LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Bọn chúng là con của tôi

Angela nói xong liền dựa vào trong lồng ngực ấm áp của anh ngủ thiếp đi trong khi Mạc Thanh Yên ở bên cạnh không có nghe được, Băng Khối và Dương Quang ngồi đằng trước hình như cũng không nghe thấy.

Lệ Đình Tuyệt ngắm ba nhóc con cảm thán đúng thật làm cho người ta thích. Nhưng cha ruột của chúng ở đâu? Anh cũng chưa từng hỏi Mạc Thanh Yên về điều này, hơn nữa ở với cô không lâu liền sinh ra cảm tình.

Tuỳ tiện hỏi không tốt nên sau này nhất định sẽ có lúc cô tự nói cho anh.

Anh luôn tự tin như vậy, không điều tra chuyện của cô bởi vì đối với anh mà nói có đủ lòng tin với cô, không muốn sử dụng loại phương thức này để hiểu cô, điều mà anh muốn biết là những điều tự bản thân cô nói ra.

Lúc đỗ xe lại, Mạc Thanh Yên xuống xe trước sau đó qua đón Angela nhưng Lệ Đình Tuyệt không đưa cho cô.

Tôi tiễn bọn trẻ vào còn có lời muốn nói với em nữa.

Mạc Thanh Yên nhìn lướt qua Angela có vẻ đã ngủ say, cũng không muốn đánh thức con bé. Vì thế liền cùng hai chàng trai nhỏ vào biệt thự. Băng Khối quay đầu nhìn thoáng qua người đàn ông cao lớn ở phía sau.

Trong ánh mắt anh nhìn Angela đặc biệt ấm áp, trong mắt đen thẫm chuyển động đành nhỏ giọng nói với Mạc Thanh Yên.

mm nãy vừa mới gọi chú ấy là cho, chắc là đang mơ cũng nên.

Trái tim Mạc Thanh Yên chợt nhói đau, vốn dĩ cô cũng không rõ cha ruột của bọn chúng là ai nữa? Vì thế vĩnh viễn cô cũng không thể cho bọn chúng điều này, không khỏi cắn môi, đáy lòng dâng lên chua sót.

Thật ra là cô có lòng riêng, người đó là một vết nhơ trong lòng cô nên không muốn nhắc đến lại càng không muốn nghĩ tới.

Tâm trạng tự nhiên biến thành không tốt, có những thứ không phải muốn quên là quên được. Ánh mắt cô trở nên lợi hại, mẹ con Mạc Thanh Tuyết, ngày mai chính là trận chiến đích thực của chúng ta.Tất cả đều là do bọn họ tạo nên, cô thiếu bọn nhỏ khoản nào thì sẽ tính toàn bộ trên người mẹ con Mạc Thanh Tuyết.

Lệ Đình Tuyệt để Angela vào phòng của nhóc nhưng không thấy cô đi vào. Vì thế liền rời khỏi phòng, ánh đèn sáng rọi ở hành lang chiếu thẳng lên thân hình cao to mạnh mẽ của người đàn ông.

Cặp mắt tà khí của anh hiện lên tia sáng nhàn nhạt, khóe miệng ẩn hiện ý cười đẹp mắt, cả người bao phủ luồng hơi thở bí hiểm, cực kì yêu nghiệt, trác tuyệt khiến người ta không thể dời mắt.

Khi tâm trạng người này mà tốt sẽ thay đổi không giống lúc bình thường, anh của lúc này đích thực yêu nghiệt đến cực điểm cũng cực kì dụ hoặc.

Vú Trần nói anh biết, Mạc Thanh Yên lên tầng thượng, anh đi lên đẩy cửa kính trên sân thượng thì bắt gặp hình ảnh cô đứng trên mép sân thượng, hai tay ôm lấy mình, mắt nhìn về phương xa, giống như đang xót xa bi thương?

Lệ Đình Tuyệt ôm cô từ phía sau, cô xinh đẹp nhỏ nhắn hoàn toàn được bao trọn trong lòng anh.
Mạc Thanh Yên cảm nhận được ấm áp cùng mùi hương trên người anh thì nhẹ nhàng thở ra.

Lệ Đình Tuyệt, anh đừng lúc nào cũng như vậy được không khiến tôi cảm thân bản thân mình rất tuỳ tiện.

Cô đẩy tay anh ra và xoay người lại với ánh mắt lạnh lẽo cùng vẻ mặt căng thẳng.

Lệ Đình Tuyệt vẫn nhìn cô nồng đượm ý cười như cũ, không biết tại sao cô ấy tâm trạng? Tuy nhiên phụ nữ trong thời gian bức tức luôn cần trút giận, anh bằng lòng cho cô trút giận. 

Hai tay Mạc Thanh Yên dùng sức đánh anh sau đó oà khóc, dựa vào lòng anh khóc vô cùng thương tâm. 

Lệ Đình Tuyệt, anh nhất định sẽ không thích tôi cho nên đừng đối xử với tôi tốt như vậy.

Cô sợ mình sẽ ỷ lại đến lúc mất đi rồi sẽ cảm thấy đau khổ vô cùng. 

Lệ Đình Tuyệt nâng tay dịu dàng vỗ lưng cô, từng chút an ủi cô, môi mỏng khẽ mở. 

Một khi tôi đã yêu thì sẽ không bao giờ thay đổi, ánh mắt của anh vô cùng kiên định, anh muốn cả đời này bảo vệ người con gái này.

Nước mắt Mạc Thanh Yên càng không khống chế lại được, cảm thấy muốn tìm một người đàn ông thích hợp để kết khôn cho bọn nhỏ một mái ấm gia đình nhưng cuối cùng khi người ta biết cô đã sinh ba đứa đều tuân ra nhưng lời nói cay đắng vô tình, thật ra đó cũng là một dạng đau khổ.

Bọn nhỏ là con của tôi ngay cả cả cha ruột của chúng cũng không biết là ai, tôi như vậy anh còn muốn không? Rốt cuộc cô cũng thốt thành lời. 

Chương 112: Gió bay vào mắt

Cô khóc nức nở, gầm nhẹ thoát ra lui lại mấy bước.

Tôi thực sự không chịu đựng nổi, sinh chúng mà không cho chúng nổi người cha.

Nói xong cô ngồi xổm xuống đất, ôm lấy cơ thể mong mang, khóc càng thương tâm hơn.

Mà vẻ mặt Lệ Đình Tuyệt hơi đổi, khó trách Angela giống cô như vậy, hoá ra thật sự là con của cô. Một đêm vào năm đó, cô đã trải qua những điều này còn anh ở đâu, người phụ nữ kia có thể có con của anh không?

Nghĩ đến đây anh cảm thấy trong lòng đau xót, con ngươi thâm thuý phát ra tia sáng lợi hại. 

Có những việc không phải do bản thân phạm lỗi nhưng chịu hậu quả vẫn là mình. Người xấu chính là xấu, làm ra những chuyện ác độc. Năm đó cô 18 tuổi đã phải chịu đựng điều gì thì giờ phút này anh hoàn toàn hiểu rõ. 

Tiểu Yên......

Anh vươn tay ra, muốn ôm cô vào lòng nhưng Mạc Thanh Yên đột nhiên mạnh bạo đứng lên và lui ra rìa sân thượng. 

Anh đừng qua đây, tôi biết anh nghĩ như thế nào rồi nhưng tôi không muốn nghe 

Lần đầu tiên Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy cô kích động như vậy, nhìn thấy cô sắp ngã xuống tầng liền xoay người.

Tôi đi, bây giờ sẽ đi ngay nên em đừng lùi nữa.

Giọng nói anh dồn dập, đi được mấy bước lại nhìn cô xem cô không lùi nữa thì mới yên tâm. Tối nay món quà đang cầm trong tay chắc không tặng đi được rồi. Vẫn nên để cô bình tĩnh trở lại đi công tác trở về thì nói sau vậy. 

Mạc Thanh Yên nhìn dáng vẻ tuyệt tình của anh khuất bóng mới nâng tay lau nước mắt.

Cô biết trước kết quả như vậy, lúc trước có thích cũng không thể bằng sự thật cô nói ra. 

Đàn ông nói chung đều sẽ như vậy.Nhưng may thay còn tốt. Mỗi người đàn ông tiếp cận cô thì cô đều chưa từng động lòng, chỉ vì sợ bản thân mình sẽ thua thực thảm, chỉ sợ không chịu nổi. 

Khi Lệ Đình Tuyệt rời đi đã bảo vú Trần đi lên coi chừng Mạc Thanh Yên chỉ sợ cô làm việc dại dột. 

Vú Trần đến bên cạnh người cô, rõ ràng phát hiện cô đã khóc, bà nắm lấy hai vai cô, "Làm sao vậy? Hai người cãi nhau à?"

Mạc Thanh Yên hít sâu một hơi, chuyển con mắt to phủ đầy sương mù mông lung qua, "Không phải, tôi với anh ta không phải quan hệ như mọi người nghĩ đâu."

Hiện tại cũng coi như cô thoát khỏi con ruồi lớn phiền phức này.

Vậy? Sao cô khóc?

Mạc Thanh Yên cười trừ, "Vú Trần à, chúng ta đã ở cùng nhau bao năm rồi, tôi có sao thì chắc chắn sẽ nói cho vú. Nhưng hôm nay tôi chả có chuyện gì hết, vừa nãy chỉ là gió bay vào mắt thôi."

Đúng vậy là gió bay vào mắt, đột nhiên khiến tâm trạng bi thương. 
Sau khi Lệ Đình Tuyệt ra khỏi nhà liền bảo tài xế xuống xe đưa chìa khoá cho anh.

Lái xe hơi thấy lo lắng, "Thiếu gia, cậu vừa nãy mới uống rượu."

Không nhiều lắm, anh không cần lo.

Sau đó lái xe đi, ban đêm ở Lâm thành xua tan sự ồn ào của ban ngày, sắc màu mê ly. Anh một tay lái xe, một tay kẹp điếu thuốc, nhẹ nhàng nhíu mi hít một hơi.

Vốn hôm nay đón sinh nhật cùng cô là một đêm vô cùng tuyệt vời, đột nhiên cô mất khống chế cảm xúc và nói ra những điều đó. Cũng làm anh sốc là cô đã có ba đứa nhỏ.

Vì thế lại nặng nề hít thêm một hơi, nghĩ đến cô rơi lệ, sau trong đáy mặt là sự tổn thương. 

Anh cầm điện thoại, gửi một câu trong nhóm chat."Cùng tôi uống rượu, vẫn chỗ cũ."

Người trong nhóm chat chỉ có ba người, Lãnh Nhiên xông ra.

Được, lập tức đến ngay.

Mà Ngôn Ngọc lại lạnh lùng cho câu, "Khẳng định là đau lòng nên mới đi tổn hại dạ dày.

Lãnh Nhiên và Ngôn Ngọc đến- Tiêu, phát hiện Lệ Đình Tuyệt đã uống hơn nửa bình rượu. Anh mặc trên người áo sơ mi đen, mở ba cúc áo trước ngực, lộ ra xương quai xanh đàn ông gợi cảm.

Trong mắt toát lên tà khí, hai chân vắt chéo ngồi trên ghế sô pha da, đèn trong phòng bao tối đen nên không thấy rõ vẻ mặt của anh lúc này.

Lãnh Nhiên ngồi ngay bên cạnh anh, một tay vỗ anh, "Xem này, anh đã uống nhiều như vậy là muốn chúng tôi đưa anh về nhà à? 

Nếu mấy người yêu phải cô gái ba con? Các người sẽ làm thế nào? 

Chương 113: So sánh giữa những người đàn ông

Lãnh Nhiên phun ra một hớp rượu, "Cái gì? Bà thím ba con mà anh cũng thích, khẩu vị cũng quá nặng rồi đấy?"

Áo sơ mi vàng kim được mặc trên người Lãnh Nhiên nhìn thôi đã thấy không đứng đắn, lời nói ra cũng y như rằng.

Ngôn Ngọc nhìn ly rượu của mình và khẽ đung đưa nó, cuối cùng cười nói: "Người anh nói đến không phải là Mạc Thanh Yên chứ, xem ra, tôi phải đi kiểm tra ADN của tiểu nha đầu với cậu không biết chừng lại khớp với cậu?"

Hai người đều đang trêu chọc anh khiến anh rất không thích. Tròng mắt tà khí bắn ra từng hơi thở nguy hiểm, hai tên này.

Anh nâng chân lên mỗi chân đá một người, "Xéo......"

Giọng nói trầm thấp toả ra sự u ám nhưng lại hết sức gợi cảm.

Ngôn Ngọc nháy mắt với Lãnh Nhiên, ý bảo anh ta an ủi Lệ Đình Tuyệt, Lãnh Nhiên nhún nhún vai, sau đó rót rượu cho Lệ Đình Tuyệt.

Được rồi, không đùa anh nữa, chúng ta uống một chén.

Ba người chạm cốc, sau đó uống cạn, Lãnh Nhiên nói.

Thật ra thì chỉ cần là phụ nữ tôi thích, dù cô ta đã từng sinh con tôi đều không quan tâm, chỉ cần tôi yêu cô ta là đủ.

Ngôn Ngọc đá anh một cái, "Để cậu an ủi cậu ta, ai cho cậu nói vậy."

Vẻ mặt Lãnh Nhiên vô tội, "Tôi nên nói gì chứ? Nói từ bỏ đi thì chẳng phải tâm trạng cậu ta càng kém sao?"

Lệ Đình Tuyệt thấy hai người cãi nhau, vì thế liền đứng dậy, đi ra ngoài.

Đi đâu thế?

Xả nước.
Nhìn dáng người đĩnh đạc của anh rời khỏi phòng bao, hai người xúm lại gần, hỏi.

Không phải cậu ta thực sự coi trọng một bà thím chứ? 

Nói thế nào thì gái ba con cũng phải tầm ba mươi tuổi rồi? Càng nghĩ anh ta càng thấy nguy hiểm. Anh bạn này từ trước đến nay không làm theo lẽ thường, cộng thêm sau khi trưởng thành lại càng khác biệt với lúc còn bé.

Lãnh Nhiên cảm thấy cả người lờ mờ, "Nếu không thì tôi với anh gọi báo cho lão gia tử đi, bằng đến lúc đó mà trách lên đầu chúng ta thì làm thế nào?

Ngôn Ngọc uống một hớp rượu, sau đó không biến sắc quét về chỗ cửa.

Cậu cho là người bình thường có thể lọt vào mắt xanh của cậu ta à?

Có ba đứa nhỏ không phải là Mạc Thanh Yên à? Còn là người phụ nữ duy nhất xuất hiện bên cạnh cậu ta. Lãnh Nhiên cậu óc heo hả? Ánh mắt nhìn anh ta với biểu cảm như đang nhìn heo.

Lãnh Nhiên thấy anh ta nhìn mình, nhưng không có ý kiến gì.

Cậu rốt cuộc nói rồi ha?
Ngôn Ngọc mới mở miệng, "Cậu nghĩ Mạc Thanh Yên bao nhiêu tuổi?"

Đây không phải phí lời sao? Hơn hai mươi tuổi mà nhìn như gái mười tám.

Anh sâu xa nghĩ lại và nói ra những lời này, luôn cảm thấy cô bé kia non đến nỗi có thể búng ra nước. Bằng không làm sao có thể mê hoặc Tuyệt đến thần điên bát đảo chứ còn khiến cậu ta lấy ra thiết kế tâm đắc nhất của mình tặng cho người ta.

Cô ấy có bộ dáng giống đã từng sinh ba đứa con không?

Đấy, nhìn cô ấy vẫn rất non nớt, chuyện năm đó Mạc lão gia không cần nói cũng biết có người cố ý bày kế hãm hại, vốn dĩ cô ấy không bị mê.

Hai người cùng mỉm cười, nghĩ lại năm năm trước, rõ ràng hai người có thể ở cùng nhau, kéo dài đến hiện tại cho thấy thực sự có duyên đậm sâu.

Cho nên mới nói, đấy là anh đang là lao tâm khổ trí, trêu chúng ta chơi thôi.

Hai người chạm cốc, đối với việc Lệ Đình Tuyệt thằng nhóc kia lấy bọn họ ra vui đùa đã thành quen nên không trách.

Lệ Đình Tuyệt vào nhà vệ sinh, đứng trước bồn cầu để xả nước, ánh mắt người đàn ông quét quanh rồi nhìn vào chính mình, yên lặng cúi đầu kéo khoá.

Anh không kiềm chế được tròng mắt đảo loanh quanh, so sánh giữa đàn ông với đàn ông cảm thấy nhàm chán vô cùng, thế nên người nào đó quá mức tự tin mới nghĩ ra.

Lúc anh đã xong xong thì có một vị đi vào bên cạnh, ánh mắt cứ nhìn vào chỗ nào đó của anh.

Anh trai à, hình như to hơn nhiều so với lúc nhỏ rồi.

Nghe được giọng nói của Lệ Dạ Hiêu, Lệ Đình Tuyệt nhăn mày, kéo khoá lên. Ánh mắt giao nhau, anh cười xấu xa.

Que tăm nhỏ của cậu thì thật sự không đầy nắm tay.

Chương 114: Thử thăm dò anh

Lệ Dạ Hiêu tối sầm mặt, nhìn lại của mình không khỏi cắn răng? Gọi là que tăm nhỏ?

Vì thế xả nước xong liền bỏ đi.

Anh à nếu đã gặp rồi thì uống với nhau một chén đi.

Nét mặt anh ta vô cùng Lãnh Nhiên, lộ ra vẻ tàn ác, người này tuy cùng Lệ Đình Tuyệt giống nhau đều thừa hưởng nét đẹp nhà họ Lệ nên vô cùng đẹp trai. Thế nhưng trời sinh anh ta hung ác mang cho người ta cảm giác không dám tiếp cận.

Lệ Đình Tuyệt thấy anh ta theo vào thì dừng bước, "Ngại quá, không muốn uống cùng cậu."

Anh không cùng Lệ Dạ Hiêu giao lưu là vì anh rất rõ mục đích của người này nên anh một mực tránh mặt anh ta.

Anh sợ à? Sợ tôi phát hiện sự khác biệt của anh với quá khứ.

Nói xong ánh mắt anh ta hung hăng nhìn chằm chằm vào Lệ Đình Tuyệt, muốn tìm ra chút biến đổi nào đó trên mặt anh nhưng anh ta đã nhầm. Lệ Đình Tuyệt vẫn duy trì dáng vẻ như cũ.

Khuôn mặt tuấn tú vĩnh viễn lộ ra ý cười như có như không cộng với vẻ mặt không cảm xúc, giống như điều anh nghe được chỉ là một truyện cười.

Em hai, muốn uống đúng không?

Đêm nay sẽ khiến cho tên nhóc này nếm mùi hậu quả của việc uống rượu.

Lệ Dạ Hiêu khinh thường nhướn mày. "Đúng, uống chứ, quan trọng còn phải tìm hiểu đại ca nhiều hơn."

Chỉ cần đêm nay Lệ Đình Tuyệt lộ ra một ít dấu vết, anh ta sẽ để cho anh vĩnh viễn đánh mất tư cách người thừa kế của Lệ gia.Ánh mắt hai người đàn ông Lãnh Nhiên giao nhau, trên mặt không gợn sóng trái ngược với đáy lòng đang gió bão gầm thét.

Đến phòng bao của Lệ Đình Tuyệt, Lãnh Nhiên và cả Ngôn Ngọc nhìn thấy người tới thì hơi biến sắc. Hai anh em cũng vừa là đối thủ một mất cùng đến, vẻ mặt quái lạ, quả thật hết sức kì lạ.

Hai người giống như gặp phải quỷ, hết nhìn Lệ Đình Tuyệt lại nhìn Lệ Dạ Hiêu.

Nhìn cái gì? Gọi rượu đi đêm nay chúng ta cùng uống.

Anh ta gằn mạnh hai chữ cuối cùng cũng kéo thật dài để hai người hiểu rõ. Người này tính tình không tốt muốn bọn họ phải tiếp đón cho tốt.

Lãnh Nhiên kêu phục vụ gọi thêm mười chai rượu. Sau đó cười với mấy người, "Chơi đến nơi tới chốn luôn, thấy thế nào?"

Ngôn Ngọc thở dài, rõ ràng anh ta là một bác sĩ, đối với dưỡng sinh coi trọng vô cùng.Tối nay mà vậy thì lá gan phải chịu thiệt rồi.Lệ Đình Tuyệt ngồi bên này, Lệ Dạ Hiêu ngồi bên kia, giữa hai người được ngăn cách nhau bởi chiếc bàn dài, còn phục vụ mở rượu cho họ, rót rượu xuống ly thuỷ tinh.

Lệ Đình Tuyệt hút thuốc, ánh mắt mê người tà khí tận trời, đặc biệt khi ở dưới ánh đèn mờ ảo, người đàn ông mị hoặc giống như con hồ ly tu ngàn năm.

Mà ánh mắt Lệ Dạ Hiêu vô cùng lợi hại, Lãnh Nhiên cảm nhận được sát khí nặng nề liền nâng ly rượu lên, "Nào, uống rượu giải khát trước đã."

Bốn người nâng chén, trao đổi ánh mắt rồi uống cạn.

Lệ Dạ Hiêu hỏi: "Anh à, còn nhớ chuyện hồi nhỏ anh thường xuyên tè dầm không?"

Nói xong cười nham hiểm, hai mắt hẹp dài híp lại phát ra sự hung hăng.

Lãnh Nhiên không nhịn được cười, anh ta không biết một Tuyệt lãnh khốc vô tình nhưng cũng có quá khứ đáng gờm như vậy, cũng có lời hay điều đó đủ cho anh ta cười cả đời còn được.

Ngôn Ngọc lén lút đá anh ta, nhắc anh ta ai mới là kẻ thù đích thực của hiện tại, Lãnh Nhiên vội vàng ngậm miệng, lời muốn trêu chọc Tuyệt cũng nuốt ngược trở lại.

Mà ngón tay thon dài sạch sẽ của Lệ Đình Tuyệt đang kẹp điếu thuốc đưa lên môi hít một hơi, con ngươi sáng ngời ẩn hiện trong làn khói.

Kẻ tè dầm đích thực mới là cậu, hơn nữa còn tè dầm đến tận khi lên bảy.

Muốn thử thăm dò anh, ha, tiếp tục đi. Nói xong anh cười vô cùng gian xảo cùng bộ dạng lười nhác, đặc biệt mê người.

Chương 115: Em có thai rồi

Lệ Dạ Kiêu không nghĩ tới anh còn nhớ rõ chuyện này, sắc mặt khẽ biến một chút.

Hoá ra anh họ còn nhớ tôi cứ tưởng anh quên rồi chứ.

Nói xong anh ta một mình uống một ly, trong ánh mắt đem sẫm lộ vẻ mất mát, anh ta nghĩ rằng với loại chuyện nhỏ nhặt này sẽ khiến Lệ Đình Tuyệt lộ sơ hở nhưng không ngờ lại không có.

Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Lệ Dạ Kiêu, đối với trực giác của bản thân chưa từng thay đổi.

Bỏ thuốc độc mãn tính có dược tính mười năm mà không ngờ anh không chết. Điều này khiến anh ta hoàn toàn không thấu. 

Anh ta đoán rằng chỉ có một khả năng, mấy năm ra nước ngoài du học, anh ta được con cáo già kia đổi thành thái tử. Sau khi về nước không những tính tính thay đổi lớn còn biến thành người vô cùng cẩn thận.

Lệ Đình Tuyệt hút hết một điếu và nhìn thời gian cũng không muốn tiếp tục dây dưa với anh nữa liền bỏ vào gạt tàn rồi đứng dậy.

Phải đi rồi, mấy người cứ từ từ mà uống, ngày mai tôi phải đi công tác có chuyến bay lúc sáng sớm.

Lãnh Nhiên quan sát cục diện thế này cũng cảm thấy nhàm chán vô vị liền vỗ Ngôn Ngọc, "Chúng ta cũng đi thôi, ngày mai còn phải đi làm."

Sau đó nhìn về phía Lệ Dạ Kiêu, "Nhị thiếu, từ từ uống nhé, tính bằng tài khoản của tôi được rồi.

."

Ba người trước sau ra khỏi phòng bao, Lệ Đình Tuyệt mang một thân hàn khí tiến vào thang máy.

Đêm nay thiếu chút nữa liền......

Anh tựa vào vách thang máy và nhắm mắt lại, cửa thang máy bị mở ra. Lãnh Nhiên cùng Ngôn Ngọc đi vào liền thấy anh nhăn mắt.

Tuyệt, không phải cậu uống nhiều rồi chứ?
Lệ Đình Tuyệt mới chậm rãi mở mắt, trong cặp mắt thâm thuý là sự kiên định lãnh khốc.

Ừm

Anh ừm nhẹ một tiếng, sau đó đứng vững, hai tay đút túi, biểu cảm trên mặt vẫn lạnh lùng như cũ.

Tuyệt, những lời Lệ Nhị thiếu nói trong tối nay thật sự kỳ lạ, vì sao tự nhiên lại hỏi cậu những điều đó? Chẳng lẽ muốn tạo quan hệ tốt với cậu, muốn cùng cậu huynh đệ tình thâm hả?

Lãnh Nhiên cười nói, sau đó nhướn mày với Ngôn Ngọc.

Ngôn Ngọc nhún vai, "Quỷ mới biết."

Thang máy dừng ở gara, mấy người đang đi đến chỗ xe mình để thì đột nhiên một cô gái chạy tới giữ lấy Lãnh Nhiên, "Anh...... Anh, vì sao anh phải tránh mặt em?"

Cô gái nói xong thì bắt đầu khóc, Lệ Đình Kiêu và Ngôn Ngọc trao đổi ánh mắt, hai người quả thật bất đắc dĩ. Tên nhóc này ngày ngày đổi phụ nữ, cùng phụ nữ qua lại chỉ trong ba ngày nên thường xuyên có người đến tìm anh ta làm loạn khiến hai người cũng thành quen.

Lãnh Nhiên nhìn thấy khuôn mặt của cô gái cũng hoảng sợ, cô ta vẫn còn là sinh viên, một lần say rượu ngoài ý muốn. Cô ta cố tình nói đã ngủ với cô ta rồi thì phải chịu trách nhiệm với cô ta, sau đó hôm nào cũng đến nhà anh ta làm phiền.
Anh không vui cau mày, nhìn về phía Ngôn Ngọc cùng Lệ Dạ Kiêu xin cứu trợ.

Hai người đều lắc đầu, chỉ xem náo nhiệt với bộ dáng không quan tâm.

Bạn xấu, mấy người chính là đám bạn xấu.

Lãnh Nhiên chỉ vào bọn họ mắng một câu, sau đó đổi thành khuôn mặt tươi cười, cầm lấy tay cô gái.

Cô tên gì nhỉ?

Cô gái ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên, "Băng Kì."

Lãnh Nhiên ho nhẹ hai tiếng, "Băng Kì, đêm đó thật sự không phải cố ý, hai người chúng ta đều là anh tình tôi nguyện, cho nên sau này cứ coi như không biết đi, tôi chưa từng nghĩ sẽ tìm bạn gái cũng chưa từng nghĩ đến việc kết hôn."

Băng Kì nghe được lời anh nói, "Huhu......" Một tiếng lại tiếp tục khóc.

Lệ Đình Tuyệt và Ngôn Ngọc nhíu mày, xem ra lần này tiểu tử này chọc phải phiền phức rồi, thích khóc như vậy, vừa nhìn là dáng vẻ của học sinh tiểu học? Tóc buộc đuôi ngựa cùng khuôn mặt nhỏ nhắn kết hợp với thân thể bé con đầy đặn.

Người này, khẩu vị này cũng quá nặng đi?

Lãnh Nhiên khóc không ra nước mắt, sớm biết bám người như vậy anh ta mới không đụng vào đâu.

Tôi sẽ cho cô tiền, xe, hoặc là túi sách, sau này đừng tìm tôi dây dưa nữa được không?

Anh bắt đầu bỏ ví tiền ra, cô gái rốt cục ngừng khóc, đôi mắt to tròn chớp chớp.

Em có thai rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau