LẦU DƯỚI 249, LẦU TRÊN 251

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lầu dưới 249, lầu trên 251 - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Phì Mễ

Từ giờ đổi sang xưng anh-em vậy ha.

Dư Vũ cảm thấy, anh có thể viết hẳn một quyển sách để biểu đạt sự phẫn uất của mình lúc này, không được, phải là hai quyển, tên là #cảm giác khi có bạn gái là lão đại# và #bạn gái là đại lão lại gạt tâm tình của tôi#

Anh nhìn về phía Thư Trữ, cô chẳng hề để ý mà lướt Weibo, Dư Vũ giận dữ.

"Em không có gì để nói sao?"

Thư Trữ cũng không ngẩng đầu lên, "Nói cái gì?"

"Em gạt anh!"

"Em lừa anh bao giờ?"

"Anh nói thiên hạ này có một người độc miệng là đủ rồi, thế nào còn có hai người..."

"Nhưng cho tới bây giờ em đã bao giờ nói mình không phải Độc Kê Thang đâu?"

Nhưng mà vấn đề là em chưa bao giờ nói qua mình là Độc Kê Thang có được không? Dư Vũ thầm nghĩ, đau lòng mà tự ôm lấy chính mình.

Thư Trữ ngẩng đầu, thấy cảm xúc của anh không tốt, nhẹ nhàng đá anh một chút, "Nấu cơm đi."

"..." Huhu, càng khó chịu~

Ăn cơm xong.

"Chúng ta làm thủ tục xuất viện đi, hiện tại em không có vấn đề gì nữa rồi."

Dư Vũ nghĩ nghĩ, gật đầu, lại đột nhiên lắc đầu, "Anh muốn đi quay phim, em ở nhà một mình sao?"

"Không có chuyện gì, em có việc của em nữa." Đã nghỉ rất lâu rồi, cũng nên bổ sung lại.

"Ừm." Dư Vũ ngoan ngoãn gật đầu.

Phong ba của hai nhà Trâu, Bạch coi như đã qua, Bạch Chúy và Trâu Kiến Quốc đã bị phế, không sợ bọn họ cá chết lưới rách với Dư Liên Thắng đến cùng nữa, huống hồ nhà họ Diệp lại như hổ đang rình mồi.

Không thể nói là hai nhà Trâu, Bạch bị thương nặng, nhưng mà lại là vị trí quan trọng, có ảnh hưởng không nhỏ đối với gia tộc, người duy nhất đắc lợi chắc chỉ có nhà họ Diệp, bọn họ cũng không cần phải đến làm khó xử hai người này nữa.

Dư Vũ mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Trước khi Thư Trữ xuất viện, vải băng bó của cô sẽ được thay lại, về sau chỉ cần đi thay theo định kỳ là được.

Thư Trữ cầm lấy tay Dư Vũ, bác sĩ mở băng ra, tuy rằng biết rõ sẽ để lại sẹo, nhưng chung quy vẫn có chờ mong rất lớn, trong lòng cô cũng có điều chờ đợi, hi vọng bản thân sẽ không có sẹo.

Dư Vũ cũng không phải khẩn trương hay gì, Thư Trữ không có chuyện gì là tốt rồi, nếu có thêm một vết sẹo thì anh sẽ chỉ đau lòng cho cô, chứ sẽ không ghét bỏ.

Bác sĩ thở ra một hơi, cười nói, "Không có chuyện gì, nhìn miệng vết thương rất tốt, không biết có để lại sẹo hay không, phải xem thêm nữa. Về sau cẩn thận chút, bôi thuốc đúng giờ, nếu chăm bôi thì sẹo sẽ mờ, thêm lâu một chút có lẽ sẽ không có dấu vết gì luôn."

Thư Trữ cũng nở một nụ cười, tình huống tốt hơn so với dự tính nhiều, cô lại nhìn sự quan tâm của người đàn ông bên cạnh.

Xem đi, mọi chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng tốt nhất.

Hai người đi rồi, bác sĩ cười cười, nhắn tin cho một đống y tá đang chờ mong,

Bác sĩ Lý: Miệng vết thương lành rất tốt, có thể sẽ không để lại sẹo.

Y tá Giáp: A a a! Thật tốt quá

Y tá Ất: Vậy mà chúng ta đã ở cùng Độc Đại lâu đến vậy!!!

Y tá Bính: Nhìn vẻ bề ngoài cùng tính cách không hề liên quan tới nhau luôn

Y tá Đinh: Làm gì có! Lần trước nhìn Độc Đại đánh cô gái tới uy hiếp mình kia khiến tôi rất thích!

...

Y tá N: Nói, mọi người có ai xin chữ ký của cổ chưa?

Nói xong là một mảnh yên tĩnh, bên ngoài màn hình mỗi người đều đang thầm chửi một câu, vậy mà lại quên xin chữ ký rồi! Được Độc Đại ký tên, còn chưa bao giờ thấy qua đâu!

Y tá Giáp: Mẹ nó, đã quên...

Y tá Ất: Đau lòng quá...

Y tá Bính: Vậy lúc bọn họ đến đổi băng thì xin không?

Y tá Đinh: Huhuhu, muốn

Y tá N: Vạn phần muốn, thật khó chịu...

...

Y tá trưởng: Náo loạn cái gì thế? Chuyện này đã làm xong chưa? *Hình đo huyết áp bên giường bệnh nhân*?

...

Mọi người lại yên tĩnh, nhóm y tá im lặmg, một lát sau, y tá trưởng lại gửi một tin nhắn, tưởng là sai việc gì, nhưng dòng tin nhắn đó viết,

Y tá trưởng: Đúng rồi, tôi cũng muốn xin chữ ký.

Y tá Giáp (Ất, Bính, Đinh) yên lặng mà nói ở trong lòng: ĐM! Chữ ký của Độc Đại đúng là độc nhất vô nhị!

Sau khi hai người rời khỏi đây, Dư Vũ là người lái xe, hiện tại mỗi khi lái xe tim Thư Trữ sẽ đập nhanh hơn bình thường, Dư Vũ cũng không muốn cô lái.

Đến cửa tiểu khu, có một người đàn ông cùng một con chó đang đứng ở đó.

Thấy bọn họ đi tới, Dư Bắc còn chưa có đi lại, Hoàng Mao liền thoát khỏi anh, vọt qua.

Có một cục to đùng bay tới, Dư Vũ theo phản xạ có điều kiện kéo Thư Trữ ra sau lưng, rồi sau đó liền bế chú chó lên.

Dư Vũ nháy mắt mấy cái, đờ đẫn nhìn chú chó trước mặt.

Hoàng Mao cũng trợn tròn mắt, đờ đẫn nhìn người trước mặt.

Rồi sau đó đồng thời,

"ĐM!"

"Ẳng ẳng!"

Hai bên tránh thoát khỏi đối phương, Hoàng Mao vây quanh Thư Trữ, phe phẩy đuôi, Thư Trữ ngồi xổm xuống, muốn ôm nó.

Dư Vũ chạy nhanh lại mà giữ chặt cô  "Em còn chưa khỏe hẳn đâu, nó lại nặng như vậy, đừng ôm nó."

Thư Trữ nghe lời anh mà sờ sờ Hoàng Mao, Hoàng Mao giống như một con mèo mà cạ cạ cô.

Thư Trữ cứng đờ.

Cô nhìn về phía Dư Bắc, hỏi anh, "Anh chăm nó thế nào vậy? Sao gầy đi nhiều quá?"

Dư Bắc dậm chân, "Oan cho tôi quá, là chó của cô tự cáu kỉnh, cơm không chịu ăn, cái gì cũng không ăn, nếu không có Phì Mễ, không chừng nó đói thành cái dạng gì rồi."

"Phì Mễ?"

Tay Dư Bắc giật giật, trong lòng anh có cái gì đó lộ ra, "Nó này."
Một con mèo nhỏ màu trắng?

Hoàng Mao nhìn về phía nó, rõ ràng là rối rắm một chút, nhưng vẫn ngồi xổm cạnh Thư Trữ.

Con mèo nhỏ kêu một tiếng, liền muốn phi xuống dưới, Dư Bắc ôm lấy nó, "Phì Phì à, mày nhỏ như vậy đừng có mà nhảy nhót nữa."

"Nhỏ như vậy gọi là Phì Mễ sao?"

Dư Bắc nói, "Dương Dương lấy được, còn nói con mèo này lớn lên chắc chắn sẽ mập nên đặt tên nó là Phì Mễ."

Dư Vũ: "..."

Khoa trương như vậy sao, tuy Phì Mễ là mèo con, nhưng cũng không có nhỏ đến cái nỗi đó, so với một nắm tay của người đàn ông trưởng thành thì không khác nhau lắm, lông như tuyết trắng, ánh mắt thật to, ôm lấy người sờ vuốt nó.

"Mèo của ai vậy?" Thư Trữ đưa tay, con mèo nhu thuận bị cô ôm lấy.

Thư Trữ nhẹ nhàng xoa xoa nó, mèo con lấy lòng mà liếm liếm mu bàn tay cô.

"Meo~"

"Dương Dương nói tặng cho Thư Trữ." Dư Bắc nói.

Mắt Thư Trữ sáng lên, Dư Vũ chạy nhanh lại nói, "Không cần không cần, ôm về đi." Không hiểu sao, Dư Vũ cảm thấy không thể mang con mèo này về nhà.

"Dương Dương tặng mà, vốn nó cũng muốn đến, vốn là bá 2 cũng muốn đến, nhưng bị bác ngăn, nói cho vợ chồng son hai người một chút không gian, chớ quấy rầy hai người."

Dư Vũ gật đầu, thức thời.

Thấy con mèo này miễn cưỡng dễ thương hơn Hoàng Mao, anh đưa tay, muốn ôm ôm.

Con mèo nhỏ "meo" một tiếng, cong người cào Dư Vũ một cái, nhưng móng vuốt còn nhỏ, không có uy lực gì cả.

ĐM, đáng yêu đây sao? Đáng yêu cái rắm!

"Ha ha ha, xem ra Phì Mễ sinh ra không phải để ôm rồi." Dư Bắc nói xong, Dư Vũ nhìn về phía con mèo nhu thuận rúc vào ngực Thư Trữ.

Nhìn mặt? Xì, mặt ông đây cũng đẹp mà?

"Đực hay cái vậy?"

"Đực."

Đm, con mèo háo sắc! Còn bé tí, đã thể hiện thuộc tính biến thái của mình rồi.

Dư Bắc đi theo bọn họ vào, không ở lại bao lâu, cũng đã nói một chút về việc chăm sóc Phì Mễ, liền đi về.

Dư Vũ nghe xong kia một chuỗi dài những thứ Phì Mễ không thể ăn, chỉ cứng ngắc cầm cái muôi, ánh mắt u oán nhìn ba người ở sofa.

Thư Trữ đang đọc sách, Phì Mễ nằm ở trong lòng cô, Hoàng Mao nằm sấp ở bên cạnh.

Xem một lúc, Dư Vũ không hiểu sao lại thấy... Hạnh phúc?

...

Ngày hôm sau, Dư Vũ thu dọn hành lý, rồi đi tới đoàn làm phim, Thư Trữ ngủ đủ, nhìn Hoàng Mao uy hoàng cùng Phì Mễ một chút, một mèo một chó ở chung rất hài hòa.

Phì Mễ không ngủ ở ổ của mình, mà lại chạy đến nằm trong lòng Hoàng Mao, Hoàng Mao cũng tùy ý cho nó nằm sấp ở trong lòng mình.

Hai con này đều là đực, thì là gì nhỉ, bạn tốt sao?

Cô chụp một tấm ảnh, đăng lên Weibo Độc Kê Thang.

Độc Kê Thang: Bạn bè tốt

Một bông hoa hồng: Một con chó?

Sông lớn đông đi: Không đúng, là một chó một mèo.

Lưu sa: Độc Đại đang chia sẻ về cuộc sống giữa mình và Dư Vũ sao?

Tôi yêu Độc Đại: ĐM, lầu trên có đạo lý.

Thành trần tầng: +1 cho lầu trên
Ngày mai: +2

...

"Ách..." Thật sự thì tôi chỉ khoe thú cưng nhà mình thôi mà...

Thức ăn cho mèo mà Dư Bắc mang theo chỉ có một ít, hai ngày nay đã ăn xong rồi, Thư Trữ thấy Hoàng Mao có chút chiếu cố Phì Mễ, liền tự mình đi ra cửa hàng mua thức ăn cho mèo.

Edit: melbournje

...

Xách đồ về, Thư Trữ chậc chậc hai tiếng, hiện tại đồ mà thú cưng ăn còn đắt hơn cả người ăn nữa, nhưng nếu tiếc tiền không chi cho chúng nó thì cũng không được, nên lại chọn đồ đắt tiền để mua.

Cô lại đến cửa hàng rồi mua đồ chơi, nhưng mà không nghĩ tới lại gặp người quen, người quen này lại còn đang cãi nhau với người khác.

Sau khi Trâu Chính Dương vào tù, không ai cho Liễu Nhứ Ngôn tiền, chỉ có một căn phòng để ở, căn phòng kia không biết sao lại chưa bị tịch thu, dù sao sau khi Trâu Kiến Quốc rơi đài, tài sản bị tịch thu hết, nhưng nhà mà cô ở còn chưa bị thu đi, làm cô lo lắng đề phòng mấy ngày.

Kết quả hôm kia đột nhiên có một người đến đây, nói căn phòng này là của cô ta, còn lấy ra giấy chứng nhận, Liễu Nhứ Ngôn không chịu đi, người phụ nữ kia mang theo không ít người đến, trực tiếp ném Liễu Nhứ Ngôn ra ngoài.

Liễu Nhứ Ngôn thật vất vả mới tìm được chỗ ở, nhưng căn bản đã tiêu hết sạch tiền rồi.

Hôm nay đi ra ngoài giải sầu, liền gặp người phụ nữ này, cô đương nhiên phải đi lên tranh thủ một phen, nói đó là nhà mà Trâu Chính Dương cho mình.

Hai người nói túi bụi, cũng không ai dám lên đi khuyên, nghe một hồi lâu mới hiểu được chuyện gì.

Người phụ nữ kia cứ mở mồm lại "Trâu tiện nhân", không chịu nghe giải thích.

Thư Trữ câu môi cười, tiến lên.

"À, đây không là Liễu Nhứ Ngôn sao~"

Liễu Nhứ Ngôn vừa thấy cô, nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt hơi có chút né tránh, thứ cô ta sợ nhất chính là để Thư Trữ thấy bản thân mình đang không tốt.

Con gái tuyệt đối không thể chật vật trước mặt người mà mình ghét được.

Liễu Nhứ Ngôn ngẩng đầu lên, "À, Thư Trữ sao, bị hủy dung rồi thì không nên đi ra ngoài đâu, kẻo dọa người ta đó."

Thư Trữ cười, lắc đầu, "Tôi bị hủy dung? Điều đáng sợ nhất chính là khi người khác bị hủy dung nhưng vẫn đẹp hơn cô, có đúng không?" Câu cuối cùng là cô đang hỏi em gái kia.

Em gái kia cũng ngẩng đầu, "Đương nhiên, vẫn đẹp hơn cô ta!"

Liễu Nhứ Ngôn dậm chân một cái, Thư Trữ còn nói, "Đừng làm nũng, không có người đàn ông nào nhìn cô đâu."

"Thư Trữ!"

"Tiểu Liễu, những gì lần trước chị Thư đây khuyên cô ở buổi họp lớp cô có nhớ không? Một người phụ nữ mà không muốn làm, chỉ dựa dẫm vào đàn ông, chỉ có làm tiểu tam, đúng là không có tiền đồ."

"Hơn nữa cô xem cô hiện tại, phấn son đầy mặt, vốn là bộ mặt của quả phụ, lại biến thành thiếu nữ phong trần."

Lời nói của Thư Trữ thấm thía, mắt Liễu Nhứ Ngôn đỏ cả lên.

Em gái kia bật cười một tiếng, gật đầu phụ họa lời của cô, "Đúng vậy, cô nhìn cô hiện tại xem, không phải là giống gái đứng đường lắm à?"

Liễu Nhứ Ngôn đỏ mắt chạy đi, em gái kia xách Hermes cười nói, "Em tên Diệp Thất, kết bạn đi chị."

( Bản cv để là diệp thất muội, vì không biết là ẻm tên Diệp Thất hay cả Muội đằng sau nên mình để là Diệp Thất ha)

Thư Trữ cười, Diệp Thất nói chuyện hơi từ tính, nghe qua rất thoải mái, "Thư Trữ."

Nếu tình cảm của hai người phụ nữ phát triển tốt hơn thì nên làm cái gì? Đương nhiên là dạo phố rồi!

Hai người vừa đi dạo vừa nói giỡn và cười, Thư Trữ rốt cuộc đã biết chuyện cũ của Diệp Thất.

Có người giới thiệu cô ấy cùng Trâu Chính Dương, sau khi gặp, thấy Trâu Chính Dương nói chuyện hay, nhìn cũng không tồi, lúc sinh nhật cô bé, Trâu Chính Dương cũng tụ tập và tỏ tình với cô, rồi sau đó liền muốn đem căn nhà kia tặng cho cô.

Tuy rằng đưa cho cô, nhưng lại dựa theo quy định, điều này cũng là muốn sung công.

Nhưng cô lại phát hiện chuyện của Trâu Chính Dương và Liễu Nhứ Ngôn, hai người liền cãi nhau, nhà kia cô muốn trả lại cho của anh ta, nhưng anh ta sống chết không đi làm thủ tục.

Diệp Thất ném vô mặt anh ta một tờ chi phiếu, liền bỏ đi.

Vốn là cô đã quên chuyện căn nhà, sau khi đi nước ngoài giải sầu một thời gian, ai biết lúc về Trâu Chính Dương đã vô tù.

Rồi sau đó nhớ tới căn phòng này, cô phát hiện có người ở bên trong, mới biết được Trâu Chính Dương tiêu hết tiền của cô, lại không dám đòi cha tiền mua phòng cho Liễu Nhứ Ngôn. Phải biết rằng, nếu Trâu Chính Dương xin ba tiền tiêu cho cô cũng được, nhưng Liễu Nhứ Ngôn là ai? Ba anh ta làm sao có thể nguyện ý để con trai tiêu tiền cho một người phụ nữ như này chứ?

Thế nên mới có chuyện sau này.

Thư Trữ nghe xong, chỉ thở dài một hơi, Trâu Chính Dương người này cũng là không ra gì.

Hai người thêm phương thức liên lạc, rồi mới về nhà, Thư Trữ nằm ở trên giường, đang gọi điện thoại cùng Dư Vũ, gần đây, mỗi ngày cô đều gọi với anh ít nhất một cuộc.

"Nam chính kia thật là cừ, cái gì mà đang hot chứ, kĩ thuật diễn của anh ta á, em là không biết đâu, mỗi lần đạo diễn xem mặt đều đen đi một ít, đáng tiếc là không dám nói với anh ta, bằng không của fan của anh ta sẽ mắng thảm đoàn làm phim mất."

"Trái với anh ta, kỹ thuật diễn của anh được đạo diễn khen mấy lần. Chậc chậc, em là không biết sự phô trương của anh ta đâu, thực sự không hiểu nổi tới quay phim, hay là đến hưởng thụ. Nhìn còn chẳng đẹp bằng anh, nếu so sánh ảnh chụp chung, thì cách anh rất xa, lúc diễn chung, anh ta luôn không vừa lòng, cũng không phải là hâm mộ vì anh đẹp trai hơn sao."

"Còn có nữ 2 nữa, là người của nhà đầu tư đưa vào, kỹ thuật diễn không tốt hơn nam chính là bao, haiz, như vậy lúc chiếu phim thì làm sao bây giờ!"

"Ầy, còn cả cô Hướng nữa, tuổi cũng lớn rồi, mỗi lần diễn đều liều mạng ghê gớm, thật sự bội phục cô ấy. Nhưng chỉ là hơi đáng tiếc, lúc trẻ cô ấy cũng xuất thân chính quy, mà cô ấy đóng một bộ phim, cộng tổng cát xê lại còn không cao bằng người chỉ đóng một tập!"

Ngữ khí của Dư Vũ có vài phần bất bình, Thư Trữ nghĩ nghĩ, nói, "Đại Ngư, anh có thể nghĩ như vậy là rất tốt, anh làm diễn viên, hay cho dù làm siêu sao, phải có thực lực mới làm nên tất cả, kỹ thuật diễn có thể mài dũa, không quan trọng cái gì mà chính quy hay không, anh có thực lực, hơn nữa bằng mặt của anh, tương lai chắc hẳn có thể tiến xa hơn nữa."

Không có gì mà luyện tập lại không tốt lên cả, có lẽ có người có thiên phú vẫn sẽ hơn, nhưng nếu so với người biết nỗ lực thì cũng không thua là bao.

Trước kia khi cô mới viết truyện, cách hành văn thì miễn cưỡng tính là có thể đọc, lần đầu tiên viết, mỗi chương đều phải sửa đi sửa lại, thường xuyên viết xong một chương lại thấy không vừa ý, rồi lại viết lại.

Nhưng nếu không làm thế thì làm sao tới được thành quả như bây giờ?

Nhưng mà cái Dư Vũ chú ý hình như không giống ý cô nói, "Ha ha ha, Phá Thư, em thừa nhận anh đẹp trai? Anh đã nói rồi, em làm sao có thể không thích anh từ sớm chứ!"

Thư Trữ: "..."

...

Cứ như vậy qua hơn hai mươi ngày, Đại Ngư quay phim đã trở về, anh lặng lẽ về mà không nói ai, nghĩ muốn cho Thư Trữ sự kinh ngạc.

Mới đi lên lầu liền thấy có ánh đèn, biết bên trong có người, anh kích động ôm hoa hồng chuẩn bị gõ cửa, liền mơ hồ nghe thấy bên trong có tiếng nói.

Hả? Phá Thư đang ở cùng ai bên trong vậy?

Lỗ tai anh dán lên cửa, chỉ mơ hồ nghe thấy bên trong có người vừa nói vừa cười, và Thư Trữ cười rất vui vẻ.

Đàn ông sao?

Dư Vũ giận dữ, dùng sức gõ cửa, ông đây muốn nhìn xem là thằng nào? Phải giết chết nó!

Chương 37: Điểm sáng duy nhất

"Ai vậy?"

Thư Trữ lắc đầu, đi qua, nhìn qua mắt mèo, Đại Ngư? Về rồi sao?

Cô mở cửa, "Nhẹ nhàng chút không được sao?"

Dư Vũ phẫn nộ nhìn vào trong, hả? Phụ nữ?

Sắc mặt anh nháy mắt từ đen chuyển thành hồng, ôm lấy hoa hồng để trên đất, "Thư Thư, hahaha."

...

Dư Vũ ngồi đối diện, Diệp Thất đánh giá người trước mặt một chút, vỗ vỗ Thư Trữ nói, "Không tồi, chọn đàn ông được đó."

Anh ngồi mà lưng thẳng đứng, trong lòng càn rỡ nở nụ cười, ha ha ha, đương nhiên rồi.

Diệp Thất tiếp tục nói, "Em hiện tại đã biết, đàn ông có thể ngốc, nhưng tuyệt đối không thể gian."

Dư Vũ: "???" Sao lại có cảm giác không quá tốt nhỉ.

"Người đàn ông này tuy rằng có chút ngốc nghếch, nhưng đối xử với chị rất tốt, nên quý trọng."

Dư Vũ: "..." Đao của tôi đâu?!

Diệp Thất này, tuy rằng là nữ, nhưng Dư Vũ cũng không vừa lòng lắm. Không đúng, đối với những người xuất hiện xung quanh Thư Trữ, anh đây đều không vừa lòng!

Diệp Thất đi rồi, Dư Vũ sờ Hoàng Mao một chút, nó không vừa lòng xoay đầu. Giận dữ, anh lấy tay gõ nhẹ ở trên đầu nó một chút, biểu đạt sự phẫn nộ của mình.

Rồi sau đó xoa chú mèo hỏi Thư Trữ, "Làm sao em lại quen cô ta thế?"

Thư Trữ nói cho anh, chỉ nghe anh chậc chậc, "Người phụ nữ này á, thật là đáng sợ."

"Lâu như vậy anh mới về, không nhớ anh sao?" Dư Vũ đi qua, ý đồ tựa vào vai cô, Phì Mễ nhảy lên.

"Meo~"

Dư Vũ trừng mắt, nó còn có thể phá hỏng bầu không khí hơn cả Hoàng Mao nữa.

Mày như vậy, chúc mày vĩnh viễn không tìm được em mèo nào!

Sáng sớm hôm sau, Dư Vũ xuống lầu, dừng ở lầu 4 nghĩ một chút, chắc cô sẽ dậy muộn, hôm nay lại là Đông Chí, hay là đi mua ít thịt, về nhà làm sủi cảo.

Thời tiết đã rất lạnh, Dư Vũ dậm chân một cái, ra ngoài sớm, buổi sáng nên đồ tươi sẽ nhiều hơn, trước kia anh hay mua ở siêu thị, sau này nghe bác gái lầu hai phổ cập cho về đồ ở chợ, anh mới biết sự khác nhau.

"Trai đẹp, lại đây mua thức ăn đi? Mua rau xà lách không?" Vào cửa hàng đầu tiên đã có một bác gái nhiệt tình tiếp đón anh.

Dư Vũ gật đầu, Thư Trữ rất thích rau xanh, tuy không phải chỉ có mình nhà này bán rau, nhưng tất cả mọi người đều chọn mua ở đây, vì nó tốt.

"Để cho cháu một ít đi ạ, lát nữa cháu quay lại lấy."

"Được rồi~"

Dư Vũ đi vào trong, mấy người bán đồ ăn đang nhiệt tình thảo luận.

"Thằng bé này thật là tốt."

"Đúng vậy."

"Sao nhìn giống như diễn viên ấy."

"Thôi đi, diễn viên có thể tự mình đi mua thức ăn mà nấu cơm sao?"

"Ai gả được cho thằng bé này thì thật đúng là hạnh phúc."

...

Những sự bàn tán này đương nhiên là anh không biết, rất nhanh đã đến chỗ bán thịt lợn.

"Ông chủ, cho ba cân thịt, nạc một xíu."

Ông chủ ngẩng đầu nhìn anh, cười nói, "Cậu lại đến rồi sao?"

Dư Vũ cười gật đầu, ông chủ thuần thục cắt một nhát, rõ ràng nhiều hơn ba cân một chút, nhưng cũng không thèm để ý, trực tiếp lấy tiền ba cân.

Thiện cảm của con người đối với nhau, thường đến tù những điều xa lạ, nhỏ nhặt và dân dã như thế này. (Câu này mình dịch tạm thôi mng, đọc câu gốc cũng k hiểu gì luôn @@  Câu gốc là 人和人的善意,往往就在这边边角角里, bạn nào hiểu cmt ở dưới để mình biết mình sửa với ạ.)

...

"Cốc cốc cốc!"

"Làm gì đó?" Thư Trữ vừa tỉnh, còn ngái ngủ, đầu tóc lộn xộn.

"Em xem mấy giờ rồi mà còn không dậy đi." Dư Vũ trực tiếp đi vào.

"Gâu~"

"Meo~"

"Sớm mà~" Dư Vũ tự động đem hai tiếng kêu này dịch thành "hoan nghênh".

Để mọi thứ ở bếp, rửa tay rồi chuẩn bị nhân bánh.

Thư Trữ rửa mặt xong, thu dọn rồi từng bước đi tới chỗ người đàn ông đang làm nhân bánh kia.

Một chó một mèo, vây quanh một người đàn ông, tha thiết nhìn nhân bánh.

"Gâu~" Dư Vũ thuần thục lấy một miếng, ném sang bên phải, Hoàng Mao nhảy lên, há miệng ra, ngậm trúng!

"Meo~"

"Meo~"

"Meo~"

Phì Mễ nhịn không được, vây quanh anh mà kêu.

Dư Vũ vừa làm vừa nói, "Mày không thể ăn thịt tươi, vậy mà vẫn muốn đòi sao?"

Phì Mễ không thuận theo, vẫn kêu không ngừng.

"Xì~"

Dư Vũ quay đầu nhìn liếc mắt một cái, lại tiếp tục làm, "Em cười cái gì?"

Thư Trữ đi qua, ôm sau lưng anh.Anh liền cảm giác cả người mình cứng đờ, tai đỏ lên nhanh chóng, phảng phất như có thể chảy cả máu.

Cô cười càng to, nới ra khỏi anh, nhìn thoáng qua mặt anh, quả nhiên đỏ rực.

Cô ngồi xổm xuống ôm lấy Phì Mễ, đi ra ngoài, Hoàng Mao nhìn nhìn Thư Trữ, lại nhìn nhìn Dư Vũ, đi theo Thư Trữ ra ngoài.

Dư Vũ: "..." Đậu mé, nóng quá, nóng quá!

...

TV đang chiếu tin tức giải trí, Thư Trữ ôm Phì Mễ, ngửi mùi đồ ăn. Dư Vũ đem cán bột ra, đặt ở trên bàn, lại đem nhân bánh đi lại.

"Rửa tay đi, rồi ra làm sủi cảo."

"Ừm," Cô nhu thuận rửa tay rồi ngồi im.

"Làm thế nào vậy?"

"Như này... Như này..." Dư Vũ làm mẫu một chút, Thư Trữ nhìn nhìn thành phẩm của anh, khóe miệng giật giật.

"Khụ, làm quen thì sẽ đẹp hơn."

Hai người cùng nhau làm, chậm rãi gói bánh, Phì Mễ không có Thư Trữ ôm ấp liền hướng về phía Hoàng Mao.

Nó cũng không tức giận vì cô vứt bỏ nó, vẫn như trước lộ ra cái bụng mềm mại, nhường cho Phì Mễ nằm ở trong, ngủ say.

"Ngày gần đây, ảnh đế Tiết cùng một cô gái thần bí dạo chợ đêm, thực hư như nào còn phải chờ sáng tỏ."

"Phốc~"

"Anh cười cái gì?" Thư Trữ liếc Dư Vũ một cái.

"Chờ sáng tỏ? Người này đã kết hôn rồi."

"Hả? Anh ta kết hôn?" Thư Trữ là người không quá quan tâm tới giới giải trí, nhưng cũng biết ảnh đế này vốn có biệt danh "cẩu độc thân vạn năm".

"Từ lâu rồi, vợ là mối tình đầu, bằng không làm sao có thể rảnh rỗi ở bên ngoài tản bộ chứ."

"Mối tình đầu? Trong vòng giới giải trí lại có người đơn thuần như vậy sao?"

Dư Vũ trừng mắt, "Anh nữa."

"Anh cũng chưa từng yêu ai bao giờ?"

"Chỉ nói về hiện tại thôi." Ý là anh bây giờ chỉ có cô.

Thư Trữ ngượng ngùng xoay đầu, liền nghe anh nói, "Anh cũng nghĩ mình sẽ kết hôn với mối tình đầu của mình."

Cô cúi đầu, hơi ngại, không có trả lời gì, tay nặn nhân sủi cảo.

"Ngày gần đây, có bạn trên mạng tham gia "Thời Gian Quay Trở Lại", chụp được mấy tấm ảnh, có thể rõ ràng nhìn ra đây là Lâm Càng cùng Dư Vũ đang diễn với nhau, bạn trên mạng tỏ vẻ, giá trị nhan sắc của Lâm Càng cao vậy mà bị người mới là Dư Vũ nghiền áp. Mọi người ào ào tỏ tình với Dư Vũ, trong lòng tôi cũng hơi nhộn nhạo,."

"Hahaha" lúc này đến phiên Thư Trữ nở nụ cười, Dư Vũ khẽ nâng cằm.

"Ánh mắt của mọi người quả thực là sáng như tuyết!"

"Tự luyến."

"Thực sự là vậy."

...

Nhìn một đám sủi cảo có hình thù xấu xí đặt trong mâm, Thư Trữ nuốt nuốt nước miếng, "Ăn cái này sao?" Không hiểu sao cô cảm thấy khó có thể nuốt xuống.

Dư Vũ kiên định gật đầu, dù gì cũng có phần Thư Trữ tự tay làm món "sủi cảo tình yêu" này.

"Em chọn đun sủi cảo hay hấp."Thư Trữ nghĩ nghĩ, còn chưa trả lời.

"Đừng nhúc nhích."

Thư Trữ cứng đờ, tay anh nhẹ nhàng đặt sát ở trên mặt cô, bàn tay rất nặng như thể có một loại lực, một đường truyền đến trái tim.

Trong lòng Thư Trữ loạn lên, không biết làm gì.

Dư Vũ cúi người, dán lên đôi môi hồng phấn của cô, đầu lưỡi làm loạn, mở hàm răng của cô.

Một tay giữ đầu cô, một tay giữ ót, lời lẽ tương giao.

Người Thư Trữ mềm nhũn, Dư Vũ dễ dàng dùng một tay ôm lấy cô, áp ở trên sofa, hai chân nhẹ nhàng đè nặng cô.

Cô có chút thở không nổi, đầu cô hơi ghé ra, anh bá đạo xích lại gần...

Dư Vũ đứng dậy, mặt càng ngày càng hồng, hai mắt Thư Trữ cũng mông lung, ngập nước.

Một nụ hôn, thì ra cũng sẽ có cảm giác ngộp thở như này...

Dư Vũ quay đầu, lập tức thân thể buộc chặt. Thư Trữ như vậy, anh thực sợ bản thân mình sẽ biến thành sói, đem yêu tinh này ăn tươi nuốt sống!

"Đun..."

Anh sửng sốt, chợt nghe cô lặp lại một lần, "Sủi cảo, đun."

Dư Vũ hoang mang rối loạn đứng lên, đi đến phòng bếp, lúng túng nấu sủi cảo, luống cuống tay chân.

Thư Trữ bụm mặt, nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi sau đó vỗ vỗ mặt, lộ ra ánh mắt mang ý cười và chút xấu hổ.

Edit: melbournje

Bữa tiệc sủi cảo ngày Đông Chí này phá lệ yên tĩnh, là một ngày lễ, Hoàng Mao được 5 cái, Phì Mễ thì chỉ 1 cái.

Vóc người nho nhỏ, nhưng lại ăn rất nhanh, nó đem đầu tiến đến bát của Hoàng Mao, cọ cọ Hoàng Mao.

"Meo~"

Hoàng Mao sủng nịch liếm nó một chút, Phì Mễ chui vào chỗ nó. Giữa hai chân chú chó lộ ra một thân hình, toàn bộ chú mèo ghé vào bát.

Hoàng Mao tùy ý cho nó chọn lựa, nó ăn hai cái nhân bánh sủi cảo, vỏ thì giữ lại.

Phì Mễ thỏa mãn liếm liếm móng vuốt của mình, Hoàng Mao lúc này mới tiếp tục ăn lại vài cái còn thừa, cũng không ghét bỏ, với những cái vỏ bánh chưa ăn, nó cũng ăn "hồng hộc" toàn bộ.

Ăn cơm no, hai thú cưng ngoan ngoãn ở cạnh nhau, Phì Mễ ỷ vào trong lòng nó, hai đứa cùng kêu lên, ngủ mấy giấc.

Dư Vũ vùi đầu ăn xong, lúc này mới dám nhẹ nhàng nâng đầu, chăm chú nhìn Thư Trữ.

Thấy cô ăn nghiêm túc, cũng không ngẩng đầu lên, anh bĩu môi. Lại thấy môi cô hơi hơi phiếm hồng, mặt anh lại nóng lên.

...

Trước đó Dư Vũ có đóng vai nam thứ n trong một bộ phim, cũng có người chú ý, nhưng đến cùng thì phạm vị ảnh hưởng quá nhỏ.

Hôm nay là ngày mà bộ phim anh có tham gia được phát sóng.

Anh ôm hạt dưa cùng đồ ăn vặt, thủ trong nhà Thư Trữ cùng xem tivi.

Thư Trữ đi ra, "Vẫn còn đang chiếu tin tức mà... Anh kích động gì, còn sớm lắm."

"Không còn sớm nữa, còn nửa tiếng nữa thôi." Anh lau lau lòng bàn tay, "Thư, anh bị khẩn trương."

Thư Trữ đi lại, ngồi trên sofa, dựa vào.

"Có gì mà sốt sắng, không phải anh nói bộ phim này khó mà hot sao?"

"Nói thì nói như thế, nhưng anh vẫn hồi hộp, nếu có nếu như, anh hot lên thì sao?"

Đã, hẹn năm năm mà giờ vẫn chưa đâu vào đâu, vậy chẳng phải mặt mũi của anh đã ở dưới đất rồi sao?

Huống hồ hình mẫu lý tưởng của Thư Trữ không phải là ảnh đế à?

Thư Trữ đợi đến sắp ngủ đến nơi, TV vẫn chưa chiếu, hôm qua cô viết một truyện mới, thức rất khuya, hôm nay cũng có chút chịu không nổi.

Dư Vũ đem đầu của cô ghé lại, Thư Trữ nằm ở trong lòng anh. Hai tay nắm lấy nhau, dễ dàng liền đem cô giấu ở trong lòng.

Rồi sau đó TV bắt đầu chiếu, Thư Trữ nghiêm túc xem, chỉ cảm thấy chế tác thô ráp, hậu kỳ không tốt, kĩ thuật diễn ở tập một của nam nữ chính đúng là xấu hổ.

Người kia là nam minh tinh, kỹ thuật diễn không hề đáng nói, nữ chính còn tạm, đáng tiếc có chút dùng sức quá mạnh.

Tập một, không có Dư Vũ.

Tập hai, nửa đầu không có Dư Vũ.

Tập hai, nửa sau không có Dư Vũ.

Đến phần preview tập sau, Dư Vũ rốt cuộc cũng mỉm cười xuất hiện, ôn nhuận như ngọc.

Phần preview Dư Vũ chiếm chủ yếu, Thư Trữ nghĩ, đài truyền hình cũng không ngốc, biết điểm sáng duy nhất của bộ phim này là ở đâu.

Cô vừa nhấc đầu, thấy vẻ mặt Dư Vũ có chút cô đơn.

"Sao vậy?"

Dư Vũ một mặt như cuộc sống không còn gì để nuối tiếc, "Xong rồi, sao phim lại biến thành như vậy rồi, ước mơ ảnh đế của tôi ơi!"

Nhân cơ hội, anh cúi đầu, cọ cọ vào mặt Thư Trữ.

Thư Trữ: "..." Chẳng lẽ anh không biết nói rằng lúc tất cả mọi người biểu hiện không tốt, anh là người phụ trợ rất tốt sao?!

mlem,mlem,mlem

Chương này có first kiss óooooo

Chương 38: Phim điện ảnh và son môi

Quả nhiên, ngày hôm sau một bộ phận nhỏ trên mạng có một tiếng nói,

"Wow, Đại Ngư thật là đẹp trai quá đi~"

Lâu ngoại lâu: Aaaaa! Thật muốn nhìn thêm!

Lưu lại: Tối hôm qua nhìn nam nữ chính mà cay mắt quá,  làm ơn hãy giúp em tẩy mắt với.

Sông lớn: Cũng đẹp, cũng đẹp!

Ánh trăng dưới: A a a a a, đẹp trai thật sự!

Liên thành: Thành Ca của tôi bị diễn thành như vầy sao? Bỏ qua, bỏ qua.

...

Chuyện này cũng chẳng có bọt nước gì lắm, dù sao cũng chỉ có một bộ phận nhỏ kích động, cũng không có nhiều người chú ý lắm, phải biết rằng, Dư Vũ năm đó làm "Diễn viên quần chúng đẹp trai nhất" cũng chỉ hot nho nhỏ, sau này độ hot phai đi, cũng liền không có phản ứng gì thêm.

Dư Vũ lại ngồi cạnh Thư Trữ trên sofa, ngày hôm qua preview có anh nên hôm nay nhất định là có cảnh anh diễn, nên anh có chút kích động.

Trước khi bắt đầu, Thư Trữ đột nhiên nhớ tới một chuyện.

"Đúng rồi, Đại Ngư, em tìm được móc khóa con cá của em rồi."

Dư Vũ cũng không ngẩng đầu lên, "Của em không phải của anh sao?"

Thư Trữ: "..." Cô nâng tay, giơ cao lên dùng sức tát một cái qua.

"Nói chuyện chính đi." Rồi sau đó Thư Trữ vào phòng lấy ra hai con cá, đưa cho anh.

"Giống nhau như đúc, trùng hợp vậy sao?" Có thể có khéo như vậy ư?

Dư Vũ hỏi trước, "Em tìm được ở đâu vậy?"

"Trình Đoạn Dịch đưa cho em."

Dư Vũ giận mà hếch mày, muốn nói gì, Thư Trữ lại tát anh một cái.

"Chú ý trọng điểm!"

Dư Vũ bĩu môi, điều này cũng là trọng điểm không phải sao?!

Lúc này anh mới cúi đầu quan sát kĩ hai con cá, "Đúng thật là giống nhau như đúc." Ngay cả chữ cái đều giống nhau, viết tắt chữ cái đầu của hai người, không thấy hai con cá này thì không có cảm giác gì, nhưng gặp rồi mới biết được, đúng thật không thể là trùng hợp.

"Đúng vậy, cho nên em nghĩ, có phải chúng ta có quan hệ gì thân thuộc hay không?" Thực sự cẩu huyết như vậy sao?

Dư Vũ chau mày, nhào tới, "Aaaa, nói bừa, có quan hệ cũng chính là kiểu quan hệ đính hôn, không chừng chúng ta đã đính hôn từ bé? Có thể là cha mẹ hoặc là ông của anh đã định ra."

"Lúc em đến cô nhi viện, trên người chỉ có con cá này cùng họ tên, em luôn luôn cảm thấy có thể nó có liên quan tới xuất thân của em."

"Nếu không để anh hỏi mọi người trong nhà xem sao? Có lẽ sẽ có thể tìm ra được thân thế của em."

"Anh hỏi ba mẹ thử xem, con cá này có liên quan gì tới họ hàng thân thích không, còn những cái khác em không muốn biết." Đối với những người làm cha làm mẹ mà đem con mình tới để ở cô nhi viện, Thư Trữ tuyệt không muốn đi tìm, nhưng mà hiện tại, đối với ba mẹ này, khả năng có quan hệ với Dư Vũ, cho nên cô liền muốn biết, nếu thật sự cô và anh là họ hàng, vậy coi như xong rồi.

Dư Vũ gật đầu, có chút kích động, khẳng định là oa nhi thân, mẹ anh đưa lúc bé nhưng lúc đó anh vẫn chỉ là một đứa trẻ, cũng không đề cập qua cái đó có liên quan gì tới họ hàng hay không.

Lúc này, TV vừa vặn chiếu phim, hai người cũng nghiêm túc xem TV.

Thư Trữ cầm lấy sữa, uống một ngụm, gật gật đầu, bộ phim truyền hình này, Dư Vũ thật sự thật sự xuất chúng, đặc biệt là ở trong một đám người, có thể làm cho tầm mắt của người xem không thể rời khỏi anh. Lúc không có cảnh của anh, lại muốn anh mau mau xuất hiện, những cảnh khác tuyệt đối không muốn xem.

Đại Ngư diễn bộ phim này, tất sẽ có thể nổi hơn.

...

Đêm đó kết thúc, sau khi Dư Vũ trở về liền gọi cho Dư Liên Thắng.

"Ba, móc khóa Tiểu Ngư mà mẹ đưa con có từ đâu vậy?"

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc như đang suy nghĩ một lát mới nói, "Con hỏi cái này làm gì?"

"Thư Thư cũng có một cái giống y như đúc."

"Con bé cũng có?" Giọng nói ông có vài phần kích động.

"Đúng vậy, ba có biết sao? Chuyện này rốt cuộc là sao vậy?"

Dư Liên Thắng không có đáp lời, ngược lại hỏi anh, "Con bé là cô nhi sao?"

Dư Vũ vâng một tiếng, sao ba anh lại kích động như thế?

Im lặng một lúc thật lâu ông mới nói, "Ba con bé có thể là em của ba."

Em? Dư Vũ trắng mặt, vậy cô chẳng phải là em họ của mình rồi sao?

Chân anh còn lung lay một chút, đầu óc một trống rỗng, "Em?"

"Đúng, nhưng không là cùng cha mẹ, là như thế này..."

Rồi sau đó, Dư Vũ chợt nghe một đoạn chuyện xưa.

Hồi Dư Liên Thắng còn rất nhỏ, gia cảnh còn rất bình thường, ba Dư mang về một đứa bé, nói là con của một người bạn.

Trong nhà này liền có thêm một người nữa, Thư Chí Minh.

Nuôi đứa nhỏ này mấy năm, tình cảm của nó với Dư Liên Thắng vô cùng tốt, và ông cũng thật sự thích em trai này.

Em trai rất hiểu chuyện, tới thời điểm ăn mặc phú quý, cũng không hề có một chút nào ghét bỏ nhà bọn họ.

Nhu thuận nghe lời, lại lanh lợi.

Dư Liên Thắng luôn luôn coi nó là em trai mình, nghe nó ngọt ngào gọi mình là "anh".

Sau này bố của Thư Chí Minh đến đây. Là người bố ruột đã sinh ra, một buổi tối ông ấy lặng lẽ tới, nghe nói muốn đi Hong Kong.

Chỉ kịp để lại một con cá tự tay mình làm, coi như tín vật, nếu sau này có duyên sẽ gặp lại. Dư Liên Thắng khóc, luyến tiếc khi thằng bé phải đi.

Thư Chí Minh lôi kéo ông nói, "Em nhất định sẽ trở về thăm anh."

Rất nhiều năm sau, khi đi Hong Kong trở về, Hoa Kiều ở nước ngoài cũng như lá rụng về cội. Dư Liên Thắng tên tuổi vang dội, nhưng cái người nói sẽ về thăm ông, luôn luôn không có tới.

Dư Liên Thắng nghĩ, có khi người đó đã quên nhà mình rồi. Nhìn con cá này lại không nỡ vất đi, nhưng cũng không muốn gặp lại.

Dư Vũ nghịch ngợm, thấy nó, Dư Liên Thắng liền cho anh, nói cho anh biết là nó rất quan trọng này nọ.

Cũng không nói cụ thể lắm, cho nên Dư Vũ mới không để ý làm gì.

"Thư Thư là cô nhi viện ở Kinh Thị." Sau khi thở dài nhẹ nhõm một hơi, Dư Vũ lại nói ra vấn đề này.

Dư Liên Thắng thở dài, ngữ khí hơi khổ sở, "Lúc cậu ta đi Hong Kong, cứ tưởng là đã quên mọi người, nhưng không từng nghĩ tới, có lẽ cũng có gì đó ngoài ý muốn..."

"Ba, ba đi tra thử một chút đi."

"Ba biết, con nghiêm túc với con bé sao?"

"Đương nhiên, ba có thể không biết tính con sao?" Nói lên cảm tình của mình với Thư Trữ, Dư Vũ không chấp nhận được một tia hoài nghi.

Trước đây ông chỉ coi Thư Trữ là một người con gái mà Dư Vũ quen và thích khi ở bên ngoài, Dư Liên Thắng cũng không có cái nhìn gì về chuyện tình cảm của họ cả.

Không thể nói rõ là không thích, nhưng cũng không thấy nhiều sự hoan nghênh lắm. Hiện tại phát hiện có thể là con của một người quen xưa, đương nhiên cảm giác lại khác đi.

Đối với Thư Chí Minh, thời gian xa xăm, ông cũng không rõ diện mạo người ấy bây giờ thế nào, cũng không có tin tức gì, để mà điều tra thì có thể nói là tương đối khó khăn.

Có tin tức gì không thì không chắc, nhưng đối với đứa nhỏ của người quen cũ, cũng sẽ chiếu cố vài phần.

"Khi nào con về thì mang con bé tới gặp ba đi."

Não Dư Vũ chợt nghĩ đến cảnh lúc nói cho Thư Trữ chân tướng...

"Ba! Chờ một chút đi..."

...

Chuyện này anh chưa nói cho Thư Trữ ngay, một là tránh bại lộ cho Dư Liên Thắng, một cái nữa là cô cũng không muốn biết.

Dư Vũ nghĩ như này, chuyện quá khứ, biết được lí do thì để làm gì? Thư Thư sống nhiều năm như vậy, nếu ba mẹ cô vẫn còn sống, mà lại từ bỏ không nuôi cô nữa, hoặc là nếu có lẽ ba mẹ cô đã mất, thì đều là một màn bi ai.

Chỉ cần chứng minh bọn họ không có quan hệ huyết thống gì là được, trước kia cô đã chịu khổ, ngày sau đã có anh, anh sẽ không để cho cô chịu khổ nữa, cũng không để cô cảm thấy cô đơn nữa.

Editor: melbournje

Quả nhiên, bộ phim truyền hình từ khi có Dư Vũ xuất hiện, liền mau chóng hot lên.

Về phần vì sao chỉ có lượng phát trên mạng gia tăng nhanh, là bởi vì... Có thể mau vào xem.

"Thư Thư!"

"Làm gì nữa đó?!"

Thư Trữ trợn tròn mắt, có đôi khi thực hận không thể đánh chết anh.

"Người theo dõi trên Weibo của anh hơn hai triệu rồi!"

Thư Trữ nhận điện thoại của anh, lướt qua lướt lại, tất cả đều là khen anh đẹp trai, khóe miệng cô hơi giật, trong lòng không hiểu sao lại thấy khó chịu.

"Ừm."

"Sao vậy?"

"Không có chuyện gì, chúc mừng anh." Thư Trữ giả cười.

Dư Vũ cười to, phảng phất đã thấy lượng người theo dõi của mình hơn 5 triệu, hướng tới ngôi vị ảnh đế, cưới được Thư Trữ.

"Phanh!" Cửa đóng, Dư Vũ sửng sốt, đứng ngoài cào cửa.

"Thư Thư..."

"Thư Thư..."

...

"Có để yên không đây?!"

"Không để yên, không cùng em nói xong..."

"..."

Anh duỗi tay ra, ôm lấy cô, ngồi trên sofa.

"Em ở nhà cả ngày không thấy chán sao?"
"Có chuyện thì nói, có rắm thì nhanh phóng đi." Thư Trữ một mặt lạnh lùng.

"Chúng ta đi xem phim đi."

"Không đi!"

"Đi thôi~"

Bị một người đàn ông làm nũng là cảm giác gì? Được rồi, Thư Trữ có thể nói cho bạn biết, chỉ có đặc biệt đặc biệt đặc biệt ngứa tay.

Thay xong quần áo, Dư Vũ xách túi cho Thư Trữ, liền nắm tay cô đi ra ngoài.

Thư Trữ nhìn anh cúi đầu đội mũ trĩu xuống che mặt, khóe miệng lại rút, cô không hiểu ra ngoài xem phim có ý nghĩa gì, không phải ở nhà cũng có thể xem phim được sao.

"Hôm nay xem phim tình cảm!" Dư Vũ nói chắc như đinh đóng cột.

Mua vé cùng bỏng ngô xong, rồi sau đó nắm tay cô đi vào trong, có vài cô gái cũng đi xem phim không ngừng quay đầu nhìn bọn họ.

Ngồi xuống, Dư Vũ giật giật, dùng tay trái ôm bỏng, để Thư Trữ cầm tay mình thuận tiện hơn.

Phim còn chưa bắt đầu, Dư Vũ liền nghe thấy đằng sau có vài cô gái đang líu ríu, anh cũng không để ý.

"Ăn không?"

"Hiện tại không ăn."

Bộ phim này vừa mới bắt đầu thì thấy không có hứng lắm, nhưng xem được một lát thì liền bị nhập tâm vào bộ phim.

Phim này quay chụp khá tốt, hiện thực cùng lãng mạn hòa quyện, kết hợp vói nhau.

Nữ chính Lộ Lộ bị câm bẩm sinh, cùng ông của mình sống nương tựa lẫn nhau, lớn lên cũng có va chạm, từ nhỏ đến lớn cô cũng gặp rất nhiều khó khăn, nhưng cô luôn luôn mỉm cười.

Ở trong mắt nữ chính, nếu so sánh giữa bị câm với bị điếc hay mù bẩm sinh, thì còn tốt hơn nhiều rồi.

Thành tích của Lộ Lộ luôn rất tốt, từ tiểu học đến tốt nghiệp cấp 3, có người xem thường cô, cũng có người khi dễ cô, nhưng cũng có rất nhiều người giúp đỡ cô.

Cô vẫn luôn luôn mỉm cười.

Điểm thi đại học của cô rất tốt, nhưng bởi vì khẩu ngữ 0 điểm, cùng với một ít trường học hạn chế, cô chỉ có thể chọn một trường đại học.

Cô đã rất thỏa mãn, ông nội cô cũng rất thỏa mãn.

Cô vừa học đại học vừa đi làm, tươi cười càng nhiều hơn.

Ở trong đại học, mỗi người đều có cuộc sống sinh hoạt riêng của bản thân, lên lớp thì tụ tập cùng nhau, tan học thì làm này làm nọ.

Cô ở phòng thuê, cùng ông mình sống với nhau, mãi cho đến năm tư, cuộc sống bình yên của cô mới bị đánh vỡ.

Nam chính Bùi Tiển, là một công tử giàu có,theo đuổi cô, mỗi khi nhìn hai mắt híp lại, cười thành trăng non.

Về sau có thể dễ dàng đoán được, gia đình phản đối, nhiều chướng ngại, giải thích không được nên gây hiểu lầm, ông bị qua đời... Vừa cẩu huyết lại vừa chân thật, bi thương.

Cuối cùng, Lộ Lộ rời khỏi thành phố này, về nông thôn dạy học, Bùi Tiển đuổi theo, hai chiếc xe ở chung một con đường, thụt lùi mà đuổi theo nhau.

Lộ Lộ nói: Em rất vui, bởi vì em biết, phương thức để phản kháng duy nhất của mình, chỉ có vui vẻ. Nhưng em vui vẻ, vận mệnh của em liền không như ý.

Bùi Tiển nói: Anh có thể đọc không hiểu được rõ những ngôn ngữ ký hiệu của em, nhưng anh hiểu tâm tư của em. Nhưng anh đã đánh giá quá cao bản thân, cuối cùng anh đã đánh mất em.

...

Dư Vũ thấy hốc mắt cô đỏ bừng, trong lòng nhảy dựng lên, đậu mé, nói là phim tình cảm mà? Người có bản lĩnh xem cùng buồn sao?

Anh nhẹ nhàng nắm tay cô, "Đừng khóc nữa, đều là phim thôi!"

"Không khóc..." Giọng mũi của cô rất nặng, phảng phất như đang đè nén.

Dư Vũ đem mặt áp xuống, đối diện ánh mắt cô, nghiêm túc nói.

"Vậy em khóc đi, khóc xong rồi, anh dẫn em đi dạo chợ đêm, nhìn xem có thích ăn món gì không."

Thật ra cô cũng không sầu não gì lắm, mà người đàn ông này...

"Nếu chúng ta cãi nhau, em muốn bỏ đi, anh sẽ làm gì?"

Dư Vũ nháy nháy mắt, "Oan uổng quá, anh cũng không dám cãi nhau với em!"

"Em nói nếu."

"Một khóc hai nháo ba thắt cổ? Làm nũng bán *manh lăn lộn cầu xin em đừng đi?"

*Manh: moe, cute

"Xì" một tiếng, cô vỗ anh một cái, "Đi ra sớm một chút đi, hết phim rồi."

Nói xong cô dẫn đầu đứng lên, đi ra ngoài, Dư Vũ cầm theo đồ, "Này, em có ăn bỏng ngô không?" Còn chưa có ăn miếng nào đâu.

Hai người vừa khéo ra khỏi rạp, vài cô gái đi tới.

"Đại Ngư!"

"Chúng em là fan của anh~"

"Dư Vũ ký tên cho bọn em với~"

...

Dư Vũ mở to hai mắt, nỗ lực duy trì gương mặt bình tĩnh, Thư Trữ thấy anh nỗ lực nín cười, khóe miệng hơi nhếch. Cô đã có thể tưởng tượng hiện tại tiếng lòng anh như thế này: Dư Gia đây cũng có ngày này rồi sao! Ha ha ha

Anh nở một nụ cười ấm áp mà không tự phụ, "Được."

Ký tên xong, mấy cô gái vẫn chưa đi, Dư Vũ tưởng bọn họ muốn chụp ảnh nữa, đang chuẩn bị nói trước, chợt nghe một cô gái hỏi,

"Xin hỏi đây là Độc Đại sao?" Giọng nói cô bé dè dặt cẩn trọng, thậm chí hơi run run, Thư Trữ gật đầu.

Cô bé kia nước mắt rào rào chảy xuống, hốc mắt những cô bé khác cũng càng ngày càng đỏ. Thấy xung quanh không ít người nhìn, Thư Trữ cười nói,

"Vừa đi vừa nói chuyện đi."

Đi khỏi rạp chiếu phim, biểu cảm kích động của mấy cô bé cuối cùng đã thu bớt, vẫn còn tha thiết nhìn cô.

Một cô bé khác dè dặt cẩn trọng nói, "Độc Đại, chúng em là fan trung thành của chị, chúng em yêu chị!"
Thư Trữ cười gật đầu, "Tôi cũng yêu mọi người."

Mấy người kích động ôm nhau, nhờ Thư Trữ ký tên.

Dư Vũ đứng ở bên cạnh, một mặt lạnh lùng, mấy người này đúng là ý không ở trong lời, mục đính chính là muốn Thư Trữ ký tên, mấy người là fan giả!

Cuối cùng các cô gái mới rời đi, kích động cùng Thư Trữ vẫy vẫy tay, về phần Dư Vũ, anh dám khẳng định, này tuyệt đối là fan giả!!!

Còn cái gì đau đớn hơn việc người mà fan của mình nhớ thương không phải mình mà là vợ mình? Mê muội biến thành tình địch, thật đau lòng...

...

Hai người tay trong tay đi tới một phố ăn vặt, Dư Vũ nhìn về phía cô, "Ăn không?"

Thư Trữ kích động gật đầu.

"Ăn ít cái kia thôi, không tốt lắm đâu." Vốn chính là anh thấy tâm tình cô không tốt, dẫn cô đi ăn vặt, tự nhiên lại bảo cô hạn chế một chút.

Tâm tình không tốt, chỉ có ăn mới khiến tâm trạng tốt lên thôi.

Phố ăn vặt rất náo nhiệt, cũng thật chen chúc, trong mắt mọi người chỉ có đồ ăn của bản thân mình trên tay, ít có mấy người chú ý tới giá trị nhan sắc của hai người, cũng vội vàng ăn, không có bắt chuyện.

Dư Vũ nhìn các loại đồ xiên nướng mà nhíu mày, thấy Thư Trữ đã nóng lòng muốn thử, mày anh nhăn càng chặt.

Bốn phương cùng nhau bán, Dư Vũ trả tiền, nhận lấy, đưa cho cô một xiên, Thư Trữ ăn xong lại nhìn về mấy xiên trên tay anh.

Dư Vũ nhíu mày, còn hai xiên, anh ngay lập tức dưới cái trợn mắt há hốc mồm của Thư Trữ mà ăn xong.

Rồi sau đó anh nhìn quanh, Thư Trữ nhìn về phía đậu phụ thối, mũi Dư Vũ khẽ nhúc nhích, mày nhăn càng nhanh.

"Ngồi đi, anh đi mua." Anh đem cô ép ở ghế tựa, bản thân đi qua xếp hàng.

Một cái món thối hoắc gì đó, thế nhưng sao nhiều người xếp hàng như vậy?

Chờ thật vất vả mới bưng được ra, hương vị đun nấu, đầu óc căng phát trướng.

"Đến đây, há mồm nào." Anh thổi thổi, đút cho cô một miếng.

Thư Trữ ngoan ngoãn há mồm, một mặt thỏa mãn.

Dư Vũ chỉ nghe mùi vị trong miệng tràn đầy sa tế, lại đút cho cô một miếng, rồi sau đó ánh mắt đau thương cảm nhận vị cay trong miệng mình...

...

Dư Vũ một bên lau nước mắt, một bên đem hộp không vất vô thùng rác, hai môi đỏ bừng, mặt cũng hồng hồng, miệng run nhè nhẹ.

Thư Trữ đem trà sữa của mình vừa uống qua đưa cho anh, Dư Vũ trợn mắt, mặt càng đỏ hơn, nhận lấy, nghiêm túc uống.

Hai người tiếp tục đi, hầu như đồ ăn bán ở đây đều là thịt, cô cũng không thích, cô thích cái khác hơn.

Nhìn thấy sushi, mắt Thư Trữ sáng lên, "Cái này..."

Dư Vũ giữ chặt cô, dùng giọng nói có chút run run, "Về nhà anh làm cho em..."

Thư Trữ cười gật đầu.

Dạo xong phố ăn vặt, Dư Vũ ngăn cô, "Chúng ta đi tản bộ một lát không?"

"Em muốn đi mua son môi."

Dư Vũ không tự giác mà nhìn về phía môi của cô, nuốt nuốt nước miếng, liếm môi một chút.

Quầy chuyên doanh của YSL cách nơi này không xa, Thư Trữ rất thích đồ hãng này, cô cảm thấy dùng rất thoải mái, màu cũng đẹp.

"Xin hỏi có thể test thử không ạ?" Thấy chị gái này muốn mua son màu mình định mua, Thư Trữ chạy nhanh tới mở miệng, "Xin hỏi màu 16 còn không ạ?"

"Mỹ nữ thực thật tinh mắt, màu này bán đặc biệt chạy, bên em còn đúng một thỏi..."  Bla bla bla rồi tiếp tục khen, ánh mắt Thư Trữ, Dư Vũ, đồng thời vừa kéo.

Lúc tính tiền Dư Vũ khiếp sợ nói, "Tiện như vậy sao?"

Thư Trữ ngẩng đầu, "Thật tiện sao? Cũng đâu có tiện lắm đâu."

"Em không thấy tiện sao? Mặt nạ đắt, son môi lại tiện như vậy? Cho anh tỉnh mộng hả?" Mặt nạ chỉ dùng một lần, son môi dùng lâu như vậy, thật sự tiện như vậy ư?

"Không phải em đang tiết kiệm tiền cho anh đó chứ?" Dư Vũ đè bờ vai cô, đem người vặn lại, mặt đối mặt, nghiêm túc nói,

Giải thích hơi dư thừa cho ai không hiểu: Tiện ở đây kiểu ổng nghĩ là bth trước khi chưa yêu Thư trữ hay mua mặt nạ, mà mặt nạ chỉ xài được một lần xong bỏ đi, mà son môi lại xài được lâu nên anh tưởng cô tiết kiệm tiền cho mình.

"Thư Thư, em không cần bởi vì ở cùng với anh, liền tiết kiệm làm gì, phải biết rằng, anh chỉ muốn cho em những thứ tốt nhất. Anh sẽ nỗ lực kiếm tiền, phấn đấu đến làm ảnh đế, chỉ cần em mỗi ngày vui vẻ, muốn mua cái gì thì mua cái đó, muốn làm gì thì làm đó."

Dư Vũ nói nghiêm túc, Thư Trữ cũng cảm động, nhưng mà đừng quên, Weibo của cô, tên là Độc Kê Thang.

"Anh biết một dòng son có bao nhiêu màu không?"

Dư Vũ một mặt mơ màng.

"YSL có rất nhiều màu, mà mấy cái số này còn đang gia tăng."

"Đương nhiên không phải màu nào em cũng thích, nhưng có nhiều màu rất ưng, em thích YSL, có thể thích Chanel hoặc là hãng khác, và dùng một lần hết rồi lại không muốn dùng tiếp, lần sau lại muốn mua thỏi mới. Có màu mới ra liền muốn thử xem, hôm nay thích màu này, ngày mai đột nhiên lại thích màu khác. Mỗi mùa không giống nhau, son môi không giống nhau, căn cứ vào quần áo cũng sẽ thay đổi màu son..."

Dư Vũ: "..."

"Hơn nữa son môi có giá tầm này, em cũng không có hạ tiêu chuẩn sống của mình xuống. Đại Ngư, cố lên, khoảng cách nuôi em, còn có... Ừm, đợi anh lên làm ảnh đế vậy."

Dư Vũ nhìn bóng lưng cô, lại nhìn nhìn quầy chuyên doanh có thể thấy một cách mơ hồ kia, xếp một loạt các màu son khác nhau, anh khóc không ra nước mắt.

Thư Thư, hiện tại quyết định ở rể có muộn hay không?

...

Dư Vũ ở nhà Thư Trữ, cô ở trên sofa vuốt mèo, Hoàng Mao ở bên cạnh nhích tới nhích lui, ý đồ hấp dẫn một người một mèo chú ý tới mình.

Lúc này tiếng chuông cửa vang lên, Dư Vũ ở nhà, Thư Trữ liền trực tiếp mở cửa.

Một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, bảo dưỡng kĩ càng, vừa thấy cô, một đôi mắt liền cười mụ mị.

"Xin hỏi dì tìm ai ạ?"

Người phụ nữ nhìn cô cười, gật gật đầu, Thư Trữ không được tự nhiên giật giật.

"Ai vậy?" Dư Vũ đeo tạp dề, trên tay còn cầm muỗng, đi ra.

"Mẹ?"

Ba người đồng thời kinh hãi.

Dư Vũ: Đậu mé, mẹ anh đến đây.

Thư Trữ: Đậu mé, dì đến đây.

Đỗ Thành Lan: Đây là con tôi sao??

Tác giả có chuyện muốn nói:

———— đoạn kịch nhỏ ————

Cô vừa lên làm trợ lý, có chút kích động, đây chính là người đàn ông của Độc Đại nha!

Cô đối với Dư Vũ có chút cung kính, Dư Vũ gật đầu, lần này tuyển trợ lý không tồi.

Ở chung một thời gian, có chút thân, trợ lý hỏi Dư Vũ.

"Dư Gia, địa vị ở nhà của anh là như thế nào vậy ạ?"

Dư Vũ cao ngạo ngẩng đầu, "Đứng đầu nhà!"

Cô bé nháy nháy mắt, nhưng mà đó là Độc Đại à nha, thì ra Dư gia lợi hại như vậy!

Người phụ nữ lợi hại, gặp đúng người cũng sẽ trở nên ôn nhu sao?

Cô gật đầu, đối với Dư Vũ càng thêm cung kính.

Có lúc, cô tới đưa hợp đồng cho Dư Vũ.

Người đại diện cho địa chỉ, bảo cô tới. Đến cửa tiểu khu, bởi vì chưa gọi trước cho Dư Vũ, cô tự đưa chứng minh thư của mình ra xác nhận để đi vào.

Tới cửa, cô gõ cửa, tâm tình kích động, muốn gặp Độc Đại quá!

Thư Trữ mở cửa, "Trợ lý sao?"

Cô gật đầu, vạn phần kích động.

"Vào đi."

Cô chạy vào, vừa vào bên trong liền kinh ngạc, người trong phòng bếp kia không phải là Dư Gia sao?!

"Ai tới đó?" Dư Vũ nghe thấy tiếng, vươn đầu ra, trên tay còn cầm cà chua, thấy là cô, thoáng xấu hổ, rồi sau đó lại vô tình gật đầu.

Cô một mặt mờ mịt, Dư Gia đeo tạp dề màu hồng hình con mèo, phảng phất như đang cười nhạo cô,

Hồn nhiên! Ngây thơ!

Cô hoảng hốt ra khỏi cửa, thế giới của cô xem như đã dao động.

Ngày hôm sau, thấy Dư Gia, cô mắc cỡ ngại ngùng hỏi anh,

"Dư Gia, đứng đầu nhà đâu ạ?"

Dư Vũ phụng phịu, nghiêm túc nói, "Đứng đầu trong việc nhà."

Đậu mé, khác nhau lớn lắm đó!!!

...

Chương 39: Vay tiền

"Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"

Đỗ Thành Lan còn có chút choáng váng, đây là... Con tôi sao? Nó nấu cơm ư?

Thư Trữ cũng có chút xấu hổ, đại để là không có mẹ nào lại thích nhìn con trai mình hầu hạ vợ cả...

Nhưng mà... Luôn có ngoại lệ.

"Vậy con tiếp tục nấu cơm đi, mẹ nói chuyện với Thư Thư một lát, nhiều chuyện để nói lắm, giữa trưa mẹ sẽ ăn ở đây luôn."

Nói xong bà lôi kéo Thư Trữ, ngồi ở trên sofa.

"Dì, uống, uống nước đi ạ."

Đỗ Thành Lan cười, vỗ vỗ tay cô, "Mẹ không khát."

Thư Trữ một mặt mơ màng: Mẹ?

"Mẹ cùng ba nó đều rất thích con, cái này có thể nhìn ra được, Đại Ngư cũng rất yêu con, các con định khi nào thì kết hôn?"

Thư Trữ càng đơ, gì cơ?

"Kết... Kết hôn?"

"Đúng vậy, các con là người trẻ tuổi nên không hiểu gì đâu, chuyện kết hôn liền giao cho người già như ba mẹ làm là được, bảo đảm các con sẽ cảm thấy mỹ mãn~" Ánh mắt Đỗ Thành Lan híp thành một sợi chì, cười hì hì nhìn Thư Trữ.

Thư Trữ: "..."

Cô nở nụ cười xấu hổ nhưng không thiếu phần lễ phép, Thư Trữ cũng không dám đáp lời, chỉ lặng lẽ trao cho Dư Vũ một cái nháy mắt. Nhưng mà anh làm bộ như không phát hiện, tiếp tục xoay người nấu ăn, chỉ là lỗ tai dựng thẳng lên, chú ý đến động tĩnh ngoài phòng khách.

"M..Mẹ, mẹ tới là để..."

Thư Trữ nhẹ nhàng nói tiếp, ôn nhu hỏi bà, cố tránh đề tài vừa rồi.

"Không có chuyện gì, không có chuyện gì, chỉ là đến thăm hai con thôi."

Dư Vũ:... Mẹ đến là để nhìn con dâu thôi đúng không.

...

"Ôi, thằng này có vợ rồi đúng là khác với trước, trước kia đem cơm dọn trên bàn, mời nó ăn cũng không ăn, hiện tại còn tự làm, vẫn là Thư Thư của mẹ có biện pháp."

Dư Vũ nhức đầu, "Mẹ! Đừng nói nữa, ăn cơm đi ăn cơm đi."

Đỗ Thành Lan là người phương Bắc chính cống, xuất thân nữ binh, ngoại hình tốt, giọng cũng lớn. Nhìn bà hơi gầy, nói chuyện cùng Dư với ngữ khí hơi trêu đùa, lôi kéo Thư Trữ rồi chê Dư Vũ, phá lệ làm cho người ta sinh ra hảo cảm.

Đỗ Thành Lan ăn cơm xong bước đi, trước khi đi còn lôi Thư Trữ ra nói, "Thư Thư à, khi nào các con có quyết định kết hôn nhất định phải nói cho ba mẹ biết, ba mẹ giúp các con chuẩn bị, kết hôn mà có đứa nhỏ, có mẹ giúp con chăm. Các con là người trẻ tuổi, thích chơi bời, cả kết hôn, và mọi chuyện liên quan đến chăm đứa nhỏ, cứ giao cho mẹ..."

Tiễn Đỗ Thành Lan đi, Thư Trữ nhìn về phía anh, "Sao mẹ anh vừa gặp mặt đã nói tới chuyện kết hôn rồi?"

Lần đầu tiên gặp mặt, điều này cũng rất...

Dư Vũ ngẩng đầu nhìn trời, nghĩ tới thời gian tối hôm qua.

"Gì? Mẹ nói muốn gặp Thư Thư? Đừng đừng đừng, có gì đâu mà vội, nếu như Thư Thư cũng chưa muốn gặp thì sao?"

"Sao lại sợ con bé biết mẹ như vậy? Dư Tiểu Ngư, đừng nói con còn chưa có bắt được vợ chứ?"

Dư Vũ trừng mắt, cằm khẽ nâng, "Con đang tiến dần từng bước, làm sao có thể còn chưa thành công chứ?!"

"Tiến dần từng bước? Trời ơi, con trai, mẹ không thể tưởng tượng được con lại xuống tay nhanh như vậy, được đó nha."

Dư Vũ xấu hổ sờ sờ mũi, mẹ đây là... Hiểu sai ý sao?

"Mẹ, không..."

"Để mẹ đi thăm các con, nhìn con dâu luôn, mẹ giúp các con, thúc giục kết hôn, cũng không thể chờ khi có đứa nhỏ rồi mới kết hôn được."

Nói xong liền cúp điện thoại, Dư Vũ hoàn toàn thật không ngờ, mẹ anh lại tới nhanh như vậy, vừa tối hôm qua nói, sáng nay đã tới rồi.

"Thư... Mẹ anh nói..."

"Kết hôn sao?" Thư Trữ mỉm cười.

Dư Vũ vội gật đầu, một mặt nghiêm túc.

"Chuyện anh nhận vai tiếp vẫn còn đang ở kì khảo sát mà, mơ mộng cái gì đó?"

Cô lại vỗ vỗ bả vai anh, trêu đùa nói, "Làm cả ảnh đế nữa, anh tính tính thử xem còn bao lâu đi."

Dư Vũ một mặt u oán nhìn bóng lưng của cô.

...

Từ từ về sau, sự nghiệp Dư Vũ lại có một sự chuyển biến mới, có thêm hợp đồng, người đại diện tự mình mang đến cho anh chọn.

"Đại Ngư, cá nhân tôi cảm thấy ba cái này không tồi lắm."

Dư Vũ nhìn qua, từ lần trước công ty quyết định cáo anh, sau này lại bởi vì Trâu Kiến Quốc rơi đài mà từ bỏ anh, hiện tại anh ở công ty có vài phần xấu hổ.

Cao tầng lại cảm thấy anh dám hạ Trâu Kiến Quốc xuống, sợ là cũng có bối cảnh, thái độ đối với anh luôn luôn không rõ.

Dư Vũ nhìn kịch bản một chút, mặt có chút đen.

"Đã qua tay người khác chọn trước rồi sao?"

Người đại diện có chút xấu hổ, chỉ chuyển hướng nói, "Công ty phân cho tài nguyên, ba cái hợp đồng ở đây đều điểm danh tên của cậu."

Dư Vũ trầm mặc một lát, "Đi theo tôi không?"

"Cái gì?" Người đại diện có chút mơ màng."Chúng ta làm riêng đi, anh tin tưởng tôi không?"

"Tự lập phòng làm việc riêng?"

Dư Vũ gật đầu.

Người đại diện mở to hai mắt nhìn, nhất thời có chút khiếp sợ, sự quả quyết của Dư Vũ vượt qua dự tính của anh.

Anh cứ tưởng Dư Vũ sẽ tức giận, thậm chí đi ăn máng khác. Lại thật không ngờ rằng anh lại muốn làm riêng.

Người bình thường chỉ dám nghĩ tới thôi đó, hiện tại không có danh khí gì, đi ra ngoài nào có dễ dàng như vậy. Thông thường thành lập phòng làm việc, nếu là một đường thẳng, có tiếng có tiền thì không sợ gì lắm.

Hơn nữa mọi người thường chờ đến lúc gia hạn hợp đồng mới chuyển ra ngoài làm riêng.

Dư Vũ hiện tại không có danh tiếng gì nhiều, đi ra ngoài là lỗ, đồng thời cũng là quả quyết.

Bởi vì hiện tại anh đi, so với việc sau này có danh tiếng rồi mới đi, dễ dàng hơn nhiều, đồng thời, cũng mạo hiểm nhiều. Nếu anh ở lại, công ty cũng không nhất định sẽ cho anh cơ hội xuất đầu...

Người đại diện nhìn về phía anh, sự nghiêm túc hiếm có trước nay, anh là một người thực tế, có lý trí, không làm theo cảm tính.

Nghĩ nghĩ tới biểu hiện của Dư Vũ ở đoàn làm phim, ánh mắt của anh sẽ biến đổi, nhập tâm theo từng nhân vật mà mình diễn, hung hăng gật đầu.

"Tôi theo cậu!"

...

Dư Vũ giải trừ hợp đồng không khó, dựa theo giá trị hiện tại của anh, bồi thường hơn sáu trăm vạn là công ty sẽ bỏ qua cho anh.

Mà hơn sáu trăm vạn này...

"ĐM, nhiều như vậy?!"

Người đại diện đang ở đối diện xem hợp đồng ngẩng đầu, một mặt lạnh lùng nói, "Này đã là tốt lắm rồi hiểu không?"

"Không phải, cái này..." Nếu đặt vào hoàn cảnh trước kia, sáu trăm vạn cũng không mua được một chiếc xe tốt ưng ý lắm, mà nghĩ đến giá trị của Dư Vũ đây, cũng thấy hợp lý.

Nhưng so với tiền thù lao hiện tại của ông đây, sáu trăm vạn, không phải là phải kiếm mấy năm sao?!

Anh nằm xoài ở trên sofa, thở dài một hơi, đột nhiên ngẩng đầu.

"Nè, anh nghĩ bây giờ đi mua vé số có kịp không?"

Người đại diện đột nhiên ngẩng đầu, "Nếu không tìm Độc Đại xem?"

Dư Vũ dùng sức lay đầu, "Không thể, không muốn, không thể được. Chưa cho người phụ nữ của mình được xíu tiền nào, ngược lại còn đi vay cô ấy, thật là doạ người mà, không được đâu."

Dư Vũ vội vàng phủ nhận.

"Có thể bảo công ty thư giãn hơn một chút không?"

Người đại diện cho anh một ánh mắt bắt nạt, "Cậu cảm thấy có thể?"

Dư Vũ bắt tay ở trên đầu gãi gãi, "Aaaaa!" Mượn người nhà cũng không được, mà tìm Dư Bắc mượn, cũng chả khác gì tìm người nhà.

Về phần bạn bè, lần trước mới nói dựa vào chính mình, giờ lại đi vay tiền? Không thể, không muốn, không thể nào được.

Chẳng lẽ thật sự đi mua vé số?
Editor: melbournje

Thư Trữ đánh một cái vào bả vai của Dư Vũ, "Nghĩ cái gì dó?"

Dư Vũ ngẩng đầu, "Nghĩ về em..."

"Xì, nghĩ về tiền đúng không?"

"Em biết sao?" Dư Vũ một mặt mơ màng.

"Chuyện giải trừ hợp đồng của anh với công ty, công ty cũng đăng tin rồi."

Dư Vũ nhìn trời, một mặt tuyệt vọng, dọa người.

"Em cho anh mượn."

"Gì?"

"Em nói, em cho anh mượn!"

Dư Vũ một mặt khiếp sợ, nhào tới, "Em có lòng tốt, nhưng anh không mượn, ông đây không thiếu tiền!"

"Xì! Cho anh mượn thì cứ mượn đi, nhanh nhanh lên, viết giấy ghi nợ, lãi như ngoài ngân hàng."

Dư Vũ: "..."

Thành thật mà nói, tiền của Thư Trữ còn cũng tầm khoảng này, tuy rằng cô kiếm được không ít, nhưng là một cô gái độc thân, và đối xử cực tốt với mặt nữ tính trong bản thân mình, tốc độ tiêu tiền của cô cũng tương đối khủng bố.

Nhưng mà nếu để cho Dư Vũ, cô cũng là cam tâm tình nguyện. Xuẩn Ngư này cái gì cũng không có, gia đình cũng không biết thế nào, một xu cũng không cho anh. Tuy có một người anh họ có tiền, nhưng theo anh nói, người đó đối xử với anh luôn thờ ơ lạnh nhạt.

Ui da, đúng là người đàn ông của mình, tự mình đau xót.

Dư Vũ viết giấy ghi nợ, Thư Trữ đem tiền đưa cho anh, xong liền đem anh đẩy ra ngoài.

Đứng ở cửa, hốc mắt anh có chút hồng, Thư Thư...

Dư Vũ vừa đi, Thư Trữ liền đem giấy ghi nợ của Dư Vũ để một bên, đắp một miếng mặt nạ.

Cô đi đến máy tính trước mặt, vừa viết xong truyện này, xem ra phải bán đi rồi.

...

Lúc Dư Vũ rời khỏi công ty, cái gì cũng chưa mang theo, chỉ có ba hợp đồng kia thôi.

Người đại diện nói, anh nhận hai hợp đồng là được, nếu như một trong hai bỗng dưng hot lên, danh khí cũng tốt lên, thì cái thứ ba vốn là trói buộc.

Ba kịch bản thì hai cái vai nam hai, một cái vai nam chính.

Dư Vũ nghĩ nghĩ, định chừa một kịch bản kiếm hiệp nam hai kia. Hầu như là nam hai diễn với nữ chính, phân đoạn không nhiều không ít, nhân vật này thông minh cơ trí, mới đầu là tính kế với nữ chính, sau này lại yêu cô ấy, cuối cùng chết thay nữ chính.

Đọc xong kịch bản, Dư Vũ tỏ vẻ mình có thể chấp nhận kịch bản này. Loại nhân vật vì người yêu mà đối mặt với cái chết, anh vẫn có thể nhận. Cái anh không chấp nhận được chính là một vai nam hai trong kịch bản hiện đại khác, thích nữ chính, làm đủ chuyện, nhưng cũng không thổ lộ, nói dối nhiều như vậy làm gì chứ?

Dư Vũ vạn phần không muốn tạm biệt Thư Trữ mà bước trên hành trình đi quay phim của mình.

Vì muốn chứng minh cho Thư Trữ xem, người đàn ông mà cô chọn là đúng đắn, Dư Vũ cũng muốn xông ra làm cái gì ra tên tuổi.

...

Khởi động máy xong, nam chính Trịnh Nghiệp cùng nữ chính Lưu Dĩnh đều đã đến đây.

Hai người cũng xem như là hai diễn viên đang hot, tương đối có kỹ thuật diễn, lần này đoàn làm phim chọn người tuyệt đối không giống bộ phim trước mà Dư Vũ đóng.

Mọi người cùng nhau quay, nữ chính quay vài cảnh đánh nhau nhào lộn, tất cả đều là dây thép dây bảo hộ, thật là xứng với cái tên "Tam Nương liều mạng".

Dư Vũ hoá trang xong, mặc một bộ đồ trắng, như một viên ngọc, liền hấp dẫn rất nhiều người chú ý.

Mà điều đó, anh toàn không biết.

"Tam Nương liều mạng bề bộn công việc như này, ngày đêm muốn đẩy nhanh tiến độ, có đôi khi cô ấy cùng Dư Vũ diễn với nhau, đã là rạng sáng rồi."

Dư Vũ thấy đáy mắt cô hơi thâm, có vài phần cảm xúc, quả nhiên, không có chuyện không làm mà hưởng được, muốn có thành quả, phải nỗ lực.

Dư Vũ vừa lên dây thép, rất không quen, cũng thấy hơi choáng thái quá, thái độ của phó đạo diễn vẫn tạm ổn, dù sao đây cũng là lần đầu anh quay mấy cảnh phải sử dụng cái này, bọn họ cũng hiểu hộ.

Dư Vũ ngồi ở trên ghế, sắc mặt trắng bệch, có một diễn viên thực lực đóng vai Thiên Nguyên lão tổ đi tới. Cười híp mắt vỗ vỗ bờ vai của anh, ngồi bên cạnh anh,

"Đại Ngư phải không, rất lợi hại, lần đầu tiên làm được vậy là tốt rồi, quay nhiều thì quen thôi. Cậu xem Tam Nương kìa, là một cô gái, quay quen rồi, thì quay cảnh trên không cũng khác gì đi dưới đất đâu!"

"Cậu cũng nên thả lỏng một chút, coi như đang ở trên mặt đất, vậy là không sao rồi!" Ông ấy cười sang sảng hai tiếng.

Dư Vũ mặt trắng bệch cười hơi nhạt, "Cảm ơn tiền bối đã chỉ đạo." Anh cung kính mà không mất lễ phép, lại không xa lạ.

Lão tiền bối sửng sốt, vỗ vỗ anh, "Còn được ông trời ưu ái cho có điều kiện đấy..."

Rồi sau đó bước đi, Dư Vũ có chút mộng.

Sau đó thì khá hơn, Dư Vũ đã quen, như thể rất nhanh đã có thể qua cảnh. Đối với vị trí của bản thân, và với máy quay, anh đã có thể khống chế, đều dùng đúng chỗ.

Lúc đạo diễn tới, nhìn nhìn, gật gật đầu. Quả nhiên, ánh mắt của ông không sai, Dư Vũ có thể diễn rất tốt.

Nhưng mà lần tiếp theo, liền xuất hiện một tình huống.

Chương 40: Quay phim

Làm nữ chính, đương nhiên trong phim cũng sẽ không thiếu người thích, và nam ba hôm nay diễn cùng Dư Vũ cũng là một trong số đó.

Hôm nay bọn họ diễn vai đối thủ của nhau, hai người có một hồi đánh nhau, vốn tư thế lẫn động tác đều đã ổn.

Nhưng mà khi bắt đầu đeo dây bảo hộ rồi lên trên không trung, liền xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Hai người kiếm đấu kiếm, chủ yếu là một ít động tác, sau này sẽ chỉnh sửa thêm thắt.

Có một cảnh là hai người đấu kiếm, ánh mắt đấu nhau, tràn ngập tàn nhẫn.

Chỉ cần bọn họ đâm kiếm lại, đưa người tới gần là được, những cái khác thì quay dưới đất. Nhân viên trong đoàn làm phim giúp bọn họ tháo gỡ dây rợ cho Dư Vũ trước, lần đầu tiên mở, không mở được.

Lại tới lần thứ hai.

Khi đang kéo dây bên Dư Vũ, nhân viên đi qua bên kia anh, tốc độ có chút nhanh, sinh ra một "phi" thị giác.

Nam ba đột nhiên kêu một tiếng, lộn xộn ở giữa không trung, kiếm plastic kia nhắm ngay thẳng vào anh.

Dư Vũ bị cây kiêm thẳng tắp đụng qua, trái tim đột nhiên hững lại, hơi hơi nghiêng sang một bên, chỉ đâm đến cánh tay.

Nhưng cũng tương đối nghiêm trọng, phải biết rằng, đồ plastic bén nhọn cũng có lực sát thương, tuy rằng không lớn, nhưng cũng không hề nhỏ.

Cánh tay anh tê rần, quần áo màu tuyết trắng lập tức biến thành màu đỏ, thoạt nhìn rất là thảm khốc, trợ lý chạy nhanh tới, cùng nhân viên trong đoàn làm phim đem anh đưa tới bệnh viện.

Nam ba hốc mắt đỏ bừng, không ngừng xin lỗi anh.

Dư Vũ nhìn về phía anh ta, ánh mắt híp lại, người này, là cố ý...

Đưa anh đến bệnh viện, kiểm tra qua, kết quả là không có bị tổn thương đến xương, nhưng mà không được hoạt động nặng trong một thời gian, Dư Vũ nhíu mày, như vậy, đoàn làm phim hẳn sẽ không cho anh quay mấy cảnh trên không nữa.

Băng bó tay xong, Dư Vũ lại về đoàn làm phim, nam ba vừa thấy anh tiến vào, chạy nhanh tới, cúi đầu xin lỗi.

Dư Vũ im lặng nhìn về phía ánh mắt của anh ta, nơi này có rất nhiều cảm xúc, nhưng thứ duy nhất không có, đó chính là áy náy.

Khưu Nam thấp đầu chậm rãi nâng mặt lên, ngượng ngùng cười với anh.

Đạo diễn đi lại tỏ ý tứ quan tâm một chút, rồi sau đó liền uyển chuyển tỏ vẻ, có phải anh không thể quay tiếp, dù sao cũng phải đuổi kịp tiến độ của bộ phim, mà tay anh bị như này, không biết bao giờ mới khỏi hẳn.

Dư Vũ nhìn về phía đạo diễn, cười nói, "Không có chuyện gì, tôi có thể quay tiếp, hôm nay trước hết tạm thời không quay, ngày mai tiếp tục, không thành vấn đề!"

"Thiên Nguyên lão tổ" đi lại, vỗ vỗ bờ vai của anh, "Người trẻ tuổi không cần quá cố đâu, dù sao tay cũng là của cậu."

Dư Vũ lắc đầu, "Không có chuyện gì đâu ạ, không bị tổn thương đến xương."

Sắc mặt Khưu Nam hơi hơi biến hóa.

Dư Vũ vừa cười nói với anh ta, "Anh Khưu lần sau chú ý chút, khi đeo dây cáp rồi treo lên cao thì rất nguy hiểm. Đúng rồi, hôm nay là như thế nào vậy, tự dưng anh liền..."

Khưu Nam miễn cưỡng cười cười, "Đột nhiên khi tôi vừa cử động, cho rằng dây sắp đứt nên bị dọa, thực xin lỗi."

Dư Vũ lắc đầu, "Không có chuyện gì, lần sau chú ý hơn nhé."

Anh cười rất là khoan hồng độ lượng, phảng phất thật sự không thèm để ý. Chỉ có ánh mắt anh, thoáng thâm trầm, gắt gao nhìn chằm chằm Khưu Nam.

"Nam hai quan trọng hơn so với nam ba, chuyện này không đơn giản, nếu cậu bị gì thì người được lợi sẽ là anh ta. Dù gì cũng mới khai máy, quay được vài cảnh, thay đổi người rất dễ dàng."

Người đại diện nói xong, sắc mặt Dư Vũ có chút khó coi, người này vì lợi ích, cái gì cũng có thể làm được.

"Nam hai so với nam ba sẽ được thích hơn, nam ba dễ bị người ta ghét, nếu cậu đi rồi thì anh ta sẽ cuỗm vai nam hai, sau đó sẽ tìm ai đó đóng vai nam ba, phỏng chừng đây là suy nghĩ của anh ta."

Dư Vũ không nói gì, chỉ là ngày hôm sau lúc diễn cùng Khưu Nam, anh nghiêm túc lạ thường.

Khưu Nam bị anh làm khựng lại, không quên thoại thì liên tục mắc lỗi.

Thật vất vả mới qua được một cảnh, trong cảnh quay anh ta lại chả có cảm xúc gì, nếu so với Dư Vũ, phảng phất như kiểu thiếu gia cùng tôi tớ, cùng một khung hình thì bị lu mờ đi hẳn.
Lúc xem lại cảnh vừa quay đạo diễn cau mày, lại xem hiện tại Dư Vũ diễn cùng nữ chính, không có vấn đề gì, phối hợp rất là ăn ý.

Mày đạo diễn lại buông lỏng ra, chỉ cần anh không biểu hiện rõ ràng, lần này hãy còn bỏ qua cho anh, coi như là cho anh đỡ giận, bồi thường cho anh.

...

"Anh lợi hại không!" Dư Vũ sau khi đã quay xong rồi, tựa vào trên sofa, kể chuyện của bản thân trong thời gian qua, cả đoạn ép diễn Khưu Nam này, giảng giải tương đối tường tận.

Thư Trữ lạnh lùng nhìn anh, "Cho nên anh liền mang vết thương tiếp tục quay phim? Chỉ vì muốn ép diễn người khác, mà không để ý đến vết thương của mình, động tác khoa trương?"

Dư Vũ ngây ngẩn cả người, Thư Trữ đây là tức giận sao?

Anh nhẹ nhàng đưa tay, Thư Trữ hất ra, "Dư Vũ à Dư Vũ, anh không cần tay thì kệ anh, tôi lười quản anh."

Rồi sau đó cô đứng lên, muốn đi, Dư Vũ giữ chặt cô.

"Anh sai rồi~ anh, anh chỉ là không nhịn được... Không bị thương đến xương đâu, không thành vấn đề."

"Không bị thương đến xương liền không thành vấn đề à? Dư Vũ, anh khinh tôi ngốc hay là như thế nào à, chính anh còn không yêu quý thân thể của mình, tôi còn yêu quý làm gì."

Dư Vũ nhẹ nhàng kéo kéo góc áo của cô, dùng giọng nói ủy khất, "Em yêu quý..."

Anh ôm lấy cô, đem mặt dán ở trên lưng cô, "Thư Trữ, anh sai rồi... Về sau anh sẽ không bao giờ như thế nữa, cơ thể của anh thuộc về em, anh tuyệt đối không dám làm bị thương nó."

Thư Trữ nhẫn nhịn, không cười mà tránh ra "Tôi không cần thân thể anh, anh yêu thế nào hay thế nào, tôi lười quản."

"Thái hậu, quản nô tài đi~~~" Anh đổi giọng kì quái, mặt Thư Trữ liền không kiềm được.

"Ngày mai đi dạo phố anh mua quần áo cho em, chuẩn bị mừng năm mới, mua quần áo ấm mới."

Thư Trữ gật đầu.

(Đơn giản z thôi hả =))))))?)

Gần một tháng không gặp, Dư Vũ thực sự nhớ cô, lôi kéo tay cô, nhẹ nhàng nắm lấy, liền đem cả người cô giấu ở trong lòng.

Rồi sau đó nâng mặt cô, dùng sức hôn qua, độ ấm liên tục tăng, đùi cô tách ra, ngồi ở trên đùi anh, để chân sang hai bên.

Hôn đúng là nghiêm túc, Dư Vũ một tay đè ót của cô lại, một tay nâng mông của cô hướng vào trong lòng mình.Anh nhẹ nhàng rời môi cô, đầu tựa ở vai cô, hơi hơi thở dốc, hô hấp nóng bỏng phả vào trên cổ cô. Hơn nữa cái ôm của anh thật ấm, Thư Trữ lại có vài phần nóng, không nghĩ gì mà hơi giật giật.

"Ưm~"

Dư Vũ đè cô lại, dùng giọng nói khàn khàn mà nói, "Đừng nhúc nhích..."

...

Cùng Dư Vũ đi mua quần áo, Thư Trữ lại có vài phần chờ mong, quả nhiên, yên lặng nói một câu: À, phụ nữ.

Dư Vũ lại màn võ trang hạng nặng, hiện tại anh thật sự nổi hơn, bộ phim tiên hiệp kia đã sớm đăng ảnh tạo hình, anh hóa trang đẹp mắt, giá trị nhan sắc lại cao, lúc cười mỉm, thật sự rất là mê người.

Ngay cả Thư Trữ, cũng vụng trộm lưu một tấm ảnh. Nhưng mà chuyện này có thể nói cho Dư Vũ không? Đương nhiên là không thể, chắc chắn anh sẽ lại kích động gào to, vui sướng mấy ngày.

Hôm nay thứ hai, lại là buổi sáng, người trên thương trường rất ít.

Editor: melbournje

Vào một cửa hàng, vài người nhân viên đều vây quanh bọn họ, thực sự có chút phiền.

Thư Trữ lấy khuỷu tay chạm vào người anh, "Anh nói xem em mặc cái kia có đẹp không."

Dư Vũ nhìn xung quanh bốn phía, chỉ vào một cái áo bành tô màu trắng gạo, "Thử cái này xem?"

Thư Trữ gật đầu, qua một hồi lâu mới đi ra, trong nháy mắt, Dư Vũ suýt nữa cho rằng bản thân thấy ánh sáng.

Ánh sáng từ hào quang của cô tỏa ra, ánh mắt Dư Vũ cũng có chút ngây ngốc.

"Đẹp sao?"

Dư Vũ lúc này mới lấy lại tinh thần, khẽ cười gật đầu, "Đẹp mắt."

Thân hình thon dài, chân cũng dài, làn da trắng nõn, mặc áo bành tô màu trắng gạo vào, như là thiếu nữ văn nghệ dịu dàng, phá lệ làm người ta ghé mắt nhìn thêm.

Thư Trữ lại chỉ chỉ một cái áo màu đen, Dư Vũ nhíu mày.

"Đó không phải là phong cách của em mà?"

Thư Trữ nháy mắt mấy cái, "Muốn đổi thử một lần."

Lúc đi ra lại có chút kinh diễm, cô vừa mới đem tóc buộc lên, thoạt nhìn sạch sẽ lưu loát, lại rất là đẹp mắt.

Gợi cảm và có vài phần soái khí.

Cuối cùng mua cả hai chiếc áo này, thấy cô thích, mặc lại đẹp mắt, trong lòng anh rất là vui vẻ.

Dư Vũ nghĩ, trách không được đàn ông luôn muốn liều mạng kiếm tiền, thì ra là để tiêu cho cô gái của mình, xem cô ấy trang điểm xinh xắn đẹp đẽ, thấy rất là hạnh phúc.

Thư Trữ cũng rất hài lòng, hai người nắm tay đi ra ngoài. Dư Vũ một tay xách quần áo, một tay nắm tay cô, có mùi vị hạnh phúc, đại để là không gì hơn cái này.

Đáng tiếc không đi được hai bước, "Dư Vũ?"

Dư Vũ quay đầu, nhìn về phía có người gọi mình, mặt người đó có chút quen thuộc, nhưng lại không nhớ nổi tên.

"Là em, Nhiễm Thanh."

Dư Vũ cẩn thận suy nghĩ lại một chút, đột nhiên trừng mắt, vẻ mặt ngơ ngác.

Đậu mợ! Đây không phải là đóa hoa cao lãnh hồi đại học đây sao!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau