LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Cô có mục đích gì?

Cô đột nhiên yên lặng, lúc này không phải là lúc to tiếng, nếu anh ta thật sự biến thái mà gọi Angela dậy, không phải sẽ khiến con bé chú ý sao.

Suy nghĩ đáng sợ này xẹt qua đầu cô, liền sợ hãi không thôi.

Vì thế càng thêm bình tĩnh hơn, cô bắt đầu suy nghĩ. Lúc này không có gì phải sợ, năm năm trước cô đã chết một lần, có thể sống lại chứng tỏ ông trời không muốn cô chết.

Cho nên cô nhất định phải kiên cường, bảo vệ con gái, bảo vệ chính mình.

"Lệ Đình Tuyệt, nếu anh ép tôi như vậy, tôi chắc chắn sẽ trả thù."

Cô bình tĩnh mà lý trí nói ra những câu này, hai tay nắm chắc vai hắn, càng nắm càng chặt.

Lệ Đình Tuyệt thật không ngờ, trong tình huống này mà cô vẫn lý trí như vậy.

Hơn nữa mỗi câu nói của cô đều rất kiên định, nếu muốn khiêu gợi hắn, sớm đã làm theo rồi. Điều này chứng tỏ, phản kháng của cô là thật, cô không đồng ý.

Điều này ngược lại lại khiến hắn rất bất ngờ, vẻ mặt dịu đi một chút.

"Cho tôi biết mục đích của cô là gì?"

Mạc Thanh Yên nhẹ nhàng thở ra, động tác vừa mới kịch liệt, giờ lại ấm áp như vậy, bàn tay hắn vẫn vuốt cằm cô, cho nên cô vẫn khó tránh khỏi căng thẳng.

"Ngoài ý muốn, chỉ là chuyện ngoài ý muốn, Angela bọn chúng phá hỏng hôn lễ chỉ là nhằm vào Mạc Thanh Tuyết mà thôi."

Đây là điểm mấu chốt nhất của cô, cô chỉ có thể nói được như vậy, anh ta tin hay không thì tùy.

Ánh mắt trong veo của Lệ Đình Tuyệt trong đêm tối lại càng sáng ngời, " Cô và Mạc Thanh Tuyết có quan hệ gì?"

"Sau này anh sẽ biết, nhưng anh yên tâm, tôi không có hứng thú với anh đâu."
Lời như vậy cũng là lần đầu tiên Lệ Đình Tuyệt nghe được từ miệng một cô gái.

Khóe miệng xấu xa lại xuất hiện, liền cúi đầu ngậm miệng cô lại, dám nói không có hứng thú với hắn, vậy anh phải thử xem.

Nụ hôn bá đạo khiến Mạc Thanh Yên không có sức cự tuyệt. Buộc cô phải dây dưa, sau đó công kích lấn chiếm, khiến cô mất hoàn toàn năng lực phản kháng và đắm chìm trong nụ hôn của hắn.

Không được không được, kỹ năng hôn của đàn ông rất tốt.

Nhưng cảm giác kỳ lạ đó khiến cô không thể kiềm chế, cũng không muốn rút lui.

Mà Lệ Đình Tuyệt vốn chỉ muốn thử, trừng phạt, nhưng cuối cùng, hắn thật sự rung động.

Cảm giác rất kỳ diệu, hương thêm trên người cô rất quen, dường như bọn họ đã biết nhau rất lâu rồi.

Cô mềm mại khiến hắn không muốn buông tay, muốn nhiều thật nhiều.

"Ngô..."
Mạc Thanh Yên cuối cùng cũng tìm được một chút lý trí, nếu tiếp tục như vậy, cô sợ đêm nay sẽ bị ức hiếp.

Vì thế cho dù không nỡ hay khó chịu, cô vẫn phải lùi lại.

Lúc tách môi ra, cuối cùng hắn cũng thở được.

"Hổn hển...... Hổn hển......"

Mạc Thanh Yên thở gấp, giọng nói rất nhanh khiến cô bất ngờ. Ngay cả trái tim cô cũng nhảy lên rất nhanh khiến co ho vài cái.

Sau đó khóa tay hắn lại, "Lệ Đình Tuyệt, dừng tay, tỉnh lại đi. Chúng ta không thể như vậy, tuyệt đối không thể."

Cô trước kia cũng từng nghĩ, muốn cướp Lệ Đình Tuyệt sau đó khiến Mạc Thanh Tuyết bị tổn thương, rồi đá người đàn ông này.

Nhưng cuối cùng cô đánh mất suy nghĩ này, như vậy cô chỉ làm chính mình trở nên dơ bẩn, ngay cả chính mình cũng sẽ khinh thường chính mình.

Hô hấp nặng nhọc của người đàn ông này bộc lộ hắn cũng không biết chạy đi đâu.

Lông mày của hắn nhăn lại, vừa rồi hắn thật sự không khống chế được, lại muốn người con gái này như vậy, đây cũng là cảm giác lần đầu tiên xuất hiện.

Hắn đột nhiên ngồi dậy, "Tôi tin cô, có điều về sau tốt nhất là đừng ở trước mặt đàn ông nói không có hứng thú với hắn, đó chính là trừng phạt."

Nói xong hắn xuống giường, đeo dép, cuối cùng đóng cửa thật mạnh.

Trong phòng đột nhiên im lặng, Mạc Thanh Yên nghe thấy tiếng tim mình đập. Cô giơ tay ôm lấy,

"Được rồi, đừng sợ, hắn đi rồi."

Chương 12: Ngẫu nhiên

Trong đôi mắt to đó tràn đầy sự thân thiết, khiến cô Trương càng cảm thấy cô gái này rất lương thiện, hơn nữa đêm nay, Lệ Đình Tuyệt chưa trở lại. Mạc Thanh Yên cũng từ từ thả lỏng, ôm Angela đang ngủ say vào trong lòng.

Mà Lệ Đình Tuyệt tới phòng khách, vào phòng tắm. Dòng nước lạnh toát chảy xuống, cũng nhanh chóng kéo đường gân trên da xuống, rồi trực tiếp khống chế cơn nóng dưới bụng xuống, nói chính xác là dần dần giảm xuống.

Hắn giơ tay lên gạt bỏ những bọt nước trên mặt, trong cặp mắt sâu xa không đáy hiện lên sự tối tăm, hắn luôn kiềm chế rất tốt.

Bất luận là cô gái nào, dù có cởi bỏ hết mà đứng trước mặt hắn, hắn cũng không có bất kỳ cảm giác gì, tại sao đối với cô gái này, sức kiềm chế của hắn đều mất đi.

Khoác khăn tắm trên người, đi ra khỏi phòng tắm. Đứng trên sân phơi hút thuốc, mái tóc đang ướt đều phủ lên trán. Ánh mắt nhìn về nơi xa, vốn dĩ hắn nghĩ rằng mình không có bất kỳ yêu cầu gì với con gái.

Cảm giác hiện giờ lại không phải như vậy.

Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên tỉnh lại, đột nhiên ngồi dậy. Cô nhanh chóng quay đầu tìm tiểu nha đầu Angela.

Nhưng ở bên cạnh trống không, cô nhanh chóng trượt xuống giường, đến thư phòng, cũng không thấy tung tích của nha đầu đó. Chạy chân đất xuống lầu, trong lòng rất sốt ruột.

Đúng lúc Mạc Thanh Yên chạy xuống lầu liền chạm mặt Mạc Thanh Tuyết, vẻ mặt Mạc Thanh Tuyết kinh hãi.

"Cô...Sao cô lại ở đây?"

Thấy cô mặc áo sơmi, áo choàng dài của Lệ Đình Tuyệt, hai chân thon dài, bộ dạng này thật sự khiến Mạc Thanh Tuyết không thể chịu nổi, càng không muốn nói một người đàn ông huyết khí phương cương.
"Cô thật không biết xấu hổ, lại chạy đến đây."

Khuôn mặt bầu bĩnh xinh đẹp của Mạc Thanh Yên hiện lên nụ cười thản nhiên, "Cô nhầm rồi, là anh ta không nên giữ tôi, hơn nữa tối qua chúng tôi đã làm rồi."

Tuy rằng sự thật có thể có chút không đúng, nhưng quả thật là hắn đã giữ cô lại, ngủ cùng giường cũng là sự thật.

Hơn nữa hắn còn hôn cô, người đàn ông đó còn lợi dụng cô thì sao cô có thể không lợi dụng anh ta chứ.

"Tiểu thư, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi."

Cô Trương giúp việc đi ra từ phòng ăn gọi nhẹ một tiếng, rất cung kính trước Mạc Thanh Yên.

Cô luôn ở đây chăm sóc Lệ Đình Tuyệt, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hắn đưa một cô gái về qua đêm, tự nhiên biết rằng, hắn rất coi trọng vị tiểu thư này. Mạc Thanh Tuyết hoàn toàn bị lạc lõng, tuy rằng cô vị hôn thê danh chính ngôn thuận của Lệ Đình Tuyệt, nhưng vụ bê bối ngày hôm qua đã trở nên ồn ào. Mạc gia muốn dập tắt tin đồn mà không được, còn Lệ gia càng không giúp đỡ họ.

Cho nên ngay cả người giúp việc cũng không để ý đến cô ta, cô ta liền xoay người, giơ tay tát vào mặt cô Trương.

"Đừng tưởng cô ta ở đây một đêm là có thể trở thành nữ chủ nhân của các ngươi sao? Tôi vẫn chưa chết đâu."

Cô ta mặc bộ váy bó sát màu đỏ, khuôn mặt đang tức giận lại càng đỏ hơn, thấy thế nào cũng giống người đàn bà chanh chua.

Cô Trương che mặt, cô ở Lệ gia làm cả đời, không ai ức hiếp cô. Không ngờ lại bị một người chưa trở thành thiếu phu nhân của Lệ gia đánh, trong lòng rất oan ức.

Lại không dám làm ầm lên, "Mạc tiểu thư, tôi không có ý đó."

Vốn dĩ cô cũng chuẩn bị bữa sáng cho Mạc Thanh Tuyết, không ngờ cô ta lại là người đanh đá như vậy, có vài phần vui mừng, cũng may vẫn chưa cưới, không thì hạnh phúc của thiếu gia sẽ bị hủy hoại.

Mạc Thanh Yên tiến lên một bước, sờ sờ mặt cô Trương, khuôn mặt xinh đẹp có chút áy náy. Cô lớn tuổi như vậy còn bị Mạc Thanh Tuyết đánh.

"Cô đi ra, ở đây không cần cô."

"Em gái, hà tất gì phải động tay động chân đánh người. Cẩn thận Lệ Đình Tuyệt biết, hình tượng của cô sẽ bị phá hủy."

Chương 13: Con của anh

Mạc Thanh Yên nói xong khẽ cười một tiếng, rồi đi về hướng nhà ăn. Với hiểu biết của cô về Mạc Thanh Tuyết, con người trước mặt là một kiểu, sau lưng lại là một kiểu. Bộ dạng tiểu thư này kỳ thực vô cùng kinh tởm.

Để được gả cho Lệ Đình Tuyệt, cô đã tốn không ít sức lực, trước mặt người nhà Lệ gia, chắc chắn cô ta đã giả bộ lương thiện, hiền lành, bằng không cũng không thể khiến bọn họ kết hôn được.

Mạc Thanh Tuyết đứng ngây người trong phòng khách, ánh mắt vẫn luôn dõi theo cô Trương, cho đến khi bóng lưng cô biến mất dưới cầu thang. Mạc Thanh Yên không khỏi thở dài quay lại. Cô ta không thể kiềm chế được bản thân, vừa mới lỡ tay đánh cô Trương, cô sẽ nói với Lệ Đình Tuyệt sao?

Có điều, với tính cách lạnh lùng của Lệ Đình Tuyệt, có lẽ sẽ không quan tâm đến người giúp việc, nghĩ đến đây, khóe miệng liền lộ ra ý cười. Theo vào phòng bếp, ngồi đối diện Mạc Thanh Yên đang ăn sáng.

Ánh mắt cô ta rất sắc bén, chuyện năm đó, kế hoạch của cô ta rất hay, nhưng đáng tiếc lại không khiến cô chết. Lần này trở về, cô nhất định sẽ báo thù.

Hôn lễ ngày hôm qua là mối hận cả đời cô, Mạc Thanh Yên, tôi nhất định sẽ không tha cho cô.

Cô ta không hề che giấu, ánh mắt oán hận nhìn Mạc Thanh Yên không rời, không ngờ năm năm không gặp, cô lại càng xinh đẹp rung động lòng người. So với đại tiểu thư ngốc xít năm đó thật không giống nhau, dường như thông minh hơn rất nhiều.

"Mạc Thanh Yên, hôn lễ ngày hôm qua có phải cô thuê người đến phá rối hay không?"

Mạc Thanh Yên tao nhã ăn bữa sáng, liền ngước mắt lên liếc nhìn cô ta, "Em gái, chị không biết em đang nói gì?"

Cuối cùng uống một ngụm sữa, rồi đứng dậy nói, "Tạm biệt!"

Mạc Thanh Tuyết cắn răng, nhìn di động trong túi, cô mở ghi âm chính là muốn khiến cho Mạc Thanh Yên thừa nhận, như vậy thì cô có thể giải thích với Lệ Đình Tuyệt. Nhưng nha đầu đáng chết này lại không thừa nhận. Mạc Thanh Yên lên lầu thay quần áo của mình, gọi điện thoại cho Angela, tiểu nha đầu rất nhanh đã nghe máy.

"Dì à, chú đưa con về nhà rồi." Giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào đột nhiên hạ thấp một chút, "Mẹ ơi, chú nói mẹ sẽ không ôm con nên không yên tâm đưa con cho mẹ, sau này mẹ cần dịu dàng một chút, bằng không chú sẽ không thích mẹ đâu."

Khuôn mặt xinh đẹp của Mạc Thanh Yên hiện ra vẻ kinh ngạc, tiểu nha đầu này sao lại thích Lệ Đình Tuyệt như vậy, có điều, lại nói cô sẽ không ôm trẻ con.

Hừ!

Cô đã ôm ba đứa nhỏ rồi đấy.
Chiếc Bentley của Lệ Đình Tuyệt dừng lại trước một ngôi biệt thự nhỏ, hắn liếc mắt nhìn qua.

"Đây là nhà con sao?"

Angela gật đầu lia lịa, "Vâng, sau này chú đừng quên cháu nhé, nhớ đến tìm cháu đấy."

Lệ Đình Tuyệt giơ tay véo mũi cô bé, đối với tiểu nha đầu này, hắn luôn bị cô bé làm cho không thể từ chối được. Đối với bất kỳ một yêu cầu nào của cô đến muốn đáp ứng.

Tài xế giúp cô bé mở cửa xe, Angela xuống xe, cửa biệt thự đột nhiên xuất hiện hai bé trai, chúng đều mặc áo sơmi ô vuông, quần đùi màu đen. Angela vui vẻ chạy lại ôm, "Anh, em về rồi."

Băng Khối và Dương Quang đều vuốt mặt cô, "Ừ, mẹ đâu rồi?"

Sau đó ánh mắt đều hướng lên xe, bên trong cửa sổ xe là khuôn mặt đẹp trai của Lệ Đình Tuyệt, xe chầm chậm rời đi.

Tài xế nhìn thấy ba đứa nhỏ ngoài cửa xe thì không khỏi cảm thán.

"Ba đứa nhỏ này thật dễ thương, thiếu gia, đặc biệt là hai cậu bé kia, nhìn rất giống cậu, lớn lên chắc sẽ rất đẹp trai."

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt sáng lên, không biết về sau con mình lớn lên sẽ như thế nào nhỉ?

Chương 14: Người đàn ông lạnh lùng vô tình

Lâm Thành, tổng bộ tập đoàn Lệ. Lệ Đình Tuyệt vừa mới đi ra khỏi thang máy, thư kí phòng tổng tài tầng cao nhất cùng với trợ lý của hắn đang đón ở đây.

"Tổng tài."

Hắn hơi liếc mắt, nhìn thấy vẻ mặt thư ký có chút khó xử.

"Chuyện gì?"

Trợ lý Nguyên Thành mở miệng trước, "Lệ, lão thái gia muốn anh hôm nay đi thăm ông."

Tư thế thẳng đứng của Lệ Đình Tuyệt vẫn không hề dừng lại, việc ông nội muốn gặp hắn, hắn đương nhiên biết. Nhưng việc ngày hôm qua, lỗi sai không phải tại hắn, cho nên hôn ước với Mạc gia coi như là đã thoát khỏi.

Ở cửa văn phòng tổng tài, thư ký không sợ chết mà đứng chặn trước mặt hắn, "Tổng tài, Mạc phu nhân ở bên trong."

Nếu không nói trước cho Lệ Đình Tuyệt biết bên trong có người, chỉ sợ cô sẽ bị mất việc. Lệ Đình Tuyệt vô cùng nghiêm khắc ở Lệ thị, hắn không cho phép bất kỳ ai phạm phải sai lầm, khắc nghiệt tới cực điểm.

Hơn nữa, hắn còn là một người nổi tiếng khắc nghiệt trong giới kinh doanh, đối với đối thủ tuyệt đối không lưu tình.

Cho nên, bên ngoài đều vô cùng sợ hãi người đàn ông này, đặc biệt là những hạng mục anh ta cướp đi, chắc chắn sẽ thua trong tay hắn.

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt sắc bén, sau đó liếc nhìn thư ký, còn chưa kịp nói gì. Thư ký đã sợ hãi, vội vàng mở miệng, "Tổng tài, là Mạc phu nhân kiên quyết xông vào, tôi không cản được."

Lệ Đình Tuyệt có tính sạch sẽ quá mức, hắn không thích người khác vào văn phòng. Cho dù là bàn công việc, hắn cũng chỉ hẹn ở bên ngoài.

Hơn nữa, thư kí và trợ lý trước khi bước vào phòng, nhất định phải khử trùng. Văn phòng của hắn giống như thế giới vô trùng. Không thể có một hạt bụi nào, cũng không được thấy chỗ nào không gọn gàng.

Hắn đẩy cửa bước vào, trong nháy mắt đóng cửa vào, thư ký từ từ thở dài. "Trợ lý Vương, vừa rồi tôi sợ muốn chết."

Thư ký vỗ ngực mình, khuôn mặt tái nhợt.

Nguyên Thành cười, "Cô mới đi theo tổng tài, khó tránh khỏi việc không quen, sau này chỉ cần nhớ tất cả mọi thói quen của anh ấy là được, Lệ kỳ thật không có đáng sợ như lời đồn đại bên ngoài đâu."

Thư ký gật đầu, trở về vị trí của mình.

Lệ Đình Tuyệt vào cửa, liền nhìn thấy Bạch Mạn Cầm đang uống cà phê, trên bàn vứt hỗn loạn mấy cuốn tạp chí. Lông mày hắn nhíu lại, sắc mặt tối sầm.

"Anh Tuyệt, cuối cùng anh cũng tới."

Bạch Mạn Cầm đứng lên, tuy rằng không phải lần đầu tiên cô gặp Lệ Đình Tuyệt, nhưng là lần đầu tiên một mình gặp mặt hắn.

Lệ Đình Tuyệt ngồi đối diện cô, một tay cởi bỏ cúc áo ở âu phục. Hai chân vắt chéo, ngũ quan đẹp đẽ như đúc hiện lên một tia ảm đạm. "Mạc phu nhân tìm tôi có chuyện gì vậy?"

Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của hắn, trong lòng yêu nghiệt run rẩy, đúng là giống như lời đồn.

Người đàn ông này lạnh lùng đến mức dọa người, nhưng khuôn mặt quỷ quái lại rất tốt.

Khó trách tiểu Tuyết lại thích hắn như vậy, ngay cả phụ nữ như bà còn bị hắn ta mê hoặc nữa là.

Trên mặt Bạch Mạn Cầm lộ ra nụ cười, "Chính là chuyện ngày hôm qua, tiểu Tuyết bị thương, không thể đến được, cho nên tôi đến giải thích cho con bé."

"Không có gì phải giải thích cả, tôi rất bận, bà về đi."

Hắn đột nhiên đứng dậy, đi tới trước bàn làm việc, ngón tay nhanh chóng gõ lên bàn phím.

Bạch Mạn Cầm không ngờ hắn lại từ chối thẳng thừng như vậy, nóng vội chạy tới trước bàn làm việc của hắn.

"Anh Tuyệt, hôm qua là có người cố ý giở trò, tiểu Tuyết nhà chúng tôi rất ngoan, ngay cả bạn trai cũng không có, sao có thể có con lớn như vậy được. Cậu đừng tưởng thật, tiểu Tuyết rất yêu cậu."

Ngón tay thon dài của Lệ Đình Tuyệt ngừng lại, liền ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo, đôi môi khẽ mở.

"Sự việc hôm nay đã rõ ràng,, giải thích nếu có tác dụng, bà hãy đi giải thích với thiên hạ đi."

Hắn ấn số điện thoại nội bộ, "Gọi bảo vệ đuổi người không liên quan ra cho tôi."

Chương 15: Tức giận

Theo phía cửa phòng tổng tài mở ra, Nguyên Thành dẫn theo mấy bảo vệ bước vào, Bạch Mạn Cầm kinh ngạc. Sau đó liền chỉ về phía Lệ Đình Tuyệt, "Cậu, sao cậu có thể đối với tôi như vậy, tôi có thể là mẹ vợ cậu đấy."

Đầu Lệ Đình Tuyệt cũng không hề ngẩng lên. Bạch Mạn Cầm thấy bảo vệ bước vào cũng mặc kệ, hai tay bắt đầu vung lên. "Tránh ra, các ngươi tránh ra, tôi cần phải nói chuyện với Đình Tuyệt."

Bà ta uất hận đứng lên, nhưng thật sự rất kinh khủng, giống như con chó dại phát điên, vừa nhảy vừa đá bảo vệ, còn muốn cắn người. Bảo vệ chỉ có thể nhấc bà ta ra ngoài.

Bà ta nói to: "Đình Tuyệt, tiểu Tuyết yêu cậu, chắc chắn là Mạc Thanh Yên, chắc chắn là cô ta, cô ta vừa quay về liền phá hủy đám cưới này."

Đến khi đóng cửa, giọng của Bạch Mạn Cầm mới bị ngăn lại, Nguyên Thành nhẹ nhàng thở ra.

"Lệ tổng, không ngờ Mạc phu nhân lại dã man như vậy."

Vừa rồi bà ta vừa nắm vừa cắn, thật sự rất hung dữ.

Lệ Đình Tuyệt cầm lấy điện thoại, nói với Nguyên Thành, "Đi tìm hiểu một người, càng chi tiết càng tốt."

Bức ảnh trong tay hắn là sớm nay trước khi đi hắn đã chụp lén Mạc Thanh Yên đang ngủ say. Khuôn mặt xinh đẹp, hơi nghiêng, đôi môi hồng nhỏ nhắn chu lên, hai mắt nhắm nghiền, lông mi vừa cuộn vừa cong. Cực kỳ giống Ba Bỉ Oa Oa, xinh đẹp rất không chân thật.

Lần đầu tiên nguyên thành thấy một cô gái xinh đẹp như vậy, không khỏi trừng lớn hai mắt.

"Còn chưa đi sao?"

Nguyên Thành đột nhiên hoàn hồn, liền nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của Lệ Đình Tuyệt nhìn mình, vội xoay người đi.

Lệ Đình Tuyệt nhìn hắn rời đi và biểu hiện vừa rồi của hắn. Không khỏi chuyển điện thoại về, nhìn Mạc Thanh Yên. Hắn nhớ lại chuyện tối qua. Cô gái này nếu muốn thu hút sự chú ý của hắn. Như vậy mục đích của cô đã đạt được, vừa rồi lúc Nguyên Thành nhìn chằm chằm cô, hắn lại rất tức giận. Tức giận vì người lạ, hắn lạnh lùng thu điện thoại lại.

Cửa văn phòng lại bị đẩy ra, Nguyên Thành có chút xấu hổ vuốt cằm.

"Lệ tổng, gửi cho tôi bức ảnh đó mới được."

Sắc mặt Lệ Đình Tuyệt tối lại, cầm lấy di động, nhìn hình dáng quen thuộc của cô gái trong bức ảnh, muốn mê hoặc lòng người liền mê hoặc được. Hắn lạnh giọng nói: "Tìm hiểu xong, phải xóa bỏ ngay."

Ngữ khí đó còn nghiêm khắc hơn cả mệnh lệnh của đế vương. Điều đó khiến Nguyên Thành cảm giác có chút không hợp lý, tổng tài từ việc không để ý đến phụ nữ, giờ lại để ý đến cô gái xinh đẹp này, lẽ nào tối qua?

Phán đoán nhất thời khiến hắn kinh ngạc.

"Vâng, Lệ tổng, tôi nhất định sẽ không liếc nhìn nhiều."
————————-

Mạc Thanh Yên vừa mới xuống xe liền nhìn thấy ba viên ngọc nhỏ của mình, Angela cười vô cùng ngọt ngào, "Mẹ, mẹ đúng là con heo lười."

Nghĩ đến buổi sáng, cô tỉnh rồi nhưng lắc mẹ thế nào mẹ cũng không tỉnh, chỉ có thể đi tìm chú đẹp trai.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Mạc Thanh Yên nghiêm nghị, bàn tay trắng nõn thò ra vuốt vuốt mặt cô bé.

"Tháng này không nhận tất cả BaBy và đồ ăn vặt." Nói xong liền hướng ánh mắt về phía hai bé trai,

"Các con để ý em cho mẹ, ngày mai đi nhà trẻ mới, đừng để em làm loạn."

Khuôn mặt tức giận của Băng Khối lạnh lùng gật đầu, "Mẹ cứ yên tâm."

Dương Quang cười cười đi về phía trước mặt cô, chỉ vào vết hằn trên cổ cô. "Mẹ, MM nói chú đẹp trai có phải bắt nạt mẹ không?"

Mạc Thanh Yên nhanh chóng nâng tay lên ngăn lại, việc tối qua, cô không muốn nghĩ đến, tên háo sắc đó có thể bắt nạt cô sao? Có điều, trước mặt con cái mình không thể nói, sẽ mất mặt chết mất.

"Không có đâu, mẹ có thể tự bảo vệ mình, là chú đó bị mẹ bắt nạt."

Mà cái miệng nhỏ của Angela chu ra, không vui. Hai mắt mở to đột nhiên vụt sáng, rất oan ức.

"Năm tiểu thư, tiểu thư nhỏ làm sao vậy?" Một người phụ nữ ôm Angela nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau