LẦU DƯỚI 249, LẦU TRÊN 251

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lầu dưới 249, lầu trên 251 - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Diễn viên tuyến 18

Edit: melbournje

🤤

Sáng sớm Dư Vũ tỉnh dậy, có chút đói bụng, lấy điện thoại ra, đặt ba món ăn, tính tiền,

"Tài khoản chính không đủ!"

Bớt một món, tính tiền,

"Tài khoản chính không đủ!"

Chỉ để lại một món, tính tiền,

"Tài khoản chính không đủ!"

"Mẹ nó! Ăn mỳ là được rồi chứ gì?!"

Nhưng mà...Vẫn như trước, tài khoản chính không đủ.

Không có việc làm là cảm giác gì? Rất nhàn ư? Nhàm chán ư? Hoảng hốt ư? NO! Chính là không có tiền!

Mở tủ lạnh, chỉ có mấy quả táo, một hơi ăn ba quả, nhưng mà, cũng không no!

Ghé vào trên ban công, suy xét nên kiếm tiền thế nào, đột nhiên ánh mắt anh sáng lên.

Cô gái dưới lầu kia lại đi mua đồ ăn ở ngoài, xách theo một túi lớn đi vào tiểu khu, nhín cái túi thế kia, chắc hẳn phải có 4-5 món!

...

Thư Trữ đi đến tầng 4, chỉ thấy lầu trên ngu ngốc kia đang dựa ở cửa nhà cô, tạo dáng như khi chụp ảnh họa báo, thấy cô đi lại, anh vuốt vuốt tóc.

Thư Trữ: "..."

"Anh đang làm gì?"

"Quỵt cơm!" Thật không biết xấu hổ!

"Lầu trên lầu dưới, hỗ trợ thôi! Tôi biết, cô là người tốt mà!"

Thư Trữ gật gật đầu, híp mắt cười.

"Được thôi!"

"Cô thật sự là người tốt!"

Mở cửa, người đàn ông này liền muốn đi vào, Thư Trữ ngăn anh lại.

"Sao thế?"

"Anh chờ ở cửa!"

"Vì...sao?"

"Anh không biết và phòng của phụ nữ độc thân là rất vô duyên hay sao?!"

"!!!" Đây là đang mời tôi ăn cơm hay là hành tôi vậy?

"Không phải cô không coi tôi là đàn ông sao..." Thật đúng là một con cá vì ăn mà không còn nguyên tắc!

"Gay cũng rất nguy hiểm!"

"Cô..."

"Anh chờ đi, tôi giữ lại một chút đồ ăn, phần khác đều là của anh!"

Dư Vũ nháy nháy mắt, tốt như vậy ư?

"Không cần không cần, cho tôi hai món là được! Không không, một món thịt cũng được, tôi thích ăn thịt!"

"Không sao, dù sao hôm nay tôi cũng không đói bụng!"

Đặt hộp ở trên bàn, Thư Trữ lấy ra một cái hộp, phần thừa đều để lại cho anh.

"Ngay cả cơm cô cũng không cần?!" Dư Vũ đứng ngay tại cửa, chính mắt nhìn thấy cô chỉ lấy ra một hộp, không có làm gì khác, cũng không có thêm này thêm nọ!

Thiếu chút nữa là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử rồi. ( Dùng lòng dạ tiểu nhân bỉ ổi để phỏng đoán người đạo đức cao thượng)

"Tôi chỉ giữ một hộp, anh ăn đi, tôi thật sự không đói bụng!"

Dư Vũ rất cảm động, tự hứa sẽ không bao giờ nói lầu dưới là đồ ngốc nữa! Cô ấy thật tốt quá, một hàng xóm thân thương như vậy, thật cảm động!

Dư Vũ đem cơm để lại cho cô, anh đương nhiên sẽ không thiếu đạo đức đến mức cái gì cũng mang đi!

Anh đi rồi, Thư Trữ đóng cửa lại, không tiếng động mà nở nụ cười.

Anh kích động đem gói to đặt ở trên bàn, mong chờ lấy hai hộp ra, mở hộp thứ nhất.

"!!!"

Salad? Cái quỷ gì đây?! Anh nhẹ nhàng đem này đẩy ra, lầu dưới ăn cái này đúng giữa trưa sao?!

Lại mở hộp thứ hai,

"!!!"

Nước trắng?! Không đúng, bên trong còn có một chút rau xanh...

Đẩy ra, mở hộp thứ ba, đến cùng lầu dưới ăn cái quái gì vậy?
"!!!"

ĐM! Sầu riêng!!!

Thư Trữ ngồi ở trên bàn cơm, mở hộp thứ nhất, bên trong nghiễm nhiên có một đống thịt, cô không thích ăn thịt, nhưng bởi vì thường xuyên nằm lì ở nhà, thiếu rèn luyện. Cho nên mỗi lần ra ngoài đều sẽ gọi một chút thịt, đương nhiên, cũng chỉ một chút, ăn một miếng là được rồi.

Không biết lầu trên đang phát điên đến mức nào nhỉ?

Cô lấy đũa, ăn một miếng, nhíu mày, lại buông xuống.

Đây gọi là đả thương địch thủ một ngàn tự tổn hại tám trăm trong truyền thuyết sao?

Mà thôi, cũng thương hại như nhau!

...

Dư Vũ mặc đồ diễn, nằm xuống trên đất, đúng, hiện tại anh đang đóng vai diễn viên quần chúng, là diễn viên quần chúng giả chết!

Nhưng thôi, vì ngày sớm được ăn thịt, thể diện thì Dư gia đây không cần!

Yên lặng nhìn mọi người vây quanh nam chính, từ khi nào mà ông đây thành như vậy chứ?! Ai cũng không biết vì sao gia cảnh anh rất tốt, nhưng anh nhất định muốn phải làm minh tinh!

Nói ra mọi người đều không tin, từ nhỏ Dư Gia của chúng ta đã có ước mơ làm ảnh đế!

Đương nhiên, đến cùng cũng là nói vậy, có thể làm hay không còn chưa biết!

Lấy tiền lương xong thì chạy lấy người, vừa ra ngoài thì bị fan bên ngoài làm phát hoảng.

Dư Vũ chỉnh chỉnh quần áo, đi ra ngoài, chỉ nghe,

"Mục Tu! Mục Tu!"

"Mục Tu em yêu anh!"

...

Thật đau đớn mà!

Lại đi được một đoạn, thấy hai em gái đang hoang mang đi lại, trong đó một người lỡ đụng phải anh.

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi!"

"Không có chuyện gì..." Vì sao thái độ anh lại tốt như vậy chứ? Bởi vì tâm tình anh đang sa sút.

"A! Đẹp trai quá đi! Anh là minh tinh sao?"

Tâm tình Dư Vũ càng trầm, "Không phải, tôi chỉ là diễn viên quần chúng!"

Hai em gái kia nhất định muốn chụp ảnh với anh, Dư Vũ cũng tùy hai cô, tâm tình càng sa sút, thiếu điều chửi người thôi!

...

Sau khi trở về, nằm ở trên giường, trong lòng buồn bực, cảm giác trong năm năm tới chắc bản thân mình không làm ảnh đế được! Nếu không thì phải trở về!

Thư Trữ ở nhà tập yoga, điện thoại vang lên, phát hiện là lầu trên gửi tin nhắn, cô sửa lại tên rồi mở ra.

Lầu trên là đồ ngốc: Cuộc sống rất không có ý nghĩa!
Thư Trữ trả lời cũng nhanh, Dư Vũ mở ra,

Lầu dưới là đồ ngốc: Làm bộ cái gì chứ

Đến dấu chấm câu cũng không có một cái, Dư Vũ nhất thời chấn động, giận dữ trả lời,

Lầu trên là đồ ngốc: Thứ đàn ông không có nhân tính!

Lầu dưới là đồ ngốc: Ha ha, gay

Lầu trên là đồ ngốc: Ừm ừm ừm, cô như vậy thật sự không gả đi được đâu!

Lầu dưới là đồ ngốc: Sao anh cứ phải quan tâm vấn đề tôi có lấy chồng được không thế, thích tôi à?

Lầu trên là đồ ngốc: ĐM! Cô đặc biệt không biết xấu hổ!

...

Hai người anh đến tôi đi, về phần sa sút này, ngày thứ nhất, Dư gia tỏ vẻ,

Đó có là cái quỷ gì chứ?! Có thể ăn sao?!

Ngày sa sút thứ hai, Dư Vũ không biết có điều kinh ngạc đang đợi anh!

Anh đã lên hot search!

Thư Trữ tỉnh ngủ, mở Weibo, vốn muốn nhìn một chút xem có tin nhắn gì không, nhưng bị hot search làm phát hoảng.

Đây không phải tên ngốc lầu trên sao?!

ĐM! Diễn viên quần chúng? Thế thì dẫn hắn đi họp lớp kiểu gì bây giờ?!

...

Mà tại trên lầu.

Dư Vũ nửa tỉnh nửa mơ nhận điện thoại không ngừng vang lên, "Alo? Ai vậy?"

"Đại Ngư! Năng lực đó, cậu có thể lên cả hot search rồi!" Người đại diện kích động, đương nhiên Dư Vũ chả hiểu chuyện gì, mở loa ngoài, lại mở Weibo. Liền thấy một cái # đầu năm nay diễn viên quần chúng đều đẹp trai như vậy sao #, nhu thuận, đáng yêu, tỉnh bơ lại dị thường mê người sừng sững ở đằng kia...

"À à, trùng hợp!" Dư Vũ khiêm tốn nói.

"Không có chuyện gì, hiện tại có một số người chú ý tới cậu, công ty sẽ giúp cậu, hai ngày này nhớ đăng ảnh chụp gì gì đó đẹp lên nhé!"

"Vâng vâng." ngoan ngoãn nhận lời.

Vào buổi tối, # Dư Vũ # lại hot search, bởi vì anh đăng một tấm ảnh, style "người đàn ông ấm áp".

Thư Trữ uống nước suýt sặc, nghĩ nghĩ, quên đi, là lầu trên lầu dưới với nhau, mà cô còn hại anh thử vai thất bại, không có cơm để mà ăn!

Mở Weibo Độc Kê Thang, theo dõi anh, hơn nữa chia sẻ lại ảnh mà anh mới đăng, không nói gì.

Độc Đại vậy mà lại chú ý một diễn tuyến thứ 18?!

(1): Diễn viên kém nổi.

Trên lầu, Dư Vũ còn chưa tỉnh táo vì đột ngột hot, liền thấy Độc Đại phát lại của bài đăng trên Weibo của anh...

Cứ như vậy mà phát lại thôi, không nói gì cả, Dư Vũ là một diễn viên quần chúng, giờ đã thành diễn viên...(1) tuyến thứ 18 rồi sao?

(1): Diễn viên kém nổi

Ngày hôm sau, anh liền thay quần áo, đi thử vai của một bộ phim truyền hình, vai nam thứ...n.

Lúc trở về mua được một đống hoa quả, gõ cửa lầu 4.

"Gì đấy?"

"Mẹ nó chứ, một ngày cô đắp bao nhiêu cái mặt nạ vậy?!"

"Đừng quản tôi!"

"Được được, chưa thấy qua người phụ nữ nào còn lười hơn cả tôi!"

Thư Trữ vỗ vỗ mặt nạ, "Tôi đây đối với gương mặt xinh đẹp của mình vẫn chịu khó lắm!"

Dư Vũ: "..."

"Đến cùng lại có chuyện gì?"

"À, mua hoa quả cho cô!"

Thư Trữ híp mắt nhìn anh, "Âm mưu gì đây? Hạ độc sao?"

"Tôi không đáng tin như vậy à?!"

Thư Trữ gật đầu.

Dư Vũ cầm hoa quả xoay người bước đi, ông đây đặc biệt hào phóng rút tiền ra mua hoa quả cho cái đồ ngu ngốc đó để làm gì chứ?!

Thiếu chút nữa đã quên tính tình người này, Dư Vũ mày bị điên rồi sao?!

Chương 7: Hèn nhát

Edit: melbournje

🤤

Về nhà, Dư Vũ đem hoa quả ném trên bàn, ngồi ở sofa nhìn, bỗng thấy sầu riêng rất ghê mắt.

Kéo lấy túi táo, rửa sạch hai quả, ngồi trên sofa "răng rắc răng rắc" mà cắn, lại gần hơn một chút còn có thể nghe thấy anh nói lảm nhảm,

"Không ăn thì quên đi! Ông đây tự ăn!"

...

Thư Trữ ăn đồ bên ngoài về, trùng hợp là lầu trên kia cũng vừa trở về, hai người kết bạn.

"Mỗi ngày cô đều ăn đồ ăn bên ngoài mà không thấy phiền sao!"

"Nhà 117!"

"Cái gì?"

"Tôi nói chỗ 117 bán đồ ăn ngoài, người ta thay nhau đến, một chút họ cũng không thấy phiền!"

Dư Vũ: "..."

"Cô không biết nấu cơm sao?"

"Không!"

Dư Vũ nhìn cô, đột nhiên một mặt nghiêm túc nói, "Về sau ai cưới cô, thật đáng thương..."

"Cút!"

"Cô không cần đi làm à?"

"Không việc làm!"

"..." Vì sao có người không việc làm mà nói như đúng tình hợp lý như vậy nhỉ?!

Đi đến lầu một, gặp một đôi vợ chồng già đang ân ái, đúng, bạn không nhìn lầm đâu, là ân ái đó!

"Bạn già, ông chậm một chút!"

"Ai, được thôi, bà cũng chậm thôi, có bậc thang kia kìa!"

"Được được được, trưa nay muốn ăn cái gì? Tôi làm cho ông!"

"Ăn nem rán nhé, để tôi gói nem cho!"

"Được đó!"

...

Đến đổ rác hai người cũng đi cùng nhau...

Rồi đôi vợ chồng đó thấy bọn họ, chào hỏi qua sau đó cười nói,

"Đôi tình nhân trẻ đã về rồi sao?"

Thư Trữ: Không, chúng cháu không phải là người yêu, xin đừng hiểu lầm!

Dư Vũ: Không, chúng cháu không phải là người yêu, xin đừng hiểu lầm!

Đến lầu hai, thấy họa sĩ đang hút thuốc lá, ngay tại ban công, Thư Trữ cùng Dư Vũ đồng thời nhíu mày, Dư Vũ hỏi anh ta,

"Sao anh lại hút thuốc ở chỗ này thế?!"

Họa sĩ một mặt ưu thương nhìn bọn họ,

"Không phải hút thuốc, tôi đang đón sự tịch mịch..."

Không! Anh đang đón gió thì có!

Lên đến lầu bốn, Thư Trữ mở cửa, đột nhiên nói một câu, "Sao hàng xóm của tôi ai cũng ngộ thế nhỉ? Không có một ai là người bình thường..."

Rồi sau đó cô mở cửa đi vào rồi lại đóng cửa, ba bước thần tốc.

Dư Vũ: "!!!" ĐM!

...

Dư Vũ thử vai mấy lần coi như thuận lợi, tuy rằng không mấy cảnh diễn, nhưng là ít nhất cũng xuất hiện, chỉ cần có mặt đẹp có kỹ thuật diễn, còn sợ cái rắm!

Nhân vật của anh đương nhiên không phải anh muốn quay lúc nào thì quay, mà là đoàn làm phim muốn quay lúc nào thì quay.

Thành thật mà nói thì, đi ra ngoài mới nửa năm, thay đổi về tính tình rất lớn, nếu dựa vào con người anh trước kia, có khi đã sớm đem đạo diễn Vương gì gì đó và người đại diện ngược thành cặn bã rồi!

Không dựa vào cha, không dựa vào tiền, thì chả làm được gì sất! Trách không được ba anh đối với việc anh ra ngoài không ý kiến, đời này của ông ấy mà nói, hơn ba mươi năm, chẳng lẽ lại bị tên tiểu tử như anh dọa!

Lúc tối, Dư Vũ ngồi vào trên sofa, lướt Weibo, hiện tại Weibo của anh đã có một chút người chú ý, mỗi ngày ở dưới đều trầm trồ khen ngợi đẹp trai này nọ.

Dư Vũ vào Weibo Độc Kê Thang, thấy cô chưa đăng gì, thất vọng thoát ra. Lại âm thầm vào Weibo của Hưu Thư, một bên nói,

"Mẹ!" "Nhà!"

"Mày!"

...

Thư Trữ áp áp chân, rồi sau đó nằm ở trên giường, điện thoại vang lên, cô cầm lấy, nhận máy.

"Thư... Thư." là Trình Đoạn Dịch.

Thư Trữ sửng sốt, rồi sau đó nói, "Tôi xin anh đừng gọi điện thoại nữa được không?!"

"Thư Thư! Chả lẽ tình cảm nhiều năm của chúng ta là giả sao!?" Từ sau chuyện đó, đây là lần đầu tiên Trình Đoạn Dịch giận mà rống lên.

"Vậy chuyện kia...của anh, chính là...giả sao?" Thư Trữ nháy nháy mắt, đem đến nước mắt chực trào ra nín lại.

Người không đáng, chảy nước mắt cũng không ai đau lòng cho mình, không đáng.

"Thư Thư, anh nói rồi, việc kia là trùng hợp! Chuyện đã xảy ra, anh tưởng chỉ cần bù đắp lại, Thư Thư, anh..."

Thư Trữ cúp điện thoại, chặn số này.

Đúng vậy, việc đã xảy ra!

Cô biết anh ta chỉ chiếm 30% nhân tố, nhưng chính vì 30% này, nếu cô tiếp tục cùng với anh ta, chuyện này sẽ vĩnh viễn khắc sâu trong lòng cô! Không bỏ được, quẳng đi cũng không xong kết...

Thư Trữ nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại, trong lòng phiền chán, lấy điện thoại, đăng ở Weibo Độc Kê Thang:

Có phải hay không gặp quá nhiều người kì quái rồi, đến đây châm chọc một chút đi mọi người!

Cô lướt lướt phía dưới, có một cái tên cực kì thu hút, Thư Trữ cười lạnh, chỉ thấy bên trên viết:

Đại Ngư: Oa! Kì quái nhiều lắm, nhất là cái cô gái ngốc ở lầu dưới của tôi, ha ha, cô ấy phòng 249! Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người phụ nữ mà cứ như đàn ông ý, còn không có tâm nữa chứ!

Dư Vũ bình luận ở Weibo của Độc Đại này, chủ yếu vẫn là vì lầu dưới kia đưa anh quả sầu riêng! Hiện tại quả sầu riêng kia vẫn còn đặt trên bàn, ném đi cũng không được, không ném đi cũng không xong, theo thời gian mà bốc mùi, khiến anh nhớ rõ về cô gái kia.

Thư Trữ bình tĩnh trả lời câu,

Độc Kê Thang: Bạn ở trên tầng của cô ấy, vậy bạn ở phòng 250 sao?!

Rồi sau đó không để ý tới náo nhiệt phía dưới, cô gửi cho lầu trên một tin nhắn:

Lầu dưới là đồ ngốc: Ngu ngốc!

Dư Vũ thấy Độc Đại nói mình phòng 250, anh trả lời, sợ cô ấy lại hỏi gì đó, nhưng lại yên lặng triệt để.

Nhận được tin nhắn của lầu dưới, Dư Vũ chấn động, hửm? Hay là phát hiện tôi tốt, muốn ăn hoa quả rồi?

Đọc được nội dung, anh trừng mắt, giận dữ trả lời:

Lầu trên là đồ ngốc: Mẹ nó chứ! Cô cô cô

Lầu dưới là đồ ngốc: Anh nói lắp sao 」 「 Lầu trên là đồ ngốc: Cô mới nói lắp đó, cái đồ thần kinh, không có chuyện gì liền mắng chửi người

Lầu dưới là đồ ngốc: Tôi cao hứng / cười lạnh

Lầu trên là đồ ngốc: Cố tình gây sự, thật không phân biệt rõ phải trái!

Lầu dưới là đồ ngốc: Giống nhau cả thôi (dog) không cần giảng đạo lý!

Lầu trên là đồ ngốc: Hả, tôi đây không cần giảng đạo lý với cô!

Lầu dưới là đồ ngốc: Tôi cùng lắm là cẩu độc thân ( FA), anh mừng không

Hả? Cô không có đối tượng?!

Nực cười! Cô ta có đối tượng hay không liên quan cái rắm gì đến mày, kích động cái gì chứ!

Lầu trên là đồ ngốc: Cô không đối tượng? Ha ha ha, tôi chỉ biết cô như vậy là không gả ra được thôi!

Lầu dưới là đồ ngốc: À, anh cho là anh gả đi được sao? Đồ gay

Lầu trên là đồ ngốc: Phá Thư ( quyển sách rách?, nếu kphai mng cmt ở dưới cho mình chỉnh nha) , ông đây xé rách mày!

Lầu dưới là đồ ngốc: Thật khéo, Thối Ngư ( cá chết), bà đây cũng muốn băm mày ra!

Lầu trên là đồ ngốc: Đừng có bà đây bà đây nữa, cô là phụ nữ đó!

Lầu dưới là đồ ngốc: Liên quan cái rắm gì tới anh

...

Hai người chiến tranh lúc lâu, thẳng đến Thư Trữ thắng lợi, cười mà đi ngủ. Cô hoàn toàn không phát hiện, cảm giác thống khổ cùng phiền muộn Trình Đoạn Dịch mang đến đã mất tích đi đâu mất, toàn bộ buổi tối, ngay cả trong mơ, cũng không có bóng dáng Trình Đoạn Dịch.

Sớm ngày hôm sau, khi tỉnh lại, ở trên giường lăn qua lăn lại, lấy điện thoại ra, thấy tên lầu trên ngày hôm qua vậy mà còn gửi tin nhắn

Lầu trên là đồ ngốc: Alo alo alo, Thư kia, tôi đây có sầu riêng, tôi không ăn, cô ăn không?

Cách vài phút lại có một tin nhắn:

Lầu trên là đồ ngốc: Khụ khụ, chủ yếu là ông đây không ăn, nếu cô cần, thì tôi ném cho

Thư Trữ chỉ trả lời ba chữ, muốn, đưa tới.

Trên lầu Dư Vũ giận dữ, "Mẹ nó! Cô muốn ăn còn muốn tôi mang tới cho cô?!"

Đương nhiên, anh vừa mắng vừa nhấc sầu riêng đem xuống!

"Dư Vũ! Mày cuồng chịu ngược sao?! Người kia thái độ như thế, mà mày còn xách xuống cho cô ta?!"

Sau đó bước chân không ngừng đến lầu 4, đem cửa gõ "cạch cạch cạch", phảng phất như có thể phát tiết sự phẫn nộ trong lòng vậy.

Chờ! Mở cửa đi rồi tôi phun chết cô!

Rồi sau đó cửa mở, một cô gái ngũ quan tinh xảo, mặt mộc không trang điểm, tóc đen lười nhác xõa ở phía sau, Thư Trữ cười cười, ôn nhu lưu luyến,

"Cảm ơn!"

"Không, không, không cần khách sáo!"

Thấy anh bất động, cô lại hỏi, "Còn có chuyện?"

"Không, không có chuyện gì..."

"Vậy, hẹn gặp lại!"

"Lại, gặp!"

Từ ngữ rối loạn, đầu óc hồ đồ, Dư Vũ về nhà ngồi trên sofa, ngây người vài phút, rồi sau đó nổi giận,

"ĐM! Dư Vũ! Lời nói hùng hồn của mày đâu?!"

Đồ hèn nhát!!!

...

Ăn sầu riêng, Thư Trữ ở rối rắm chuyện họp lớp, dù sao cũng đã nói phét rồi, nếu đến lúc đó không mang đi, Mã Yến kia sẽ cười nhạo cô thế nào!?

Hơn nữa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Trình Đoạn Dịch cùng Liễu Nhứ Ngôn cũng sẽ đi, cô không thể chịu thua!

Người sống nhờ mặt mũi, Thư Trữ cô làm sao có thể thua chứ!

Nhưng nếu như có người hỏi, tại sao anh lại đi làm diễn viên quần chúng, chẳng lẽ nói ngày thường anh an nhàn quá, muốn đi ra ngoài trải nghiệm cuộc sống?!

Có cái loại chuyện ngu ngốc này sao?!

Chương 8: Ăn cơm

Edit: melbournje

🤤

Dù sao chuyện họp lớp cũng còn một thời gian nữa, đặt tạm sang một bên đã, nhưng trước đó cô muốn đi du lịch một chuyến.

Loại nghề nghiệp này như bọn họ, không chỉ buồn thì ở nhà đánh chữ, ở nhà tĩnh tâm viết truyện, cũng phải ra ngoài đi du lịch, đi đây đi đó, mới có thể có thêm cảm hứng.

Thư Trữ muốn đi 〈1〉 Lhasa, bái phật, không nhất thiết phải được như nguyện ý, nhưng ít nhất chỉ cầu yên lòng.

〈1〉 Lhasa: đôi khi được viết là Llasa, là thủ đô truyền thống của Tây Tạng và hiện nay là thủ phủ của Khu tự trị Tây Tạng của Trung Quốc. Nó ở chân của đỉnh Gephel. Thành phố này là nơi ở truyền thống của các Dalai Lama và các cung Potala và Norbulingka trong Phật giáo Tây Tạng được xem là các trung tâm linh thiêng nhất ở Tây Tạng. Ảnh (Nguồn: Wiki và Google):



Nói đi là đi, lặng yên không một tiếng động.

Ngày đó Dư Vũ ở đoàn làm phim quay với nam hai, anh đóng vai thị vệ của nam hai, nhưng hầu hết phần lên sóng vẫn là nam hai.

Anh chỉ có mấy cảnh, quay xong rồi có thể trở về, về sau còn có mấy cảnh nữa, đều được quay sau.

Ngày thứ hai anh mới phát hiện Thư Trữ không ở nhà, vào buổi tối hôm đầu lúc anh trở về liền phát hiện lầu 4 không có ánh đèn, nhưng là chỉ nghĩ là cô đi ngủ sớm.

Ngày hôm sau, lúc ăn cơm trưa, anh ở ban công nằm sấp mấy tiếng, cũng không thấy người lầu dưới xuất hiện. Buổi chiều Dư Vũ không nhịn được, gửi tin nhắn cho cô, đợi đến hơn một tiếng cũng chưa có người phản hồi, lúc này mới phát hiện được có chỗ không đúng!

Dư Vũ mở to hai mắt, người này, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?!

"Thư Trữ?" Vỗ vỗ cửa, bên trong không có một động tĩnh.

Dư Vũ đi đi lại lại, nghĩ nghĩ, lại tới lầu hai.

Gõ cửa, rất nhanh đã có người mở.

"Chú, thím, xin hỏi hai người có thấy cô gái ở lầu 4 cái kia đâu không?"

Thím cười tủm tỉm,"Ngày hôm qua cô ấy xách vali đi ra ngoài, sợ là đi xa nhà!"

"A?"

Chú kia cũng nở nụ cười, mặt đầy nếp nhăn, "Vợ chồng son cãi nhau sao?"

"Không không, chỉ là hàng xóm thôi!"

Hai cô chú đó lại nở nụ cười.

Dư Vũ: "..."

Lên lầu, lúc tới lầu 4, lên lên xuống xuống lặng yên không một tiếng động, rõ ràng là điều anh chờ mong nhất, nhưng tại sao lại thấy có chút cô quạnh?

Ủ rũ trở về, Dư Vũ ghé vào trên giường, mở điện thoại, thấy tin nhắn của "Lầu dưới là đồ ngốc" vẫn không có thông báo, anh hung hăng trừng mắt.

"Này, cô chết ở đâu rồi vậy"

Mà Thư Trữ của chúng ta đêm đó liền đến Lhasa, ở khách sạn một đêm, sáng sớm hôm sau, liền đeo balo lên lưng rồi ra ngoài đi dạo.

Khác với những du khách cầm máy ảnh, hoặc là lấy di động chụp ảnh, Thư Trữ thích nhất là im lặng đi du lịch, nhìn ngắm cảnh, nếm thử những món ngăn ngon.

Lhasa tháng chín không nóng, nhưng là ánh nắng rất chói, chỗ bị chiếu tới còn bị rát.

Ngày đầu tiên đi 〈2〉 cung điện Potala, đại khái hơn mười giờ, đã có không ít người, Thư Trữ ở trong đám người chậm rãi đi lại, một góc vô dụng cũng buông tha.

〈2〉 Cung điện Potala (Tên Hán Việt là Bố Đạt La Cung): Xây năm 637, là một cung điện ở Lhasa. ( Nguồn: Wiki & Google)



Ở ven đường nhìn không ít lời ca tụng 〈3〉 công chúa Văn Thành, Thư Trữ từ từ nhắm hai mắt, phảng phất như còn có thể thấy rất nhiều năm trước kia, vị công chúa ở chỗ này mang theo các tùy tùng của mình, đi lại vội vàng.

〈3〉 Công chúa Văn Thành: Là một công chúa nhà Đường, là hòa thân công chúa được gả từ Trường An sang Thổ Phồn, được biết đến tại Thổ Phồn với tên gọi Giáp Mộc Tát Hán công chúa, bà là cháu gái của Hoàng đế Đường Thái Tông Lý Thế Dân. (Theo Wiki).

Mọi người nói bà ấy cả đời vĩ đại, lại ca tụng tình yêu của hai người họ vui buồn lẫn lộn, khi bà ấy từ trần, lưu lại cho đời sau chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ, khi còn sống, có ai biết bà ấy đã phải chịu bao nhiêu khổ đau?

Dù sao nếu nói thoải mái thì cô cũng không tin, cùng Thổ Phồn kết thù kết oán đã bao lâu, vậy thì mối hôn sự đó có thể cho vị 〈4〉 hòa thân công chúa bao nhiêu vui vẻ? Bà đường đường là công chúa một phương, là một cô gái mười trẻ sáu tuổi, gả từ mảnh đất Trường An giàu có chậm rãi đi đến nơi cao nguyên này, xa xứ. Thư Trữ có thể cảm nhận được sự kích động không yên mờ nhạt của bà ấy.

〈4〉 Hòa thân công chúa: là dạng hôn nhân chính trị đó, một mối hôn sự để đối lấy sự hòa bình. Ok, nếu bạn đã đọc đến đây mà vẫn chả hiểu gì thì để mình giải thích. Công chúa Văn Thành là một vị công chúa thời Đường, ở tại Trường An. Sau n thăng trầm thì bà vẫn phải gả sang Thổ Phồn để duy trì hòa bình cho cả đôi bên, khi đó bà chỉ mới 16-17 tuổi. Và sau khi gả đi bà cũng không được một lần về thăm quê nhà, và lại đương nhiên thì chồng của bà có cả hậu cung n mĩ nhân, vì thời đó 5 thê 7 thiếp là chuyện bình thường, vậy nên mới nói tuy là công chúa một phương nhưng khi kết hôn được sủng ái như nào thì không chắc.Theo mình tìm hiểu là vậy, nếu có gì không phải thì mng cmt cho mình sửa với ạ!)

Không nói đến bà là công chúa, kết quả ai là chính thê, đâu ai biết được! Đường đường là quý nữ của Đại Đường, nên được ở bên ba mẹ để được che chở, sẽ tìm một người chồng môn đăng hộ đối, và sống hạnh phúc.

Trừ truyền thuyết và cái tên lưu danh cho đời, cái gì cũng không còn.

Lịch sử gông xiềng sau lưng một người phụ nữ. Sau khi đã thành thân, cũng chỉ sống qua ngày, nếu là người như Thư Trữ mà nói, khẳng định sẽ sống tiêu sái sảng khoái, cho tới thời điểm từ trần, cũng chẳng quản chuyện phía sau!

Đương nhiên, đây đều là lời ngoài mặt. Ở cung điện Potala đi dạo một ngày, Thư Trữ kéo đôi chân mệt mỏi không chịu nổi, trở về khách sạn.

Vội vàng rửa mặt liền ngủ, căn bản không có nhìn điện thoại, cũng không biết, có người đang chờ mình hồi âm.

Ngày hôm sau lại đi chùa Đại Chiêu, văn hóa Phật giáo rất nồng hậu, hương khói lượn lờ, một ít người cung kính khấn vái, thành kính đến cực điểm.

Không biết Phật Tổ có nghe thấy được những lời cầu nguyện của các vị khách ở đây không, và sẽ giúp bọn họ đạt được tâm nguyện?

Thư Trữ không ở lâu, vào trong chùa, chiêm ngưỡng một chút, cô bái phật, cầu cả đời này an ổn, thế rồi mới trở về khách sạn. Lúc ở nhà thì muốn đi du lịch, lúc đi rồi lại muốn trở về, cảm thấy vẫn là ở nhà tốt hơn, Thư Trữ mua vé máy bay trở về luôn trong đêm hôm đó.

Đại khái rạng sáng 5 giờ, Dư Vũ nghe thấy có tiếng vali kéo trên đất, đột nhiên trong lúc ngủ mơ đứng dậy, chạy ra ngoài, vừa vặn thấy Thư Trữ vừa đến lầu 4.

Thư Trữ thấy anh xuống, hai ngày nay ở ngoài nhìn rất nhiều gương mặt xa lạ, đột nhiên vừa thấy anh, không hiểu sao, cô lại mỉm cười với anh.

Dư Vũ nói không rõ cảm giác trong lòng giờ phút nay, tựa như đang ở một nơi đầy băng tuyết khốc liệt, đột nhiên uống được một ly sữa nóng, tựa như ở giữa hè ăn một miếng kem...

"Cô đi nơi nào?!" Để giấu sự xấu hổ, anh hắng họng, một bộ dáng muốn đánh nhau.

Thư Trữ hếch mày, "Liên quan cái rắm gì tới anh!"

"Người phụ nữ này thật không dịu dàng!"

"Tại sao tôi phải dịu dàng chứ?" Cô liếc trắng mắt, xách theo vali, lấy chìa khóa mở cửa.

Đột nhiên cô dừng lại, chuyển qua nhìn anh,

"Sớm như vậy anh đứng đây làm gì? Quan tâm tôi sao?"

Dư Vũ giơ tay, "Xùy xùy! Ai quan tâm! Ông đây đang chuẩn bị đi ăn sáng!"

Thư Trữ nở một nụ cười mê hoặc, "À, ăn sáng sao~" rồi sau đó cô chau chau mày nhìn quần áo của anh, mở cửa, đi vào.

Dư Vũ cúi đầu, mẹ nó chứ! Xấu hổ quá, áo ngủ!!!

"Tôi đi ngủ bù đây, cảm ơn đã quan tâm, tôi vẫn còn sống, hẹn gặp lại!" Cửa đóng.

Dư Vũ sửng sốt, qua vài giây, "Xùy xùy xùy! Ai quan tâm cô chứ?! Đừng có tự kỉ như vậy!!!"

...

Thư Trữ ngủ một giấc đến chiều mới rời giường rửa mặt, liền chuẩn bị máy tính, hai ngày trước đi chơi, may mắn là đã có cảm hứng!

Thẳng đến bảy giờ tối mới xong, chuẩn bị đi ra ngoài ăn một bữa, vừa mở cửa, tên trên lầu kia cũng đang đi xuống dưới.

"A, lại thấy mặt rồi!"

Dư Vũ hừ một tiếng, không để ý tới cô, tiếp tục xuống lầu, Thư Trữ trợn mắt há hốc mồm, người này lại bị cái gì đây?!

Đến lầu một, Dư Vũ dừng lại, nhìn về phía cô,

"Cô đi chỗ nào?"

"Ăn cơm!"

"Vậy....Đi cùng nhau đi!"

Nói như đương nhiên vậy, Thư Trữ muốn hỏi một chút vì sao anh muốn cùng tôi ăn cơm?!

Quán ăn không xa, từ cửa tiểu khu đi ra ngoài, sau đó đi khoảng hơn ba năm mét đã đến. Hai người ngày thường nếu ra ngoài, cơ bản đều ăn ở chỗ này, nhưng bởi vì Dư Vũ thường xuyên đi quay, Thư Trữ thì thích đổi khẩu vị, nên chưa từng cùng nhau ăn ở chỗ này. Hai người ngồi đối diện nhau, Dư Vũ nhận thực đơn, đang muốn gọi đồ ăn, đột nhiên đem thực đơn đưa cho Thư Trữ, cười hì hì, vừa thấy là biết ngay có ý gì!

"Tôi muốn một salad rau quả, mỗi dưa chuột cũng được!"

Nói xong cô liền muốn đem thực đơn trả lại cho phục vụ, Dư Vũ tinh mắt.

"Không thể! Cô là hòa thượng sao?! Thịt cũng không ăn!"

Thư Trữ lạnh lùng nhìn anh, "Anh muốn ăn cái gì thì tự gọi đi, tốt nhất đi ra chỗ khác mà ăn, bàn trống rất nhiều!"

Dư Vũ vội ho một tiếng, nhận thực đơn, gọi ra hai món thịt. Sau khi người phục vụ rời đi, Thư Trữ cười lạnh một tiếng,

"Nói đi, có ý gì!"

Dư Vũ nắm tay che bên miệng, ngượng ngùng cười gượng hai tiếng, "Có gì đâu, lầu trên lầu dưới, giúp đỡ nhau, gần đây kinh tế của tôi có chút khó khăn!" [ =)))) chịu lun á ]

Thư Trữ: "..."

Quốc khánh cũng sắp tới, lúc ăn cơm Thư Trữ liền nhắc tới việc cô cần nhờ.

"Phốc!" Dư Vũ lau khóe miệng, "Cô nói gì? Giả làm bạn trai?!"

Thư Trữ gật đầu, một tay cầm đũa, gẩy gẩy trong bát, rất bất đắc dĩ nói,

"Nhưng hiện tại anh là diễn viên quần chúng, mà còn lên hot search, tôi nên đi chỗ nào tìm người giờ?!"

Đột nhiên mắt Thư Trữ sáng lên, "Họa sĩ lầu 3 kia khoảng bao nhiêu tuổi rồi?"

Dư Vũ cười một tiếng, "Tầm ba bốn mươi thôi, còn nữa, chỉ có tầm 1m80?"

Thư Trữ thở dài, "Hiện tại nói tôi có việc còn kịp không?!"

"Cô thất nghiệp thì có thể có việc gì?! Làm sao tôi không hiểu phụ nữ các cô, chính là so xem ai hơn á~"

"Anh không hiểu thì nói bừa cái rắm! Tôi chỉ bị ép vào đường cùng thôi, tôi cũng không thể nhường cho người phụ nữ kia ngồi lên trên đầu tôi được! Hơn nữa, tôi không có một người chồng có tiền, nhưng mà tôi có tiền nha~"

"Được được được, cô nói rất đúng!"

Dư Vũ nghĩ nghĩ, không biết vì sao, nghĩ đến việc cô kéo cánh tay mình đi tham gia họp lớp, cười trộm, liền nói,

"Cô mang tôi đi đi, có thể nói là tôi rảnh quá nên muốn đi ra ngoài trải nghiệm cuộc sống!"

Thư Trữ mặt không biểu cảm, "Có thể có loại chuyện ngu ngốc như này sao? Anh nghĩ các cô ấy sẽ tin?"

Dư Vũ: "..." Ngu ngốc? ĐM! Chính cô đi một mình đi! Ông đây không hầu hạ nữa!

"Anh có thể lo được sao?"

Dư Vũ lấy tay vuốt tóc, nói,

"Kinh nghiệm của một diễn viên!"

"Vậy, đến lúc đó anh nhớ biểu hiện cho tốt!"

Dư Vũ vỗ ngực, "Yên tâm! Không thành vấn đề!" Ông đấy chính là đại gia mà!

Ách... Nhưng mà tạm thời không có tiền!

...

Lúc tối, theo thường lệ đăng bài lên Weibo Độc Kê Thang, chỗ này luôn luôn rất hot, thậm chí còn có người trên mạng bảo mình là Độc Kê Thang, Thư Trữ nhìn mà ngạc nhiên, nghĩ nghĩ, đăng câu,

Độc Kê Thang: Bị đả kích thì nên mượn gương ý, soi bên trong, tự nói với mình xem, còn có chuyện gì bi thống hơn được trưởng thành xinh đẹp như vậy? Kèm ảnh: Tôi xinh đẹp, tôi nói cái gì cũng đúng.

Núi không phải tôi, tôi là núi: Độc Đại cừ lắm, đủ rồi đó

Tôi yêu độc đại: Độc đại mỗi lần soi gương đều như vậy sao / cười xấu xa

Nhìn lại năm tháng tươi đẹp trước đây: Ha ha ha, độc đại rốt cuộc cũng đã hiện nguyên hình rồi!

jj cho: Độc đại, cô mất tích mấy ngày nay rồi

...

Thư Trữ trả lời lầu hai:

Độc đại: Không, khi tôi soi gương, lại nói, ông trời cho tôi một khuôn mặt đẹp như vậy, ăn chút khổ cũng đúng / mỉm cười

Đang chế nhạo chuyện họp lớp, cô lại bị một bình luận làm cho chú ý.

Chương 9: Độc Đại

Edit: melbournje

🤤

Đây là một bình luận:

Ai nói thanh xuân không bi thương: Thật buồn, tôi thất tình rồi...Không phải có người thứ ba, là chia tay trong hòa bình. Từ hồi học cấp ba chúng tôi đã thích nhau, hẹn nhau tốt nghiệp sẽ hẹn hò. Tốt nghiệp xong, nắm được tay anh ấy, tôi cảm thấy rất hạnh phúc, cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác hưng phấn, kích động ấy!

Nhưng bởi vì một vài nguyên nhân, nên chúng tôi yêu xa. Khoảng thời gian ban đầu, mỗi ngày chúng tôi đều gọi điện thoại cho nhau, nghĩ đến đối phương là khóc, hai trường học có chút xa, tôi còn nhớ rõ anh ấy dùng tiền dành dụm một tháng để mua một vé ghế ngồi cứng trên tàu hỏa, ngồi một ngày một đêm đến tìm tôi.

Lúc đến nhà ga anh ấy ôm tôi khóc, một người con trai 1m80, lại khóc thành đứa ngốc! Như vậy, năm thứ nhất, khoảng thời gian hai đứa sống trong nhớ nhung cũng đi qua, năm thứ hai cũng bận lên, cơ hội gặp mặt ít đi, gọi điện thoại cũng ít. Năm nay năm ba, cuối cùng chúng tôi đã yêu nhau được ba năm... Đột nhiên tôi phát hiện ngày trước chúng tôi yêu nhau, một ngày phải gọi 3 cú điện thoại, đến bây giờ có khi một tháng gọi một lần, tình cảm cứ như vậy mà phai nhạt đi.

Tôi bảo anh ấy chúng mình chia tay đi, qua một ngày anh ấy mới trả lời một câu được, Độc Đại, rõ ràng yêu nhau nhiều như vậy, vì sao lại biến thành như thế?

Thư Trữ còn đang đọc, phía dưới đã có rất nhiều bình luận.

Lưu sa: Tôi cũng yêu xa, cũng chia tay, cũng không rõ sao lại thế này...

Nhìn lại năm tháng tươi đẹp trước đây: Sau khi tôi chia tay mối tình đầu, trên cơ bản gặp gỡ người đàn ông nào cũng có cảm giác không quen.

Hứa hẹn chưa: +1 cho lầu trên, sau khi ra xã hội ấy, gặp gỡ đàn ông nếu không phải là người hám ích lợi, thì chính là đơn thuần / lạnh lùng

Tôi yêu độc đại: A? Đáng sợ quá đi, tôi cùng mối tình đầu đều vừa học đại học, nhưng chung một thành phố! Tôi có nghe anh chị khóa trên nói, đến năm tư thì tình yêu đã phai nhạt, đều tự tìm đại cho mình một lí do để chia tay! Chuyện đó quan trọng như vậy sao?

Tha thứ sắc: Mối tình đầu của tôi cùng bánh quẩy năm đó rất đơn thuần! Ai, ngẫm lại năm đó mối tình đầu của tôi cũng chầm chậm biến thành anh bán bánh quẩy!

...

Thư Trữ đau xót, năm đó Trình Đoạn Dịch cũng nói, chẳng sợ gian khổ, chỉ cần cùng cô. Cũng là anh ta, nhưng vài năm sau, anh ta liền lên giường cùng người phụ nữ khác...

Cô lại trả lời bình luận của cô gái kia.

Độc Đại: Ai biết được? Cô vẫn là gặp người tốt, cô nên giữ lại trong lòng, quý trọng mối tình đầu vậy!

Rồi sau đó mới trả lời cô gái lầu một kia,

Độc đại: Có lẽ hai người thật sự cần tách ra thử xem sao, cho nhau vài năm, chờ tốt nghiệp rồi gặp lại, nếu lúc trước là tình yêu khắc cốt ghi tâm, thì lúc gặp lại sẽ biến thành nước chảy đá mòn ôn nhu. Không cần tận lực chờ mong, cứ thuận theo tự nhiên, gặp gỡ là trùng hợp, còn có thể đi cùng nhau được thì mới là duyên phận, nếu thật sự bỏ lỡ, thì đó cũng chỉ là một thanh xuân tươi đẹp để nhớ lại...

Bình luận cũng kịch liệt theo, thảo luận khí thế ngất trời, Thư Trữ đột nhiên phát hiện các cô ấy lại coi mình là cố vấn tình cảm!!!

Độc Kê Thang: Tôi thấy mình vẫn nên là Lão Độc chửi người hơn, mấy vấn đề tình cảm này, tôi không hiểu nhiều lắm / vẫy tay

Nhìn lại năm tháng tươi đẹp trước đây: Ha ha ha, mặc dù cách một cái màn hình nhưng tôi cũng có thể cảm giác được Độc Đại rất bất đắc dĩ.

mgdp: Tôi cười chết mất, Độc Đại muốn điên luôn rồi

Từ trước: Siêu cấp tò mò chuyện yêu đương của Độc Đại, mỗi ngày ở nhà cuồng chửi người / cười xấu xa

Không có kết cục: Ha ha ha, nhưng độc đại nói rất có lý

Mộng ngàn năm: +1 cho lầu trên, độc đại thật giỏi

...

"Phốc~"

Lưu An bị lời này của Độc Đại làm cười lac cả giọng.

Fan của Độc Đại không chỉ có nữ, nam cũng không ít, nhưng sức chiến đấu của nữ vẫn cường hơn nam một ít, hôm nay các cô ấy ở đây chửi đàn ông, hầu như những người nam chỉ biết im lặng.

Hiện tại cũng không dám nói, việc này đã từng đã xảy ra một lần, lúc ấy fan Độc Đại vẫn chưa nhiều như vậy, có một cô gái nói phát hiện bạn trai cùng mình ái muội, kết quả mình có thai, bị coi là ngoại tình!

Độc Đại mang theo fan nữ của mình đi chửi, có vài người đàn ông, chỉ trích cô gái kia, bị các cô công kích không ít.

Sau này... Những người đàn ông kia chỉ có thể im lặng.

Quá trình không cần miêu tả, dù sao lúc một tập thể phụ nữ đi chửi đàn ông, còn những người đàn ông không ai dám lên tiếng, chỉ biết yên lặng phê bình người nam kia, ngẫu nhiên còn có thể có thêm chút kiến thức, biết phụ nữ thích thế nào, ghét thế nào!

Đương nhiên, Độc Đại vẫn rất có đạo lý, việc hợp lý thì sẽ châm chọc, không hợp lí, cô ấy cũng sẽ không chút khách khí chỉ ra.

Thành thật mà nói, tuy rằng Độc Đại thẳng thắn, nhưng người này cẩn thận nhìn, (1) tam quan vẫn rất bình thường!

(1) Tam quan: nhân sinh quan, giá trị quan và thế giới quan.

Lưu An bị những lời này của Độc Đại làm nở nụ cười, những cô gái này cũng không ngẫm lại, với tính cách của Độc Đại kia, làm sao có thể hiểu rõ và tư vấn chuyện chị em?

Muốn biết thế nào ngược cặn bã, cô ấy có rất nhiều cách, dù là phương pháp đơn giản nhất, nhưng vẫn khiến mọi người kích động!

Chỉ biết yên lặng mà cảm thán Độc Đại.

🐰

Thư Trữ nhức đầu, mình tốt như vậy sao?!

Cô tựa vào trên sofa, lại nghĩ đến Trình Đoạn Dịch, cho dù anh ta có chỗ không đúng, nhưng tình cảm vài năm kia, anh ta đối tốt với cô như nào, cô cũng không quên.

Lúc đi học, Trình Đoạn Dịch có ham muốn chiếm hữu rất lớn, mà trong mắt cô chỉ có anh ta, căn bản không biết những người đàn ông khác như nào.

Quan hệ với con gái thì bình thường, gặp mặt có thể nói chuyện, có thể giúp việc nhỏ, tùy vào thái độ mỗi người, nhưng trong lòng nghĩ như nào thì không nói. Bạn học hồi cấp 2, cấp 3, tuy thời gian trôi qua đã lâu, lại có chút khoảng cách, nhưng nếu Thư Trữ nói muốn đi họp lớp thì thực là lừa mình dối người.

Bởi vì vô luận là cô ở đâu, phần náo nhiệt đều là người khác, cái gì cô cũng không có!

Tâm tình cô trầm thấp ngã vào trên giường, từ từ nhắm hai mắt lại, ngủ không được, lăn qua lộn lại.

Ma xui quỷ khiến thế nào lại gửi tin nhắn cho tên kia,

Lầu dưới là đồ ngốc: Nè, anh có gặp qua gay chưa? 」 Dư Vũ cũng chưa ngủ, thấy tin này thì trừng mắt, trả lời,

Lầu trên là đồ ngốc: Đương nhiên rồi, mấy chục người gì đó!

Lầu dưới là đồ ngốc:... 」

Lầu trên là đồ ngốc: Cô hỏi cái này làm chi?!

Lầu dưới là đồ ngốc: Tôi tưởng anh biết rồi chứ...

Lầu trên là đồ ngốc: Mẹ nó! Người không hợp, thì tôi sẽ không yêu, tôi nói cho cô biết, coi trọng tôi hơn đi! 」

Lầu dưới là đồ ngốc: À, lạnh lùng ghê

Lầu trên là đồ ngốc: Ha, để tôi nói cho cô, tôi...

...

Hai người bật chế độ, một người là đồ mặt dày, một người bị đả kích, tán gẫu và ghi lại, thẳng đến khi Thư Trữ mệt nhọc ngủ đi, trước khi ngủ cô còn suy nghĩ, trách không được người là động vật quần cư!

...

Trước quốc khánh một ngày, Thư Trữ đi lên gõ cửa nhà Dư Vũ.

"Gõ gì đấy? Mới sáng tinh mơ!"

"Chuẩn bị một chút đi, chúng ta đi mua quần áo!"

Dư Vũ xoa xoa tóc, "Rồi rồi rồi, Cô chờ đi! Tôi chuẩn bị một chút!"

Đây là lần đầu tiên Thư Trữ vào phòng của anh, kết quả thì chỗ này cùng với chỗ của cô không có gì khác nhau lắm, nhưng phòng đàn ông vẫn có chút khác với phòng phụ nữ!

Dư Vũ người này coi như ưa sạch, tuy rằng vẫn có chút lộn xộn, nhưng tổng thể mà nói, vẫn rất sạch sẽ.

Cô lại nhìn nhìn, "Này! anh nhanh chút được không được?!"

"Gấp cái gì?" Dư Vũ theo phản xạ có điều kiện nên tranh luận.

Thư Trữ mặt tối sầm, "Được, anh nguyện ý đi đúng giữa trưa, thời điểm nhiều người nhất tôi cũng không ý kiến, dù sao tôi cũng không phải minh tinh!"

Dư Vũ sửng sốt, đúng rồi nha, tốt xấu gì anh vẫn là một minh tinh tuyến thứ 18 có mười nghìn người theo dõi!

Dư Vũ thu dọn xong, vậy mà còn đeo khẩu trang!

Thư Trữ: "..." Thực sự coi mình là minh tinh nổi tiếng sao?!

"Hay là tôi đeo thêm kính râm nữa?"

"..." Thật dọa người.

"Quên đi, vẫn là không nên mang! Đi thôi!"

Thư Trữ trầm mặc đuổi kịp, người này...

🐰 Đây coi như trung tâm thương mại lớn nhất, bên trong có rất nhiều cửa hàng xa hoa, vừa vặn thích hợp để...giả bộ.

"Uầy! Lâu phết rồi tôi chưa tới nơi này đó!"

Dư Vũ mặt biểu cảm hưởng thụ, say mê.

"Đồ ngốc!" Thư Trữ chỉ cho anh hai chữ này, rồi đi về phía trước

"Nè nè, tôi nói cho cô, vậy là cô không hiểu cuộc sống của người nghèo như tôi rồi!" Theo sát sau lưng cô, anh nói lảm nhảm.

Thư Trữ vào một cửa hàng, xem xét lại xem xét, rồi lại nhìn Dư Vũ.

"Tử Ngư (cá chết), thử xem!"

"Phá Thư (sách rách), cái gì mà Tử Ngư cơ?! Ông đây như rồng như hổ đấy nhé?!"

Thư Trữ liếc mắt một cái, "Nhanh chút, đừng lãng phí thời gian!"

"Được được được!" Dư Vũ chọn một bộ, vào phòng thử đồ, Thư Trữ nhàm chán ngồi chờ.

"Mời dùng trà!" Nhân viên bán hàng cho cô một chén trà, Thư Trữ nở nụ cười.

"Cảm ơn!"

"Không cần khách sáo!"

Nhân viên đi rồi, Dư Vũ đi ra.

"Đây đây đây~" anh nói.

Lại vuốt vuốt tóc, "Đẹp trai không?! Đẹp trai không? Có phải bị mê hoặc rồi không!"

Thư Trữ nhìn anh, không nói gì.

"Sao? Xấu à?" Dư Vũ bỗng chốc thu hồi động tác, kéo kéo quần áo.

Không phải vậy chứ, ông đây soi gương lâu lắm mới ra, góc nào chả nhìn rồi!

Thư Trữ trừng mắt nhìn anh, "Anh có thể ăn mặc bình thường một chút hay không!"

Mặc đồ mà để lộ ra một mảnh trước ngực là có ý gì chứ?!

"Như thế nào? Như này không phải rất đẹp à!"

"Thay thay thay!"

"À..." Quên đi, người nào trả tiền người đó là đại gia!

Lại thay một bộ, đi ra.

"Lúc này đẹp rồi chứ!"

Thư Trữ: "..."

"Lưu manh mặc cái gì cũng lưu manh!"

"Này, cô có ý gì?!"

Thư Trữ nhìn anh, ăn mặc phong cách hip-hop, động tác với dáng vẻ đều lưu manh, lưu manh!

Nhìn xung quanh tiệm một chút, cô nói,

"Đổi quán!" Rồi sau đó cười khách sáo với nhân viên, mang anh đi quán khác.

Chọn một bộ tây trang màu lam, đưa cho anh.

"Thử xem!"

Dư Vũ khoa trương nhìn, "Mẹ nó chứ! Âu phục? Đi họp lớp mặc cái này sao?!"

Thư Trữ trừng mắt nhìn anh, Dư Vũ thành thành thật thật nhận, được thôi, trả tiền có quyền!

Dư Vũ đi ra, cô có chút trầm mặc, muốn anh mặc tử tế thế này để trông mạnh mẽ hơn xíu. Bởi vì...Khí thế của Trình Đoạn Dịch quá mạnh mẽ...

Thư Trữ nghĩ nghĩ, càng sợ bạn trai cũ đối với "bạn trai hiện tại" đụng độ.

Cô cười tự giễu, cái gì mà Độc Đại, Hưu Thu, nghe to nhỉ, đến cùng vẫn là một người bình thường, tư tưởng tiểu dân, làm sao mà không biết chứ!

Qua một hồi lâu, cửa phòng thử đồ mới bị đẩy ra, Dư Vũ lộ ra một cái đầu.

"Thật sự muốn mặc như vậy sao?" Giọng nói của của anh rất ủy khuất.

"Anh ra đây tôi nhìn xem!"

Dư Vũ lắc đầu, mắc cỡ.

"Mau ra đây!" Thư Trữ trừng anh một cái, Dư Vũ ủy ủy khuất khuất đi ra, rất không tình nguyện.

Chương 10: Song sát liên thủ

Edit: melbournje

🤤

Tây trang màu đen, làm lộ lên thân hình thon dài của Dư Vũ, lại không có vẻ gầy gò, không biết người này làm như nào, rõ ràng có mặt tiểu bạch kiểm, nhưng dáng người lại rất được.

Thư Trữ không thể không thừa nhận, anh mặc thật sự đẹp, người này mặc quần áo gì, phong cách nào cũng đẹp, trời sinh làm cái móc treo đồ sao?

"Rất được!"

Dư Vũ lại nhìn vào gương, có chút không quen, anh hay mặc đồ rộng rãi, có chút sôi nổi của tuổi trẻ, lại còn tùy ý, nhưng khi mặc cái này thì cảm thấy rất kì quái.

"Liền là bộ này đi!"

Dư Vũ biểu cảm không vừa lòng, Thư Trữ thấy thế nói, "Anh mặc cái này vào còn giống đàn ông, mặc cái khác người ta tưởng anh gay không đó?"

Dư Vũ phẫn nộ lắc đầu, trừng mắt nhìn cô một cái, lại hỏi, "Thật sự là đẹp sao?"

Thư Trữ gật đầu.

Vậy thì nghe cô một lần!

"Đợi chút."

"Thế nào?"

"Tôi luôn cảm thấy còn thiếu thiếu gì!" Cô xoa xoa cằm, chăm chú nhìn anh.

Dư Vũ nghi hoặc nhìn cô, chỉ thấy mắt Thư Trữ bỗng sáng ngời.

Cô lấy một cái cà vạt, một tay vỗ cánh tay anh,

"Cúi đầu!"

Dư Vũ nhu thuận cúi đầu, nhìn cô.

Đây là...Muốn thắt cà vạt cho tôi?

Trong lòng không hiểu sao nổ bùm bùm.

Thư Trữ đang muốn đeo cà vạt cho anh, đột nhiên sửng sốt, tại sao mình phải đeo cà vạt cho anh ta nhỉ?

Rồi sau đó cô đưa cà vạt cho anh, "Tự đeo đi! Thất thần làm cái gì? Chờ tôi đánh anh hay sao?!"

"Răng rắc!" Âm thanh Dư Vũ nghe được, là tiếng trái tim mình vỡ vụn, người phụ nữ này thật đáng ghét!

"Tôi không..." Dư Vũ nhìn cô, định nói gì đó

Thư Trữ nhìn anh, đột nhiên hô một câu, "Có thể giúp anh ta đeo cà vạt được không?"

"Được!" Rồi sau đó một chị nhân viên vui vẻ đi qua!

Dư Vũ: "..."

Quả thật dễ nhìn hơn chút, Thư Trữ gật gật đầu, người này ăn mặc tử tế, vẫn ra hồn người đó!

Dư Vũ lại nhìn trong gương, càng nhìn càng thấy đẹp mắt, lấy điện thoại ra, đưa cho Thư Trữ,

"Giúp tôi chụp mấy tấm!"

Thư Trữ nhận, liên tục chụp thật nhiều, Dư Vũ bày ra các tư thế.

Thư Trữ: "..."

Rồi sau đó anh chọn mấy tấm, đăng Weibo, rồi lại cất điện thoại.

"Đẹp lắm không?"

"Đẹp lắm đẹp lắm!"

Thư Trữ liếc mắt!

Đi đến quầy thu ngân, "Tính tiền giúp tôi với!"

Chị gái sửng sốt một chút, rồi sau đó mỉm cười tính tiền cho cô, mọi người trong cửa hàng nhìn theo đôi trai gái đi ra ngoài kia.

"Oa! Anh kia thật đẹp trai!"

"Bạn gái của anh ta cũng thật xinh~"

"Cảm giác là người đàn ông ấm áp đó!"

"Nhưng mà lại để bạn gái thanh toán thế, ăn bám sao?"

"Không thể được, bạn gái anh ấy trẻ tuổi xinh đẹp như thế, có phải là do cô ấy quản tiền không?"

"Có khả năng, uầy, thật hạnh phúc!"

"Các cô không thấy người này có chút quen mặt sao?"

...

Hai người đi ra, Thư Trữ đứng lại, đánh giá anh một chút.

"Cô muốn nhìn mòn mắt luôn sao?"

"Tôi đang nghĩ, còn thiếu cái gì?"

"Thiếu gì?" Dư Vũ còn có chút lâng lâng.

"Đồng hồ!" Thư Trữ đột nhiên lên tiếng, cái gì mà Mã muốn xứng cái gì mà Yến!

"Đồng hồ? Cô mua cho tôi?"

Thư Trữ liếc mắt, "Nghĩ cái gì thế? Rất đắt đó, tôi đang nghĩ đi thuê một cái có được không!"

Dư Vũ: "..."

"Chị à, được rồi, đừng giằng co nữa! Đồng hồ tôi sẽ tự nghĩ biện pháp!" Tôi đường đường Dư Gia, làm sao có thể dùng hàng cũ?

"Anh có biện pháp?" Thư Trữ một mặt hoài nghi nhìn anh.

"Một người bạn (1) thổ hào của tôi có!" Thấy cô không tin, anh vỗ vỗ ngực, cam đoan đó!

(1) Thổ hào, ngắn gọn mà nó thì là giàu, rất giàu.

"Vậy thì đi thuê xe!"

"Xe tôi cũng có biện pháp!"

Thư Trữ híp mắt nhìn anh, "Anh ôm được đùi ai thế??"

ĐM! Nghĩ tốt cho tôi chút được không?!

Thấy không còn gì phải mua, Thư Trữ định đi về, Dư Vũ mắc cỡ ngại ngùng một chút, vẫn nói,

"Nè, gần đây có bộ phim rất hay đó, đi xem không?"

"Mời tôi xem phim?" Mắt Thư Trữ híp lại, Dư Vũ vừa thấy biểu cảm này của cô, liền muốn đánh người. "Đúng! Mời cô!" Anh nói có chút nghiến răng nghiến lợi.

"Không đi!"

"!!!"

...

Thư Trữ mở cửa xe, vào chỗ lái, Dư Vũ ngồi vào chỗ phụ lái, đóng cửa "Phanh!" một tiếng.

Thư Trữ bình tĩnh quay đầu nhìn anh, nói, "Anh có biết hiện tại nhìn anh giống gì không?"

Dư Vũ ngẩng đầu nhìn cô, một mặt không thoải mái.

"Rất giống bạn nhỏ trên tivi mà hôm qua tôi xem được, bởi vì mẹ không làm theo ý mình mà hờn dỗi!"

Dư Vũ giận dữ, trả lời, "Mẹ nó!"

"Con trai ngoan, gọi mẹ đi!"

"..."

Đến phòng 249, "Anh chắc chắn có thể mượn được sao?"

Dư Vũ vung cho cô một ánh mắt xem thường, không để ý đến cô nữa, lên lầu.

Thư Trữ: "..." Anh chắc là anh có thể gả đi được sao?

Lên lầu, Dư Vũ lấy điện thoại ra, gọi một cú điện thoại, rất nhanh đầu bên kia bắt máy.

"Mẹ~"

"Alo, mẹ khoẻ không!"

"Về sao? Đừng đừng đừng, cầu xin mẹ đừng!"

"Con thật sự khoẻ lắm! Con muốn nói cho mẹ chuyện này!"

"Mẹ có thể đưa cho con mượn cái đồng hồ lúc trước ông nội tặng con không, đúng rồi, còn có cái xe mới của anh nữa!"

"Xe nào ấy ạ? Xe của anh họ ấy mẹ!"

"Vâng vâng vâng, con mượn thì anh ấy phải cho, mà con hứa được thì đương nhiên có thể làm được, mấy thứ này chỉ mượn một ngày, hôm sau liền trả!"

"Đã biết đã biết, con khỏe lắm, mẹ cũng chú ý giữ gìn sức khỏe!"

"Cứ như vậy nha, con cúp máy đây, đừng để bị ba phát hiện nha mẹ, sợ chết mất..."

Cúp điện thoại xong, Dư Vũ ghé vào ban công trừng mắt nhìn xuống dưới, cô xem tôi hi sinh để giúp cô như nào!

Tôi thật sự là một người hàng xóm tốt!

Dư Vũ vào Weibo, xem Độc Kê Thang có đăng gì mới không, kết quả bị Weibo của mình làm phát hoảng.

Trong lòng chí: Wow, anh đẹp trai!

Tới tới lui lui: A a a! Đại Ngư em iu anhhhhhh

Daulle: Chỉ có mình tôi chú ý tới ba cô gái trong gương sao?

Triệt miêu là người phóng khoáng lạc quan: ĐM! Người chụp ảnh kia...

Bởi vì tình yêu: Có phải hay không là nhân viên?

Tôi sẽ không yêu anh: Lầu trên ngốc hả, nếu là nhân viên bán hàng thì trang phục phải giống nhau, không phải như thế!

...

Dư Vũ thấy bọn họ rất nhanh đã nói đến là bạn gái, anh trừng mắt, những người này cũng quá có sức tưởng tượng đi?! Anh làm sao có thể yêu cô gái lầu dưới ngu ngốc kia được?! Đồ đàn ông đó, hừ, tặng cũng không cần!!!

Lúc nói lời này trong lòng, không hiểu sao, Dư Vũ lại sờ mặt một chút.

...

Thư Trữ ngả vào trên sofa, vậy mới nói cô rất ghét ra khỏi cửa, cảm giác toàn thân đều khó chịu, nếu còn phải phơi nắng nữa, cảm giác đầu muốn nổ luôn. Đăng nhập vào Weibo Hưu Thư, gần đây Weibo này thật yên tĩnh, cô phải đăng gì đó lên, rồi cũng không nói gì nữa. Bình luận của cư dân mạng phần lớn đều là thảo luận về các nhân vật, hoặc là quan tâm tới sức khỏe của cô.

Mở Weibo Độc Kê Thang, bình luận dĩ nhiên là:

Tiểu hài tử: A a a! Độc Đại, ban cho tôi một anh bạn trai vừa cao vừa đẹp vừa lắm tiền, lại vừa đối xử tốt với tôi đi! Không muốn độc thân đâu huhu!

Thư Trữ lập tức trả lời,

Độc đại: Lão độc cũng thiếu một người! Về phần vừa cao lớn vừa đẹp trai, vừa có tiền lại đối xử tốt, Lão Độc chỉ có thể nói, trừ khi chúng ta giải cứu cả thế giới / lẳng lặng nhìn

Nghĩ tới ngày mai, lại đăng một bài,

Độc Kê Thang: Lão Độc, mạnh mẽ lên! Trở về sẽ cho các bạn thấy, thế nào là ngược cặn bã / nắm tay

Rồi sau đó cô đóng máy tính, đeo balo đi ra ngoài.

Thẳng đến buổi tối mới trở về, Thư Trữ đã làm móng xong, sửa tóc một chút. Nằm ở trên giường từ sớm, ngủ ngon, ngày mai, thật sự là một ngày đáng chờ mong!

...

"Mẹ nó!" Anh ngây ngốc nhìn Thư Trữ, chỉ thấy cô mặc váy dài, còn trang điểm, đôi môi đỏ mọng mê người, con mắt to sáng ngời. Cô híp mắt lại, làm cho người ta có một loại cảm giác yêu diễm.

"Khụ khụ, sao cô lại trang điểm thành như vậy?!" Dư Vũ không thể không thừa nhận rằng bản thân mình nhìn đến choáng váng.

"Hôm nay..." Cô dừng một chút, khẽ nâng cằm, biểu cảm đáng đánh,

"Phải làm một người đê tiện yêu diễm!"

Dư Vũ: "..."

"Là một người bị kẻ thứ ba xen vào, không phải là nên điềm đạm đáng yêu á?"

"Đáng yêu cái rắm, tính khi dễ tôi nữa sao?!" Cô tình nguyện ba hoa, tìm một người đàn ông để giả bộ làm bạn trai, nhưng cũng không thể chịu được việc bị tiểu tam diễu võ dương oai!

"Đúng rồi, xe với đồng hồ của anh đâu?" Thư Trữ nhìn về phía anh.

Dư Vũ học theo cô, nhấc cằm, lấy trong túi ra một chiếc đồng hồ, được rồi, Thư Trữ không hiểu, nhưng là vừa thấy chỉ biết không rẻ!

"Được, mang cô đi xem xe!"

Thư Trữ đi theo anh, người này vậy mà có thể mượn được hàng xa xỉ?

"Ferrari phiên bản giới hạn?"

Dư Vũ vẫy vẫy chìa khóa, "Thế nào? Không bị dọa chứ!"

Thư Trữ vươn tay, bật ngón tay cái, cái này không dễ thuê đâu nha...

"Ôm được cái đùi nào vậy?" Ánh mắt cô nhíu lại, hoài nghi.

Dư Vũ cười gượng hai tiếng, "Tôi nhờ anh họ, cũng không biết anh ấy tìm ai mà mượn được, bảo tôi cẩn thận chút, đừng làm hỏng!"

Nhìn anh dè dặt cẩn trọng, Thư Trữ thở ra một hơi, đã hết đề phòng cùng hoài nghi.

Ngồi trên xe đắt tiền, Dư Vũ phát hiện cô phá lệ trầm mặc, có lẽ chính cô cũng không có chú ý tới, cô đang nhăn mày, cùng với vẻ mặt không yên.

Anh giống như đột nhiên hiểu vì sao cô lại mua quần áo, lại mượn này nọ, còn trang điểm đẹp như vây.

Tựa như con người vào thời điểm thống khổ nhưng vẫn muốn liều mạng cười, cảm giác làm như vậy sẽ không còn đau! Cô giương nanh múa vuốt, diễu võ dương oai, một bộ dáng muốn thế nào thì thế đấy, nhưng thực ra chỉ đơn giản là sợ hãi, cô gái này rõ ràng như đàn ông, vậy mà lại mẫn cảm yếu ớt...

Đây là kết quả của chuyện xưa sao?

Dư Vũ khụ một tiếng, "Này, hôm nay chính là tự do phát huy sao?"

Thư Trữ gật đầu, "Đúng, hung hăng nghiền nát cặn bã nam và ác nữ, làm cho bọn họ biết thế nào là trời cao đất rộng!"

"Được! Không thành vấn đề, có cô đã là đủ rồi, huống hồ còn có anh đây?! Chúng ta song sát liên thủ, hung hăng diệt trừ kẻ gian ác!"

"Ai song với chả sát với anh?! Bà đây nhu thuận biết điều, thiện lương ôn nhu~"

"Haha~Nếu cô nói lời đó mà bỏ chữ bà đây đi, thì sẽ đáng tin hơn đó!"

"Đồ đàn ông, đừng có chối!"

"Ha! Gay, anh có tư cách gì cười nhạo tôi?!"

"Được rồi, hôm nay ông đây đi hỗ trợ cô, cô nói năng cẩn thận, không tôi sẽ quay đầu đó!"

"Lại còn ông đây ông đây, anh đang châm chọc tôi, còn đổ tôi châm chọc anh?"

Cô còn nói, "A, đàn ông!"

"Cô..."

"Anh đừng nói nữa! Phải có chút phong độ, anh là đàn ông, tính toán chi li như vậy, chẳng lẽ về sau thật sự muốn làm phụ nữ?"

Dư Vũ vừa nghe, lập tức quay xe

"Nè, anh làm gì đó?!"

"Nè nè nè, Dư Vũ!"

"Tôi không nói nữa, đi đi!"

"Được được được, tôi xin lỗi!"

"Anh Dư! Tôi sai rồi!"

"Được thôi, biết sai thì sửa!" Dư Vũ lại đem xe quành lại.

Thư Trữ: "..."

Đến khách sạn, Thư Trữ ngồi ở trên xe, thở sâu một hơi.

"Sợ cái gì, ân ái đi!" Rồi sau đó vươn tay, nhìn cô.

Thư Trữ cười khẽ, khoác tay anh, động tác chậm rãi, đôi giày cao gót màu đỏ rượu trùng màu với bộ nail, cô vươn chân ra ngoài xe, dẫm trên đất.



Tác giả có lời muốn nói:

"Lúc nói lời này trong lòng, không hiểu sao, Dư Vũ lại sờ mặt một chút.."

Dư Vũ: Mặt có chút đau, giống như bị ai đánh?

Tác giả: Chính cậu, đùng đùng đùng, chúng tôi đều nghe thấy được!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau