LẦU DƯỚI 249, LẦU TRÊN 251

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lầu dưới 249, lầu trên 251 - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Nấu cơm

Edit: melbournje

🤤

Ánh mắt Dư Bắc nhìn qua, liền thấy cô gái mà mình "vừa gặp liền yêu" lúc chiều đang muốn đi ra.

Thư Trữ thấy Dư Vũ cùng một người đàn ông khác ở cửa, cũng không quá để ý, chỉ nhìn Dư Vũ nói, "Muốn xuống lầu sao? Giúp tôi đổ rác đi!" Rồi sau đó đưa túi rác đến, Dư Vũ còn đang đen mặt, mất hứng thì Dư Bắc đã nhanh nhảu nhận lấy.

"Cô ở dưới lầu của tên này sao? Vậy cô chính là cô gái đã cứu Dương Dương, thật sự rất cảm ơn, cô là ân nhân của nhà họ Dư chúng tôi! Đúng rồi, làm quen một chút đi, tên tôi là Dư Bắc."

Thư Trữ nhìn tên trước mắt, trông hơi vô lại, không phải gu của cô.

"Không có chuyện gì, à, là còn có chuyện gì không?" Hiện tại cô thầm nghĩ muốn chạy nhanh vào, càng nhanh càng tốt.

"Cô có thể cho tôi phương thức liên lạc không? Cô đã cứu cháu tôi thì cũng chính là ân nhân của tôi!"

Ánh mắt Thư Trữ híp lại, còn chưa kịp nói, Dư Vũ liền đưa tay kéo Dư Bắc.

"Đi, không nghe em nói sao, anh cần phải đi!"

"Không phải, anh..."

Thư Trữ nhân cơ hội đóng cửa lại, cánh tay run lẩy bẩy, họ hàng của tên lầu trên này cũng là người có đầu óc không bình thường sao?

...

"Em thích cô ấy?" Dư Bắc nhìn anh, Dư Vũ suýt nữa nhảy cẫng lên.

"Làm sao có thể?! Ông đây làm sao có thể thích cô ta? Cô ta có chút gì nữ tính sao? Là đàn ông thì có!" Anh như là con mèo bị dẫm phải đuôi, Dư Vũ phản ứng đặc biệt lớn.

Dư Bắc luôn luôn nhìn anh, rồi sau đó vỗ vỗ bờ vai của anh, "Em nói thế chứ gì? Vậy sau này đừng hối tiếc..."

Không để ý tới Dư Vũ còn đang muốn tranh luận, anh đi lấy xe đi luôn, phải biết rằng, Dư Bắc đây trà trộn chốn tình trường nhiều năm, tâm tư nhỏ bé của Dư Vũ chả lẽ còn không nhìn ra? Hầy, khó mới được thấy một cô gái hợp mắt, thế mà lại là người trong lòng của em mình. Nhưng mà, chuyện buổi trưa lừa anh, cũng phải nhắc nhở chú em chút, không lại tưởng anh dễ chơi!

...

Thư Trữ viết truyện xong, lướt Weibo một chút. Cap màn hình một tấm ảnh, trong đó hai người nam nữ ở cùng nhau, tiêu đề là #Trần Chi Gia cầu hôn Lí Y#, với tư cách là một người coi như có chút quen biết, cô lên weibo "Hưu thư" rồi up,

Hưu thư: Ha ha ha, rốt cuộc cũng đã ở bên nhau rồi, chúc Diệp Nhiên cùng Phương Dụ vĩnh viễn hạnh phúc nhé! Tái bút @Trần Chi Gia @Lí Y

"Diệp nhiên", "Phương Dụ" là tên nhân vật chính của bộ phim mà họ đóng, mấy phút sau liền thấy bọn họ bình luận nói cảm ơn, có duyên và có thể đi cùng nhau, thật là chuyện tốt nhất.

Thích ứng trong mọi tình cảnh: Mùa đông mau tới đi, gần đây thật là một khoảng thời gian ngập tràn hạnh phúc, có người mời tôi uống rượu mừng suốt thôi.

Lục lục: Đúng, bạn học cấp ba mời tôi đến ăn thôi nôi con nó, mà tôi còn đang...

Sông lớn: Lầu trên thì tính là gì, lần trước đi họp lớp, các cậu ấy toàn thảo luận về nào là đứa nhỏ, nhà trẻ... Cẩu độc thân chỉ có thể cúi đầu ăn, không bao giờ muốn tham gia họp lớp nữa đây / hẹn gặp lại /

Hoa hồng đỏ cùng hoa hồng trắng: Bạn bè xung quanh đều đang có người yêu, chậc chậc, bất luận nhìn tôi trông có vẻ vẫn ổn hay thực chất là không ổn, thì vẫn chỉ có tôi FA, nếu không phải là nhân duyên của tôi tương đối tốt thì tôi đã hoài nghi nhân phẩm của mình rồi!

...

Thư Trữ trả lời lại bình luận của hoa hồng đỏ cùng hoa hồng trắng,

Hưu thư: Đại khái thì chắc là duyên chưa tới, người kia của cậu sẽ sớm tới thôi, không muốn cho cô gái của mình chờ lâu đâu.

...

Rồi sau đó không nhịn được, lại chạy ra weibo Độc Kê Thang up ra một câu,

Độc Kê Thang: Không cần tự hỏi mình rằng vì sao bạn bè của mình đều đang yêu đương mà mình vẫn còn FA, tôi liền hỏi bạn một câu, đưa bạn trai của cô kia cho cậu nè, muốn không?"

Tôi yêu độc đại: Ha ha ha ha ha

Ha Mi qua: Phốc ha ha ha, 666

Thương thiên vòng quá ai: Không cần, không muốn, ha ha ha, làm một cái mặt thật hạnh phúc đi nào

Xoát mặt: Khả năng tôi là một người dễ lung lay bởi cái đẹp, đối tượng cũng không cần không đẹp trai nha!
Không thẹn với lương tâm: Vẫn rất muốn phòng của mình có thêm một người nữa

...

Thư Trữ cười một tiếng, trở về bình luận của không thẹn với lương tâm,

Độc đại: Mang theo cả tất thối của anh ta, với cả máy tính, bàn phím chơi game vào cùng sao...?

Cười qua cười lại lại có vài phần nhàm chán, "Hoàng Mao, mày lại đây với tao~" 

Hoàng Mao đã khỏe lên, cũng đã thích ứng với cuộc sống mới, gần đây đúng là thời điểm vui vẻ, cô ôm nó, do dự có nên hay không để cho bản thân tìm chút việc làm?

"Từ từ, cậu nói xem tớ có thể sẽ tìm được việc gì để làm không?" Thư Trữ ghé vào trên sofa, Hoàng Mao nằm sấp bên cạnh cô, cô đang call video tán gẫu với Kim Du.

Kim Du mới cắt tóc ngắn, cả người tản ra hơi thở ánh mặt trời.

"Hả, cậu có thể làm gì?" Kim Du trêu đùa nhìn Thư Trữ, trong lòng thì cảm thán, thật sự là cô gái này nhìn càng ngày càng đẹp.

"Hửm? Đừng xem thường nhau nha, tớ nói cho cậu biết, Thư Trữ tớ đây cũng rất có tài!"

"Muốn đi làm biên tập sao?"

Đột nhiên nghĩ đến tin tức của vài tiểu minh tinh kia, cái mà Hưu Thư thật tuyệt, tôi sùng bái cỡ nào cỡ nào, lại thích cô ấy nhiều cỡ nào cỡ nào, chậc chậc, đã gặp qua tôi chưa mà nói?

"Không!"

"Vậy cậu có thể làm gì nữa? Làm công à?"

Thư Trữ lắc đầu, "Không được tự do!"

"Cậu vừa muốn tìm việc lại sợ không tự do, thế thì đi làm ông chủ luôn đi!" Kim Du liếc cô một cái, sau đó liền thấy ánh mắt cô sáng lên.

"Đúng vậy, thế nào mà tớ không nghĩ tới việc mở cửa hàng nhỉ!"

"Mở cửa hàng? Cũng được, vậy cậu bán gì?"

"Cái này còn phải nghĩ lại." Thư Trữ đã có ý tưởng, khó tránh khỏi tâm tình tốt, nói với Kim Du, "Trước khi cậu đi thì trắng, giờ biến thành cục than, ai không biết còn tưởng cậu đi châu Phi ~ ha ha"

"Thư Thư!!!" Lúc này điện thoại của Thư Trữ vang một tiếng, cô lấy ra nhìn nhìn, mang theo một nụ cười kỳ quái trả lời lại tin nhắn.

"Ai vậy? Thư Trữ, có gì đó nha~ "Thư Trữ chớp mắt, một cái xem thường hoàn mỹ, "Tên ở trên lầu!"

"Chính là tiểu bạch kiểm kia sao? Hai cậu hiện tại rất thân nhau?" Thư Trữ bĩu môi, "Cũng được, người kia cũng tạm, chỉ là quá ngu ngốc, là một đồ ngốc chính hiệu, một chút cũng không sai!"

"Ha ha ha, vậy vẫn còn tốt, không có người nọ, một mình cậu sợ là càng nhàm chán."

"Được rồi, không nói với cậu nữa, tớ muốn đi ăn cơm, tớ muốn xem anh ta có thể làm ra cái gì đây?" Thư Trữ cười nói, Kim Du gật gật đầu, nhìn Thư Trữ hiện tại đã không thấy nhiều bóng dáng của Trình Đoạn Dịch nữa, tuy rằng cô cũng biết là Trình Đoạn Dịch không thể tha thứ, nhưng không ai giống nhau cả, Thư Trữ từ nhỏ đã trải đời, khiến cho cậu ấy không chấp nhận được một chút hiềm khích.

Còn chưa có ra tới cửa, lầu trên đã gọi đến một cuộc điện thoại, "Thư Trữ! Cô đến siêu thị mua đồ ăn đi~"

"Vì sao?"

"Đồ hỏng rồi."

"..."

Thư Trữ tùy tiện cầm mấy món, đi qua quầy bán đồ hải sản, đột nhiên cười, ha ha.

...

"Vào đây, má ơi, thật chết người!" Thư Trữ nhìn nhìn trên tay anh dán băng keo cá nhân, lại giật giật cái mũi, khắp phòng đầy mùi khét.

"Chậc chậc, anh nấu cơm hay là đánh giặc vậy?" Dư Vũ một mặt không thể luyến tiếc, lúc anh gửi tin nhắn cho Thư Trữ, đúng là anh chuẩn bị nấu ăn, ai mà không có một tâm hồn kiêu ngạo, bất đắc dĩ là kỹ thuật không cho phép thôi.

"Đưa cho tôi đi, cô mua cái gì?" Thư Trữ híp mắt cười, rồi sau đó đem đồ trên tay đưa cho anh, "Đại Ngư, đến đây, bên trong đều là anh em của anh đó, kho hay là nấu canh đều được!"

"Thư Trữ!!!"

...

"Nè, anh băm nhỏ nhỏ chút thôi, to như vậy khó ăn lắm~" Thư Trữ ăn một miếng khoai, tựa vào cửa bếp. Dư Vũ không kiên nhẫn đem đống thịt vừa cất lại đem ra, "Cạch Cạch Cạch!" mà băm lại. Anh chăm chú nhìn thực đơn, dựa theo đó để sơ chế cá.

"Nè, không cần thêm mì chính đâu, không tốt." (bản gốc là kê tinh nhưng mình không rõ là gì, mng nếu biết cmt giúp mình để mình sửa với ạ). Dư Vũ đang muốn thêm mì chính thì lại rụt tay về, tiếp tục nhìn thực đơn rồi thêm gia vị.

"Nè, cho ít tỏi thôi, anh cũng không cần băm mảnh thế, không tốt." Trán Dư Vũ giật giật, một lần nữa cầm mấy củ tỏi, dùng sức đập, Thư Trữ đang cầm miếng khoai tây chiên thì run lên, "Nè, anh cũng không cần dùng sức như vậy đâu."

"Cô tới làm đi?!" Dư Vũ trừng mắt về hướng cô, Thư Trữ co rụt lại, không nói chuyện nữa.

...

"Rửa rau!" Thư Trữ thành thành thật thật gật đầu tiến lên, nghe lời mà rửa. Dư Vũ hít một hơi thật sâu, đem bếp mở lên, đặt chảo xào rau. Lại đem các loại gia vị đã chuẩn bị sẵn, chờ thời điểm chuẩn bị đổ vào trong. Thư Trữ lén lút lui ra phía sau một bước. Dựa theo yêu cầu, cần thêm gia vị vừa đủ, Dư Vũ không biết nên cho như nào, Thư Trữ không có tới xem, anh xào rau quá lâu cho nên rau xanh đã thành màu đen. Lúc này không sai lắm, mới nhanh chóng đem gia vị cho vào.

Trong nồi "tạch tạch tạch", một cỗ khói nồng đậm vị dầu xông ra, Thư Trữ không có phúc mà phải rút lui.

"Hô~" chạy đến ban công thở ra một hơi thật sâu, khói dầu rất dễ sặc, rồi sau đó nhìn về phía phòng bếp, Dư Vũ ở bên trong luống cuống tay chân, một trận gà bay chó sủa.

Đột nhiên cô cảm thấy anh như vậy cũng rất có mị lực, Trình Đoạn Dịch thì rất bận, bọn họ ở bên nhau vài năm, đều là anh ta mang cô đi ăn ở ngoài, chỗ nào mới mở, có cách điệu, chỗ nào lâu đời, hương vị lại tốt. Anh có một trợ lý mỗi ngày cung cấp cho anh tin tức, rồi sau đó lại mang cô đi nếm thử. Lúc ấy cô cảm thấy như vậy thật hạnh phúc, mà lúc này mới phát hiện, đàn ông có mị lực nhất vẫn là thời điểm nấu cơm. Nhìn bề ngoài cô không biểu hiện gì nhưng trong lòng lại tràn ngập một hương vị không nói nên lời. Thư Trữ nghĩ khả năng là cô thật sự cần tìm một đối tượng làm đầu bếp.

...

"Khụ khụ khụ!" Dư Vũ đem vung nhấc lên, đổ hạt tiêu, nước mắt chảy rào rào, vừa hít một hơi thì bị nghẹn tới khó chịu. Trên mặt còn có hạt tiêu bị dính vô, Thư Trữ chỉ vào anh nở nụ cười.

"Cô cười cái gì?" Ánh mắt Dư Vũ còn có vài phần mông lung, chưa lấy lại tinh thần.

Thư Trữ trực tiếp đưa tay, Dư Vũ tiếp tục mông lung nhìn cô, ánh mắt chợt lóe lóe.

Cô không được tự nhiên ho một tiếng, ai nói chỉ có nữ sắc mới chọc người, nam sắc cũng thế đấy! Ánh mắt anh chứa chút nước mắt, rực rỡ, người đàn ông này vẫn có vài phần đẹp mắt.

"Trên mặt anh có hạt tiêu~" Thư Trữ để tay xuống, Dư Vũ còn có vài phần ngây ngốc, trong ngực giống như đang giấu cái gì vậy, không an phận đập tới đập lui. Yên tĩnh vài phút, Dư Vũ định trêu chọc một chút rằng có phải cô thích tôi rồi hay không, lại đột nhiên ý thức được nói cái đó ra thì không ổn lắm, anh rối rắm, chợt nghe Thư Trữ nói,

"Trong nồi..."

"Mẹ nó!"

Chương 22: Cười lạnh nói

Edit: Melbournje

🤤

"Có thể ăn được không vậy?"  

Dư Vũ trừng, "Ăn hay không thì tùy!"  

Thư Trữ "chậc chậc" hai tiếng, rồi sau đó ngồi xuống, nhận chiếc đũa Dư Vũ đưa qua. 

"Được, để tôi nếm thử xem món này có khác gì so với hai món lần trước nào." Cô gắp một miếng rau xanh, nhai nhai, gật gật đầu,  

"Ừm, không tệ, cái thứ 3 không thành công~" 

Dư Vũ trừng mắt liếc cô một cái, bản thân mình cũng thử, "Nhưng căn bản không khó ăn có được hay không?! Cái cô này đã không làm mà còn cứ soi mói người khác!" 

"Phê bình sẽ khiến người khác trưởng thành hơn, anh hiểu hay không? Tôi đây là vì muốn tốt cho anh, trợ giúp anh sớm có ngày ngồi lên ngai vàng thôi!"  

"Cắt~"  

Dư Vũ khinh thường nói. Thật ra nếu không có miệng Thư Trữ châm chọc là khó ăn, thì ngược lại, lần đầu tiên mà tay nghề như thế này đã là rất được rồi.  

Lúc ăn cơm có chút trầm mặc, Dư Vũ vụng trộm nhìn Thư Trữ một cái, thấy cô ăn nghiêm cẩn, không hiểu tại sao lại có một loại cảm giác nói không nên lời, rất vui vẻ, liền cười ra tiếng. 

Thư Trữ nhìn anh một cái, "Anh cười cái gì?"  

"Không có chuyện gì, nghĩ đến một chuyện cười thôi." 

"Chuyện gì cơ, nói nghe một chút xem nào." 

"Có cái gì đáng nghe đâu?"  

Thư Trữ cười cười, "Tôi muốn xem chuyện cười của anh như thế nào?" 

Dư Vũ ho khan một tiếng, "Có người nhìn quá lùn, anh ta phải đi học múa ba lê..."  

Thư Trữ mặt không biểu cảm, Dư Vũ xấu hổ nở nụ cười, "Cười đi, cười đi." 

"Tôi cũng kể cho anh một câu chuyện cười..." 

Dư Vũ mở to hai mắt nhìn về phía cô. 

"Trước kia, có quả chuối đi ở trên đường, do trời quá nóng nên nó liền đem quần áo cởi ra, rồi sau đó trượt chân ngã."  

"Trước kia, có một que diêm đang đi ở trên đường, trượt chân, liền tự đốt cháy bản thân mình."  

"Trước kia, có một cái bánh bột ngô đang đi ở trên đường, nó rất đói bụng, liền ăn luôn cả nó..." 

"Ha ha ha ha ha ha ha~" 

Dư Vũ cười ha hả.  

Thư Trữ mặt không biểu cảm.  

"Rốt cuộc bây giờ tôi mới biết chuyện của cô buồn cười đến thế."  

Dư Vũ chỉ vào cô tiếp tục cười, buồn cười cũng không phải là chê cười, Thư Trữ làm một bộ mặt nghiêm túc xong cười lạnh nói.  

"Còn muốn nghe nữa không?" 

"Nghe!"  

"Trước kia có một người rất lười, vợ anh ta phải rời khỏi nhà đi đâu đó có việc, sợ anh ta chết đói, liền làm cho anh ta mấy cái bánh nướng, đeo vòng quanh ở trên cổ anh ta, sau này người vợ trở về, phát hiện anh ta đã chết đói." 

"Vì sao?" 

Dư Vũ trợn mắt nhìn cô. 

"Bởi vì anh ta ăn hết bánh đằng trước rồi, lười quay mặt ra đằng sau..."  

"Ha ha ha ha ha ha ha "  

"..." 

Khóe miệng cô run rẩy nhìn Dư Vũ cười đến ngây ngốc, người này thật nhạt nhẽo. Nhưng mà tiếng cười của anh cũng khiến cho cô lộ ra một nụ cười, đại khái chỉ là để ăn cơm cao hứng hơn một chút.  

Thư Trữ ăn cơm xong, không để ý hình tượng xoa xoa bụng, "Được rồi, tôi phải đi, tôi còn có việc."  "Cô còn có thể có chuyện gì?" 

"Tôi muốn mở một cửa hàng."  

"Gì?"  

"Tôi nói nói tôi muốn mở một cửa hàng!"  

Dư Vũ một mặt kiểu (1) bất khả tư nghị, "Cô lười như vậy mà còn có thể mở một cửa hàng sao?" 

Thư Trữ nhìn một cái xem thường, "Lúc nào khai trương sẽ mời anh đi đến chơi..."  

... 

Mở một cửa hàng không phải là chuyện đơn giản, phải chuyển nhượng cửa hàng, rồi đến trang trí, từng bước một, đều phải hao tâm tổn sức. Thư Trữ tìm một vị trí tốt, tự tay vẽ bản thiết kế, liền giao cho công ty trang trí.  

Bản thân cô rất để tâm đến cửa hàng này, bên trong mỗi góc hẻo lánh đều được cô thay đổi.

Rồi sau đó chính là chuyện trang trí, trong lúc này, Thư Trữ có một việc khác, cô có một cuộc phỏng vấn, nhưng mà cũng đơn giản, không lộ mặt, đăng ở trên tạp chí.  

Địa điểm phỏng vấn là một quán cà phê, lúc Thư Trữ đến, có hai người của tạp chí cũng đã đến, một nam một nữ, người nam sắc mặt trầm tĩnh, còn cô gái kia thì kích động, lúc cô vừa đẩy cửa tiến vào, còn nghe cô gái ấy cùng người bên cạnh nói, "Thật kích động thật kích động, Hưu Thư khi nào thì đến vậy! A a! Thật mong chờ quá!"  

Người đàn ông bên cạnh mặc kệ, trong giọng nói nghiêm khắc lại mang theo chút bất đắc dĩ, "Ngồi xuống đi, gặp được thì sẽ biết thôi!"  

Thư Trữ cười, đi qua, "Xin hỏi hai bạn là người của tạp chí *** sao?" 

"Hưu...Hưu...Hưu Thư sao?" 

Ánh mắt cô gái trợn tròn, xem xét cô, một mặt bất khả tư nghị. Người nam bên cạnh đứng lên, vươn tay, "Xin chào, tôi là người của tạp chí ***, tôi là Mẫn Tùng."  

Thư Trữ cũng đưa tay, "Xin chào, tôi là Hưu Thư." 

Người đàn ông này không giới thiệu chức vị của anh ta nhưng Thư Trữ biết chắc chức vị không thấp, hoặc có thể nói là người phụ trách của tạp chí cũng nên.  

Cô gái kia cũng kích động vươn tay, "Hưu Thư, xin chào, tôi phóng viên thực tập của tạp chí ***, (2) Dịch Điềm!" 

Thư Trữ cười bắt tay lại, cô gái này, người cũng như tên, thật rất ngọt. 

"Chúng ta bắt đầu đi." Mẫn Tùng đánh gãy "thâm tình" của Dịch Điềm đối với Thư Trữ.  

"Hưu Thư, chúng tôi đều..." 

Toàn bộ quá trình luôn luôn là cô gái nêu câu hỏi, Mẫn Tùng chỉ trầm mặc nghe, không giống như là đến phỏng vấn, mà như là đến dọa người. Thái độ của Thư Trữ cũng rất tốt, đối với loại chuyện này cô không có tâm tư phức tạp mà luôn luôn thoải mái.

Cô gái kia như phát ra thiện ý, thì cô đương nhiên cũng nhận phải lấy thiện ý. 

"Được rồi, cảm ơn Hưu Thư đã bỏ chút thời gian nhận lời phỏng vấn của tạp chí chúng tôi, đây là món quà mà tạp chí chúng tôi chuẩn bị, hi vọng cô thích nó."  

Thư Trữ cười nhận quà, cô gái lại lấy ra một quyển sách, nhờ cô ký tên hộ một cái rồi mới theo Mẫn Tùng rời đi.  

Thư Trữ thấy cô gái cầm sách cười rất là vui vẻ, thần thái phấn khởi, Mẫn Tùng thì sủng nịch xoa xoa tóc của cô. Hai người dần dần đi xa, cô lại yên tĩnh ngồi một lát rồi mới chậm rãi đứng dậy.  

... 

"Nè, đây là gì?" Vừa mới trở về Dư Vũ đã đuổi theo, hỏi cô.

"Bên này là quà, bên này điểm tâm, anh ăn không?" 

Dư Vũ chạy nhanh lắc đầu, "Tôi cũng không ăn loại đồ ngọt ngấy ngấy gì đó!"  

Thư Trữ chỉ liếc một cái chứ không nói gì, thân là một người cả ngày rúc ở nhà, lại có yêu cầu cao đối với dáng người của mình, cô làm sao có thể ăn nhiều đồ ngọt gì đó? 

"Buổi tối đi lên ăn cơm không?" Đến lầu 4, Dư Vũ liền mời cô.  

Thư Trữ lắc đầu, "Tôi ăn điểm tâm là được, không đói..." 

"Cô làm sao vậy?" Dư Vũ xoay người, một đôi mắt to, nghiêm cẩn nhìn. 

"Xì." Thư Trữ cười một tiếng rồi sau đó nói, "Không có gì, cũng không phải có nhiều việc, là bản thân tôi làm kiêu đấy." 

"Cô còn biết cô già mồm cãi láo à?" Dư Vũ cười xấu xa. 

"Cút!"  

... 

Nằm ở trên giường, cô lăn qua lại ngủ không được, trên lầu kia gửi tới một tin nhắn. 

「 Lầu trên là đồ ngốc: Ngày mai tôi đi làm, hai ngày mới về, đừng hi vọng tôi nấu cơm cho nha. 」

Thư Trữ trả lời anh một tin "ừm" sau đó điện thoại lại vang lên, Dư Vũ ôm điện thoại nghĩ một chút, cười ha ha, nhắn một tin, 

「 Lầu trên là đồ ngốc: Cũng không được nhớ tôi nha~ " 

「 Lầu dưới là đồ ngốc: / mỉm cười /, anh suy nghĩ nhiều rồi. 」 

「 Lầu trên là đồ ngốc: Không cần, không thừa nhận thì thôi 」

「 Lầu dưới là đồ ngốc: Tử Ngư, ảo tưởng ít thôi! / vẫy tay / 」

「 Lầu trên là đồ ngốc: Phá Thư, có thể ôn nhu một chút hay không? 」

「 Lầu dưới là đồ ngốc: Ảnh! (Tuyệt giao, anh tự chịu!) 」 

「 Lầu trên là đồ ngốc: Ảnh! (Đối phương đã từ chối nhận tin nhắn của bạn, thuận tiện sờ soạng ngực của bạn một phen, còn châm chọc, ha, ngực phẳng!) 」

Thư Trữ phẫn nộ, lại trở về series một đống ảnh, 

「 Lầu dưới là đồ ngốc: (Đối phương đã từ chối nhận tin nhắn của bạn, thuận tiện sờ soạng ngực của bạn một phen, không có cảm xúc gì, tôi lại khinh thường anh rồi!) 」

Gửi xong tin nhắn, vừa định nhắn tiếp, nhận được một tin.  

「 Lầu trên là đồ ngốc: Đến đây xem. 」

Thư Trữ: "..."

➳➴➵➶➴➳➶➴➵➶➴➳

(1) Bất khả tư nghị: Bất khả tư nghị có thể hiểu là những hiện tượng siêu hình, những kinh nghiệm cá nhân không thể dùng ngôn ngữ thông thường để diễn tả được (Nguồn: Wiki)

(2) Dịch Điềm: Có nghĩa là ngọt, rất ngọt:v

Chương 23: Chuyện xưa (1)

Edit: melbournje

🤤

Thời điểm cửa hàng trang trí xong thì đã tới gần tháng mười hai, thời tiết dần dần lạnh lên, Thư Trữ mặc áo bành tô, đi trong cửa hàng. 

Cửa chính đang khép chặt, còn chưa khai trương, tên cửa hàng là "Chuyện Xưa", hai chữ im lặng nằm ở đằng đó, có người mở cửa đi vào. 

"Bà chủ, tôi tới rồi đây!" 

Thư Trữ cười cười, hai người này một nam một nữ, đều là cô cố ý chi tiền mời tới, một người am hiểu cà phê, còn một người am hiểu đồ ngọt.

Hai người ở chỗ này sửa sang lại quầy bar xong rồi tách ra, đối diện cửa chính. 

Quầy thu ngân cách bọn họ cũng gần, trong cửa hàng chỉ có bảy cái bàn. Mỗi một bàn đều cách nhau một khoảng cách nhất định, kề bên tường. Trang trí không quá xa hoa, có chút ý nói không nên lời, từ sắc điệu đến kết cấu, không hiểu sao có một trầm tĩnh, lại cảm thụ.

Hôm nay là ngày phỏng vấn nhận phục vụ cùng thu ngân, tổng cộng cũng chỉ có hai người, khách thì tự tới, nhiều người phục vụ ngược lại có vẻ trói buộc gò bò lắm.

Số người phỏng vấn không nhiều, Thư Trữ đang rỗi thời gian, gọi một đám bọn họ đến phỏng vấn luôn. 

Người đầu tiên là một cô gái, 23 tuổi, đến vội vội vàng vàng, bước chân nhẹ nhàng. 

"Bà chủ?" 

Thư Trữ gật đầu. 

"Em đến phỏng vấn, tên em là..." 

... 

Một buổi sáng, phỏng vấn xong rồi, Thư Trữ liền nhắn tin thông báo cho họ ngày mai đi làm. 

Cửa hàng chính thức khai trương là vào tháng 12, nhân viên trong tiệm hỏi cô, vì sao không chọn vào ngày Noel, Thư Trữ cũng chỉ là cười cười, thật ra ngày nào thì cũng như nhau cả, huống chi là cái tiệm nhỏ của cô. 

... 

"Hôm nay anh nay làm món gì?" 

"Ha ha ha ha ha, sườn xào chua ngọt!" 

"Thật sự?" 

Dư Vũ gật đầu, anh đã học nấu ăn nhưng kỹ thuật không cao. Trừ sườn xào chua ngọt, còn một món rau xanh, một bát canh, trước tiên cho Hoàng Mao ăn rồi mới ngồi xuống. 

Thư Trữ uống một ngụm canh, chợt nghe Dư Vũ nói, "Cô ăn miếng thịt đi." 

"Không ăn!" 

"Ăn được mà!" 

"Dù cho ăn được cũng không ăn!" 

"..." 

Sau khi ăn xong. 

"Phá Thư, hôm nay cô có dắt chó đi dạo không?" 

"Có!" 

"Chờ tôi, tôi cũng đi." 

"Anh đi làm chi?" 

"Nhàm chán, đi dạo." 

... 

Trình Đoạn Dịch luôn luôn không tin Thư Trữ thật sự yêu người khác, anh cảm thấy cô chỉ là giận mình thôi...

Nhưng mà thật vất vả khi mãi mới biết nhà cô, đứng ở cổng tiểu khu một lát, liền thấy hai người dắt một con chó đi dạo. 

Trình Đoạn Dịch đột nhiên hoảng loạn, trước nay anh chưa từng hoảng bao giờ nhưng cô gái của anh thật sự đã có một người khác, bọn họ mỗi ngày ở cùng nhau, lại còn dắt chó đi dạo. 

Thư Trữ đã từng cùng anh nói qua, hi vọng nếu hai người kết hôn thì sẽ cùng nuôi một con chó, như vậy lúc anh bận rộn thì cô cũng có con chó bầu bạn. Chờ anh về, bọn họ lại cùng nhau dắt nó đi dạo. Nhưng anh còn chưa kịp làm chuyện đó thì đã bị người khác giành trước. 

"Thư Thư!" 

Thư Trữ sắc mặt cứng đờ,

"Anh không nghĩ là anh không nên tìm tôi sao?" 
Trình Đoạn Dịch nhìn cô, "Thư Thư, anh sai rồi, em đừng tức giận, theo anh trở về đi..." 

"Trở về? Về chỗ nào?" 

Thư Trữ trào phúng cười. 

"Em ở chỗ anh mới mua, theo anh trở về đi." 

Thư Trữ còn chưa nói, Dư Vũ đem cô kéo lại, híp mắt đầy nguy hiểm nhìn Trình Đoạn Dịch. 

"Anh muốn mang bạn gái tôi đi đâu? Tôi đã đồng ý chưa?" 

Trình Đoạn Dịch nhìn, Dư Vũ không cam lòng yếu thế.

Thư Trữ bất ngờ bị đẩy ra còn chưa lấy lại tinh thần, thì thấy anh đã đánh người ta hai cái.

Không phải là lần đầu tiên cô thấy người ta đánh nhau, nhưng đối tượng là một nghệ sĩ cùng một người kinh doanh tinh anh thì lại khác.

Đàn ông khi mà đã đánh nhau thì một quyền rồi lại một quyền đều là thật, Thư Trữ chỉ nói một câu, "Các anh cứ đánh đi, tôi đi đây." 

Nói xong cô xoay người bước đi, Dư Vũ đuổi theo, Trình Đoạn Dịch không thể vào tiểu khu, đứng ở ngoài cửa, nhìn bóng lưng bọn họ. 

"Nhẹ chút, cô nhẹ chút!" 

Dư Vũ nhếch miệng kêu, dũng khí vừa rồi một chút cũng không thấy đâu. 

"Có biết ý không? Lại còn đánh nhau, anh cùng anh ta đánh cái gì chứ." 

"Chuyện của đàn ông, cô là phụ nữ thì không hiểu đâu!" 

Thư Trữ nghe xong liền dùng bông thấm cồn ra sức nhấn một cái. 

"A! A! Cô nhẹ chút!!!" 

Thư Trữ phá lệ có chút yên tĩnh, Dư Vũ ho một tiếng,

"Là đàn ông thì làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho một tên suốt ngày tư tưởng đến người phụ nữ của mình được chứ?!" 

"Tôi là người phụ nữ của anh?" 

Ánh mắt Thư Trữ híp lại, tản ra tín hiệu nguy hiểm, Dư Vũ lạnh lùng.

Mẹ, sao trong lòng lại thấy sợ chứ! 

Miệng anh thì kiên cường nói, "Cô muốn làm người phụ nữ của tôi á, có cho tôi cũng không cần đàn ông!!" 

"Hở, nói như tôi sẽ thích anh ấy! Trông anh như vậy thảo nào Trình Đoạn Dịch luôn luôn không tin tôi có người yêu." 
"Mẹ nó! Ông đây có chỗ nào không tốt?! Đối xử với cô không tốt sao?! Không biết nấu ăn à?!" 

Thư Trữ giả cười, "Cho dù anh có tốt tôi cũng sẽ không thích anh!" 

Trong lòng đột nhiên có một sự khó chịu, Dư Vũ suýt nữa nhảy cẫng lên, "Nói như tôi thích cô vậy?!" 

Thư Trữ nhìn ngoài trời sắp mưa, sửng sốt, chậm rãi đi đến ban công. Trình Đoạn Dịch còn đang đứng ở bên ngoài. Hơn mười phút sau, Thư Trữ lại nhìn, anh vẫn còn ở đằng đó... 

"Nè nè nè, cô không được xúc động nha, nếu cô đi ra ngoài thì anh ta dùng (1) khổ nhục kế thành công rồi còn gì!" 

Thư Trữ cau mày, cảm xúc trầm thấp, qua vài phút, anh ta vẫn còn ở đấy.  Thư Trữ ngồi không yên, phải đi lấy ô. 

Dư Vũ giữ chặt cô, "Cô không thể đi..." 

Thấy sắc mặt cô khó xử, Dư Vũ đi lấy ô một phen, "Tôi đi!" 

Dư Vũ đi đến trước mặt anh ta, còn anh ta thì một mặt lạnh lùng. 

"Anh để yên có được không?! Quấn quít lấy người khác không biết ngại sao?" 

Dư Vũ không nín được mà tức giận, anh cũng không biết bản thân mình sao lại tức giận như thế nữa. 

"Anh Dư, anh muốn nghe chút chuyện xưa không?" 

Trình Đoạn Dịch gắt gao nhìn anh. 

... 

Thư Trữ vừa rồi đã thấy Trình Đoạn Dịch cầm ô xong, liền mở cửa ra chờ Dư Vũ. 

"Làm sao người anh ướt thế, nhanh đi thay quần áo đi!" 

Dư Vũ ướt sũng đứng ở cửa, cũng không tiến đến, Thư Trữ chạy nhanh lại. 

"Cô vẫn còn thích anh ta, Trình Đoạn Dịch sao?" 

Sắc mặt Thư Trữ cứng đờ, không nói chuyện. 

Đáp án không cần nói cũng biết. 

"Tôi đi về trước đây..." 

Dư Vũ nói xong liền đi lên trên, trong lòng nặng nề, phảng phất sự oan uổng. 

... 

"Đại Ngư, đừng uống nữa, cậu sao thế?!" 

Dư Vũ nâng ánh mắt hồng hồng nhìn anh, một mặt ủy khuất. 

Đây là lần đầu tiên Trang Minh thấy anh trong dạng này, phảng phất như sắp khóc đến nơi 

"Cái cô gái lầu dưới ngu ngốc kia vẫn còn thích tên người yêu cũ! Cái đồ ăn trong bát nhìn trong nồi! Có ai đẹp trai hơn tôi sao? Có ai tốt hơn Dư Gia sao?" 

"Đại Ngư, không phải cậu châm chọc cô ấy bị "bệnh thần kinh" sao?" 

"Xì, cậu mới bị bệnh thần kinh!" 

Trang Minh: "..." 

Đây là chính cậu nói được không?! 

"Không phải là cậu ghét cô ta sao? Cô ta còn thích ai thì liên quan gì tới cậu?" 

"Nhưng chính là cô ấy không thể thích người khác!" 

Trang Minh vỗ vỗ anh, "Đại Ngư, cậu thích cô ấy rồi..." 

Dư Vũ sửng sốt, trợn tròn mắt.

➳➴➵➶➴➳➶➴➵➶➴➳

(1) Khổ nhục kế: Kế chịu khổ cực và nhục nhã nhất thời để đánh lừa đối phương. (Nguồn: GG)

Tr oiiii không biết bao giờ hai người này mới yêu nhau nứa hic.

Chương 24: Chuyện xưa (2)

Edit: melbournje

🤤

Phảng phất như có một cái chày gỗ, đem những ý tưởng tối trong lòng Dư Vũ gõ ra ngoài.

Anh không thích cô gặp người đàn ông khác.

Anh muốn đến gặp cô.

Cô nói thích đàn ông biết nấu ăn, anh đi học nấu ăn.

Anh nhảy lên nhảy xuống nói cô có bao nhiêu đáng ghét, mỗi ngày, đều tìm lí do xuống gõ cửa nhà cô.

...

Trang Minh vỗ vai anh một cái, "Dư Gia, cậu xong rồi."

Dư Vũ nhìn về phía anh, "Tôi nên làm cái gì bây giờ?"

"Cậu muốn ở cùng cô ấy không?"

Anh nghĩ nghĩ, gật đầu.

"Theo đuổi đi!"

"Theo đuổi thế nào?" Dư Vũ vẫn còn lâng lâng.

Trang Minh cảm thấy, Dư Vũ lần này sợ là khổ rồi, bạn xem, hiện tại chỉ số thông minh của anh, chắc chả có bao nhiêu...

"Hồi đại học, cậu theo đuổi cái cô kia kiểu gì, ờ, tên là gì nhỉ? Người ta thái độ cứng rắn như vậy, bây giờ cậu cứ vung tiền là thành công thôi!"

Dư Vũ nghĩ nghĩ, nói, "Nhưng mà bây giờ tôi không có tiền, với cả cô ấy cũng có tiền của mình..."

"Bề ngoài cô ấy được không?"

Dư Vũ lại nghĩ nghĩ, không biết miêu tả thế nào, cũng không có ảnh chụp cô.

"Lần trước Dư Bắc nói vừa gặp liền yêu."

Trang Minh: "..."

"Như nào?" Dư Vũ nhìn về phía Trang Minh không nói gì.

"Tính cách cô ấy như nào?"

"Hung ác, bạo lực lại còn độc mồm độc miệng, lần trước họp lớp..."

Trang Minh nghe xong lại trầm mặc vài giây, vỗ vỗ Dư Vũ, nói,

"Đại Ngư, buông tha cho người ta đi, cậu không có cơ hội đâu..."

Dư Vũ: "..."

"Người ta xinh, có tiền, tính cách độc lập, mấu chốt là chẳng có cảm tình gì với cậu, hi vọng của cậu, chậc chậc, xa vời lắm!"

"Không có cảm tình? Chúng tôi quen nhau lâu như vậy, nếu như cô ấy cũng đã thích tôi thì sao?!"

"À, vậy thì cậu đi tỏ tình đi!" Dù sao người bị thương cũng không phải tôi...

Nói làm liền làm, rượu đúng là thao túng con người!

Buổi tối, Trang Minh chở Dư Vũ đi đến một tiệm hoa tươi, mua hoa hồng xanh, rồi sau đó lại chở Dư Vũ đến cửa tiểu khu.

Nhìn anh uống rượu nên đỏ bừng mặt, cùng bóng lưng đầy kích động, Trang Minh yên lặng vẽ chữ thập, Amen.

Đại Ngư, tôi đồng tình với cậu trước...

"Cạch cạch cạch!"

"Anh tới làm gì? Khuya khoắt như vậy..." Cô mở cửa.

Dư Vũ đem bó hoa màu xanh giơ tới trước mặt, Thư Trữ nháy mắt mấy cái.

"Tặng cô! Tôi..."

"Hoa hồng xanh?"

Dư Vũ gật đầu, "Tôi..."

"Bao nhiêu đóa đây?" Thư Trữ sờ sờ, lại ngửi ngửi, ừm, đúng thật là hoa hồng xanh.

"99, tôi..."

"99 đóa? Dư Vũ à Dư Vũ, ai hôm kia theo tôi ra ngoài ăn cơm còn để tôi trả tiền? Anh không có tiền sao? Hửm?"

"Không phải, thực sự là tôi không có tiền."

"Không có tiền thì làm sao lại mua cái này?" Ánh mắt Thư Trữ nhíu lại.

"Vừa nhận được tiền lương..."

"Đại Ngư à, anh nói xem hoa hồng quan trọng hơn hay ăn cơm quan trọng hơn?"

Dư Vũ uống rượu nhiều, đầu óc có chút loạn.

"Ăn cơm..."

"Vậy anh mua cái này xong, bữa cơm gần đây nhất làm sao bây giờ?"

"Tôi..." Dư Vũ nghẹn họng nhìn trân trối, nhất thời có chút choáng váng.

"Đem cái này đổi thành tiền, không phải có thể ăn rất nhiều sao?"
"..."

"Anh nói gần đây anh không có diễn vai gì, không biết tiết kiệm sao?"

Dư Vũ trợn tròn mắt, hiện tại đầu óc mơ hồ, chỉ cảm thấy cô nói rất có lý!

"Anh nói xem hiện tại anh nên làm gì bây giờ?"

"Về, về...?"

Thư Trữ vỗ vỗ anh, "Không sai, biết sai liền sửa, đi đi!"

"À à..." Dư Vũ mơ hồ xoay người.

Thư Trữ đóng cửa lại, rồi sau đó xoa xoa cánh tay, người này uống rượu, rồi phát điên cái gì đây?

Dư Vũ đi xuống lầu ba, đứng cứng ngắc, anh luôn cảm thấy anh đã quên chuyện gì quan trọng thì phải...

Anh, đã quên cái gì nhỉ?

Họa sĩ mở cửa, ngây ngẩn cả người.

Sao buổi tối khuya khoắt như thế mở cửa lại phát hiện một người đàn ông cầm bó hoa đang đứng ở trước cửa nhà mình?!

Mấu chốt giới tính lại là nam!

Dư Vũ nhìn về phía anh ta, còn có chút choáng váng.

"Cái kia, người anh em, tôi..."

"Hả?" Dư Vũ đến gần, người này muốn nói với anh cái gì?

Trong mắt họa sĩ bây giờ chỉ có đóa hoa hồng đang tiếng tới, anh ta, anh ta anh ta!

"Người anh em, tôi thích phụ nữ!"

Dư Vũ còn có vài phần sững sờ.

Xong rồi, người đàn ông lầu trên hay độc mồm độc miệng đi đâu mất rồi?

Làm sao bây giờ? Bị đàn ông tặng hoa hồng thì phải làm sao bây giờ? Cứu với!!!

"Người anh em, tôi, tôi không thích cậu..."

"Thích?"

Mẹ nó! Rốt cuộc Dư Vũ đã nhớ ra hôm nay định làm gì!

Vậy mà lại bị cô đuổi đi rồi?!

Anh nhìn hoa hồng trong tay, một trận phiền chán.

"Cho anh, cho anh!" Anh đưa cho người họa sĩ rồi liền đi về.

Họa sĩ ôm hoa hồng: "..."

Làm sao bây giờ? Thật sự bị nam hàng xóm thích sao?! Cứu mạng với, tôi nên từ chối anh ta thế nào bây giờ? Mọi người, mau cứu tôi gấp!

...

Cửa hàng mới khai trương, việc quan trọng không nhiều lắm, việc nhỏ thì lại không ít. Thư Trữ treo bảng đen ở cửa, trên đó còn viết hôm nay không còn bàn trống. Muốn mua mang về thì có thể, muốn ở lại thì không được.Lúc vừa khai trương, nơi này cũng không phải là có đông khách, cách tiểu khu của cô cũng gần, mà lại còn gần một cái công viên.

Sở dĩ có thể gói mang về, hoàn toàn là vì trong tiệm có hai "đại sư", cô không muốn kiếm tiền, nhưng người ta thì không thể không có tiền mà.

"Nhanh chút, nhanh chút, chạy nhanh đi!"

"Gấp cái gì chứ? Không phải chỉ là một tiệm cà phê thôi sao~" Trần Thần chẳng hề để ý, gần đây tâm tình của cô không tốt, nhiều chuyện mệt nhọc hết sức, hơn nữa... Có đôi khi cô đã nghĩ, vì sao không dứt khoát mà chết đi cho rồi! Đã vậy đồng nghiệp còn rủ đi uống cà phê chung, cái gì mà quán mới mở, một chút hứng thú cô cũng không có!

"Cậu thì biết cái gì chứ? Đi chậm là không còn chỗ đâu, nghe nói quán cà phê kia uống rất ngon, lại không đắt, đồ ngọt cũng gọi là, siêu cấp ngon."

"Đúng vậy đúng vậy." Lại một đồng nghiệp lên tiếng trả lời.

Trần Thần nhanh chóng thu dọn, năm người cùng đi đến tiệm cà phê.

"Xong rồi, không còn bàn!" Một đồng nghiệp nhìn bảng đen mà kêu.

"Vậy thì đi..." Trần Thần chẳng hề để ý.

"Tiếc thật, ngồi uống cà phê chỗ này mới là một loại hưởng thụ chứ!"

Vào trong, bên trong quả thật rất có phong cách, hơi có hướng nghệ thuật, làm cho người ta nói không nên lời mà tự giác thả lỏng.

Có bảy tám người đang xếp hàng, trong tiệm có năm người, một người làm cà phê, một người làm điểm tâm.

Rất nhiều người xếp hàng gọi cà phứ, lại gọi thêm chút điểm tâm.

Đồng nghiệp đã xếp hàng ở trước quầy thu ngân, Trần Thần cũng xếp hàng.

Ở quầy thu ngân có hai cô gái, một người phụ trách lấy tiền, một người khác dựa vào ở bên cạnh, bộ dạng rất là khác biệt, ít nhất Trần Thần cảm thấy, so với những bông hoa hồng nhỏ, thì đẹp mắt nhiều.

Trong góc còn có một cái bàn và một cái ghế dựa, trên bàn có giấy có bút, trên trần nhà có treo đèn nhỏ, thoạt nhìn đặc biệt thoải mái.

Còn có một cái rèm, ở đằng kia, không biết đằng sau có cái gì.

Cô gõ đồng nghiệp một chút, "Này, cái kia chắc là ăn ngon lắm ấy, sao lại để ở đó nhỉ?"

"Wow, hôm nay thật sự rất tốt!"

"Vậy mua một cái đi!"

"Cái đó không mua được."

"Hả?"

"Đó là quà nhận chuyện xưa."

"Không phát hiện tên quán là chuyện xưa sao? Nếu cậu đồng ý viết lại một chuyện xưa của mình, tốt hay không tốt cũng được, không cần để lại tên, tôi nghe nói người viết chuyện xưa còn có thể xem chuyện xưa của người khác để lại."

"Cậu viết rồi sao?"

"Không, phiền lắm. Tuy rằng thoạt nhìn thì đồ ăn ngon đấy, nhưng những đồ ngọt khác ăn cũng ngon lắm, không nhất định phải cần cái đó!"

Trần Thần gật gật đầu, cô cảm thấy rất có đạo lý.

Sắp tới cô, cô gọi một tách cà phê, lại chọn một món đồ ngọt, thanh toán tiền xong, đang chuẩn bị xoay người.

"Cô gái, cô đồng ý để lại chút chuyện xưa không?"

Trần Thần nhìn qua, liền thấy là cô gái xinh đẹp kia đang nhìn mình, ánh mắt mang ý cười, phá lệ ấm áp. Không biết thế nào, lúc Trần Thần lấy lại tinh thần, cô đã ngồi xuống.

Cầm bút, vốn cho rằng không có gì để viết, kết quả không biết thế nào lại viết đầy một tờ.

Cô gái kia xốc rèm lên, vẫy tay với cô, Trần Thần đi qua.

"Dán lên đi, có thể chọn một chỗ bất kì."

Rồi sau đó cô ấy đi ra ngoài, để lại một mình cô trong xem chuyện xưa. Vẫn chưa có nhiều giấy, hơn mười tờ, dán chằng chịt, thừa lại không ít không gian. Chỉ chiếm một vị trí nho nhỏ.

Bên này thì có người ly dị chồng, có người thân qua đời, có đồng nghiệp xa lánh, có người muốn cùng người yêu kết hôn, có người cầu hôn thành công cô gái mình thích đã lâu, có người mang thai... Còn có một người, ung thư giai đoạn cuối.

Xem chữ viết xem ra cũng là một cô gái trẻ, ngữ khí không tuyệt vọng, cô ấy nói đồ ngọt ở đây ăn ngon lắm, nhưng chắc là cô ấy sẽ không đến đây nữa, khắp đất nước còn nhiều nơi như vậy, cô ấy còn muốn đi đây đi đó một chút. Cô nói ở Lệ Giang ăn một chén bánh bột lọc thì siêu cấp ngon, còn ở Cáp Nhĩ Tân ăn sủi cảo cũng không tệ. Cô ấy nói ở Kinh Thị ăn vặt, ăn không ngon! Còn viết ba dấu chấm than, biểu đạt rằng mình cực kì bất mãn...

Trần Thần xoa xoa khóe mắt, còn nhiều người tuyệt vọng hơn cả mình, Nhưng người ta vẫn cố gắng sống, còn cô thì thân thể khỏe mạnh, ba mẹ khoẻ mạnh, có công việc ổn định, có gia đình, còn cái gì là không qua được nữa chứ?

Cô cầm bút viết xuống ở dưới, cố lên, chúc cô mỗi ngày đến được một chỗ, ăn được đồ ăn ngon.

Trừ cô, ở tờ giấy này có mấy lời nhắn lại, đều là chúc phúc. Mặc kệ có quen hay không, bất luận là nam hay là nữ, thấy tờ giấy này, tâm tình bọn họ đều giống như cô, tràn ngập sự chúc phúc.

Đi ra ngoài, tâm tình cô đã tốt hơn nhiều, khẽ cười với cô gái kia một cái, cô ấy cũng cười lại.

Cô chỉ chỉ cái bánh ngọt bên phải, cô gái kia lắc đầu, đưa cho cô cái bên trái.

"Cô hợp với cái này hơn..."

Trần Thần nhận lấy, cầm đồ ngọt đã đóng gói cùng cà phê, đi ra ngoài.

Đồng nghiệp đã đi trước từ lúc cô ở lại viết chuyện xưa, Trần Thần tới công viên, ngồi ở ghế tựa.

Trước tiên đem cái bánh "chuyện xưa" ra, dùng dĩa lấy một miếng đưa vào miệng, có chút ngọt, vốn không phải gu của cô, nhưng không hiểu sao, cô thấy ăn rất ngon, thật hạnh phúc...

Trần Thần một mình ngồi ở ghế, ăn xong rồi toàn bộ "chuyện xưa", rồi sau đó lại uống cà phê, ăn đồ ngọt, đứng lên, bước chân nhẹ nhàng.

Ba mẹ cô hẳn là đang đợi cô về ăn cơm, vậy thì đi mua một quả bưởi vậy, ngày hôm qua mẹ có nói là muốn ăn.

Chương 25: Có phải mọi người có hiểu nhầm gì với tôi không?

Edit: melbournje

🤤

Khi chuyện trong cửa hàng dần đi vào quỹ đạo, Thư Trữ liền bắt đầu kiểu, một là ở trong nhà hai là ở trong quán. Mà cô không thường xuyên ở cửa hàng lắm, dù sao công việc của cô chủ yếu là sáng tác, cô vừa viết xong một bộ truyện rồi, giờ cô muốn viết một bộ mới.

Hình thức làm việc ở trong quán này rất hoàn hảo, sẽ không lỗ vốn, khả năng qua một thời gian nữa là có thể hồi vốn.

Như vậy cô cũng không cần phải bán "đứa nhỏ" của mình đi để nuôi thân nữa, đúng, cô gọi truyện mà mình viết là đứa nhỏ.

Dư Vũ thì tạm thời không vội, lần trước anh tham gia phim truyền hình, đóng vai nam ba còn chưa quảng bá, nhưng chương trình tối nay phát sẽ quảng bá luôn, người đại diện còn đang tìm cho anh kịch bản kế tiếp.

Dựa theo lời của anh ta, hiện tại Dư Vũ cứ nhận mấy vai diễn nhỏ, trước tiên thì tích lũy kinh nghiệm cùng người hâm mộ, chờ cơ hội một lần thành danh luôn.

Hơn mười giờ đêm, Thư Trữ đã tắm rửa xong chuẩn bị đi ngủ, bỗng tiếng đập cửa vang lên.

"Anh lại đến đấy à?"

Dư Vũ nháy mắt mấy cái, "Tối nay chương trình có tôi tham gia sẽ phát sóng, cùng nhau xem không?"

Thư Trữ: "..."

...

"Cô nhanh chút đi, bắt đầu rồi, nhanh chút!"

"Gấp cái gì, không biết thức đêm là một chuyện rất đau đớn với da mặt của con gái sao? Dù sao cũng phải đợi tôi đắp mặt nạ lên đã!"

Cô đắp mặt nạ và vuốt vuốt xong, chậm rãi đi ra, "Tử Ngư anh tham gia chương trình gì đấy, mà mãi 11h mới chiếu!"

"Sao? Khinh thường show tạp kỹ à?!"

Anh sờ sờ Hoàng Mao một mặt kiêu ngạo, rồi sau đó lại nhìn về phía mặt cô, "Mặt nạ lần trước tôi tặng cô đã dùng xong rồi sao?"

"Xong lâu rồi!"

Cái người đốt tiền này!

Làm sao bây giờ? Đại Ngư bi ai phát hiện, hiện tại ngay cả tiền mua mặt nạ cho cô anh cũng không mua nổi!!!

Đến cùng phải tiêu bao nhiêu, mới có thể nuôi sống cô gái này đây?!

"Cô... Một tháng cô dùng hết bao nhiêu tiền?"

Thư Trữ nghĩ nghĩ, lắc đầu, "Chưa tính bao giờ."

"Vậy ví dụ ở trong giới giải trí, phải làm đến cấp bậc nào mới có thể nuôi sống cô?"

Thư Trữ lại nghĩ nghĩ, "Nếu không sai thì chắc tầm minh tinh tuyến hai tuyến ba gì đó..."

Dư Vũ còn chưa thở ra một hơi, chợt nghe cô nói, "Nhưng mà thế thì kết hôn không được, nuôi tôi khó lắm, vậy thì, ảnh đế đi."

Dư Vũ nghĩ nghĩ khoảng cách của anh cùng ảnh đế, trong lòng thầm khóc một tiếng, ba ba, con phải về nhà! Con phải tiếp nhận sản nghiệp trong nhà, may ra mới có thể nuôi cô gái này, huhuhu...

"Được rồi, xem đi."

Cái gọi là show tạp kỹ, Dư Vũ quả thật không hề khiêm tốn, thật sự đúng là như vậy!

Vừa bắt đầu, người MC với gương mặt xa lạ xuất hiện, đoán chừng là thuê một diễn viên nhỏ để quảng bá, mỗi người so với mỗi người càng lợi hại.

Bọn họ người tung kẻ hứng cái gì, mà một đống tiếng cười, đương nhiên, âm thanh này tuyệt đối không phải là Thư Trữ cùng Dư Vũ phát ra, mà là do chương trình tự biên tự diễn thôi.

Khóe miệng Thư Trữ giật giật, "Anh ở đâu?"

"Nhân vật quan trọng luôn xuất hiện ở cuối, đợi một lát đi, đừng nóng vội!"

Được rồi, lại một lát sau, người MC rốt cuộc cũng giới thiệu tiếp.

"Kế tiếp, vỗ tay cho khách mời ngày hôm nay, Phó Dịch, Từng Ngọc, Lưu Chí Thành, Dư Vũ!"

Dư Vũ vừa nghe, lập tức ngồi dậy, lấy khuỷu tay nhẹ nhàng đụng Thư Trữ, "Đến rồi, đến rồi!"

Cô cũng mở to hai mắt, nhìn anh đi theo vài người ra, mang theo nụ cười khẽ, thoạt nhìn thật sự là một người đàn ông "ấm áp".

MC giới thiệu bọn họ, Thư Trữ suy nghĩ, cũng không nhớ được những người này là ai.

"Đây là ai vậy?"

"Phó Dịch là minh tinh tuyến hai, đã đóng không ít phim. Từng Ngọc là ca sĩ, cũng từng nhận qua vài giải thưởng. Lưu Chí Thành là diễn viên hài." Nói đến đây anh thở dài, nếu là trước kia thì ánh mắt anh không bao giờ hạ mà để ý những người này một chút, mà hiện tại thì trong số đó, người nào cũng lợi hại hơn anh.

Thư Trữ sờ sờ cằm, Dư Vũ ở trong đám người này, thoạt nhìn quả thật khác hẳn, có lẽ anh nói đúng, thứ anh thiếu chính là cơ hội một lần nổi tiếng.

"Nè, làm sao anh làm được vậy?" Thư Trữ xem show tiếp, thấy Dư Vũ chơi trò chơi của chương trình, nhảy lên đánh vỡ được quả bóng bay mà tổ tiết mục chuẩn bị.

"Có cái gì đâu, không phải là nhảy cao lên thôi sao, rất dễ dàng!" Chẳng lẽ tôi có thể nói cho cô, lúc chơi trò đó tôi đang tưởng tượng đó là cô mà đập chết sao?

"Chúng ta đều biết Đại Ngư đã từng rất hot, nhưng lúc đó là với thân phận của một diễn viên quần chúng, xin hỏi điều kiện của cậu tốt như vậy, vì lí do gì khiến cậu nguyện ý theo nghề diễn này?"

Khi chương trình sắp kết thúc, bắt đầu đến đoạn kích thích, Dư Vũ ngồi nghiêm chỉnh, Thư Trữ bưng cốc lên, định uống nước, lại buông xuống, có chút chậm, mở to mắt...

Chỉ thấy trong TV, Dư Vũ cười dịu dàng, thoạt nhìn thật sự là một chàng trai nhẹ nhàng, ánh mắt thật to đầy thâm tình nhìn người khác.

"Đó là ước mơ của tôi thôi, hiện tại tôi chưa có danh tiếng..." Lúc nói lời này anh cười ngượng ngùng một chút, làm cho người ta muốn xoa xoa tóc của anh, che chở anh.

Liền ngay cả Thư Trữ cũng có chút ngứa ngáy.

"Vì vậy cho nên tôi cần học tập nhiều hơn, khởi điểm của tôi thấp, vậy nên tôi liền hi vọng tương lai có thể tươi sáng hơn một ít."

Anh nháy nháy mắt, lại ngượng ngùng nở nụ cười, thoạt nhìn rất khiến người ta yêu quý, loại hình tượng người đàn ông ấm áp vô hại này, từ nhà trẻ, đến viện dưỡng lão, chắc chắn sẽ được chào đón nhất.

Nữ MC nói chuyện cũng ôn nhu thêm một ít.

Cánh tay Thư Trữ nổi da gà, trong lòng thầm nghĩ, may mà vừa rồi không uống nước...

"Làm sao anh có mặt mũi mà nói ra những lời này vậy? Còn cái gì mà là ước mơ, chậc chậc, anh có chắc chắn rằng không phải là bởi vì mấy ngày nay không có tiền ăn cơm không?"

Dư Vũ trừng mắt, anh nói đó mà ước mơ của anh, có cái gì sai?! Chẳng qua anh đáp ứng yêu cầu của người đại diện, trau chuốt thêm một chút thôi, ai mà không có ước mơ chứ, bằng không Dư Gia anh đi làm diễn viên làm gì? Người cả thôi, ước mơ thì vẫn là ước mơ, nhưng có thể thực hiện được hay không thì còn phải thử.Chương trình này đã chiếu xong, Dư Vũ kích động mở Weibo, chờ xem có tin tức của mình hay không, xoát một lần lại một lần nữa.

Được rồi, chương trình này, không trông cậy vào mày rồi...

"Anh còn chưa cút?" Thư Trữ nhìn anh, xem cũng đã xem xong, người cũng nên đi đi, mau một chút, kẻo tôi lại không ngủ được, ít nhất phải dưỡng da lại một tuần.

Dư Vũ đứng lên, ủ rũ đi ra ngoài, được rồi, cơ hội tươi đẹp của Dư Gia còn chưa đến!

...

Tuy là show tạp kỹ nhỏ, nhưng ít nhất vẫn có người xem. Ngày hôm sau, còn có người cắt đoạn Dư Vũ tham gia trong chương trình, thế là đề tài #Phát hiện một tiểu ca ca cực kì đẹp trai# cứ thế mà nổ ra.

Tuy không lên hot search, nhưng vẫn có không ít người share lại, fan trên Weibo của Dư Vũ tăng tới 50 nghìn, nhưng vẫn còn rất thấp, thậm chí còn kém hơn so với những người nổi tiếng trên mạng.

Ok, nếu bạn đọc đến đây, mà là up ở một trang web hay gì gì đó mà không phải wordpress ( flymetodehmun.wordpress.com) (hay Wattpad của mình ( https://www.wattpad.com/story/215655913-on-going-l%E1%BA%A7u-d%C6%B0%E1%BB%9Bi-249-l%E1%BA%A7u-tr%C3...) thì mời bạn bấm vô một trong hai link trên để đọc tiếp ạ =))), đừng đọc ở những web ăn trên công sức của người khác nữa nha mọi người má ta nói ngta đã edit chưa được sự cho phép của tác giả rồi mà re-up gì re-up quài mún đánh zô cái mỏ ghê á!

Nhưng đối với anh mà nói, đây đã là tiến bộ rất lớn, mặc kệ trước kia huy hoàng cỡ nào, hiện tại dựa vào bản thân, lấy được một chút thành tích, thế thôi cũng mừng như điên.

Dư Gia cao hứng, vậy làm thế nào để phát tiết đây?

Anh mua thức ăn, làm đầy một bàn đồ ăn, cười cười gọi cho lầu dưới, rủ cô lên ăn cơm

"Wow, anh làm nhiều như vậy làm gì? Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?" Thư Trữ đẩy cửa ra, một mặt kinh ngạc.

Dư Vũ một bên đem món ăn cuối cùng đặt trên bàn, một bên nhếch miệng cười, "Fan trên Weibo của tôi hơn năm mươi nghìn rồi!"

Khóe miệng Thư Trữ giật giật.

Trong khoảng thời gian này, tay nghề của Đại Ngư tiến triển thần tốc, ngay cả Thư Trữ cũng phải gật đầu, hiện tại đồ ăn anh làm đã hướng tới sự "ngon miệng" mà nói rồi.

Ăn cơm xong, Thư Trữ ở phòng khách hoạt động cho tiêu cơm, Dư Vũ thì ở trong bếp rửa bát.

Ăn cơm no, lại thấy bóng lưng người này bận rộn, không hiểu sao Thư Trữ cảm thấy có vài phần thỏa mãn.

Nghĩ nghĩ, cô lấy điện thoại ra, coi như báo đáp anh làm cơm lâu như vậy đi.

"Đại Ngư, tôi xuống đây!"

"Đi đi, đúng rồi, lúc nãy tôi mua thức ăn thì thấy có sầu riêng, có mua cho cô đấy, trong tủ lạnh ấy, cô mau đem đi đi!"

"Cảm ơn." Thư Trữ gật đầu, không hề có một chút ngượng ngùng nào, mang theo sầu riêng xuống lầu.

Chẳng được bao lâu, điện thoại Dư Vũ vang lên, anh lau tay, nhận điện thoại.

"Đại Ngư!!! Cậu cùng Độc Đại có quan hệ gì?!! Những hai lần!!!"

Giọng nói cực lớn của người đại diện truyền đến, Dư Vũ phải đem điện thoại cách xa tai một chút.

"Anh nói cái gì?"

"Độc Đại lại chia sẻ lại bài đăng về cậu trên Weibo, còn chú ý cậu! Rốt cuộc hai người có quan hệ gì?!"

Dư Vũ không hiểu sao, "Chúng tôi không quan hệ gì cả?"

"Đại Ngư, không cần giấu, nếu quen Độc Đại thì cứ việc nói thẳng, Độc Đại hoạt động nhiều năm như vậy, chỉ chủ động chú ý vài người, mà cậu còn là một diễn viên tuyến thứ 18, đừng có mà hòng gạt tôi!"

Dư Vũ nháy mắt mấy cái, "Vậy chẳng lẽ là cô ấy chú ý tôi sao? Tôi làm cho cô ấy cảm thấy tôi nóng bỏng?"

"Ngừng~ Nhiều diễn viên tuyến mười tám như vậy mà Độc Đại lại chú ý mỗi cậu, còn những diễn viên tuyến hai, tuyến ba, cũng chưa được Độc Đại giúp đỡ kia kìa? Đại Ngư, có bối cảnh thì nên dùng đi, sớm hot mất thôi!"

Anh cho là tôi thực sự quen cô ấy sao?! Chẳng lẽ Độc Đại thấy tôi đẹp trai nên thầm mến tôi? Không thể được rồi, trong lòng tôi đã có người khác! Lầu dưới ngu ngốc kia không hề biết, nhưng tâm của tôi đã định rồi!
Lúc người đại diện tắt điện thoại, còn hoài nghi Dư Vũ cùng Độc Đại có quan hệ hay không, cũng không thể là vì Độc Đại lại đơn thuần chú ý một diễn viên tuyến thứ mười tám chứ?!

Cái mà Độc Đại chia sẻ lại trên Weibo là đoạn video cắt từ chương trình mà Dư Vũ tham gia, tại đây mới thấy giá trị nhan sắc 360 độ không một góc chết của anh, đăng trên【 (1) Công Chúng Hào: Thật là có sức hút 】quả thật khiến cho anh càng hút người hâm mộ, lại còn vì Độc Đại chia sẻ lại, điểm đánh đó như là một thứ khiến nhiệt độ nâng cao lên.

Cho nên chờ Dư Vũ phát hiện fan trên Weibo của anh đã lên 100 nghìn, thì không chỉ là sự kinh ngạc bình thường nữa rồi...

Người nổi tiếng trên mạng thì anh chỉ theo dõi hai người, một người là Độc Đại, người này quả thật là một người tốt! Một người còn lại là Hưu Thư, hừ, người này nhân phẩm thấp kém, còn làm bộ làm tịch.

Mà bên này, Hưu Thư trở về, mở máy tính, cũng bị hiện thực ở phía dưới làm kinh ngạc mà nhảy dựng.

Có người đứng đắn bình luận,

Tôi yêu độc đại: A a a! Độc Đại, anh trai này thật đẹp trai quá đi!

Giấc mộng ngàn năm: Độc Đại chú ý thì tôi cũng chú ý, tôi chính là đần độn như vậy đấy.

Ánh mặt trời tươi đẹp: Nhìn anh trai này mà muốn bốc hỏa quá.

Ha ha ha: Độc Đại hình như đã từng share lên Weibo về người này thì phải...

wwe: Thật sự rất tuấn tú.

...

Còn có người phán đoán mà bình luận,

Nước sa mạc: Người này khẳng định có quan hệ cùng Độc Đại, Độc Đại quen sao?

Lui tới: Quy tắc ngầm?

Mạch thượng nhân như ngọc: Độc Đại cũng bắt đầu PR rồi, giới những người nổi tiếng trên mạng không có ai...

Đại ca: Nhiều năm như vậy Độc Đại không chịu được nữa sao? Muốn bắt đầu dùng cách này để kiếm tiền?

...

Còn có một loại khiến cho Thư Trữ không nghĩ ra,

Sông lớn: Anh gì đẹp trai quá đi! Nhưng Độc Đại đẹp trai hơn!

Nhìn lại năm tháng tươi đẹp trước đây: Nói như này này, Độc Đại có thể chơi gái, có thể giấu, nhưng không thể vứt bỏ bộ tộc độc thân chúng tôi chứ!!!

Tiểu hoa hồng: hahaha, nở nụ cười bí hiểm, Độc Đại còn có thể giúp đỡ người khác sao?!

Lưu sa: Độc Đại... Nói, có phải cô coi trọng anh ta? Lên đi, chúng tôi giúp cô nâng!

Lão nhiều: Độc Đại cố lên, lên đi!

Có phải mọi người có hiểu lầm gì với tôi không? Chẳng lẽ bình thường tôi biểu hiện rất không đứng đắn? Hả?

Cô chọn một số bình luận để trả lời, đầu điên trả lời bình luận đứng đắn,

Độc Đại: Đẹp thì khó mà nói... Cao thật là cao.

Cái thứ hai là bình luận nghi vấn cô PR,

Độc Đại: Còn không thể share lại trên Weibo sao? Cái này không phải kiếm tiền nhé, không tin được thế nào mà lại *bấm nhầm cái nút bên trái, từ đây giang hồ không thấy / mỉm cười.

Cái thứ ba này, Thư Trữ nghĩ nghĩ, trả lời,

Độc Đại: Có phải mọi người có hiểu lầm gì với tôi không? Tôi là người đứng đắn đấy / nghiêm túc.

Tác giả có chuyện muốn nói:

———— nghe nói có một đoạn kịch ngắn có thể không bị ghét bỏ ————

Thư Trữ chưa bao giờ xem phim hay gì, nhưng từ khi ở cùng Đại Ngư, mỗi bộ phim anh đóng cô đều phải xem.

Đương nhiên, thật sự là xem trong sự không tình nguyện lắm, ai lại muốn nhìn người đàn ông của mình ân ái với người khác trên TV chứ?

Nhưng mà... (2) Nếu phim đó là do Đại Ngư đóng, thì lại khác!

"Hai người nắm tay?"

Dư Vũ nắm lấy tay cô, một mặt lấy lòng, "Quay xong anh liền rửa tay sạch, liên tục năm lần, có trợ lý làm chứng!" Ừm, trợ lý là tiểu mê muội của Thư Trữ, chưa bao giờ giấu bí mật gì với cô.

...

"Anh hôn trán cô ấy?"

"Ô, đừng nói nữa, mặt gì toàn dầu! Tất cả đều là phấn, chả khác gì cái tường cả, em đừng hiểu nhầm, em đừng hiểu nhầm, anh không thèm!"

...

"Cảnh giường chiếu này quay thế nào?" Ánh mắt Thư Trữ híp lại.

Dư Vũ nhào tới, ôm lấy cô, "Đó không phải là anh, cảnh này dùng diễn viên đóng thế, che chăn rồi hoạt động mà!"

Anh ấn đổ cô, "Thực tế trên giường thế nào, em lại còn không biết? Để anh diễn lại cho em xem nhé!"

➳➴➶➴➳➶➴➳➶➴➳➶➴➳➶➴

(*): Do mình không xài Weibo nên không hiểu rõ lắm, nhưng mà nút bên trái của một bài post dạng như chia sẻ lại bài vậy á.

(1) Công chúng hào: Sau khi tra GG nứt mắt thì mình phát hiện ra là cụm từ này liên quan tới Weibo, như kiểu tài khoản công cộng, dạng như tạp chí điện tử.

(2) Mình nghĩ ý là kiểu tuy không ai thích nhìn người mình yêu ân ái với người khác trên TV nhưng nếu đó là DV thì chị vẫn phải xem để soi ý =))))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau