LẦU DƯỚI 249, LẦU TRÊN 251

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lầu dưới 249, lầu trên 251 - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Bị bôi đen

Edit: melbournje

🤤

Những chuyện gió mây trên Weibo của Độc Kê Thang thì tạm thời không nói đến, Dư Vũ đã nhận được một vai diễn mới, là vai nam hai.

Đúng, chính là nam hai, tuy rằng không phải là phim gì quan trọng, nhưng được nổi danh là (1) tác phẩm IP, ai biết sau này phim nó có hot hay không?

Hiện tại giá trị con người của Dư Vũ còn thấp, cứ ở mãi trong vòng luẩn quẩn một trăm nghìn fan hâm mộ thì ngay cả cái rắm anh cũng không phải, nhưng xem chừng công ty vẫn tương đối xem trọng anh, hơn nữa kỹ thuật diễn của anh, còn cả biểu cảm trước ống kính, nhân vật này, anh tuyệt đối có thể diễn tốt.

Đối với chuyện này, Dư Gia anh có thể cự tuyệt sao? Đương nhiên không thể!

Hôm nay Dư Vũ đến công ty, hiện tại công ty có yêu cầu rất nghiêm đối với nghệ sĩ của mình, mà anh còn là người mới, có thể bật lên nhưng cũng có thể đi xuống, hiện tại anh đang đi theo thầy dạy nhảy của công ty để học nhảy.

Vừa thay xong quần áo, một người đàn ông chặn anh lại, người này môi hồng răng trắng, mặt dày phấn, thoạt nhìn thì thật đầy bộ dáng của một (2) tiểu sinh.

"Dư Vũ?"

"Ừm?"

"Anh chính là người đã cướp vai của tôi?" Ánh mắt người đàn ông này híp lại, Dư Vũ thì trừng, biểu cảm híp mắt lại này chỉ có Thư Trữ làm là đẹp mắt nhất thôi, còn người này, chẳng ra cái gì cả, không có một chút uy hiếp.

"Công ty sắp xếp cho tôi."

"Quy tắc ngầm sao? À, chờ xem."

Nói xong cậu ta bước đi, Dư Vũ trợn trừng mắt, người này muốn làm gì đây, kỳ diệu nhỉ.

Ngày hôm sau, #Dư Vũ quy tắc ngầm# liền leo lên hot search, trong đó, một người tự xưng là nhân viên trong công ty tiết lộ, Dư Vũ vốn chính là một diễn viên quần chúng, fan thì ít, công ty còn đang không biết tính toán như nào, nhưng không biết tại sao lại thế này, thì ra là nhân vật vốn phân cho La Húc lại đột nhiên đổi cho Dư Vũ. Mấy ngày nay Dư Vũ đến công ty, toàn là một bộ mặt vênh váo tự đắc, làm như mình là đại minh tinh vậy, trong công ty rất nhiều người đều không thích anh ta.

Rồi sau đó lại có một người tự xưng là nhân viên ở trong đoàn làm phim, nói là vốn đã chuẩn bị chụp hình cho La Húc rồi, quần áo cũng đã chuẩn bị xong, kết quả lại đổi người, mà thân hình của hai người thì không giống nhau, người này lại còn làm trong tổ chuẩn bị trang phục, trong giọng nói tràn đầy oán giận.

Khi tin này ở hot search một ngày, vị trí còn ở thứ mấy chục, chưa có nhiều người biết.

Chính là do fan của La Húc chạy đến Weibo của anh mà mắng chửi, Dư Vũ mở Weibo của La Húc ra, fan những hai triệu?

Khó trách sức chiến đấu lại mạnh như vậy!

Chuyện này vốn không có bọt nước gì cả, công ty không quản, đoàn làm phim cũng không quản. Dư Vũ lại không có đoàn đội phụ trách mảng quan hệ xã hội, chỉ có thể tự mình tức giận thôi.

"Nè, gần đây anh làm gì mà không nấu cơm vậy?" Thư Trữ tò mò hỏi, người này lại khôi phục bản năng, đi theo cô đi ăn đồ ăn bán ở ngoài rồi.

"Đồ vô tâm..." Anh làm một mặt kiểu sinh ra đã được định sẵn là cô độc.

"Nói ra xem." Cô rửa sạch hai quả táo, đưa cho anh một quả.

Dư Vũ hung hăng cắn một miếng, "Bị người ta bôi đen."

"Rất nghiêm trọng?"

Dư Vũ lắc đầu.

"Vậy anh để ý cái rắm gì, những người thành công ai mà chả từng trải qua việc bị bôi đen? Dùng tác phẩm nói chuyện là được."

Dư Vũ gật đầu, nở nụ cười, "Không thể tưởng được cô còn hiểu cái này đó?"

Thư Trữ liếc mắt, đem vỏ táo ném vào thùng rác, "Được rồi, anh có thể đi rồi, tiện thể đem rác đi đổ hộ tôi đi, tôi muốn ngủ trưa."

"Ừ..." Dư Vũ không tình nguyện mang theo rác đi đổ, Thư Trữ mở máy tính, bắt đầu gõ gõ.

Nhưng bọn họ đều không nghĩ tới, màn kịch này, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tối hôm đó La Húc đăng một bài trên Weibo,

La Tiểu Húc: Cảm ơn mọi người đã quan tâm, tôi vẫn rất ổn. Chỉ là có chút bất đắc dĩ, khi nào thì vòng luẩn quẩn này mới kết thúc đây, tài năng thì nên được phát huy, hát hay thì hãy được ca hát, nhưng mà toàn chuyện bát nháo gì đâu? Thời gian trước tôi đã chuẩn bị rất nhiều, đã xem đi xem lại kịch bản hai lần, còn vì này nhân vật này mà bắt đầu rèn luyện thể hình để có cơ bắp, nhưng mà chỉ một câu nói, thì mọi thứ đều thành (3) kiếm củi ba năm thiêu một giờ...

Dư Vũ thật ra chả có tài nguyên gì nhiều, fan cũng ít, theo mọi người thì anh chính là (4) nhân viên hàng không, nói không có quy tắc ngầm, ai tin?

La Húc cũng không phải là người nói một cái là có thể lên hot search, nhưng anh ta hô hào thế này, thật sự rất khiến người khác chú ý.

Cho nên khi mọi người lấy lại tinh thần, chuyện này đã bắt đầu hot lên!

Hầu như mọi người đều hô hào bất công, phải chỉnh đốn lại cái vòng luẩn quẩn này, các loại chuyện bát nháo cũng bắt đầu tuôn ra, còn có người tag @Ngành Quốc Gia, muốn để bọn họ xử lý.

Mà đối với Dư Vũ,

Thụ: Ha ha, thật loạn quá đi.

Da da tôm: Quy tắc ngầm sao, đi chết đi!

Bát bát: Từ giờ sẽ không bao giở xem phim của anh nữa.

Cải đỏ: ĐM, tôi *** nhà anh, La Húc nhà tôi khổ sở nỗ lực mãi, lại bị anh đoạt mất vai, nói xem anh ôm cái đùi nào đi?

Nước nấu cá: Đáng ghét, loại đàn ông này chắc chắn là cặp kè bà già nào đó rồi ngủ với bà ta để đổi lấy...

Ha ha đát: Nghe nói là Độc Đại, nếu nói như vậy chả lẽ Độc Đại lớn hơn anh ta mấy chục tuổi sao, haha

Nhìn lại năm tháng tươi đẹp trước đây: Mẹ nó, lầu trên nhắc tới Độc Đại làm chi??!

...

Đủ loại chửi rủa, khiển trách, Dư Vũ nghĩ mình đã làm gì sai sao?
Về phần nói sau lưng anh là Độc Kê Thang vậy mà có người tin sái cổ, bởi vì Độc Kê Thang có lần bị một minh tinh ở trên mạng châm chọc, nguyên nhân để sinh ra cái việc này thì cư dân mạng không rõ. Chỉ biết Độc Kê Thang nói, một người phế như cậu mà dám ở chỗ này nói bậy nói bạ sao?

Quần chúng ăn dưa thì không rõ chân tướng, không vài ngày sau tin minh tinh kia chơi chất kích thích bị lộ ra, sau này thì không thấy tin gì nữa.

Cho nên không ít người tin tưởng tuyệt đối rằng Độc Đại là nhân vật lợi hại!

Hơn nữa số fan trên Weibo của Độc Kê Thang có thể so với diễn viên tuyến đầu, người người đều có sức chiến đấu nhanh nhẹn dũng mãnh. Lúc này có người nói Độc Đại dùng quy tắc ngầm với Dư Vũ, fan của cô ấy cũng giống như cô ấy vậy, còn ngồi ăn dưa xem kịch.

Chuyện này náo động rất lớn, công ty thì chỉ đăng một bài đính chính cho có, đoàn làm phim cũng thế, đều không đưa ra cách xử lý triệt để.

Cũng tại vì đều là xuất phát từ lợi ích, chuyện của Dư Vũ và La Húc càng náo động, thì việc PR cho phim càng tốt hơn. Ban đầu đây vốn cũng không phải phim gì nhất định có thể hot, chưa chắc khi chiếu phim sẽ có động tĩnh gì lớn, nhưng hiện tại thì tốt rồi, chưa chiếu đã hot!

Công ty càng không cần nói, một người đứng vị trí kẻ yếu bị người ta làm đau lòng, xem như thu không ít sự thương cảm màu hồng của người qua lại, một người thì bị bôi đen, nhưng thật ra cũng là màu hồng cả thôi! Sau này nếu Dư Vũ phát triển tốt, thì tẩy trắng sau cũng được, đây là biện pháp xử lý tốt nhất đối với cả hai nghệ sĩ rồi, dù sao, đều là người chung một công ty.

Về phần người đại diện, à, chỉ khuyên bảo anh nhẫn nhịn một chút thôi.

Dư Vũ đem gối ôm ném tới hướng ghế sofa, từ khi nào mà Dư Gia anh phải chịu loại uỷ khuất như thế này chứ?!

"Đại Ngư, sao lại thế này?"

"Không có chuyện gì, một chút phiền toái nhỏ thôi." Dư Vũ xoa xoa mi tâm, nghe vài người anh em bạn bè ở đầu bên kia điện thoại nói giúp anh, cười cười.

"Không cần, tôi đã đi ra ngoài trải nghiệm rồi, thì gặp chuyện này tôi tự giải quyết."

"Không phải tôi đã nói với cậu rồi sao Đại Ngư, ngoan ngoãn trở về đi, ăn chút khổ đau không cần thiết này làm gì chứ?" Trang Minh nói lời thấm thía khuyên nhủ anh.

Dư Vũ nghĩ nghĩ, nói, "Lão Trang, tôi muốn trở thành ảnh đế!" Để nuôi sống lầu dưới ngu ngốc kia.

...

Trang Minh cùng mấy người thấy anh đã quyết tâm, cũng không nói gì nữa, chỉ phải âm thầm quan sát, đợi lúc anh cần, thì giúp một tay.

Dư Vũ buông tay, nghĩ nghĩ, đứng dậy, đi ra ngoài.

Buổi tối anh cầm theo túi này túi nọ trở về, Thư Trữ tựa vào cửa, "Đi đâu vậy?"

Khóe miệng Dư Vũ cười cười, thoạt nhìn thì có gì đó khác so với thường ngày, "Hả? Nhớ tôi sao?"

Vẫn là kiểu cảm vô lại kia, Thư Trữ xem thường, cô suy nghĩ nhiều rồi, người này đâu có tâm tư gì lớn đâu. Việc trên mạng thì cô cũng đã biết hết rồi, dù sao nó cũng khác so với những chuyện còn lại một chút, bởi vì lần này cô là "nhân vật chính".

"Anh tính xử lý như thế nào?"

Dư Vũ lại cười cười, "Haha, đang muốn cô giúp đây!"

...

Thư Trữ cầm đồ trang điểm, hóa trang cho Dư Vũ, vai nam hai anh diễn là một người ôn nhu, vây thì dễ dàng hơn rồi. Vậy cho nên La Húc mới để ý như vậy.

Ngũ quan Dư Vũ không sắc bén, chính là vì do ngày thường anh hay đùa, nhảy lên nhảy xuống, còn hay nói lời thô bạo, có vẻ vô lại không ít.

Khi trang điểm chỉ cần ôn nhu hóa mặt của anh một chút, đem lông mi lộn xộn sửa soạn lại và làm hơi cong xíu, rồi thả tóc xuống, thoạt nhìn thật là ôn nhu thêm không ít.

"Sau đó?"

Thư Trữ buông đồ trang điểm nhìn về phía anh, Dư Vũ chau chau mày, "Đẹp trai không?"Anh nói đùa, Thư Trữ đánh một cái lên tay anh, "Đứng đắn một chút! Đang diễn một người đàn ông nhu tình đấy!"

Dư Vũ đứng lên, đem máy quay căn góc sao cho chuẩn, "Đến đây đi, đã chuẩn bị xong rồi."

"Gì cơ? Chuẩn bị xong?"

"Đúng, cứ để máy quay thế này xong rồi quay thôi, cô đứng sau máy quay đi..."

Thư Trữ đứng vững sau máy quay, cũng không nói chuyện, Dư Vũ nhắm mắt hít sâu một hơi, lại mở mắt ra, Thư Trữ liền ngây ngẩn cả người.

Hoàn toàn biến thành một người khác!

Trong mắt anh cất giấu tình cảm nồng nhiệt, cả người giống như tản ra ánh mặt trời ấm áp, ôn nhu như ngọc.

"Điền Điền, anh..."

Anh chỉ nói ba chữ, Thư Trữ lại thấy được trong ánh mắt anh có vô số lời nói.

Có tình ý thắm thiết, "Anh thích em".

Có một chút khát vọng rất yếu đuối, "Em có thích anh không?.

Có nhiều điểm tuyệt vọng, "Hay em chỉ coi anh là bạn?".

...

Đột nhiên anh nở nụ cười, nhẹ nhàng nhìn cô một chút, ánh mắt lại thay đổi, nhìn mắt anh, bạn liền có thể biết anh rõ ràng đang có ý chúc phúc...

"Chúc em hạnh phúc!" Anh cười lộ ra cái răng nanh, giống mặt trời mọc lúc mùa đông, xóa tan tất cả các lớp tuyết phủ trên mặt đất.

"Tốt lắm!"

Thư Trữ còn có chút ngây người, Dư Vũ lắc lắc cô, "Phá Thư, tôi diễn xong rồi! Cô sẽ không bị tôi mê đảo chứ?!"

Anh nhẹ tay đem tóc hất về sau, vẻ mặt chỉ viết mấy chữ: Đáng đánh đòn!

"Cút!!!"

Ăn qua cơm Dư Vũ làm xong mới trở về, Thư Trữ chơi với Hoàng Mao một lát, Dư Vũ cuối cùng đã đăng một bài lên Weibo

Đại Ngư: Hai ngày này có rất nhiều người chất vấn và chửi rủa tôi, tôi cũng không nói nhiều, là một diễn viên, tôi dùng tác phẩm để nói chuyện.

Phía dưới anh để một video, đã qua chút xử lý, lại nhìn nó giống như nhìn thấy Thư Trữ vậy, anh cười nhẹ, lầu dưới ngu ngốc này cũng không hẳn là tốn cơm lắm!

Những bình luận đầu tiên đều là chửi rủa, một lát sau liền bắt đầu có những ý kiến trái chiều.

Người khiêm tốn: A a a! Tôi mặc kệ người khác, tôi chỉ biết đây là chồng tôi thôi!

Xuân thủy: Thật là rung động, tôi nể phục rồi!

Khổ ngày: Mẹ nó, anh ấy là của tôi!!!

Lưu Trình: Mặc kệ người khác, tôi chỉ cần xem anh ấy diễn!

Khả kha khắc: A a a! Thích

...

Mới đầu chỉ là fan nguyên tác lên tiếng, vẫn còn những lời chửi rủa, rồi sau đó đoàn làm phim cũng chia sẻ lại, nói,

「 Người khiêm tốn, Đại Ngư / đáng yêu 」

Một câu nói không hề logic, không hiểu sao lại khiến rất nhiều fan nguyên tác chú ý, rồi sau đó liền đều chạy đến Weibo của Dư Vũ để thổ lộ, khai chiến với những người bôi đen anh.

Người qua đường cùng rất nhiều lập trường không kiên định, dần dần cũng gia nhập trong đó, cùng khai chiến với đám người bôi đen, long trời lở đất, anh có cách nói của anh, tôi có cách nói của tôi.

Thư Trữ ngồi ăn hạt dưa xem kịch, tầm khoảng tám giờ thì.

"Phụt phụt phụt, lại ăn quá tay rồi!"

Rồi sau đó cô cất hạt dưa, đăng Weibo,

Độc Đại: Nghe nói tôi dùng quy tắc ngầm? Bản thân tôi còn không biết, mấy người lại biết à? Chuẩn bị một đám thủy quân để bôi xấu ông đây, Lão Độc muốn tra rõ để nhìn xem, là cái người lão làng nào dám thuê để bôi đen tôi / Sớm hay muộn cũng như nhau

...

➸➶➴➶➴➸➶➴➶➸➶➴➸➶➴➸➶

(1) Tác phẩm IP: Kiểu như chuyển thể từ truyện á.

(2) Tiểu sinh: Nam nghệ sĩ theo hình tượng trẻ trung, dễ hút fan nữ. (Theo GG)

(3) Kiếm củi ba năm thiêu một giờ: Chỉ một chút việc mà làm tiêu tan công lao chắt chiu, tích luỹ nhiều năm, đại ý là vậy. (Theo GG)

(4) Nhân viên hàng không: Ý bảo Dư Vũ lái máy bay bà già để kiếm vai diễn các thứ.

Chương 27: Fan hạng nhất

Edit: melbournje

🤤

Sau khi Độc Đại đăng Weibo xong, phía dưới liền bắt đầu nóng lên, fan của cô đang ngồi ăn dưa cũng bắt đầu bình luận.

Tôi yêu Độc Đại: Thật là cừ, Độc Đại uy vũ

Ha ha ha: Tôi còn đang nghĩ có phải lần này Độc Đại vẫn tiếp tục liền ăn dưa không, thì ra không phải~

Chanh y: Có gian tình, hahaha

Thành tâm thành ý: Độc Đại, tôi đã chuẩn bị bàn phím xong rồi, chỉ chờ cô ra lệnh một tiếng, chúng tôi sẽ chống đỡ cho cô!

6 giờ rưỡi: Độc đại phát uy, ha ha ha

...

Thư Trữ duỗi tay, chống đỡ cái eo lười biếng, lại giật giật, cô nào có tâm tình kiểu đi thăm dò địa chỉ. Kỹ thuật bôi đen của cô vẫn dùng được, nhưng hôm nay chẳng qua chỉ dọa một chút mà thôi, dùng đầu ngón chân thì cũng biết là ai đứng sau chuyện này, gần đây Độc Kê Thang làm những cái gì, còn phát lại cả bài đăng trên Weibo của Đại Ngư, chỉ sợ La Húc nghĩ cô là "người sau lưng" của Dư Vũ thôi.

Nói đi nói lại, bọn họ đều bị cô làm cho ảo tưởng mà thôi, lúc trước có một người, định nhờ cô cô giúp anh ta lăng xê. Ha ha, bảo giúp tôi liền giúp chắc? Lớn lên xấu như vậy, nhưng mà lại cứ nghĩ mình đẹp. Cô không chút lưu tình mà từ chối, người đàn ông đó dù gì cũng vẫn là một diễn viên có chút danh tiếng, nhưng Thư Trữ nghe người ta kể qua về những chuyện của anh ta, thế nên cô cực kì phản cảm.

Anh ta ở trên mạng nói xấu cô, Thư Trữ nói câu, một người phế như cậu còn dám ở chỗ này nói bậy nói bạ sao?

Thật khéo là vài ngày sau anh ta thật sự bị tung tin xấu!

Cư dân mạng cảm thấy cô thần kỳ, có người đoán cô là nhân vật lợi hại, còn có lần khác, đó là có một người nổi tiếng trên mạng, đang cố gắng chuyển mình sang làm diễn viên, sau khi Độc Đại xuất hiện, vị trí của cô ta bị lung lay nên cô ấy đứng ngồi không yên, khi nói chuyện cũng sẽ tìm cách bôi đen cô.

Cho nên cô vốn là nhân vật không có gì, Độc Đại không có biện pháp, nhưng "Hưu Thư" lại có biện pháp! Nhưng mà cô lười ra tay lắm.

Sông lớn: Độc Đại không cần ra tay, tôi xin trợ giúp một số thông tin đây

Nhìn lại năm tháng tươi đẹp trước đây: Mẹ nó! Lầu trên thật lợi hại

Tôi yêu độc đại: Cừ quá đi

Tiểu hoa hồng: Ha ha ha, người anh em, tôi nể cậu rồi đấy

Mộng ngàn năm: Lợi hại

...

Thư Trữ nhìn, là một bảng thống kê, hai giờ trước cô ở Weibo Độc Kê Thang hỏi có phải có một đám người dùng quy tắc ngầm với Dư Vũ hay không, bảng này có rất nhiều cái tên cùng địa chỉ với nhau, hơn mười mấy người lận. Những người này lợi hại thật, muốn dắt mũi phần đông mọi người không biết chân tướng đấy.

Thư Trữ hừ lạnh một tiếng, lưu lại, đang chuẩn bị nói cái gì, liền thấy phía dưới,

7557555: Gần đây tôi hack được máy tính của một người thật là lợi hại, ha ha, một diễn viên, phẫu thuật thẩm mỹ cũng đã làm rồi, lịch sử trò truyện giữ lại làm gì? Còn nữa, về sau mà bị bôi đen ý, nhớ đem mọi thứ ở máy tính xoá sạch sẽ đi nhé, chân tướng ở đây, không nói dối.

Cô nhóc: Mẹ nó! Ngay trong lúc này sao?!

Đại vương bảo tôi đến tuần sơn: Người này không lau mông sạch sẽ, đã nghĩ đến muốn bôi đen Độc Đại của tôi?

Tranh thủ lúc rảnh rỗi: ĐM! Thật đặc biệt không biết xấu hổ

Mộng ngàn năm: Thật là tuyệt vời

...

Một cú đánh, khiến cư dân mạng trở nên náo nhiệt, lượt người xem và chia sẻ lại đông đảo khiến La Húc trợn tròn mắt.

"Rút rút, làm cho bọn họ đều rút hết đi!"

La Húc ngẩn người, "Không phải bây giờ hẳn nên đứng ra giải thích sao?"

"Nói cái gì bây giờ? Chả lẽ nói cậu không phẫu thuật thẩm mĩ? Hay là nói cậu không mua thủy quân?"

"Vậy phải làm sao bây giờ?!"

"Rất nhiều người đã đọc được, độ hot của chuyện này không phải bình thường đâu."

"Làm sao bây giờ? Nhờ luật sư kiện sao?"

"Ừm, làm đi, tốt nhất là tung ra chuyện gì, phân tán sự chú ý một chút!" Lại vỗ vỗ vai anh, lần này thanh danh của La Húc thối hoắc rồi, chỉ hy vọng về sau còn có thể gột rửa được!

...Bên La Húc không nói, tâm tình Thư Trữ rất tốt, bạn xem fan của cô chưa, sức chiến đấu thế nào?

Những người bôi đen Thư Trữ mai danh ẩn tích trong một đêm, Dư Vũ thì vẫn còn một số người mắng chửi.

Những người đó đều là fan La Húc, còn có một vài người qua đường không hiểu chuyện nữa.

Dư Vũ xem số lượng Fan của mình... 500 nghìn sao? Trách không được mọi người đều thích vật lộn, tranh đấu, cái này cũng nhanh quá đi?!

Người đại diện gọi điện thoại thật nhanh tới.

"Đại Ngư! Đăng một bài cảm ơn Độc Đại đi, nhớ tag cô ấy vào nữa!" Giọng nói của anh ta có phần kích động.

Dư Vũ nhíu mày lại, đối với mấy việc như thế này anh còn chưa biết nhiều, nhưng không có nghĩa là anh ngốc. Lúc này @Độc Kê Thang để cảm ơn cô ấy, không phải là bám lấy cô ấy rồi sao?

"Miễn đi, nếu đắc tội cô ấy, tôi chịu tội."

"Làm sao có thể được chứ?! Lần này rõ ràng Độc Đại đã giúp cậu mà? Trước kia cũng có người bôi đen cô ấy, cô ấy có quan tâm sao?"

"Lần này không chỉ vài người công kích cô ấy, mà là mọi người đem cậu và cô ấy chửi cùng nhau, cậu xem cô ấy có nhiều động tĩnh như vậy, việc này hiển nhiên là giúp cậu tẩy trắng còn gì?"

"Đại Ngư, không cần cứng nhắc như vậy đâu, nếu cô ấy tức giận, cậu lại tranh thủ rút lui, thử xem?"

"Không, tôi thật sự không quen cô ấy, thì đừng liên quan cùng nhau, người sáng suốt vừa nhìn là biết tôi dán lấy cô ấy, vậy thì ra gì chứ?"

Hơn nữa, nếu cô gái dưới lầu ngu ngốc kia biết thì sẽ nghĩ anh như thế nào đây? Bất kể Độc Kê Thang là ai, cảm ơn cô ấy là được, thanh danh trắng trẻo của Dư Gia, cũng không thể tuỳ tiện cùng những người khác ở một chỗ!

Người đại diện nói như thế nào anh cũng không nghe, anh ta chỉ có thể tức giận cúp điện thoại một cách bất đắc dĩ, Dư Vũ này, ngu không ai bằng!

Dư Vũ nhìn nhìn mấy trăm nghìn fans của mình, nhất thời có chút kích động, chịu không nổi nữa mà xuống lầu.

Dư Vũ mở cửa đi vào nhà Thư Trữ, hiện tại tần suất người này vào nhà cô không ít, cô cũng quen rồi.

"Cô lại đắp mặt nạ sao."

Thư Trữ không nói chuyện, tiếp tục làm việc của mình.

Dư Vũ cũng không thèm để ý, anh ghé vào trên sofa, nhìn về hướng của cô, ánh mắt cười híp lại thành một sợi chỉ,

"Phá Thư, cô có biết không? Fan trên Weibo của tôi được hơn 500 nghìn rồi! Tôi có thể nhìn thấy 5 triệu fans đang vẫy tay chào đón tôi đấy." Anh làm một mặt say mê, như kiểu sắp được 5 triệu fans thật.

Thư Trữ tiếp tục đắp mặt nạ, không chịu để ý anh, Dư Vũ nói, "Tôi giảng cho cô nghe, hai ngày này trên Weibo phải gọi là mưa máu gió tanh! Gió tanh mưa máu đó! Nguyên nhân là mọi người thấy Dư Gia tôi có năng lực tiềm ẩn vĩ đại, khiến cho củ cải đen bị mất vai. Cậu ta không biết nguyên nhân, trong lòng oán hận, cảm thấy cần phải trả thù tôi, thề sẽ chỉnh chết tôi! Theo sự ra lệnh của củ cải đen, một đống thuỷ quân đã ập đến dưới Weibo của tôi!"

"Đến đây mới gọi là hắc ám, này! Tất cả đều bắt đầu chửi rủa tôi, cừ thật, còn có người nói tôi không có giá trị nhan sắc! Tôi hoài nghi tôi có cái gì không tốt, hay tự hoài nghi giá trị nhan sắc của mình? Nhớ năm đó từ khi học tiểu học tôi đã bắt đầu... (chỗ này đã lược đi 1000 chữ)."Anh có chút khát, Dư Vũ uống môt ngụm nước, Thư Trữ gỡ mặt nạ, lại lấy chổi ra quét nhà.

"Lạc đề rồi, tôi tiếp tục kể cho cô về củ cải đen kia! Củ cải đen là La Húc, chậc chậc, nhìn mặt mày cũng không phải đen lắm, nhưng mà tâm can thì tối thui! Mặt có khi còn trát phấn nhiều hơn cả phụ nữ, chả khác gì bức tường cả, cậu ta... (chỗ này đã lược đi 5000 chữ)."

Dư Vũ lại uống môt ngụm nước, Thư Trữ quét xong rồi, lại lấy chổi ra bắt đầu lau lau.

"Lại lạc đề rồi, củ cải đen chỉ vì một vai nam hai mà làm như vậy, nhưng mà nếu là cậu ta diễn thì có thể thuyết phục được mọi người không? Mấy ngày hôm trước, tôi quay video kia, đăng nó lên, mê đảo hàng vạn thiếu nữ ào ào tiến đến cúng bái tôi." Rồi sau đó anh nhìn chằm chằm Thư Trữ, cố ý lớn tiếng nói,

"Có rất nhiều cô gái tỏ tình với tôi đấy!"

Anh thấy Thư Trữ không có phản ứng, bĩu môi, lại tiếp tục nói,

"Chuyện này đến cao trào rồi, người bôi đen tôi và người bênh tôi cùng trồi lên, lại là một màn mưa máu gió tanh! Nhưng đúng là cái ác không bao giờ thắng được chính nghĩa, fan của tôi có ưu thế áp đảo, nhưng vì củ cải đen dùng tiền, nên vẫn thủy chung phấn đấu bất khuất!"

"Sau này, fan hạng nhất của tôi, Độc Kê Thang ý cô có biết không? Người đó có khi vượt qua cả một diễn viên, được người người yêu quý, người bình thường căn bản không dám trêu vào!"

"Vị fan hạng nhất này liền đứng ra, thay tôi nói chuyện, mang theo cả fan của cô ấy nữa, khiến những người bôi đen tôi sợ tới mức tè ra quần, nghe nói củ cải đen hai ngày nay còn không dám ra khỏi cửa!"

Anh liếc mắt nhìn Thư Trữ một cái, cố ý lớn tiếng nói,

"Độc Kê Thang tuy rằng đã giúp tôi rất nhiều, nhưng tôi đây công và tư vô cùng rõ ràng, về sau có chuyện gì khác thì tôi trả lại ân tình là được, tôi ngàn vạn lần sẽ không có quan hệ gì với cô ta! Tôi đây đối với vợ tương lai của mình thuỷ chung như một, tôi chính là một người đàn ông tốt đó."

Thấy Thư Trữ không tỏ vẻ gì, Dư Vũ mím mím đôi môi hơi khô, lại uống thêm mấy ngụm nước.

Anh nhìn về phía Thư Trữ, cô đã bỏ cây lau nhà xuống, rửa tay đi ra.

"Này, Phá Thư."

Thư Trữ không phản ứng.

"Này, Phá Thư!"

Vẫn không có phản ứng.

"Thư Trữ!!!" Một tiếng gọi này của anh phỏng chừng đến đôi vợ chồng già lầu 2 cũng nghe thấy được.

Thư Trữ rốt cuộc cũng có phản ứng, cô ngẩng đầu, nhìn về phía anh.

"Cô không được lơ tôi nói chuyện!"

Thư Trữ đưa tay đem tóc vén ra sau tai, tháo tai nghe xuống,

"Anh nói cái gì?"

"..." Mẹ nó!

Dư Vũ nổi giận đùng đùng, Thư Trữ cười haha, người này nói hăng say như vậy, làm sao cô có thể không nghe thấy chứ.

Fan hạng nhất? Làm sao Lão Độc tôi đây lại còn không biết?

Độc Kê Thang vừa qua khỏi thời điểm "mưa máu gió tanh, gió tanh mưa máu", mà đăng một bài,

Độc Kê Thang: Một chiếc ghế sofa, một cốc nước, có một số người có thể chém gió đến nỗi khiến bạn hoài nghi nhân sinh / kèm ảnh: Thổi, anh tiếp tục thổi đi!

Mọi người để lại bình luận rất nhiều, và có một cái đặc biệt dễ thấy, Thư Trữ cười lạnh.

Thời gian có lệ: Lợi hại

Nhìn lại năm tháng tươi đẹp trước đây: Ha ha ha, Độc Đại tự nói bản thân sao?

Mộng ngàn năm: +1 cho lầu trên

Từ nam tới bắc: ha ha ha ha ha

Ngư Ngư: Mẹ nó, ai có năng lực như vậy thế? Đi lại đây, chúng ta cùng chém đi.

Đó là một tài khoản mới, ID thì không cần tra, tuyệt đối là tên lầu trên kia, phải biết rằng, hiện tại fan của anh không hề thiếu, vậy nên việc làm đều phải cẩn thận.

Chương 28: Quý trọng

Edit: melbournje

🤤

Hôm nay Thư Trữ có đi đến tiệm cà phê, Dư Vũ thì còn vài ngày nữa là bắt đầu quay phim, Thư Trữ liền mang Hoàng Mao sao nhờ anh trông hộ.

"Hoàng Mao, đến đây, tao cho mày ăn thịt hộp này!"

Hoàng Mao nằm sấp, bất động như núi, thoạt nhìn thì tâm tình thật không được tốt cho lắm.

"Hoàng Mao, ăn chút đi, tao là ông chủ của mày đó, không giống với bà chủ đâu."

Anh đưa thịt hộp tới bên miệng nó, Hoàng Mao quay đầu sang bên kia, rõ ràng bất mãn với anh, không nhận đồ ăn của anh.

"Mày không ăn thì tao ăn đấy!" Dư Gia nổi giận.

"Gâu!" Sẽ không ăn.

"Ăn!"

"Gâu!" Không ăn!

Dư Vũ chỉ vào nó, sắp bùng nổ đến nơi, tại sao đến một con chó cũng cáu kỉnh với mình nhỉ?!

Anh cởi một bên dép lê, chỉ vào nó, đầy hung ác nói, "Mày ăn hay không??"

"Gâu gâu gâu!" Nói không ăn là không ăn!

"Mày mày mày..." Anh nghĩ tới lúc Thư Trữ bàn giao nó cho mình, nổi giận ném dép lê sang một bên, nằm sấp trên đất, mặt đối mặt với Hoàng Mao.

"Ông! Coi như mày là ông tao đi! Nể tình mặt mũi, ăn chút chứ?"

...

Thư Trữ đi đến quán cà phê nhà mình, lúc này có không ít người xếp hàng, đúng là buổi sáng, uống một tách cà phê, làm một hộp đồ ngọt, mang theo là có thể no rồi.

Đi làm thì mang đi làm, đến trường thì mang đến trường.

Trong tiệm mới tuyển thêm hai người, phụ giúp đóng gói, nên hiệu suất nhanh lên không ít.

"Còn kịp không?" Có một em gái đang xếp hàng hỏi cô gái đằng trước mình.

"Dù muộn cũng phải mua! Tối hôm qua tớ nằm mơ đến đồ ngọt của chỗ này, chảy nước miếng cả đêm, cả cái chuyện xưa kia nữa, chờ tớ có chuyện gì, tớ sẽ đến đổi!" Vì là một cô gái nhỏ mười mấy tuổi, nên cô không có chuyện xưa gì có thể tới đổi cả.

Thư Trữ cười cười, đúng là những vị khách thật đáng yêu.

Cô đi tới quầy bán hàng, đóng gói đồ ngọt, hai cô bé kia lưng đeo balo, sôi nổi đến trước mặt cô, cười cười.

"À dạ, chị ơi, em không có chuyện xưa đâu ạ!"

Động tác trên tay Thư Trữ không ngừng, "Tặng cho em đó."

"Aaaa! Cảm ơn chị, em đã sớm muốn thử rồi!" Giọng nói cô bé càng về sau càng nhỏ lại, thật là một người khéo léo, cô bé sợ những khách khác biết đến thì sẽ không tốt lắm.

Tiễn nốt ba vị khách cuối cùng của sáng hôm nay, liền không có việc gì vội nữa, cô bé làm đồ ngọt Ngô Hiểu Thụy xoa xoa eo, nói

"Bà chủ, chị đây là bóc lột sức lao động đó! Có mỗi một buổi sáng, mà làm đến nỗi run rẩy hết cả tay."

Thư Trữ giương mắt, nhìn về phía cô ấy, "Thế em có muốn nhận lương không?"

"Hahaha." Ngô Hiểu Thuỵ nháy mắt mấy cái, làm việc ở chỗ này khiến cô rất hài lòng, việc làm trước kia, đều là đi vội vàng sợ tới muộn, một tháng có hơn 1000 tệ, một ngày còn làm mười mấy tiếng, mệt muốn chết. Theo quán của Thư Trữ, tiền lương có khi gấp đôi chỗ cũ, việc làm cũng thoải mái không ít, dù sao cũng không phải là một người chủ bán đồ ngọt, chỉ là một người làm đồ ngọt, nhưng thật ra tùy tiện bản thân thế nào cũng được.

Buổi sáng tầm mười một giờ, không có khách, một người đàn ông đi vào, cũng không nói chuyện, chỉ tìm một vị trí ngồi xuống, nhìn bên ngoài mà ngẩn người. Lúc này, em gái phục vụ tiến lên, "Thưa anh, anh muốn gọi gì ạ?"

Người đàn ông kia ngẩng đầu, dùng giọng khàn khàn mà nói, "Cà phê."

Em gái phục vụ bị khuôn mặt của anh ta làm hơi kinh ngạc một chút, thẹn thùng hỏi anh, "Được, cà phê loại nào ạ?"

"Loại nào cũng được."

Em gái ngẩn người, đi chỗ khác, cẩn thận bưng một tách cà phê cho anh.

Người đàn ông ngơ ngác nhìn tủ đồ ngọt, trong tiệm vài cô gái cũng đang  vụng trộm mà nhìn anh, Thư Trữ đi qua.

"Thưa anh, anh muốn đổi chuyện xưa sao?"

Người đàn ông đó không có đổi chuyện xưa, chỉ nhìn tủ đồ ngọt, nói, "Chắc cô ấy thích lắm."

Người này mặc tây trang, đi giày da, ngũ quan sắc bén, có một sự sang chảnh nhất định, nhưng không quá xa hoa, Thư Trữ nhìn nhìn, ừm, thổ hào đấy.

Người đàn ông nhìn cô, đột nhiên hỏi, "Phụ nữ sẽ quý trọng một người đàn ông như thế nào?"

Thư Trữ nghĩ nghĩ, còn chưa kịp nói, anh ta liền tiếp tục nói.

Người đàn ông cúi đầu, "Chắc cô ấy không thích người nhu nhược..."

Thư Trữ không nói tiếp, chuẩn bị đứng dậy, vẫn là nên đi chỗ khác vậy.

"Cho tôi một tấm giấy đi..."

Cô kinh ngạc quay đầu, cho anh ấy một tấm giấy.

Người đàn ông kia nghiêm cẩn viết xuống, nét bút như nét vẽ vậy, như là một loại nghi thức của sinh mệnh.

Qua thật lâu, anh ta mới chậm rãi đi ra ngoài, rõ ràng có khí phách, nhưng toàn thân tản ra sự tuyệt vọng.

Anh không lấy bánh ngọt, để lại một tờ tiền liền đi ra ngoài, Thư Trữ nhìn bóng lưng của anh, luôn cảm thấy anh có chút gì đó không đúng...

Thư Trữ đem tờ giấy chuyện xưa của anh ta đứng lên, cũng không xem, một người khách đến để lại chuyện xưa, sau đó lại chạy nhanh ra ngoài, vậy nên cô đã quên luôn là người đàn ông này có viết rồi.

Ngày hôm sau, có vài tin tức đưa lên, #Chủ tịch Diệp Cửu Chiêu của tập đoàn Diệp Thị qua đời#.Thư Trữ tò mò bấm vào, không phải Diệp Cửu Chiêu còn rất trẻ sao?

Đây là... Người đàn ông ngày hôm qua sao?

Nghe tên Diệp Cửu Chiêu thì không phải rất nhiều người đều biết đến, nhưng nghe tên Cửu Gia thì lại như sấm bên tai. Người này thông minh, làm người lãnh đạo, tiếp nhận tập đoàn Diệp Thị, vài năm ngắn ngủi, Diệp Thị liền khuếch đại gấp đôi, là công ty lớn thứ hai trong nước.

Có người nói, cho anh thêm vài năm nữa, nhà họ Diệp sẽ phát triển đến đáng sợ. Trên mạng, tất cả mọi người đều bình luận tiếc hận, rất nhiều người nói nam thần qua đời, lúc anh còn sống thì không ai dám chụp ảnh của anh lại cả, nhưng người đi rồi thì như kiểu họ không sợ gì vậy.

Thư Trữ còn chưa đi ra khỏi cửa, tên trên lầu kia đã tới rồi, hình như cảm xúc của anh không tốt cho lắm.

"Anh làm sao vậy?"

Dư Vũ nhìn về phía cô, đột nhiên đưa tay, ôm chặt lấy cô, "Phá Thư, đi cùng với tôi!"

"Này này này, anh phát điên cái gì đấy?" Thư Trữ đẩy anh ra mà nói.

"Thư Thư, tôi thích cô, đi cùng với tôi đi!"

...

Dư Vũ đứng ngoài cửa, Thư Trữ có chút sững sờ, anh thích cô?

Hình như có gì đó không đúng?

Dư Vũ tựa trên cửa, trong mắt có chút ướt át hiện lên.

Diệp Cửu Chiêu đã mất, việc đó khiến cho bọn họ không thể tin được, nhưng vẫn phải nghiến răng nghiến lợi thừa nhận rằng Diệp Cửu Chiêu đã mất.

Nhưng anh không thể vui vẻ nổi.

Từ nhỏ bọn họ đã chính là kiểu "Con xem con trai nhà họ Diệp kìa..." mà lớn lên, từ nhỏ anh ta đã vĩ đại, lúc cấp hai đám bạn Dư Vũ còn trốn đi đánh điện tử, anh ta đã đi theo ông học cách tiếp quản công ty.

Anh ta cũng nô, anh ta cũng đùa, nhưng anh ta là người biết nô đùa đúng lúc, lúc còn học đại học mà đã đi làm ở công ty, trong khi Dư Vũ còn đang bị ba cầm roi bắt học, chuẩn bị thi đại học.

Diệp Cửu Chiêu người này chơi cũng có thực lực, bọn họ làm việc không lại anh, chơi cũng không lại anh, trước kia cậu ấy như kiểu con trời vậy, vì ông trời đã tạo ra một anh thật hoàn mỹ.

Nhưng mà hiện tại Dư Vũ mới phát hiện, ông trời thật là không công bằng.

Diệp Cửu Chiêu thích một người phụ nữ, là một người phụ nữ đã có chồng. Cô gái ấy nhỏ tuổi hơn, Diệp Gia suy nghĩ đủ các biện pháp, và anh vẫn mãi không chịu kết hôn.

Có một lần Dư Vũ chợt nghe người ta nói, cô gái Diệp Cửu Chiêu thích là đàn em đại học, quen nhau khi học đại học, đáng tiếc vì không hiểu tình cảm của mình, cho nên cậu ta luôn luôn không thừa nhận, cũng luôn luôn không ra tay.

Tốt nghiệp xong cô gái kia liền kết hôn, Diệp Cửu Chiêu mới phản ứng lại.

Chuyện sau này Dư Vũ cũng không rõ, nay lại biết rằng Diệp Cửu Chiêu đã chết, mới nghe Trang Minh nói, một tháng trước cô gái kia tự sát, vì trầm cảm, mà Diệp Cửu Chiêu, không rõ nguyên nhân vì sao lại qua đời.

Dư Vũ đem đầu huých vào cửa, nháy nháy mắt. Người như Diệp Cửu Chiêu cũng vì chữ tình mà khó khăn, hai chữ tình cảm này, đại khái là chuyện giày vò.

Nhưng chỉ có những người bị lún sâu trong đó mới biết được, tình cảm không phải là thứ dễ khống chế.

Anh thích Thư Trữ, muốn hai người đến với nhau, Nhưng ai biết ngày mai có cơ hội nói ra bốn chữ anh rất thích em hay không?

Dư Vũ nghĩ, anh muốn theo đuổi Thư Trữ, khi yêu cô, anh sẽ không tức giận, sẽ không cãi nhau với cô, sẽ nghe lời của cô, đối xử với cô thật tốt, sẽ không làm điều gì hối hận với cô.

Nếu phía trước là Thư Trữ, là hố lửa thì anh cũng đồng ý nhảy vào, còn cái gì mà chần chừ nữa?

Anh cũng không tin, bằng mị lực của Dư Gia, còn thu phục không xong một... người ngu ngốc?
...

Thư Trữ mở cửa.

"Thư Thư! Chúng ta đi xem phim đi!" Dư Vũ nhảy ra, cũng không biết đã ngồi ở cửa bao lâu.

Thư Trữ nhìn nhìn, hôm nay cô mặc quần jeans, tóc buộc đuôi ngựa, thoạt nhìn còn tưởng nhỏ tuổi, giống một học sinh vậy.

"Cô đi đâu đó?" Dư Vũ hỏi cô.

"Mua này nọ linh tinh thôi!"

Dư Vũ có chút sững sờ, không phải Phá Thư này luôn thích xinh đẹp, ra cửa là phải trang điểm sao? Sao hôm nay lại nhìn... đậm chất tuổi trẻ như vậy?

"Tôi đi với cô!"

Dư Vũ đi theo đi mới biết được người này thật sự là đi mua này nọ linh tinh, rốt cuộc anh đã biết vì sao cô mặc như vậy, là để xách đồ cho tiện ấy mà!

Dư Vũ trong tay thì xách đồ, hai tay Thư Trữ trống trơn, có sức lao động miễn phí, làm gì mà không cần chứ?

Chờ mua xong, Thư Trữ liền trả tiền.

Dư Vũ vẫy vẫy tay, "Thư này, nếu không thì cô xem phim với tôi đi, coi như trả công vì tôi đã xách đồ cho cô lâu như vậy?"

Thư Trữ ngẩng đầu, "Phim thể loại gì?"

"Đang chuẩn bị mua, xem phim tình cảm không?"

Cô nhìn anh một cái đầy xem thường, "Xem phim khoa học viễn tưởng đi!"

...

Dư Vũ người này, đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt của cô!

Mỗi ngày tỏ tình bằng hoa, tặng hoa, nấu cơm, ca hát, mỗi ngày quấn quít lấy cô, đáng tiếc là cô cũng không muốn nói lời yêu.

Nếu yêu nhau cùng với Dư Vũ, anh ở nhà nấu cơm, Thư Trữ viết truyện. Hình như quan hệ của anh cùng Hoàng Mao không tốt lắm? Nếu đến ở nhà cô, còn không phải là gà bay chó sủa hay sao!

Hơn nữa người ngu ngốc này cả ngày ầm ĩ, chắc phải đem cô phiền thành cái dạng gì mất thôi...

Xì xì xì! Thư Trữ à, mày đã là gì với anh ta đâu, mày nghĩ sinh hoạt là dễ à?!

Cô xoa xoa đầu, Thư Trữ à, mày bị cái tên lầu trên kia nhiễm cho bệnh ngu ngốc sao?!

Cô hạ quyết tâm, về sau liền tính toán chờ Dư Vũ tìm đến nhà cô rồi nói rõ ràng.

Quả nhiên, tới giờ cơm chiều anh đã tới rồi.

"Đại Ngư, tôi..."

"Thư Thư, Diệp Cửu Chiêu có phải đã từng đến quán của cô không?"

Thư Trữ có chút sững sờ, sao lại nói đến vấn đề này?

"Là..."

"Có phải còn viết cái gì đó khồn?"

Cô gật đầu.

"Mang tôi đi đi, nhanh chút!"

Thư Trữ còn có chút sững sờ, Dư Vũ liền kéo cô ra khỏi cửa.

"Đây, này~" Thư Trữ tìm trên tường một hồi lâu, rốt cuộc mới tìm được.

Dư Vũ nhận, trên đó không viết nhiều lắm.

「 Loan Loan, vậy là em đã ra đi một tháng rồi. Những người khác đều nói anh là một người thật tài giỏi, ừm, nhưng thật ra anh chỉ là một kẻ nhu nhược mà thôi. Nhu nhược khi thích em, mà không chịu thừa nhận. Nhu nhược khi em kết hôn, anh lại không dám cướp dâu. Nhu nhược khi biết em trải qua một cuộc sống hôn nhân bất hạnh, nhưng lại không mang em đi.

Anh chỉ cố đấu cùng Đỗ Quân Khôn, nhưng không dám đi đến bên cạnh em, để mà nói cho em biết, Loan Loan, em theo anh đi.

Anh quả là một người nhu nhược, nếu có cơ hội một lần nữa, anh nhất định sẽ yêu em thật tốt, em muốn làm gì thì làm cái đó, em muốn cái gì thì có cái đó, nếu em có muốn anh cho em toàn bộ mọi thứ của anh thì anh cũng cho.

Anh ước được làm lại cuộc đời, khi đó anh sẽ không phải một người nhu nhược nữa, không cần làm Cửu Gia gì cả, chỉ làm của Cửu Chiêu của em thôi. 」

Dư Vũ đọc xong tờ giấy, anh cũng không nói gì, đưa cho Thư Trữ.

"Gia đình nhà họ Diệp nếu có đến hỏi muốn lấy tờ giấy này, thì cô cứ cho bọn họ đi, Diệp Cửu Chiêu vừa mất, nhà họ nhất định sẽ loạn, ai tới muốn nó thì cô liền cho, đừng giữ lại." Lời này anh nói thật nghiêm túc, khiến Thư Trữ không biết trả lời như nào.

"Sao anh biết rõ mấy chuyện liên quan tới nhà giàu này vậy?"

Dư Vũ ho một tiếng, "Tôi có một người anh họ có bạn nhà giàu mà, lần trước tôi cũng đi mượn xe anh ấy đấy thôi."

Thư Trữ gật gật đầu, cô tin.

Dư Vũ lại nhìn cô, "Thư à, cô xem người này thật sự không biết tiếc nuối, có mà không biết quý trọng! Nếu là một người đàn ông tốt, bỏ lỡ thì sẽ không có lần hai đâu! Nếu có thì nên bắt lấy, người không thể..."

"Tóm lại anh muốn nói gì?!" Thư Trữ giận dữ nhíu mày.

"À... Chính là hiện tại ở bên cạnh cô có một người đàn ông rất tốt đấy, cô nên cố mà nắm lấy anh ta đi!"

Chương 29: Ngủ anh ta

Edit: melbournje

🤤

Ánh mắt Thư Trữ nhíu lại, nhìn về phía anh.

"Yêu cầu của tôi đối với bạn trai tương lai không cao lắm, chỉ cần bề ngoài đẹp trai, đối xử tốt với tôi, biết nấu ăn, không ngốc. Thỏa mãn bốn điểm này, tôi mới ngó tới."

Dư Vũ nháy mắt mấy cái, cô còn nói,

"Anh cũng đẹp trai, coi như là biết nấu ăn, anh đối xử với tôi tốt không?"

Dư Vũ gật đầu, tôi không đối xử với cô tốt thì ai tốt? Tôi đây có thể nhường người phụ nữ nào đè đầu cưỡi cổ mình sao? Cũng không phải chỉ có cô thôi sao.

"À, xem ra tôi không thể xem xét anh được rồi."

Dư Vũ giữ chặt cô, "Tôi đối xử với cô rất tốt."

Thư Trữ quay đầu, nháy mắt mấy cái, "Nhưng mà anh còn một điều kiện chưa thỏa mãn."

Cô không để ý tới anh, ra ngoài, chuẩn bị tới quán cà phê để hỗ trợ.

Dư Vũ đứng ở đằng kia suy xét, mình đẹp trai, đối xử với cô ấy tốt, biết nấu ăn, chưa thỏa mãn điều kiện nào nhỉ?

"Mẹ nó! Phá Thư kia, tôi ngốc chỗ nào?!"

...

Dư Vũ tìm một vị trí ngồi xuống, nhìn lén Thư Trữ đang bận rộn, đóng gói không ít đồ, cũng có người ngồi xuống, Dư Vũ một mình chiếm bàn hai người, nên cũng chả ai ngồi với anh.

Thư Trữ thấy anh ngốc nghếch nhìn bên này, cô cho rằng anh muốn ăn đồ ngọt, nên cầm cho anh vài miếng qua, rồi lại lần nữa đi vội.

Dư Vũ nhìn đồ ngọt trước mặt, một mặt ngờ nghệch, ông đây mà thích ăn cái này sao?

Một lát sau, anh lại nhìn nhìn đồ ngọt trước mặt, quên đi, Thư này có tâm một phen, mình cứ nếm thử xem sao?

Anh vừa ăn vào miệng, lại muốn ăn tiếp, Thư này thật đúng là chính là nói một đằng làm một nẻo, rõ ràng yêu mình, mà lại không nói. Quên đi, ai bảo tôi khoan dung độ lượng như vậy.

Dư Vũ bày ra một bộ mặt "tôi không so đo với cô", "tôi dung túng cô", nhìn Thư Trữ ngây ngô cười, lại đem đồ ngọt ăn vào miệng.

Ừm, cũng không tệ.

...

Thư Trữ xoa xoa bả vai, thấy Dư Vũ đã ghé vào trên bàn, ngủ được mấy giấc.

"Này!" Cô dùng sức vỗ bàn, Dư Vũ giật nảy mình lên.

"Động đất sao?"

"..."

Thấy là Thư Trữ, Dư Vũ xoa xoa bộ tóc có chút tán loạn, "Hết bận rồi sao?"

"Anh vẫn ở đây sao?"

"Chờ cô, cùng đi về." Anh gãi gãi đầu, thật ra nhìn anh cũng được lắm, mái tóc đen xõa trên khuôn mặt trắng trẻo, còn ánh mắt kia thì híp lại, nhìn như ngập nước.

Thư Trữ có chút ngứa ngáy, nhưng cô nhẫn nhịn, không có đưa tay ra vuốt.

"Anh thích ăn đồ ngọt sao?"

"Xì! Nhìn mặt tôi giống thích đồ ngọt sao?"

Thư Trữ cười như không nhìn nhìn vỏ bánh rỗng tuếch trên mặt bàn.

Dư Vũ, nhịn.

Trên đường về.

"Cô đang nghĩ cái gì thế?" Dư Vũ nhìn về phía Thư Trữ luôn luôn trầm mặc.

Cô ngẩng đầu, một mặt nghiêm túc, "Cơm tối nay nên cho Hoàng Mao ăn cái gì?"

Mẹ nó! Địa vị của mình còn không cao bằng một con chó sao?!

"Tôi hầm thịt cho nó?"

"Được." Thư Trữ gật đầu, cô chỉ biết làm thịt chiên, đương nhiên, luôn cho Hoàng Mao ăn thịt chiên, nhưng vậy cũng không tốt lắm.

Dư Vũ lên lầu trước để thu dọn, Thư Trữ mở cửa.

"Gâu~" Hoàng Mao nhào tới, Thư Trữ đón được nó, lui vài bước về sau mới đứng vững.

"Hoàng Mao, mày lại tăng cân rồi." Cô vuốt vuốt lông nó, liền thả nó xuống.

"Đi, lên lầu trên ăn ké."

...

"Cô ăn cái gì?" Dư Vũ một bên hầm thịt, một bên hỏi Thư Trữ.

"Ăn mì đi."

Cô ngồi xổm ở phòng khách chơi với Hoàng Mao, Thư Trữ cũng không ngẩng đầu lên nói.

"Thêm một trứng hay hai?"

"Không cần."

"Mì cà chua trứng, không thêm thì không thể ăn."

"Vậy một nửa?""..."

Tối đó Thư Trữ ăn nửa trứng gà, Dư Vũ ăn một quả rưỡi.

Anh nhìn cô một mặt hưởng thụ đồ ăn mình làm, Dư Vũ nghĩ, nấu cả đời cũng đáng!

"Chừng nào anh đi?" Cô đang hỏi khi nào Dư Vũ đi quay.

"Còn một tuần, sao? Nhớ tôi à?" Dư Vũ cười vô lại.

Thư Trữ liếc mắt một cái.

"Gần đây cô làm gì?"

"Ăn, ngủ, chơi." Thư Trữ trả lời anh 3 chữ.

"Cô như vậy là không có chí tiến thủ, vừa lười lại vừa hung ác, trừ tôi ra thì còn ai muốn cô nữa?"

Thư Trữ ngẩng đầu, "Có một câu này rất hay."

"Cái gì?" Dư Vũ tò mò hỏi.

"Lúc tôi đang chơi game, người khác thì thức đêm tăng ca theo đuổi hạng mục; Lúc tôi câu cá, những người khác bán mạng bằng rượu để giao lưu cùng khách; Buổi tối khi tôi đang ngủ ngon, người khác thì thức đêm làm việc; Khi tôi đi ra ngoài du lịch, người khác thức suốt đêm để bán kế hoạch; đây là..."

Dư Vũ nhìn về phía cô, xem cô nói về bản thân.

"Người khác hơn hai mươi tuổi bất ngờ chết vì làm việc, mà tôi thì da đẹp, sắc thái tốt, tinh thần tốt."

"Phụt." Dư Vũ gật đầu, đúng, thật giống Độc Kê Thang, tôi cạn lời.

"Cô nói chuyện rất giống một người trên mạng."

"Ai?"

Dư Vũ vuốt vuốt tóc, "Là fan hạng nhất của tôi, Độc Kê Thang!"

Khóe miệng Thư Trữ giật giật.

"Đúng rồi, lần trước Hoàng Mao đi tiêm là khi nào? Hai tuần trước sao?"

Dư Vũ nghĩ nghĩ, "Không sai lắm thì tầm đấy thôi."

"À, chắc tôi phải mang nó đi tiêm."

"Khi nào?"

"Ngày mai cuối tuần, vậy đi sớm chút, giờ ở bệnh viện thú y toàn người già xếp hàng thôi."

Dư Vũ gật đầu, "Tôi cũng đi."

"Anh đi làm gì?"

"Đứa nhỏ tiêm mà ba mẹ không cùng nhau đi, cẩn thận nó cáu."

"Cút!"

Anh khuyên mãi, Thư Trữ cũng không chịu dẫn anh đi, Dư Vũ biết miệng, ủy ủy khuất khuất nhìn cô ra khỏi cửa.

...Cô tắm rửa, mở máy tính, viết truyện đến hơn 9h, đăng chương mới lên, rồi sau đó đắp mặt nạ, mở Weibo.

Lưu Sa: Hưu Thư thật lợi hại, vì sao Cô Dịch gần như không xuất hiện chứ? Tôi còn rất thích anh ta, có tiền sớm thì sẽ có nhiều hạnh phúc mà.

Sóng to đào sa: Aaa, không cần, thích Tô Vị cơ, cầu tỏ tình Thu Đường!?!

Vui vẻ: Tôi cũng thích Tô Tô.

Chiêm chiếp thu: Tình yêu to lớn dành cho Tô Tô.

Lâu ngoại thanh sơn: Thật là ngọt quá đi

...

Ha ha ha: Sắp hết truyện thật rồi sao?

Thư Trữ sờ sờ cằm, viết,

Hưu thư: Chắc tầm tuần sau là hết, truyện mới thì sau đó không lâu sẽ có.

Nước mắt có độc: Được, thật hóng truyện mới quá đi

Lâu ngoại lâu: Aaaaa! Theo đuổi lâu như vậy rồi nên muốn truyện mới lắm rồi! Cô mau mau lên truyện mới nha.

Người rảnh rỗi: Luyến tiếc, huhuuu~

...

Thư Trữ cười mà lướt một lát, trong lòng còn rất cảm động. Lại vào Weibo Độc Kê Thang, chính là một cảnh tượng khác...

Tôi yêu độc đại: Độc Đại hai ngày nay đi đâu vậy? Tên họ La kia cũng chả thấy gì, không phải cô ấy đi thu thập anh ta chứ?

Giấc mộng ngàn năm: Độc Đại khả năng đi tìm Dư Vũ rồi, hahaha

Nhìn lại ăn tháng tươi đẹp trước đây: Đến đoán một chút xem, Độc Đại phạm tội giết người thì hình phạt là gì. Hahaha

Cửu lục cửu: Haha, ngủ anh ta đi!

Cẩu vui vẻ: Hahaha

Sông lớn: Hahaha

...

Thư Trữ đọc một chuỗi haha kia, cảm giác kỳ thị rất lớn.

Độc Kê Thang: Tôi hoài nghi tôi vào nhầm Weibo, mọi người chắc chắn là một đám anti...

Phía dưới lại bắt đầu rào rào bình luận,

Ha ha ha: Độc Đại có phải đã ngủ với anh ta rồi không, hahaha

Hồng y: Độc Đại còn bộ tộc độc thân chúng tôi mà, đừng nên bỏ đi chứ

Ngưu: Độc Đại, hahaha, nói cho chúng tôi biết mau, cô cùng Ngư kia có gian tình gì không??

Tiểu hoa hồng: Thổ lộ đi Độc Đại

Tôi yêu độc đại: Đúng, thổ lộ đi

...

Độc Kê Thang: Đã có 81 tiểu thiếp? Các người muốn tới 82, 83 sao?

Cô cười lướt một lát, một bình luận nhảy ra.

Ngư ngư: Đừng nói méo mó nữa, nhỡ đâu Đại Ngư đã có đối tượng rồi, mà không có đối tượng thì cũng đã có người trong lòng. Người dưới lầu kia tuyệt đối thích tôi, mẹ, đã nói tôi tốt như vậy, sao mà ai đó có thể không bị mê đảo chứ.

Cô cười lạnh một tiếng.

Độc Kê Thang: Có một người đàn ông cảm thấy cuộc sống của mình dường như không còn ý nghĩa nữa, nên anh ta đi tìm một đại sư, hỏi, "Đại sư, thế giới này không thân thiết đối với con, con cảm giác thế giới này đều là người xấu, nhân cách xấu xí, không bao giờ có thể bằng phẩm chất cao thượng này của con." Đại sư cái gì cũng không nói, đưa cho anh ta một túi to, bảo anh ta nhặt rác, người đàn ông nhét đầy túi, đột nhiên tỉnh ngộ, nói, "Đại sư, thầy muốn nói với con thế giới này tựa như bịch rác, bảo con phải dùng sức mạnh mà bao dung nó, ra nước bùn mà không bị nhiễm theo đúng không ạ." Đại sư cười lắc đầu, lại đưa cho anh ta một cái túi to, "Tôi chỉ là muốn nói cho cậu, ảo tưởng, cứ tiếp tục ảo tưởng đi." / Kèm ảnh: Ha ha ha

Dư Vũ theo trên giường nhảy lên, "Mẹ nó, Độc Kê Thang này!"

Rồi sau đó cô không để ý trên mạng nữa, đóng máy tính, ngủ, ngày mai còn có việc..

Sáng sớm, dắt Hoàng Mao, Thư Trữ lái xe ra ngoài, mới ra khỏi cửa tiểu khu, lúc này đường còn không có ai, một chiếc xe vọt tới, Thư Trữ vội vàng tránh nó, nhưng vẫn quá sát, xe đối phương và xe vô "uỳnh" một tiếng.

"Tôi mẹ nó!" Cô còn chưa tức giận xong, "Phanh!" Một tiếng, xe của Thư Trữ suýt nữa văng mất.

Theo tiếng nổ, lỗ tai của cô vang lên, cả người tê rần, nên sau đó cái gì cũng không biết.

"Gâu gâu gâu!" Dư Vũ đang ở nhà ngủ, một tiếng chó sủa kêu lên.

Anh đứng lên mở cửa, "Hoàng Mao? Sao mày lại ở đây."

Hoàng Mao cắn quần của anh kéo ra ngoài, Dư Vũ sửng sốt, "Mày làm gì thế? Không phải là mày cùng Thư Thư đi tiêm sao?"

Hoàng Mao kêu, ngực Dư Vũ căng thẳng, giống như có chuyện xấu gì xảy ra vậy.

"Bịch bịch bịch" Dư Vũ hoang mang rối loạn chạy xuống, mãi cho đến bên trái đường của tiểu khu.

"Thư Trữ!"

Chương 30: Chính trị gia ở thành phố

Edit: melbournje

🤤

Trong đầu Dư Vũ trống rỗng, chỉ thấy máu của Thư Trữ chảy ra cùng gương mặt tái nhợt.

Xe cứu thương chưa có tới, anh cũng không dám làm gì, hơi thở của Thư Trữ thì mong manh, máu ở đầu không ngừng chảy ra, đã một thời gian rất lâu rồi anh không thấy màu đỏ của máu đó.

Dư Vũ nhẹ nhàng nắm tay của cô, ghé vào bên cửa xe, run run đưa tay vào muốn sờ mặt cô, hai chân bước tới. Bên cạnh khắp nơi đều là kính thủy tinh, Hoàng Mao thì ghé vào bên cạnh, kêu "gâu gâu gâu" đầy nức nở.

Lưu Gia là một y tá, khi nhận được điện thoại báo rằng có tai nạn ô tô, cô cùng một vị bác sĩ khác tìm đến nơi đó.

Người đàn ông kia cô biết, là Dư Vũ.

Một vị minh tinh nhỏ, cũng coi như là thần tượng của cô, người này diễn rất hay. Có video anh ấy diễn rồi up lên mạng làm cho cô rung động, nhưng nhìn trên mạng không bằng hiện tại, anh ấy ghé vào bên cửa sổ xe, còn bị kính thủy tinh làm xước xát, máu nhỏ xuống.

Người này không hề hay biết, một người cao hơn 1m8, giờ đây nhìn chằm chằm bên trong xe, miệng lải nhải nói, mặt đầy nước mắt, khóc thành một đứa ngốc.

Nhưng anh vẫn còn nhớ rõ, không thể đụng vào đầu của bệnh nhân bị thương.

Ở bệnh viện.

Bác sĩ ở bên trong phòng giải phẫu, Lưu Gia sửa sang lại này nọ, liền thấy minh tinh nhỏ kia ngơ ngác ngồi dưới đất, trên người đầy vết máu loang lổ, khó mà nhận ra là ai, quần áo nhăn nhiều nếp, bên cạnh anh là một con chó vàng, tha thiết nhìn vào phòng giải phẫu.

Bên trong kia là một cô gái, thật hạnh phúc.

...

"Thế nào rồi? Thế nào rồi?"

"Tạm thời không có chuyện gì, bệnh nhân bị chấn động não, xương cốt không gặp vấn đề gì lớn, nhưng trong thời gian ngắn không được xuống giường đi lại, nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt, không thì rất dễ lưu lại di chứng."

Thấy Hoàng Mao, bác sĩ nhíu mày, "Bệnh viện không cho phép mang thú cưng vào."

Dư Vũ gật đầu, "Được, tôi đem nó đi ngay."

"Để tôi nhờ y tá băng bó tay cho anh." Bác sĩ nhìn tay anh nói.

Dư Vũ gật đầu.

Thư Trữ được đẩy ra, anh chạy nhanh đến, nhìn người độc miệng thường hay nói móc anh hàng ngày, hiện tại lại yếu ớt nằm ở trên giường bệnh, anh đi qua, ngồi xổm xuống.

"Phá Thư, mau tỉnh dậy đi."

Anh nhẹ nhàng đưa tay chạm vào mặt cô, lại nhanh chóng rút lại, tay cô truyền nước biển nên lộ ở bên ngoài, Dư Vũ nhẹ nhàng dùng chăn che tay lại cho cô.

Anh sờ tay cô một chút, vẫn rất lạnh, anh cầm tay cô, nhẹ nhàng nắm, sưởi ấm cho cô.

Anh ngẩng đầu nhìn bốn phía, lại sờ sờ bàn tay lạnh ấy, lấy điện thoại ra, gọi cho Dư Bắc.

...

"Mẹ nó, tiểu chung tình của anh như thế nào rồi?"

Dư Vũ cũng không thèm nhìn anh, "Cho em một phòng bệnh VIP đi."

"OK."

"Thế nào? Rơi vào rồi sao?" Anh cười như không cười mà nói.

Dư Vũ nhìn về phía anh, biểu cảm có chút ngưng trọng, gật gật đầu, còn nói.

"Đem con chó này về chăm sóc giúp em vài ngày nhé." Anh sờ sờ Hoàng Mao, lần này nó thực sự làm cho anh phải nhìn bằng con mắt khác.

Dư Bắc gọi một cuộc điện thoại, Thư Trữ đã được đưa đến phòng VIP, Dư Vũ ở bên cạnh ngồi một hồi lâu, sờ sờ mặt cô, lúc này mới nghiêm mặt đi ra.

"Ai làm?" Là em dâu, hay là một em gái rất tốt trong ấn tượng của mình, Dư Bắc cũng có chút tức giận, càng không cần nói đến tâm tình của Dư Vũ hiện tại.

Sắc mặt Dư Vũ càng thêm đáng sợ, "Bị ông đây tìm được, ông đây sẽ khiến cho kẻ đó không bao giờ hết phiền toái!"

Vỗ vỗ vai anh, Dư Bắc thở dài, khó khăn lắm nó mới đứng đắn được, chắc là to chuyện rồi.

Dư Bắc dắt Hoàng Mao không tình nguyện đi rồi, Dư Vũ ngồi ở bên cạnh Thư Trữ trợn tròn mắt nhìn cô, đáng tiếc cô luôn luôn không có mở mắt đáp lại.

Rạng sáng 4 giờ.

"Bác sĩ, bác sĩ, cô ấy sốt rồi!" Dư Vũ hoang mang chạy đến.

Bác sĩ đi lại, đo nhiệt độ và nhìn miệng vết thương của cô, hỏi Dư Vũ,

"Lúc nào thì bắt đầu như này?"

"Vừa rồi không lâu, hơn 3 giờ vẫn chưa có chuyện gì."Biểu cảm Dư Vũ có chút gấp rút, nói chuyện rất nhanh, vì có rất nhiều bệnh nhân khác do người nhà chăm sóc không kĩ, mà ảnh hưởng đến trị liệu.

Y tá đi lại tiêm, nghe xong có chút kinh ngạc, bệnh nhân phát sốt lúc rạng sáng, người nhà đã lập tức gọi bác sĩ, có khi người này đã được chăm sóc cả đêm.

Bởi vì là phòng VIP nên có y tá túc trực ở đây 24h, chú ý tình huống của bệnh nhân, mà người này vẫn chăm bệnh nhân không ngủ, cảm tình của bọn họ đối với anh, đại khái là tốt lắm.

"Cậu cũng đi ngủ đi, bệnh nhân không có chuyện gì, nguyên nhân là do miệng vết thương, phát sốt cũng là chuyện bình thường."

Dư Vũ gật đầu, nhưng anh không ngủ. Làm sao mà ngủ được chứ, cứ nhắm mắt lại, tất cả đều là một màu đỏ, Thư Thư còn nằm ở đằng kia, anh không chăm, trong lòng anh không nỡ.

Ngày hôm sau, một giờ chiều, Thư Trữ mới mơ mơ màng màng mở mắt, trong đầu đau như là bị kim đâm, nói cũng nói không nên lời, chỉ đau đến không làm gì nổi, cô định lắc lắc đầu.

"Thư Thư, đừng nhúc nhích, ngoan." Anh đưa tay ra đỡ Thư Trữ.

"Đau~" Thư Trữ gian nan phát ra một tiếng, thanh âm khàn khàn ôn nhu.

Trong lòng Dư Vũ như nổ ra đến nơi.

Cô lại bắt đầu bắt đầu chuyển động, đầu như muốn nổ tung vậy.

"Không có chuyện gì, không có chuyện gì, không nên động đậy, ngoan ngoan, để tôi xoa xoa cho cô nhé, cô không cần hoảng." Dư Vũ đè cô lại, nhẹ nhàng ngồi ở mép giường, vùng thái dương của cô bị băng bó, lại là chấn động não, căn bản không thể nào xoa được thái dương.

Dư Vũ nhẹ nhàng vuốt đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng và nói, "Không đau không đau."

Thư Trữ rất nhanh đã lại ngủ thiếp đi, Dư Vũ thở dài nhẹ nhõm một hơi, động tác trên tay không ngừng, mãi cho đến khi không vuốt được nữa mới nhẹ nhàng buông ra.

"Phá Thư, cô yên tâm, tôi sẽ báo thù cho cô." Trong mắt anh lóe lên sự tàn nhẫn, đây là lần đầu tiên anh lộ ra biểu cảm như vậy, đáng tiếc Thư Trữ đang ngủ, nên không có thấy.

"Bệnh nhân tỉnh rồi thì có thể cho cô ấy ăn thức ăn lỏng, lúc rửa mặt phải chú ý miệng vết thương, không được gặp nước, đầu của cô ấy còn chưa thể động đậy, tuyệt đối không nên làm cho cô ấy hoảng..."

Dư Vũ nghiêm cẩn, tỉ mỉ nghe bác sĩ nói, còn hỏi vài câu, thật sự là một biểu cảm nghiêm trọng trước nay hiếm có.

"Anh trai phòng kia đối xử với bạn gái thật tốt."

"Đúng vậy, hai ngày nay cũng chưa thấy anh ấy ngủ, luôn luôn thức chăm chị kia."

"Tối hôm qua tôi còn thấy anh ấy cầm khăn lông, rửa mặt cho cô ấy, thật ôn nhu. Chậc chậc, loại đàn ông tốt này chắc không dành cho mình đâu?"

Hai y tá đang trực ban nhàm chán, vừa vặn nói chuyện bát quái chút.

"Há mồm ra nào."

Thư Trữ rất là không quen với bộ mặt ôn nhu dịu dàng này của Dư Vũ, hai ngày này đầu đau, lại ù tai, người này thường thường ở bên tai cô thì thầm linh tinh.

Muốn bảo anh ngậm miệng lại thì nói không nên lời nói, hôm nay vừa tỉnh lại, miễn cưỡng có chút tinh thần, Dư Vũ liền một mặt ôn nhu đút cô ăn cháo.

Cô có chút ngượng ngùng, nhưng vì đói, nên cũng gian nan há mồm, ăn một miếng.
Cô ăn thật sự chậm, còn có một chút cháo ăn không hết, hơi hơi dính ra khóe miệng.

Dư Vũ dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau, tiếp tục ôn nhu, "Đến đây, lại ăn thêm chút đi."

Ăn cơm xong Dư Vũ rửa bát, Thư Trữ nhìn bóng lưng của anh, có chút ngây người, người này không có quỷ trên thân sao?

Đến cùng vì đau đầu, cô không tỉnh bao lâu, lại mơ hồ hồ ngủ mất.

Trước khi ngủ nhìn bóng lưng Dư Vũ, khóe miệng cô hơi vểnh lên, trong lòng lại hơi hơi ngọt.

Lúc Dư Vũ thấy cô đã ngủ, anh đi qua, nhẹ nhàng hôn mũi cô, đi ra phòng bệnh.

"Tốt, tốt." Y tá cứng ngắc duy trì nụ cười, nghe anh nói hơn mười phút.

"Anh ra ngoài bao lâu ạ?" Y tá khẽ cười, bệnh nhân nơi này đều là các khách quý của cô mà.

"15h30 về."

"..." 15h30 về thì có bao nhiêu lâu đâu mà anh dặn tôi nhiều vậy để làm chi?!

Dư Vũ đi rồi, y tá lại thảo luận.

"Wow, anh ấy nói gì mà lâu vậy?"

"Người đó là sợ chúng ta chăm sóc không tốt cho bạn gái của anh ấy."

"15h30 anh ấy về, anh ấy dặn khi bạn gái tỉnh thì cho cô ấy ăn cháo đã ninh để trong nồi, cũng không cần cho cô ấy ăn nhiều quá. Còn cái gì mà rửa mặt thì rửa nhẹ nhàng, mở cửa sổ hơi h, chú ý không được để bạn gái anh ấy lộ người ra, còn nữa..."

"Được rồi, đừng nói nữa, anh trai này kĩ tính thật đấy."

"Đúng vậy, mà mấu chốt là không biết cô bạn gái này có tỉnh trước khi anh ấy về không nữa."

...

Lúc Dư Vũ đến, anh cũng gọi vài người cơ bản đến đây.

"Đại Ngư, nghe nói chị dâu bị xe đụng phải?"

Dư Vũ gật đầu, "Tôi vội chuyện của Thư Thư, nên không để ý bên kia, bọn họ đã xóa sạch tất cả bằng chứng, cảnh sát điều tra không ra."

"Còn bằng chứng là camera ở trên đường thì sao?"

"Cơ bản thì đã dọn dẹp sạch sẽ."

"Mẹ nó, vậy còn gì nữa?" Lưu Cư An kinh ngạc nói, tốc độ như vậy, xóa toàn bộ camera theo dõi ở mấy tuyến đường, quyền lực không nhỏ.

"Chỉ có đường ** là còn, nhưng mà quá nhiều xe, phía trước lại có vài chỗ chắn camera nên căn bản tìm không thấy."

"Bên cục cảnh sát thế nào?" Trang Minh cau mày.

"Đã lập án, nhưng không có động tĩnh."

Nhất thời có chút trầm mặc.

"Đại Ngư, sợ rằng người này cũng cứng cáp đấy."

Mắt Dư Vũ trợn to, "Cứng thì thế nào? Mẹ nó chả lẽ tôi để hắn ta đâm chết người phụ nữ của mình sao?!"

Chưa đã chưa ngủ hai ngày, mắt có tia máu đỏ, lúc này anh mở to hai mắt, cộng với cảm xúc bên trong khiến anh hoàn toàn khác với trước kia.

Trang Minh đè anh xuống, "Không cần tức giận, chỉ cần không phải lãnh đạo cấp cao, thì tôi có thể can thiệp."

"Chẳng qua cậu đã nghĩ kĩ chưa thôi? Chắc chắn sẽ phải nói vụ này với ba mẹ cậu, lần này sợ là căng đây."

Có 49 nhà chính trị gia ở thành phố, rất dễ gặp phải nhân vật lợi hại, mấy người Trang Minh cũng là lo lắng anh xảy ra chuyện gì mà thôi.

"Được rồi, tôi có suy nghĩ riêng của mình, các cậu giúp tôi để ý một chút, xem có thể tìm ra người dó không."

Mấy người gật đầu, Dư Vũ liền phải đi về.

"Mới đến có tí như vậy, ăn một chút gì rồi đi đi?"

Dư Vũ lắc đầu, "Không được, Thư Thư còn đang ở bệnh viện."

Vừa đi ra khỏi cửa, điện thoại liền vang lên, anh vừa nhìn, là ba anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau