LẦU DƯỚI 249, LẦU TRÊN 251

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lầu dưới 249, lầu trên 251 - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Phóng viên

Dư Vũ có chút ngơ ngác, sao tự dưng lại gặp ở đây?

"Cô cũng ở đây sao? Chúng tôi còn có chuyện, đi trước nhé." Anh giả cười hai tiếng, nắm tay Thư Trữ đi về phía trước.

Thư Trữ bị lôi kéo thì nhíu mắt lại, có vấn đề.

"Dư Vũ, cứ đi như vậy sao? Đây là bạn gái mới của anh à?" Nhiễm Thanh cười đánh giá Thư Trữ một chút, chế nhạo hỏi Dư Vũ.

Thư Trữ đứng lại, cấu bàn tay Dư Vũ đang nắm mình, mỉm cười, cũng không nói chuyện.

Dư Vũ một trận nhe răng, không dám phản kháng cô, chỉ trừng mắt nhìn Nhiễm Thanh.

"Cái gì mà mới? Đây là vợ tôi!"

Nhiễm Thanh càng giật mình, "Anh kết hôn rồi?!"

"Từ..." Á, đau!

Trên tay Thư Trữ dùng sức, ngoài cười nhưng trong lòng không cười, không đáp lời bọn họ.

"Chậc chậc, Dư Vũ à Dư Vũ, thực không thể tưởng được anh cũng có một ngày muốn kết hôn, nhớ ngày đó..."

"Cô Nhiễm, chúng tôi còn có..." Con mẹ nó, đừng nhớ ngày đó nữa, ông đây sẽ chết đấy.

Thư Trữ bất động, còn bấu anh một chút, Dư Vũ đành phải nói một nửa rồi dừng lại, cũng không dám động đậy, chỉ trừng mắt nhìn Nhiễm Thanh, khẩn cầu cô ta đi nhanh đi.

Cô ta nhìn nhìn Thư Trữ rồi lại nhìn túi quàn áo, cô ta nở nụ cười một tiếng, "Anh vẫn còn như thế này sao, dùng tiền tài thế công làm mềm con gái nhà người ta."

ĐM, ĐM, đừng nói nữa, cầu xin cô đừng nói nữa.

"Em nghĩ lúc trước anh tràn đầy thành tâm, còn tưởng rằng anh nghiêm túc, không nghĩ rằng anh vẫn không biết cái gì gọi là tình yêu."

Nhiễm Thanh có lần cảm thán này, cũng là bởi vì chuyện năm đó với Dư Vũ để lại cho cô một màn khói mù rất lớn, hiện tại nhớ lại liền sinh ra rất nhiều cảm khái.

Nhìn bọn họ nắm tay, hít nước miếng, "Dư Vũ, nhìn anh hiện tại xem như đã biết cái gì gọi là thích, liền nghiêm túc một chút đi, không cần ỷ vào nhiều tiền, nên cái gì cũng không để vào mắt."

Câu này cô ta nói có thiện ý nhắc nhở, liền cười rồi đi.

Thư Trữ mỉm cười, "Cô Nhiễm, người đàn ông trước mắt là tôi bao nuôi."

Rồi sau đó không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của cô ta, kéo Dư Vũ đi ra ngoài, đến bên ngoài mới bỏ tay anh ra.

"Bạn gái cũ? Nhiều tiền? Tiền tài thế công?"

Dư Vũ: "..."

...

"Thư Thư, em nghe anh giải thích đã, ai, đừng đi mà."

Thư Trữ bước nhanh về phía trước, Dư Vũ ở phía sau đuổi theo, gọi tên của cô

"Anh... Ui da~" Anh đụng vào một người.

"Này, anh làm gì đó? Để ý một chút đi!"

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi." Anh vừa nói, một bên bước nhanh rời đi, Hứa Toàn chỉ nhìn thoáng qua.

"Đậu mé, Dư Vũ?"

Rồi sau đó lại nhìn về phía cô gái đi trước anh, thấy Dư Vũ ôn nhu nói cái gì.

Anh kém chút nữa kêu ra tiếng, "Độc Đại?!"

Rồi sau đó không để ý đến vợ mình, chạy như bay theo sau, trên tay còn cầm túi của vợ, làm một phóng viên, còn gì vui được bằng kiếm được một tin tức cực kì chấn động?

Đây là Độc Đại đó! Độc Đại cùng Dư Vũ hẹn hò? Độc Đại cuối cùng đã lộ mặt?

Mặc kệ là đề tài nào, Hứa Toàn đều phải đi theo!

Dư Vũ đuổi theo Thư Trữ, lôi kéo tay cô, "Thư Thư, em nghe anh giải thích đã, cô ấy là một người bạn học chung đại học với anh, lúc đó trẻ người non dạ! Anh..."

Thư Trữ giả cười, "Liên quan gì tới tôi."

"Thật sự, anh..."

"Dư Tiểu Ngư ơi Dư Tiểu Ngư, anh còn muốn giải thích với tôi sao?"

Dư Vũ đứng hình.

"Vừa rồi khi cô gái kia nói, tiền tài thế công? Anh theo đuổi cô ấy?"

Trên thực tế, một người đàn ông vĩnh viên không nên nói chuyện với một người phụ nữ đang tức giận, bởi vì lúc đó, cô ấy sẽ có tư duy logic mạnh đến nỗi khiến người ta hoài nghi nhân sinh.

"Không, bởi vì không có cảm tình, không nghĩ nhiều, liền..."

"Hửm? Phải không?"

"Là..."

"Anh thích mẫu người như cô ta sao?"

"Không không không, anh chỉ thích em."

"Anh theo đuổi cô ta..."

"Theo đuổi xong rồi liền không có cảm giác gì nữa, liền thôi."

"Đồ cặn bã!"
"..."

"Dư Tiểu Ngư, anh là đồ cặn bã."

"Không!"

"Có phải anh theo đuổi cô ấy xong lại thôi, đùa giỡn với tình cảm của cô ấy?"

"Không, không đùa giỡn. Là..."

"Vậy anh chính là có tình cảm với cô ấy!"

"Không không không, không có tình cảm..."

"Thì chính là đùa giỡn tình cảm, đồ cặn bã."

"..."

"Có phải anh cũng có ý đồ theo đuổi tôi xong liền bỏ?" Ánh mắt cô híp lại, nghiêm túc nhìn anh.

"Anh..."

"Chắc là vậy rồi, anh còn tiêu tiền được cho cô ta, còn tôi thì chính là đùa giỡn tình cảm mà thôi, đồ cặn bã!"

"..."

"Em..."

Dư Vũ một phen nắm tay cô, môi dán lên, Thư Trữ sửng sốt.

Anh gặm môi cô, trằn trọc vài cái, đầu lưỡi cạy răng cô, ôm lấy đầu lưỡi của cô. Không cho cô cơ hội trốn tránh, ôm chặt lấy cô, dây dưa cùng nhau.

Phảng phất như pháo hoa nổ tung, cảm thấy một trận sợ run.

Dư Vũ nghĩ, sợ là anh xong rồi, cô gái này, chắc chắn sẽ ăn tươi nuốt sống anh.

"Đậu má! Tin cực hot!!!" Hứa Toàn mắt đầy sao, #Dư Vũ, Độc Đại hôn nhau cuồng nhiệt#, tin này mà đăng lên, phảng phất thấy bản thân trở thành tên móc túi giỏi nhất giới giải trí, hướng tới đỉnh cao của đời người.

Ha ha ha ha ha.

Anh ta định vươn tay tới cái máy ảnh trên cổ, đột nhiên ngây ngẩn cả người.

Mẹ nó, đưa vợ đi dạo phố, đã quên mang máy ảnh rồi.

Tìm tìm trong túi, tìm được điện thoại của vợ, mở ra.

Hả? Còn có mật khẩu sao? Sinh nhật của mình à?

Vậy mà không đúng, vậy sinh nhật của cô ấy? Mẹ nó, cũng không đúng, vậy là sinh nhật ai đây?!

Mặt Hứa Toàn có chút đen, ngồi trên đất, nghiêm túc mò mật khẩu.

Sai vài lần, đột nhiên chấn động, có một tin tức quan trọng hơn!!

Điện thoại không cần mật khẩu, trực tiếp vuốt từ phải sang, là có thể chụp ảnh không phải sao?

Quả nhiên! Hứa Toàn kích động giơ điện thoại lên, nhắm về phía hai người.
Thấy trong màn hình đột nhiên xuất hiện một gương mặt liền phát hoảng, "Ha, làm gì đó?!"

Hứa Toàn nói theo phản xạ có điều kiện, "Chụp hai người..."

Dư Vũ nhíu mắt lại, cười nói, "Phóng viên?"

"Ừm... Anh, thế nào... Sao lại biết?"

Môi anh cong lên, cười vỗ vỗ bờ vai của anh ta, "Anh đây có thừa biện pháp biết, hiện tại anh không chạy nhanh đi, anh cũng không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì nha."

Hứa Toàn khiếp sợ đặt mông ngồi dưới đất, Dư Vũ nói với anh một phen, "Nhanh đi tìm vợ anh đi."

Hứa Toàn càng kinh hãi, kêu một tiếng "Đại ca!", mang theo túi chạy đi.

Thư Trữ: "..." Sao người này ngốc vậy.

Hai người vừa mới tách ra khỏi nhau, liền thấy người đàn ông này ngồi xổm bên bồn hoa bên cạnh, nhìn bọn họ ngây ngô cười. Rồi sau đó tìm điện thoại trong túi, nói thầm một hồi lâu.

Hai người vốn định tới hỏi có cần giúp gì hay không, chỉ thấy anh ta mở máy ảnh ra, kích động giơ lên...

Ngốc như vậy, có thể làm phóng viên sao?

Editor: melbournje

Hứa Toàn chạy trở về, vợ anh ta đen mặt đứng ở cửa thương trường, trong lòng anh ta thầm nghĩ một trận xong rồi, xong rồi.

"Anh... Anh đi theo tìm tin tức..."

"Kết quả?" Vợ anh ta đang đen mặt có chút đỡ hơn, dù sao làm một người vợ, đối với sự nghiệp của chồng mình, vẫn phải cổ vũ.

"Anh gặp Độc Kê Thang cùng Dư Vũ đang hôn nhau nồng nhiệt bên đường!" Giọng Hứa Toàn cao lên 3 phần, phảng phất có chút lo lắng.

Vợ anh ta cũng không đen mặt nữa, hơi kinh ngạc, lại kích động hỏi, "Ảnh đâu?"

Hứa Toàn: "..."

Nghe xong toàn bộ quá trình, mặt vợ anh ta càng đen, gõ đầu anh một chút.

"Anh cái đồ ngốc này?!"

Thấy ánh mắt anh ngốc ngốc, lại có chút bất đắc dĩ, nhưng mà cô lại thích sự ngây ngô này.

Lúc trước cô thích một người đàn ông miệng lưỡi trơn tru, có sự cơ trí, và vì người đó cô đã trả giá rất nhiều.

Sau này anh ta ra mắt, làm diễn viên, cô đã vì anh làm rất nhiều việc, đúng thật là "một người phụ nữ đứng sau lưng". Người đó hứa hẹn rất nhiều, nhưng không thực hiện bao giờ, bị người ta lừa tình lừa tiền, cái gì cũng chả còn.

Hứa Toàn là người chung công ty cô, hơi ngốc, không có tài ăn nói, chỉ số thông minh không cao, nhưng có một ước mơ được làm phóng viên bằng cả trái tim mình.

Anh từ nông thôn đến, đeo balo ở cửa công ty ngồi thật lâu, vừa vặn lúc đó công ty cô cũng thiếu người, bèn cho anh làm việc lặt vặt cho công ty.

Lúc ấy vừa mất niềm tin bởi người cũ, đúng là thời điểm cô chán ghét đàn ông, Hứa Toàn chớp đôi mắt rực lửa, hỏi cô có nhiệm vụ gì cho mình không?

Trong lòng cô hơi biến đổi. Đúng lúc tâm tình không tốt nên cô bảo anh đi theo Thiên Vương tìm tin tức.

Địa điểm là một khách sạn, một ít diễn viên cũng ở đó, giữ bí mật rất tốt, nửa đêm canh cũng khó mà chụp được.

Phải ngồi ở cửa mười ngày nửa tháng, cũng chưa có tin gì.

Nhưng cô đã giao việc cho anh mà.

Sau này khoảng nửa tháng sau thấy anh ở bệnh viện, anh giơ máy ảnh, quầng thâm dưới mắt đen như mực, cười ngây ngô với cô.

"Tôi chụp được rồi."

Khi đó cô đã nghĩ, người đàn ông này, có lẽ đáng để tin một lần.

Trên thực tế anh quả thật đáng giá tin tưởng, cô không khỏi lộ ra một nụ cười hạnh phúc, tức giận vừa rồi biến mất hết thảy không thấy đâu nữa.

Cô nói, "Anh đăng một bài lên Weibo, nói: Đại Ngư, Độc Đại thật là trai tài gái sắc, nhưng mà về sau ân ái, xin đừng đứng ở ngoài đường nha. Rồi sau đó @ anh ta là được."

Hứa Toàn nhức đầu, có chút không quen, nhưng vợ đã nói, liền làm vậy. Hiện tại anh thấy có chút kỳ quái.

"Có thể sao?"

Vợ anh ta chỉ cười cười.

Khoảng tám giờ tối, hai người đang xem TV, Dư Vũ đang chú ý tới Weibo. Nghĩ đến cái người ngốc kia, liền nở nụ cười.

"Anh cười cái gì?" Thư Trữ ấn ấn mặt nạ, liếc trắng mắt.

Chuyện ngày hôm nay cô còn chưa nguôi giận, hiện tại Dư Vũ đúng là đang làm một cái đuôi bám chặt lấy cô.

"Không, người phóng viên ngốc ban ngày..."

"À," Cô lên tiếng một cách không hứng thú lắm tiếp tục xem tivi, cô sợ mình tới thời mãn kinh, nhưng xem loại phim truyền hình nông thôn thôn này, vậy mà thật sự hăng say.

Dư Vũ ngắm Thư Trữ một cái, vụng trộm đăng bài.

Đại Ngư: Ừm, thật tinh mắt... Mùa đông như vậy, không phát cẩu lương thì phát cái gì?

"Aaaa! Vợ ơi, em thật sự là thần sống, Dư Vũ thừa nhận rồi!" Hứa Toàn sùng bái nhìn vợ, trên đời này người khiến cho anh sùng bái trừ Mao gia gia ra, thì chính là vợ của mình.

Chương 42: Mừng năm mới

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dư Vũ đăng lên, lại dậy sóng, tuy rằng cư dân mạng đã sớm biết bọn họ yêu nhau, nhưng đây là lần đầu tiên công khai thừa nhận, khiến mọi người bùng nổ hỗn loạn.

Lâu ngoại lâu: Đờ mờ, cái mớ đồ ăn này...

Sông lớn: Muốn gặp Độc Đại!

Đao muội: Aaaa! Muốn gặp Độc Đại

Tên của bạn: Dăm ba cái ân ái này, tôi phục (1) orz

Quán quân hệ S: Có phải bú fame không? Mượn Độc Đại bú fame?

Tên: Lầu trên ngốc à, mọi người cũng đã giúp đỡ lên tòa án rồi, tuy rằng Độc Đại chưa nói gì, nhưng không phải đâu!

...

Dư Vũ đọc bình luận, có chút tấm tắc, đây là bạn gái của tôi đó nha!

Không lâu sau, có một bài đăng khiến Dư Vũ cùng cư dân mạng đều chấn động.

Độc Kê Thang: Ván giặt đồ đã chuẩn bị xong rồi / mỉm cười

Dư Vũ không thể tin ngẩng đầu, chính mắt thấy cô buông tay, nghiêm túc xem tivi, xem một cách thích thú.

"A, Đại Ngư! Anh làm gì đó?" Bị Ngư Ngư gục vào, Thư Trữ hung hăng kinh ngạc một chút, đánh cho anh hai cái, biểu đạt sự phẫn nộ.

Anh đối mặt cô "chụt" một cái, không nhịn được tươi cười, Thư Trữ cũng không nhịn được, cũng cười ra tiếng.

"Đồ ngốc..."

...

Ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, tay cũng đã khỏi, miễn cưỡng tạm biệt Thư Thư, lại bắt đầu đặt chân lên đường đi quay phim.

Bộ phim này anh là nam chính, tạo hình bộ phim tiên hiệp kia của Dư Vũ vừa đăng vừa ra, có không ít hợp đồng cũng tìm tới anh.

Nếu là những công ty lớn đầu tư cho bộ phim, đều hướng tới những diễn viên đang hot để mời diễn, nhưng là một công ty bé, chỉ cần diễn viên được sự chú ý là ổn. Những người có tên tuổi lớn thì không mời nổi, nên sẽ mời những người có thể hot trong tương lai để diễn, khi nào chuẩn bị phát sóng, đúng thời điểm có thể anh đã hot là vừa.

Thật rõ ràng, rất nhiều người cũng đánh giá cao bộ phim tiên hiệp của Dư Vũ.

Còn bộ phim mà anh đang nhận này là một bộ phim về gián điệp chiến tranh, trong thị trường hiện nay mấy loại phim này đang bị đi xuống.

Dư Vũ nhận bộ phim này vì kịch bản, khó mà tìm được một kịch bản vừa ý anh như vậy, việc nước quan trọng, nam chính ngay thẳng cũng không cổ hủ.

Người đại diện cũng không phải là không đồng ý, nhưng phim chiến tranh rất mạo hiểm, cũng rất ít người thích dạng phim như này, nếu lớn tuổi hơn một chút, chắc sẽ thích nó.

Nhưng cũng không thể vì đó mà phim của Dư Vũ đóng dành cho người già xem chứ? Những fan già tuổi rất lý trí, xem kịch bản xong liền thích nhân vật này, nhưng nếu muốn thích diễn viễn diễn vai đó lâu dài, cũng không quá có khả năng.

Thành thật mà nói, những lượng fan hùng hậu chính là nhìn trúng năng lực của diễn viên mà tiếp tục theo đuổi, tiếp theo thì cũng không bảo đảm chuyện gì sẽ xảy ra.

Nhưng Dư Vũ thái độ kiên định, người đại diện cũng không nói gì cả, dù sao cá nhân anh thích, cũng giúp ích rất nhiều cho.

Mấu chốt nhất là, hiện tại anh là ông chủ, mình cũng không thể cưỡng ép yêu cầu anh làm thế này thế nọ được.

Bộ phim truyền hình này quay chưa đến một tháng, có chút đẩy nhanh tốc độ, có một số cảnh quay trong nhà, không cần dùng các cảnh bên ngoài hay dùng dây bảo hộ gì. Để đón năm mới, ai cũng hối hả muốn về, tiến triển rất nhanh, có một số người đầu tư còn nghĩ xem sang năm mới có chiếu nhanh được luôn không

Quay bộ phim này rất dễ dàng, dù sao anh cũng là nam chính, rất nhiều người đi ngang qua nịnh bợ anh, Dư Vũ không kiên nhẫn, những người này bắt chuyện cũng thật đa dạng.

Thật vất vả sống qua khoảng thời gian này, Dư Vũ mắt thâm quầng, thẳng đến hôm 29 Tết.

"Buồn ngủ quá, buồn ngủ quá."

Thư Trữ mở to hai mắt, nhìn về phía người đàn ông không biết xấu hổ này, chạy thẳng đến giường cô, vừa thấy đã nằm lên từ lâu.

Muốn gọi anh dậy, lại thấy mắt anh thâm quầng, cô thở dài, chậm rãi đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Dư Vũ nháy mắt, không tiếng động thét chói tai, tràn đầy ý cười, ôm gối lăn lộn hai lần, sau đó anh đặt gối xuống, ngửi ngửi mùi tóc cô, mệt mỏi ngủ thiếp đi.

...

"Đại Ngư, năm nay thật sự không về nhà sao?"

"Con không về!"

"Thái độ của ba con không như trước nữa, không cần năm năm đâu, con về đi, đúng rồi, dẫn theo cả Thư Thư nữa."

Dư Vũ nhìn điện thoại xem thường, ba anh chính là muốn gặp Thư Thư thôi chứ còn sao nữa.

"Năm nay con không về, khi nào con với Thư Thư kết hôn rồi sẽ về, hiện tại mà về thì không tốt. Khi nào con làm ảnh đế rồi nói, hiện tại xám xịt trở về, sẽ tổn hại đến hình tượng của Dư Vũ con, không biết mấy người Dư Bắc sẽ cười thành cái dạng gì nữa."

"Vậy nếu con không làm được ảnh đế thì sao?"

"Mẹ không tin con sao? Điểm này thì mẹ không được như con dâu mẹ nha~"

Cúp điện thoại, Đỗ Thành Lan còn có chút choáng váng, đây là có vợ quên mẹ trong truyền thuyết sao?

...

"Này cái gì đây?"

Thư Trữ kéo ra một cái gói to, câu đối? Phúc?

"Câu dối mừng năm mới! Sao? Em chưa đón năm mới bao giờ hả?"

Đúng, quả thật là ít.

Đối với những người có gia đình mà nói, mừng năm mới chính là đoàn viên, đối với cô, có gì khác so với những ngày bình thường sao?

Ừ thì, vẫn có khác nhau, tối đêm ba mươi thì không có nhiều khách sạn mở lắm, mọi người trong nhà sẽ tụ tập đón giao thừa với nhau. Cô một mình đón chung, như thế càng xấu hổ.

Trình Đoạn Dịch muốn dẫn cô về nhà, cô không đồng ý, cho nên anh ta sẽ ở đây ăn cơm với cô. Chuẩn bị cho cô một ít đồ ăn, ở cùng cô đến mười một giờ, anh tasẽ bị ba mẹ gọi về, cùng nhau đón năm mới.

Edit: melbournje

"Năm nay anh không về nhà sao?"

Dư Vũ cũng không ngẩng đầu lên, đem băng dính cầm trên tay, lại đem câu đối lấy ra.
"Em ở đây, anh về chỗ nào nữa?"

Rồi sau đó anh đứng ngay cửa, thân hình cao lớn, che khuất lối vào, thật giống như đang giúp cô chặn những mưa gió.

Hốc mắt Thư Trữ ướt ướt.

"Thư Thư, đến xé băng dính giúp anh."

"Đến đây." Cô lấy băng dính hai mặt.

"Có lệch không?"

"Lệch, anh chỉnh sang bên phải một chút đi."

...

"Ai ai ai, qua qua, rồi dịch lại một chút."

...

"Ừm, được rồi đó."

"Đem chữ phúc cho anh."

"Mấy cái?"

"Một cái!"

"Không đúng, không đúng, (2) chữ phúc phải dán ngược."

"Ai anh biết, cái này là anh không chú ý thôi~ "

"Là do anh ngốc."

"Hôm nay em nói anh ngốc anh sẽ tha thứ cho em, nếu đầu năm em dám nói anh ngốc, để xem anh thu thập em thế nào."

"Vì sao?" Thư Trữ sửng sốt.

"Thì sẽ ngốc cả một năm chứ sao!"

"hahaha" cô không nhịn được mà cười, người này cũng thật là.

...

Tối hôm 29.

"Đêm nay anh sẽ ở lại chỗ em~"

Thư Trữ đỏ mặt, đẩy anh ra bên ngoài, "Còn lâu mới có cái phúc đó, lầu trên lầu dưới, anh tự về đi!"

"Thư Thư, em rất vô tình!" Dư Vũ lay cửa không chịu đi, Thư Trữ đem tay anh để xuống

"Hẹn gặp lại!" Cửa đóng lại.

Dư Vũ gãi gãi cửa, không có kết quả, chỉ đành cúi đầu trở về.

Chờ đi, đêm mai Dư Vũ đây không thể tiến dần từng bước, thì không còn mặt mũi nào mà tự xưng là Dư gia nữa!

Sáng ba mươi.

"Cốc cốc cốc!"

"Aa, anh làm cái gì mà tới sớm vậy?!" Tóc cô lộn xộn, mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, cả người đều hơi mệt mỏi.
"Còn sớm sao? Anh mua đồ ăn xong rồi."

"A? Nhiều như vậy sao?" Nói xong cô liền muốn đưa tay xách hộ anh, Dư Vũ lùi về sau, không để cô xách.

"Mấy ngày nay chợ bán thức ăn không mở cửa, anh mua tất cả đồ để nấu rồi. Giữa trưa ăn sủi cảo, buổi tối ăn lẩu, sáng mai bánh trôi, được không?"

Thư Trữ gật đầu.

Dư Vũ là người phương Bắc nên không thích bánh trôi lắm, nhưng mà Thư Trữ thích, vậy nên sáng mùng một vẫn ăn bánh trôi vậy.

"Anh mua bột mì rồi, bây giờ chúng ta làm sủi cảo đi."

Thư Trữ gật đầu, tự giác đi thu dọn bàn ăn, mở TV.

Hai người không phải là lần đầu làm sủi cảo, nên đã quen tay hơn, TV mở ra, trên tay thì hoạt động, thường thường nói chuyện phiếm với nhau hai câu.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mừng năm mới khác với mọi năm.

Các chương trình trên mỗi đài truyền hình đều khác với mọi ngày, và những tiểu phẩm quen thuộc được lặp đi lặp lại. Những gương mặt thường xuất hiện trong Tết Nguyên Đán cũng đã thân mặt ngay từ đầu.

"Ha ha ha" Thư Trữ xem mà cười ha ha.

Dư Vũ không nói gì, xoa tay, lần đầu tiên có thể cười nhạo cô.

"Tiểu phẩm này đã có từ lâu rồi, suốt từ năm 05 06 tời giờ, vậy mà em vẫn còn có thể cười đến vui vẻ như vậy? Chậc chậc."

Thư Trữ liếc xéo anh một cái, ánh mắt di chuyển, đôi mắt long lanh, lại mang theo hai tia kiều mị.

Trong lòng Dư Vũ nhảy dựng, một mặt sủng nịch nhìn cô cười haha một tiểu phẩm mà mình đã xem qua vô số lần.

Sẽ luôn có một người như vậy khiến cuộc sống của bạn hoàn toàn khác so với trước đây, mỗi ngày vừa mở mắt, đều có chút chờ mong. Thấy cô liền cao hứng, không gặp đã nhớ, khi nhớ tới cô ấy cảm giác như có một con mèo nhỏ cào nhẹ trong lòng, nhìn không thấy trong lòng cũng giống như có mèo.

Phì Mễ ở dưới bụng Hoàng Mao, mắt mèo tà ác liếc bọn họ một cái.

"Meo~" tiếp tục nhắm mắt nằm dưới bụng Hoàng Mao, một mặt khinh thường.

Phảng phất như đang nói, ôi con người.

Dư Vũ múc một bát sủi cảo, đưa cho Thư Trữ một bát, một bát cho Hoàng Mao cùng Phì Mễ.

Cuối cùng mới là cho mình, đột nhiên anh nghĩ một chút, đậu mé, vậy chẳng phải địa vị của gia trong nhà đây là thấp nhất rồi sao???

Nhưng không hiểu sao lại thấy cao hứng nhỉ?

...

Buổi chiều hai người cùng một mèo một chó, cùng làm tổ với nhau.

Phì Mễ không kiên nhẫn mở to mắt, mắt mèo lộ ra chút không vui vì bị đánh thức, lại trừng Dư Vũ, tiếp tục chôn đầu ở trong lòng Thư Trữ.

Hoàng Mao ghé vào một bên, trợn tròn mắt, cũng không biết đang nghĩ cái gì,

Mà hai người...

"Thư, Thư! Cứu, cứu!"

Thư Trữ không nói gì, tiến lên cứu anh

"A! Thư Thư, không thể tưởng tượng được em chơi trò này giỏi như vậy? (3) Chiêu Quân và Hoàng Trung của hai chúng ta thật xứng đôi, phối hợp tuyệt đỉnh!"

Thư Trữ liếc mắt nhìn anh, Dư Vũ người này chơi game hơi gà, nhưng mà... Cô thích!

Chiều hôm 30, nếu bạn chơi game vô tình gặp được cặp đôi Chiêu Quân cùng Hoàng Trung, không cần nghi ngờ gì nữa, chính là bọn họ!

Rõ ràng có thể treo lên và đánh đập, nhưng lại cố tình đánh như mèo trêu đùa bắt chuột.

Vốn Hoàng Trung và Chiêu Quân không hợp để phối hợp với nhau, nhưng hai người lại làm rất tốt.

Không chỉ có mắng đối thủ, mà cũng mắng cả đồng đội.

Bạn đã bao giờ thấy đồng đội gửi tín hiệu muốn bọn họ đến giúp nhưng không bao giờ đến? Hai người bọn họ đi lang thang ở chỗ hoang vu nào đó, bên này đồng đội đã chết hết, hai người bọn họ mới tới, đi lại đấu 2 với 5, giết tất cả..

Đồng đội nghiến răng, đối thủ cũng nghiến răng.

Chiêu Quân nhất khống, đại nhất khai, Hoàng Trung điểm thượng cuồng bạo khai đại, 2 đấu 5, đầy dễ dàng. (Khúc này mình để cv vì mình kb nên edit như nào @@)

...

Buổi chiều hai người đã chơi đủ, liền bắt đầu chuẩn bị để buổi tối ăn lẩu.

Thư Trữ làm trợ thủ cho anh, Hoàng Mao cùng Phì Mễ vây quanh mà kêu. Lúc chiều tầm giờ cơm chín, điện thoại Thư Trữ vang lên.

Cô đi lấy máy, nghe máy.

"Alo, xin hỏi là ai đấy?"

"Thư Thư, là mẹ đây."

Thư Trữ: "..."

CHÚ THÍCH:

1, orz: Nhìn giống một người đang quỳ(Nguồn ảnh: Google)



2, Chữ phúc dán ngược: Theo dân gian truyền miệng, hoàng đế dưới thời nhà Minh (1368–1644) chiếu lệnh cho mọi gia đình phải dán chữ "Phúc" lên cửa nhà để đón Tết Âm lịch. Vào ngày đầu tiên của năm mới, hoàng đế cử lính đến từng nhà kiểm tra. Quân lính phát hiện một gia đình mù chữ đã dán ngược chữ "Phúc". Hoàng đế xử tội chết cho cả gia đình này, song hoàng hậu lúc này nhanh trí giải thích rằng chữ "Phúc" treo ngược đọc là "Phúc đảo". Đây là phép chơi chữ, trong đó đảo (倒) là từ đồng âm với đáo (到) - do đó chữ treo ngược trở thành "Phúc đáo", nghĩa là phúc đến nhà. Lời giải hợp tình hợp ý của hoàng hậu khiến nhà vua đổi ý, thả tự do cho gia đình trên. Từ đó, mọi người dân Trung Quốc đều treo chữ Phúc ngược, vừa để đón hạnh phúc đến nhà, vừa để ghi nhớ lòng từ bi của hoàng hậu. (Nguồn: google)

3, Chiêu Quân và Hoàng Trung: Chắc là hai nhân vật ở một game nào đó, sorry mình không rành.

Chương 43: Pháo hoa

Edit: melbournje

"Bác ạ..."

(Sorry mọi người nhé, chương trước nữa gì đó mình có edit rằng Thư Trữ gọi mẹ Dư Vũ là mẹ, nhưng mà thật ra là bác gái, sorry mngggg nhiềuuuu)

"À, Thư Thư sao, tối nay các con về ăn cơm đi, mẹ cùng Liên Thắng đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn rồi, con cùng Đại Ngư về nhé, họ hàng của nó cũng đã ở đây rồi, con tới ra mắt chút đi."

Ánh mắt Thư Trữ hơi hoảng sợ, "Con, chúng con, đã chuẩn bị đồ ăn hết rồi, không, không đi được ạ!"

"Ôi trời, không có gì không có gì, đêm ba mươi về..." Đỗ Thành Lan ở đầu bên kia liên miên khuyên cô.

Thư Trữ đem ánh mắt cầu cứu chuyển tới Dư Vũ.

Tiếp thu được tín hiệu nên Dư Vũ cười, đem mặt đi lại, dùng ngón tay điểm điểm trên môi, ý không cần nói cũng biết.

Đầu bên kia điện thoại vẫn còn đang khuyên bảo cô, Thư Trữ cắn răng một cái, dán môi lên.

Kết quả người không lương tâm kia lại chu môi lên, Thư Trữ phẫn nộ trừng mắt nhìn anh.

"Thư Thư à, các con về đi, mẹ cùng Liên Thắng đều..."

Cô lại cắn răng hôn qua, Dư Vũ lúc này mới cảm thấy mỹ mãn nhận điện thoại.

"Alo, mẹ, con..."

Anh đi ra ngoài, ở ban công nói với mẹ mình mấy câu, mới đem điện thoại đi vào, đưa cho Thư Trữ, còn chưa có cúp máy.

Giọng nói Đỗ Thành Lan lộ ra vài phần hưng phấn, "Thư Thư à, khi nào muốn về thì về nhé, có chuyện gì để Đại Ngư làm, nếu nó làm khó con thì nói với mẹ, để mẹ giúp con trị nó!"

"Được ạ, cảm ơn bác gái."

Hai người lại nói chuyện phiếm vài câu, liền cúp điện thoại, Đỗ Thành Lan cũng không nói một câu nào bảo bọn họ về hôm nay nữa.

"Anh nói với mẹ anh gì đó?"

Dư Vũ híp mắt cười, quơ quơ đầu, "Bí mật."

Thư Trữ liếc trắng mắt, bưng đồ ăn đã chuẩn bị lên trên bàn, nghĩ đến mẹ Dư Vũ nhiệt tình với cô, bèn nở nụ cười.

Mẹ của Trình Đoạn Dịch không quá thích cô, cũng không thể nói rõ là không thích nhiều hay ít, dù sao bà ấy cũng không thích anh ta tìm đến cô.

Năm ba mươi anh ta đi qua chỗ cô một chốc, mẹ anh ta liền luôn luôn gọi điện thoại, chưa bao giờ từng mời cô tới chơi, cũng không cùng cô nói chuyện nhiều.

Mẹ Dư Vũ tự gọi mẹ với cô, tuy rằng hơi đột nhiên, hơi kỳ quái, nhưng Thư Trữ quả thật là cao hứng. Điều này làm cho cô cảm giác bản thân mình được chờ mong, chứ không phải là bị ghét bỏ.

Mẹ và ba của Dư Vũ, thoạt nhìn đều rất thích cô, nếu hai người kết hôn, hẳn cũng sẽ không có nhiều mâu thuẫn gia đình lắm.

Đem đồ đặt ở trên bàn, nghĩ tới cười cười, lại đột nhiên cứng ngắc ngay tại chỗ, quay đầu nhìn Dư Vũ.

"Dư Vũ, ba anh là Dư Liên Thắng." Giọng cô có chút lạnh lùng, lưng của Dư Vũ cứng đờ, cả người đều ngơ ngác.

Lộ, lộ rồi sao?

"Cho nên anh là con trai của phú hào, trách không được..."

Rất nhiều nghi hoặc bỗng chốc liền có đáp án, vì sao lúc lên tòa án ba anh có thể cung cấp nhiều tin tức như vậy, vì sao Nhiễm Thanh nói anh lấy tiền để theo đuổi...

Dư Vũ thấy hốc mắt cô đỏ lên, mới biết là chọc phải cô rồi, tính cách của Thư Thư thoạt nhìn không để ý tới những chuyện nhỏ nhặt, trên thực tế đối với người được cô để vào trong lòng, cô sẽ không chịu nổi một sự lừa gạt.

Cô có sợ hãi, cô đem bản thân mình bảo hộ như vậy, mà bị người cô tín nhiệm lừa gạt, sẽ khiến cô không tìm thấy cảm giác an toàn, cô hi vọng hết thảy đều sẽ không vượt qua phạm vi nhận thức của mình.

Dư Vũ làm vậy, cô sẽ nghĩ anh chỉ trêu đùa với cô. Nếu bạn giấu một cô gái chuyện gia đình bạn giàu có, lấy sự nghèo khổ tới gần cô ấy. Mặc kệ là vì thử tình cảm hay gì, cô ấy sẽ nghĩ là bạn sợ cô ấy ngại bần yêu phú, đó là sự không tôn trọng với con gái.

"Anh không cố ý..."

"Đi ra ngoài!"

Ánh mắt cô hồng hồng, Dư Vũ nhìn mà thấy khó chịu trong lòng, không dám chọc giận cô, chỉ theo ngón tay cô đang chỉ mà đi ra ngoài.

"Đi đi!" Cô đóng cửa lại.

"Thư Thư! Hiện tại anh đứng ở cửa, chờ em tha thứ cho anh, em không tha thứ cho anh, anh sẽ đứng mãi ở đây! Thư Thư, anh yêu em."

Anh hô to một câu này với bên trong, Dư Vũ dựa vào ở trên cửa, ngồi xuống.

Thư Trữ ngồi trên sofa, nước mắt theo gò má chảy xuống, Dư Vũ cũng lừa cô, vậy còn ai đáng tin nữa?

Hoàng Mao cùng Phì Mễ ngơ ngác nhìn cô, lại nhìn cửa, Hoàng Mao còn chạy tới gãi gãi, không hiểu sao tự dưng anh lại bước đi?

Nồi lẩu ở trong phòng bếp tỏa mùi ra, khắp phòng toàn mùi lẩu, Phì Mễ meo meo kêu hai tiếng, còn trong đầu Thư Trữ thì toàn là giọng nói và ngoại hình của anh.Gia đình anh, cùng thân phận mồ côi của cô, có phải thật sự luôn luôn tồn tại cùng nhau không?

"Thư Thư!" Dư Vũ vẫn còn ở ngoài cửa, thường thường gọi hai tiếng.

Ánh mắt Thư Trữ nhìn TV, lại không biết bên trong đang chiếu cái gì.

Bảy giờ rồi đến chín giờ, hai tiếng.

Ánh mắt cô lại chuyển tới quần áo trên sofa, mới nhớ tới anh chỉ mặc một cái áo lông ở bên ngoài.

Mùa đông khắc nghiệt, bên ngoài còn có tuyết.

Cô không cảm thấy gì đứng lên, đi qua.

Suy nghĩ một lát, chậm rãi mở cửa.

Người đàn ông bên ngoài lập tức ôm chặt lấy cô, đem mặt cọ cọ ở đỉnh đầu cô.

"Thư Thư, lúc anh quen em, anh đã rời nha phấn đấu tự lập. Anh cũng chưa từng nói với ai về gia đình của mình, sau này yêu em, ở cùng với em. Anh liền không dám nói, anh biết em chán ghét sự dối trá, nhưng anh không phải cố ý, Thư Thư, anh xin lỗi vì đã lừa em..."

"Ba anh là ai, không liên quan gì tới quan hệ của chúng ta, anh thích em, anh muốn vĩnh viễn ở cùng em."

Anh nâng mặt cô lên, nhìn mắt cô, đem thành ý của anh, tình yêu, toàn bộ đặt ở trong mắt.

"Thư Thư, anh, Dư Vũ, về sau vĩnh viễn sẽ không lừa em. Tin tưởng anh nhé, chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc ở cùng nhau."

Thư Trữ nhìn anh, hốc mắt còn có chút hồng, "Người nhà anh thật sự thích em sao?"

Dư Vũ nhếch miệng cười, nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, "Bọn họ rất thích em, mỗi ngày đều thúc giục chúng ta kết hôn, thúc giục anh mang em về nhà."

Cô nín khóc mà mỉm cười, Thư Trữ biết lời thề của đàn ông không phải là thật, nhưng mà lời của Dư Vũ, cô vẫn nguyện ý tin tưởng một lần.

Sự nguyện ý tin tưởng này bắt nguồn từ những lần anh giúp cô giặt quần áo nấu cơm, làm nũng lăn lộn bán manh.

"Dư Vũ, em chỉ cho anh cơ hội một lần."

"Được. Anh hứa."

...

Hầm lẩu để lâu hơi cạn nước, Dư Vũ lại thêm nước nấu, Thư Trữ ôm Phì Mễ.

Hoàng Mao vậy mà phá lệ đi đến bên cạnh Dư Vũ cọ cọ, tha thiết nhìn ngóng anh. Phỏng chừng là cảm thấy, người này đi rồi, mình liền không có cơm ăn.

Dư Vũ đem nồi mang lên, mới vẫy vẫy tay với một người hai thú cưng, "Tới án cơm."

Hoàng Mao ngồi ngoan ở ghế dựa bên cạnh anh, Thư Trữ cũng ôm Phì Mễ đi qua.Dư Vũ không ngừng gắp đồ ăn cho cô, đổ đồ ăn cho pet cho Hoàng Mao và Phì Mễ, nó cũng không ăn, liền nhìn trong nồi kêu meo meo.

Dư Vũ gắo cho chúng nó ít đồ ăn, một mèo một chó ăn rất ngon miệng.

Ngẩng đầu nhìn Thư Trữ, vẻ lo lắng lúc trước đã qua, cô vừa ăn vừa xem TV.

Đèn vàng,lẩu nóng hổi, bên ngoài có hông tuyết trắng xóa, tiếng TV ầm ầm, từng nhà sáng đèn. Ngoài cửa có mọt câu đối đổi đỏ rực, trong tiểu khu giăng đèn kết hoa, đèn lồng đỏ thẫm treo cao cao.

Thế giới bên ngoài trắng xóa, ở nhà đại khái chính là ấm áp.

Lẩu nóng bỏng, ăn trong miệng, ấm đến tận đáy lòng.

Mười một giờ năm mươi, Dư Vũ nắm tay cô, "Đi, theo anh xuống lầu."

Thư Trữ nghi hoặc theo anh đi xuống, liền thấy ở tiểu khu có một bãi đất trống, bày đầy vật nhỏ.

Dư Vũ cười lấy bật lửa ra, chạy tới, mà đốt pháo, cực kì đẹp mắt.

Thư Trữ mở to hai mắt, loại hành động này này thoạt nhìn có chút ngây thơ, nhưng có thể đả động đến tấm lòng "già nua" của cô.

"Thư Thư! Anh yêu em!"

Dư Vũ hô to, bao phủ trong tiếng nổ "bùm bùm" của pháo hoa, đem cô ôm vào trong ngực, cùng nhau xem pháo hoatỏao ra.

"Anh làm khi nào vậy?" Thư Trữ nhẹ nhàng hỏi.

Trước tiên Dư Vũ hôn lên mặt cô một cái, rồi sau đó cười nói, "Là người họa sĩ làm, anh cầu anh ta chiếu cố hộ."

Thư Trữ: "..." Em chỉ hỏi anh làm khi nào thôi mà.

Không biết người khác khi thấy lãng mạn, một lúc sau đó tâm trạng sẽ thế nào, dù sao Thư Trữ và Dư Vũ đều là mệt mỏi ngồi phịch trên sofa.

Quay lại một lúc trước.

"Làm gì đó?! Làm gì đó? Không biết tiểu khu cấm đốt pháo sao?!"

Dư Vũ theo phản xạ có điều kiện lôi kéo cô bỏ chạy, còn người kia ở phía sau đuổi theo.

"Thằng nhóc con, còn dám chạy?!"

Thư Trữ vừa chạy vừa hỏi, "Đây là ai vậy?"

"Bảo vệ, chính là cái vụ dưa hấu ấy."

Thư Trữ sửng sốt một lúc, rồi sau đó nhớ tới chuyện gì.

Lần trước Dư Vũ mua dưa hấu, cô không muốn ăn, anh cũng không muốn ăn, chiếm lấy tủ lạnh quá, anh đi xuống vứt dưa hấu đi. Bị đại gia này nhìn thấy, lôi kéo anh đàm đạo về cuộc sống con người, lý tưởng, cuối cùng điều ngạc nhiên là bảo Dư Vũ đem dưa về về, cô và anh hai người mỗi người một nửa, ngồi trên sofa cầm thìa ăn.

"Mẹ nó, ông ta cũng chạy nhanh thật chứ!" Thư Trữ cũng tăng nhanh tốc độ.

Đại gia ngừng một chút, rồi sau đó chỉnh cổ áo, "Này thằng nhóc con, khinh thường ông đây quá rồi đó." Rồi sau đó dẫm dẫm chân, nhanh chóng vọt qua.

"Không được rồi, không được rồi, dừng lại đi." Thư Trữ thở phì phò muốn dừng lại, Dư Vũ sợ cô chịu không nổi, cũng dừng.

Xem đại gia kia tinh thần hăng hái chạy tới, miệng còn nói, "Người trẻ tuổi thể lực vậy là không được rồi, rèn luyện đi!"

Rồi sau đó lại nói chuyện chính, "Ai hai người đốt pháo ở đây?!"

Dư Vũ giải thích, "Nhưng độ cao không đến hai thước, không tính nguy hiểm đâu ạ, cháu cũng tìm chỗ đất trống mà?"

"Cậu còn nói lí?!"

"Chú, thực xin lỗi, chúng cháu sai rồi." Thư Trữ nhanh nhảu nói xin lỗi.

Đại gia nhìn về phía Dư Vũ, "Cậu là cái thằng nhóc con, còn không biết điều bằng vợ cậu, à, đây là theo đuổi vợ sao?"

"Đuổi được rồi!" Dư Vũ quơ quơ tay hai người đang nắm nhau.

Đại gia hừ một tiếng, "Tôi cũng đuổi được cậu rồi!"

"Người trẻ tuổi, tôi nói cho cậu, pháo hoa chỉ thích một lúc nhất thời thôi, hậu quả chính là cháy nhà. Hai đứa con trẻ, theo đuổi con gái đúng là không biết gì, tốn chút tiền làm cái gì mà pháo hoa, vừa lãng phí tiền, vừa ô nhiễm môi trường, còn nguy hiểm nữa. Nếu có sự cố gì, còn tính không hết."

"Hồi chúng tôi theo đuổi vợ, đều dùng tấm lòng, không làm mấy cái này..."

Chương 44: Phim điệp chiến

"Người trẻ tuổi, sau này đừng làm mấy chuyện nguy hiểm và lãng phí tiền như này nữa, nghe thấy không?"

"Được được được, chú nói gì thì làm cái đó."

"Thằng nhóc này, đừng có nói kiểu ngoài mặt thì đồng ý nhưng sau lưng lại khác, chuyện hôm nay còn chưa tính sổ với cậu đâu! Tết nhất đến nơi, vì cậu đã làm như vậy, và vì an toàn của tiểu khu chúng ta, nên tôi mới phải làm thế đấy!"

Dư Vũ bật ngón tay cái, đại gia trừng mắt nhìn anh liếc một cái.

"Cô gái, cô có biết rõ nhân phẩm của thằng nhóc này không? Đừng chỉ tin những lời đường mật của đàn ông."

"Này này, chú thật là không có đạo đức mà, nói chuyện đàn ông chúng ta thôi, chú cùng vợ cháu nói cái gì đó?"

Đại gia phẫn nộ nói, "Cậu cái thằng nhóc con này, lý sự, thấy tôi thì chạy cái gì? May là chân cẳng tôi hoàn hảo, bằng không, cậu chả thoát được rồi."

"Phạt tiền phạt tiền, chú là muốn cháu giao tiền phạt đúng không."

Ông ấy nhìn nhìn bọn họ, lại đột nhiên nói, "Quên đi, không phạt tiền hai người, cậu!"

Ông chỉ chỉ Dư Vũ, "Vừa khéo đầu năm đến mồng ba tết không có ai làm vệ sinh, việc đó cậu sẽ làm."

Dư Vũ mở to hai mắt, bất hạnh đuối lý, đồng ý.

Ông chú lúc này mới chắp tay lưng ở sau lưng, cao ngạo nâng đầu, từng bước một thong thả đi về.

...

Trên sofa hai người liếc nhau, đột nhiên nở nụ cười.

"Này đại gia thể lực cũng thật tinh thần..."

Thư Trữ ngồi dậy, nhìn về phía hắn, "Ngươi để ý không?"

Dư Vũ vỗ đem ngực, "Không chỉ có để ý, còn đi thận!"

(Nếu bạn thắc mắc đoạn trên nói gì thì sorry mặc dù đã dùng 77 biện pháp tra google lẫn từ điển thì mình vẫn không hiểu đoạn trên nói gì nên xin phép để convert @@, mong mng thông cảm và ai hiểu thì cmt phía dưới chỉ mình với ạ mình sẽ edit lại:<)

Thư Trữ: "..."

"Cũng trễ rồi..."

"Ừm?"

"Anh mệt rồi, đi ngủ đây!" Nói xong lời này, anh liền ghé vào trên sofa, nhắm mắt.

Thư Trữ đá anh một cước, "Anh mau về đi!"

"Khò khò khò!" Anh phát ra tiếng ngáy thật to.

Thư Trữ khẽ cười, nhẹ nhàng nói, "Chỗ này lạnh lắm, đi vào phòng ngủ ngủ đi."

Dư Vũ nháy mắt ngồi dậy, hai mắt tỏa sáng, kích động nhìn Thư Trữ.

"Cút!!!"

Cuối cùng, anh ngủ ở phòng khách...

Ngày hôm sau, Dư Vũ đem chổi ra ngoài, một tiếng sau nổi giận đùng đùng trở lại.

"Sao vậy?" Thư Trữ đang đọc sách thì dừng lại một chút, nghi hoặc hỏi anh.

"Ông chú kia nữa chứ! Ông ấy bảo anh quét rác, cái gì mà ba ngày không có ai làm việc, thì ra nhân viên vệ sinh chính là vợ của ông ấy!"

Thư Trữ hơi mở to mắt, "Sao anh biết?"

"Tối hôm ba mươi sao ông ấy cũng rảnh rỗi đuổi theo chúng ta cho bằng được rồi còn giảng dạy các thứ nữa chứ, anh nói cho em nghe, anh vừa mới đi xuống, gặp mấy gia đình ở đây. Người ta nói rằng gần đây ông ấy hay bắt mấy người đốt pháo hoa trong tiểu khu, và phạt làm vệ sinh thay vợ ông ấy, đã sắp xếp hết đến ngày mười lăm rồi."

"Những người khác đều là bọn trẻ nghịch ngợm thôi, ông ấy xếp hết cả rồi nhưng còn vẫn còn thiếu người làm, tối hôm qua tự dưng có chúng ta chạy đến, nên ông ấy cũng phải bắt cho bằng được."

Thư Trữ: "..." Em thật sự cho rằng ông ấy lo lắng cho an toàn của tiểu khu chứ...

"Anh đây quét rác, còn ông ấy với vợ thì đi tản bộ! Không thể chịu được, không thể chịu được mà!"

Thư Trữ vỗ vỗ bờ vai của anh, "Ai bảo anh bị bắt được? Cố lên nhé, anh đi nấu cơm đi, em đói rồi."

Dư Vũ trừng mắt, Phá Thư không lương tâm này, cũng không đau lòng cho người đàn ông của mình sao?!

"Meo~" Nấu cơm đi!

"Gâu~" Đói bụng quá!

Dư Vũ: "..." Một đám vô lương tâm!

...

Tối mồng ba, hai người đúng giờ ngồi ở trên sofa, bộ phim truyền hình kiếm hiệp bom tấn mà anh có góp mặt được phát sóng bởi đài Z.

Đài này có xếp hạng khá tốt, và tăng đều trong những năm gần đây.

Lần này phim được chế tác không tồi, tuy rằng mấy cảnh đánh nhau không tránh khỏi kiếp Mary Sue, nhưng nam nữ diễn viên chính diễn tốt, chỉnh sửa cắt ghép cũng hay, thoạt nhìn không giả lắm, cũng coi như tạm được.Hơn nữa Đại Ngư cuối cùng cũng xuất hiện ở tập đầu, tiết tấu của phim tương đối nhanh, các nhân vật chính thì đã xuất hiện ngay từ tập một rồi.

Dư Vũ mặc bạch y, thanh tao như tiên, một tay chắp ở sau lưng, thoạt nhìn tương đối đẹp mắt.

"Mấy nhân vật anh nhận đều theo kiểu tính cách ấm áp sao?"

Dư Vũ ăn khoai tây chiên, "Anh không phải là một người đàn ông ấm áp sao?"

Thư Trữ không nói chuyện, Dư Vũ tức giận trừng mắt liếc cô một cái, vốn là ấm áp mà!

Hết hai tập, Thư Trữ ngáp một cái, "Ngủ!"

"Em ngủ đi, anh đang chờ, phim chiến tranh của anh cũng phát bởi đài S vào tầm này."

Biết cô ngủ sớm, Dư Vũ cũng không muốn cô thức đêm xem với mình, vẫy vẫy tay bảo cô đi ngủ.

Thư Trữ nghe lời đi rửa mặt, thu dọn xong, đi ra uống miếng nước. Liền thấy trong TV anh mặc quân phục, vẻ mặt chính khí.

Hửm? Hình như rất tuấn tú, ừm, cô liền liếc mắt một cái nhìn tạo hình của anh.

Nửa giờ sau, Thư Trữ ngồi xuống, yên lặng xem TV, mê mẩn.

"Không phải em đi ngủ rồi sao?"

Không có được đáp án, Dư Vũ nhìn sang, thì ra cô đang xem một cách nhập thần...

...

Nam thần của Lưu Tiểu Hổ đóng một bộ phim kiếm hiệp mới, là một fan cuồng của nam thần, đương nhiên là cậu phải xem rồi! Ký túc xá của cậu khắp nơi đều dán ảnh nam thần, mặt bàn cũng là nam thần, không có ai có thể so được nam thần của cậu.

Nam thần tạo hình đẹp mắt, giá trị nhan sắc cao, còn là nam chính, Lưu Tiểu Hổ gật gật đầu, có chút vừa lòng.

Rồi sau đó nam hai Dư Vũ xuất hiện, Lưu Tiểu Hổ nhăn mày, một lát sau, Dư Vũ cười khẽ, lắc đầu, nằm xuống, uống một ngụm rượu.

Hả? Cũng đẹp trai giống nam thần nhỉ?

Xùy xùy xùy! Mình phải kiên định với nam thần, không thể bị tiểu yêu tinh nào đó mê hoặc được!

Hai tập kết thúc, Lưu Tiểu Hổ thở dài, hai tiếng tựa như nửa giờ vậy, cậu ngáp một cái, chuyển kênh, chuyển đến một kênh vắng vẻ đến dị thường, của đài S.

Đang chuẩn bị tắt tivi, đột nhiên tiếng nhạc vang lên, mở đầu của bộ phim truyền hình.

Hả? Đây không phải nam hai trong phim kiếm hiệp ban nãy sao?

Hả? Mới tập một? Nhìn nhìn? Rồi sau đó không chút để ý liền xem.

Nửa tiếng sau, Dư Vũ trốn ở sau tủ, vài người chậm rãi đi tới, ánh mắt Lưu Tiểu Hổ trừng cực lớn, ôm ngực, tim đập bình bịch.

Hai tiếng, hai tập kết thúc.

"Mẹ nó! Mới có hai tập sao? Như 10 phút vậy!"
...

"Này không phải là thằng nhóc trong tiểu khu chúng ta sao?" Hai vợ chồng vừa xem xong một bộ phim nông thôn rồi chuyển kênh, người bạn già chỉ vào TV.

Ông chú xem xét liếc mắt một cái, "Đúng là cậu ta, ngoại hình người này cũng được đó. Được rồi, mười giờ rồi, đừng xem nữa, mau đi ngủ thôi."

"Xem một chút đi, tốt xấu gì cũng chung tiểu khu."

Đại gia chỉ phải bất mãn ngồi xem cùng, một lát sau, "Thằng nhóc này cũng thật là đẹp trai."

Đại gia càng bất mãn, chỉ vào Dư Vũ một thân quân trang, "Vẫn kém hơn tôi lúc còn trẻ!"

Ánh mắt ông mở thật to, nghiêm túc xem, không nói lời nào, thằng nhóc này diễn đúng thật là không kém!

"Thật đẹp trai." Bạn già của ông cảm thán một câu, đại gia gật gật đầu, lấy lại tinh thần lại lập tức lắc đầu,

"Cũng không kém tôi là bao!"

...

"Bà mau đi ngủ đi!" Dư Liên Thắng bất mãn đẩy đẩy Đỗ Thành Lan, vừa rồi đã xem cái phim tiên hiệp gì rồi, bây giờ còn xem cái gì mà phim điệp chiến.

"Xem đi, xem đi, con trai của tôi vừa diễn tốt lại vừa đẹp trai! Nghe nói bộ phim này nó là nhân vật chính đó!" Bà giữ chặt Dư Liên Thắng, làm cho ông cũng xem ngồi xem con trai đóng một bộ phim khác.

Ông cực kì bất mãn ngồi một lát, ánh mắt chậm rãi biến thành tập trung, bộ phim này tiến triển mau, xem mà hết hồn.

Hai người xem TV, trong phòng im lặng, chỉ tiếng từ trong TV truyền ra, bên ngoài con mèo nhỏ kêu kêu, hai người hiển nhiên đều không nghe thấy.

Editor: melbournje

"Ba, đừng xem nữa..." Trịnh Thăng lo lắng nhìn ba mình.

Từ mấy ngày hôm trước ba anh đã chú ý tới bộ phim này, buổi tối ngủ đến mười giờ, thế nào cũng phải cài đồng hồ báo thức để dậy, anh nói ngày hôm sau xem lại trên mạng, nói là không nhịn được.

Tim của ông Trịnh không tốt, xem phim này thường xuyên kích động, tay tay níu chặt áo trên ngực, ánh mắt chú ý nhìn TV, thân thể thẳng tắp.

Tùy theo tiến triển trên TV, khi thì thở thật sâu, khi thì thật hít một hơi thật dài, có đôi khi còn kêu lớn một tiếng.

Trịnh Thăng hết hồn, chỉ sợ ba anh có chuyện gì, co qua.

Ông Trịnh xem TV, miệng nói, "Con thì biết gì? Hôm nay không xem, làm sao sáng mai tán gẫu cùng đám ông Lí bà Hướng được?! Bà Hướng cũng 90 rồi, cũng không có chuyện gì, ba con còn trẻ, có gì mà sợ!"

Trịnh thăng: "..." 83 tuổi, ba cũng thật trẻ...

...

Thư Trữ mê mẩn bộ phim mới của Dư Vũ, thậm chí nhiệt huyết một cách khó giải thích, có chút xúc động nghĩ ra một nội dung truyện mới, cô nghĩ nghĩ, vỗ cái bàn, đi viết luôn!

Hai bộ phim Dư Vũ đóng cùng chiếu, khiến dậy sóng trên mạng. Trước mắt trên mạng gào to, fan của anh phần lớn đều từ bộ phim tiên hiệp, bọn họ thích Dư Vũ, sau đó tìm ra phim điệp chiến của anh, liền càng yêu thích anh,

Phim điệp chiến thì ít người xem hơn, không giống phim tiên hiệp, nơi nơi đều là người xem.

Đài Z nở nụ cười, đoàn làm phim tiên hiệp nở nụ cười, đạo diễn nở nụ cười, nhà đầu tư cũng nở nụ cười.

Trên mạng, đối với việc Dư Vũ sắm vai nam hai ai nấy cũng đều khen ngợi, đạo diễn gật gật đầu, ừm, diễn viên tuyển chọn rất tốt.

Mùng ba tháng giêng đến mười lăm tháng giêng, đều là thiên hạ của phim tiên hiệp, đến mười sáu tháng giêng thì phim tiên hiệp liền cười không nổi nữa.

Nguyên nhân là đài truyền hình nhận được rất nhiều phản hồi trách móc, lý do cũng đa dạng, cái gì mà trong nhà có người già trong nhà xem phim rất khuya và nghiêm túc mà không chú ý đến sức khoẻ của mình?!

Loại lí do ngu ngốc như vậy, vậy mà còn không chỉ có một người!

Vì không muốn bị ảnh hưởng hơn, đài truyền hình đành tạm ngừng chiếu bộ phim điệp chiến lại.

Trên mạng yên tĩnh một mảnh, việc này cũng chứng minh phần nào rằng phạm vi của bộ phim này cũng không lớn, không có bọt sóng gì cả.

Nhưng mà vừa ngừng phát sóng ngày thứ hai, cao tầng của đài truyền hình nhận được một cuộc điện thoại, là lãnh đạo bên trên.

Cao tầng của đài truyền hình nơm nớp lo sợ, chỉ nghe trong điện thoại nói, "Bộ phim điệp chiến tuyên dương tình thần chiến đấu đã tạm ngừng chiếu rồi sao?"

Cao tầng một mặt ngơ ngác, "Cái gì ạ?"

"Thời đại của chúng ta đã tiến bộ hơn rồi, vậy nên cũng phải tiến bộ trên mặt tinh thần, và tinh thần chiến đấu của các bậc tiền bối đi trước rất đáng để học tập, việc này..."

Cao tầng mở to hai mắt, nghe lãnh đạo tiếp tục giáo dục, liên tục gật đầu.

Lúc cúp điện thoại cao tầng còn có chút ngơ ngác, cho nên lãnh đạo gọi điện thoại đến là do bộ phim chiến tranh kia bị tạm ngừng chiếu sao? Không, tuyệt đối không có khả năng đó! Lãnh đạo nhất định là vì muốn tuyên dương tinh thần màu đỏ của dân tộc! Chẳng lẽ thời đại của phim kháng chiến đã đến rồi sao?

Tạm gác những suy đoán của cao tầng sang một bên, lãnh đạo cúp điện thoại, xoay người lại, bất đắc dĩ nói,

"Ba, đêm nay tiếp tục phát sóng rồi, ba ăn chút cơm đi!

Chương 45: Fan già

Nếu đơn thuần chỉ là dừng chiếu một ngày, cũng không đến mức oanh động. Nhưng nếu chuyển thời gian phát là 10 giờ đêm đến giờ hoàng kim là 8 giờ thì sao? Nếu vậy nhỡ đâu lại được khen ngợi?

Người trong giới giải trí ngơ ngác, đoàn làm phim điệp chiến ngơ ngác, quần chúng ăn dưa ngơ ngác... Duy chỉ có một người cao hứng, đại khái chính là những người xem phim này.

Gần đây những nhóm người già trong tiểu khu đã đổi chủ đề tán gẫu từ cháu chắt sang phim truyền hình.

"Ai, ông Hạ, ông có xem phim điệp chiến đó không?"

"Sao có thể không cơ chứ, tối hôm qua để lại ấn tượng khắc sâu đó, có nhắc về (1) trận Thượng Cao năm đó, thật ra trên TV cùng thực tế có chút khác nhau, lần đó..." Ông Hạ ngồi giữa, một đám cụ ông cụ bà vây quanh, ông một câu tôi một câu, nói được tương đương tinh thần.

"Nhân vật chính ấy tên là gì ấy nhỉ, diễn cũng ổn đó."

"Tôi biết, tên là Dư Vũ, bề ngoài trông cũng hoạt bát nữa!"

...

Phim điệp chiến không được viết đầy đủ tất cả về gián điệp, có rất nhiều chiến dịch nổi danh, mỗi một cảnh gián điệp cùng hoạt động gián điệp, đều là quay xung quanh chiến dịch mà triển khai.

Không khí của rất nhiều gia đình gần đây cũng có chút vi diệu, những người già trước đó thờ ơ với TV, sau khi đi dạo một vòng tiểu khu về liền thay đổi.

Vừa xem thời sự xong, người già trong nhà liền cầm điều khiển TV, chuyển tới kênh S, không nhúc nhích.

Những người trẻ muốn xem phim tiên hiệp liền ngơ ngác, phải làm gì bây giờ? Còn có thể làm sao nữa, tất nhiên là xem chung rồi! Bạn dám bảo đổi kênh sao? Về phần phim tiên hiệp, không phải là ngày mai còn có thể xem lại trên mạng à?

Ngày đầu tiên, Lưu Tiểu Hổ rối rắm giữa kênh S và kênh Z một chút, nhưng quyết định kiên định với nam thần!

Ngày hôm sau, khi phim tiên hiệp vừa kết thúc, định là "Tôi đánh mắt qua kênh S một tí thôi", rồi sau đó liền nhớ ra là đã đổi lịch chiếu.

Ngày thứ ba, mở TV ra, bật đến thẳng kênh của đài S...

Đoàn làm phim điệp chiến ngơ ngác nở nụ cười, nhà đầu tư nở nụ cười, nhà đài S cũng cười thực nhanh! Đài S này đã bao nhiêu năm không đạt tỉ lệ xem như vậy rồi!

Đoàn làm phim tiên hiệp cười không nổi, khi rating của đài S cao lên, thì rating của bộ phim tiên hiệp ở đài Z liền giảm xuống. Dù lượng xem trên mạng đã tăng lên, nhưng tâm tình của đoàn làm phim tiên hiệp cũng không tốt hơn là bao.

Đạo diễn nhìn ba mình đang xem phim điệp chiến mà Dư Vũ đóng, nghiến răng nghiến lợi.

Vốn muốn để bộ phim tiếp theo mời anh diễn, hiện tại không có cửa đâu! Đạo diễn hiện giờ nhìn thấy khuôn mặt anh, liền nhớ tới số liệu cao như vậy đã bị tụt xuống...

Tạm thời không muốn quay phim phải nhìn mặt anh nữa, chán ghét phát hoảng...

...

Người đại diện ngơ ngác nhìn Dư Vũ, lắc đầu, "Cao! Thật sự là cao!"

Không thể tưởng được sức chiến đấu của những vị fan già lại mạnh như thế, bộ phim điệp chiến này của Dư Vũ đang hot lên nhiều.

Người đại diện bắt đầu vùi đầu chọn kịch bản, trong đó có một phần để riêng ra, đó là những kịch bản đang cân nhắc.

"Cậu xem cái này trước đi." Người đại diện đưa cho Dư Vũ kịch bản.

Anh nhận lấy, liếc mắt một cái, mặt lập tức liền đen lên, Hưu Thư?! Đây chính là oán hận chất chứa đã lâu đó.

"Không nhận không nhận!"

"Đại Ngư, không được xúc động, điều cậu thiếu nhất bây giờ là fan, phim tiên hiệp cùng điệp chiến tuy rằng mang đến danh tiếng, nhưng để đi xa thì vậy thôi là chưa đủ. Một năm này nếu cậu quay nhiều phim và được đầu tư nhiều hơn, có thể sẽ lấy được giải thưởng, về sau con đường tài năng của cậu sẽ thuận lợi hơn."

"Nhìn Hưu Thư viết "Năm tháng Thành Bắc" thật to, chắc chắn sẽ hot, nếu như cậu để lỡ mất vai này, thì sẽ không có danh tiếng đâu? Hơn nữa bộ phim này do đạo diễn Vương đảm nhận, có thể nói là tương đối bảo đảm."

Sắc mặt Dư Vũ có chút khó coi, rối rắm thật lâu, nhận lấy, vì người khác mà từ chối thì không đáng, sẽ ảnh hưởng tới việc cưới Thư Thư.

"Sau khi quay xong "Năm tháng Thành Bắc" của Hưu Thư, Đại Ngư cậu xem mấy bộ này thử coi sao, chọn trước một bộ đi, nếu sau này có kịch bản tốt hơn, lại cân nhắc tiếp."

Dư Vũ nhìn nhìn, ánh mắt chăm chú vào một quyển kịch bản dày trên bàn, người đại diện che mặt, liền biết anh sẽ chọn cái này mà.

Một bộ phim chống tham nhũng, rất nhiều nhân vật chính, vai anh muốn đóng là một nhân vật chính nghĩa, đề tài hơi lạnh lùng, nhưng mà nếu như giống như phim điệp chiến, đột nhiên liền phát hot thì sao?

Dư Vũ ngồi phịch ở ghế sofa bên cạnh Thư Trữ, mở kịch bản, trước tiên đang cố nhớ thoại, đối với một diễn viên, lời thoại là một kỹ năng cơ bản.

"Haizz..."

Thư Trữ không để ý anh.

"Haiz..."

"Anh làm sao vậy?"

Dư Vũ u oán nhìn cô, "Sắp phải quay phim rồi, thật khó chịu."

"Anh không thích quay phim sao?"

"Nhưng mà anh nhớ em, anh đi rồi, em không khó chịu sao? Sẽ không cô đơn?"

Thư Trữ liếc mắt một cái, "Anh cũng không phải là không trở lại." Thật ra anh đi rồi cũng tốt, cô có thể nhanh chóng thư giãn và ổn định, nhanh chóng viết truyện.

"Em không thương anh..."

"Em không thương anh lúc nào?"

Dư Vũ nhào tới, ánh mắt sắng rực, "Vậy em yêu anh sao?"

Thư Trữ mặt ửng đỏ, Dư Vũ đưa mặt qua... (tắt đèn)

...Dư Vũ cầm kịch bản, càng xem càng bực bội hơn, đem kịch bản ném lên bàn, rồi sau đó ôm đầu hô to.

Thư Trữ bị kinh ngạc nhảy dựng lên, "Anh phát điên cái gì đó?"

Dư Vũ cầm lấy kịch bản, "Em xem Hưu Thư này đi, viết cái sách rách gì đó? Còn có một người đàn ông, ấm áp? Ngốc sao. Loại này phụ nữ gặp thì có mà chạy mất dép, còn trả lại lời chúc phúc luôn, xùy!"

Thư Trữ mặt đen có chút biến tím, khi Dư Vũ lấy kịch bản này, cô đã nghĩ, anh không hợp nhân vật này. Vì cô sáng tạo ra nhân vật nên cô biết, Dư Vũ thật ra hợp với nam ba hơn, nhưng anh lại nhận nam hai, chắc anh đang muốn thử thách bản thân mình.

"Còn không bằng nam ba đâu? Ít nhất có gì nói đó, còn nam hai này, nói câu nào cũng là màu hồng, xuỳ xuỳ xuỳ, không muốn diễn!"

"Chạm vào!" Thư Trữ đem cái gì đó trên ném vào bàn, đứng lên.

"Em làm gì đó?"

"Không có chuyện gì, em đi toilet."

Đến giờ cơm chiều, liên hoàn call đoạt mạng của người đại diện gọi tới, Dư Vũ buông đồ trên tay.

"Sao? Sao?"

"Đại Ngư! Đoàn làm phim điều chỉnh lại rồi, cậu diễn vai nam ba!"

Dư Vũ trừng to mắt, nói không rõ là cao hứng hay mất hứng, không cần diễn vai mà bản thân không thích, cùng với một vai mà có thể người xem sẽ thích, Dư Vũ rối rắm.

Giọng nói của người đại diện rất là bi thương, "Danh tiếng đang dần bay đi rồi..."

"Không có chuyện gì, đóng nam ba vậy, nam hai diễn chán lắm."

Cúp điện thoại, Dư Vũ tiếp tục làm trứng gà, không có cảm xúc gì đặc biệt.

Thư Trữ tựa vào trên cửa, ôm cánh tay.

Cô cảm thấy, nếu Đại Ngư diễn nam ba, chắc sẽ hot hơn nam hai một chút.

Dư Vũ nếu muốn xuất đầu, cũng không thích hợp đi theo hình tượng ấm áp mãi.

...

Dư Vũ lưu luyến không thôi tạm biệt Thư Trữ, lao tới đoàn làm phim "Năm tháng Thành Bắc".

Thư Trữ mở Weibo Độc Kê Thang lên, thấy bạn trên mạng nói nhớ Độc Đại, bảo gần đây tần suất cô đăng bài ở nick Độc Kê Thang quá thấp.

Cô sửng sốt, hình như là vậy thật, gần đây cô và Dư Vũ cùng nhau nấu cơm, xem phim, tán gẫu.

Giống như có một người, làm cuộc sống của bạn đột nhiên có trọng tâm, ngay cả châm chọc cũng quên luôn.

Độc Kê Thang: Lão Độc hiện tại còn đang bận yêu đương, đám cẩu độc thân mấy người, đừng gọi tôi nữa, Lão Độc đã bước ra khỏi hàng ngũ FA rồi, ha ha ha!

Tôi yêu độc đại:... Hôm nay không muốn thổ lộ với Độc Đại nữa / mỉm cười

Nhìn lại năm tháng tươi đẹp trước đây: Độc Đại, năm đó cô không nói như vậy mà!

Lâu ngoại lâu: Độc Đại năm đó nói chúng ta là độc thân kiểu quý tộc, thế mà mới một năm, Độc Đại liền thay đổi / mỉm cười
Sông lớn: Mẹ, tiêu diệt Độc Đại!

Tiểu hoa hồng: Độc Đại! Cô đã nói là không bỏ rơi chúng tôi mà!!!

Editor: melbournje

Thư Trữ nở nụ cười, rốt cuộc cũng đã đến lượt mình phát cẩu lương cho người khác, thật thích.

Độc Kê Thang: Không rời bỏ mọi người đâu, chỉ là mang theo người nhà vào thôi... Ha ha ha ha ha ha, mẹ nó, có cảm giác thật sự ưu việt!

Bạn trên mạng nháo rầm rầm, đều trào phúng cô, nhưng thật ra cũng không ai vì vậy mà thật sự anti Độc Đại, dù sao đã vài năm rồi, cũng đã chứng kiến rất nhiều chuyện xưa cùng Độc Đại.

Gặp thứ ngu ngốc, sẽ cùng nhau châm chọc, có chuyện không hài lòng, liền tìm cô nói nói. Độc Kê Thang không chỉ là Độc Kê Thang, là một ngôi sao Weibo, cô và mọi người đã cùng nhau xây dựng một "Độc Kê Thang" lớn mạnh...

Rời khỏi Weibo Độc Kê Thang, Thư Trữ nghiêm túc gõ gõ, viết chuyện quân nhân cũng khá lo lắng, nhưng khi viết về một đề tài mà bản thân mình thích, cũng rất vui vẻ.

...

Bên này Dư Vũ vào đoàn làm phim, đạo diễn Vương vỗ vai của anh, bật ngón tay cái. Có thể làm đạo diễn Trần nghe được tên Dư Vũ liền đen mặt, anh tương đối có năng lực.

Đạo diễn Trần đen mặt, một bên lại ám chỉ anh quay một bộ phim, có thể khiến Vương An cười cả một năm.

Hợp tác cùng Dư Vũ, đúng là có chút chờ mong.

Dư Vũ cũng không làm cho ông thất vọng, lời thoại đã thuộc, kỹ thuật diễn rất tốt, rất hiếu học. Người khác quay phim, anh liền quan sát, học những diễn viên gạo cội từng chi tiết nhỏ, từ đó thay đổi hơn.

Diễn một nhân vật như ý, nam ba Tưởng Diệc Phương, nói chuyện độc miệng, trong phim cũng diễn với nữ ba.

Không biết tình thú, điển hình của nhân vật "FA". Nhưng Dư Vũ bên ngoài hoà nhã, diễn lại xuất sắc, đạo diễn Vương gật gật đầu, quay rất có hiệu quả, không kém nam chính là bao.

Dư Vũ vừa phô trương lại chói mắt, không cần luôn cười cười giống trong phim tiên hiệp, cũng không cần nghiêm túc, ánh mắt thâm trầm như trong phim điệp chiến.

Vừa vào diễn, liền thả lỏng mình, trong lòng thoải mái.

Hôm nay sau khi quay xong, có một đám phóng viên đến đây, vây quanh nam nữ chính hỏi tới hỏi lui.

Dư Vũ cũng không thèm để ý, ngồi xổm dưới đất ăn cơm của mình, rồi sau đó có phóng viên chú ý tới anh.

Có một số người đến đây và đặt câu hỏi.

"Dư Vũ, xin hỏi từ lúc cậu đóng vai quần chúng bây giờ, có cảm giác thế nào?"

"Ừm, rất thoải mái." Thế nào mà còn chưa đi? Ông đây đang đói bụng, bao giờ mới được ăn đây!

"Dư Vũ, khoảng thời gian trước phim điệp chiến đổi lịch chiếu khiến huyên náo ồn ào hơn, xin hỏi cậu có biết tại sao không?"

"Đây không phải là do đài truyền hình chiếu sao? Hỏi tôi làm gì?" Mẹ, còn chưa đi sao?! Cơm nguội đó!

"Dư Vũ, có người đồn thổi rằng cậu được Độc Kê Thang bao nuôi, có đúng như vậy không?"

"Tại sao yêu nhau lại bị nói thành bao nuôi rồi?" Đây là phóng viên kiểu gì vậy chứ?

Vừa rồi phóng viên nêu câu hỏi cho anh đứng ở phía trước, thoạt nhìn có vẻ không vừa lòng lắm với câu trả lời của anh, một mặt chanh chua khó coi, lại hỏi,

"Theo như lời đồn thổi thì Độc Kê Thang rất xấu, vậy cho nên chưa bao giờ lộ diện có đúng không?"

Mắt Dư Vũ đột nhiên híp lại, yên lặng nhìn anh ta

Tác giả có chuyện muốn nói:

—— hôm nay không nói gì, liền viết đoạn kịch nhỏ vậy ——

Thư Trữ viết một truyện mới, không nghĩ lại hot, sau khi truyện kết thúc, vẫn chưa bán bản quyền kịch bản, vài đạo diễn đã tìm tới Dư Vũ.

Dư Vũ tỏ vẻ: Một mặt ngơ ngác.

Nhóm đạo diễn: Hừ, vợ của cậu, khẳng định lại để lại cho cậu rồi!

Dư Vũ mở to hai mắt, thật sự sao?

Anh lập tức về nhà tìm Thư Trữ, "Thư Thư! Bộ truyện em mới viết sẽ để cho anh sao?!"

Thư Trữ ngẩng đầu, nhìn về phía anh, một mặt nghiêm túc, "Sao anh lại biết?"

"Ha ha ha, quả nhiên chính là vây! Anh chỉ biết em siêu yêu anh, yêu anh nên vì anh mà viết truyện!

"Có một bài hát cho anh đây."

"Đã chọn xong chủ đề của ca khúc chưa?"

"Anh nghĩ nhiều rồi." Không có kết quả.

CHÚ THÍCH:

(1) Trận Thượng Cao: còn được gọi Chiến dịch Kinkō, là một trong 22 trận đánh lớn giữa Quân đội Cách mạng Quốc gia Trung Quốc và Lục quân Đế quốc Nhật Bản trng Chiến trang Trung Nhật lần hai. (Nguồn: Wikipedia)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau