LẦU DƯỚI 249, LẦU TRÊN 251

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lầu dưới 249, lầu trên 251 - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Hoàng Mao

Edit: melbournje

🤤

Thời điểm sắp đến cửa tiểu khu, Thư Trữ đột nhiên sửng sốt.

"Sao vậy?"

Dư Vũ nhìn theo tầm mắt của cô, một con chó sao?

Hai người đến gần, con chó kia nằm trên mặt đất, nước mưa dính ở trên lông nó, máu vương ở khắp nơ, con chó vẫn còn hơi động cái mũi, chứng tỏ nó vẫn còn sống.

Thư Trữ muốn đưa tay đến, Dư Vũ bắt lấy tay cô, "Gọi bệnh viện thú y đã, cô đừng động vào nó!"

Rồi sau đó anh đem ô để ở trên tay cô, bản thân mình thì chạy đi thật nhanh.

Cô bỡ ngỡ nhìn nhìn bóng lưng của anh, đem ô hơi hơi nghiêng, che khuất trước mặt con chó.

Con chó kia hơi hé mắt ra, Thư Trữ trấn an nhẹ nhàng sờ sờ trên đầu nó.

Con chó này một thân màu vàng.

Nó rên một tiếng, giật mình, cọ cọ ở trên tay cô. Thư Trữ đặt tay thử lên mũi nó xem hô hấp, nó nhẹ nhàng liếm cô một chút. Hô hấp của nó càng ngày càng yếu, hốc mắt Thư Trữ đỏ lên, "Kiên trì lên! Sau đó tao liền mang mày về nhà... Về nhà của chúng ta."

"Ư ử ~" không biết có phải nó nghe hiểu không, nó rên lên một tiếng, gian nan giật giật.

Dư Vũ tới rất nhanh, xung quanh tiểu khu cái gì cũng có, bệnh viện thú y cũng không xa.

Cả người anh ướt sũng, anh cầm theo một cái cáng nhỏ, đặt con chó vàng lên.

"Bác sĩ nói nâng nó qua!"

Rồi sau đó anh cũng không nhường Thư Trữ đưa tay ra, nhẹ nhàng đem con chó nhấc lên.

Hai tay anh liền nâng lên, Thư Trữ chạy nhanh đuổi kịp, dùng ô để che cho nó.

...

Con chó ở bên trong phòng giải phẫu, Dư Vũ cùng Thư Trữ ướt sũng người, mặt đối mặt ngây ngốc nhìn nhau.

Một nhân viên làm ở đó ho khan một tiếng, "Các cô cậu không có việc gì thì đi về thay quần áo trước đi?"

Thư Trữ lắc đầu, hỏi lại, "Tôi có thể nhận nuôi con chó này không?"

"Đây là một con chó hoang đấy, chẳng phải giống tốt đẹp gì."

Người đó vẫn hỏi hỏi, xác định lại. Thư Trữ gật gật đầu, "Tôi biết, nhưng tôi muốn nhận nuôi nó!"

Đại khái từ khi nó liếm cô một chút, hoặc là nó cọ vào cô một chút, Thư Trữ nghĩ, cô rốt cuộc cũng có một người bạn này rồi.

...

Con chó ở bệnh viện dưỡng thương vài ngày, Thư Trữ làm một ít kiểm tra, sau đó ký hiệp ước, và rồi con chó này thuộc về cô. Con chó này trước đây là chó hoang, Thư Trữ không có cách nào tiến hành tra xem ai tông nó, cũng không lên án được chủ cũ của nó.

Đem nó mang về đến nhà, cô thở dài một hơi, up ở weibo Độc Kê Thang rằng, "Mang về một người nhà, tôi sẽ yêu thương nó..."

Ha ha ha: Một... người nhà

Alo Độc Đại tôi yêu cô: Ha ha ha, Độc Đại, cô là giáo viên văn thể mỹ sao?!

Những năm tháng tươi đẹp trước đây: Tôi cảm thấy Độc Đại đang cố ý... Một người nhà, tuy rằng đều biết thứ cô mang về là vật nuôi. Nhưng cô xác định gọi là người nhà thì người nhà cô sẽ không mắng cô sao?

Đại vương bảo tôi đến tuần sơn: Ha ha ha, một người nhà, tôi thích!

Sông lớn: Cầu ảnh chụp...

Thư Trữ trả lời lầu ba,

Độc Đại: Chó thì sao? Tôi coi nó là người nhà, không thể sao? Cho nên... Cho nên gọi người nhà là sai?

Mộng ngàn năm: 666666

Meo meo: Ha ha ha, không phải sai đâu

Những năm tháng tươi đẹp trước đây: Ha ha, Độc Đại à là lỗi của tôi, không phải sai đâu!

Dư sinh mạnh khỏe: A a a! Độc đại nuôi tôi nuôi tôi đi!

Thỏ thỏ: Ảnh chụp, ảnh chụp...

Thư Trữ bình luận lại comment cầu ảnh chụp,

Độc đại: Còn chưa nuôi tốt, không đủ oai hùng, chờ nuôi khỏe rồi, nhất định sẽ dùng tư thế oai hùng nhất mê đảo các bạn... Ha ha ha

Độc đại tôi yêu cô: / hẹn gặp lại /, Độc Đại không chỉ tự kỷ, hiện tại ngay cả chó của mình cũng đều phải tự kỉ một phen...

Tiểu hoa hồng: Độc đại, tôi thích bộ dáng tự kỉ của cô

Họa điệp: Tự kỉ là bệnh, độc đại không có thuốc nào cứu được

Những năm tháng tươi đẹp trước đây: Chờ mong nha / nháy nháy mắt /

Phiêu phiêu: Ha ha ha, tư thế oai hùng hiên ngang như vậy sao?! Giống chó gì thế?

...

Thư Trữ nghĩ nghĩ, trả lời Phiêu Phiêu,

Độc Đại: Chó khuyển

Phiêu phiêu: ... Bạch ánh trăng: Ha ha ha, suy nghĩ thật lâu, mới nhớ tới chó khuyển là chó cỏ, ha ha ha ha ha

Lên lên xuống xuống: Đều nghẹn mất thôi! Chó cỏ cũng rất tuyệt được không?!

Những năm tháng tươi đẹp trước đây: Ha ha ha, không nói chó cỏ không tốt, chó bản địa rất tốt, chính là cười chó khuyển, ha ha

Độc nhất: Ha ha ha, độc đại, tên chó là gì?

...

Thư Trữ nghĩ nghĩ, định gõ tên Hoàng Mao. Đột nhiên nhớ tới tên lầu trên kia cũng chú ý tới Weibo của Độc Đại, ừm, phải cẩn thận mới được!

Độc Đại: Chó tên là Đại Kim.

Tiểu hoa hồng:...

chenduo: Đại... Kim...

Những năm tháng tươi đẹp trước đây: Xì, sặc mất.

Ngày tốt: Ha ha ha ha

Đến vô ảnh: Cún con! Mẹ mày đặt tên mày là Đại Kim kìa!!!

...

Dư Vũ vừa đọc weibo, Độc Đại cũng nuôi một con chó cỏ sao? Anh nhíu nhíu mày, gửi cho lầu dưới một tin nhắn.

Lầu trên là đồ ngốc: Cô đặt tên con chó kia là gì?

Thư Trữ trả lời cũng mau,

Lầu dưới là đồ ngốc: Hoàng Mao.

Lầu trên là đồ ngốc:... 」

Lầu trên là đồ ngốc: Ha ha ha, nhân tài, đều là nhân tài!

Thời điểm Thư Trữ đang suy nghĩ để trả lời, liền thấy một thông báo bình luận mới

Đại Ngư: Ha ha ha, Độc Đại à, cô gái dưới lầu của tôi thật kỳ lạ! Cô ấy cũng nhận nuôi một con khuyển, đặt tên là Hoàng Mao, ha ha ha

Cô nháy nháy mắt, được lắm, anh, thật sự, được lắm!

Phía dưới bình luận có rất nhiều, Thư Trữ không để ý, khép máy tính lại, vui đùa cùng đồng bọn mới của mình!

"Hoàng Mao, về sau mày tên là Hoàng Mao, nhớ kỹ nha~"

Hoàng Mao giật giật, nhớ nhung liếm liếm tay cô, Thư Trữ cười. Lại nói, hiện tại nó sống được là được rồi, lần trước Hoàng Mao bị tai nạn giao thông chấn thương quá lớn, bác sĩ nói về sau sẽ bị ảnh hưởng, hi vọng nó sống được lâu một chút.

"Bang bang phanh!"

Nghe tiếng là biết, nhất định là tên trên lầu kia, người này, chưa bao giờ biết gọi cửa tử tế!

"Làm sao?"

"Thức ăn cho chó này..."

"Anh tốt bụng như vậy à?" Thư Trữ định mua thức ăn cho chó nhưng phát hiện trong tiệm không còn, hôm nay mới biết, là người trên lầu này mua.

"Đương nhiên! Chó này cũng là tôi cứu được không?!"

Dư Vũ nhìn một cái xem thường, rồi sau đó lại hỏi, "Hoàng Mao thế nào?"

"Cảm ơn, vẫn ổn, còn chưa có khỏe hẳn."

Cô dừng một chút còn nói, "Lái xe rất ghê tởm, đụng vào Hoàng Mao, ít nhất phải đưa đến bệnh viện nhưng mà lại để nó ở chỗ đó, nếu không có người thương hại thì biết làm sao giờ!"

"Cô không thể tìm được hắn sao?" Thư Trữ lắc đầu, chau mày, "Tôi đã hỏi qua, lúc ấy Hoàng Mao không phải của tôi, tôi không có quyền gì cả, nếu tìm được hắn, tôi sẽ bắt hắn phải bồi thường, cái loại ghê tởm."

Dư Vũ không nói gì, đưa đồ ăn cho Thư Trữ rồi liền trở về, lấy điện thoại ra.

"Đông Tử, giúp tôi điều tra hai ngày nay ở ngã tư đường Lục Tượng, tôi có con chó bị đụng phải!"

"Đương nhiên, tôi là Dư Gia mà, một con chó của tôi cũng đừng hòng làm khó nó!"

"Được, mau lên rồi gửi video cho lão Mạnh giúp tôi nhé, cảm ơn."

Anh cúp điện thoại, lại gọi một người, "Lão Mạnh, lúc Đông Tử gửi cho ông một video, ông giúp tôi điều tra tin tức cùng thân phận của người lái xe!"

"Đụng phải chó nhà tôi."

"À, đụng phải còn dám chạy trốn, được rồi không nói nữa, ông nhớ đem tin tức gửi cho tôi, kỹ càng một chút."

Cúp điện thoại, anh ngồi trên sofa, nhớ tới cái nhăn mày của Thư Trữ, cùng hốc mắt ửng đỏ, không biết vì sao trong lòng thấy khó chịu.

Hả? Vì sao mình lại tận tâm như vậy chứ? Chẳng lẽ từ khi nào mình đã biết yêu thương động vật?

Lúc tối đã có tin tức, à, ra là một phú nhị đại.

Để tao phải cảm thấy khó chịu, mày đừng mong vui vẻ!

***

Tác giả có lời muốn nói:

"Hoàng Mao! Đêm nay mày cách xa Thư Thư một chút đi!"

"Gâu!"

"Mày đi đi, buổi tối mà đến kêu, ông đây... Ông đây..."

Anh nghĩ nghĩ đến địa vị của mình và Hoàng Mao ở trong lòng Thư Thư, đột nhiên phát hiện, anh không dám bắt nó đi như thế!!!

Nhìn nhìn thức ăn trên tay, "Mỗi ngày ông đều đem thức ăn giấu đi!"

"Gâu!"

"Được, coi như mày nghe lời, đến đây, trả lại cho mày này!"

Anh đổ thức ăn cho chó vào trong bát, sờ sờ nó, rồi sau đó bỏ đi.

Buổi tối.

"Thư Thư~"

Dư Vũ đem cô đẩy ngã ở trên giường, thấy trên mặt cô có vài tia phiếm hồng, nhất thời miệng lưỡi khô khan. Mặt chậm rãi gần sát xuống...

"Gâu!"

Mặt Dư Vũ tối sầm, Thư Trữ liền muốn đẩy anh ra.

"Không cần lo cho nó, kêu chút xíu ấy mà!"

"Gâu!"

"Anh tránh ra, em đi xem nó làm sao."

Cô trừng Dư Vũ, thân thể Hoàng Mao không tốt, nếu như xảy ra chuyện gì...

Mở cửa, Hoàng Mao tiến vào, ghé bên giường Thư Trữ, lúc Dư Vũ không tới nó thường hay nằm đây.

Dư Vũ: "..."

Ngày hôm sau.

"Hoàng Mao! Sao mày không nghe lời tao?!"

"Gâu!"

"Mày nhìn mày xem, tao vừa nói thì sủa, buổi tối lại nháo, mày là đồ lừa đảo!"

"Gâu!"

"Còn dám sủa?!"

"Gâu!"

"..."

Chương 17: Thận hư

Edit: melbournje

🤤

"Anh Lưu, tại sao bạn anh lại muốn gặp em vậy?" Lục Xuyên hỏi dè dặt, vẻ mặt không yên cùng lo sợ, bất an. 

Lưu Cư An nhìn nhìn cậu, có vẻ đồng tình, Mạnh Triệu cũng ngẩng đầu nhìn mắt cậu ta, mấy người khác thì không thèm đếm xỉa. Thằng ngốc này sợ là còn chưa biết bản thân đã gây ra phiền toái gì! 

Thành thật mà nói, nhóm bạn này của bọn họ trước kia náo động nô đùa với nhau bao nhiêu chả được chứ đừng nói là đụng chó! Nhưng ai bảo cậu ta không may, đụng phải chó của Dư Gia chứ! Đi ra đi vào vẫn là Dư Vũ muốn trả đũa lại, người này vừa nhìn đã biết chính là "sát thủ", xem đi, hiện tại đã bị trả thù rồi. 

"Phanh!" Cửa bị đẩy ra. 

"À, đều đến rồi sao!" Dư Vũ vừa nói vừa nở một nụ cười gợi đòn, nhìn thế đã hiểu tính cách của người này như nào rồi. 

"Ai ui, Đại Ngư, lâu lắm không gặp nha? Gần đây rúc ở chỗ nào vậy?"  Trang Minh cười xấu xa, Dư Vũ liếc mắt nhìn anh ta xong mới đem tầm mắt chuyển đến chỗ Lục Xuyên. 

Không biết vì sao, Lục Xuyên vừa thấy ánh mắt người này liền run lên một chút, bình thường cậu ta không đủ trình để ở trong cái vòng luẩn quẩn này, cho nên cũng không biết được vài chuyện. 

Tối hôm qua Mạnh Triệu liên hệ với cậu ta, còn khiến cha cậu ta cực kì kích động.

Nhưng từ ngày hôm qua mí mắt luôn giật giật, cảm giác như có chuyện không tốt sắp xảy đến... 

Dư Vũ đối với hắn nhếch miệng cười, đi qua, "Lục Xuyên phải không?" 

"Đ... Đúng." Vừa nói vừa cười cười nịnh nọt, nhìn về phía Dư Vũ. 

Dư Vũ khoác tay lên vai cậu ta, ngồi cạnh rất gần, "Dạo gần đây có làm chuyện gì thất đức hay không?" 

Lục Xuyên mở to hai mắt, chẳng lẽ gần đắc tội người này? 

"Không, không có... Gần đây tôi đều ở nhà" 

"Nghĩ lại xem~" 

Lục Xuyên nhìn anh, thật sự không nghĩ ra được. 

"Gợi ý một chút, ở đường **, chỗ ngã tư ý, có phải cậu..." 

"Chó, chó sao?" 

Lục Xuyên run run nói, lúc ấy cậu ta đụng xe vào một con chó... 

Dư Vũ cười lớn một tiếng, ánh mắt híp lại, tất cả mọi người đều nhìn bọn họ.  Chỉ thấy Dư Vũ vỗ vỗ tay, híp mắt cười hề hề, "Con chó kia là của tôi!" 

Lục Xuyên chân tay mềm nhũn, thiếu điều ngã trên mặt đất, giọng nói run rẩy. 

"Tôi... Tôi... Thực sự xin lỗi..." 

"Hả, cậu nói xin lỗi sao?" 

Dư Vũ đột nhiên nghiêm mặt, lớn tiếng trách mắng, "Cậu cảm thấy tôi sẽ tha thứ cho cậu sao?!" 

"Tôi... Tôi sai rồi!" 

Lục Xuyên muốn khóc, ngày đó cậu ta đụng phải một con chó, nhìn thế nào cũng tưởng chỉ là chó hoang, bèn không để ý nữa trực tiếp bỏ đi. Thế nào mà một con chó vừa gầy lại bẩn lại còn là giống chó cỏ, lại là của anh ta! Hiện tại người có tiền, gu thưởng thức thực độc đáo! 

Dư Vũ vỗ vỗ cậu ta, "Tôi hiện tại không đánh người, là một thanh niên ưu tú, đánh người là trái pháp luật rồi..." 

Lục Xuyên còn chưa kịp thở nhẹ một hơi, chợt nghe Dư Vũ nói, "Nhưng buông tha cho cậu thì trong lòng tôi lại thấy không thoải mái!" 

... 

Nửa giờ sau, Lục Xuyên run run lết chân ra, Dư Vũ cùng các anh em lâu ngày không gặp ngồi uống rượu. 

Hôm đó Lục Xuyên trở về liền cho các phương tiện truyền thông và xã giao của cậu ta tung ra một tin tức, tuyên bố cậu ta gia nhập "Hiệp hội những người yêu chó". 

Buổi tối ngày hôm sau, ở trung tâm quảng trường đột nhiên xuất hiện một người, trên người mặc áo thú, có tai chó, đằng sau còn có một cái đuôi, lộ ra một bộ mặt thê thảm, vừa đi vừa hô: "Bảo vệ chó hoang là trách nghiệm của mọi người! Bảo vệ chó hoang là trách nghiệm của mọi người! Bảo vệ..." 

Rất nhiều người vây xem, quay video rồi up lên mạng. 

Chuyện này còn được lên bản tin buổi tối, người MC nói có thể là do cậu ấy yêu chó, nhưng bởi vì từ chối phỏng vấn nên không thể tìm hiểu thêm chuyện gì. Hi vọng mọi người sẽ biết yêu quý động vật hơn, trân trọng mỗi sinh mệnh... 

"Đại Ngư, thực sự không quay về nhà sao?" Trang Minh lại hỏi anh. 

"Không về có được hay không!" 

"Không muốn chúng tớ cho người hộ giá cậu sao?" 

"Cút mẹ đi, tự ông đây có thể hot!" 

Thấy mấy người một mặt không tin, Dư Vũ trừng mắt, không để ý bọn họ, trực tiếp lái xe trở về. 

"Các cậu nói xem Đại Ngư có thể chịu được bao lâu?" 

"Tớ mới mua xe, cá nhiều nhất ba năm." 
"Haha, một năm thôi, căng hết cỡ rồi đấy!" 

"Một năm á? Các cậu cũng đánh giá cao Dư gia quá rồi đấy!" 

"Tớ cá một cái xe, cậu ấy không chịu được 1 năm đâu!" 

... 

Dư Vũ gõ gõ cửa lầu dưới, không biết bắt đầu từ lúc nào anh đã có thói quen gọi cửa phòng 249. 

Thư Trữ mở cửa cho anh rồi lại vội vội vàng vàng đi vào. 

Dư Vũ kinh ngạc, hôm nay có cơ hội vào nhà cô ta sao? 

Anh đi vào, sửng sốt, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy phòng 249, so với phòng mình không có gì khác biệt lắm, nhưng mà... Ở đây chỉ có mỗi đồ gia dụng ở phòng khách sao? Thật sự là không có gì cả, trống rỗng, chỉ có một bộ ghế sofa, một cái bàn trà, trên bàn trà thì đang để cái ấm trà. 

Có cả TV, ngay cả ổ cắm cũng chưa cắm vào. Tới gần phòng bếp, ở góc có tủ lạnh, không có cái gì khác. Không phải phòng của phụ nữ thường rất nhiều đồ sao? Cho nên cô ta chắc chắn là đồ đàn ông! 

Lại nhìn về phía Thư Trữ, cô đang ở phòng bếp làm cái gì đó. 

"Hả? Cô còn biết nấu ăn sao?" 

Thư Trữ liếc mắt, không để ý tới anh, tiếp tục làm việc, dè dặt cẩn trọng chiên thịt. 

Dư Vũ thấy bên cạnh đã có mấy miếng thịt chiên xong, trực tiếp gắp lấy một miếng, nếm thử xem tay nghề như nào. 

"Ai~" 

Thư Trữ còn chưa kịp nói, anh đã ăn.

"Cũng được, nhưng mà hơi nhạt, cô quên cho muối à?" 

Dư Vũ nói xong, chỉ thấy Thư Trữ nhìn về phía anh, bình tĩnh nói, "Đây là đồ ăn của Hoàng Mao..." 

Dư Vũ sửng sốt, lại nghe thấy cô nói, "Trong thịt có bỏ thêm thức ăn cho chó..." 

"Khụ khụ khụ!" 

... 

Thư Trữ chiên nốt mấy miếng thịt, để vào trong bát của Hoàng Mao vài miếng, còn lại cất đi để bữa sau ăn tiếp. 

Đi vào phòng khách, thấy Dư Vũ một mặt không thể oán hận hơn ngồi trên sofa. 

"Ha ha ha ha ha." 

Cô phúc hậu nở nụ cười. 

"Tại sao tự nhiên cô lại muốn cho nó ăn thịt chứ?!" 

"Gần đây nó không chịu ăn cái gì nên tôi làm chút đồ ăn cho nó, ai mà biết được anh cũng muốn ăn chứ?" Dư Vũ tiếp tục làm bộ mặt oán hận nhìn cô. Phảng phất có chút lên án cô, chính là cô sai, chính là lỗi của cô! 

"Còn nữa, anh đã thấy tôi nấu ăn bao giờ chưa? Món thịt chiên này học rất lâu mới có thể làm đó." 

Thư Trữ đá anh một cước, "Đứng lên, đừng nằm trên sofa của tôi!" 

"Cô không thấy đồng tình sao, còn không phải là vì..." 

À? Ông đây xử Lục Xuyên một trận, thế nào mà lại thấy mình làm vậy vì cô ta chứ không phải vì con chó? 

Ảo giác, nhất định là ảo giác! 

Thư Trữ cho rằng anh nói chuyện thức ăn cho chó vừa nãy, lại nhẹ nhàng đá anh một chút, "Là chính anh tự ăn được không?!" 

Dư Vũ thống khổ thở dài một tiếng, "Cảm giác như cả thân thể bị vét sạch!" 

"Đồ thận hư..." Thư Trữ nói xong còn có chút bỉ ổi mà nở nụ cười. 

Dư Vũ vừa nghe, nháy mắt ngồi dậy, nhíu mày, tức giận nói, "Vậy thử một chút xem?" 

"Cút đi!" 

Cô cầm một hộp sữa chua lên uống, thấy anh còn đang thống khổ, cười nói, "Được, không phải chỉ là ăn đồ cho chó thôi sao, đồ ăn cho chó cũng mắc lắm nha, rất màu mỡ, người cũng có thể ăn mà!" 

Dư Vũ ủy khuất động động cái mũi, "Đắt mấy nữa thì nó cũng là thức ăn cho chó chứ?!" 

"Anh là cẩu độc thân, bình thường ăn cẩu lương còn thiếu hay sao?"  

"Điều này sao có thể giống nhau được?!" 

Thư Trữ đột nhiên cũng động động cái mũi, ánh mắt nhíu lại, "Anh uống rượu?" 

Dư Vũ gật đầu. 

"Anh dám uống rượu rồi nằm trên sofa của tôi?! Cút nhanh lên!"  

"Nè, làm sao cô lại vô tình như thế chứ?!"  

Cô đem Dư Vũ đuổi ra ngoài, Thư Trữ lại cùng Hoàng Mao chơi đùa một lát, rồi sau đó viết truyện. Hoàng Mao không lớn, nhưng cũng không nhỏ, Thư Trữ ngẫu nhiên chỉ ôm nó một lúc, không thể lúc nào cũng ôm được. 

Lúc cô viết truyện, Hoàng Mao luôn ở bên cạnh ghé vào cô, cọ cọ vài cái, trong nội tâm cô mềm nhũn vì sự đáng yêu này. 

Up truyện xong cô lại mở weibo Độc Kê Thang. Đọc vài bình luận gần đây, nhìn xem có cái gì thú vị không. 

Thế gian vô yêu: Giáo viên của chúng tôi cực kỳ phiền phức, lên lớp đều soi mói, mỗi ngày lúc tôi nói chuyện thì nhắc không được rồi còn gắt lên cơ, thực con mẹ nó chán ghét, tôi nói bà ấy không cần quản thì mỗi ngày không còn việc gì liền đem tôi gọi ra ngoài, có phiền hay không chứ?! Thực muốn đánh chết người mà!

Thư Trữ nhíu mày, nick Weibo này của học sinh cấp ba sao? Hình như mỗi ngày đều có bình luận, không phải mắng giáo viên thì chính là kêu cấp 3 học khổ. 

Độc Đại: Giáo viên cấp 3 cũng chỉ là bán cải trắng lấy tiền. Mỗi ngày mắng chửi học sinh thì đã là gì, giáo viên đại học kia kìa, mặc kệ luôn, trực tiếp treo học bạ chứ đếch phải nhắc không đâu. Thằng nhãi này quý trọng thầy cô một chút đi, về sau học xong rồi đếch ai thèm quản chuyện của cậu nữa đâu nhé!

Đại giang: Thắng oắt... Độc Đại best châm biếm nha!

Ai nói thanh xuân không bi thương: Nhưng mà cũng có vài giáo viên thật sự hãm mà.

Những năm tháng tươi đẹp trước đây: +1 cho lầu trên, lại thêm một người chung ý kiến rồi nhưng đại bộ phận giáo viên vẫn tốt lắm nhé, mỗi ngày mắng cũng là xuất phát từ quan tâm, nghĩ kĩ đi không tương lai lại hối hận

Khâu lăng nhất tuần: Đúng, nếu không có chủ nghiệm cấp 3, sợ là không biết hiện tại tôi đang ở đâu. Tôi lúc ấy không muốn học hành, đi đàn đúm bị giáo viên tìm lại, sau đó bắt học thi đại học, hiện tại vừa ra trường đi làm, thật sự thật sự biết ơn giáo viên ấy nha...

Tiểu hoa hồng: Giáo viên đại học so với giáo viên cấp 3 lợi hại hơn nhiều, mỗi ngày đều thí nghiệm nhiều hạng mục như vậy... Nhưng nói thật, tôi cảm thấy giáo viên cấp 3 quan tâm học sinh hơn một chút, giáo viên đại học thì thường xuyên tìm không thấy người thì mặc kệ...

Tôi thích ăn sầu riêng: Đúng đúng đúng, bọn họ đều nói giáo viên đại học dễ nói chuyện, nếu rớt tín chỉ có thể nhờ cậy. Trên thực tế, lên lớp đều là cười như phật, đến lúc xin xỏ thì thay đổi hoàn toàn... Cho xin đi?

... 

Phía dưới liền bắt đầu châm chọc giáo viên, có đại học, cũng có cấp 3, đại bộ phận đều là học sinh.  

Độc Đại: Hôm nay học sinh được nghỉ à?  

Rồi sau đó đóng máy tính, cô đi đến chỗ bảo vệ lấy đồ chuyển phát nhanh, đoán chừng là quà của tên trên lầu gửi tới! 

Một cái hộp vuông vuông, không lớn không nhỏ, còn có chút nặng, Thư Trữ mở ra.  

"Nhìn không ra tên này còn rất biết tặng quà nha~" 

Nghiễm nhiên là do ngày thường Thư Trữ hay dùng mặt nạ, không biết anh mua thế nào được, đúng dịp Thư Trữ đã dùng hết rồi nên cũng tính đi mua, nhưng đi hai nơi đều không có. 

Bên trong hộp có 3 hộp, 30 miếng, con cá kia cũng không có mấy tiền, chả trách mà bảo đã tiêu hết. Được, người này vẫn rất có tâm, hôm nay lại có hại anh ăn đồ của chó, có nên làm thịt để cảm ơn anh không nhỉ?

Chương 18: Thổ lộ

Edit: melbournje

🤤

Nói đi là đi, Thư Trữ xách túi đi ra ngoài, trừ mua thịt ra thì cô còn dừng bước trước 2 tiệm quần áo, đều là phụ nữ thôi mà, cũng ham mê chứ. 

Đi đến cửa hàng quen, chọn hai bộ quần áo rồi mới đi, mua sắm thật sự là chuyện khiến tâm tình người ta thoải mái! 

"Thư Thư!" 

Một âm thanh quen thuộc, Thư Trữ sửng sốt, xoay qua chỗ khác. 

"Thư Thư..." 

Trình Đoạn Dịch chậm rãi đi tới, đôi mắt thâm thúy nhìn cô rồi cau mày. 

"Trình tiên sinh." 

"Em muốn lạnh nhạt với anh như vậy mãi sao?" 

Anh lại nhìn nhìn bốn phía, "Anh ta để em đi dạo phố một mình sao?" 

Thư Trữ hít sâu một hơi, "Cái đó có liên quan gì tới anh sao?" 

"Thư Thư, em không thể cho anh một cơ hội nữa à? Còn có ai hiểu chúng ta hơn chính chúng ta sao?" 

"Trình tiên sinh, tôi đã nói rồi, chúng ta không có khả năng nữa đâu, tình cảm của tôi cùng bạn trai tốt lắm, không mượn anh phải lo lắng!" 

"Thư Thư, em gạt anh, em cùng anh ta không có quan hệ gì, anh ta không biết tính em đâu! Em cũng không phải nhân nhượng ai, không có khả năng nào em quen người khác nhanh thế được." 

Trình Đoạn Dịch đến gần một bước, nghiêm cẩn nhìn cô, gắt gao nhìn chằm chằm ánh mắt cô, kích động vươn tay. 

Thư Trữ trốn đi, "Vì sao lại nói anh ấy không hiểu tính tôi? Chẳng lẽ tôi không thể có người yêu sao? Tôi nên thích loại cặn bã bắt cá hai tay như anh à?" 

Trình Đoạn Dịch há miệng thở dốc, "Chuyện của Liễu Nhứ Ngôn anh biết anh nói không rõ ràng, nhưng anh có thể cam đoan, sẽ không bao giờ xảy ra loại chuyện này nữa! Chẳng lẽ em đã quên chuyện chúng ta của trước kia sao? Đã quên lần đầu tiên tỏ tình? Lúc ấy..." 

"Trình Đoạn Dịch! Đủ rồi! Tôi thật sự không muốn nghe, anh không muốn tôi ghê tởm anh, vậy thì cách tôi xa ra một chút, đừng đem mấy chuyện tình cảm lúc trước lôi ra nữa, thật ghê tởm!"  Trình Đoạn Dịch cứng ngắc nhìn cô, Thư Trữ xoay người đi, anh ta bèn giữ tay cô. 

"Anh... Chờ em tha thứ cho anh..." 

Thư Trữ tránh khỏi tay anh, tiếp tục đi, hốc mắt đột nhiên liền đỏ ửng, hai giọt nước mắt lăn xuống. 

Làm sao có thể quên chứ? Lúc ấy cô vừa học đại học, không có tiền trả học phí nên phải khất nợ, mỗi ngày phải đi làm thêm, trong lớp có chuyện gì cũng không thèm để ý. 

Đại học năm nhất có nhiều việc, cô luôn nhờ Kim Du xin phép nghỉ hộ, ngẫu nhiên còn cúp học, nhưng mà có biện pháp nào khác nữa đâu? Nếu phải đi vay cô nhi viện, nghĩ tới cái chỗ đó, cô liền không muốn quay về nữa. 

Cô có một việc bắt buộc phải đi, Thư Trữ nhờ Kim Du giúp mình điểm danh, cô muốn phỏng vấn để tìm việc, là một người mẫu thời gian ngắn, tiền lương cao. 

Kết quả hôm đó trở về, Kim Du liền nói cho cô biết, "Thư Thư, lớp trưởng hôm nay có nhắc cậu..." 

"Hả?" 

"Nếu một học kỳ nghỉ nhiều quá sẽ ảnh hưởng." 

Đối với chuyện của Thư Trữ, Kim Du biết rõ cho nên rất thông cảm. 

Thư Trữ cau mày, đối với Trình Đoạn Dịch có chút phản cảm. 

Rồi sau đó Thư Trữ cúp học một lần, Trình Đoạn Dịch nhờ Kim Du chuyển lời cho cô, nói nếu cô bùng học nữa sẽ thông báo phê bình, trừ cả tiền thưởng cuối năm. 

Ngày hôm sau Thư Trữ đi lên lớp, liền hỏi, "Ai nói trừ thưởng cuối năm?" 

"Bạn này, cậu thiếu tiết nhiều lắm!" 

Thư Trữ cau mày nhìn anh, Kim Du nói thầy giáo không điểm danh, ghi nhớ lại rồi báo cho giáo viên chỉ có thể là cậu ta. 

Cô cực kỳ phản cảm với anh, biết với chức trách của anh thì phải có đạo đức nhưng về mặt tình cảm thì cô lại không tiếp thu được. 

Cũng chính là khi đó bắt đầu cùng đường, Thư Trữ bèn viết tiểu thuyết, kiểu đang bí thì lại tìm được lối ra khác. 

Ở lớp học, anh nói gì cô làm trái lại, anh đề cử ý kiến gì, cô phủ định lại, cố tình nói có lí, anh cũng không phản bác gì. Đối với các loại soi mói của cô, Trình Đoạn Dịch thủy chung lấy mỉm cười để đối phó, Thư Trữ cho là anh cười nham hiểm. 

Thẳng đến khi lớn hơn một chút, thời gian dài lâu, sáng tác truyện cũng tốt lên, cô liền toàn tâm toàn ý sáng tác, ở lớp học trầm tĩnh hẳn. 

Trình Đoạn Dịch người này thật vĩ đại, cái gì mà con ngoan trò giỏi, Thư Trữ nghe một chút cũng muốn vượt qua, nhưng một ít hạng mục cùng giải thưởng anh cũng không tha cho cô. Anh cũng là người duy nhất mà cô cạnh tranh. 

Mãi cho tới một ngày, học thêm buổi tối xong, lúc Thư Trữ về ký túc xá,  "Thư Trữ ~" 

"Trình Đoạn Dịch?" 

Thư Trữ kinh ngạc một chút. Chỉ thấy anh cười cười đi tới, "Thế nào, chịu để ý tớ rồi sao?" 

"Làm gì không để ý cậu bao giờ đâu chứ~" 

Thư Trữ cũng khách sáo hàn huyên, giả bộ thân thiện. 

Trình Đoạn Dịch ôn nhu cười, nhẹ nhàng đi tới, xoa xoa đỉnh đầu cô.  Thư Trữ sửng sốt. 

... 

Thẳng đến khi sau này bọn họ yêu nhau, Thư Trữ mới biết được, anh chưa từng xui giáo viên cô bùng học, cũng không trừ thưởng cuối năm của cô, chỉ là anh thấy cô không đến lớp nên mới dọa vậy để cô đi học đều đặn hơn. Trình Đoạn Dịch thì ra là người như vậy. 

"Thư Thư, em chẳng lẽ chưa hề nghĩ tới, vì sao một phòng học to như thế, hơn trăm người mà anh chỉ để ý em có đến lớp hay không sao?" 

Anh nói ngày đó ở triển lãm xe gặp được cô, cô mặc chiếc váy màu đỏ, giơ biển quảng cáo.

Tuy rằng nhận lời làm người mẫu xe tương đối cu li, không cần phải tiếp đãi nhiều khách. Nhưng cái khó là có nhiều người đưa mắt nhìn hướng cô, điều này cũng chính là nguyên nhân Trình Đoạn Dịch uy hiếp cô, thật không nghĩ tới cô lại làm việc này. 

Học phí của Thư Trữ luôn luôn nộp muộn, Trình Đoạn Dịch biết, nhưng lúc ấy ấn tượng của cô đối với anh rất không tốt, không thể trực tiếp trợ giúp được. Anh thường giúp cô xin nộp tiền muộn, cô luôn nộp học phí đầy đủ, lại không để ai thúc giục. 

Anh tìm người, thông qua trường học cấp các loại tiền thưởng cho học sinh có cố gắng, Thư Trữ tham gia không ít, đều lấy được thưởng. 

Thẳng đến sau này Kim Du nói cho anh biết, Thư Trữ đã có năng lực tự kiếm tiền, Trình Đoạn Dịch mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, không phải vắt óc tìm mưu kế giúp cô nộp tiền học nữa. 

... 

Cô lắc đầu, đem nước mắt lau khô, anh ta đã từng tốt lắm, bọn họ cũng đã từng tốt lắm, sở dĩ tình yêu động lòng người, thời gian trôi qua sẽ có tàn phai đi một chút, rồi sau đó chia tay không phải cũng tốt sao? 

Anh cùng người khác có quan hệ, anh nói anh phạm sai lầm, cầu xin cô tha thứ. Nhưng Thư Trữ không muốn tha thứ cho anh, tha thứ một người, có đôi khi cũng không phải là chuyện dễ dàng gì... 

Trở về nhà, cô đem đồ ném ở trên sofa, sửng sốt thật lâu, thẳng đến khi có một tin nhắn gửi tới. 「 Lầu trên là đồ ngốc: Tôi đói bụng rồi... Khi nào thì ăn cơm? 」

Thư Trữ nhắn lại một chữ: Đi. 

... 

"Nè nè! Cô đừng uống nữa!" 

Thư Trữ nhìn anh một cái rồi tiếp tục uống. 

"Hôm nay cô làm sao vậy?" Dư Vũ dè dặt cẩn trọng hỏi. 

Không ai trả lời, người đối diện cứ từng ly từng ly uống mãi không ngừng. 

Dư Vũ bắt lấy tay cô, "Tôi nói cô đừng uống nữa! Đến cùng là làm sao?!" 

Anh phát điên mất, cô gái này gì cũng không nói, từ lúc ngồi ở nơi này đã không ngừng uống, gặp phải chuyện thương tâm sao? 

Không hiểu sao anh có chút sốt ruột. 

Thư Trữ nhìn về phía anh, ho khan một tiếng, đặc biệt nghiêm cẩn nói,  "Là vì tôi thích anh!" 

Dư Vũ mắt trừng to như mắt cá vàng.  "Cô nói cái gì?!" 

"Thực ra tôi quen anh lâu vậy, có khi từ lúc nào cũng đã chầm chậm thích anh rồi..." 

Dư Vũ trừng càng ngày càng lớn, thì ra bình thường cô hay chí chóe với mình là vì thích mình? 

Tim anh đột nhiên đập mạnh, máu trong ngực vọt lên tới mặt, một trận nóng bừng. 

"Khụ khụ khụ" anh không nhịn được ho khan hai tiếng, ánh mắt luôn luôn không rời khỏi mặt cô. 

"Anh tốt như vậy, người phụ nữ nào có thể không động tình chứ..." 

Khụ khụ, trời ~ Phá Thư này đừng nhìn bình thường như đàn ông, cái gì cũng không đặt ở trong mắt, nhưng vẫn bị mị lực của ông đây thuyết phục đó thôi! 

Thư Trữ chậm rãi ghé vào trên bàn, Dư Vũ sửng sốt một hồi lâu. Nhẹ nhàng ho khan một tiếng, "Cái kia, tuy rằng cô thật sự thích tôi, nhưng mà, khụ khụ, tính cách chúng ta vẫn còn cần tìm hiểu thêm một chút, khụ khụ, tôi tạm thời còn chưa thể đáp ứng cô được." 

Thấy người đối diện không có động tĩnh, "Thư Trữ?" 

Ách... Đang ngủ à. 

"Quên đi, nhìn cô thích tôi như vậy, đến nỗi phải nhờ rượu để thổ lộ, tôi đây liền cố mà cõng cô về!" 

Rồi sau đó anh dè dặt cẩn trọng đem cô cõng lên lưng, đi ra ngoài. 

Thư Trữ yên tĩnh ghé vào trên lưng anh, trong lòng Dư Vũ không ngừng nhảy nhót, chính anh cũng không phát hiện ra anh đang nhếch miệng cười giống như thằng ngốc. 

Về tới tiểu khu, gặp hai vợ chồng ở lầu hai đang tản bộ, Dư Vũ cười tiếp đón, "Chú, dì, buổi tối vui vẻ! Bên ngoài hơi lạnh, nhớ về sớm nha!" 

Sau đó anh tiếp tục đi, hai người kia sửng sốt, "Sao hôm nay khác vậy?" 

"Người này không là luôn luôn rất lạ sao?" 

"À, hình như là..." 

... 

Họa sĩ lầu ba đang ở ngồi vẽ hoàng hôn, Dư Vũ đi bên cạnh anh ta, cười nói, "Vẽ rất đẹp!" 

Họa sĩ dừng một chút, trên giấy nguệch ra một nét mực, hủy cả bức vẽ. 

Dư Vũ vừa hát, cõng trên lưng cô gái lầu 4, họa sĩ kinh ngạc nhìn bóng lưng họ, tên đàn ông độc miệng này sao hôm nay tâm tình tốt như vậy?

Chương 19: Bọn buôn người

Edit: melbournje

Dư Vũ lưng cõng cô, kéo cái túi của cô qua, tìm được chìa khóa, mở cửa. 

Đem cô đặt ở trên sofa, rồi sau đó anh run lẩy bẩy, vì đổ mồ hôi nên có chút ướt quần áo, uống một ngụm nước, mới lại đi đến cạnh ghế sofa. 

Ngồi bên cạnh, nhìn cô, "Thật không thể tưởng tượng được cô lại thích tôi..." 

Nói xong anh lại ngồi xổm xuống, ghé vào trên sofa, mặt hai người rất gần.  "Thực ra tôi cảm thấy cô cũng rất được! Dư Gia tôi đây còn chưa nói yêu một ai, nhưng nếu cô thật sự thích tôi, tôi liền cho cô một cơ hội vậy!" 

Dư Vũ sờ sờ ngực mình, vì sao lại hưng phấn như thế chứ? 

... 

Hôm sau Thư Trữ tỉnh lại, vẫn còn mặc quần áo ngày hôm qua nằm ở trên giường, ngẩn ngơ. Thế nào giống như có chuyện gì xảy ra rồi vậy? 

"Tỉnh rồi sao?" Một âm thanh của đàn ông đứng ở cửa phòng ngủ truyền đến. 

"Bà mẹ nó, làm sao anh lại ở chỗ này?!" 

Dư Vũ trừng mắt nhìn cô, ông đây ngủ sofa cả đêm đấy, 

"Cô uống say, là tôi đưa cô về nhà!" 

"À, được được được, cảm ơn anh! Xong rồi thì anh mau về đi thôi!" 

Thư Trữ không kiên nhẫn vẫy vẫy tay. 

"Cô..."

Anh đang muốn tức giận, đột nhiên nghĩ tới cái gì lại nở nụ cười. 

"Cô không phải là đang ngượng chứ?" 

"???" 

"Không có chuyện gì đâu, chúng ta có thể trước từ từ thích ứng!" 

"???" Thư Trữ không hiểu chuyện gì. 

"Về sau cô cần sửa lại cái thái độ với tôi nhé, không cần phải hung hăng như vậy đâu!" 

"???" 

"Người yêu cũng nên tôn trọng lẫn nhau." 

"???" 

"Nhìn cô thích tôi như vậy, tôi đành cho cô một cơ hội vậy!" 

"Ngừng ngừng ngừng, từ từ đã, để tôi hỏi một chuyện..." 

Dư Vũ nhìn về phía cô, chỉ nghe cô hỏi, "Anh đang nói cái gì vậy?!" 

Mặt Dư Vũ biểu cảm kiểu cô không cần phải chối đâu, "Cô xem xem, thứ đầu tiên nên sửa chính là thái độ khẩu thị tâm phi của cô, tuy rằng cô độc mồm độc miệng, tính tình đàn ông, cuồng bạo lực, lại lười đến nỗi cái gì đều không muốn làm nhưng cô cũng có ưu điểm!" 

"Cô thích tôi thì cứ việc nói thẳng, tuy rằng tôi không chắc chắn sẽ đồng ý với cô nhưng sẽ cho cô cơ hội, dù sao cô đã can đảm tỏ tình. Tật xấu có thể sửa, đương nhiên như vậy là rất tốt..." 

"Dư Vũ tôi đây tuy rằng quả thật rất... A! Cô làm gì vậy?!" 

Một cái gối bay tới, anh mở to hai mắt nhìn về phía Thư Trữ, chỉ thấy cô rống lên một câu, "Cái con mẹ nhà anh nữa! Cút cho bà!!!" 

"Ôi trời cái cô này..." 

Còn chưa nói xong, lại một cái gối bay tới. 

"Cút!!!" 

Dư Vũ bị đuổi đi, còn bàng hoàng nhìn cửa, người này bị rối loạn hay sao, hay đến cùng vẫn là ngại ngùng? 

... 

Thư Trữ đè ép trái tim bị kích thích, nếu Tử Ngư kia nói thêm gì đi nữa, cô thật sự sẽ liều chết cùng anh, tức chết mất đi mà! 

Tắm rửa xong xuôi tâm tình mới ổn định lại chút, tùy tiện ăn gì đó để ứng phó với bữa trưa, lại đổ thức ăn cho Hoàng Mao xong rồi ngồi viết truyện.  Hoàng Mao cũng theo lại, nó dính chặt lấy Thư Trữ, lại rất yên tĩnh, thi thoảng nức nở một chút, khiến người ta yêu thích. 

Hôm nay Thư Trữ viết đến đoạn anh trai của nữ chính vì nữ chính mà thử nam chính, tình cảm anh em thật ấm áp. 

Cô up ở weibo Độc Kê Thang,

Độc Kê Thang: Muốn có một người anh trai...

Rồi sau đó cô sờ sờ Hoàng Mao, "May mà còn có mày." 

Cô uống môt ngụm nước, lúc này mới để ý Weibo, lại thiếu chút đem nước phun ra. 

Lời nói lặng lẽ: Tôi đem anh tôi tặng cho cô này...

Mộng ngàn năm: Nhà của tôi cũng có này, cô đến mà khiêng đi.

Ánh trăng: Anh trai tôi mỗi ngày đều rủa tôi không gả ra ngoài được, đôi khi muốn đánh chết ảnh!

Hoa bách hợp khai: Anh trai tôi mỗi ngày đều chê tôi béo

Sông lớn: Anh trai tôi chưa bao giờ chê tôi béo, anh chỉ nói tôi có trọng tải lớn thôi!

Ha ha ha: Từ nhỏ bị anh trai tôi nói ba mẹ nhặt mày ở ngoài bãi rác, lúc ấy cũng tưởng thật mới hỏi ba tôi rằng ba mẹ thật của tôi là ai, sau đó bị đánh một trận...

... 

Thư Trữ cười ha ha, thực như vậy sao? 

Một chi hồng hạnh: Anh trai tôi chơi game với tôi thua toàn bảo oan ức...

Đại vương bảo tôi đến tuần sơn: Anh tôi thì nói mẹ đã đẻ tôi ra mà tôi tự kéo thấp giá trị nhan sắc cùng chỉ số thông minh đến đếch có tồn tại!

Hoành cua: Anh trai của bạn cùng phòng cách vách của tôi mua cho cổ một con gấu bông màu hồng nhạt, rất lớn, buổi tối cổ đều ôm đi ngủ, tôi nói với anh trai tôi, anh tôi cũng mua cho tôi một con... Mấu chốt là con gấu này rất to, vừa khéo chiếm toàn bộ giường, nó lên giường rồi, tôi liền không thể lên! Hơn nữa con này còn thật xấu! Thật xấu!!

... 

Thư Trữ cười đau cả hông, bình luận lại, 

Độc Đại: Không phải nói anh trai đều đối xử tốt với em gái sao?

Ánh trăng: Không tồn tại đâu! Đó là anh trai nhà người ta thôi. Tôi về nhà đi bằng tàu thì anh ấy mua cho tôi ghế cứng, nói rằng ngồi ghế cứng có thể rèn luyện thân thể, tôi tin là thật!! Sau này chị dâu tôi nhìn ảnh, mới hỏi ảnh mua vé gì cho tôi đi, ảnh nói vé máy bay / lạnh lùng /

Thật lâu: No no no, không tồn tại đâu! Anh tôi có nhà mới, tôi hỏi ảnh có gần nhà tôi không, ảnh nói gần chuồng chó làm gì?

Nắm: Độc Đại muốn có anh trai sao? Nhà của tôi cũng cho cô, nhìn chỉ muốn đánh thôi!

Lão ngũ: Anh trai người ta thì thông minh sáng sủa! Còn anh tôi thì tằng tiện! 

... 

"Ha ha ha ha ha ha." Thư Trữ ôm Hoàng Mao cười một tràng, cười cười lại có chút xót xa, mặc kệ châm chọc cỡ nào, trong lời nói đều là mang theo chút ấm áp, có người cãi nhau, cũng kiểu yêu nhau lắm cắn nhau đau ý mà! 

Trước kia tưởng thuê được nơi yên ắng, đợi đến khi thuê đến nơi này lại cảm giác luôn phá lệ tịch mịch.

Trong đầu cô nhoáng lên một vẻ mặt đáng đánh đòn của Dư Vũ, lắc đầu, mình làm sao có thể nghĩ đến anh ta chứ? 

Độc Đại: Run run, các người tự giữ lấy mà xài... 

Rồi sau đó cô đóng máy tính, sờ sờ Hoàng Mao, cho nó ăn vài miếng thịt, lại chuẩn bị đi mua đồ tiếp. 

Lúc mua cầm một khối thịt lớn, trên lầu kia tuy rằng hơi ất ơ nhưng ngày hôm qua vẫn là anh đưa cô về. 

Một nửa để cho người ăn, một nửa lại để làm thức ăn cho chó, lại gửi cho lầu trên một tin nhắn thông báo. 

Dư Vũ bĩu môi, đã bảo cô thích tôi còn không thừa nhận, đây không phải là lấy lòng sao? Tôi nói cho cô, hôm nay hối lộ như vậy đừng nghĩ tôi sẽ nhanh chóng tha thứ! 

「 Lầu trên là đồ ngốc: Không đi! 」

Thư Trữ nhìn nhìn, không đi? 

Cô nháy nháy mắt, gõ một chữ.

Dư Vũ trợn tròn mắt, gắt gao nhìn chữ, "À." 

... 

Này! Này!! Này!!! Cô hành xử như vậy làm sao có thể theo đuổi nam thần chứ?! Phá Thư, không phải cô theo đuổi người khác như vậy thật chứ?!  Mẹ nó, cô cô cô... 

Dư Vũ ở trong phòng chạy đến trước gương, chỉnh trang quần áo đầu tóc một tí. Làm một mặt đáng đánh rồi chạy xuống lầu. 

Thư Trữ mở cửa cho anh, Dư Vũ chậm rãi đi vào, cằm cao nâng lên. 

"Gâu! Gâu!" 

"Hoàng Mao! Mày làm gì thế?!" 

"Gâu! Gâu!" 

Hoàng Mao sủa với anh, như chuẩn bị nhào tới. 

Dư Vũ cắn răng, ông đây cứu mày, mày còn có tình chó hay không?! 

"Hoàng Mao, không có chuyện gì đâu~" 

Thư Trữ cười sờ sờ lông Hoàng Mao, nhìn về phía Dư Vũ, tên này hôm nay làm sao vậy? Khắp nơi đều lộ ra vẻ không bình thường... 

"Khụ, ăn cái gì thế?" 

Thấy Thư Trữ chỉ lo cho Hoàng Mao, liền bắt chuyện hỏi. 

"Thịt..." 

Thấy Dư Vũ phẫn nộ mở to hai mắt, cô nhanh nhảu nói thêm, "Dành cho người ăn! Không thêm đồ của chó!" 

Dư Vũ gật gật đầu, ngồi trên bàn, Thư Trữ mặt tối sầm, quên đi, nhẫn nhịn, người tới chơi là khách. 

"Ăn cái này sao?" 

"Vậy anh còn muốn ăn cái gì?" 

Ánh mắt cô híp lại nhìn Dư Vũ. Anh sửng sốt, cảm giác một trận gió lạnh từ bên cạnh thổi qua, trong lòng hoảng loạn.

"Không còn đồ gì khác sao?" Anh hỏi có vài phần dè dặt cẩn trọng. 

"Có mì tôm!" 

"Tốt xấu gì cô cũng nên nấu mì sợi á, ăn mì tôm sao được?!" 

Vừa nói anh vừa cầm đũa gắp miếng thịt ăn. 

"Muốn ăn tự đi mà làm, nếu không thì đừng ăn!" 

"!!!" 

Thư Trữ trong nháy mắt mỉm cười nhìn anh.

... 

"Nè nè nè! Cái này nấu như nào thế?" Nước đã sẵn sàng, Dư Vũ giơ mì sợi hỏi cô. 

Thư Trữ cũng không quay đầu lại, "Làm sao tôi biết được? Dù sao tôi cũng chỉ ăn chén nhỏ thôi!" 

Dư Vũ rối rắm nhìn mì sợi trên tay, cho vào một nửa sao? 

"Ai! Làm sao bây giờ!" 

Dư Vũ ở phòng bếp hô to gọi nhỏ, chân tay luống cuống cầm chiếc đũa.  Thư Trữ đi tới, "Thêm nước đi!" Dư Vũ lại chạy nhanh đi múc nước đổ vào 

... 

"Anh nấu nhiều như vậy là để dành ngày mai ăn tiếp à?" 

"Tôi không cho bao nhiêu, ai ngờ nó biến thành nhiều như vậy chứ?!" 

"Nóng nở lạnh co anh học chưa?"

Thư Trữ trong nháy mắt nói. 

"Cô tới đây cô tới đây!" Dư Vũ trừng mắt, Thư Trữ lập tức lui lui. 

"Hay là anh đến đây đi..." 

... 

"Cái này có thể ăn à?" Khóe miệng cô giật giật. 

Dư Vũ liếc mắt một cái, "Chả ăn được thì sao! Tôi ăn cho cô xem!" 

Anh cầm lấy chiếc đũa, gắp đến miệng, "Khụ khụ khụ." 

Thư Trữ đưa cho anh một ly nước, "Có giống ngoài tiệm không?" 

Anh rối rắm nhíu nhíu đầu mày, gật đầu. 

Đồ ăn gọi ở bên ngoài một lát sau mới đến, Dư Vũ mang lên, lấy từng hộp ra đặt ở trên bàn. 

Hai người ăn cũng coi như hài hòa. 

Thư Trữ sững sờ mà nhìn anh đem thịt trên bàn ăn tất vào miệng. 

"Không ngấy hay sao?" 

Dư Vũ không nói chuyện, ngấy chứ! Lại không thể ăn nữa! Nhưng không biết vì sao, đây chính là món mà anh luôn luôn hướng đũa tới trong cả mâm cơm. Chẳng lẽ là vì mình rất tốt, không đành lòng lãng phí mấy miếng thịt cô làm? 

Ăn cơm xong, Dư Vũ lau khóe miệng, lại bắt đầu nói, "Phụ nữ các cô, hay là học nấu ăn đi, sau này lúc nào cũng ăn đồ bên ngoài sao? Về sau kết hôn, chả lẽ mang theo đứa nhỏ ra ngoài ăn suốt?" 

Dư Vũ nói kiểu nghiêm túc, ý là nếu cô học nấu ăn, tôi liền sẽ chấp nhận cô! 

"Ừ, nếu vậy tôi gả cho đầu bếp không phải là được rồi sao?" Thư Trữ uống một ngụm nước, hỏi lại anh. 

"Cô không phải là thích tôi sao?! Còn muốn gả cho đầu bếp?!" 

Thư Trữ hếch mày, "Tôi sẽ thích anh? Trêu ngươi à?" 

"Đúng đúng, là chính cô thổ lộ với tôi mà!" 

"Tôi thổ lộ với anh khi nào?" 

"Tối hôm qua!" 

"Tôi nói rồi sao?" Dư Vũ gật đầu. 

"Uống rượu say nói bậy mà cũng tin..." 

"Say rượu sẽ nói lời thật lòng, rượu biết thao túng con người!" 

"Tôi chỉ biết uống rượu vào sẽ nói lung tung thôi~" 

"!!!" 

"Anh vẫn chưa tỉnh ngủ phải không, đừng mơ mộng hão huyền nữa! Chẳng phải là anh thích tôi, lại còn ngượng ngùng không nói sao? Ha ha ha, mà anh không có cơ hội đâu, tôi thích con trai biết nấu ăn!" 

Dư Vũ đột nhiên đứng lên, tức giận nói, "Cô là cái đồ đàn ông, ai thèm thích cô chứ!" 

Anh giận dữ rời đi, lúc đi tới cửa, "Oẳng oẳng!" Hoàng Mao gọi anh hai tiếng. 

Anh gắt gao trừng nó, "Hoàng Mao! Mày với chủ của mày đều vong ơn bội nghĩa giống nhau!" 

"Ầm!" Anh đóng cửa mà đi. 

Thư Trữ còn đang bối rối, người này làm sao vậy! 

Dư Vũ về nhà, tức giận đến cong tường, "Muốn lấy đàn ông biết nấu ăn sao? À, thế thì tìm một tên đàn ông mặt bóng loáng đi! Có người đẹp trai hơn tôi sao? Có người tốt hơn tôi sao?" 

"Không thích tôi? Tôi nói cho cô biết bây giờ cô cầu xin tôi tôi cũng sẽ không chấp nhận!" 

Lại một lát sau, Dư Vũ ngồi mở máy tính, tìm trang web mua sắm. 

"ĐM! Món cay Tứ Xuyên, một đống đồ ăn, ai mà biết biết cô thích cái nào?!" Lướt một hồi lâu, anh mua một quyển, "sách dạy nấu ăn". 

... 

Ăn cơm xong, Thư Trữ xuống lầu vứt rác, tiện thể dắt Hoàng Mao đi dạo.  "Chào chú, chào dì ạ!" 

"Ai! Xin chào, xin chào." Hai vị lão nhân cười mụ mị cả mắt. 

"Đi một mình thôi sao? Bạn trai của cháu đâu?" 

"Ách... Chúng cháu chỉ là hàng xóm thôi..." 

Bà thím nở một nụ cười, "Hôm qua tôi còn thấy cậu ấy cõng cháu về cơ mà." 

Đột nhiên cô có loại cảm giác gọi là hết đường chối cãi, Thư Trữ chỉ có thể xấu hổ cười cười. 

Tên kia có đôi khi, thật ra... Vẫn rất tốt... 

... 

"Đại Ngư! Có một vai mới, nam 3 của phim "Cung Duyên", thứ sáu bắt đầu casting, nhớ chuẩn bị tốt nhé!" 

"Ừ ừ, được." 

Đối với người mới, các bộ phim chính là một cơ hội nổi tiếng, Dư Vũ tất nhiên biết điều này, người đại diện tuy rằng xu nịnh nhưng hiện tại anh vẫn chưa đủ nổi tiếng để có thể đổi mình. 

Ngày casting tới, Dư Vũ ngoài ý muốn thấy một người, Liễu Nhứ Ngôn. 

Ánh mắt anh híp lại, tiểu tam? Người này muốn vào giới giải trí sao? Liễu Nhứ Ngôn cũng thấy anh, cô ta tới đây casting vai nữ thứ 4, đây là bộ cung đấu, cảnh diễn của nữ 4 cũng nhiều, nếu phim chiếu lên còn có thể có thành tích, coi như là khởi đầu thuận lợi. 

Thấy Dư Vũ, Liễu Nhứ Ngôn không để ý, cô ta không tin Dư Vũ là người giàu có, nếu lắm tiền thì hot lâu rồi. 

Nhưng mà cô đi casting vai nữ 4, cũng là không dễ dàng gì. 

Tuy rằng trước đây Dư Vũ cũng không thích cô ta, ngược lại nếu là Thư Trữ ở trong trường hợp này, chắc chắn sẽ nghiến răng nghiến lợi, nhưng dù sao cô ta cũng đã giúp Thư Trữ nhận ra được bộ mặt thật của tên cặn bã kia. 

Haha, mà mẹ nó, cười cái rắm gì chứ! 

Vai nam 3 này là một vị thái y thần bí, đương nhiên, anh ta thích nữ chính. 

Cảnh diễn không nhiều lắm, nhưng bởi vì tận dụng thời gian và phối hợp diễn, cũng có thể ở Hoành Điếm chờ đợi tin tức. 

Không đến vài ngày sau, trong lòng anh có chút rảnh rỗi, không hiểu sao cảm thấy thiếu gì đó. Anh mở điện thoại ra, ấn vào mục tin nhắn của "Lầu dưới là đồ ngốc". 

Mà Thư Trữ lúc này cũng đang phiền toái. Cô vốn nhàm chán, tìm một tiệm cà phê gần bờ sông, chung quanh cả một hàng đều là quán cà phê, cách đó không xa có một nhà ga, có thể thấy người đến người đi. Cô im lặng ngồi, ngẩn người, hưởng thụ buổi trưa. 

Cách đó không xa có một đôi vợ chồng trung niên đi tới, bước chân vội vàng, ôm một đứa nhỏ sáu hay bảy tuổi, người đàn ông kia đem đứa nhỏ che ở trong ngực, ngồi ở gần đó, một chút động tĩnh cũng không có. 

"Xin hỏi hai người uống gì ạ?" 

Vợ chồng họ có chút câu nệ, "Muốn uống mới được ngồi sao? Chúng tôi chỉ ngồi tạm nửa giờ thôi, lát nữa xe đến thì đi." Người phụ nữ dè dặt hỏi. 

Người phục vụ gật gật đầu, lấy menu ra, "Đồ uống đây ạ, hai người muốn gọi gì?" 

Người phụ nữ nhìn thoáng qua, đại khái cảm thấy có chút đắt, "Chúng tôi không uống, chỉ ngồi chờ xe chút thôi mà." 

Người phục vụ có chút mất hứng, nói, "Vậy hai người không thể ngồi tại chỗ này đâu ạ!" 

Rồi sau đó không vui xoay người bước đi, vợ chồng nọ xấu hổ đứng lên, Thư Trữ nhíu mày, ánh mắt nhìn chằm chằm đứa trẻ lộ ra một nửa gương mặt kia. Không chút hoang mang đứng dậy, đứng lên, đi qua chỗ bọn họ. 

"Cạch!" Di động rớt xuống. 

"Làm cái gì vậy?!" 

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi!" 

Người phụ nữ không ngừng xin lỗi, người xung quanh cũng nhìn lại. 

"Tôi mặc kệ, hai người nói làm sao bây giờ?" Thư Trữ nhìn về phía bọn họ. 

"A? Chúng tôi bồi..." 

"Được! Thay màn hình 900, các người trả cho tôi đi!" Thư Trữ vươn tay. 

Người phụ nữ cả kinh, "Đắt như vậy sao?" Rồi sau đó mặt lộ vẻ khó xử, câu nệ kéo kéo quần áo cũ. 

Người đàn ông mặt tang thương nở một nụ cười, "Cô này không thể trách chúng tôi được, chính cô làm rơi, còn muốn chúng tôi bồi thường nhiều như vậy sao! Tôi nào có tiền chứ? 900 có thể mua cái điện thoại mới rồi đấy!"  Người phụ nữ kia cũng tiến lên, lấy lòng nhìn cô, "Cô à chúng tôi thật sự không cố ý, chúng tôi định mang đứa nhỏ đi bệnh viện, nên không có nhiều tiền!" 

Thư Trữ lại nhìn nhìn đứa nhỏ, "Các người không bồi thường? Tôi báo công an!" 

"Đừng đừng đừng! Cô gái à, chúng tôi thực sự không có tiền!" 

Người phụ nữ quýnh lên, vẻ mặt không yên mà tiến lên. 

Xung quanh đã có không ít người vây tới, một cô gái 20 tuổi tiến lên nói, "Cô này, tôi nhìn cô cũng không phải người thiếu tiền, vừa rồi cũng chính là tự cô làm rơi, đừng đổ oan cho người khác được không?!" 

Cô ta trừng mắt nhìn Thư Trữ, vẻ mặt bất bình. 

Người xung quanh càng ngày càng nhiều, còn có người lấy điện thoại ra quay, lại nói cái thời đại này ruồi bu chó táp, mọi người gặp chuyện bất bình, việc đầu tiên họ làm không phải là can ngăn hay xử lý mà là lôi điện thoại ra chụp vài tấm up lên mạng chơi. Hoặc là cho rằng đây là trò cười, hoặc là đứng ở đấy tỏ vẻ đạo đức lắm mà khiển trách người khác. 

Thấy có người lôi điện thoại ra quay cả mình, người đàn ông căng thẳng, "Cô à, chúng tôi thực sự không có tiền, chỉ có chút ít nhưng bây giờ phải dùng để đi xe rồi." 

Ông ta lấy tiền trong túi ra, bọc trong một tờ giấy, đều là chút tiền lẻ, thoạt nhìn có chút xót xa. 

Thư Trữ giữ chặt người đàn ông, "Các người không thể đi!" 

"Ôi trời, cái người này thật là! Không có lương tâm hay sao? Tốn bao nhiêu tiền, tôi đền cô!" 

Người lạ nọ làm bộ chính nghĩa, người xung quanh cũng bảy miệng tám lời thảo luận, càng ngày càng đông.  Người đàn ông đứng không nổi, ôm đứa nhỏ muốn đi, Thư Trữ hô to, "Đó là một bọn buôn người!" 

Người đàn ông vừa nghe liền ôm đứa nhỏ muốn chạy, Thư Trữ gắt gao túm ông ta, người đàn bà kia cũng đi lại kéo cô ra, sức lực đặc biệt lớn, Thư Trữ bị ngã trên đất, ôm lấy chân người đàn ông kia, chính là không buông. 

"Các người còn đứng nhìn cái chó gì?! Không báo cảnh sát đi!" 

Người xung quanh lúc này mới phát hiện không đúng, có chút do dự, "Chúng tôi không phải kẻ buôn người!" Người phụ nữ hô to, hai người thoạt nhìn quả thật mộc mạc, người xung quanh càng rối rắm. 

"Cô vẫn còn do dự sao?! Thật ngu, mau báo cảnh sát đi!" Cô hét lên đối với cô gái vừa nãy.

"Được được." Cô ta lống cuống tay chân lấy điện thoại ra, một mặt mờ mịt. 

Người đàn ông thấy có người báo cảnh sát, chối chết nhìn Thư Trữ, cô bị tha trên mặt đất, cánh tay ma sát, có một vết máu. 

Người chung quanh lập tức tiến lên, có ngốc cũng nhìn ra có gì đó không đúng. 

"Các người đừng chạy, nói cho rõ ràng đã!" 

Mấy người đàn ông giữ chặt bọn họ, lại nhìn về phía Thư Trữ, "Cô gái à, cô có thể đứng lên rồi, chúng tôi đã giữ lấy bọn họ rồi!" 

Thư Trữ lúc này mới đứng lên, sờ sờ cánh tay. 

Đây là khu đô thị có trật tự, đợi một lúc cảnh sát đang trực ca cũng tới, động tĩnh náo rất lớn. 

"Làm sao thế?" Họ nhìn về phía Thư Trữ. 

"Bọn họ ôm đứa nhỏ đang hôn mê, tôi hoài nghi bọn họ là bọn buôn người!" 

"Đứa nhỏ này là con của hai người sao?" 

"Là của chúng tôi!" 

Người đàn ông nói. 

"Không có khả năng, đứa nhỏ này rõ ràng là đang trong trạng thái hôn mê, các người không mặc quần áo xịn như thế, đền 900 một cái điện thoại cũng không đền nổi mà có thể mua cho đứa nhỏ quần áo mấy ngàn sao?! Tôi vừa nói báo cảnh sát, các người chạy cái gì? Đừng chống cự, đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát lập tức đưa hai người đi ngay!" 

Người đàn bà tuyệt vọng, chân tướng vừa nhìn là hiểu ngay. 

Cảnh sát đến đây, mang theo hai vợ chồng cùng đứa nhỏ, Thư Trữ, cô gái 20 tuổi, còn cả một người đàn ông vừa nãy lôi điện thoại ra quay đầy đủ để làm ghi chép. Đứa nhỏ quả thật là bọn họ trộm, đôi vợ chồng này đến từ vùng núi xa xôi, hai người đều rất nghèo. Trước kia từng có một đứa con nhưng sinh bệnh nên chết non, từ đó về sau hai người không có đứa nhỏ nào nữa. Mấy năm nay hai người luôn luôn liều mạng kiếm tiền để đi bệnh viện khám bệnh, bác sĩ nói người phụ nữ này đã không thể có con nữa, người đàn ông cũng không trách bà ta, chỉ là không vui. Có người đề nghị bọn đi mua một đứa trẻ! Hai người đều bị đề nghị này đả động, bọn họ quả thật rất muốn có con. Lại dành dụm tiền hai năm, đi tới nơi này, hi vọng ở thành phố lớn có thể vụng trộm liên hệ với bọn buôn người. Nhưng mà làm cho bọn họ thất vọng rồi, bọn họ cũng không có số, chuyện này vừa nhắc đến, sẽ bị mắng là thiếu đạo đức nên không tìm được đứa bé nào. Hai người vốn đã mua vé tàu chuẩn bị trở về, trước khi đi nghĩ nên nhìn xem thành phố lớn như nào. Đứa nhỏ này là bọn họ nhìn thấy ở công viên! Vài đứa trẻ đang nô đùa, có mấy người bảo mẫu ở bên cạnh tán gẫu, đứa nhỏ này lái xe oto đồ chơi cho trẻ em đụng vào bọn họ, ngoan ngoãn xuống xin lỗi, hai người nhất thời ngây ngốc. Rồi sau đó có thể đoán được, bọn họ đi mua thuốc gây mê, về phần là ai bán cho bọn họ, cảnh sát cũng sẽ không bỏ qua. 

Khi bé trai vừa tỉnh lại liền khóc, dù gì nó cũng chỉ là một đứa trẻ, đối với chuyện ở công viên thì vô cùng sợ hãi. 

Vài người cảnh sát nam đang xem nên dỗ như nào, Thư Trữ phát hiện tình huống không đúng. Thấy thế, cô đem đứa nhỏ ôm lấy. 

"Cậu bé à đừng khóc, nam tử hán đại trượng phu không được khóc nha, nói cho chú cảnh sát biết ba mẹ em tên gì đi!" 

Bé trai còn dừng không được nấc lên vài cái, cảnh sát nói, "Nghe nè cháu bé, chị xinh đẹp này hôm nay đã cứu cháu đó, còn bị thương vì cháu kia kìa, cháu không nên để chị ấy thất vọng chứ!" 

Đứa trẻ nháy nháy mắt nhìn về phía Thư Trữ, chỉ thấy cô ôn nhu cười cười, vỗ nhẹ nhẹ lưng mình, "Phối hợp với chú cảnh sát đi nè, nhanh liên hệ với ba mẹ là có thể về nhà rồi!" 

Bé trai rốt cuộc gật gật đầu, "Cảm ơn chị!" 

Làm xong ghi lời khai rồi nên cô muốn đi, bé trai đột nhiên ôm lấy chân cô, "Chị ơi, em tên là Dương Dương!" 

Thư Trữ cười, "Dương Dương, chị tên là Thư Trữ!" 

Thời điểm rời đi, ba mẹ bé trai còn chưa có đến, Thư Trữ động động cánh tay, định đi bệnh viện trước, cô vẫn rất yêu quý bản thân mình nha. 

... 

"Cái gì?! Dương Dương mất tích?!" 

Dư Vũ kinh hãi, nhảy dựng lên, ánh mắt có tơ máu. 

➸➴➶➷➹➴➸➹➴➶➷➹➷➹➷➹

Tác giả có lời muốn nói:

Đúng... Mọi người không nhìn lầm đâu, thật cẩu huyết, đứa nhỏ này chính là người nhà của nam chính / ha ha ha ha ha /

Chương 20: Dư Bắc

Edit: melbournje

🤤

Anh chị của Dư Vũ bận quá, đứa nhỏ mới để bảo mẫu trông hộ, cô ấy đưa thằng nhóc đi công viên chơi mà lại cùng các bảo mẫu khác ngồi tán gẫu, không có chú ý tới Dương Dương. Chờ lấy lại tinh thần đã thấy chỉ còn xe đồ chơi của Dương Dương, bên trong còn có một đống tiền! 

Bảo mẫu rất sợ hãi, lại không dám nói ra, chỉ tự mình ở bên ngoài tìm, vẫn là buổi tối, bà của Dư Vũ nói muốn nhìn đứa nhỏ, mới biết thằng bé đã mất tích. 

Dư Vũ rất nhanh đặt vé máy bay về, đứa cháu này anh luôn luôn yêu quý nó, hiện tại ra ngoài năm năm có trở về hay không thì không quan trọng, Dương Dương không thấy đâu mới chính là vấn đề lớn nhất! 

Lúc đến nơi đã là hơn rạng sáng một chút, mở ra điện thoại ra, liền thấy vài cuộc gọi nhỡ. 

"Alo, tìm được rồi sao?" 

"Tìm được rồi tìm được rồi! Em đừng lo lắng, Dương Dương không có chuyện gì, chỉ bị dọa tí thôi." 

Dư Vũ thở dài nhẹ nhõm một hơi, 

"Vậy là được rồi, nhớ trấn an thằng bé cho tốt, mà thế nào lại bị mất tích thế?" 

"Bị một đôi vợ chồng đánh thuốc mê mang đi, may mà có một cô gái tốt bụng ngăn cản bọn buôn người, bằng không Dương Dương hiện tại không biết đi đâu về đâu rồi!" 

Dư Vũ gật đầu, "Nhớ cảm ơn người ta thật tốt." 

"Cô gái ấy đã sớm rời đi rồi, được cục cảnh sát khen ngợi cũng không muốn, lại còn hi vọng không cần tiết lộ tin tức của mình, thật là một người tốt, có cả video đấy nhưng thấy không rõ mặt, Dương Dương nói cô gái kia còn bị thương." 

Dư Vũ rất cảm kích, không có người nọ thì nhà anh loạn thành cái dạng gì rồi. 

Cúp điện thoại, Dư Vũ hướng tới chỗ bán vé, định mua vé về lại Hoành Điếm, lướt Weibo một chút, xem lại video quá trình cứu Dương Dương.  Video rất mơ hồ, có thể nhìn ra người quay clip đứng không gần, trong đó ầm ĩ tiếng cãi nhau, tâm điểm của video đúng là một cô gái trẻ cùng một đôi vợ chồng trung niên nói cái gì, rồi sau đó giống như tranh chấp với nhau, cô gái kia bị ngã trên mặt đất. 

Dư Vũ sửng sốt một chút, zoom lại gần, đem mặt cô gái kia kéo thật to, thoạt nhìn càng mơ hồ. 

Anh đột nhiên xoay người bỏ đi, gọi một chiếc taxi, trở về tiểu khu, lúc này đã tầm 3 giờ sáng. 

Dư Vũ gõ cửa, đi lại một hồi lâu mới có người nổi giận đùng đùng tới mở cửa. 

"Hơn nửa đêm mà anh làm cái gì đấy?!" 

Thư Trữ dùng tay gãi gãi đầu mình vài cái, trừng mắt nhìn anh. 

Dư Vũ hiện tại đứng trước cửa nhà cô, thân cao hơn 1m8 cùng cửa cũng không kém bao nhiêu, mồ hôi đầy đầu, bình thường luôn là bộ mặt quái đản hôm nay đột nhiên đứng đắn hẳn lên, ánh mắt thâm thúy, gắt gao nhìn cô. 

Đột nhiên cô bị một đôi bàn tay to kéo vào trong lòng, mặt chạm vào ngực của anh, âm thanh thịch thịch thịch trực tiếp truyền đến bên tai. 

Thư Trữ sửng sốt, cả người ngốc nghếch, ánh mắt mở to thật to, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch. 

Dư Vũ vừa ôm xong cũng sửng sốt, mình, mình, mình, mình đang làm cái gì?! 

Hai người đồng thời lui lại, Thư Trữ trừng mắt nhìn anh, mắt của Dư Vũ thì liếc loạn xạ chỗ nọ chỗ kia, chính là không nhìn thẳng Thư Trữ. 

"Anh làm gì thế?!" 

Dư Vũ thấy cô phòng bị, nhất thời trong lòng hoảng loạn, "Tôi, tôi chỉ ôm một chút để cảm ơn dũng sĩ cứu người thôi!" 

Ánh mắt Thư Trữ nhíu lại, bán tin bán nghi nhìn anh. 

"Cô không cần dùng ánh mắt này nhìn tôi, cô không đáng giá đâu mà tôi phải lợi dụng!" 

"Tôi có sắc đẹp, có tài, có tiền, không phải là anh thích tôi rồi chứ?" 

"Xùy xùy xùy! Tôi chỉ là cảm ơn cô mà thôi, đứa bé cô cứu chính là cháu tôi!" 

Nói xong Dư Vũ cũng sửng sốt, thì ra kích động như thế là vì cô ta cứu Dương Dương thôi sao? 

"Họ hàng của anh sao?" 

Ánh mắt Thư Trữ nhíu lại, nguy hiểm nhìn anh. 

Dư Vũ sờ sờ cổ, gật đầu, "Cháu của tôi..." 

"Mẹ nhà anh! Muốn cảm ơn không biết chờ ngày mai hãy đến à! Nửa đêm nửa hôm đến gõ cửa xong ôm người ta, tôi nói cho anh biết đừng hòng chiếm tiện nghi!" 

"Nè! Cô giảng đạo lý cái gì chứ, tôi đây không phải là rất kích động thôi sao, cô hung dữ cái gì..." 

Dư Vũ nói có vài phần ủy khuất, Thư Trữ ngẫm nghĩ, chẳng lẽ mình thật sự rất hung dữ? 

"Lại nói, cô cũng không có gì tiện nghi chiếm hết..." 

"Tử Ngư này! Mẹ nhà anh!!!" 

"Đùng!" Thư Trữ đem anh nhốt ở ngoài cửa. 

Dư Vũ sờ sờ mũi, lại đi xuống gọi xe tới sân bay. 

... 

Phân cảnh diễn quá ít có điểm cộng duy nhất chính là được về sớm, thời điểm anh đến sân bay cũng không vội vàng trở về ngay mà là gọi một cuộc điện thoại. 

"Rốt cuộc có tới hay không đây?!" 

Một chiếc xe thể thao dừng ở trước mặt anh, người đàn ông trong xe đeo kính râm, tóc ở trán vuốt hết lên, khắp nơi tản ra một hơi thở phô trương. 

"Em zai à~" 

Người tới huýt sáo một hơi, rồi sau đó gọi anh, hưởng thụ ánh mắt của những người xung quanh. 

Dư Vũ nhanh chóng mở cửa ra, "Đi nhanh đi, đi nhanh đi!" 

Một bộ mặt không kiên nhẫn, người kia cũng không vội, chỉ cười nói, "Em zai đi quay phim có mệt hay không nhỉ?" 

"Dư Bắc, anh nói chuyện cho tử tế vào được không?! Mở cửa kính ra đi, bí quá..." 

Dư Bắc không thèm để ý bĩu môi, "Xe của anh hình như là hỏng rồi nha~" Rồi sau đó lại nghiêm túc, "Cô gái kia sống ở dưới lầu nơi em đang ở à?" 

Dư Vũ sửng sốt, "Ai cơ?" 

"Cái cô gái cứu Dương Dương ý, anh muốn đi cảm ơn cô ấy!" 

"Anh tới đón em vì chuyện này?" 

Dư Bắc gật đầu. 

Dư Vũ nhìn nhìn sườn mặt của anh ta, không thể không thừa nhận, Dư Bắc tuy rằng không có đẹp trai tinh xảo như mình, nhưng cũng có một loại mị lực khác thường, gái theo như tre già măng mọc, trừ thích tiền của anh ta ra thì còn thích mặt của anh ta nữa.

... 

"Không cần đâu, tự em cảm ơn cô ấy là được!" 

Dư Vũ làm bộ như không thèm để ý nói.

"Anh nói với em người này chính là có lương tâm đấy, bởi vì cứu Dương Dương mà cả người đều bị lôi ở trên đất, còn bị thương nữa, làm sao không được cảm ơn tử tế được chứ?" 

"Vậy cũng không cần anh tới, anh đây là cảm ơn người ta hay là câu dẫn người ta chứ!" 

Dư Vũ bĩu môi. 

"Hả, thế nào mà anh cảm thấy ngữ khí này của em có chút lo lắng nha~" 

"Lo cái rắm, em đang nói cho anh biết đây, cô ấy tuy rằng là người cứu Dương Dương, nhưng đại diện một người đi cảm ơn là được, anh không cần thiết đi tìm người phụ nữ như đàn ông kia để chịu kích thích đâu!" 

Dư Bắc cười xấu xa, "Anh rất thích kích thích!" 

"..." 

... 

"Tiểu khu này không tệ, còn phòng trống không? Anh cũng muốn mua một phòng!" 

"Không có, không có, bán hết rồi!"  Ngữ khí này kèm theo sự không kiên nhẫn, người này đi theo anh đến đây, không biết vì sao bản thân anh lại không muốn để ai nhìn thấy Thư Trữ.  Phải thừa nhận, Dư Bắc này là cao thủ tình trường, nếu như lầu trên kia không có đầu óc để bị lừa rồi làm sao? 

Dư Vũ mở nước tắm rửa, Dư Bắc vắt chéo chân ngồi trên sofa, lấy điện thoại ra, không biết lại là cùng ai nói chuyện vui vẻ. 

Tắm rửa xong đi ra, chỉ thấy anh ta giơ quyển sách trên tay lên trêu đùa, "Em trai à, em còn muốn học nấu ăn sao?" Dư Vũ chột dạ, trừng anh, "Liên quan gì tới anh chứ!" 

Dư Bắc sờ sờ bông tai, "Lần trước ai nói đàn ông nấu cơm thì giống như đàn bà nhỉ!" 

Lời này là Dư Vũ nói, lúc trước Dư Nam Lễ nấu cơm cho vợ bị Dư Vũ nói là đàn bà, kết quả hiện tại bản thân anh lại mua sách dạy nấu ăn, Dư Bắc thật sự tò mò người này gần đây đã xảy ra chuyện gì. 

"Em đây cũng không thể luôn luôn đi ra ngoài ăn chứ? Anh biết rằng hiện tại em có bao nhiêu tiền mà!" 

"Ra vậy~" Dư Bắc cười một tiếng, một mặt không tin, Dư Vũ có thể là vì tiết kiệm tiền mà tự nấu cơm? Lời này nói ra đến Dương Dương sáu tuổi còn không tin! 

Dư Vũ sấy tóc, Dư Bắc nhàm chán đi ra ban công, đột nhiên ngây người. 

"Đại Ngư nè, em đi lại đây..." 

"Sao?" Dư Vũ tắt máy sấy, không kiên nhẫn đi tới. 

"Cô gái kia em biết là ai không?" Anh ta chỉ vào phía dưới, Dư Vũ nhìn thử. 

Này... Không là lầu dưới kia sao? "Đại Ngư, anh trai em đối với cô gái kia, là vừa gặp đã yêu!" 

"..." 

"Các em ở chung một tiểu khu, giới thiệu cho anh một chút đi, hạnh phúc tuổi già của anh xin nhờ em!" 

"Ha ha, đáng tiếc em không quen cô ta!" 

Anh vỗ vỗ vai Dư Bắc, nói câu đó rồi lại đi vào phòng. 

"Không quen cũng được, chúng ta đi xuống là quen ngay thôi!" 

"Người đó có chồng rồi!" 

"Cái gì?" Dư Bắc sửng sốt. 

"Người ta đã kết hôn, đang ở với chồng! Hai người họ tình cảm rất tốt, thường xuyên thấy bọn họ rải thức ăn cho chó, nghe nói rất nhanh sẽ có con thôi!" 

Dư Vũ phụng phịu, bộ mặt nghiêm túc nói hươu nói vượn. 

Dư Bắc một mặt tuyệt vọng, "Ông trời ơi, ông đây khó khăn lắm mới tìm thấy tình yêu của đời mình, ông liền đối xử với tôi như vậy sao!" 

Dư Vũ vỗ vỗ vai anh, một mặt nghiêm túc, "Ai bảo trước kia anh luôn đùa giỡn người khác, anh xem đấy, ông trời không bỏ qua cho ai cả." 

Dư Bắc thất vọng ngồi trên sofa, Dư Vũ ngồi ở bên cạnh, "Không có chuyện gì đâu, anh còn có vài hồng nhan tri kỷ mà..." 

Dư Bắc lắc đầu, "Điều này có thể giống nhau sao..." 

Dư Vũ: "..." 

Đúng, không giống với cô gái kia thôi. 

"Đúng rồi, chúng ta đi thăm ân nhân đi!" 

Dư Vũ giật khóe miệng, "Để em hỏi trước xem cô ấy có rảnh hay không đã, người này rất bận, rất ít khi ở nhà!" 

"Được, em hỏi đi." 

Dư Bắc hiện tại đối với chủ đề ân nhân cũng không dậy nổi hứng thú gì. 

Dư Vũ lấy ra điện thoại, gửi một tin nhắn. 

Đang đùa chơi với Hoàng Mao dưới sân, Thư Trữ mở điện thoại ra nhìn thấy, 

「 Lầu trên là đồ ngốc: Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa, không có chuyện gì thì đừng ở bên ngoài! 」

Thư Trữ theo phản xạ có điều kiện ngẩng đầu, nhìn nhìn bầu trời còn chả có mấy đen.  

"Đồ ngốc..."  

Cô nhẹ nhàng phun ra hai chữ này, sau đó tiếp tục chơi với Hoàng Mao, "Hoàng Mao, đến đây, tiếp tục nào!" 

Dư Vũ trừng mắt nhìn tin nhắn với Thư Trữ, người nọ xem không hiểu hay sao mà không rep?!  

"Đại Ngư, xem cái gì đó..."  

"Không có gì! Đêm nay anh sẽ không ở lại nơi này chứ?" 

"Đương nhiên... Không!" 

Thấy Dư Vũ mặt từ khẩn trương dần thả lỏng, còn nói, "Thế nào mà anh cảm giác em không muốn anh ở đây nhỉ? Anh đi đây!" 

"Ài, không thể nào!"  

Dư Vũ giữ chặt lấy anh, vẫn là đừng để cho anh ta đi xuống, nhỡ đâu không nhịn được bắt chuyện  với người ta thì sao?! 

"Anh ở chỗ này ăn cơm đi." 

Dư Bắc triệt để ngây người, người này muốn nấu cơm cho anh?  

Dư Vũ nấu hai bát mì sợi miễn cưỡng có thể ăn, Dư Bắc vừa ăn vừa kể lể, "Khó ăn như vậy mà em cũng không biết xấu hổ giữ anh lại sao? Anh nói em nghĩ quẩn thế nào muốn học nấu ăn chớ, em không phải người có năng khiếu nấu ăn đâu~"  

Dư Vũ không để ý anh ta, tiếp tục ăn món mì mình nấu, "Hiện tại tay nghề không được tốt thôi, nếu em đây luyện tập nhiều nữa thì hơn cả đầu bếp nhé? Ai nói không có năng khiếu chứ? Các người cũng nói em không có năng lực làm diễn viên, sớm muộn gì em cũng hot cho các người xem!"  

"Được được được, em có chí khí, em giỏi rồi, tranh thủ cướp cái giải ảnh đế đi rồi lại tát vào mặt anh đây này!"  Dư Vũ hừ lạnh một tiếng, ăn cơm xong, Dư Vũ lau miệng, "Rửa chén đi!" 

"Wow, có người đãi khách như vậy sao?" Dư Bắc gào to đứng lên, Dư Vũ một mặt lạnh lùng, anh ta không tình nguyện cầm bát đi vào bếp.  

Dư Vũ thấy anh nghiêm cẩn rửa bát, khẽ đi tới ban công nhìn nhìn, được, về nhà là tốt rồi. 

Dư Bắc dọn bát, chợt nghe em trai mình nói, "Được rồi, anh có thể đi rồi!" 

"!!!"  

Dư Vũ đưa anh ta xuống lầu, đến lầu 4 thì Dư Bắc đứng lại.  

"Thực không ở đây sao? Chả lẽ hôm nay không gặp được ân nhân!"  

"Đúng, cô ấy không ở đây, đi nhanh đi thôi!"  

Đuổi Dư Bắc đi xuống dưới, đột nhiên "Cành cạch!"  

Cửa phòng 249 mở ra...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau