối cùng để anh chọn cô ta. Nhưng nếu anh không đến, Tiểu Tuyết nhất định sẽ thất vọng.

Anh tôi đi công tác, tổng tài Lệ thị tương đối bận.

Lệ Dạ Kiêu trả lời, vẻ hung ác trên mặt càng bộc lộ rõ ràng. Anh ta vĩnh viễn đều bị tên kia áp lên đầu, bất luận là ở đâu thay anh đi tham dự, những người đó đều thất vọng vì người đến không phải Lệ Đình Tuyệt.

Lệ lão gia tử cười, "Tuyệt đặc biệt bận rộn, lão Mạc ở nơi nào?"

Mạc Chí Kiên vội vàng tìm người dẫn ông qua, Bạch Mạn Cầm có vẻ không tập trung. Không ngờ Lệ Đình Tuyệt tuyệt tình như vậy, hiện tại ngay cả sinh nhật của Tiểu Tuyết cũng không tham dự. Nghĩ đến khẳng định là con gái sẽ đau lòng, tâm trạng cũng trùng xuống không ít.
Mạc Chí Kiên xem thời gian, "Không sai biệt lắm, đi gọi Tiểu Tuyết và Tiểu Yên xuống đi."

Vốn dĩ ông cũng không đồng ý cho tổ chức tiệc sinh nhật long trọng như vậy, cha già như vậy còn chưa từng được làm mà ngược lại hai nha đầu kia đã làm rồi.

Bạch Mạn Cầm chính là thích long trọng, càng long trọng thì việc mà bà ta làm mới càng có lực ảnh hưởng. Làm cho Mạc Thanh Yên hoàn toàn không có chỗ đứng ở xã hội thượng lưu mới có thể bị bọn họ dẫm nát dưới chân.

Mạc Thanh Yên đứng ở trước khung cửa sổ, ánh mắt hướng về phương xa, trong lòng vẫn không yên. Không biết kế hoạch của bọn họ, nên vẫn cảm thấy hơi mất mát.

Còn Mạc Thanh Tuyết vẫn đang tự sướng, hoàn toàn quên mất kế hoạch của mẹ cô ta hôm nay.

Tiểu Tuyết, Tiểu Yên, các con ra sân khấu được rồi.

Bạch Mạn Cầm và mấy người hầu cùng đẩy cửa đi vào, khi nhìn thấy hai người thì thất thần.

Trong lòng căng thẳng, nghĩ muốn đưa cô ta đi để cô ta thay quần áo.Mạc Thanh Yên thu hết vào trong mắt, đi qua bám lấy Mạc Thanh Tuyết.

Tiểu Tuyết, chúng ta đi thôi, thời gian không còn kịp rồi.

Cố ý không cho Bạch Mạn Cầm tiếp cận cô ta trong khi Bạch Mạn Cầm mới vừa đi được mấy bước thì nhìn thấy hai chị em ra khỏi phòng nghỉ đi xuống dưới lầu.

Bà ta nghe thấy âm thanh người dẫn chương trình vang lên, "Chào mừng nhân vật chính của chúng ta hôm nay, hai tiểu thư Mạc Thanh Yên và Mạc Thanh Tuyết. Có thể đón sinh nhật cùng nhau, tình cảm chị em nhất định cực kì tốt! Thật khiến người ta ngưỡng mộ."

Sau đó Mạc Thanh Yên và Mạc Thanh Tuyết dắt tay nhau xuống lầu khiến người trong hội trường đều sợ ngây người.

Mạc Thanh Yên vô cùng xinh đẹp, hơn nữa đẹp thật sự theo kiểu khí chất, rất có thần thái còn Mạc Thanh Tuyết bên cạnh ảm đạm chỉ là một mảnh trắng trống rỗng.

Có người đàn ông mở miệng nói, "Không ngờ Mạc Thanh Yên xinh đẹp đến vậy."

Đúng vậy, đêm nay cô ấy phải là của tôi.

Anh đừng nằm mơ, cô ấy sẽ vừa mắt anh chắc?

Mà các cô gái cũng đều bị thuyết phục, "Đợi lát nữa nhất định phải đi làm quen với Mạc đại tiểu thư, học hỏi ở cô ấy, làm thế nào mới được đẹp như thế?"

Đặc biệt là làn da của cô ấy, thật sự là quá đẹp luôn, cũng không biết bảo dưỡng ở tiệm nào nữa.

Dáng người cũng đẹp, nhất định vận động hằng ngày.

Chương 120: Giao dịch ngầm

Mạc Thanh Tuyết chưa bao giờ được tổ chức sinh nhật long trọng như này, lúc này cảm thấy bản thân tựa như công chúa, được mọi người ngước nhìn, cô ta càng ngẩng cao đầu.

Mà vẻ mặt Mạc Thanh Yên thản nhiên, dạ tiệc giống như đúc hồi cô mười tám tuổi, long trọng mà lại mộng ảo. Nhưng đây cũng chỉ là hào quang trước cái chết mà thôi mà cô đằng sau sự đẹp đẽ này chứa biết bao hiểm nguy.

Hôm nay bọn họ cũng dùng thủ đoạn tương tự để đối phó cô, muốn cho cô được huy hoàng lúc sau diệt vong, nghĩ đến đây, vẻ mặt cô càng toả ra sự lạnh lùng. Buông Mạc Thanh Tuyết ra, ngay cả giả vờ cô cũng không muốn giả vờ nữa.

Mạc Thanh Tuyết đi về phía người dẫn chương trình, nhận lấy microphone, ăn nói đường hoàng đĩnh đạc, biểu hiện như thục nữ tao nhã.

Cô ta phát biểu xong, coi như dạ tiệc chính thức bắt đầu.

Mạc Thanh Tuyết nhìn thấy Lệ Dạ Kiêu bèn ra hiệu với anh ta, hai người liền ra đại sảnh, đến tận sân cỏ ở bên ngoài.

Lệ Dạ Kiêu chạm cốc với cô ta, "Hôm nay quả thật xinh đẹp."

Tuy nhiên đem so sánh với Mạc Thanh Yên thì thật xấu mặt thay cô ta, đương nhiên Lệ Dạ Kiêu không nói ra điều đó.

Cô ta uống một ngụm rượu, cười một cách thản nhiên."Lệ Nhị thiếu, có phải đang hối hận vì không chọn tôi không?"

Nhìn người đàn ông cao to tiêu soái này, mặc dù so với Lệ Đình Tuyệt có điểm khác, nhưng cũng coi như là nhân vật nhân trung chi tối. Cô ta thích được đàn ông hứng trong lòng bàn tay, đặc biệt là trên giường.

Cho nên thấy Lệ Dạ Kiêu không vừa mắt cô ta cứ thấy canh cánh trong lòng.

Tay cô ta đặt trên cổ anh ta, sáp môi lại gần.

Ánh mắt Lệ Dạ Kiêu lợi hại, vô tình đẩy cô ta ra, "Đối với cô không có hứng thú, cô biết thứ tôi là cái gì mà?"Bị anh ta bỏ rơi như vậy, sắc mặt Mạc Thanh Tuyết khẽ đổi, có chút xấu hổ. Nhưng là rất nhanh cô ta trấn định lại, nở nụ cười.

Lệ Nhị thiếu, cũng đừng quên, thứ tôi muốn là cái gì?

Mục đích của cô ta vẫn luôn rõ ràng đó chính là Lệ Đình Tuyệt, phải làm phu nhân tổng tài Lệ thị.

Mà Lệ Dạ Kiêu chẳng qua chỉ là một loại ham muốn trong sở thích mê trai của cô ta mà thôi, anh ta không cần thì cô ta cũng chẳng miễn cưỡng. Nhưng giao dịch giữa hai người thì cô ta tuyệt đối không thể bỏ.

Lệ Dạ Kiêu vươn tay bóp chặt cổ cô ta với vẻ mặt càng hung tợn, trong con người hẹp dài toàn bộ là sự giận dữ.

Đừng dùng loại giọng điệu này nói chuyện với tôi, cô không xứng, có cần tôi đem những chuyện xấu của cô phơi bày ra ngoài sáng không?

Mạc Thanh Tuyết lập tức thu lại vẻ đắc ý vừa nãy, đổi thành vẻ điềm đạm đáng yêu.Tôi, tôi chỉ là chỉ trêu anh chút thôi, việc anh phân phó tôi đã làm rồi.

Lúc này trong hội trường vô cùng náo nhiệt, cho nên không ai chú ý đến hai người họ trong hoa viên. Sắc mặt Mạc Thanh Tuyết càng ngày càng đen, đã muốn không thở nổi rồi. Cô ta đưa tờ giấy qua "Thứ anh muốn ở bên trên."

Lệ Dạ Kiêu buông lỏng ra, cô ta dựa vào thân cây bắt đầu hít từng ngụm từng ngụm.

Vừa nãy cô ta còn nghĩ rằng mình sẽ bị anh ta bóp chết, may thay, cô ta đã dúi cho anh ta thứ mà anh ta cần, bằng không, cô ta cũng dám tưởng. Sau này sẽ không thử câu dẫn người đàn ông này nữa, bởi vì vốn dĩ anh ta không vừa mắt cô ta.

Hơn nữa người này tính tình lãnh khốc vô tình cũng quá dọa người đi, không có nửa điểm ấm áp.

Sau khi Lệ Dạ Kiêu xem xong, cả người lạnh lẽo giống như là sứ giả địa ngục, cặp mặt trợn to với cô ta.

Cái này để cho cô biết, tôi bảo cô đi tra những điểm khác của Lệ Đình Tuyệt.

Giọng nói lãnh liệt, nghe được ra anh ta rất gấp, vô cùng gấp mà người đàn bà này còn chọc anh ta.

Mạc Thanh Tuyết lùi lại mấy bước, "Nhưng, tôi chỉ có thể tra được đến đó thôi."

Lệ Đình Tuyệt căn bản rất cẩn thận, cô ta chỉ từng đến nhà anh đúng một lần, hơn nữa đó là cô ta do cô ta cứng rắn xông vào. Muốn điều tra anh ta, cô ta hoàn toàn không làm được. Nhưng muốn hợp tác thì cô ta phải tỏ thành ý, cái này hiểu được.

Anh yên tâm đi, tôi sẽ đi thăm dò, sau đó nói cho anh. Sắc mặt anh ta tái nhợt, bị anh ta doạ không nhẹ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau