LẦU DƯỚI 249, LẦU TRÊN 251

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lầu dưới 249, lầu trên 251 - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Chứng cứ

Từ chương này mạn phép đổi cách xưng hô từ tôi-cô sang tôi-em, còn Thư Trữ vẫn gọi Dư Vũ là tôi-anh, đến khi nào chính thức yêu đương thì mình đổi sang anh-em nha mọi người.

𝓶𝓮𝓵𝓫𝓸𝓾𝓻𝓷𝓲𝓮

Dư Vũ nghe máy, là ba anh, Dư Liên Thắng là một người nói chuyện rất trực tiếp, vừa mới nghe thì đã,

"Người yêu của con bị người ta tông phải?"

"Con còn đang theo đuổi cô ấy, tạm thời chưa phải người yêu."

Dư Liên Thắng nhíu mày, "Nghiêm túc?"

"Nghiêm túc."

"Được, con muốn thế nào tùy con, không cần xúc động, có việc gì thì nói với ba mẹ. Không cần bọ ngựa đấu xe, con muốn..."

Còn chưa nói hết, chợt nghe trong điện thoại truyền đến một giọng nữ, "Đưa tôi, để tôi nói chuyện với con trai."

"Con trai, vợ bị khi dễ không thể tha thứ, muốn ba mẹ giúp không?"

"Tạm thời không cần."

"Ừ, con phải chú ý an toàn đấy, con dâu thế nào?"

"Còn đang nằm viện, chưa thể đứng dậy được."

"Ôi trời, có cần mẹ đi thăm không?" Trong giọng nói của bà lộ ra một chút chờ mong, Dư Vũ nhanh nhanh nói,

"Không cần không cần, chờ con xác định quan hệ đã, lúc đó con sẽ đưa cô ấy tới ra mắt mọi người."

Hiện tại để mọi người gặp, chẳng phải là bại lộ...

Dư Vũ vừa chạy về bệnh viện là đúng tròn 2 tiếng anh ra ngoài.

"Cô ấy đã tỉnh chưa?"

Y tá lắc đầu, cho nên không phải là chúng tôi không làm được theo yêu cầu của anh nhé anh trai, mà căn bản là vì cô ấy còn chưa dậy nữa.

Dư Vũ đi vào phòng bếp nhỏ nhìn nồi cháo, anh nghĩ cô chưa tỉnh, cháo cũng chín rồi, sau đó anh tắt bếp, mang rác đi xuống.

Lúc lên lầu, anh gặp một người trong thang máy, ăn mặc cũng đẹp, đáng tiếc mặt mũi bầm dập.

"Nhìn cái gì?!" Hắn ta trừng mắt nhìn Dư Vũ, một bộ dáng đại ca giang hồ.

"Cậu không nhìn tôi sao biết tôi nhìn cậu?"

"Mẹ nó!"

Dư Vũ cười lạnh, vừa đúng lúc cửa thang máy mở, "Đã bị đánh thành như vậy rồi mà vẫn còn ngông cuồng!"

Dư Vũ bình tĩnh đi về phía trước, đem tiếng người kia mắng chửi để ở sau lưng, người như thế, vừa nhìn đã biết chính là cặn bã của xã hội.

Lúc trở về Thư Trữ vừa tỉnh, anh bước nhanh tiến lên, ghé vào bên giường, "Tỉnh rồi sao, ăn một chút gì đi?"

Môi Thư Trữ giật giật, có chút khàn khàn, "Anh ăn rồi sao?"

Dư Vũ đem giường nâng lên một chút, rót một cốc nước ấm đi tới, muốn dùng thìa đút cho cô.

Thư Trữ nhẹ nhàng giật đầu, "Đừng dùng thìa." Cô thấy hơi ngại.

Cô muốn vươn tay trái, Dư Vũ đè lại. Trên tay cô còn rất nhiều vết thương, đều bị băng lại.

Anh đem cốc đưa tới khóe miệng cô, Thư Trữ ngượng ngùng há miệng.

Uống qua nước, Dư Vũ múc một chén cháo, cô ăn được hai miếng liền không ăn nổi nữa.

Dư Vũ liền lấy thìa ăn hết, lại đi múc một bát, ngồi chỗ khác ăn.

Hiện tại anh không thể gục ngã được, còn một trận chiến ác liệt khác đang chờ anh.

Thư Trữ ngượng ngùng nhắm mắt lại, giả bộ ngủ, bên tai hơi hơi đỏ lên.

Dư Vũ ăn xong rồi rửa bát, anh cho rằng Thư Trữ đã ngủ, theo thường lệ anh nhẹ nhàng hôn ở chóp mũi cô, rồi sau đó nằm trên sofa, ngủ một giấc.

Cô mở mắt ra, mặt đã đỏ ửng lên, Thư Trữ cắn răng, người này...

...

"Không phải anh phải đi quay phim sao?" Mấy ngày nay tinh thần cô đã tốt hơn, đã có thể ngồi dậy uống nước, Dư Vũ còn có thể đỡ cô đi lại ở trong phòng một chút.

Anh lắc đầu, "Không đi nữa."

"Hả?"

"Tôi từ chối rồi."

"Từ chối?" Thư Trữ trợn tròn mắt, cơ hội tốt như vậy, anh...

"Tôi đỡ hơn rồi, anh có việc thì cứ đi đi."

Dư Vũ nhận lấy nước một chút, khẽ ngẩng đầu.

"Nhưng tôi đã nói, để củ cải đen vào đoàn làm phim."

Thư Trữ có sửng sốt, Dư Vũ đem nước bưng lên, đưa cho cô, "Đừng đoán mò, cơ hội để hot của ông đây còn nhiều lắm, mấy nhân vật nhỏ như vậy tôi không hiếm lạ gì."

Anh nói thật sự nhẹ nhàng, mi mắt hơi híp, một đôi mắt kéo dài, trong mắt tất cả đều là tình ý.

Thư Trữ dời tầm mắt, cô có chút không dám nhìn vào ánh mắt anh.

Buổi tối, Thư Trữ ngủ rồi, Dư Vũ mới nhẹ nhàng đi ra khỏi cửa phòng bệnh, gọi một cuộc điện thoại.

"Cái gì?! Cậu nói cái gì?! Này, Đại Ngư, hợp đồng đã kí rồi đó, cậu nói hủy liền hủy? Cậu nghĩ gì đấy, không có khả năng."

"Thật xin lỗi, tôi có chuyện quan trọng, chỉ trong hai tuần này thì không xong kịp."

Người đại diện căn bản không nghe lời này, "Tôi nói cho cậu, nếu không muốn sự nghiệp đi xuống, thì cậu lo mà đến đóng phim đi."

"Có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm, tôi sẽ đăng bài xin lỗi ở Weibo, chuyện này thế nào tôi cũng nhận, thật sự tôi có việc bận không đi được."

Nói xong anh liền trực tiếp cúp điện thoại.

Nửa giờ sau, người đại diện lại gọi lại.

"Bên đoàn làm phim không nhận lí do của cậu, nhưng bọn họ đồng ý cho cậu mười ngày, họ sẽ làm việc với nam và nữ chính trước, mười ngày, được không?"

Dư Vũ chỉ nhẹ giọng nói, "Cảm ơn."

Người đại diện tuy rằng cũng ít có thế lực, nhưng chỉ cần có cơ hội, sẽ luôn luôn giúp đỡ anh. Trước kia là anh không hiểu, hiện tại anh đã biết, trên thế giới này, người đối xử tốt với bạn không chỉ lúc nào cũng gắn với lợi ích, mà cũng vì lòng tốt nữa.

...

"Đại Ngư, có tiến triển rồi."

Dư Vũ bị những lời này gọi tới chỗ bọn họ thường xuyên tụ tập, vừa vào cửa, anh bị một gương mặt quen thuộc hấp dẫn sự chú ý.

"Lục Xuyên?"

"À, là tôi, Dư Gia còn nhớ rõ không?" Cậu ta nói kiểu cung kính anh.

Dư Vũ khoát tay, "Nói đi, chuyện gì?"

Mạnh Triệu ném tới một tấm hình, là một người đàn ông hơn 20 tuổi, dáng vẻ lưu manh. Dư Vũ liếc mắt một cái liền nhận ra, đây là tên mặt mũi bầm dập đến bệnh viện hôm nay.

"Người này, chính là người đụng phải chị dâu, con trai độc nhất của của phó bộ **, Trâu Chính Dương. Hôm đó cậu ta đi Hummer, đụng phải chị dâu." Mạnh triệu đá chân Lục Xuyên, "Nói đi."

Lục Xuyên lấy lòng cười cười, thịt trên mặt nhăn thành một nhúm.

"Bạn bè của anh họ tôi, cùng người này miễn cưỡng cũng gọi là quen, mấy ngày hôm trước nghe nói anh ta bị ba đánh, tâm tình không tốt, lúc đó bạn của anh họ tôi cũng có mặt, nghe thấy anh ta nói ở chỗ ** đụng phải người, cho nên mới bị ba đánh."

"Có người hỏi anh ta, không sợ xảy ra chuyện gì sao, Trâu Chính Dương nói ba anh ta đã ra tay, camera theo dõi bên đường đều đã hủy, nói không ai có thể tìm được ra là anh ta, cũng không ai dám tìm đến anh ta. Bằng không anh ta sẽ giết chết cái người kia hại anh ta bị đánh."

Lục Xuyên kể rất sống động, phảng phất như cậu ta ở ngay hiện trường lúc đó vậy. Rồi sau đó lại cười cười lấy lòng, đôi mắt híp thành sợi chỉ.

Sắc mặt Dư Vũ càng ngày càng khó coi, hàm răng cắn chặt, hốc mắt vỡ toang, gân xanh trên trán giật một chút.

"Mẹ nó cái thằng lưu manh này!"

"Đại Ngư, bình tĩnh." Trang Minh có sự nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Mạnh Triệu cũng nói, "Đại Ngư, cậu nghe cho xong tình huống đã."

Dư Vũ ngẩng đầu nhìn anh, nắm tay nắm chặt, Thư Thư bị tên này đụng phải sao?

"Hai ngày này bọn tôi đi điều tra một chút, ngày chị dâu xảy ra chuyện thì Trâu Chính Dương cùng vài bạn bè ở lưu vực Sơn Trang chơi một đêm, sáng sớm tinh mơ rượu cũng chưa tỉnh hẳn, liền lái xe trở về, một mình mang theo một cô gái. Đến chỗ đường **, bọn họ liền đụng phải chị dâu."

"Gần đây sau đánh con trai, Trâu Kiến Quốc sợ xảy ra chuyện gì, nên đã sớm xóa mọi bằng chứng. Trâu Kiến Quốc là phó bộ, nhưng anh họ của ông ta còn là người bậc trên, nhà họ Trâu cũng coi như có quyền thế, Đại Ngư..."

Dư Vũ biết cậu ta muốn nói gì.

Đây là lần đầu tiên anh lộ ra biểu cảm tàn nhẫn, và cũng là lần đầu tiên đám người Mạnh Triệu thấy, "Tôi sẽ không bỏ qua cho hắn ta."
Từng chữ một, theo từ trong miệng anh mà nói ra.

...

Thư Trữ thừa dịp Dư Vũ không ở đây, cô nhờ y tá dẫn mình đi toilet, rồi sau đó bật nước tắm rửa, nhờ y tá đi lấy cho cô một bộ đồ bệnh nhân mới.

Dư Vũ vừa về, liền thấy y tá vội vội vàng vàng đi lại, cầm trên tay đồ bệnh nhân.

"Thưa anh, anh có thể đưa cho bạn gái anh giúp tôi được không, hiện tại tôi có chút việc gấp."

Rồi y tá không để ý tới phản ứng của Dư Vũ, xoay người liền vội vội vàng vàng đi, anh cầm quần áo có chút ngây người.

Đẩy cửa đi vào, Thư Thư không ở trên giường, cửa toilet đóng, Dư Vũ nhẹ nhàng gõ cửa.

"Thư Thư? Quần áo này."

Bên trong không có động tĩnh, Dư Vũ còn nói, "Em không cần tắm kĩ quá đâu, cẩn thận dính nước."

Bên trong truyền đến một âm thanh nhẹ nhàng, "Ừm."

Một lát sau, bên trong vẫn không động tĩnh, "Thư Thư? Em không có chuyện gì chứ?"

"Không, không có chuyện gì..." Giọng của Thư Thư có chút cấp bách.

Dư Vũ nửa tin nửa ngờ.

"Quần áo..." Anh gõ cửa, Dư Vũ đem quần áo tiến dần lên, bên trong lại luôn luôn không hề có động tĩnh.

"Nếu em không ra, anh sẽ đi vào."

Cửa mới từ từ mở ra, Thư Trữ mắc cỡ ngại ngùng ngó ra, Dư Vũ thấy đây là lần đầu tiên cô ngượng ngùng.

"Sao đấy?"

"Cái kia... Gọi giúp tôi y tá đi."

"Có chỗ nào không thoải mái sao?" Dư Vũ vội vàng tiến lên.

Thư Trữ cắn răng một cái, "Họ hàng của tôi đến rồi!"

"Ai?" Họ hàng nào cơ?

"Bà dì!"

Mặt Đại Ngư bỗng chốc đỏ lên, anh ấp úng, "Em muốn cái kia?"

Thấy anh thẹn thùng, Thư Trữ cũng cảm thấy bớt xấu hổ hơn, cô cười nói, "Anh mua cho tôi?"

"À..." Theo tiếng à này, cô chỉ còn kịp nhìn thấy một bóng lưng.

"Nè... Cũng không cần anh phải đi mua thật mà, ngại thật đấy." Cô bĩu môi, lại đột nhiên nở nụ cười.

Dư Vũ chạy đến cửa siêu thị, vòng vo một lúc, cắn răng đi vào.

Tìm một lát mới tìm được chỗ bán cái đó.

Anh bỗng nhiên thấy choáng, nhiều loại như vậy sao?

"Chào cậu, cậu muốn mua gì?" Bác gái bán hàng ở siêu thị đứng đằng xa, cười tiến lên.

Dư Vũ xấu hổ nhức đầu, bác gái cười, "Mua cho bạn gái sao? Để tôi chọn cho, con trai các cậu chắc không biết mấy cái này đâu."

Một bên bác gái vừa lấy còn vừa nói, "Thằng nhóc cậu đối xử với bạn gái thật là tốt, mà là bạn gái hay là vợ vậy?"

Dư Vũ lập tức nghiêm mặt, "Hiện tại là bạn gái, tương lai là vợ."

Bác gái cười ha ha, "Cố lên! Đúng rồi, có muốn lấy đường đỏ không?"

Nói xong đưa cho anh một cái túi, rồi sau đó hơi hơi ái muội cười, "Mấy ngày này tính tình của con gái không tốt, cậu phải nhịn xuống nhé."

Dư Vũ nhận lấy, chạy trối chết.

...

"Này..."

Thư Trữ nhận, thấy có cả ban ngày lẫn ban đêm, "À, thật ra chỉ cần mua ban ngày thôi."

Dư Vũ cầm đường đỏ, ánh mắt né tránh, đi vào bếp.

Thư Trữ cười trộm.

"Uống chút đi này," Anh đưa nước đường đỏ cho cô, Thư Trữ nhận, uống một ngụm, cảm thấy ấm cả người lên.

"Đại Ngư, tôi có thể về chưa?"

"Em vẫn còn chưa khỏe hẳn đâu." Dư Vũ cau mày, kiên quyết không đồng ý.

"Nhưng tôi có thể đi lại được rồi."

Dư Vũ lắc đầu, không đồng ý, lúc anh đấu cùng Trâu Chính Dương, Thư Trữ cũng chưa khỏe lên hẳn.

"Em không ở lại bệnh viện, không sợ để lại sẹo sao?"

Một câu này chạm đến đáy lòng cô. Lần này Thư Trữ bị thương từ ót bên trái, đến trên thái dương một chút, phải khâu mấy mũi. Và trên tay, trên đùi đều có vết thương phải khâu lại.
Ngày hôm qua bác sĩ đổi thuốc, nhìn ánh mắt cô xem cánh tay mình, Dư Vũ vĩnh viễn cũng quên không được.

Cô nói không có chuyện gì, nhưng chắc bản thân cô hiểu rõ cảm giác của mình hơn qua lớp da kia. Là một cô gái ngủ muộn một chút cũng kêu than da sẽ bị xấu đi, làm sao có thể không quan tâm vết sẹo có thể lưu lại vĩnh viễn này.

"Đại Ngư, viện phí hãy để tôi trả nhé." Thư Trữ cũng nghĩ, thôi ở chỗ này cho khỏe hẳn, nếu về nhà lại bị gì thì sao, để lại sẹo là nhất định rồi, nhưng sức khỏe cũng quan trọng.

"Được." Dư Vũ gật đầu.

"Đúng rồi, người gây ra chuyện đã tìm được chưa?"

Dư Vũ thu dọn bát một chút, "Rồi, đã lập án, cũng đã có một ít chứng cứ."

"Có chuyện gì nói với tôi nhé, tôi nhất định phải tận mắt thấy hắn ta ngồi tù."

Ánh mắt cô có chút lạnh, tai họa bất ngờ này, người gây ra nó đừng hòng thoát được.

Dư Vũ gật đầu, kiên định nói, "Được, cùng nhìn hắn ta ngồi tù."

...

Thư Trữ ngủ, Dư Vũ lái xe đi đến nhà Mạnh Triệu, câu nói đầu tiên chính là, "Có chuyện gì sao?"

Hai người ngồi xổm ở ban công, Dư Vũ nhận điếu thuốc, ngậm ở ngoài miệng, Mạnh Triệu cho anh chút lửa.

Anh thuần thục hút một hơi, một làn khói mờ ảo bên miệng chậm rãi tan ra

Thật lâu không hút, vậy mà cảm thấy hương vị rất kì quái.

Mùa này, buổi tối khuya ở ban công từng đợt gió thổi đến, Mạnh Triệu nắm thật chặt quần áo.

"Đại Ngư, cậu có ý kiến gì không?"

Dư Vũ hít một hơi, ánh mắt híp lại.

"Tố cáo hắn ta."

"Không có chứng cứ." Mạnh Triệu nói chuyện thẳng thắn, điều này cũng là lí do tối nay anh tìm Dư Vũ.

Dư Vũ lại hít một cái, ánh mắt hơi trầm xuống, không nói chuyện.

"Mấy người Lục Xuyên này dám vụng trộm nói cho cậu, nhưng nếu bắt hắn làm chứng, hắn sẽ không dám, hơn nữa điều này cũng không tính là chứng cứ."

Dư Vũ vẫn trầm mặc, đem tàn thuốc ấn trên mặt đất, dùng chân hung hăng mà đạp.

"Người anh em, giúp tôi tra người phụ nữ hôm đó của hắn ta, cậu xem có được hay không rồi báo tôi nhé."

Mạnh Triệu gật đầu, Dư Vũ đứng lên bước đi.

...

Ba ngày sau, lưu vực Sơn Trang.

Dư Vũ đợi hai tiếng, rốt cuộc cũng thấy Trâu Chính Dương ôm một người phụ nữ, cùng vài người cả trai lẫn gái đi ra.

"Trâu Chính Dương." Dư Vũ tiến lên.

Trâu Chính Dương ngẩng đầu nhìn anh, có chút ấn tượng, chính là người đã từng nói ẩu đả với mình vài câu.

"À, tao còn chưa tìm đến mày, mà mày lại tìm tới cửa sao."

"Người tông xe trên đường ** chính là mày nhỉ, người bị tông đó là người phụ nữ của tao."

Trâu Chính Dương nhìn anh, không tiếp lời này.

Edit: melbournje

"Mày tìm tao làm cái gì? Tìm đến mắng sao?"

Hắn ta hừ lạnh một tiếng, anh nhìn về phía người phụ nữ bên cạnh, ánh mắt nhíu lại.

"À, đây không phải là Liễu Nhứ Ngôn bị Trình Đoạn Dịch vứt bỏ sao? Thế nào, hận Thư Trữ vậy nên đi tìm Trâu Chính Dương diễn trò anh anh em em sao?"

Mặt Liễu Nhứ Ngôn biến sắc, "Anh không được nói bừa."

"Làm sao lại là nói bừa? Không phải cô làm tiểu tam rồi bị đá sao? Lại tìm được người bao nuôi rồi à?" Rồi sau đó anh nhìn về phía Trâu Chính Dương, tặc lưỡi nói, "Lão Trâu thích đồ người khác không cần sao? Chậc chậc, gu lạ đấy."

Trâu Chính Dương nhào tới, hai người đánh nhau, Dư Vũ một mình đánh với Trâu Chính Dương cũng không có vấn đề gì, nhưng đây là địa bàn của bọn họ.

Trâu Chính Dương cùng vài bạn bè đi tới, Dư Vũ một mình chấp n người, đơn phương bị đánh, anh che mặt, miệng không ngừng khiêu khích.

"Ha ha, là một người đàn ông, một cậu ấm, lại thích đồ người khác không cần, đụng vào người ta là chạy, mày tin không, kiểu gì cũng có ngày mày vào tù thôi."

"Con mẹ mày!" Hắn hung hăng đá anh một cước, hai người đè anh lại, Trâu Chính Dương nắm chặt tóc của anh, da đầu Dư Vũ rất đau, hắn ta đem mặt anh nâng lên, trào phúng nhìn anh.

Sắc mặt Trâu Chính Dương hung ác, "Mày không có cách nào đâu, tao nói cho mày, ông đây đã khiến người phụ nữ của mày xảy ra chuyện, hiện tại đem mày nghiền nát, cũng chả là vấn đề!"

Dư Vũ cười nhạo, "Mày thực cho rằng tao không có chứng cứ sao."

"Xùy! Đừng hòng lừa tao, có bằng chứng nào tao cũng xóa hết rồi, cho dù có, tao cũng xóa đi được."

Rồi sau đó hắn ta hung hăng đem đầu anh nhấn xuống đất, "Đánh!"

Dư Vũ nằm liệt trên mặt đất, Trâu Chính Dương mang theo vài người bạn rời đi, Liễu Nhứ Ngôn muốn nắm tay hắn ta, nhưng bị hắn ta lườm, nên chỉ dè dặt cẩn trọng đuổi theo, cô ta quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn Dư Vũ một cái.

Mọi người đi rồi, Dư Vũ chậm rãi đứng dậy, xoa xoa máu trên khóe miệng, trên mặt không bị thương nhiều, nhưng trên người rất nghiêm trọng.

Nhưng Dư Vũ lại cảm thấy như mình không đau, anh sờ sờ máy ghi âm giấu trong người, lấy bông tai trên tai xuống, có vết máu theo bông tai chảy ra, là một chiếc camera mini.

...

"Sao trên tai anh lại có vết máu thế?"

Dư Vũ không thèm để ý, "Không có chuyện gì, bấm lỗ tai không cẩn thận bị lệch thôi."

Ánh mắt Thư Trữ nhíu lại, "Mùa đông mà lại bấm lỗ tai, không sợ lạnh đến phát đau sao?"

Dư Vũ cười to, đem mặt đưa gần tới, "Em quan tâm tôi đấy à?"

Thư Trữ thấy anh cười đáng đánh đòn, lỗ tai hơi phiếm hồng, quay mặt, không quên nói một câu, "Tôi chỉ sợ anh bị thương rồi không may làm sao ở đây thì tôi lại phải chạy đi gọi bác sĩ thôi."

Dư Vũ nghe lời đứng lên, "Biết là em quan tâm tôi rồi, yên tâm, giờ tôi phải đi ngay."

Anh ra vẻ hoạt bát, sôi nổi ra khỏi cửa, cửa vừa đóng anh lập tức nhe răng trợn mắt, đau đến mức không kêu lên nổi.

Buổi tối ngủ cũng vậy, ngay cả xoay mình Dư Vũ cũng có chút khó khăn, cắn răng, nhưng vì không muốn đánh thức cô, gần sáng anh mới ngủ được chút.

...

"Thư, tôi đi đây có tí chuyện."

"Sao gần đây anh vội thế?"

Dư Vũ cười to, "Tôi vốn rất bận được không? Đừng quá nhớ tôi nhé, giữa trưa tôi sẽ nấu đồ ăn cho em."

Anh cười hì hì ra ngoài, Thư Trữ bất đắc dĩ lắc đầu, cái người này.

Dư Vũ vừa ra khỏi cửa, nụ cười trên mặt anh lại suy sụp, sờ sờ thắt lưng đau như muốn nát, anh khập khiễng chậm rãi đi xuống lầu.

"Đại Ngư, cậu có chứng cứ gì sao?" Vừa vào cửa, Mạnh Triệu liền hỏi anh, mấy người Trang Minh cũng nhìn qua.

"Chỗ này~" Anh dem tất cả ném lên bàn.

"Lão Mạnh, tìm người nhờ họ xử lý video một chút."

Mạnh Triệu gật đầu, "Sao cậu tìm ra được chứng cứ vậy."

Dư Vũ chỉ lắc đầu, không muốn trả lời vấn đề này.

"Một phần đưa tới cục cảnh sát, một phần đưa tới viện kiểm soát," Anh dừng lại một chút, tiếp tục nói, "Một phần đăng lên trên mạng."

"Đăng lên trên mạng hiệu quả không lớn, còn có thể đánh cỏ động rắn nữa." Lưu Cư An cau mày.

"Cứ giao lên cục cảnh sát để họ điều tra, đăng lên trên mạng để có sức ảnh hưởng là được rồi, tôi vẫn còn có nước lùi."

...

Xử lý qua video và ghi âm thì lập tức tung lên mạng, liền gây lên sóng to gió lớn.

Chương 32: Mọi chuyện sẽ sáng tỏ

Đám người Mạnh Triệu dùng chứng cứ đăng lên, tìm rất nhiều thuỷ quân trên mạng, mới đầu còn không thấy gì.

"Bộp!"

"Tiếng gì đó?"

Thư Trữ vịn tường chậm rãi đi ra, Dư Vũ nháy nháy mắt, một mặt vô tội.

"Điện thoại hỏng rồi..."

"Không có chuyện gì, còn dùng được không?"

Dư Vũ lộ vẻ áy náy, "Không được, để tôi cầm đi sửa vậy."

Thư Trữ gật đầu, thấy anh rất áy náy, cô cười nói, "Không có chuyện gì đâu, dù sao gần đây tôi đau đầu, bác sĩ cũng nói không nên nghịch điện thoại nhiều." Hưu Thư cũng đã xin phép nghỉ rồi, điện thoại quả thật không cần lắm.

Dư Vũ lập tức gật đầu, "Được, vừa vặn gần đây tôi cũng thế, để tôi cùng em đợi, em muốn đọc sách sao?"

Ở nơi này, Thư Trữ thường hay đọc sách, rất ít khi xem tivi, nghịch điện thoại.

Thư Trữ gật đầu, "Giúp tôi mua mấy cuốn về đi."

Nghe cô nói xong, Dư Vũ cầm điện thoại cô đi ra ngoài, đóng cửa lại, mặt anh lập tức trầm xuống.

Điện thoại sáng lên, trừ vỡ màn hình, hiển nhiên không có vấn đề gì khác.

Mua sách ở dưới lầu bệnh viện, Dư Vũ đăng chứng cứ, trực tiếp xứng tên,

Đại Ngư: Người bị tông đó là bạn gái của tôi, camera bên đường không thể xem được, căn bản không có biện pháp nào tố cáo, đây gọi là quyền thế sao, tôi sẽ không buông tay đâu.

Anh trực tiếp lên tiếng, hiệu quả rõ ràng, độ khuếch tán liền lớn hơn một chút.

Dư Vũ nghĩ, không tồi lắm.

Chuyện trên mạng đã làm lớn lên, nhà họ Trâu sẽ biết, Trâu Kiến Quốc cho Trâu Chính Dương một cái tát. Sắc mặt ông ta âm trầm, lập tức đập vỡ một cái điện thoại,

"Ba~" Trâu Chính Dương nhìn ông.

Trâu Kiến Quốc định tiến lên, mẹ Trâu giữ chặt ông ta.

"Kiến Quốc, Chính Dương biết sai rồi, trước đó ông đã đánh nó thành như vậy, sao giờ còn đánh nữa?"

"Tôi mà không đánh đứa con mất nết này, sớm muộn gì nó cũng đem nhà họ Trâu chúng ta đi xuống! Nói cái gì cũng đều dám nói, Trâu Kiến Quốc tôi sao lại có đứa con trai vô dụng thế này cơ chứ."

"Ba, con sai rồi, tại thằng đó uy hiếp con, nói muốn đưa con vào tù..."

"Con trai, đừng sợ, không ai có thể đưa con vào tù được!"

Trâu Kiến Quốc trừng mắt nhìn mẹ Trâu một cái, "Con hư tại mẹ, nó như vậy là do bà cứ che chở nó đấy. Trâu Chính Dương, mấy ngày nay mày ở nhà ngoan ngoãn đi, không được đi đâu hết!"

Trâu Chính Dương bĩu môi, đồng ý, còn đối với chuyện trên mạng, hắn ta không lo lắng.

Quả nhiên, một thoáng chốc sau đề tài này liền mà đi xuống, bao phủ bằng một loạt tin hot khác.

"Mẹ nó!" Tuy rằng sớm đã dự đoán được điều này, nhưng loại tốc độ này vẫn nằm ngoài dự đoán của Dư Vũ.

Anh đã sớm liên hệ với một luật sư, rồi sau đó lại đăng bài khởi tố lên Weibo.

Chuyện này lại bắt đầu đi lên.

Khoảng mười giờ đêm, một ít fan của Dư Vũ unfollow, anh cũng nhận được không ít khiếu nại.

"Đại Ngư, không có động tĩnh." Mạnh Triệu có chút nóng nảy, trách cứ không có bất kỳ động tĩnh gì, lập án đã bảy ngày rồi, đối với người như Trâu Kiến Quốc, bảy ngày đã đủ để ông ta chuẩn bị.

Dư Vũ thở ra một hơi, thấy nhiệt độ về bài khởi tố trên Weibo có chút đi xuống, lại đăng một bài lên Weibo.

Đại Ngư: Mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Dư Vũ là một diễn viên nhỏ mang theo chút độ hot ít ỏi, có một số người tin tưởng anh, có người lại cho rằng anh kiếm fame.

Bài trên Weibo này đăng ra không được bao lâu, người đại diện gọi điện nói, "Dư Vũ, cậu đang làm gì đó?!"

Dư Vũ không nói gì.

"Cậu không muốn diễn nữa sao, về sau đừng lăn lộn ở giới giải trí nữa."

"Đại Ngư, đây là thời cơ phát triển tốt của cậu, tôi không biết cậu trêu chọc ai, nhưng với thân phận và địa vị của người ta, cậu đấu lại được sao?"

"Tôi chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi, thu tay lại đi."

Dư Vũ nhìn bầu trời có chút u ám, mãi mới nói chuyện, "Trên người bạn gái tôi có rất nhiều chỗ bị thương, não bị chấn động, bất tỉnh mấy ngày, hiện tại thường xuyên bị đau đầu, cô ấy yêu cái đẹp như vậy, mà phải khâu liền mấy mũi, về sau sẽ lưu lại sẹo..."

Đầu bên kia điện thoại thật lâu không có tiếng gì, một lát sau mới nói, "Đại Ngư, đại khái thì sắp tới công ty sẽ khởi tố cậu, trước tiên cậu nên chuẩn bị một chút đi."

Đã nói như thế rồi, người đại diện cúp điện thoại xong, Dư Vũ lại đăng bài lên Weibo.Đại Ngư: Các người có thế lực lắm đúng không? Tôi vừa đăng bài lên, công ty liền muốn khởi tố tôi, các người đúng là thứ bại hoại của xã hội.

Trên mạng cãi nhau ồn ào, chuyện này thật là tốn không ít sự quan tâm, nhưng độ chú ý không cao cũng không ít.

Dư Vũ hít thật sâu, lấy tay vỗ vỗ mặt, điều chỉnh biểu cảm, đem khóe miệng hướng lên trên mà kéo, mang theo nụ cười đi vào cửa.

Thư Trữ nằm, nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng mở cửa mới mở mắt.

"Đến rồi sao?"

"Ừm, gặp bạn nên về trễ, đói bụng không?"

Thư Trữ nghĩ lắc đầu, vừa lắc một tí liền cau mày, vuốt đầu, vẻ mặt thống khổ.

"Thư Thư, Thư Thư, sao vậy?" Dư Vũ sốt ruột tiến lên, bắt lấy tay cô, lập tức rung chuông.

Bác sĩ còn chưa đến, Thư Trữ liền nằm sấp bên giường, sắc mặt tái nhợt, dường như không có ý thức.

"Thư Thư!" Dư Vũ cả người hoảng loạn, luống cuống tay chân.

...

"Bác sĩ, sao lại thế này?" Hai mắt anh đỏ bừng, sốt ruột hỏi.

"Không có chuyện gì, di chứng thôi, chú ý nghỉ ngơi, tình huống cụ thể như nào, sáng ngày mai chụp CT sẽ rõ."

Dư Vũ gật đầu, có người lại đây thu dọn trên đất, anh đi lấy một chậu nước ấm, nhẹ nhàng lau mặt cho Thư Trữ.

Edit: tô (thật ra vẫn là mình nhưng là một cái tên khác:v)

"Thư Thư, Thư Thư." Anh ôn nhu gọi tên của cô, ôm tay cô.

Anh lại nghiến răng nghiến lợi nói, "Trâu Chính Dương."

Hơn tám giờ sáng ngày hôm sau, Thư Trữ còn đang mơ mơ màng màng ngủ, Dư Vũ cùng nhóm y tá đưa cô đi chụp CT, rồi sau đó lại đưa về phòng bệnh.

Hơn mười giờ, Dư Vũ hầm cháo xong, Thư Trữ miễn cưỡng ăn một chút rồi lại ngủ say.

Không có vấn đề gì lớn, chính là di chứng, truyền thuốc có tác dụng yên giấc, nên Thư Trữ lại ngủ.

Khoảng mười giờ rưỡi, Dư Liên Thắng gọi cho anh một cuộc điện thoại.

"Đại Ngư, tiến triển như thế nào?"

"Vâng,"

"Vâng cái rắm, con cho là ba không biết sao, có chứng cứ mà không dùng được chứ gì."
"Ba, có thể giúp con tra một chút xem đối thủ của nhà họ Trâu là ai không..."

Đầu điện thoại bên kia phát ra tiếng cười rất khẽ, "Có lẽ cho con đi ra ngoài năm năm cũng tốt." Ví dụ chuyện như bây giờ mà ở mấy năm trước, chả biết Dư Vũ đã làm gì rồi, nhưng giờ anh đã chậm rãi bắt đầu thói quen dùng trí óc để suy nghĩ, thì mọi chuyện đều là việc nhỏ.

"Ba tìm con chính là để nói chuyện này, ba đang chuẩn bị gửi cho con, chuyện này ba cũng giúp không được bao nhiêu, chỉ có thể bảo cần tiền thì nói."

"Cảm ơn ba." Dư Vũ nháy nháy mắt, cúp điện thoại xong, nhìn xuống tin nhắn Dư Liên Thắng gửi.

Anh mở cửa phòng bệnh, Thư Trữ còn đang tái mặt nằm, Dư Vũ lẳng lặng nhìn một lát.

Anh nhẹ nhàng khép cửa lại.

...

Nhà họ Bạch ở một nơi rất nghiêm, Dư Vũ vào không được, hiển nhiên đột nhập cũng không thực tế.

Mục tiêu của Dư Vũ là Bạch Chúy, cũng là bộ trưởng (chương trước mình có edit là phó bộ gì đó, srry mng là bộ trưởng nha), mọi người đồn là một người rất là chính trực, gia đình hạnh phúc, có hai đứa con ưu tú.

Người này thoạt nhìn có chút hung ác, Dư Vũ đi theo ông ta liên tục ba ngày, mới biết vị trí của ông ta.

Ban ngày đi làm, Dư Vũ không gặp được, tan tầm trực tiếp theo đuôi xe đuổi về nhà họ Bạch, hai ngày trước ông ra đều như thế, nhưng hôm nay ngày thứ ba, ông ấy không trở về nhà ngay, ngược lại lại đổi xe đi sang một chỗ khác, là một khu biệt thự.

Dư Vũ không dám lại gần, cho nên không biết ông ấy vào đấy làm gì.

Phải nói, bọn họ là những người bận rộn, không chừng ngày mai lại đi đâu đó. Cả buổi tối này ông ta đều ở bên ngoài, may mắn là, sáng sớm hôm sau, có một người phụ nữ mặc đồ màu trắng có họa tiết ô vuông tiễn ông ấy ra ngoài, Dư Vũ mới chụp ảnh lại.

Chạng vạng ngày thứ tư, lúc Bạch Chúy tan tầm, Dư Vũ đi tới tiểu khu kia. Dùng ảnh đã chụp để hỏi nhà của người phụ nữ đó, rồi gõ cửa.

Người mở cửa là bảo mẫu, "Ai vậy?"

Dư Vũ mỉm cười, "Tôi muốn tìm vợ của ông Bạch Chúy." Hai chữ vợ này vừa nói ra thì từ bên trong có một người phụ nữ đi ra, nhìn gần mới phát hiện, bụng người này hơi to, thoạt nhìn rất có khí chất.

"Bạch phu nhân, có thể giúp tôi liên hệ một chút với bộ trưởng Bạch Chúy không?"

Từ Tuệ nhăn mày, "Tôi không biết cậu nói ai."

Dư Vũ nở nụ cười, đem ảnh đã chụp đưa cho bà ta.

...

Nửa tiếng sau Bạch Chúy về, không nhanh không chậm, khuôn mặt rất nghiêm túc, nhưng cơ thể hơi gầy cùng khuôn mặt chính khí, không hiểu sao lại làm cho người ta yên tâm. Ông ta vừa vào cửa, câu đầu tiên chính là, "Tiểu Dư tiên sinh, để cậu đợi lâu rồi."

Dư Vũ nhíu mày, *bảy chữ (chắc theo tiếng Trung là 7 còn dịch ra Tiếng Việt thì nhiều hơn) Bạch Chúy nói anh liền nhận ra có vấn đề, như thể ông ta biết anh là ai, biết anh vì chuyện gì mà đến vậy. Một cái tên, đã nói lên rằng ông ta còn biết một người khác, Dư tiên sinh, tức ba anh, Dư Liên Thắng.

"Bộ trưởng Bạch, nghe danh đã lâu bây giờ mới gặp." Anh cười đứng lên, giống như là gặp trưởng bối.

"Ngồi đi, không cần khách khí, tôi biết ba cậu, cậu cứ gọi tôi là chú là được."

Dư Vũ ngồi xuống, vào thẳng chủ đề, "Chú Bạch hẳn là biết tôi đến đây vì lí do gì."

Bạch Chúy lấy ra ba chén trà, một ly cho Dư Vũ, một ly cho Từ Tuệ ngồi bên cạnh, một ly của mình rồi bưng lên, nhấp một ngụm.

"Biết, nhưng tôi chỉ có thể nói, lực bất tòng tâm."

Dư Vũ nở nụ cười, "Bộ trưởng Bạch, tôi biết chú có biện pháp, tôi cũng không cần chú làm cái gì, chú ngăn giúp tôi bộ trưởng Trâu là được, không để cho ông ta làm việc gì trái pháp luật, chắc chú cũng không hy vọng thấy ông ta tự hủy tương lai của mình, tự đào hố chôn mình chứ."

Có thể là do Bạch Chúy cảm thấy Dư Vũ giở giọng như này cũng không thú vị lắm, đột nhiên liền nói trắng ra một câu, "Trâu Chính Dương đi, thì Trâu Kiến Quốc vẫn còn ở lại, vì sao tôi phải giúp cậu?"

Dư Vũ nở nụ cười, bưng ly lên, nhấp một ngụm, "Trà ngon thật."

Rồi anh mới nói, "Đúng, chính là Trâu Kiến Quốc còn ở lại. Con trai bị người ta hại, sợ là sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi đâu."

Bạch Chúy bình tĩnh nhìn anh, đột nhiên cười ha ha, "Dũng khí của Tiểu Dư cậu tăng thật nhanh, cậu là tiểu bối, gọi tôi một tiếng chú, có chuyện gì tôi đương nhiên sẽ giúp cậu, chiếu cố một chút."

Dư Vũ nguyện ý để bản thân làm mồi, xem như ứng với lời Bạch Chúy nói, "dũng khí gia tăng".

...

Hai người còn nói vài câu, Bạch Chúy luôn mãi nói với cường điệu sẽ chiếu cố anh, cũng bảo anh chú ý an toàn, lúc này Dư Vũ mới đi.

Từ Tuệ tựa vào người Bạch Chúy, "Cứ như vậy đáp ứng cậu ta sao?"

Bà ta bĩu môi, còn có chút không vui vì anh uy hiếp bà.

Bạch Chúy sờ sờ bụng bà ấy, nở một cười, "Người chết là người giữ bí mật tốt nhất."

Điều diễn viên nhỏ này muốn chính là Trâu Chính Dương, còn Trâu Kiến Quốc chỉ vì để giúp mình thôi, nhưng cái Bạch Chúy muốn chính là nhà họ Trâu, và tội đả thương người cùng tội giết người, có sự khác nhau rất lớn.

Chương 33: Anh là ai?

Edit: melbournje

🤤

Dư Vũ rời khỏi, sau đó nhanh chóng lái xe đến bệnh viện, mấy ngày nay anh chưa thể nào tới đó, chỉ có một mình cô ở viện, mà anh lại còn cầm điện thoại của cô, không biết cô đã nhàm chán thành cái dạng gì rồi.

Đẩy cửa phòng bệnh, cô ngồi ở ghế tựa, gần cửa sổ, nhìn bên ngoài, cầm trên tay một quyển sách, nhưng tầm mắt lại không ở trên sách.

Dư Vũ đi qua, dùng âm thanh hơi hơi khàn khàn hỏi cô, "Ăn cơm chưa?"

Thư Trữ gật đầu, anh định đi qua nắm tay cô, tưởng đã nắm được tay cô, anh muốn xem tay cô có ấm không, nhưng Thư Trữ tránh được.

Tay Dư Vũ dừng ở giữa không trung.

"Ăn qua rồi." Giọng nói Thư Trữ có chút thanh lãnh, có chút chờ mong và có chút thống khổ.

Dư Vũ ngồi xổm xuống, nhìn cô, hốc mắt cô có chút hồng, chắc là mấy ngày nay cô không thể nào ngủ.

Anh không để ý tới cái giãy dụa của cô, anh gắt gao cầm lấy tay cô, nhìn mặt cô.

"Thật xin lỗi."

Trong mắt Thư Trữ có nước mắt hơi trào ra, cô đã đợi thật lâu, có lẽ anh có nỗi khổ riêng, thật sự có chuyện quan trọng.

Nhưng để nghĩ thông suốt mà không nghĩ luẩn quẩn là hai chuyện cực kì khác nhau.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu, thật sự là khi bị bệnh con người ta yếu ớt hẳn, chịu không nổi một chút ủy khuất.

Cô điều chỉnh cảm xúc một chút, nhìn về phía anh.

"Không có chuyện gì. anh ăn cơm rồi sao?" Thư Trữ hỏi anh.

Dư Vũ lắc đầu.

"Vậy thì ăn chút đi, anh xem trong bếp còn gì hay không, hoặc là gọi món gì về ăn đi."

"Được." Anh đứng lên, vào bếp nấu cháo, vẫn múc cho Thư Trữ một bát trước.

"Tôi ăn qua rồi."

"Ăn một chút nữa đi." Dư Vũ thận trọng nhìn cô, vẫn cứ cầm lấy bát.

Thư Trữ nhận.

...

Hai ngày sau anh liền ở cùng cô, chờ lập án.

Hôm sau, tin tức lúc trước bị áp chế đột nhiên lại lên đầu đề.

Dư Vũ sửng sốt, gọi điện thoại cho ba anh.

"Ba, là ba cho tin kia lên sao?"

"Không phải." Dư Liên Thắng gần đây cũng rất để ý chuyện này của bọn họ, nhưng chuyện này ông không phải ông làm.

Dư Vũ nhăn mày, "Sẽ không phải là đám Mạnh Triệu, có việc gì bọn họ sẽ cùng con nói, Bạch Chúy cũng không có khả năng, có thể không động thủ thì ông ta tuyệt đối sẽ không động thủ."

"Con tìm được Bạch Chuý rồi sao?"

"Vâng, con có một tìm ông ta nhanh nhất."

Dư Liên Thắng nghĩ nghĩ, nói, "Bạch Chúy rất khó tìm, làm sao con lại tìm được ông ta."

"Con tìm người tình của ông ta."

Mày Dư Liên Thắng nhăn càng chặt, "Con uy hiếp bà ta?"

"Chụp ảnh lại, bằng không bà ta sẽ không thừa nhận mình quen Bạch Chúy."

Dư Liên Thắng đứng lên, từ toà nhà cao tầng nhìn xuống, người cùng xe đều biến thành con kiến.

"Con không làm sai, phương pháp cũng đúng, nhưng con phải nhớ kỹ, Bạch Chúy không thể tin, mà con lại nắm giữ chứng cứ tác phong bất chính của ông ta."

Dư Vũ cau mày suy nghĩ một lát, "Lập án khẳng định có thể thành công, Trâu Kiến Quốc sẽ ngăn cản, Bạch Chúy sẽ phản kháng lại, viện kiểm sát bên kia hẳn là không giúp. Để Trâu Chính Dương sa lưới thì không vấn đề gì, nhưng Trâu Kiến Quốc hoặc là người nhà họ Trâu khẳng định sẽ trả thù, nếu Bạch Chúy muốn thanh danh trong sạch, không lưu lại chút nhược điểm gì thì sẽ chờ nhà họ Trâu động thủ trước, trai cò đấu nhau, ngư ông đắc lợi."

"Ừm, đúng, Dư Vũ, dây vào Trâu Chính Dương, con sẽ rất nguy hiểm."

Thế gia không chỉ hai nhà Trâu, Bạch, Dư Liên Thắng ông đã thương hành nhiều năm, đã hợp tác với rất nhiều người, quan hệ muôn hình vạn trạng, liên quan đến lợi ích của rất nhiều người. Nhưng muốn những người này vì mình mà chống lại nhà họ Trâu là không có khả năng, quyền lợi quyền lợi, trước quyền sau lợi.

Hai nhà Bạch, Trâu sẽ không đường đường chính chính thu thập Dư Vũ, chỗ tối khó lòng phòng bị.

"Con trai, ba tìm vài người vệ sĩ cho con, đừng từ chối."

"Được, cảm ơn ba." Dư Vũ không có từ chối, Bạch Chúy thật sự không đáng tin.

Buổi tối ngày lập án đó, Thư Trữ đổi thuốc băng bó.

Bác sĩ gỡ băng trên đầu cô ra, Dư Vũ đứng ở bên cạnh, cưỡng chế nắm tay cô.

Lúc bôi thuốc Thư Trữ có nhíu mày, Dư Vũ nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô, nhìn một cách nghiêm túc miệng vết thương màu đen đỏ kia của cô.

"Đem gương cho tôi, tôi muốn nhìn một chút."

Dư Vũ gượng ép nở nụ cười, "Nhìn cái gì, vẫn tốt lắm, nhanh chóng quấn băng rồi đi thôi."

Thư Trữ bĩu môi, thái độ cứng rắn, "Để tôi nhìn xem."

Bác sĩ cùng y tá có chút khó xử, Thư Trữ liền muốn đứng lên, Dư Vũ đè cô lại, tìm cho cô một chiếc gương bé.

"Thật sự không xấu, vẫn đẹp lắm."

Thư Trữ nhìn gương, một gương mặt trắng nõn nà nhỏ nhắn, ở phía trên đầu lại có một miệng vết thương như con rết. Mặt cô hiện tại quả thật không thể nói rõ là xấu, nhưng có một vết sẹo, thoạt nhìn cũng có vài phần đột ngột.

Cô im lặng, cô thường rất để ý đến mặt mình, vết thương nhỏ như một viên đậu cô cũng không cho phép, nhưng hiện tại đã có một vết sẹo, lưu lại ở trên mặt cô.

Dư Vũ thấy cô sững sờ, lấy lại gương, nói, "Băng bó rồi đi thôi."

Bác sĩ chạy nhanh tới làm việc, Dư Vũ nhẹ ôm lấy cô.

Bác sĩ và y tá đi rồi, Dư Vũ ngồi xổm xuống, nghiêm cẩn nhìn cô, "Không bao lâu nữa thôi, chắc chắn tên gây ra chuyện này sẽ phải đi tù ăn cơm."

Thư Trữ đột nhiên ôm anh, gào khóc....

Lập án thành công, Trâu Chính Dương nhận được lệnh triệu tập.

"Ba, tại sao có thể như vậy?"

"Câm miệng!" Trâu Kiến Quốc hung hăng trừng cậu ta, liếc mắt một cái, xoa mày, vì chuyện này, ông ta phải xuống mặt đi cầu xin anh họ, theo lý thuyết thì không có khả năng lập án, hay là do Dư Liên Thắng sao?

Ông ta lấy điện thoại ra, ở trong thư phòng gọi một cuộc điện thoại, một lát sau, đen mặt đi ra.

"Kiến Quốc, là ai?" Mẹ Trâu tiến lên hỏi.

Trâu Kiến Quốc lắc đầu, "Không phải là Dư Liên Thắng, là quan. Cụ thể là ai thì không biết, nhưng người muốn nhìn Trâu Kiến Quốc tôi xảy ra chuyện thì có một đống, Bạch Chúy, Diệp Thành, Lưu Gia, đều có khả năng."

"Vậy phải làm sao bây giờ đây? Dù gì cũng đã mở phiên toà, không thể để Chính Dương xảy ra chuyện gì được!"

Trâu Kiến Quốc nhíu mày đi vào, một lát sau, trong thư phòng lại có tiếng điện thoại vang lên, đứng lên đi vào tiếp, xa xa chỉ có thể nghe thấy một tiếng, "Anh họ."

Một lát sau, Trâu Kiến Quốc đi ra, nói với mẹ Trâu, " (1) Tiên hạ thủ vi cường."

...

"Mọi người chờ ở chỗ này xem." Dư Vũ nói với mấy người vệ sĩ.

Dư Liên Thắng tìm được người rất lợi hại, thoạt nhìn rất bình thường, ăn mặc tùy ý, tuyệt không dễ nhận ra.

"Ở ngoài phòng bệnh chờ đi." Trong đó một người lên tiếng.

Dư Vũ nghĩ nghĩ, gật gật đầu.

Lúc lên lầu anh đột nhiên nói, "Các anh có đồng nghiệp nữ không?"

Mấy người sửng sốt, chỉ nghe anh nói, "Liên hệ giúp tôi hai người vệ sĩ nữ đi, giúp tôi bảo vệ vị hôn thê của tôi một chút."

Mấy vệ sĩ vội gật đầu, "Khi nào thì đến?"

"Càng nhanh càng tốt."

"Được, tôi sẽ liên hệ ngay, trưa mai sẽ đến."

Dư Vũ gật đầu, sáng ngày mai là bắt đầu chuẩn bị mở phiên toà, đi tầm trưa hẳn là không thành vấn đề, nhà họ Trâu chắc là chưa động thủ.

Lúc đi liên Thư Trữ đang nói chuyện ríu rít với các y tá, Thư Trữ còn cười cười, cảm xúc thoạt nhìn rất tốt.

Dư Vũ thấy vậy, không có đi vào, xoay người mang theo mấy người kia rời đi, còn muốn đến pháp viện một chuyến, chuẩn bị cho ngày mai mở phiên toà.

...

"Ài, Thư Thư, sao gần đây bạn trai cô cứ thần thần bí bí vậy?" Y tá Giáp cười hỏi cô, mấy người đã ở với nhau chỗ này cũng được vài ngày, đều tương đối quen thuộc.

Thư Trữ lắc đầu, "Không biết anh ấy vội cái gì."

Y tá Ất cười nói, "Khẳng định là việc quan trọng, bằng không làm sao có thể bỏ cô được chứ, mấy ngày hôm trước cô không biết đâu, nhìn bộ dạng đau lòng kia của anh ta, chậc chậc."

Thư Trữ ngượng ngùng cười cười, từ khi cô nằm viện tới nay, biểu hiện của Dư Vũ quả thật thuyết phục rất nhiều vấn đề, đúng là hoạn nạn gặp chân tình. Chỉ là không biết dạo đây anh làm gì, luôn không thấy bóng dáng đâu.

Thư Trữ hoạt động một lát, trở về rửa mặt đi ngủ.

Sớm hôm sau, y tá đi lại nói, "Thư Thư, có người tìm."

Cô lên tiếng, chậm rãi đi ra ngoài.

"Thư Thư."

Thư Trữ cau mày, phun ra ba chữ, "Liễu Nhứ Ngôn."
Liễu Nhứ Ngôn đi tới, tiếng giày cao gót dẫm trên đất nghe qua có chút chói tai.

Cô ta trang điểm, không giống cái sự "điềm đạm đáng yêu" trước kia, cằm khẽ nâng, không còn sự lo lắng sau khi chia tay Trình Đoạn Dịch nữa.

"A, sao đây, mặt bị hủy rồi sao?"

Thư Trữ cười khẽ, "Dù trên mặt tôi có sẹo, vẫn đẹp hơn cô."

Liễu Nhứ Ngôn hung hăng trừng cô, lại đột nhiên nở nụ cười, "Cho cô xem video này."

Thư Trữ cau mày, Liễu Nhứ Ngôn liền lấy điện thoại, mở ra.

Một trận ấu đả.

"Không thấy quen mắt sao?"

Bên trong vừa vặn có tiếng nói chuyện truyền ra, Thư Trữ mở to hai mắt, nhận lấy.

"Mày thực cho rằng tao không có chứng cứ sao."

"Xùy! Đừng hòng lừa tao, có bằng chứng nào tao cũng xóa hết rồi, cho dù có, tao cũng xóa đi được."

Giọng nói rất quen thuộc, người bị đánh kia chính là Dư Vũ.

Thư Trữ trừng mắt nhìn cô ta, "Sao lại thế này?"

"Hả, cô còn không biết sao? Chuyện này náo động đến lớn như vậy, cư dân mạng còn biết rõ, vậy mà cô lại cư nhiên không biết." Liễu Nhứ Ngôn cười trào phúng, còn nói, "Người mà bạn trai cô đang chống lại chính là Trâu Chính Dương, Trâu..."

Liễu Nhứ Ngôn đem tất cả địa vị của nhà họ Trâu bày ra, "Bạn trai cô không biết tự lượng sức mình, một mình mình muốn chống lại nhà họ Trâu, sợ không kiện được, còn phải đem mạng mình ra để đánh đổi nữa."

"Đúng rồi!" Liễu Nhứ Ngôn dí sát mặt lại gần, "Ngày đó cô bị tai nạn, tôi cũng ở trên xe."

Thư Trữ cắn răng, ánh mắt nhíu lại, tát một cái trên mặt cô ta. Nhóm y tá ở xa xa, chỉ có thể nhìn, nghe thì không thấy, hiện tại thấy Thư Trữ động thủ, một đám đều tiến đến gần. Dù sao Thư Trữ vẫn là bệnh nhân, hành động không tiện, nếu chịu thiệt làm sao bây giờ?

"Có chuyện gì vậy?" Vài y tá đi tới.

Thư Trữ hít sâu một hơi, "Bạn trai người này là người gây họa, hiện tại đến uy hiếp tôi."

Mấy người mở to mắt, còn có người không biết xấu hổ như vậy sao?

Y tá Giáp lấy điện thoại ra chụp ảnh, y tá Ất nói nói, "Ha ha, cũng thật là rảnh rỗi, cô này, thay vì tốn thời gian đi chuốc lấy phiền toái, không bằng chuẩn bị tốt một chút, gây ra chuyện rồi chạy trốn, lại uy hiếp người bị hại, sợ rằng bạn trai cô phải ngồi tù nhiều năm rồi."

Liễu Nhứ Ngôn thấy có người chụp ảnh, buồn bực dậm chân một cái, nhìn về phía Thư Trữ, thấp giọng nói, "Chín giờ mở phiên toà, người đàn ông của cô sẽ không thắng, cũng không có khả năng toàn vẹn trở về."

Rồi sau đó cô ta xoay người, cao ngạo rời đi, cô ta nở một nụ cười, Thư Trữ, rốt cuộc tao cũng đã thắng mày.

Tất cả oán hận, giờ khắc này không còn gì cả. Cô chỉ thấy lo cho Dư Vũ, nếu sự thật như cô ta nói, bằng địa vị của nhà họ Trâu, bóp chết một diễn viên nhỏ như Dư Vũ, Chả phải dễ như bóp chết một con kiến sao.

Thư Trữ mượn điện thoại của y tá, Lên mạng, quả nhiên náo động rất lớn, không có xuất hiện tên của cô, tất cả đều là "bạn gái Dư Vũ". Rốt cuộc cô đã hiểu vì sao Dư Vũ lại lấy điện thoại của cô, vì anh không muốn cô thấy những thứ như thế này.

Thư Trữ đăng nhập vào Wechat gửi tin nhắn cho Dư Vũ, nhưng anh luôn luôn không trả lời. Không có cách nào khác, cô chỉ có thể lấy điện thoại của bệnh viện gọi cho Dư Vũ.

Dư Vũ thấy là số của bệnh viện, vội vàng nghe máy, "Thế nào? Thư Thư bị sao hả?"

"Tôi thì không sao, nhưng anh làm sao vậy, sao lại lừa tôi?"

"Thư Thư..."

"Anh về đi, chúng ta không lên tòa án nữa. Đại Ngư, chúng ta nhường bọn họ thôi."

Dư Vũ biết là cô đã biết chuyện, anh biết tính cách của cô, khi cô nói buông tha cho đối phương thì chỉ có thể là cô đã biết thế lực của họ, không muốn anh xảy ra chuyện.

Trong lòng anh có chút cảm động, nhưng không thể để ảnh hưởng tới việc trả thù cho cô được.

"Không có chuyện gì, em đừng đoán mò, hôm nay nhất định có thể đem hắn ta vào tù."

"Đại Ngư."

"Thư Thư."

Thái độ Dư Vũ có chút kiên định, Thư Trữ trầm mặc một chút, nói, "Tôi cũng đi."

Có cái gì, chúng ta cùng nhau gánh vác.

Nghĩ nghĩ, Dư Vũ đáp ứng, "Tôi tới đón em."

Cúp điện thoại, còn hơn một tiếng nữa đến giờ xét xử, Dư Vũ nói với luật sư một tiếng rồi chuẩn bị đi đón Thư Trữ.

"Cậu Dư, cậu có tiện để trò chuyện một chút không?"

Trâu Kiến Quốc đi lại, Dư Vũ vốn không để ý ông ta, lại nghe ông ta nói, "Tôi không đến để xin cậu buông ta cho con của tôi, chỉ là tôi có chút vấn đề cần phải nói, ba của cậu là Dư Liên Thắng tôi cũng biết đến, tôi đương nhiên sẽ không làm tổn thương ông ấy, nhưng mà ba của vợ tôi, có liên quan tới phương diện quản thuế, nếu bây giờ cậu không cùng tôi nói chuyện, vậy khả năng có thể ông ấy thường tìm tới nhà của cậu nói chuyện rồi..."

Dư Vũ đứng hình, tuy rằng biết Dư Liên Thắng sẽ không chịu sự uy hiếp, nhưng anh lại muốn nghe xem, ông ta còn có thể nói cái gì. Anh nói với một vệ sĩ, "Đi đón Thư Trữ hộ tôi với."

Rồi sau đó anh gọi điện thoại cho cô, nói rõ ràng.

Lúc này mới nhìn về phía Trâu Kiến Quốc.

Thư Trữ đi ra, các y tá đang chờ cùng cô, một thoáng chốc, một người mặc bộ vest đen đi tới.

"Thư tiểu thư sao? Cậu Dư bảo tôi đón cô." Thư Trữ gật đầu, chào hỏi qua với y tá rồi ngồi lên xe.

Xe cách bệnh viện càng lúc càng xa, Thư Trữ hỏi anh ta, "Dư Vũ chuẩn bị thế nào rồi?"

Người đàn ông gật gật đầu, "Rất tốt, cậu Dư đã chuẩn bị đầy đủ."

Thư Trữ gật gật đầu, dựa vào phía sau, đột nhiên cau mày nhìn nhìn cái ót của người đàn ông, lại nhìn nhìn ngoài cửa sổ.

"Anh là ai? Đây không phải là đường đến phiên tòa!"

➳➴➵➶➷➳➴➵➷➴➵➶

(1) Tiên hạ thủ vi cường: Ra tay trước sẽ có lợi thế.

Chương 34: Thắng kiện

Người đàn ông ngồi phía trước không nói chuyện, Thư Trữ liền muốn mở cửa, nhưng mà cửa đã bị khóa.

"Rốt cuộc thì anh là ai?!"

"Cô Thư, đi cùng chúng tôi một chuyến đi."

Thư Trữ nhăn nhíu mày, "Anh là người mà nhà họ Trâu tìm đến đúng không, các người đây là đang bắt cóc đấy!"

Người đàn ông cũng không đáp lời, Thư Trữ thở mạnh ra một hơi, yên tĩnh dựa vào ở phía sau, hôm nay cô mặc quần áo phong cách dễ vận động, tay cô nhẹ nhàng sờ hướng cổ áo.

...

"Ông muốn nói cái gì?"

Trâu Kiến Quốc cười cười, "Cậu Dư, có chuyện gì không thể giải quyết kín sao? Thằng con trai tôi phạm lỗi sai, tôi sẽ bắt nó đi xin lỗi, về sau nhà họ Trâu tôi vĩnh viễn nợ cậu một ân tình tình, làm bè bạn với nhau, cần gì phải náo động không vui, anh chết tôi sống chứ."

Răng Dư Vũ cắn chặt, Thư Trữ bị thương thành như vậy, các người nghĩ xin lỗi là đã xong việc rồi sao?

"Chúng ta đều là công dân tuân thủ luật pháp, nếu làm việc trái pháp luật ắt hẳn sẽ bị phạt, ngài Trâu đây hẳn là phải biết rõ hơn so với tôi chứ?"

Sắc mặt Trâu Kiến Quốc lạnh đi vài phần, "Cậu Dư, cậu thật sự muốn dùng thực lực của bản thân, hoặc là dùng gia nghiệp của ba cậu cùng nhà chúng tôi (1) cá chết lưới rách sao?"

Nếu Dư Liên Thắng mà đấu cùng nhà họ Trâu, thật sự có thể nói là cá chết lưới rách. Bọn họ có thể ép chết một thương nhân, nhưng với cấp bậc của Dư Liên Thắng, cũng có thể kéo bọn họ xuống nước.

Dư Vũ đột nhiên nở nụ cười, "Ngài Trâu, ai nói cha tôi là người đấu cùng các ông vậy, người giúp tôi cũng có thực lực ngang hàng nhà họ Trâu đấy."

"Ai dám đấu với tôi?"

Dư Vũ hếch mày, "Vậy nhà họ Bạch thì sao?"

Đồng tử Trâu Kiến Quốc co rụt lại, chau mày, thì ra là là người nhà họ Bạch, được lắm, Bạch Chúy!

Sắp mở phiên toà, Dư Vũ nhìn giờ một chút, làm sao Thư Trữ còn chưa có đến?

Lúc này điện thoại anh vang lên, là vệ sĩ.

"Cậu Dư, không thấy cô Thư đâu, cô ấy đã bị một người giả mạo chúng tôi đưa đi rồi!"

"Anh nói cái gì?!"

Dư Vũ kích động đứng lên, trong lòng hốt hoảng, tiến về phía trước nhanh hơn, "Là ông?!"

Trâu Kiến Quốc cười khẽ, "Cái gì mà là tôi?"

Ông ta không nói gì, biểu cảm thì không cần nói cũng hiểu.

Dư Vũ muốn nhào lên, nhưng luật sư cùng hai vệ sĩ cản anh lại, "Đây là ở phiên toà đó! Bình tĩnh!"

Anh trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Trâu Kiến Quốc, "Ông đây là phạm pháp, tôi sẽ không bỏ qua cho ông!"

Trâu Kiến Quốc chỉ cười, thoạt nhìn như đã biết trước, "Nghe nói cô Thư bị tông nên bị thương ở đầu, cậu nói xem lại bị tông một lần nữa thì sẽ như thế nào?"

"Khốn nạn!"

"Đại Ngư, bình tĩnh." Luật sư là người mà Dư Liên Thắng tìm, tư lịch rất cao, thực lực cũng rất khỏe mạnh, phiên tòa này anh ta cũng đã hết tâm, khả năng thắng kiện cũng rất lớn.

"Mở phiên toà rồi." Có người đến nhắc nhở.

"Cậu Dư... Phiên tòa này nên như nào, trong lòng cậu hẳn là phải biết nhỉ?"

Trâu Kiến Quốc nói xong, liền cùng Trâu Chính Dương mang theo nhóm luật sư đi vào trước, Dư Vũ hung hăng trừng mắt nhìn bóng lưng bọn họ.

Anh gọi cho Dư Liên Thắng.

"Ba, Trâu Kiến Quốc khốn nạn kia đã bắt cóc Thư Trữ đi rồi!" Giọng nói của anh có vài phần khổ sở, phẫn nộ, vẫn có vài phần ủy khuất.

Dư Liên Thắng trong lòng đau xót, "Con cứ yên tâm lên tòa đi, bây giờ ba sẽ nhờ người đi tìm thử, con đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu."

"Ba, cầu xin ba vậy."

Hốc mắt Dư Liên Thắng đỏ lên, con ông đã trưởng thành rồi, trưởng thành trong đau khổ, khi thích một cô gái, nó đã biết có trách nhiệm hơn, buông mọi tính cách bướng bỉnh của một người con trai.

Vốn phải mài dũa năm năm, nhưng vì một cô gái, một phần trách nhiệm, anh đã trưởng thành hơn hẳn.

...

Dư Vũ ngồi trên đất, nhớ kỹ, Thư Trữ, Thư Thư.
Luật sư dẫn theo anh đi vào, bên trong phiên toà rất trang nghiêm, ba vị thẩm phán ngồi ở vị trí trên cao, phảng phất có cái gì oan án, có cái gì ủy khuất, đều có thể có được kết quả như mong muốn.

Edit: melbournje

Nhưng mà nhìn nhìn lại người vốn nên bị bắt từ sớm là Trâu Chính Dương vẫn còn ngồi đây, Trâu Kiến Quốc thì ngồi ở vị trí bên nghi phạm.

Mà Dư Vũ cùng Trâu Kiến Quốc, ngồi cũng tương đương nhau, ánh mắt đấu lại nhau, nhưng Trâu Kiến Quốc lại mang theo vài phần thoải mái.

Sau khi đọc đơn khởi tố, nhân viên công tố hỏi Trâu Chính Dương nhận tội hay không. Luật sư nhà họ Trâu lập tức đứng lên phản đối, nói cái mà Dư Vũ đưa ra không gọi là chứng cứ, cực kì phản bác.

"Phản đối, bị cáo đang già mồm át lẽ phải, nghi phạm đã chính miệng thừa nhận với tôi rằng anh ta là người lái xe, hơn nữa còn tiến hành ẩu đả với tôi."

"Phản đối, chứng cứ mà nguyên cáo cung cấp là chứng cứ đã qua xử lý, theo tôi và đương sự của tôi cùng cả nhân chứng ở đây, nguyên cáo đã tiến hành nói những ngôn ngữ kích thích, đương sự của tôi lúc đó bị say rượu, nên cũng bị kích động theo, chẳng phải đương sự của tôi..."

"Bị cáo rõ ràng đang vặn vẹo sự thật, đầu tiên..."

Hai bên kịch liệt tranh cãi, Dư Vũ trầm mặt xuống, trong lòng chỉ có sự lo lắng đối với Thư Trữ.

Vết thương của cô còn chưa ổn hẳn, cũng không biết hiện tại cô thế nào, nghĩ như nào, chỉ hận không thể lập tức đi tìm cô.

...

"Tôi nghĩ nguyên cáo kiện đương sự của tôi cũng không hợp lý, việc đánh nhau với nguyên cáo thì đương sự của tôi sẽ chịu trách nhiệm, nhưng mà nói gây chuyện rồi chạy trốn, uy hiếp người ta thì không nằm trong phạm vi mà đương sự của tôi phải gánh vác trách nhiệm."

"Huống hồ, anh Dư đây làm minh tinh, nói mình chỉ là bạn trai của cô Thư, còn không phải chồng. Thẩm phán, chúng ta không thể không nghĩ tới việc cậu Dư bởi vì một ít danh lợi hoặc là sự nổi tiếng, mà phỉ báng đương sự của tôi chứ? Dù sao nếu là người bị hại, sao cô Thư cũng không xuất hiện ở tòa."

Nói đến đây, Trâu Kiến Quốc nhìn Dư Vũ rồi nhẹ nhàng cười, có ý uy hiếp, không cần nói cũng biết.

Dư Vũ nắm tay nắm chặt.

Hai bên tiếp tục tranh chấp, có ý kiến, chứng cứ có thể tin, nhưng nhà họ Trâu không đồng ý, đưa ra lập luận nói Dư Vũ là bạn trai chứ không phải là chồng, mà Thư Trữ lại còn không tới, nói anh vu oan cho Trâu Chính Dương, động cơ không thuần khiết, phiên toà tạm thời chưa có kết quả, tuyên bố tạm thời nghỉ một chút.

Dư Vũ lập tức gọi cho Dư Liên Thắng, hỏi về Thư Trữ.

"Tìm được xe của người đó rồi, đã biết định vị hiện tại của bọn họ, nhưng mà bọn họ không hề chuyển động, Dư Vũ, người ba nhờ sắp tới chỗ đó, bên con còn có thể..."

"Ba... Chú ý sự an toàn của Thư Trữ." Giọng nói của anh có sự lo lắng.

Phiên toà lại tiếp túc, Trâu Kiến Quốc nói, "Trong vòng mười phút từ khi phiên toà bắt đầu tiếp tục, nếu cậu không buông tay, thì cậu cũng không tìm được cô ấy đâu."

Dư Vũ cắn môi, anh chưa từng cảm thấy bất đắc dĩ như bây giờ, mấy cái tên khốn nạn này! Mấy người đều nên xuống địa ngục hết đi!

Mở phiên toà được năm phút, luật sư nói một tiếng, "Thẩm phán, đương sự của tôi có chuyện muốn nói."

Dư Vũ dùng ánh mắt tràn ngập hận thù nhìn đối diện, run run há mồm, "Mẹ nó..."
"Chờ một chút." Vị thẩm phán bên tay trái lên tiếng, mọi người nhìn về phía ông ta.

"Nạn nhân có yêu cầu ra tòa."

Dư Vũ cùng Trâu Kiến Quốc đồng thời ngẩng đầu, một người thì tràn ngập kinh hỉ, một người còn lại thì tràn ngập sự không thể tin.

Thư Trữ chậm rãi đi ra, trên đầu còn băng bó, chậm rãi tiêu sái, chân còn chưa có khá lên hoàn toàn.

Cô còn cười với Dư Vũ, lập tức có người nhường chỗ cho cô ngồi cạnh Dư Vũ, Dư Vũ run run nắm tay cô.

Thư Trữ vỗ nhẹ mu bàn tay anh.

Nhân viên công tố nói, "Xin mời nạn nhân trình bày."

Thư Trữ đứng lên, "Thẩm phán, tôi không chỉ muốn tố những người này gây chuyện rồi chạy trốn, uy hiếp đe dọa người bị hại, còn tiến hành bắt cóc tôi, có ý đồ muốn phá hỏng phiên toà này."

"Nạn nhân có chứng cứ gì không."

Thư Trữ nhìn Trâu Kiến Quốc, cười một cái lạnh như băng, "Có, người bắt cóc đã bị bắt được, có thể thẩm vấn để tìm ra chủ mưu."

Dừng một chút, cô đầy tự tin nói,

"Mặt khác, tôi có video về hiện trường vụ án lúc đó."

"Không có khả năng, không có khả năng, không thể có video gì cả, rõ ràng là đã xử lý sạch sẽ rồi!"

Trâu Chính Dương từ xa xa nhìn thấy Thư Trữ lấy ra một chiếc USB hình con cá nhỏ, lúc này mới thật sự hoảng, hô to gọi nhỏ, nhìn về phía Trâu Kiến Quốc.

Trâu Kiến Quốc nhắm mắt lại, một mặt tuyệt vọng, là ông ta dạy con sai, hết thuốc chữa rồi.

Thư Trữ cười, thu hồi "USB" trên tay, "Thẩm phán, bị cáo đã nhận tội."

...

Trâu Chính Dương uống rượu, gây chuyện rồi chạy trốn, uy hiếp người bị hại, ấu đả Dư Vũ, tất cả tội danh đều đã được thành lập.

Về chuyện vì sao còn chưa có phán xét cuối cùng, vì bắt cóc Thư Trữ một chuyện, cục cảnh sát còn muốn lấy lời khai, chờ kết quả có rồi cùng kết tội một thể.

Trâu Kiến Quốc phảng phất như già đi mười tuổi, mẹ Trâu khóc đến nỗi trời đen kịt.

Trâu Kiến Quốc đi tới, run run giọng hỏi, "Ai cứu cô?"

Người trả lời là Dư Vũ, "Đương nhiên là người có thể chịu được nhà họ Trâu, thế nào, hiện tại đã biết bản thân mình gây ra bao nhiêu thù hằn rồi chứ."

"Bạch Chúy." Trâu Kiến Quốc nói ra cái tên này, như là đã nhớ rõ, ông ta xoay người bước đi, Dư Vũ, Thư Trữ, Bạch Chúy, một người cũng không thể bỏ qua!

"Cô Thư thật lợi hại, dùng một con cá giả làm USB, vậy mà khiến Trâu Chính Dương nhận tội." Luật sư giơ ngón tay cái với Thư Trữ, Thư Trữ cười khẽ, vuốt con cá này, đây là cái mà cô đã đánh mất, còn cái giống cô của Dư Vũ, thì cô đang để ở nhà.

Thư Trữ nhìn về phía Dư Vũ, còn chưa kịp nói chuyện, đã bị ôm chặt lấy.

"Thư Thư, Thư Thư..."

Hai giọt nước mắt nóng bỏng, rơi xuống gáy Thư Trữ, hốc mắt cô cũng đỏ lên, người này chắc hẳn đã lo lắng lắm.

"Đại Ngư..."

Chờ Dư Vũ nói được bình thường đúng là không dễ dàng, anh hỏi cô, "Ai cứu em?"

Thư Trữ cười, "Tự thoát, nhưng mà có tiếp ứng."

Rồi sau đó cô bĩu bĩu môi nhìn sang hướng bên kia, Dư Vũ quay đầu, ngây người một chút, chỉ phun ra hai chữ,

"ĐM!"

chỉ là phân cách thôi đừng để ý:v

(1) Cá chết lưới rách: Kiểu không phải cá chết thì cũng sẽ là lưới rách, dạng như đấu sống còn á, không ngần ngại gì nếu cả 2 cùng thiệt. (Mình giải thích theo ý hiểu riêng ạ)

Sơ lược thêm về một vài từ khó hiểu trong chap này ạ, nạn nhân thì là người bị hại rồi, bị cáo là người đã bị Tòa án quyết định đưa ra xét xử, thẩm phán thì là người được bổ nhiệm theo quy định của pháp luật để làm nhiệm vụ xét xử những vụ án và giải quyết những việc khác thuộc thẩm quyền của Toà án, Nguyên cáo là người có quyền, lợi ích liên quan trong một vụ án hình sự có đơn yêu cầu Toà án buộc người phạm tội phải bồi thường thiệt hại cho mình do hành vi phạm tội của họ gây ra. (nguồn: Google)

Ok nếu mà bạn đọc xong chap này mà thấy vô lý hay gì gì đó thì tác giả cũng có nói là chương này buff hơi nhiều nha, mng miễn cưỡng đọc tạm vậy ạ.

Chương 35: Thư Thư? Độc Đại?

Dư Vũ thấy người đàn ông ở xa xa đang dựa vào trên xe, chỉ cảm thấy trong lòng có hàng vạn chữ "ĐM".

Trình! Đoạn! Dịch!

Anh quay đầu, thấy sắc mặt Thư Trữ vẫn còn đang nhợt mặt, trong lòng anh liền mềm nhũn.

Mình có thể làm sao bây giờ? Đương nhiên là lựa chọn tha thứ cho cô ấy!

Anh vẫn nghiến răng nghiến lợi hỏi, "Sao anh ta lại ở đây?!"

Quay lại về nửa tiếng trước.

Thư Trữ sờ hướng cổ áo, là dạng áo có mũ, có một sợi dây ở cổ áo, cô rút nó ra, nắm ở trong tay. (dạng như hoodie)

Người kia đang nghiêm túc lái xe, Thư Trữ vừa nhìn hắn ta vừa chú ý bên ngoài đường, đến một quốc lộ, hai bên đều có cột bảo hộ, ven đường còn có không ít nhà.

Lúc này điên thoại của tên lái xe vang lên, hắn ta đeo tai nghe bluetooth lên rồi nói.

"Sắp tới rồi, các người cứ chuẩn bị cho tốt đi."

"Yên tâm, sẽ không xảy ra chuyện đâu."

Hắn ta chỉ nói hai câu liền cúp máy, vừa lái xe vừa huýt sáo, tiếp tục lái xe.

"Á!"

Thư Trữ dùng sức một cách nhanh chóng, tựa như dùng tất cả sức lực của mình vậy, hắn ta không ngừng giãy dụa, xe lệch hướng, đụng vào cột bảo hộ.

"Phanh!" Một tiếng kêu rất mạnh, người đàn ông đó va vào kính thủy tinh trên cửa sổ, Thư Trữ đã sớm có chuẩn bị, nắm chặt dây áo, chỉ bị đụng vào bả vai.

Lái xe lắc lắc đầu, bắt được Thư Trữ, tránh thoát ra.

"Tao * cmm, con đàn bà thối!" Hắn ta giữ và lấy dây của cô, liền muốn trói cô lại.

Nơi này đã xảy ra "tai nạn xe cộ", người xung quanh lục tục đi tới, Thư Trữ liều mạng giãy dụa, kêu cứu, đã có người chú ý, bắt đầu gõ cửa sổ. Lái xe hoảng hốt, chuẩn bị lái xe rời đi.

Đột nhiên một chiếc xe dừng ở phía trước, mấy người đàn ông xuống xe hướng tới chỗ bọn họ mà đi đến.

...

"Cho nên, anh ta đã làm anh hùng cứu mỹ nhân?" Mặt Dư Vũ có chút đen.

Thư Trữ cười khẽ, không có nói thật ra lúc Trình Đoạn Dịch đi tới phía cô, nhưng trong lòng cô lại vô cùng bình thản vô tư.

Lòng cô lúc đấy tràn đầy những ý nghĩ liên quan tới Dư Vũ, chỉ nghĩ về cái đồ ngốc này.

Trình Đoạn Dịch đi tới, nhẹ giọng hỏi cô, "Không có chuyện gì chứ?"

"Vẫn còn ổn lắm!" Dư Vũ nhìn Thư Trữ, mi khẽ hất, trả lời vấn đề này.

Trình Đoạn Dịch cau mày nhìn anh, rồi sau đó lại nói với Thư Trữ, "Người nhà họ Trâu sẽ không quên đâu."

Thư Trữ còn chưa nói, Dư Vũ lại nói tiếp, "Đương nhiên, cho nên tôi sẽ bảo vệ Thư Thư thật tốt, cảm ơn anh Trình đã cứu Thư Trữ lần này, Dư Vũ tôi cũng nợ anh một ân tình, về sau khi cần, nhất định sẽ trả lại anh."

"Tôi cứu Thư Trữ, không cần anh nợ ơn."

"Không thể nói như vậy được, lấy chồng theo chồng, thấy chó thì theo chó, chuyện của Thư Thư, cũng chính là chuyện của Dư Vũ tôi."

Dư Vũ vỗ ngực nói xong, còn nói, "Anh Trình ở đây nhé, tôi đưa Thư Thư đi bệnh viện."

Rồi sau đó anh nắm tay Thư Trữ liền rời đi, đi được một đoạn, mới ho một tiếng nói, "Em có bị thương không?"

Thư Trữ lắc đầu, "Tôi không sao."

"Vẫn nên kiểm tra một chút."

Anh xoay lại, làm bộ như không thèm để ý nói, "À, đúng rồi, Trình Đoạn Dịch tuy rằng đã cứu em, nhưng em chớ quên thuộc tính của hắn ta, ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ."

Thư Trữ hé miệng cười trộm, làm mặt nghiêm túc nói, "Không phải cũng có câu nói, con thỏ không ăn cỏ gần hang sao? Anh không phải là cỏ gần hang à."

Dư Vũ cứng đờ, ngạnh cổ nói, "Anh đây chính là (1) nước ở ven hồ."

"Ha ha ha." Thư Trữ không nhịn được, bật cười.

Quả nhiên vẫn là nhìn thấy anh thì vui vẻ lên hẳn.

...

Hai người vào xe, chỗ lái xe cùng ghế phụ lái đều là vệ sĩ, Thư Trữ cùng Dư Vũ ngồi ở phía sau.

"Em nhất định phải cẩn thận, Trâu Kiến Quốc chắc chắn sẽ tìm cách trả thù." Dư Vũ nghiêm túc nói.

Thư Trữ ngẩng đầu, "Anh cũng phải cẩn thận."

Sự lo lắng của bọn họ quả thật ứng nghiệm rất nhanh, đi được nửa đường, có mấy chiếc xe có ý đồ hướng tới phía bọn họ.

"Mẹ nó! Bọn họ muốn gây tai nạn xe không dứt sao?!"

Người vệ sĩ kia lái xe rất lợi hại, mỗi lần đều tránh được, Dư Vũ nhìn phía sau mà đánh lên cả ghế xe, cả giận nói,

"Trâu Kiến Quốc, sao ông..."

"Không phải là ông ta." Thư Trữ cau mày, cô phát hiện những người này tới có quy luật, như là đã kế hoạch từ trước, Trâu Kiến Quốc thì vừa mới kết thúc phiên tòa, hơn nữa con trai bị đả kích, tạm thời không có sức đâu để tính kế hoạch chu toàn mà trả thù.

Dư Vũ nghĩ nghĩ, đột nhiên nói, "Bạch Chúy."

Thư Trữ nhìn về phía anh, chỉ nghe anh nói, "Nếu chúng ta xảy ra chuyện thì Bạch Chúy có thể đem cái nồi này úp cho Trâu Kiến Quốc, anh đã phát hiện người tình của ông ta, ông ta đang muốn mượn đao giết người, vì hiện tại nếu chúng ta xảy ra chuyện, người đầu tiên bị hoài nghi chính là Trâu Kiến Quốc."

Thư Trữ gõ tay ở trên đùi, cười lạnh một tiếng, "Vậy chúng ta đây cứ làm ngư ông đắc lợi một hồi vậy."
...

"Bọn họ không có chuyện gì, kế hoạch còn tiến hành nữa không ạ?"

Bạch Chúy cau mày, "Dư Liên Thắng khẳng định có thể tra được là tôi động thủ, Trâu Kiến Quốc đang bị "ngã", tôi mới có thể có thời gian đối phó với những người khác."

Thư ký gật đầu.

Tại nhà họ Trâu.

"Ô ô ô, con tôi, Chính Dương..." Mẹ Trâu khóc mà trời đen kịt.

"Được, là do chính nó không tốt!" Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng Trâu Kiến Quốc cũng thấy khó chịu, con trai của ông ta như vậy, ông không trông cậy vào việc nó có thể nối nghiệp mình, chỉ hy vọng nó có thể sống bình thường mà thuận lợi.

"Kiến Quốc, tuyệt đối không thể tha cho hai người kia!"

Trâu Kiến Quốc nhăn nhíu mày, "Bọn họ liên thủ với nhà họ Bạch, Bạch Chúy vẫn đang nhìn chằm chằm đó."

Ông ta đứng lên, đến thư phòng gọi điện thoại.

"Anh họ."

Đầu kia điện thoại có một giọng nói rõ ràng, chỉ nghe một câu, "Tôi biết cậu muốn nói gì, Kiến Quốc, giữ sức đi, việc hiện tại cậu có thể làm đó chính là tự lo liệu cho bản thân, đừng tìm nhà họ Bạch và nhà họ Dư gây phiền toái nữa!"

...

Cúp điện thoại, sắc mặt Trâu Kiến Quốc có chút trầm, ông ta biết vì sao không ai giúp mình, sắp nhiệm kỳ mới, ai cũng đang mang theo đuổi. Lần này ông ta thật có hi vọng tiền nhiệm, Bạch Chúy hẳn là đã thu được cái tiếng gió gì, phải làm ông ta đi xuống.

Khoảng hai ngày sau, Trâu Chính Dương bị phán tội, sở hữu 2 tội mà thêm một tội nữa, bị đi tù mười năm. Người chủ mưu bắt cóc cũng phán cho Trâu Chính Dương, Trâu Kiến Quốc không có chuyện gì.

Ngày hôm sau, chuyện về Trâu Kiến Quốc và Trâu Chính Dương lại đột nhiên truyền trên mạng, tiêu đề nghe rợn cả người.

#Kinh ngạc! Lại có loại công chức như này sao#

#Con trai phạm tội lớn, có ba lo hết#

#Ba tôi là Trâu Kiến Quốc#

...

Trâu Kiến Quốc đem cái cốc hung hăng vứt trên mặt đất, "Bạch Chúy!"

...

"Thư, đây là Bạch Chúy làm sao?"

Thư Trữ lướt Weibo không ngừng, người này đã biết rõ rồi còn cố hỏi. Điện thoại của cô đã lấy trở lại, à, còn cái chuyện vỡ điện thoại thì sớm muộn cô cũng sẽ tính sổ với anh.

"Đáng tiếc chỉ đến đây thôi, náo động không lớn, bằng không nếu lực ảnh hưởng lớn, cấp trên cũng sẽ không bỏ qua cho ông ta." Loại chuyện này tất nhiên sẽ có ảnh hưởng không tốt, chắc chắn nó sẽ không thể tự ý khuếch tán.

Thư Trữ nghĩ nghĩ, "Trâu Kiến Quốc thì chưa vội, anh đem ảnh chụp của Bạch Chúy gửi cho tôi, tôi sẽ gửi cho nhà họ Diệp."

"Nhà họ Diệp?"

"Nhà (2) Diệp Cửu Chiêu."

"Ông ta không phải là người nhà họ Diệp."
"Không có chuyện gì, không thiếu gì người muốn làm hài lòng gia đình họ."

Ánh mắt Dư Vũ híp lại, "Nhìn không ra nha, em lại có thủ đoạn như vậy."

Thư Trữ im một chút, nghiêm túc nhìn Dư Vũ, "Tôi không chỉ có thủ đoạn, tôi còn rất ác, tâm địa độc ác, anh còn thích không?"

Dư Vũ nháy mắt mấy cái, nhào tới, "Hắc nữ vương phải bảo vệ vương tử của cô ấy." (đoạn này mình để nguyên hắc nữ vương và vương tử mặc dù nghe hơi lậm convert 1 truth nma không biết tìm từ nào phù hợp mà nghe hay nữa.)

"..." Dư Vũ anh bị ngốc rồi.

...

Quả nhiên, ngày kế tiếp chuyện nhà họ Bạch vỡ lở ra, bà Bạch là Chương Trân trở về nhà, nhà họ Bạch lại náo loạn cả lên.

Lại vài ngày, còn có lời đồn rằng Bạch Chúy bị ly hôn. (Đoạn này mình dịch đỡ vì không biết câu này dịch là gì, 白惴被双规了。đây là câu gốc ạ, có bạn nào biết làm gì cmt cho mình sửa với nheáaa)

Chuyện này trên mạng không hề có động tĩnh gì, là Dư Liên Thắng nói cho bọn họ biết, ông ấy nói không chỉ chuyện nhà họ Diệp, nhà họ Trâu, và vấn đề người tình, mà còn có liên quan tới một đống biệt thự giá trị, bên trong rất nhiều vật đáng giá.

Nhà họ Bạch cùng nhà họ Chương đấu đá nhau, mình vội vàng rời tay, miễn chuốc họa vào thân.

Dư Vũ cảm thán, "Nếu người phàm đánh thần tiên, hao hết tâm tư cũng không có thành quả gì, này thần tiên đánh thần tiên, nhưng lại là đánh tới cùng."

Thư Trữ xì cười khẽ, "Hiện tại là lúc mẫn cảm, xảy ra chuyện gì cũng rất dễ dàng."

Cô dừng một chút, "Người phàm, cũng không phải là đánh không lại thần tiên."

Dư Vũ có chút sững sờ, không biết cô muốn nói cái gì. Chỉ thấy cô giống như đang đăng bài lên Weibo, lúc này điện thoại anh vang lên một tiếng, anh mở lên vừa thấy, là Độc Kê Thang biến mất đã lâu

Độc Kê Thang: Thiên đạo luân hồi, Lão Độc tôi là người bị đâm, cũng là người bị trói, may mắn là mệnh Lão Độc lớn, nên còn sống! Con trai vào tù, nhưng thủ phạm chính vẫn còn ở bên ngoài càn rỡ, tôi liền hỏi, nhường con trai của ông gánh hộ ông tội bắt cóc, trong lòng ông không khó chịu sao?

Độc Kê Thang chia sẻ lại bài mà Dư Vũ đăng lúc trước, chắc lần này cư dân mạng sẽ oanh tạc.

Tôi yêu Độc Đại: Mẹ nó! Mấy ngày hôm trước đã thấy tin này rồi, nhìn cũng đã đọc qua, mà không nghĩ tới người bị hại lại là Độc Đại? ĐM ĐM! Chúc Trâu Kiến Quốc phơi thây đầu đường!

Nhìn lại năm tháng tươi đẹp trước đây: Ôm ôm Độc Đại, gì cũng không nói, lão tử trách cứ đi!

Chị Lưu Tam: Mẹ, con trai rùa và tên khốn kiếp, con trai hắn vô tù thì xứng đáng lắm, mà hắn thì sớm muộn gì cũng theo con nốt thôi!

...

Như là nồi nước sôi vậy, ồn ào huyên náo.

Dư Vũ: what happened???

Anh quay đầu nhìn về phía Thư Trữ, vẫn là một mặt khó hiểu, "Em? Độc Kê Thang?"

Thư Trữ nháy mắt mấy cái, "Thứ lỗi, chính là tại hạ."

Dư Vũ sửng sốt một hồi lâu, mới tuôn ra hai chữ, "ĐM!"

Cho nên bạn gái của ông đây là Độc Kê Thang V nổi tiếng trên Weibo? Fan hạng nhất của mình? Người thầm mến?

Dư Vũ ô mặt, cảm thấy đau đớn.

...

Lại lên hot search, lần này không giống với lần trước kia, rất nhiều người thấy và để ý, cũng rất phẫn nộ, sau đó đề tài này trở nên rất nóng hổi.

Hiện tại, số lượng fan của Độc Đại đông đến kinh người, fan trung thành lại càng nhiều hơn.

Đề tài có chút giảm xuống, mọi người lại cố gắng thao tác bàn phím nhiều hơn. Bộ phận tiếp nhận đơn khiếu nại nhận được số đơn nhiều hẳn so với 2 năm đổ lại đây.

Trang web đem tin tức đè ép lại, Độc Kê Thang thường thường còn dấy lên lại.

Buổi sáng hôm sau tài khoản của Thư Trữ đã bị khóa, quả thật trong nháy mắt chọc giận rất nhiều người.

Có người tự đăng bài đòi xử tội Trâu Kiến Quốc, càng ngày càng được nhiều người ủng hộ.

Hiện tại internet đã phát triển, tin tức lưu thông cũng mau, người bên trên lập tức xử lý Trâu Kiến Quốc, xét xử công khai.

Trâu Kiến Quốc bị huỷ bỏ chức vụ, tài sản bị tịch thu, bị phán tội lại, bị phê bình ở bản tin buổi chiều.

Đã đòi được chính nghĩa, lí do thoái thác trên mạng cũng là ca ngợi, tài khoản của Thư Trữ lại mở lại.

Đối với chuyện này, cô viết,

「 Mọi chuyện đã sáng tỏ, tà không bao giờ áp nổi chính, cảm ơn mọi người đã duy trì, có việc gì thì @ tôi nhé. Nếu có việc gì Lão Độc có thể giúp mọi người một phen. ps: Tìm bạn trai bạn gái thì không tính nha, Lão Độc cũng không có biện pháp. 」

Chuyện này quá nổi bật, tất cả ánh mắt của cư dân mạng đều hướng tới Độc Đại và diễn viên nhỏ tuyến thứ 18, Dư Vũ.

Thư Trữ quay đầu, Dư Vũ ôm gối ôm, một mặt cuộc sống không còn gì để nuối tiếc mà nhìn cô.

cách đoạn again

(1) Nước ở ven hồ: Sau một hồi tra google thì mình tìm được một câu là "Nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng", đại loại là nếu ở ven hồ thì sẽ có lợi hơn người khác đó, vì nhà gần hồ nước nhìn xuống nước sẽ thấy ánh trăng. DV nói như vậy kiểu bảo mình hơn Trình Đoạn Dịch.

(

2) Diệp Cửu Chiêu: Một nhân vật chính trong truyện khác của tác giả Thập Vĩ Thố, truyện tên "Sống lại cưng vợ như mạng" cho ai cần.

Má edit cái chương này đúng mệt ghê nếu có sai chính tả hay sai gì mng cmt giúp mình để mình sửa nhé ạ, mình cảm ơn!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau