LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Trở thành nhãn hiệu của cô

Trong thoáng chốc khi cửa phòng đóng lại, Mạc Thanh Yên thở phì phò, lời nói của Lãnh Nhiên là có ý gì chứ?

Thật xấu hổ, xấu hổ quá đi mất. Từ khi nào mà cô cùng Lệ Đình Tuyệt đã trở nên như này, hôn cũng đã bị anh hôn qua, tiện nghi cũng đã bị chiếm không ít.

Haiz, là khoảng cách, nhất định phải duy trì khoảng cách thôi.

Cô tự nhủ như vậy ở trong lòng nhưng lại không phát hiện ra hai tròng mắt đen láy đang nhìn cô chằm chằm, sau đó nhếch môi cười

Tiểu Yên, em đang nghĩ gì vậy? Không phải là nghĩ đến lời nói của Lãnh Nhiên vừa nãy chứ?

Đang nói thì anh vòng tay qua eo của cô siết lấy, cằm để trên vai của cô, cánh môi của anh như có như không chạm đến vành tai nhạy cảm của cô nó sẽ khiến cô chịu không nổi mất. Bị người đàn ông hư hỏng này chọc khiến cô cảm thấy muốn phát điên.

Cô kéo lấy tay của anh và cắn lên nó một phát khiến cho người nào đó phải kêu lên vì đau đớn thì cô mới bắt đầu buông lỏng ra

Này, em cầm tinh con chó sao?

Người đàn ông tự cao tự đại với vẻ mặt xám xịt nhìn lại mu bàn tay của mình, không vui mắng một câu.

Cuối cùng Mạc Thanh Yên thoát khỏi móng vuốt của anh, hai tay khoanh ngực, nhướn mày khiêu khích.

Để cho anh nhớ kỹ, đừng có mà lúc nào cũng chiếm tiện nghi của tôi.

Vết máu đỏ tươi còn hằn rõ dấu răng, có thể thấy rõ cô cắn rất mạnh..

Lần đầu tiên, Mạc Thanh Yên cảm thấy bất lực, đánh không lại, cãi không xong. Vậy cô đành dùng miệng, cắn cho anh nhớ rõ thì thôi.

Không cần nói cũng biết sau khi cắn xong khiến tâm trạng tốt lên bao nhiêu, khoé miệng cũng vì vậy mà đọng lại ý cười.

Nhớ kỹ chưa?Lệ Đình Tuyệt cuộn tay thành quyền cũng nhẹ nhàng buông lỏng ra, con ngươi lóe lên, sáng ngời dị thường.

À, rất tốt, em đây là muốn để lại dấu ấn của em trên người tôi à, bây giờ vừa lòng rồi chứ, tôi giờ đã thành vật phẩm chuyên dụng của Mạc Thanh Yên. Nhớ kỹ phải thường xuyên sử dụng, bằng không sẽ hoen rỉ nha.

Nhìn thấy ý cười gian xảo của anh, Mạc Thanh Yên thật sự muốn đánh anh một trận, miệng lưỡi người đàn ông này đúng thực là đủ bẩn.

Có gì không thoải mái thì gọi Lãnh Nhiên đi, tôi đi về trước đây. Dứt lời cô liền đi về phía cửa.

Tôi đói

Đôi mắt bị phù cả lên, anh nhìn cô cũng cảm thấy khó khăn. Thế mà cô gái này đã không nhận ra bộ dạng này của anh lại còn muốn đi. Thật đúng là vô tâm, khiến anh có chút đau lòng.

Tay Mạc Thanh Yên đang xoay nắm cửa chợt ngừng lại, vì sao lại cảm thấy trong giọng nói của anh có ý làm nũng vậy? Nghe thế nào cũng thấy hơi giống thời điểm lúc Angela đói bụng đòi ăn. Vậy nên cũng có một tia dao động, sau đó quay đầu lại quan sát mắt phải của anh.

Thực sự sợ anh sẽ bị hủy dung không thì cũng thành mù loà thì thật sự sẽ phải chịu trách nhiệm với anh rồi.Tôi xuống dưới xem có gì ăn được không đã? Nhưng tôi nói trước, mấy đồ mà tôi làm không biết có thể ăn được không nữa.

Căn bản là cô không biết nấu cơm, cũng không biết làm việc nhà luôn. Đến Lâm thành đều mang theo cả bọn vú Trần cùng đến, biết chắc là cha nuôi sẽ lo lắng cô mang theo đứa nhỏ.

Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu, "Chỉ cần là đồ em làm, tôi đều ăn."

Cô đi xuống lầu, Lệ Đình Tuyệt vòng ra sau dựa vào ghế sô pha. Đối với nha đầu này luôn cảm thấy có một loại tình cảm đặc biệt, không hiểu vì sao? Thế nhưng có chút không muốn rời xa cô, giống như là căn nhà có cô luôn đầy ắp sự ấm cúng.

Đúng lúc này, điện thoại của anh có cuộc gọi đến, anh đứng dậy, thân mình thon dài thẳng tắp như ngọc, cất bước đi đến cạnh giường. Bàn tay rộng với khớp xương rõ ràng cầm lấy điện thoại, nhìn thấy là điện thoại của Xấu Ảnh gọi đến.

Dạ Đế, hình như anh bị thương, chúng tôi rất lo lắng.

Người của Ám Môn đều một mực trung thành với Lệ Đình Tuyệt, điều này đã được lan truyền rộng rãi trên giang hồ, người của anh thà chết, cũng tuyệt đối không bán đứng anh, đối với phương pháp quản lí Ám Môn của anh cũng thấy hiếu kì.

Tôi không sao, không cần lo lắng.

Xấu Ảnh hoàn toàn không hiểu nổi, đối với cô gái trộm đồ kia, Dạ Đế không những buông tha cô còn chịu đòn vì cô, đây quả thật bất khả tư nghị.

Tâm phiến?

Bởi vì thời điểm khi đến căn cứ anh đã cầm bọc tâm phiến kia đi, có thứ gì đó vô cùng quan trọng ở bên trong. Có người ra giá năm mươi triệu nhưng Ám Đế không muốn bán.

Chuyện này mấy người không cần xen vào nữa.

Nói xong anh liền cúp máy, tâm phiến là anh chuẩn bị để dành tặng người khác.

Chương 102: Lần đầu làm cơm

Anh thay bộ đồ ở nhà màu xám tro, sau đó mở cửa xuống lầu xem nha đầu kia làm món gì cho anh ăn đây?

A!...... Sao lại vỡ rồi.

Tiểu Yên, tôi đang chờ ăn mì của cô nấu đây, cô đang nấu gì thế?

Mới đi đến ngã rẽ cầu thang, chợt nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Mạc Thanh Yên, cùng với âm thanh Lãnh Nhiên chậc chậc khinh thường.

Anh đi vào phòng bếp liền nhìn thấy Mạc Thanh Yên đeo tạp dề, đang chuẩn bị đồ ăn hoà mình dưới ánh đèn vàng ấm, đem lại cho anh cảm giác vô cùng ấm áp. Mà lại cảm thấy giống như cô vợ nhỏ vậy, cơ mà Lãnh Nhiên ở bên cạnh thật sự phá hỏng phong cảnh.

Sắc mắt anh đen kịt, "Lãnh Nhiên, muộn rồi mà còn chưa ngủ à?"

Thế giới riêng tư của hai người bọn anh biến thành thế giới ba người, anh còn có thể vui được sao?

Lãnh Nhiên đành ngoảnh khuôn mặt u ám qua, "Tuyệt, tôi cũng đang đói, nhờ Tiểu Yên làm cho tôi ít điểm tâm mà thôi."

Tiểu Yên? Là để cho cậu gọi hả?

Đi ra ngoài chờ đi, nhớ kỹ, sau này phải gọi là chị dâu.

Lãnh Nhiên bĩu môi, "Chậc chậc...... Không nghĩ rằng Tuyệt cũng sẽ nhỏ mọn như vậy đấy." Sau đó liền ra chỗ bàn ăn ở đó đợi.

Lệ Đình Tuyệt đứng phía sau cô, nhìn thấy đống sợi gì đó lẫn lộn trong nồi.

Đây là súp trứng hử?

Ách, nhưng vỏ trứng vẫn còn ở bên trong, chắc là không uống được rồi?

Ặc......

Mạc Thanh Yên đem đồ trong nồi đổ ra, rồi đổ nước nóng vào, sau đó đảo qua đảo lại sợi mì trong nồi còn lại.

Động tác vụng về, vừa nhìn đã biết chưa làm bao giờ. Lệ Đình Tuyệt khom người, môi ghé sát vào bên tai cô.Chắc đây không phải là lần đầu tiên em làm phải không?

Trên mặt đều nồng đượm ý cười thỏa mãn, đây là lần đầu tiên cô gái ấy làm cơm cho người khác ăn, không ngờ lại chính là cho anh. Loại cảm giác này, có cảm giác thành tựu hơn so với ôm cô nữa.

Cô lấy khủy tay chọc anh một cái, "Anh đừng lộn xộn, cách tôi xa một chút, cẩn thận lại bị ngộ thương."

Dứt lời cô liền đi đến tủ lạnh, lấy ra hai quả trứng gà, chuẩn bị bỏ vào nồi nước đang sôi.

Lệ Đình Tuyệt lập tức giữ cổ tay cô lại, "Em làm gì thế? Cẩn thận nào."

Bàn tay trực tiếp hướng vào trong nồi mà nước lại đang sôi nóng bỏng như vậy, bỏ trứng gà vào liền nổ cũng chưa biết chừng, cô không cần tay nữa chắc?

Haiz, anh đừng lôi lôi kéo kéo tôi nữa, tôi còn phải đun nước luộc trứng, rồi còn chà mắt cho anh.

Đều sưng thành vậy rồi, nếu còn không tiêu sưng, con mắt sẽ thành có vấn đề mất.

Vẻ mặt Lệ Đình Tuyệt ấm áp nhè nhẹ, ánh mắt dời về phía khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cô là người đầu tiên luộc trứng để tiêu sưng cho anh sau khi anh bị đánh. Trái tim run lên, sau đó nóng bỏng khóa chặt lại.Ngốc ạ, phải dùng nước lạnh để luộc không thì sẽ bị vỡ.

Mạc Thanh Yên mới bừng tỉnh đại ngộ, lần nữa đổi nước mới đổ vào nồi sau đó thả trứng gà vào. Cảm thấy ngại ngùng gãi đầu, " Đây là lần đầu tiên tôi làm, để anh chê cười rồi."

Nhìn dáng vẻ hiện giờ của cô giống như trẻ nhỏ phạm lỗi khiến Lệ Đình Tuyệt không nhịn được xoa xoa đầu cô, "Cám ơn!"

Mạc Thanh Yên mỉm cười, cô chưa từng bày ra dáng vẻ tươi cười thế này trước mặt anh. Cô đẩy anh đi ra, "Anh ra ngoài chờ tôi đi, nếu không tôi sẽ căng thẳng đó."

Lệ Đình Tuyệt vừa mới ngồi xuống, bớt chợt nghe thấy cô kêu một tiếng.

A......

Tiểu yên, làm sao vậy?

Lệ Đình Tuyệt lo lắng hỏi, chuẩn bị đi vào xem cô.

Anh không cần vào đây, không sao cả, chờ đó được rồi.

Lãnh Nhiên nâng tay chống cằm, cười nghiêng nghiêng ngả ngả.

Ha ha, Tuyệt, cảm thấy cô ấy mà nấu ăn một lần cứ như là chiến tranh thế giới không bằng, sau này anh cưới về rồi thì biết làm thế nào?

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt vẫn nhìn về phía phòng bếp, trầm giọng trả lời anh ta, "Tôi lấy cũng đâu phải là lấy người hầu, chỉ cần cô ấy đồng ý lấy tôi, tôi sẽ nấu cơm cho cô ấy ăn."

Lãnh Nhiên ợ một cái, "Tôi thấy này, Tuyệt, một người phụ nữ đã khiến anh thay đổi vậy còn đâu tôn nghiêm đàn ông nữa."

Anh lạnh lùng quét mắt qua, khiến Lãnh Nhiên rùng mình một cái.

Cái này cùng với tôn nghiêm đàn ông không liên quan với nhau.

Chương 103: Ẩm thực hắc ám

Lần đầu tiên Lãnh Nhiên thấy anh nghiêm túc như vậy, hơn nữa cũng là lần đầu tiên nói muốn đối tốt với một người phụ nữ. Không tiếp tục trêu ghẹo nữa, vẻ mặt cũng nghiêm túc trở lại.

Tuyệt, tôi biết anh là thật lòng, anh em ủng hộ anh.

Lúc này, Mạc Thanh Yên bưng hai tô mì đi ra, để xuống trước mặt hai người. Sau đó vội vàng dấu tay ra sau lưng, "Các anh ăn đi, tôi đi vớt trứng."

Mu bàn tay cô bị rộp đỏ cả lên nên không muốn cho bọn họ biết, bằng không chứng tỏ bản thân thật sự là ngu ngốc.

Lãnh Nhiên nhìn qua bát bên cạnh, thậm chí còn bị cháy khét lẹt, hơn nữa sợi mị kết dính thành cục, nhìn thôi cũng thấy không thuận rồi.

Vì thế liền hỏi cô, "Tiểu Yên, cô xem mì này sao mà thấy giống bánh bao vậy?"

Hỏi xong lại nghe thấy âm thanh Lệ Đình Tuyệt ăn mì với bộ dáng có vẻ đồ ăn rất ngon. Vì thế cũng cầm đũa gắp bỏ vào miệng, sau đó đều phun toàn bộ ra ngoài.

Nước, nước, tôi muốn uống nước.

Lệ Đình Tuyệt đưa cho anh ta một bình nước, anh ta lập tức vặn mở bình nước dốc thẳng vào miệng.

Phì phì phì, cái này cũng quá mặn rồi đi?

Nói xong anh ta lại đổ thêm một ngụm, "Tuyệt, anh đừng ăn nữa, hương vị này quả thật quá mức kinh khủng."

Lệ Đình Tuyệt vẫn mặc kệ anh ta, ăn hết toàn bộ bát mì, sau đó uống trọn một bình nước.

Khi Mạc Thanh Yên bóc trứng gà xong rồi đi ra thì nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt đã ăn xong còn Lãnh Nhiên vẫn chưa động miếng nào.

Ăn ngon chứ? Lần đầu tiên làm cho nên có vẻ hương vị cũng không được tốt lắm.

Rất...

Anh ta đang chuẩn bị muốn nói rất khó ăn, chân đã bị đạp mạnh một phát làm cho lời anh ta đang định nói nuốt ngược trở lại
Ngon,ngon chứ.

Mạc Thanh Yên lấy khăn bao trứng gà lại chà mắt cho Lệ Đình Tuyệt, động tác rất dịu dàng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào, ánh mắt hướng về phía đôi mắt của anh. Vừa chà xát vừa nói: "Cái này rất hữu dụng, trước đây chị Trần cũng làm như vậy giúp tôi."

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt cũng dừng lại trên khuôn mặt cô, nghe thấy vậy, mày nhẹ nhàng chau lại.

Trước đây em rất hay bị thương hả?

Ánh mắt Mạc Thanh Yên hoảng hốt, "À, là chuyện trong quá khứ, ai mà lần đầu tiên đánh nhau cũng sẽ bị đánh thôi?"

Nghĩ đến lúc đó bản thân nhu nhược bị người ta tấn công cô liền bỏ chạy, căn bản không dám đáp trả cho nên thường xuyên bị đánh đến nỗi mặt mũi bầm dập.

Lãnh Nhiên, cậu ăn nhanh đi, vừa nãy không phải kêu rất đói sao?

Cô thấy Lãnh Nhiên hoàn toàn không động đũa liền có lòng tốt mở miệng nhắc nhở anh ta.

Lãnh Nhiên nhăn mặt, "Tôi có thể không ăn được không?"
Không được.

Giọng nói lạnh băng của người đàn ông nào đó vang lên khiến Lãnh Nhiên thật sự tuyệt vọng. Tên gia hỏa này, là có ý cứng rắn bắt ép anh ta phải ăn đây mà.

Mạc Thanh Yên vừa chà mắt cho anh vừa lên tiếng: "Không ngon à?"

Tiếp đến là con ngươi lạnh lẽo tà ác của người đó quét sang, anh ta nhanh chóng đáp lời.

Ngon

Vậy nên đành cầm đũa lên và bắt đầu ăn, cảm thấy mỗi một miếng anh ta ăn cứ như mình sẽ chết đến nơi vậy. Vừa mặn vừa đắng, đây quả thật là thứ đồ khó ăn nhất mà hắn từng ăn. Thật khủng bố, có mấy sợi cứng ngăng ngắc kiểu như còn chưa kịp ngấm nước.

Nghe thấy tiếng anh ta nhai nuốt khiến ánh mắt Mạc Thanh Yên cau chặt.

Sao lại là loại âm thanh này, mì không phải là mềm sao?

Bàn tay Lệ Đình Tuyệt kéo mặt cô quay lại, "Nhìn tôi được rồi, kệ anh ta đi."

Lãnh Nhiên căng da đầu ra mà ăn, nước mắt tung hoành ngang dọc.

Sau khi chà xong hai quả trứng gà nóng hổi, mắt Lệ Đình Tuyệt bớt sưng đi nhiều. Mạc Thanh Yên nhướn mày, "Ừm, đỡ nhiều rồi, tôi nói rồi mà phương pháp này rất hữu dụng."

Thời điểm cô dọn dẹp đống bát đũa của anh, Lệ Đình Tuyệt phát hiện mu bàn tay của cô bị thương liền kéo tay cô lại.

Vừa nãy bị bỏng à? Con ngươi đen láy nhìn chằm chằm cô.

Mạc Thanh Yên có chút ngượng ngùng đang muốn giấu ra đằng sau nhưng bị anh giữ lại. Đáy mắt anh hiện lên một tia đau lòng, sau đó nói với giọng mệnh lệnh.

Lãnh Nhiên ăn hết mì đi cả canh cũng không được phép bỏ thừa.

Chương 104: Sau này không được phép xuống bếp nữa

Lãnh Nhiên cố nén cảm giác buồn nôn, nhìn đống mì trước mắt cứ thấy sao càng ngày càng nhiều vậy.

Mẹ nó, muốn đuổi anh đi cũng không cần phải thế chứ?

Lệ Đình Tuyệt nhìn bàn tay cô, hối hận thật sự, sớm biết vậy sẽ không để cô nấu đồ ăn khuya gì hết, rồi dắt cô vào phòng, vô cùng cẩn thận bôi thuốc cho cô.

Mạc Thanh Yên cau nhẹ mày, cũng đã rộp nước cả rồi, nhìn thôi cũng thấy xấu. Nhưng thuốc mỡ mát lạnh bôi lên làm cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Lệ Đình Tuyệt làm xong thì ngước mắt sâu lắng ngắm cô. Ẩn sâu trong đôi mắt đẹp chứa đựng vài tia đau lòng, "Sau này không được phép vào phòng bếp nữa, nghe thấy hay không?"

Cô nhóc này xuống bếp còn khủng bố hơn so với ra chiến trường, chưa biết chừng bàn tay sẽ để lại sẹo, rõ ràng bàn tay trắng nõn xinh đẹp thế nếu mà lưu lại vết bỏng. Quả thật chính là cảm giác phá hỏng khuôn mặt người đẹp, khiến cho người ta đau lòng, lại càng cảm thấy hối hận.

Thấy anh nhìn chằm chằm vào mu bàn tay mình, Mạc Thanh Yên ngại ngùng giấu ra đằng sau.

Hì hì, anh đừng nhìn nữa, tôi ngốc thật nhưng anh cũng không cần phải dùng bộ dạng như vậy nhìn chằm chằm tôi chứ?

Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của cô nổi lên một tia đỏ ửng.

Nét mặt Lệ Đình Tuyệt lành lạnh, có chút dọa người. Mạc Thanh Yên không hiểu vì sao tự nhiên anh lại tức giận, nhưng dáng vẻ này của anh, có hơi khủng bố thật.

Em yên tâm đi, nhất định tôi sẽ tìm loại thuốc tốt nhất không để em phải có sẹo.

Anh giống như đang lập lời thề, cũng như là đang mệnh lệnh cho chính mình.

Mạc Thanh Yên mới phát hiện là cô nghĩ nhầm rồi, ra là anh lo lắng cái này. Thế nhưng nghe anh nói như vậy, trong lòng vô cùng ấm áp, người đàn ông này thật sự gần gũi lại còn tương đối hiểu phụ nữ.

Phụ nữ đều thích chưng diện, chắc chắn cũng sẽ không hy vọng tay mình để lại sẹo.Anh không cần lo lắng, da tôi cũng không dễ gì lưu lại sẹo đâu.

Lúc sinh ba đứa nhỏ đều là sinh mổ, nhưng căn bản bụng của cô không nhìn thấy sẹo, điều này đủ để chứng minh, vết thương nhỏ nhặt này cũng sẽ không thể lưu sẹo được.

Lệ Đình Tuyệt xem giờ, "Em ngủ đi, căn phòng đối diện chính là phòng của em."

Mạc Thanh Yên gật đầu, lúc này đi về, khẳng định anh sẽ không cho, hơn nữa trước đó cô từng bị bắt cóc một lần. May thay, lần trước là Lệ Dạ Hiêu, nên cô mới có thể đối phó.

Vẫn là không nên mạo hiểm, vậy thì ở đây, hơn nữa cho dù anh sắc, nhưng không đến mức đối với cô thế nào đó. Vừa thấy qua sự lo lắng của anh, cách nhìn đối với người đàn ông này cũng thay đổi ít nhiều.

Ít nhất cũng không chán ghét anh như trước kia.

Mạc Thanh Yên kéo cửa ra ngoài, sau đó mở cửa phòng đối diện ra.

Cô hoàn toàn sợ ngây người, vậy mà giống phòng cô y như đúc, ngay cả đồ dùng trên giường, còn có sản phẩm dưỡng da trên bàn trang điểm đều là y như đúc. Cho nên mới nói, cô ở nơi này cùng ở nhà không có gì khác biệt.Từ khi nào mà anh đã anh chuẩn bị vậy, tốc độ cũng quá nhanh đi?

Không khỏi trề môi, khẳng định là nhóc Angela kia nói cho anh biết. Hai tay cô khoanh trước ngực, nhìn tất cả mọi thứ bên trong, trong lòng cảm thấy ngọt ngào. Tắm rửa xong, đến cả áo ngủ cũng là kiểu dáng mà bình thường cô thích.

Nằm trên chăn nhung mềm mại, cô cảm thấy người đàn ông này tồn tại giống như vị thần. Không khỏi nhếch miệng cười, đối với cô thật đúng là có tâm.

Ngày hôm sau, khi cô xuống lầu thì bắt gặp hình ảnh Lệ Đình Tuyệt đang đeo tạp dề ca rô màu xám tro. Bưng bữa sáng đi ra, cảm thấy kinh ngạc vô cùng.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh mang tạp dề nhưng lại không mất đi phong vị cộng thêm cả mùi thức ăn chín càng thấy đậm đà hương vị.

Ngây ra đấy làm gì thế? Ăn sáng thôi.

Khuôn mặt tà khí hiện lên vẻ mất tự nhiên, đây chính là lần đầu tiên anh làm bữa sáng cho người khác, người đàn ông cao cao tại thượng như vậy mà lại xuống bếp làm bữa sáng, bản thân tất nhiên cũng sẽ không được tự nhiên?

Lãnh Nhiên cũng kinh ngạc nên ngồi xuống ăn thử mấy miếng, không khỏi tán thưởng: "Tuyệt, Anh có thể đi làm đầu bếp được đấy."

Lệ Đình Tuyệt lạnh nhạt liếc anh ta, sau đó đưa gói tâm phiếm cho Mạc Thanh Yên.

Tối hôm qua lúc cứu em nên thuận tiện nhặt được.

Phốc...... Lãnh Nhiên phun ra một ngụm sữa.

Đồ vật đáng giá mươi triệu lận mà cứ thế tặng cho người ta, còn nói là thuận tiện nhặt được cơ đấy.

Chương 105: Anh không sợ cô ấy tiếp cận anh là có mục đích à?

Mạc Thanh Yên cùng Lệ Đình Tuyệt đều chuyển tầm mắt qua, anh ta vội giơ tay, "Tôi...... Không sao."

Sau đó, Mạc Thanh Yên chuyển mắt nhìn về phía gói tâm phiến, đây quả thật là đồ vật mà tối hôm qua cô muốn cướp. Không khỏi cảm thấy khó hiểu liền nhìn về phía anh, "Sao anh biết tôi muốn thứ này?"

Tối hôm qua anh đã hỏi mà, cô mờ hồ không rõ đành miễn cưỡng đi qua, không ngờ đến thứ này lại nằm trong tay anh.

Lệ Đình Tuyệt tao nhã dùng bữa sáng, cười gian xảo, "Chỉ là tình cờ tôi nhìn thấy rồi thuận tay cầm về thôi, nếu em không cần nữa thì tôi sẽ ném nó đi."

Cô bất chấp tất cả để đi lấy nó về ngay cả mạng cũng không cần thì có thể thấy thứ đồ này với cô hết sức quan trọng.

Mạc Thanh Yên vội vàng kiểm tra lại mới bỏ vào trong túi. Cho rằng hẳn là anh không biết bên trong chứa thứ gì, giữ lấy cũng vô dụng. Vừa hay cô có thể cầm đưa cho cha nuôi, cũng coi như là đã hoàn thành nhiệm vụ.

Khuôn mặt Lãnh Nhiên như chịu phải một vạn cú công kích, thật muốn nói rằng, anh trai à, anh không cần năm mươi triệu thì dùng nó ném vào tôi được mà.

Nhưng Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng liếc nhanh qua hắn ý bảo hắn điều chỉnh lại biểu cảm.

Mạc Thanh Yên bắt xe chứ không cho Lệ Đình Tuyệt đưa về.

Lãnh Nhiên thấy cô bé kia đi rồi mới bắt đầu cùng Lệ Đình Tuyệt nói chuyện.

Tuyệt, đó chính là thiết kế tâm đắc nhất của anh mà cứ dễ dàng đưa cho cô như vậy đến cả người đứng sau cô là ai anh cũng không biết, chẳng lẽ anh không sợ?

Không sợ người ta có động cơ kín đáo mà cố ý tiếp cận anh sao? Hắn cũng không dám nói rõ ra điều đó chỉ sợ vạ lây bị ăn đánh.

Lệ Đình Tuyệt nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay rồi đáp, "Đồ vẫn sẽ là của tôi, hừm......"

Nói xong anh liền cầm chìa khoá xe rời đi, Lãnh Nhiên cũng cùng đi.
Tuyệt, anh nghe không hiểu lời của tôi nói à?

Hắn tự giác ngồi vào trong xe và cài dây an toàn.

Lệ Đình Tuyệt quay đầu lại, "Tôi không phải tài xế, muốn đi thì tự cậu đi mà lái."

Gần đây tên nhóc này cứ xuất hiện trước mặt anh làm cho anh không thoải mái chút nào.

Không, chúng ta cùng đường mà, anh cứ coi như là đi tiễn tôi một lần, hơn nữa tôi còn muốn cùng anh tiếp tục bàn luận.

Da mặt dày chính là có thể xem như không nhìn ra sắc mặt với ánh mắt của người khác, hắn tự động bỏ qua tất cả sự bất mãn của Lệ Đình Tuyệt hôm nay. Thế nên hắn mới chiếm được tiện nghi. Được ăn bữa sáng anh làm, quả là có phúc ba đời.

Bây giờ lại khiến anh trở thành tài xế một lần cũng xem như là Lãnh Nhiên đây đã chiếm được hết tiện nghi của Lệ Đình Tuyệt.

Anh chuyên tâm lái xe còn Lãnh Nhiên cứ nhìn chằm chằm theo dõi anh, cuối cùng hết chịu nổi dáng vẻ chết chóc của anh.
Này, anh không sợ cô gái kia tiếp cận anh có mục đích à?

Ngày càng thấy khó hiểu, trước kia người này chính là kiểu người lãnh huyết vô tình, từ khi nào mà có thể đối xử với một người phụ nữ đến như thế. Cho dù là anh em đi nữa anh cũng đều mang vẻ lạnh như băng, bộ dáng hiện giờ của anh cứ như bị mê muội, không khiến cho người khác lo lắng cũng không được.

Lệ Đình Tuyệt cũng không thèm liếc anh ta một cái, "Yên tâm, tôi không có ngốc."

Cô gái kia có mục đích hay không, anh cũng không rõ lắm, thấy được cô nhóc này đơn thuần như một tờ giấy trắng, chắc chắn không biết lừa gạt người khác.

Anh không sợ người phía sau cô ta sẽ dùng đồ của anh để đối phó với anh hả?

Người này chính là một thiên tài về vũ khí, những đồ mà anh thiết kế ra đều hoàn mỹ vô cùng, biết bao người muốn có được nó, cũng có rất nhiều người ra giá cao thế nhưng cũng không mua được

Đồ của tôi, tôi còn phải sợ à?

Nói xong thì chợt phanh gấp, "Đến rồi, xuống xe đi."

Giọng nói lạnh lùng, vẻ mặt càng lạnh lùng, khiến Lãnh Nhiên hoàn toàn không nhìn thấu được anh.

Mạc Thanh Yên về đến nhà, bởi vì mấy thứ di động này đều ở trong nhà. Cô bỏ tất cả trang bị vào phòng, rồi gọi cho cha nuôi của mình.

Cha nuôi, thứ đó con đã lấy được rồi.

Tốt lắm, Tiểu Yên, đây chính là đồ mà cha nuôi cần nhất. Con giao cho anh ba con đi xong bảo nó mang trở về.

Mạc Thanh Yên đáp lời, mà người đàn ông đầu bên kia nhếch môi mỉm cười. Vốn tưởng rằng cô sẽ thất bại, không ngờ lại có thể bắt được về tay, con bé này làm việc đúng là khiến người ta yên tâm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau