LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Tức giận

Vài ngày sau, Mạc Thanh Yên lấy ra đoạn ghi âm nghe lén từ Mạc Thanh Tuyết, bởi vì ngày mai chính là tiệc sinh nhật Bạch Mạn Cầm chuẩn bị cho cô và Mạc Thanh Tuyết.

Ánh nắng của buổi chiều tà hắt lên hình ảnh cô gái ngồi một mình trong phòng làm việc, đang chăm chú nhìn đống thiệp mời màu hồng. Đây là đồ Bạch Mạn Cầm cho người đưa đến để cho cô mời bạn bè và cả đồng nghiệp.

Ở Lâm thành, cô không có bạn bè, lúc trước giao lưu cũng đều là người của Mạc Thanh Tuyết, cho nên phần lớn đều là đưa cho đồng nghiệp của cô.

Thứ đã ghi âm bên trong đơn giản đều là đoạn ghi của mấy ngày trước cũng không có gì đặc biệt cả, cô ta đi dạo phố, sau đó là âm thanh trong quán ăn đêm, tiếng hát hò ầm ĩ. Cô mới phát hiện ra nha đầu này hầu như ngày nào cũng đi bar.

Này......

Đến đây chính là đoạn ghi âm vào buổi tối hôm cô đi trộm tâm phiến, một giờ rưỡi sáng ngày 10 tháng 4.

Có...... Việc gì sao?

Giọng Mạc Thanh Tuyết say khướt, sau đó tiếng nhạc càng ngày càng nhỏ và tiếng đóng cửa. Chắc là cô ta vào nhà vệ sinh, âm thanh ầm ĩ đều bị ngăn cách.

Thật à, anh nói Mạc Thanh Yên đã chết?

Không nghe được giọng của người đàn ông cùng cô ta nói chuyện, cũng không nghe ra tên cô ta gọi hắn, nhưng thấy Mạc Thanh Tuyết vui vẻ như vậy có thể nhìn ra hai người rất quen thuộc.

Hơn nữa, người buổi tối hôm đó hỗ trợ cô chắc chắn biết được việc cô bị bắt, vừa hay đúng vào khoảng thời gian này chính là lúc cô rơi vào bẫy.

Cô híp mắt lại, chẳng lẽ Mạc Thanh Tuyết có quan hệ với người của Ám Môn? Không đúng, hẳn là người áo đen phía sau kia.

Đoạn ghi âm vẫn đang phát nhưng cô không có nghe vào,. Thẳng đến lúc xuất hiện giọng nói của Bạch Mạn Cầm, cô mới thu hồi suy nghĩ.

Tiểu Tuyết, con phải nhớ kỹ, buổi tiệc tối thứ bảy, con phải mặc bộ lễ phục màu đỏ, còn của Mạc Thanh Yên là lễ phục màu trắng, nghe thấy chưa?

Hình như Mạc Thanh Tuyết đang chơi trò chơi, âm thanh rất lớn, chắc là chưa chú ý nghe.
Tiểu Tuyết, mẹ nói với con rồi đấy? Nhất định phải nhớ kỹ.

Mạc Thanh Tuyết mới trả lời bà ta, "Biết rồi mà, nhưng mà, mẹ à, mẹ vẫn chưa nói cho con biết mẹ sẽ đối phó với cô ta như thế nào?"

Bạch Mạn Cầm cười lạnh lẽo, "Cái này con không cần lo, mẹ khác có cách của mình."

Dạ

Cuộc đối thoại của hai người họ đến đây thì kết thúc khiến Mạc Thanh Yên hơi thấy thất vọng. Không thể tưởng tượng được Bạch Mạn Cầm giảo hoạt như vậy, đến cả Mạc Thanh Tuyết cũng không cho biết. Thế nhưng, tin tức cũng coi như có được một ít.

Chỉ biết ngày mai mình nhất định không thể mặc lễ phục màu trắng là được rồi.

Đúng lúc này, đoạn ghi âm vang lên tiếng thở dốc của đàn ông lẫn đàn bà, sau đó là tiếng rên rỉ của Mạc Thanh Tuyết, thực sự quá khó nghe.

Tiểu Tuyết, em quả thật là dâm đãng, nhưng, anh thích.

Tôi cũng thích.
Tận hai người đàn ông? Mạc Thanh Yên hơi đỏ mặt, thò tay ra đang chuẩn bị tua sang đoạn kế tiếp.

Bỗng nhiên cảm nhận được hai luồng khí lạnh nhìn chằm chằm khiến lưng cô lạnh run, vì thế liền ngẩng đầu, không ngờ là Lệ Đình Tuyệt. Anh vào từ khi nào vậy? Vì sao không có tiếng động chứ.

Lúc này, âm thanh trong đoạn ghi âm càng thêm kinh tởm thêm, cô phản ứng lại nhanh chóng tắt nó đi.

Tại sao anh vào không gõ cửa? Không có phép lịch sự gì hết.

Cô mắng anh để cố gắng che dấu bản thân, khuôn mặt cũng đỏ cả lên, đoạn ghi âm này quả thật là, Mạc Thanh Tuyết đúng là không biết xấu hổ.

Đang lén lút xem đĩa à?

Lệ Đình Tuyệt tà khí híp mắt lại đồng thời phóng ra hơi thở nguy hiểm chết người.

Mạc Thanh Yên vội vàng lắc đầu, "Đâu có, không phải như anh nghĩ đâu."

Hử, sao anh lại đi vào đúng lúc này chứ, còn cho rằng cô là loại người này? Cô thật sự chưa từng xem mấy thể loại phim anh nói, oan uổng quá đi thôi.

Nhưng giống như càng giải thích lại càng giống như đang dấu diếm, đặc biệt là cặp mắt giống như tia x quang kia, dường như có khả năng nhìn thấu tất cả mọi thứ.

Giọng nói vừa rồi tôi thấy rất quen, là của Mạc Thanh Tuyết đúng không?

Lệ Đình Tuyệt cũng hiểu, cô nhóc này sẽ không bao giờ xem những thể loại phim như này, chẳng qua muốn chọc cô một chút mà thôi.

Mạc Thanh Yên ngốc lăng, sao anh lại nhận ra được?

Sâu trong đáy lòng cảm thấy luồng tức giận không tên, "Anh đã từng làm với cô ta à? Cho nên mới vừa nghe đã biết cơ à."

Chương 107: Sứ giả bảo hộ

Cũng không biết vì sao nữa cứ thế đột nhiên thốt ra, còn mang theo vị chua nhè nhẹ.

Lệ Đình Tuyệt cười gian, sau đó đưa tay qua và nâng cằm cô lên.

Sao nào? Giận rồi hả?

Mạc Thanh Yên cũng ý thức được mình đang chua thật, thầm phỉ nhổ trong lòng, Mạc Thanh Yên, mày điên rồi, vì sao phải tức giận đây? Vì sao phải chua cơ chứ?

Sau đó cô bày ra với vẻ khinh thường, "Không giận, chính là vì tôi không thích người phụ nữ này mà thôi, anh có làm hay không làm với cô ta cũng không liên quan tới tôi."

Cố gắng chứng minh rằng, cô không phải đang ghen, cũng không phải đang giận dỗi. Mà là vì không thích người phụ nữ đó mới lên giọng như vậy.

Cô giãy ra khỏi tay anh, dựa vào ghế.

Sao anh lại tới đây?

Hơn nữa không có báo cho cô biết còn đi vào như quỷ vậy, cả âm thanh cũng không có.

Lệ Đình Tuyệt biết cô đang cố đổi đề tài nhưng anh mới không dễ dàng mắc mưu đâu. Tự giác ngồi về phía đối diện cô, con ngươi đen nhánh nhìn cô.

Tôi với cô ta đến cả tay còn chưa từng chạm qua, lại càng không phải nói đến làm nên em không cần phải tức giận.

Anh điềm đạm nói với vẻ mặt hết sức nghiêm túc, khiến cho người ta phải tin phục.

Câu nói khiến trái tim Mạc Thanh Yên khẽ run lên. Chưa từng làm, anh trả lời vô cùng rõ ràng nhưng cô tin.

Đây không phải là trọng điểm. Cô cố ý lạnh lùng nhìn qua.

Tìm tôi làm gì, sau này vào thì nhớ gõ cửa.Cái miệng nhỏ nhắn trề xuống, vừa nghĩ đến nãy giờ hai người nghe được âm thanh đó, không xấu hổ mới là lạ. Giống như bây giờ kiểu như loại âm thanh đó cứ quanh quẩn bên tai không dứt.

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt vẫn chăm chú trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khuôn mặt bé bỏng ngọt ngọt phủ một tầng đỏ ửng, mỗi một biểu cảm dù rất nhỏ của cô đều được anh thu hết vào mắt. Biết cô nghĩ cái gì, cũng biết cô đang ngại ngùng điều gì.

Tôi đến đây vì muốn nghe giọng của em? Không biết khi nào mới có cơ hội này đây?

Nói tới đây, Mạc Thanh Yên thiếu chút nữa bật dậy. Người đàn ông này, cô đã không muốn nhắc đến mà anh lại càng thích nhắc, ánh mắt cường ngạnh. "Này, anh còn thế nữa, tôi liền cho người tiễn anh ra ngoài đấy."

Lệ Đình Tuyệt khẽ cười,nhìn cô bộc phát, thật sự đáng yêu. Vẻ mặt ngại ngùng này của cô, càng khiến anh động lòng, rất muốn véo lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, nói với cô. Không cần phải ngại, sớm hay muộn sẽ có ngày cô với anh sẽ như vậy.

Người đàn ông xấu xa này càng ngày càng biến thái.

Mà Mạc Thanh Yên nhìn thấy dáng vẻ cười vô lại của anh lại càng bực tức.

Anh mà cười nữa, thì đi ra ngoài mà cười.Cô đứng dậy và bắt lấy tay anh, nghĩ muốn lôi anh đi ra ngoài.

Được bàn tay nhỏ bé ấm áp của của bao bọc khiến trái tim anh loạn nhịp. Một luồng nhiệt ấm áp truyền vào cơ thể khiến ánh mắt anh cũng nóng bỏng lên không ít.

Cô đẩy anh về phía cửa nhưng hai tay Lệ Đình Tuyệt siết lấy eo cô và nhìn cô với ánh mắt sâu lắng.

Vóc dáng nho nhỏ mà sực lực cũng thật lớn. Anh xoay người một cái, đặt cô lên bàn làm việc.

Môi anh ghé sát bên vành tai nhạy cảm của cô, "Tiểu Yên, em mà như vậy nữa, tôi sẽ không nhịn được."

Mạc Thanh Yên ngoảnh mặt qua một bên, đẩy anh ra, "Lệ Đình Tuyệt, anh có thể đứng đắn đi được không."

Lúc trước còn có cảm tình với anh, giờ thì hết rồi, không còn nữa. Tên đàn ông hư hỏng này, lần nào gặp cô cũng đối với cô như vậy, bực thật, tức quá đi mất.

Trong cặp mắt tà khí của Lệ Đình Tuyệt loé lên tia sáng, khóe miệng hơi nhếch, đang chuẩn bị cúi xuống đến cánh môi cô.

Bụp..... một tiếng.

Lệ Đình Tuyệt cảm thấy sau lưng bị thứ gì nhỏ nhỏ đâm chúng, hơi đau. Môi của anh với cô chỉ còn cách một chút nữa thôi mà anh phải dừng lại khiến anh cảm thấy bực không chịu nổi. Nhướn mày với cô, "Sứ giả bảo hộ của em đến rồi kìa."

Bởi vì tầm mắt của anh đã nhìn thấy hai nhóc con kia đang đứng ở cửa kia trong tay mỗi đứa còn cầm một khẩu súng giả, đều đang ngắm vào anh.

Angela được chị Trần ôm vào, bắt gặp hình ảnh này của hai người, tay nhỏ bé của cô bé be lại.

Thơm nhẹ, mau mau thơm nhẹ đi.

Chương 108: Cùng cô đón sinh nhật

Mạc Thanh Yên nhìn thấy bọn trẻ liền vội vàng đẩy anh ra, sửa sang lại quần áo của mình. Sau đó trừng mắt nhìn Lệ Đình Tuyệt, đều tại anh, để cho bọn nhỏ bắt gặp.

Băng Khối với Dương Quang đi đến, Băng Khối lạnh lùng theo dõi anh, ở trước mặt Lệ Đình Tuyệt, hai nhóc có vẻ đặc nhỏ con. Tuy nhiên ánh mắt không chịu yếu thế, hung hăng nhìn thẳng vào anh.

Để chú cách xa dì nhỏ một chút, chú không nghe rõ à?

Hai tay Dương Quang ôm khẩu súng, gian xảo cười.

Dì lớn lên xinh đẹp thế nên biết chú không nỡ, nhưng có cháu với anh cháu ở đây, mãi mãi sẽ không thể ở bên cạnh chú đâu.

Bởi vì ở trong lòng bọn chúng, mami chỉ có thể thuộc về cha chứ không phải là người đàn ông xấu xa chưa gặp bao giờ này.

Mặc dù hắn chưa từng quan tâm đến chúng cũng chưa làm tròn trách nhiệm, nhưng bọn chúng càng hy vọng hắn xuất hiện và bù đắp cho mami. Tuy trong lòng hận nhưng vẫn như trước kia giữ vững trận địa vì hắn.

Angela lại không nghĩ thế, cô bé chưa từng gặp cha, cho nên cũng không muốn gặp. Nhưng cô bé rất thích chú nên hy vọng rằng anh có thể làm cha của mình.

Cô nhóc chạy qua, chắn trước mặt hai anh trai mình.

Anh, chú ấy là bạn của em nha nên các anh không được bắt nạt chú ấy.

Nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt bị hai anh trai oán giận, cô bé cũng không chịu thua kém. Mà Băng Khối với Dương Quang lại thương cô bé hết mực, vì thế trao đổi ánh mắt.

Tất nhiên là phải nghe lời của cô bé rồi đành cầm súng qua bên kia chơi. Lệ Đình Tuyệt đứng bên cạnh Mạc Thanh Yên, nhìn thấy nha đầu kia ủng hộ anh như vậy liền đi qua ôm lấy cô bé, hôn chụt lên khuôn mặt bé con của nhóc.

Angela thân mến, chú tặng búp bê cho nhóc nha, muốn bao nhiêu cũng được hết.Angela vô cùng vui vẻ, hai tay nhỏ bé mập mạp vuốt ve khuôn mặt anh tuấn của anh, mềm mềm, cũng vô cùng ấm áp.

Hi hi, con muốn cả một phòng đầy Barbie cơ, muốn thật nhiều đồ ăn ngon nữa, với cả uống cà phê nữa ạ.

Nhóc nói một tràng dài kết hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn cười tươi như hoa.

Mạc Thanh Yên đi qua ôm lấy cô bé, "Thôi được rồi, con tỉnh mộng đi, mẹ chưa đồng ý cho con ăn đồ ăn vặt với uống cà phê đâu nhé. Càng không thể mua cho con thêm barbie nữa, trong phòng con đã để đủ nhiều rồi."

Nghe thấy mami nói mình như vậy, khuôn mặt bé nhỏ của cô nhóc xụ xuống, đáng thương nhìn Lệ Đình Tuyệt.

Lệ Đình Tuyệt nhướn mày với cô bé ra hiệu anh sẽ mua cho nhóc.

Tất cả điều này đều bị Mạc Thanh Yên nhìn được: "Lệ Đình Tuyệt, tôi cảnh cáo anh, không nên chiều con bé như vậy, trưởng thành rồi con bé sẽ không đứng vững được."
Mạc Thanh Yên vẫn luôn rất nghiêm khắc với con cái, mong muốn bọn chúng mai sau lớn lên thành người.

Vật nhỏ Angela này đầu óc lanh lẹ, miệng lại ngọt ngào nên được rất nhiều người yêu mến, còn chiều con bé nữa. Chỉ sợ làm hư nhóc, sau này dạy cũng không được.

Lệ Đình Tuyệt đành trả lời, "Tôi sẽ cho con bé số lượng vừa phải vậy được chứ?"

Vú Trần cảm thấy bọn họ rất giống như người một nhà, ánh mắt Lệ tiên sinh nhìn ngũ tiểu thư có thể nhận thấy anh thực sự thích nhóc. Hơn nữa người đàn ông này hoàn mỹ về mặt, bà hy vọng rằng bọn họ có thể ở cùng nhau, sau đó bà lặng lẽ rời khỏi văn phòng.

Hôm nay, Lệ Đình Tuyệt gọi cho bà bảo bà đưa ba đứa nhỏ đến phòng làm việc của Mạc Thanh Yên. Thực ra là anh muốn đón sinh nhật cùng cô và ba đứa nhỏ.

Tất nhiên là anh đã nhận được thiệp mời sinh nhật nên mới đoán được ngày mai cô không thể mang bọn nhỏ đi dự tiệc, mà sinh nhật của cô thì khẳng định là cô muốn đón sinh nhật cùng bọn chúng.

Cho nên mới tự chủ trương muốn thay cô tổ chức sinh nhật vào hôm nay.

Mạc Thanh Yên thấy Lệ Đình Tuyệt đã thỏa hiệp đành ho nhẹ một tiếng.

Vú Trần, chúng ta về nhà thôi.

Nhưng lại không thấy vú Trần đâu cả, cô ngạc nhiên, "Hay vú Trần vào nhà vệ sinh rồi nhỉ?"

Một tay Lệ Đình Tuyệt đút túi mỉm cười vui vẻ.

Bà ấy về rồi, hôm nay bọn nhỏ và cả tôi nữa sẽ cùng em đón sinh nhật.

Chương 109: Chúc mừng sinh nhật!

Vẻ mặt Mạc Thanh Yên hơi khựng lại, nhìn thấy cả ba đứa nhỏ đều quay đầu lại với vẻ hưng phấn.

Có bánh ngọt để ăn rồi.

Angela vỗ tay, cả Băng Khối và Dương Quang cũng đi qua, "Mai là sinh nhật của mẹ nhưng có lẽ ngày mai không thể ở cùng bọn con được. Vậy hôm nay tổ chức trước đi ạ. Nhưng, bọn con không muốn ở cùng người đàn ông này đâu."

Hai tên nhóc liếc mắt nhìn qua người đàn ông khí khái phi phàm đang đứng cạnh Mạc Thanh Yên.

Angela bĩu môi nhỏ xinh, "Hừ, em muốn chú đẹp trai cùng đi cơ."

Lệ Đình Tuyệt dơ ngón cái với cô nhóc, cảm thấy nha đầu này không tệ khắp nơi đều đứng về phía anh.

Chú đã đặt nhà hàng rồi, ở đó có cả kính thiên văn xem được các chòm sao nữa, hai nhóc vẫn quyết định không đi cùng chú hả?

Anh đã dự liệu trước được điều này nên đã cho người nghe ngóng rõ ràng, hai nhóc này vô cùng hứng thú với lĩnh vực thiên văn nên đương nhiên đây chính là một hấp dẫn lớn với chúng.

Khoé miệng Băng Khối và Dương Quang giật giật, bọn họ muốn ngắm các chòm sao, vô cùng muốn. Lúc bình thường mami cũng không có thời gian đưa bọn chúng đi với cả những kiểu nhà hàng như vậy còn đắt muốn chết nên cũng không muốn để mani phải hoang phí.

Đã có ông chú vung tiền như rác thì tội gì mà không đi chứ.

Đi ạ.

Hai tên nhóc cùng trăm miệng một lời đồng thanh nói.

Cuối cùng Angela cũng vui vẻ cười tươi, "Anh, Angela vui quá đi àà..."

Một khi cô nhóc vui vẻ thì sẽ nói thành vậy, ngâm dài giọng ra kiểu như trăm họ không cần đến.

Cả đám đều bị dáng vẻ này của cô bé chọc cười, Mạc Thanh Yên thấy bộ dáng vui vẻ của bọn nhỏ cũng không từ chối nữa. Cả cô cũng không nghĩ được chu đáo như vậy mà không ngờ Lệ Đình Tuyệt lại nghĩ ra.Lệ Đình Tuyệt ôm lấy Angela, Mạc Thanh Yên đi cùng hai đứa nhỏ theo sau anh. Đi ra khỏi phòng làm việc khiến thư kí ngây ngẩn.

Đây có thật Lệ Đình Tuyệt, là người đàn ông khiến mọi cô gái ở Lâm thành phải mê mẩn chăng. Nhìn thôi cũng đủ mê loạn rồi, anh ta thực sự đẹp trai, cực soái luôn. Sao ngay cả động tác ôm đứa nhỏ cũng đẹp mắt như vậy được chứ.

Mạc Thanh Yên thấy hình ảnh ảnh cô gái nhỏ si mê đành ho nhẹ một tiếng.

Tan làm được rồi.

Nhưng hình như cô ta không nghe lọt và cả nhưng người khác cũng thế, ánh mắt một mực nhìn về phía Lệ Đình Tuyệt.

Cả Băng Khối và Dương Quang đều cười lạnh lùng: "Thấy chưa ạ? Loại đàn ông này chỉ toàn trêu hoa ghẹo nguyệt nên không hợp với mẹ là phải."

Mạc Thanh Yên nhíu mày, sờ đầu bọn chúng.

Biết rồi mà.Cô vẫn luôn tự cảnh cáo mình điều này, nhận định sẵn cô với người này không cùng đẳng cấp cho nên mới không đón nhận.

Lệ Đình Tuyệt đặt ở nhà hàng Moon Sky. Khi đi vào bên trong cô mới nhận ra hoá ra anh đã bao trọn toàn bộ.

Không những thế còn được trang bày hết sức lộng lẫy, rất có không khí của buổi tiệc sinh nhật. Mạc Thanh Yên nhìn đám khinh khí cầu kết hợp căn phòng đây ắp hoa tươi. Khoé miệng nhếch lên, quả thật nếu nói không vui thì chính là nói dối.

Phụ nữ đều ưa đồ đẹp, đặc biệt là những đồ chuẩn bị vì mình thì lại càng thích.

Băng Khối và Dương Quang đi đến đài quan sát còn Angela đi loanh quanh nhìn ngắm.

Lệ Đình Tuyệt thân cao thẳng tắp như ngọc đứng bên cạnh cô, thấy ánh mắt xinh đẹp của cô đang ngó lui bốn phía thì hài lòng gật đầu đi đến cạnh cô.

Thấy thế nào? Có thích không?

Mạc Thanh Yên hoàn hồn trở lại, thu đi ý cười, "Chỉ là sinh nhật mà thôi cần gì phải lãng phí như vậy."

Nhưng đối với Lệ Đình Tuyệt mà nó thì rất quan trọng, đây chính là ngày cô xuất hiện trên thế giới này, cô xinh đẹp mê người như vậy chính là có một không hai.

Quan trọng, quan trọng chứ!

Anh nhàn nhạt nói điều đó khiến cô vui vẻ mỉm cười.

Ngày mai, tôi phải đi công tác rồi nên dạ tiệc sinh nhật của em có lẽ không tham dự được, sinh nhật vui vẻ nhé!

Khi anh nói điều đó cũng cảm thấy nuối tiếc vì có lẽ ngày mai cô nhất định sẽ rất đẹp.

Chương 110: Cha

Mạc Thanh Yên cười ngọt ngào, "Cám ơn!"

Bọn nhỏ cùng nhau chơi đùa vui vẻ còn hai người ngồi bên cạnh cửa sổ ngắm nhìn Lâm thành bên dưới, uống một ít rượu vang và ăn bánh ngọt. Đây là lần đầu tiên Mạc Thanh Yên bỏ xuống tất cả khúc mắc nói chuyện cùng anh như nhưng bạn bè bình thường.

Hai người vừa nói vừa cười, sinh nhật Mạc Thanh Yên cứ thoải mái vui vẻ trôi qua.

Khi đã bắt đầu cảm thấy chếnh choáng, cô đang muốn rót rượu thì lại bị Lệ Đình Tuyệt giữ chặt tay.

Ánh mắt đen láy nhìn cô, "Không được uống nữa."

Mạc Thanh Yên cười nhàn nhạt, " ưm, không uống nữa, ngày mai còn phải ra trận nữa mà?"

Nghĩ đến ngày mai không biết bọn họ sẽ dùng phương pháp gì đối phó cô mà cô lại hoàn toàn không rõ. Nhưng may thay cô đã phấn chấn mười phần rồi sẵn sàng đối phó mọi việc.

Lệ Đình Tuyệt nghe thấy ra trận liền hiểu ngay, tranh đấu giữa cô và Mạc Thanh Tuyết cũng không khác gì giữa anh với Lệ Dạ Hiêu.

Tiểu Yên, nếu ngày mai cần tôi giúp thì có thể gọi cho tôi biết bất cứ lúc nào.

Anh nắm lấy tay cô, vì hội nghị ngày mai rất quan trọng nên anh không thể không đi. Nghe thấy lời cô nói tự dưng cảm thấy lo lắng thấy lạ.

Mạc Thanh Yên nhìn bàn tay đang được anh nắm xong ừ một tiếng.

Angela chạy tới, "Mẹ, các anh nhìn thấy chòm bạch dương rồi kìa, thật đẹp mắt, mọi người nhanh đến xem đi ạ."

Vừa hay cô cũng là chòm sao bạch dương, cô cùng Lệ Đình nhìn nhau cười. Ba đứa nhỏ thật có lòng tìm chính xác chòm sao của cô. Vì thế cô đứng dậy và nắm tay nhỏ bé của Angela cùng đi đến đài quan sát.Đứng trên nóc của tầng 88 mà ngắm cảnh quả thật là một loại hưởng thụ. Cô nhìn thành phố rực rỡ dưới chân bọn họ, thử dang tay này với tay kia cảm tưởng như nắm được cả thế giới trong tay.

Nghĩ lại trong quá khứ có lúc bản thân tuyệt vọng còn muốn tìm cái chết, giờ mới thấy mình ngu xuẩn như nào. Thế giới tốt đẹp thế này cần gì phải chết chứ. Cuộc đời của chính mình thì phải do chính mình định đoạt.

Có ba đứa nhỏ làm bạn là tốt rồi. Một đêm sai lầm kia tuy đã huỷ hoại đi cuộc đời cô đồng thời cũng cho cô một cuộc đời hoàn toàn khác.

Lệ Đình Tuyệt đến bên cạnh và nghiêng đầu nhìn cô, "Em đang nghĩ gì thế? Việc của ngày mai cứ yên tâm giao toàn bộ cho tôi lo đi."

Mạc Thanh Yên lắc đầu, "Không cần, tôi có thể đối phó được."

Ánh mắt cô ngập tràn sự kiên định, luồng sức mạnh quật cường trong cơ thể yếu đuối của cô bộc phát có thể thấy rõ ngày càng phát huy không giống người thường. 

Lệ Đình Tuyệt hiểu rõ phải kiên cường, nên gật nhẹ đồng ý.
Angela chạy đến kéo cô đi, "Mẹ nhỏ, nhanh đến đây xem đi ạ."

Mạc Thanh Yên bị ba đứa nhỏ cuốn lấy, mấy người cùng nhau chơi vô cùng vui vẻ. Ngay cả Băng Khối lạnh lùng cũng ẩn hiện ý cười, cậu bé nhìn thẳng về phía Lệ Đình Tuyệt.

Đi đến bên cạnh anh, nhìn thẳng vào mắt anh, hai cặ mắt đen thẫm, bộ dạng này của hai người bọn họ thực sự giống.

Tuy rằng cháu không có cách nào mến chú nhưng chú đã mang lại niềm vui cho mẹ, cảm ơn chú!.

Nói xong liền cảm thấy hơi mất tự nhiên quay người đi, về bên cạnh mấy người Mạc Thanh Yên.

Lệ Đình Tuyệt nhếch môi cười, hai nhóc con này cũng đã thay đổi cách nhìn về anh rồi. Ít nhất đã không chống đối như trước. Sau này còn phải nhờ hai nhóc giúp anh nhiều cho nên tâm trạng vô cùng phấn chấn.

Lúc đưa bọn họ về nhà, Angela vẫn một mực ôm Lệ Đình Tuyệt ôm. Đôi mắt to tròn của cô bé cứ chăm chú ngắm anh. Sau đó liền hôn lên mặt anh một cái, nói nhỏ.

Cha......

Lệ Đình Tuyệt nghe thấy giọng nói ngọt ngào của cô bé liền ngây ngẩn cả người, nếu anh và Mạc Thanh Yên có con thì nhất định cũng sẽ đáng yêu giống Angela vậy?

Cuối cùng Angela đã bằng lòng gọi cha, từ cha này trước giờ cô nhóc chưa từng nói bởi vì sợ mami đau lòng, cũng sợ các anh nói cô không hiểu chuyện. Đến bây giờ mới dám vụng trộm gọi Lệ Đình Tuyệt, nhóc cảm thấy cực kì vui vẻ.

Đối với cha cũng có phần mong đợi và cả sự tưởng niệm.

Chú à, con gọi chú như vậy nhưng ngàn vạn lần đừng để mẹ nhỏ biết nhé nếu không mẹ sẽ đau lòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau