LẦU DƯỚI 249, LẦU TRÊN 251

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lầu dưới 249, lầu trên 251 - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Họp lớp (1)

Edit: melbournje

🤤

Dư Vũ khoác tay cô đi đến chỗ đám người đang đứng ở đại sảnh, đã nhiều năm không gặp, Thư Trữ cũng không nhận ra vài người.

"Thư Trữ?" Trong đó một cô gái gọi cô, Thư Trữ thấy cô ấy gọi, nhưng thật sự không nhớ nổi tên, chỉ có thể khẽ cười. Lại nhìn xung quanh, mọi người đều mang theo "trang phục" của mình nha. (Mình nghĩ ý bảo mang theo bạn trai bạn gái)

"Đây là bạn trai cậu sao?" Cô ta mở to hai mắt, cười tủm tỉm nhìn Dư Vũ, anh lễ phép cười lại.

Thư Trữ cũng chỉ cười cười, đây không phải người cần tìm, cũng không cần khoe ra.

"Nhìn rất đẹp trai! Soái ca, cậu tên gì thế?"

Dư Vũ mỉm cười, "Dư Vũ."

"Tôi tên Trương Na, bạn học của Thư Trữ, vị này là..." Cô ấy quen thuộc mà giới thiệu từng người.

"Tôi tới chậm!" Một giọng nữ vang lên, sắc mặt Thư Trữ cứng đờ, là Liễu Nhứ Ngôn.

"Thư Trữ? Cậu cũng tới rồi sao, tôi còn tưởng rằng cậu không đến chú!"

Thư Trữ nhếch miệng cười, phô trương mỹ lệ, cằm hơi hơi giương lên, "Vì sao không đến?"

Cô hỏi lại cô ấy, nụ cười rực rỡ tươi tắn vọt đến mắt Liễu Nhứ Ngôn, Thư Trữ, cùng với suy nghĩ của mình hoàn toàn không giống nhau.

Liễu Nhứ Ngôn mặc váy trắng, ngũ quan còn kém rất rất xa Thư Trữ, thoạt nhìn thì cũng gọi là thoải mái, tựa như tiểu thư khuê các.

Thư Trữ hừ lạnh một tiếng, người như thế thoạt nhìn không hề tâm cơ, vậy mà lại trong bông có kim, có thể lên giường với bạn trai của bạn mình cơ mà!

"Thư Thư, người này là..."

"Bạn học cũ của em, Liễu Nhứ Ngôn!"

"À~thì ra chính là người đó..." Anh như bừng tỉnh, trong nụ cười cất giấu thâm ý.

Liễu Nhứ Ngôn nhíu mày, hốc mắt có chút đỏ, "Cậu vẫn không chịu tha thứ cho tớ sao?"

"Tôi..."

"Thư Thư không cần biết đến chuyện tha thứ hay không, dù sao đây là chuyện của cô cùng người khác, không liên quan tới Thư Thư nhà chúng tôi!"

Dư Vũ nhẹ ôm lấy Thư Trữ, khẽ cười, không nhìn Liễu Nhứ Ngôn, lại hỏi Thư Trữ,

"Mệt mỏi hả? Muốn đi vào sao?" Giọng nói ôn nhu, Thư Trữ run lên, nhéo anh một chút.

"Đúng đúng đúng, đi vào ngồi đi, lớp trưởng đã đặt phòng rồi!" Lớp trưởng chính là... Trình Đoạn Dịch.

Dư Vũ nhẹ ôm lấy cô đi vào trong, trong mắt người khác, hai người họ nhẹ giọng nói chuyện với nhau, mỗi lời mỗi ý đều mang theo hạnh phúc, phảng phất như là một đôi kim đồng ngọc nữ. Mà trên thực tế...

"ĐM! Ông đây giúp cô, cô nhéo tôi làm gì!""

"Nhìn anh cười ghét quá!"

"Phá Thư! Tôi nói cho cô biết, tôn trọng tôi chút đi, cẩn thận tôi đi về đấy!"

"Anh có can đảm thì đi đi!" Cô lạnh lùng nhìn anh, Dư Vũ sửng sốt, nói,

"Tôi không có can đảm, tôi..."

Thư Trữ cười, vừa rồi thấy Liễu Nhứ Ngôn tích lũy phẫn nộ trong lòng, hôm nay tạm thời tin anh vậy. "Đến đây, ngồi đi!" Dư Vũ nhẹ nhàng kéo ghế, khẽ mỉm cười đỡ Thư Trữ, những người khác ồn ào.

"Ta nói Thư Trữ thật là có phúc! Trước kia ở trường học, có lớp trưởng của chúng ta che chở, hiện tại chia tay với lớp trưởng, lại có người khác bảo vệ! Thư Trữ thật là có phúc, soái ca, cậu khả phải cẩn thận nha, lớp trưởng của chúng tôi vẫn nhớ mãi không quên với Thư Trữ đó!"

Sắc mặt Liễu Nhứ Ngôn dần trở nên khó coi, Thư Trữ cười, nhìn Trương Na thuận mắt lạ thường.

"Xem ra tôi phải đối xử với Thư Thư nhà mình tốt hơn mới được, tuyệt không cho những người khác cơ hội!"

"Ồ, mọi người đều ở đây sao?" Mã Yến kéo chồng mình tiến vào, thấy Thư Trữ cùng Liễu Nhứ Ngôn đều ở đây, vừa đi lên đã nói,

"Nhứ Ngôn, cậu không đến cùng lớp trưởng Trình sao?"

Liễu Nhứ Ngôn gượng ép cười cười, "Anh ấy...Anh ấy có việc..."

"Ài, cậu ấy có một công ty lớn như thế, chắc là rất vội nhỉ! Chả giống chồng tớ, quản Quảng lợi, một công ty nhỏ như thế thôi đã vội vô cùng rồi!"

"Vi Vi cậu đừng nói bừa? Quảng Lợi là công ty lớn như vậy, làm sao có thể là công ty nhỏ chứ?!"

Chồng của Mã Yến vuốt vuốt cổ áo, thoáng kiêu ngạo, Mã Yến càng cao ngạo nhìn Thư Trữ, cô cũng chưa quên chuyện Thư Trữ cười nhạo chồng mình đâu!

Thư Trữ cười, "Tớ nhớ không lầm thì, Mã Yến, chồng cậu là phó tổng hả?"

"Đúng vậy, phó tổng của Quảng Lợi!" Quảng Lợi quả thật là một công ty lớn, tuy rằng Thư Trữ đối với những người này, cũng cố tránh để khỏi có vài phần thái độ ghê tởm, nhưng lại không thể không thừa nhận, nếu lấy được một người chồng giàu cũng sướng.

"À, thì ra là vậy sao, ra là phó tổng của Quảng Lợi, trách không được cậu lại buông tha cho Lưu Gia Nam, người ta tâm tâm niệm niệm với cậu, còn gọi cho tớ hỏi thăm về cậu chứ! Nhưng mà, người tìm chỗ cao mà đi, nước tìm chỗ trũng mà chảy, Yến Tử đã có lựa chọn rất tốt rồi, chúng tớ cũng hiểu cho cậu!"

"Phụt" Dư Vũ không nhịn được, nở nụ cười, Thư Trữ người này bình thường thì lười biếng, hận không thể không biểu cảm một cái! Nhưng một khi bị kích thích, liền giương nanh múa vuốt, hiện tại đang bày ra dáng vẻ vui đùa, nói xong lời "khắc nghiệt", sợ là cô ta đang cực kì chán ghét cô!

Đương nhiên, amh đang cười Thư Trữ, nhưng ở trong mắt người khác, anh chính là đang cười vợ chồng Mã Yến!

Thư Trữ đưa tay hung hăng nhéo anh, người ta có công ty lớn đó! Anh là một diễn viên quần chúng, không sợ bị đè chết à! Còn sợ người khác không chú ý đến mình sao?!

Thư Trữ tức giận!

Mã Yến cười lạnh, "Vị này là bạn trai của Thư Trữ? Cậu làm nghề gì vậy?" Dư Vũ cười rót một cốc nước, đưa cho Thư Trữ, quay lưng về phía bọn họ, hung hăng trừng cô một cái.

Ui, người kim cương sao! Sao mà véo đau như vậy!!!

Ngay tức khắc anh lại nở nụ cười, "Không việc làm!"

Mọi người đều có chút sững sờ, người này ăn mặc đều có phong thái, nói không việc làm có ý gì?

Thư Trữ ở dưới bàn hung hăng đá anh một cước, gân xanh trên trán Dư Vũ giật một chút, cảm giác được chân Thư Trữ đạp đi đạp lại, anh lấy chân kẹp hai chân của cô.

Thư Trữ giật giật, anh không bỏ ra, nhưng cô cũng không dám làm động tác quá lớn.

Chỉ nghe Dư Vũ lại cười nói, "Trước kia tôi cùng bạn bè ở khắp nơi vui chơi, hiện tại có Thư Trữ, liền ở cùng Thư Trữ!"

Mọi người ngẩn người, Thư Trữ giật giật chân, không rút ra được, trong lòng thầm mong người này đừng lên cơn động kinh!

"Nói đến bạn bè trước kia, tôi tự nhiên nhớ ra một người bạn, chắc là ông đây phải biết! Chính là Lưu Cư An của Quảng Lợi các ông!"

"Cậu chủ?!" Chồng của Mã Yến nhất thời kích động, vậy mà cậu ta còn nói ra thẳng tên của Lưu Cư An! Rồi sau đó ông ta dè dặt cẩn trọng hỏi Dư Vũ,

"Cậu biết cậu chủ của chúng tôi sao?"

"Quen lắm ấy chứ! Lần trước uống rượu với tôi, cậu ta bị chú Lưu xách về, bị cấm đi chơi, để đỡ liên lụy tới công ty! Cũng lâu rồi tôi chưa gặp cậu ta, mà hiện tại có Thư Trữ rồi, tôi còn rảnh đâu mà lo cho cậu ta chứ! Không biết bây giờ cậu ta thế nào rồi nhỉ?" Xì, cái gì mà lần trước uống rượu chứ, chú Lưu làm sao quản chặt cậu ta được, vừa nghe Dư Vũ kêu đi uống rượu, là cậu ta lại lập tức trốn ra ngoải.

Hoàng Lâm mở to hai mắt, chuyện của Lưu Cư An, ông ta cũng nghe vài người của hội đồng quản trị nói, nghe nói là cùng một đám nhị thế tổ uống rượu, nhưng thế lực của nhà bọn họ vẫn tương đối yếu kém, Lưu Đổng sợ cậu ta chọc phải chuyện phiền toái, nên mới lôi về cấm túc!

Người này... Chẳng lẽ là (1) nhị thế tổ nào đó?

(1) Nhị thế tổ: người thừa kế gia tài của lớp cha chú để lại, cũng ngắn gọn là rich đó mng:D

Lại nhìn biểu cảm ngạo mạn không ai bì nổi của anh, trên mặt ông ta lộ ra vài phần cung kính, "Không biết cậu đây họ gì ạ?"

Cằm Dư Vũ khẽ nâng, "Gọi tôi Dư Vũ là được, đều là bạn học của Thư Trữ cả!"

Trong lúc ngắn ngủi, phòng ăn này trở nên yên tĩnh, Thư Trữ cứng ngắc ngồi ở chỗ kia, thu hoạch được một đống ánh mắt hâm mộ!

Nói phét lớn như vậy, cô sợ hãi...

"Cậu cũng đừng nhìn tôi nữa, mọi người cứ tán gẫu đi!" Nhị thế tổ này rất chân thật, Hoàng Lâm cũng phải phối hợp, Mã Yến không nói một lời nào, người mà chồng mình không dám đắc tội, cô ta nào dám lên tiếng!

Đợi một lát sau, cuối cùng mọi người cũng đã tán gẫu, đương nhiên, luôn luôn có ánh mắt nhìn hướng bên này, muốn tiến đến bắt chuyện, lại thấy hai người này ngồi quá gần nhau, chắc là đang nói chuyện ân ái, mọi người ở đây ai không biết xấu hổ mới quấy rầy!

"Nói với tôi đi, anh nói thật hay nói dối?!" Thư Trữ nghiến răng nghiến lợi, cô cũng không ngờ là nói dối lớn đến như vậy! Còn nhắc đến nhân vật mà người ta biết, nếu bại lộ thì sao?!

Khóe miệng Dư Vũ khẽ nhếch, ghé sát vào tai cô, cười nói, "Nói dối!"

Gân xanh trên trán Thư Trữ muốn nhảy dựng lên, "Vậy, chuyện nhà người ta, anh, làm sao, biết rõ, như vậy!" Cô nghiến răng nói ra từng chữ.

"Tôi xem trên mạng!" Anh nói mà không chút để ý, mặt Thư Trữ càng ngày càng đen, cô vươn tay, ở sau lưng anh dùng sức mà bấu.

Cô nào có can đảm nói dối đến như vậy! Nhiều lắm thì cũng đã nói với mọi người ở đây rằng anh có mấy căn nhà, nhưng mà mọi người xem Tử Ngư này, vậy mà lại dám nói dối mình là bạn của nhị thế tổ???

"Lớp trưởng đến rồi, lớp trưởng đến rồi!" Mọi người bảy miệng tám lời tiếp đón, vị trí của Trình Đoạn Dịch ở trong lòng mọi người, không thể coi thường. Ngay cả Mã Yến bị anh cho một bạt tai, cũng phải làm như không gì xảy ra, xem như đó là đùa.

Liễu Nhứ Ngôn luôn luôn trầm mặc mở to hai mắt, kích động tiến lên, vươn tay, Trình Đoạn Dịch lại vung tay cô ta ra, hướng thẳng đến chỗ Thư Trữ.

Chương 12: Họp lớp (2)

Edit: melbournje

🤤

Thư Trữ có chút cứng ngắc, lưng thẳng tắp.

"Thư Thư..."

Trình Đoạn Dịch nhẹ giọng gọi cô, ôn nhu lưu luyến, phảng phất ẩn dấu rất nhiều tình cảm nồng nhiệt, như đã lên men, giờ thì nổi lên.

Thư Trữ càng cứng ngắc, mặt đối mặt, đương nhiên không giống việc chửi rủa trong điện thoại.

"Thư Thư, ai vậy?" Dư Vũ đem cô kéo vào trong lòng, vỗ vỗ bả vai cứng ngắc của cô.

Thư Trữ bỗng chốc tỉnh táo, ho một tiếng, dựa vào ở trong lòng anh, cười nói, "Bạn học chung đại học với em, cũng là lớp trưởng!"

Trình Đoạn Dịch sửng sốt, bạn học? Lớp trưởng? Lại nhìn cô xinh đẹp tựa vào trong lòng một người đàn ông khác, anh thấy trong lòng mình đau đớn, chỉnh chỉnh quần áo, đè nén cảm xúc.

"Em thật sự không thể nghe anh giải thích sao?"

"Có cái gì mà giải thích, anh có thể nói, anh với cô gái bên cạnh này không có chút quan hệ nào sao?"

Cô chỉ chỉ Liễu Nhứ Ngôn, Thư Trữ cười phô trương, hơi hơi nhíu mi, thoạt nhìn thật rất là xinh đẹp.

Nếu không phải ở gần, Dư Vũ sợ là cũng chỉ nhìn thấy cô cười, mà không thấy hốc mắt cô hơi đỏ.

"Anh..." Trình Đoạn Dịch há hốc, không biết nên nói cái gì, sự việc đã xảy ra, nào có thể hai ba câu là nói rõ ràng?

Liễu Nhứ Ngôn nhẹ nhàng bám lấy tay áo Trình Đoạn Dịch, đôi mắt nhìn về phía anh, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống.

Tất cả mọi người thất thần, mấy người này diễn, ai dám chen vào? Chỉ có thể làm bóng đèn, đứng xem náo nhiệt.

"Tôi nói, cô khóc cái gì? Không phải là cô cầu xin tôi nhường Trình Đoạn Dịch cho cô sao? Cô xem, tôi đây đã cho cô, cô còn khóc cái gì?" Thư Trữ nhìn Liễu Nhứ Ngôn, chính là cô gái này, hơn nửa đêm vác gương mặt hoang mang rối loạn kia tới tìm cô, một đêm đó vẫn còn rành rành trước mắt.

Cô nhớ tối hôm đó Trình Đoạn Dịch gọi điện thoại cho cô, tầm hơn 12h đêm.

"Đã trễ thế này, gọi điện thoại cho em làm gì?" Thư Trữ dụi mắt, nghi hoặc hỏi.

Giọng nói Trình Đoạn Dịch từ đầu bên kia truyền đến, đè nén và khắc chế,

"Thư Thư, anh yêu em, vĩnh viễn chỉ yêu em!"

Vi ngày thường Trình Đoạn Dịch không hay nói lời ngon tiếng ngọt như thế, cho nên cô có chút ngượng ngùng, không nói nữa.

"Vậy em đi ngủ đi, sáng mai anh mua bánh bao cho em!"

"Không cần, xếp hàng lâu lắm, anh cứ đi làm đi!"

"Không có chuyện gì, ngày mai anh dẫn em đi xem phim!"

"Được." Cô cúp điện thoại, Thư Trữ đi ngủ, khoảng hơn ba bốn giờ sáng, có người gọi cửa cô.

Cô nhìn ra mắt mèo, là Liễu Nhứ Ngôn?

"Thế nào?" Thư Trữ nhìn về phía cô ta, người này coi như là bạn, nên đương nhiên cô phải khách sáo.

"Thư Thư! Thư Thư!" Liễu Nhứ Ngôn hoang mang, nước mắt giàn giụa.

"Sao vây?" Thư Trữ nhíu mày.

"Cậu nhường Trình Đoạn Dịch cho tớ đi!" Liễu Nhứ Ngôn gào khóc, một mặt thống khổ.

Thư Trữ sửng sốt, "Cái gì?"

"Anh ấy không cần tớ nữa! Trình Đoạn Dịch không cần tớ nữa!"

Sau đó, Thư Trữ cũng nhớ không rõ, chỉ thấy đầu đau, Liễu Nhứ Ngôn thì ghé vào sofa bên cạnh càng không ngừng cầu xin, thậm chí còn cho cô xem dấu hôn trên cổ.

Rồi sau đó không nhớ được khoảng mấy giờ, Trình Đoạn Dịch hoang mang đi tới, ôm lấy cô, đá một cước vào Liễu Nhứ Ngôn đang ở trên đất có ý đồ kéo chân anh.

"Cút!"

Thư Trữ đẩy anh ra, nói, "Các người đều cút đi!""Thư Trữ!" Anh muốn ôm cô, Thư Trữ run run tránh ra, "Dơ bẩn!"

"Các người đều cút đi!!"

"Cút đi, cút đi thật xa cho tôi!"

...

"Này, Thư Thư, em đói bụng sao, mọi người, chúng ta ăn cơm đi!"

Dư Vũ lắc lắc Thư Trữ đang xuất thần, nhân lúc mọi người không để ý thì trừng cô một cái, thấp giọng nói,

"Này, cô đến đây là để ngược chết bọn họ! Cũng không phải là đến để tha thứ cho cặn bã nam!"

Thư Trữ nghe, đứng lên, cười nói, "Được, chúng ta đang sống rất tốt, cũng không nên để người khác phá hủy tâm tình tốt của đôi ta!"

Dư Vũ đứng lên, cũng cười, "Anh này, đây là họp lớp, còn đây là bạn gái tôi, mời anh mang theo bạn gái của anh, cách xa chúng tôi một chút!"

Mặt Trình Đoạn Dịch trầm xuống nhìn anh, chậm rãi tiến lên, hai người đều là người cao ráo, khí thế kinh người.

Trình Đoạn Dịch nói, "Tôi sẽ không buông tay Thư Thư!"

Dư Vũ chợt nhíu mày, cười đặc biệt đáng đánh, "Tôi sẽ không cho anh cơ hội!"

Hai người nhìn nhau, xung quanh hơi trầm xuống.

"Thư Trữ cũng thật có phúc, hai người đàn ông này, đều là người hoàn hảo!"

"Còn không phải sao, có ngoại hình xinh đẹp, đương nhiên là tình duyên phải đẹp nốt rồi!"

...

Mọi người thấp giọng trao đổi, Thư Trữ đứng gần, cười tự giễu, hai người này á, một người hồi trước phản bội cô, còn một người thì là giả!

"Đến đây, Thư Trữ ngồi đi!" Dư Vũ kéo ghế cho cô.

Dư Vũ cùng Thư Trữ ngồi ở giữa, Trình Đoạn Dịch ngồi đối diện Thư Trữ, Liễu Nhứ Ngôn ngồi bên cạnh anh ta. Bên cạnh Thư Trữ là Mã Yến, và chồng cô ta, Trương Na cùng vài người khác.

Có hai bàn, cũng đã ngồi đầy, thoạt nhìn thì quả thực có vài phần náo nhiệt của họp lớp.

"Mọi người ăn cơm, ăn cơm đi!" Mã Yến đứng lên, chồng cô ta cũng đứng lên rót cho Dư Vũ một chén rượu."Cậu Dư, tôi kính cậu một ly, Vi Vi cùng cô Thư đây là bạn, chúng ta cũng chính là bạn! Đến đây, uống nào!"

"Đúng vậy, Thư Trữ, đến đây, tớ cũng mời cậu một ly!"

Mã Yến lấy lòng cười cười, thái độ với Thư Trữ hoàn toàn khác.

Thư Trữ cười, rồi sau đó nói, "Cảm ơn, tớ không uống rượu!"

Dư Vũ gật đầu, "Thư Thư nhà chúng tôi không uống, tôi cũng sẽ không uống!"

Anh dừng một chút, còn nói, "Đúng rồi, là vị tiểu thư này lúc trước nói Thư Thư nhà tôi là tiểu tam sao?"

Mã Yến sửng sốt, xấu hổ cười cười, "Không có không có, tôi chỉ đùa một chút thôi!"

Dư Vũ mặt nghiêm, nói, "Có chút không vui thì không cần đùa đâu! Nếu không phải Thư Thư chưa đồng ý kết hôn với tôi, thì hiện tại cô ấy đã chính là phu nhân của nhà họ Dư tôi rồi!"

Biểu cảm của anh có chút nghiêm túc, Mã Yến chột dạ cười cười, Hoàng Lâm nhanh chóng nói, "Chuyện này là Vi Vi không đúng, mau xin lỗi cô ấy đi, Vi Vi!"

"Thư Trữ à, thật sự là ngại quá, con người của tớ là như thế đấy, nói chuyện không mang đầu óc, đều là nói đùa cả thôi!"

Thư Trữ cười cười, "Không có gì, lần này không tính, về sau cũng không nên nói bừa nha! Dù sao, họa cũng là từ miệng mà ra~"

Mã Yến thấy ánh mắt cô sắc bén, gật đầu nhanh chóng, thấy xung quanh bạn học đều nhìn lại, mặt đỏ lên, mặt mũi đều đã quăng đi sạch sẽ! Trước kia cô ta tự tin nói cho cả thế giới rằng Thư Trữ là tiểu tam, kết quả hiện tại bị vả mặt, mà chính là tự mình vả mình! Nhưng dù biện pháp nào, cô ta cũng sẽ bị ngược thôi.

Hoàng Lâm lại bắt đầu hoà giải, duy trì bình tĩnh.

Trong lòng Thư Trữ cũng không bình tĩnh như trên mặt, tất cả đều là nói phét, mà Tử Ngư này diễn nhị thế tổ cũng thật giống, đúng là diễn viên có khác!

"Nè, Thư Trữ em ăn cái này đi!" Dư Vũ chọn cho cô một miếng thịt, Thư Trữ trừng mắt.

Liền thấy anh cười xấu xa.

Tử Ngư, con mẹ nhà anh!

"Cô ấy không thích ăn thịt..." Trình Đoạn Dịch nói một câu, bầu không khí đang náo nhiệt tự dưng lại tẻ ngắt.

Dư Vũ tránh ánh mắt bọn họ, trừng mắt liếc cô một cái, ngoài miệng lại ôn nhu nói,

"Nào, há mồm!"

Thư Trữ khẽ cắn môi, hơi hơi hé miệng, ăn vào, Dư Vũ lại đưa cho cô một chén nước, mới chậm rãi nói,

"Đương nhiên tôi kiết cô ấy không thích ăn thịt. Tôi ở cùng cô ấy lâu như vậy, cuối cùng cô ấy cũng tập ăn được chút thịt!"

Trình Đoạn Dịch mặt đen ngòm, anh đã từng muốn tập cho cô ăn thịt, mà lại nhìn cô khó chịu, đến cùng anh lại đau lòng, không ép cô nữa.

Hiện tại, em đã nguyện ý vì người đàn ông khác mà ăn thứ bản thân không thích sao?

Thư Trữ phối hợp với anh nở nụ cười phô trương, một mặt hạnh phúc.

Ánh mắt Liễu Nhứ Ngôn hơi trầm xuống, Dư Vũ? Cô lấy điện thoại ra, ở dưới bàn lặng lẽ mở trình duyệt, gõ Dư Vũ.

Cô ta muốn nhìn xem, đây là thần thánh phương nào, cô cũng không tin Thư Trữ có thể tìm được chỗ đứng tốt như vậy! Nếu đúng là nhị thế tổ, tốt xấu gì cũng phải có ít tin tức chứ.

Tin tức tra ra lại dọa cô ta nhảy dựng, "diễn viên quần chúng"?

Được, Thư Trữ cô quả nhiên rất khá!

Cô cất điện thoại, khẽ nhấp một ngụm rượu,

"Cậu Dư đây nhìn rất quen, hình như lúc trước đã thấy qua trên hot search?"

Cô ta vừa nói ra, toàn bộ mọi ngưởi yên tĩnh, nhìn cô ta.

Cô ta hơi hơi nhíu mày, phảng phất như kiểu đang cố nhớ lại xem đã thấy Dư Vũ ở đâu, Thư Trữ hơi cứng đờ.

Chương 13: Anh ta sẽ không cưới cô

Dư Vũ đang muốn nói chuyện, chỉ thấy Thư Trữ cười phô trương, "Là cái hot search diễn viên quần chúng phải không!"

Mọi người ở đây có chút ngây người, cái gì mà diễn viên quần chúng?

Dư Vũ bất đắc dĩ cười, "Từ khi quen Thư Thư, tôi cảm thấy trước đó mình sống thật không giống người, muốn tìm một việc đứng đắn để làm, nhưng trừ ba tôi, thì chả chỗ nào muốn nhận tôi cả! Tôi chỉ có thể vào giới giải trí cuồn cuộn này, cũng may là tôi có khuôn mặt này còn có thể dùng, tôi muốn chứng minh, tốt xấu gì tôi cũng có ích! Mà Thư Thư cũng thật tốt, cô ấy không bị xấu hổ vì những điều này!"

Xì xì xì! Phá Thư này mới không có việc làm, cả ngày làm gì đâu, quen cái rắm!

Thư Trữ uống môt ngụm nước, lộ ra nụ cười cảm động.

ĐM! Liêm sỉ rớt rồi kìa!

"Thư Trữ, bạn trai của cậu đối xử với cậu thật tốt!" Cô gái ngồi cùng bàn cảm động nói.

"Đúng vậy, đúng là chuyện tốt, lại còn muốn tự mình thử sức và trải nghiệm, Thư Trữ, cậu thực sự hạnh phúc!"

Nụ cười này cũng có chút giả, nhưng mà Thư Trữ biết cô ta đang nghĩ gì, làm ra vẻ hiền lành, nhưng nghĩ tôi là đồ ngốc sao?

Dù sao Thư Trữ cũng không tin, người này thực sự tốt như vậy, không phải không có đầu óc, thì chính là làm bộ!

Liễu Nhứ Ngôn có chút cứng ngắc, mặc kệ lời đối phương nói thật hay giả, nhưng chẳng lẽ cô ta còn có thể níu chặt không tha? Cô ta im lặng ngồi chỗ đó, tựa như câu nói vừa rồi của mình chỉ là vô tình.

Thư Trữ đột nhiên nhớ tới một từ, yên lặng như "kê". Cô không quen nhìn Liễu Nhứ Ngôn làm bộ, bày ra vẻ yếu ớt, nhưng vì không muốn phá hủy bầu không khí ở đây, nên cô chưa nói!

Năm đó học đại học, ai chẳng biết việc Liễu Nhứ Ngôn là người vô cùng đáng thương, hồi học cấp hai đã mất ba mẹ, từ giáo viên đến dì trông coi kí túc xá, ai mà không thương cô ta. Ngay cả Thư Trữ cũng bởi vì (1) "đồng bệnh tương liên", nên có hai phần cảm thông.

(1) Đồng bệnh tương liên: Khi người ta cùng ở một hoàn cảnh giống nhau thì người ta thông cảm với nhau. (Nguồn GG)

Học phí đại học, thậm chí tiền sinh hoạt của cô ta đều được chu cấp.

Lại có rất ít người biết, từ nhỏ Thư Trữ đã không ba không mẹ, khi lên đại học thì cô nhi viện không cung cấp học phí nữa. Đây mới là lý do cô viết truyện, còn không phải là vì muốn kiếm sống sao!

Người biết cô là cô nhi chỉ có ba người, một người là Mẫn Á Lan, sau khi tốt nghiệp xong, hai người cũng ít liên lạc. Một người là Kim Du, còn đang ở nước ngoài chưa về, nhưng quan hệ với cô rất tốt, thi thoảng còn gọi điện thoại. Cuối cùng, là Trình Đoạn Dịch...

Thư Trữ còn nhớ rõ anh ta ôm cô nhẹ nhàng nói câu, Thư Thư, em không cần người khác thương tiếc, có anh yêu là đủ rồi...

Trên thực tế, anh ta nuốt lời.

Đang xuất thần, đột nhiên chân tê rần, cúi đầu thì thấy, người nọ đang kẹp chặt chân mình.

Thư Trữ vung ra, làm bộ thân mật tới gần anh, cười rộ lên, "Muốn chết à! Anh làm gì đó?!"

Dư Vũ ôn nhu nhìn lại cô, "Là ai vừa thấy cặn bã nam liền không ngừng xuất thần hả?!"

"Tử Ngư!"

"Phá Thư!"

Hai người nhẹ giọng mắng, trong mắt mọi người là ôn nhu trò chuyện, Trình Đoạn Dịch nắm đũa, không ngừng dùng sức, rốt cuộc... "Đùng"!

Liễu Nhứ Ngôn ở bên cạnh để ý toàn bộ, nhịn không được, đứng lên, "Tớ muốn đi toilet chút!"

Dư Vũ cúi đầu, nháy mắt, "Tiểu tam cho cô, cặn bã nam cho tôi!"

Cô nhíu mắt lại, "Anh có thể chứ?"

Dư Vũ giận dữ, "Ông đây làm được thật! Nhưng mà vấn đề là cô, cô biết không?"

Thư Trữ hếch mày, "Tôi cũng đi toilet!" Rồi sau đó đứng lên, đi ra ngoài.

Dư Vũ thấy Trình Đoạn Dịch có động tác, hình như cũng muốn theo ra, chạy nhanh lên tiếng, "Lớp trưởng Trình ~ trước kia anh đã chăm sóc Thư Thư rất nhiều, tôi mời anh một ly!"

Trình Đoạn Dịch hừ lạnh một tiếng, "Tôi chăm sóc cô ấy là điều đương nhiên, không cần cậu cảm ơn!"

"Anh không thể nói như vậy được, dù sao anh chỉ là ed, tôi mới là ing mà!""Tôi nói rồi, tôi sẽ không buông tay Thư Thư!"

"Tôi cũng nói rồi, tôi sẽ không cho anh cơ hội!"

Trình Đoạn Dịch khắc chế hừ lạnh một tiếng, Dư Vũ còn nói, "Anh có muốn đến uống cùng không?"

Nhắc tới rượu, anh đi tới bên cạnh, ngồi ở chỗ Liễu Nhứ Ngôn.

Trình Đoạn Dịch cũng lấy tới một chai rượu, hai người liền uống, anh một câu tôi một câu châm chọc nhau.

"Lúc tôi ở cùng với Thư Thư, không biết Dư đại công tử còn đang tán gái đua xe ở đâu!"

"Haha, tuy hồi trước ông đây tán gái, nhưng giờ chỉ có Thư Thư, cũng không giống anh, ăn trong bát nhìn trong nồi!"

"Tình cảm của tôi cùng Thư Thư bao nhiêu năm, cậu nghĩ cậu có thể vượt qua?!"

"Không chắc, nhưng anh chỉ có vài năm, hình như là bốn năm đại học nhỉ, và hai năm sau khi tốt nghiệp nữa? Ha ha, nhưng tôi còn có thể ở cùng cô ấy mấy chục năm nữa cơ!"

...

Mà bên này, Thư Trữ vừa đến toilet, vừa vặn thấy Liễu Nhứ Ngôn rửa tay định đi ra, Thư Trữ đi qua.

"Thư Trữ, cậu cũng tới rồi?" Liễu Nhứ Ngôn cười rất là ôn hòa.

Thư Trữ lạnh lùng nhìn cô ta, "Đừng giả bộ, chỉ có hai chúng ta thôi!"

"Tớ..." Liễu Nhứ Ngôn ủy ủy khuất khuất lên tiếng, chỉ thấy Thư Trữ lấy trong túi ra một thỏi son, nhìn gương bình tĩnh tô lên, có một mị lực phô trương. Mà chính thỏi son kia, lúc trước, bản thân cô ta rất coi trọng, cảm thấy quý giá.

Thư Trữ này, ngay tô son đều phảng phất như đang cười nhạo cô ta.

Cô nhìn qua, lộ ra một nụ cười châm chọc, "Tôi muốn nhìn xem, Liễu Nhứ Ngôn cô hao hết tâm tư dán lên người Trình Đoạn Dịch cuối cùng có thể có kết cục gì!"

Liễu Nhứ Ngôn nhịn không được nữa, khuôn mặt tươi cười kia làm cho cô ta ghen tị, lần đầu tiên của cô ta cùng Trình Đoạn Dịch, cũng là cô ta thừa dịp anh uống say, dán lên người anh, nghe anh cả đêm kêu, Thư Thư, Thư Thư!

"Thế giới này vì sao không công bằng như vậy!" Cô ta đưa tay muốn tát Thư Trữ một cái.
Thư Trữ bắt lấy tay cô ta, cô tránh được, đánh trả lại, Liễu Nhứ Ngôn kia thì không thể tin mà che mặt.

Tát một lần, tuy rằng lực của Thư Trữ cũng không lớn, nhưng hiện tại cô đang nắm giữ quyền chủ động, một tay thì nắm chặt tay cô ta.

"A! Buông ra!"

"Cô khôn hồn thì ngoan ngoãn, đừng nhúc nhích!"

Liễu Nhứ Ngôn hận thù nhìn cô, Thư Trữ có thể nhìn ra sự lên án của cô ta, như kiểu cả thế giới phản bội cô ta không bằng.

Thư Trữ kéo cô ta lại gần, nhẹ giọng nói, "Không công bằng? Còn có việc càng không công bằng hơn cơ! Cô tin không, Trình Đoạn Dịch vĩnh viễn sẽ không bao giờ cưới cô?"

Liễu Nhứ Ngôn mở to hai mắt, hoảng sợ nhìn cô, Thư Trữ cười, "Tin hay không?"

"Không có khả năng!"

Trình Đoạn Dịch tuy rằng hận cô ta chạy đến trước mặt Thư Trữ, nhưng đến cùng vẫn còn có một chút áy náy, chỉ cần cô ta kiên trì cái vài năm, khẳng định anh ta sẽ tha thứ cho cô, lấy cô ta làm vợ.

Thư Trữ nhìn cô ta, cười nói, "Trình Đoạn Dịch cho cô bao nhiêu tiền? Có phải trước kia cho không ít, hiện tại không cho nữa?"

Liễu Nhứ Ngôn trừng mắt nhìn cô, "Anh ấy nuôi tôi! Anh ấy luôn luôn nuôi tôi!"

Thư Trữ cười nhạo, "À, anh ta cho cô một căn nhà chứ gì!"

Không đợi cô ta nói chuyện tiếp, cô liền nới tay ra, từ trên cao nhìn xuống, "Rất nhanh thôi, anh ta sẽ không nuôi cô nữa... Tôi nói rồi, anh ta sẽ không cưới cô! Không tin ư, chúng ta thử xem?"

Cô đi ra ngoài, Liễu Nhứ Ngôn ngẩn ngơ, Thư Trữ muốn làm cái gì?!

Cô ta vội vàng đuổi theo.

Mà bên này Thư Trữ đẩy cửa phòng, câu đầu tiên chính là, "Tôi đã đánh Liễu Nhứ Ngôn..."

Mọi người im lặng nhìn cô.

➸➹➷➶➵➴➸➹➷➶➵

Tác giả có lời muốn nói:

... Nghe nói trên mạng có một bình luận...

Sau khi Dư Vũ thành nghệ sĩ tuyến ba, kiếm được tiền đều đưa hết cho Thư Trữ...

"Chính anh phải tiết kiệm biết không?"

"Anh thì tích góp tiền làm gì?"

"Vậy anh đừng đi theo em ăn uống ngủ nghỉ nữa!" Thấy tay anh đang chạm vào đồ ăn vặt của mình,

"À, còn cả đồ ăn vặt nữa..."

Dư Vũ nháy mắt mấy cái, "Hết thì lại mua thôi~"

Thư Trữ: "..." Quên đi, xem ra toàn bộ tiền anh ấy đã đưa cho mình, chiều anh ấy chút vậy.

Một hôm, Thư Trữ nhàm chán, lấy sổ tính tính tiền lương của Dư Vũ, cùng chi tiêu hàng tháng của anh.

Sau đó...

"Dư Vũ!!! ĐM nhà anh! Đem tiền trả lại cho bà mau!"

Chương 14: Người đàn ông ấm áp

Edit: melbournje

🤤

Dư Vũ đang cùng Trình Đoạn Dịch uống hăng say, vừa nghe thấy, anh chạy nhanh đến, nắm lấy tay cô, ôn nhu hỏi,

"Em đánh cô ta sao? Có đau tay hay không? Cô ta làm khó em đúng không?"

ĐM, đồ đàn ông này sẽ không đánh người ta một trận ở toilet chứ??!

Thư Trữ nháy nháy mắt, "Cô ấy kích thích em..."

"Cô ta sai, đánh là đúng!"

Dư Vũ vừa mở miệng nói xong, trong lòng là vạn từ "ĐM", Phá Thư này không chỉ độc miệng mà còn bạo lực nữa sao?

Thư Trữ nhìn về phía Trình Đoạn Dịch, anh đang trầm lặng nhìn bọn họ âu yếm nắm tay.

"Anh muốn báo thù cho cô ấy à?"

Khóe miệng vừa nói hết câu, cô làm một biểu cảm trào phúng.

"Anh... Làm sao có thể để người khác làm khó em được chứ?" Giọng nói Trình Đoạn Dịch khàn khàn, Liễu Nhứ Ngôn cũng đang tiến vào.

Liền nghe thấy Thư Trữ nói, "Cô ấy là người phụ nữ của anh, chả lẽ anh không che chở?"

"Anh không có quan hệ gì với cô ta!"

"Hiện tại không có về sau cũng sẽ có thôi!"

"Sẽ không bao giờ! Trong lòng anh chỉ có em..."

Trình Đoạn Dịch mở to hai mắt, ánh mắt có chút say, kiên định nhìn cô.

"Anh cùng cô ta vĩnh viễn sẽ không có quan hệ gì!"

Như sét đánh giữa trời quang, Liễu Nhứ Ngôn trừng to mắt, hoàn toàn xong rồi, mình hao hết cả tâm tư còn không bằng Thư Trữ nói hai câu trào phúng!

Phảng phất đã thấy bản thân như không còn gì cả, nghèo túng cứ thế rời đi, Liễu Nhứ Ngôn tiến lên, ôm lấy Trình Đoạn Dịch.

"Anh không thể làm như vậy với em, anh không thể làm như vậy!"

Trình Đoạn Dịch đẩy tay cô ta ra, nếu không vì Thư Trữ, anh làm sao có thể ở trước mặt nhiều người như vậy mà nói lời như thế chứ!

Liễu Nhứ Ngôn xụi lơ trên mặt đất, nhìn về phía Thư Trữ, trong mắt đều là hận thù, "Không công bằng! Mày cái gì cũng có rồi còn muốn đến cướp đoạt người đàn ông của tao!"

"Thư Trữ, mày chết không được tử tế!"

"Cô..." Dư Vũ đang muốn nói chuyện, Thư Trữ ngăn anh lại, ngồi xổm trước mặt Liễu Nhứ Ngôn, nhìn thẳng cô ta, nở một nụ cười trào phúng.

"Tôi cái gì cũng có? Cô cho rằng khắp thiên hạ cô là thảm nhất sao? Đồ kiến thức hạn hẹp."

"Tôi cũng là cô nhi!"

Liễu Nhứ Ngôn ngơ ngác nhìn cô, bạn học cũng ngây ngẩn cả người.

Thư Trữ vươn tay, nâng lên cằm cô ta lên, "Thời điểm cô đi học, bạn học nói hết mọi chuyện khổ cực của cô với giáo viên, đến tôi cũng thấy cô đáng thương, nhưng lúc cô đang khóc lóc để có học phí, tôi đã phải làm chạy bàn ở nhà hàng!"

"Tốt nghiệp xong cô tính kế lên giường cùng anh Trình đây, tìm chỗ dựa cho mình, ở lại Bắc Kinh."

"Còn tôi phải kiếm tiền đi thuê phòng ở!"

"Anh ta từ bỏ cô, cô đòi sống đòi chết, cảm thấy cả thế giới đối với cô không công bằng. Ra thế, có phải không muốn bản thân phải nghèo túng rời đi?"

"Tôi cùng Trình Đoạn Dịch đã chia tay, ngày ngày trôi qua tôi phải tự nhủ bản thân mình không được đau buồn!"

Lại vỗ vỗ mặt ả ta, "Tỉnh tỉnh lại đi, đừng hòng dựa vào đàn ông rồi mộng tưởng hão huyền, xã hội cũ đã trôi qua rồi, thời thế cũng đã thay đổi rồi!"

"Đã thế này rồi mà cô vẫn còn nghĩ có thể dựa vào đàn ông, xin lỗi, cô không xứng!"

Cô đứng lên, rút một tờ khăn giấy lau tay, "Gặp người như vậy, tôi cũng cảm thấy dọa người!"

"Tôi con mẹ nó khinh thường cô muôn đời!"

Rồi sau đó đối với mọi người cười nói, "Thực xin lỗi, để mọi người chê cười rồi, quấy rầy họp lớp, tôi xin lỗi! Hôm nay mọi người cứ ăn uống, tôi không quấy rầy nữa!"
"Dư Vũ, đi!"

"Được được, đi..."

Dư Vũ vẫn còn đang ngây người, vừa thấy cô đi ra ngoài, chạy nhanh đuổi theo.

"Thư Thư!"

Trình Đoạn Dịch đuổi theo, Liễu Nhứ Ngôn còn đang ngồi ở trên đất.

"Vi Vi, chúng ta..."

Mã Yến cũng một mặt mờ mịt nhức đầu, rồi sau đó vỗ đùi, "Ăn cơm đi! Ăn cơm đi! Đều ăn cơm đi, dù sao cũng có người mời!"

Rồi sau đó ngồi xuống xoa bóp đầu, nói, "Tôi thấy mình say quá rồi!"

Mọi người: "..."

"Thư Thư!" Thời điểm Trình Đoạn Dịch chạy tới, bọn họ đã chuẩn bị lên xe.

"Thư Thư, em không thể nghe anh giải thích sao? Anh cùng Liễu..."

"Trình Đoạn Dịch! Anh còn không rõ sao? Căn bản không phải vì các người dây dưa với nhau như thế nào! Mà là các người đã ngủ cùng nhau rồi, chúng ta sau này không thể có cơ hội nữa!"

"Về sau đường anh anh đi, đường tôi tôi đi!"

"Duyên của chúng ta chỉ kéo dài đến đây thôi!"

Cô mở cửa xe, "Không hẹn gặp lại!"

Thấy Dư Vũ còn đang ngây ngốc đứng nơi đó, cô rống lên một câu, "Tử Ngư! Anh còn không lên xe?!"

Dư Vũ cuống quít mở cửa xe, cài xong dây an toàn, Thư Trữ lái xe đi.

Trình Đoạn Dịch đứng ở phía sau nhìn xe rời đi, Thư Thư, em có thể quên, nhưng anh thì đâu thể?

...

Cắt đứt triệt để cùng Trình Đoạn Dịch xong, trong lòng Thư Trữ cũng có vài phần khổ sở, tình cảm nhiều năm như vậy, cũng không phải giả, làm sao có thể không đau lòng!

Cảm xúc sa sút, chỉ thấy Dư Vũ bên cạnh ngây ngốc nhìn cô.

"Này! Tử Ngư, anh nhìn tôi làm gì?!"
Dư Vũ lắc đầu, "Rất ngầu!"

Thư Trữ: "..."

"Không thể tưởng tượng được Thư Trữ cô lại là người như vậy!"

"Tôi sẽ coi câu nói này của anh là một lời khen!"

"Chủ nghĩa độc thân hoàn mỹ!"

"Thật khí phách!"

Thư Trữ giật giật, Tử Ngư này khen cô nên cô có chút không được tự nhiên, đang muốn khiêm tốn vài câu, liền nghe anh nói,

"Chỉ sợ cả đời này sợ cô không gả được cho ai!"

"Dư Vũ!!!"

"Thư Gia, tôi và cô đều là đàn ông mà!"

"Ai ui, đau! Nhẹ chút nhẹ chút thôi, nhìn đường đi!"

...

Họp lớp xong, Thư Trữ cùng tên trên lầu kia quan hệ rõ ràng gần hơn một chút, hai người còn có thể cùng ăn cơm.

Mà cũng đúng, bạn không đoán sai đâu, đây là cô trả thù lao!

Thư Trữ thực chưa thấy qua có người ăn bám như vậy. Khi hỏi nguyên nhân thì anh nói,

"Tuy rằng không biết cô nghĩ sao, nhưng tôi biết, chắc chắn cô rất nhiều tiền, lầu trên lầu dưới với nhau, giúp đỡ nhau là điều đương nhiên! Tôi còn có thể giúp cô tiêu tiền mà."

Rồi sau đó ngẩng đầu nhìn trời, một mặt u buồn, "Tôi biết, một người nhiều tiền cũng chả ai giúp đỡ, cũng là chuyện thống khổ nhất! Tôi hiểu mà!"

**

"Đại Ngư, nhanh chút nhanh chút đi!"

"Đến rồi đây, mặc như vậy có được không?

Người đại diện gật gật đầu, "Được, Đại Ngư, lần này tuy chương trình mời đến với giá thành ít, nhưng đối với cậu là nhiều rồi! Nhớ kỹ, cậu là một người đàn ông trầm ấm!"

Dư Vũ gật đầu, người đại diện lo lắng, còn nói lại một lần, "Thật sự nhớ kĩ đó, cậu, là người đàn ông trầm ấm! Không được cáu giận!"

"Biết rồi, anh đã nói... À, được, đã biết!" Thấy người đại diện trừng anh, lập tức sửa.

Hai người vừa đi xuống lầu, gặp Thư Trữ xách hoa quả lên lầu.

Mắt người đại diện thì nhìn thẳng, Dư Vũ đen mặt ho khan một tiếng.

"Tử Ngư, anh mặc kinh dị như vậy, muốn đi chỗ nào đấy?"

"Chả liên quan chó gì tới cô!"

Dư Vũ trừng mắt, cái gì mà kinh dị, đây là mốt thời trang đang hot hiện nay hiểu không!

Tròng mắt Thư Trữ chuyển động, hoàn mỹ mà xem thường.

"Đây là mốt đang hot hiện nay, Phá Thư, cô biết cái gì là hot trend chứ?!"

Thư Trữ lẩy bẩy nổi da gà, "Ra là vậy, nếu hot trend giống như anh thì tôi không muốn biết, cảm ơn!"

"Thư Trữ! Cô..."

"Đại Ngư! Người đàn ông ấm áp!" Người đại diện ho khan một tiếng.

Dư Vũ thở ra một hơi, được, ấm áp, tôi không tức giận!

Hai người xuống lầu, Thư Trữ run lẩy bẩy nổi da gà, người đàn ông ấm áp? excuse me?

Chương 15: Đồ FA

Edit: melbournje

🤤

Sau khi Dư Vũ rời khỏi đây, Thư Trữ mở cửa, buông đồ ra, kiểm tra di động có một tin nhắn,

Mã Yến: Thư Thư à, chuyện Liễu Nhứ Ngôn cùng Trình Đoạn Dịch đã xong, cô ta đã cầm tiền chạy lấy người... Cậu thật sự không thể tha thứ cho cậu ấy sao? 」

Thư Trữ cười một tiếng, tắt điện thoại đi, ngẩn ngơ.

Cô mở ra máy tính ra, up một đoạn như sau:

Hưu thư: Có những lỗi lầm dù chỉ một chút cũng không thể quay đầu lại được, vấn đề ở đât không phải là bởi vì Tô Vị xuất hiện, mà là do Cô Dịch... Nữ chính biết rõ rồi, nhưng vẫn tạm thời chấp nhận anh ta, mặc dù trong lòng thấy chán ghét, tình cảm của Thu Kha thì trong sáng, nhưng thà một lần đau sườn phải phẫu thuật còn tốt hơn từ từ trị bệnh bằng hoá chất... 」

Khoanh tay đứng nhìn: Thổ lộ của Hưu Thư thật lớn!

Nhàn trúc: Thanh xuân của con gái chỉ có một! Tan tan rồi lại hợp hợp, dây dưa mãi rất phí...

Độc độc độc đại: Dù nói như thế, nhưng Cô Dịch cũng thể được tha thứ sao? Anh ta yêu Thu Kha như vậy cơ mà!

Chít chít méo mó: Vẫn thích Tô Vị hơn, rất ấm áp, cảm giác có thể bao dung người mình yêu. Thu Kha cuối cùng sẽ yêu tính cách ôn nhu của anh ấy thôi!

Mộng ngàn năm: Cảm giác Cô Dịch thì trong hiện thực cũng có nhiều, nhưng Tô vị ấm áp như thế, trong hiện thực có sao?

...

Thư Trữ cười cười, có hay không thì cô không biết, nhưng mà cô cảm thấy, đàn ông ấm áp vẫn là một điểm cộng. Hầu như ai cũng giống như ai, đều rất thích đàn ông ấm áp, bằng không thì tên lầu trên kia giả vờ ấm áp làm gì?

Thư Trữ ngủ một giấc đến hơn năm giờ chiều, cô ngơ ngác ngồi dậy, ôm đầu đau mà ngẩn người.

Đã tgật lâu rồi cô không mơ về cô nhi viện, cô lại mơ về viện trưởng.

Chính cô cũng là một đứa trẻ, ngày thường chơi đùa cùng đám trẻ khác. Có lần, một ít nhà hảo tâm quyên góp quà, trong đó có rất nhiều quần áo đẹp mắt.

Viện trưởng chia quà cho mọi người, mỗi người đều vô cùng cao hứng mặc quần áo mới.

Thư Trữ cũng cao hứng, cô chưa từng có váy đẹp như vậy, kiểu váy công chúa màu hồng phấn, phảng phất biến bản thân thành thiên sứ chứ không phải là cô nhi bị vứt bỏ.

Thư Trữ mặc váy của mình cùng mọi người chơi, dè dặt cẩn trọng, chỉ sợ dơ váy.

Con gái viện trưởng thấy cô mặc đẹp mắt, liền khóc muốn đòi, Thư Trữ không cho.

Cô nhớ cô bé kia khóc rất đau đớn, viện trưởng đi lại, hỏi cô có đổi không nhưng Thư Trữ lắc đầu, cô luyến tiếc chiếc váy này.

Cô bé kia khóc nháo không thôi, Thư Trữ lại không chịu đổi.

Viện trưởng chỉ trích, hung hăng mắng con gái mình.

Cô lúc ấy chỉ vì chiếc váy mà cao hứng. Thế cho nên thật nhiều năm sau, cô chỉ có thể ở trong phòng, hâm mộ xem người khác ôn nhu đưa bọn trẻ đi...

Hốc mắt đã phiếm hồng, đều là chút chuyện cũ, ấy thế nào lại đột nhiên nhớ lại rồi.

Thư Trữ ngồi ngẩn người, đã rất đói bụng, nhưng cô không muốn đi ăn cơm.

Xuống lầu đổ rác, mấy tầng đều im lặng, không hiểu sao có chút cô tịch, đến cùng chỉ có một mình cô.

Thời điểm đi đến lầu ba, liền nghe thấy từ lầu hai có một thanh âm truyền đến, "Bạn già à, bà chậm một chút!"

"Được, ông cũng thật là, ăn no rồi sao?"

"No rồi no rồi!"

"À, vậy là tốt rồi, cũng đừng ăn nhiều quá, buổi tối không ngủ được đâu!"

"Được! Chúng ta chưa về vội được không?"

"Vì sao?"

"Đi xem phim đi!"

"Hả? Mua vé rồi sao?"

"Mua rồi! Chúng ta đi thôi!"

"Được được được, không xa chứ?"

"Không xa đâu, ngay gần đây thôi, chúng ta mau đi!"

"Từ từ, tôi phải đi lấy kính đã!"

"Tôi mang cho bà rồi đây!

"Ai ui, thật tốt quá"

...

Giọng nói hai người càng ngày càng xa.

Thư Trữ: "..."

Màn ân ái này, lập tức làm cô muốn trào máu họng!

Đi đến thùng rác, đem rác ném vào, quay đầu thì nhìn thấy hai con chó, cô ngẩn người. Hai con chó hôn nhẹ nhau mà hâm nóng, mày liếm tao một chút, tao cọ mày một chút.

Tốt lắm! Mẹ nó, hiện tại ngay cả chó cũng muốn trêu chọc cô!

Cho nên, về sau cô có thể tự xưng mình là (1) cẩu độc thân nữa sao?!

(1) Cẩu độc thân: chỉ người FA

Hay phải gọi là người...độc thân?

...

Sau khi trở về Thư Trữ đem tấm ảnh hai con chó up lên weibo Độc Kê Thang.

Độc Kê Thang: Đến chó cũng bắt đầu ân ái rồi! Về sau đừng tự gọi mình là cẩu độc thân nữa!

Cô không để ý tới bọn họ bình luận như nào, ý tưởng đang trào dâng.

Tuy rằng đói, nhưng lại không muốn ăn cơm, cả người cứ suy sụp.

"Bộp bộp bộp!"

Một loạt tiếng đập cửa, Thư Trữ chậm rãi đi qua, nhìn ra mắt mèo rồi mới mở cửa.

"Anh lại làm gì?"

"Đi ăn một chút đi, Phá Thư, tôi mời cô!"

Thư Trữ cười lạnh, "Anh mời khách, tôi trả tiền?"

Dư Vũ trừng mắt, "Ai nói thế?! Tôi mời!"

Thư Trữ kinh ngạc một chút, "Tiền đâu ra thế?"

"Ăn cơm rồi nói! Đi, nhanh thay quần áo đi, cô mặc như vậy đi ra ngoài sẽ không tôn lên khí chất của tôi được đau!"

Mắt cô toát ra một tia xem thường, "Được, đừng lừa gạt bản thân nữa, anh mà có khí chất sao?"

"ĐÙNG!"

Cô đem Dư Vũ há mồm trợn mắt để ở bên ngoài, mở tủ quần áo ra, tùy tiện chọn đồ. Nghĩ nghĩ, lại thả trở về, lấy ra một cái váy đẹp mắt.

Thay xong cô đột nhiên mở cửa, Dư Vũ đang tựa vào cửa suýt nữa ngã nhào.

"Cô nhẹ nhàng chút đi..." Anh sững sờ mà nhìn cô gái đang mặc váy trắng, cả người như là phát ra ánh hào quang, ôn ôn nhu nhu cười yếu ớt.

Thư Trữ nháy mắt mấy cái, "Bị nhan sắc của bà đây làm mê đảo rồi sao?"

Những lời này như là một cái chày gỗ, "Phanh!" Một tiếng đánh Dư Vũ trở về hiện thực thế giới.

"Nói bừa! Ông đâg coi trọng ai thì được chứ cũng không thể coi trọng cô!"

"A, thật khéo nha, tôi cũng vậy!"
Thư Trữ cười một tiếng, "Đi sớm một chút đi, ăn cơm!"

Dư Vũ sửng sốt một chút, lại đuổi theo, "Nè nè nè, tôi có chỗ nào không tốt?"

...

Tại quán ăn.

Thư Trữ chọn một món rau xanh, nhai kĩ nuốt chậm, mới chậm rãi nói, "Nói đi, mời tôi ăn cơm làm gì?"

Dư Vũ hếch mày, "Hửm? Ăn bám cô rất nhiều bữa cơm, không thể mời lại cô một bữa hay sao!"

"Hơn nữa, hôm nay tôi lại nhận được một vai mới, tâm tình rất tốt! Nhận được thù lao nữa!"

"Nói như vậy... Về sau anh sẽ không ăn bám tôi nữa chứ?"

"Ách... Không hẳn..."

"Tiền chỉ đủ để ăn một bữa cơm thôi sao?!"

Thù lao thấp như vậy?

"Không phải, tôi nghĩ ăn bám cô lâu như vậy không tốt lắm, nên mua trên mạng cho cô vài thứ!"

Thư Trữ nhíu mắt lại, "Anh còn biết ngượng ngùng?"

"Được được được, tôi cũng vậy thôi cũng có hổ thẹn được không?!"

"Được, anh mua gì?"

Dư Vũ nháy mắt mấy cái, "Đến lúc đó cô sẽ biết thôi!"

"Tôi không cần, chính anh giữ lại mà dùng đi!"

"Đồ của phụ nữ tôi giữ lại làm gì?!"

Anh dừng một chút, còn nói, "Cô thực sự không cần?" Một bộ dạng không cần thì tôi lại tiết kiệm được một chút.

"Muốn! Ngu sao mới không muốn!"

Thư Trữ nhìn một cái xem thường, vốn là cô sẽ không nhận quà của đàn ông nhưng Dư Vũ làm hành vi "không biết xấu hổ" như vậy, làm cho cô đối với anh có cái gì đó gọi là yên tâm thoải mái. Khi nào mà cô đột nhiên cảm tên gay này là đàn ông rồi vậy?

Cơm nước xong xuôi, hai người đứng lên rời đi nhưng phải đứng ở cửa quán.

"Mẹ nó! Không mang ô rồi... Mưa như này làm sao về?"

Chả lẽ ông đây nên làm một người đàn ông men lì, cởi áo khoác, hai người che chung chạy về sao? Ồ? Không hiểu sao lại hưng phấn nhỉ?

Thư Trữ xem thường một cái, đi đến trước sân mượn được một cái ô.

"Wow! Làm sao cô mượn được vậy?"

"Anh bị ngốc à? Không biết quán ăn này khi mưa sẽ tặng ô cho khách sao? Có biết thưởng thức chút hay không vậy...?"

Anh "À..." một cái lạnh lùng.

Hai người xài chung một cái ô, đi ở ven đường, bầu không khí có vài phần quỷ dị.

"Cẩn thận!"

Dư Vũ ôm lấy Thư Trữ về một bên, tránh được nước mà xe tát lên.

"Cái tay..."

Thư Trữ đen mặt nhìn tay Dư Vũ đặt ở trên bờ vai mình.

Anh nhanh chóng thu tay lại, hai người lại đi mấy bước, một trận gió thổi tới, hai người đồng thời cảm thấy lạnh, Thư Trữ chà xát cánh tay. Nhìn về phía người nọ, phải biết rằng, thời điểm thể hiện phong độ của người đàn ông này đã đến rồi đó...

Người bên cạnh đột nhiên cảm thán một câu, "A! Buổi tối bầu không khí thật là dễ chịu."

"Đi ở bên cạnh tôi tại sao lại là cô mà không phải (2) Diêu Minh chứ!"

(2) Diêu Minh là cầu thủ bóng rổ, cao hơn 2m.

Thư Trữ: "..."

"Ít nhất, anh ấy có thể chắn gió được cho tôi!"

Thư Trữ: "..."

Có một số người tồn tại thật sự chỉ để chứng minh ba chữ:

(3) Đồ FA!

(3) Gốc là 注孤生 (chú cô sinh) nên để là ba chữ, mình không hiểu nên đã tra google. Cụ thể trên forum hỏi đáp về convert của TTV có một bạn giải thích: Chú cô sinh = chú định cô độc nhất sinh = Forever Alone = F.A

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau