LẦU DƯỚI 249, LẦU TRÊN 251

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Lầu dưới 249, lầu trên 251 - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Cá vàng nhỏ

Edit: melbournje

🤤

Trên Internet có một câu nói rất đúng, mọi việc trên thế giới chỉ chia làm hai loại, một loại là liên quan cái rắm gì tới anh. Một loại còn lại là, liên quan quái gì tới tôi.

Mà Thư Trữ cho rằng, cũng có thể chia làm ba loại. Ví dụ như bạn đang đi dạo ở quảng trường, bỗng thấy trên đất có một trăm tệ, loại người đầu tiên sẽ bình tĩnh nhặt lên, không nhìn mọi người xung quanh, lặng lẽ đút túi. Loại tiếp theo cũng sẽ nhặt lên, rồi sau đó đem nộp cho cảnh sát.

Còn loại người cuối cùng, cũng chính là đại đa số mọi người, không thèm nhìn nó trực tiếp đi qua, không quan tâm trong lòng nghĩ như nào, áp chế đạo đức đang rục rịch, lại sợ phiền toái, chỉ bình tĩnh đi qua.

Thư Trữ chính là loại người thứ ba.

Cho nên, thứ làm cho cô có thể xoay người nhặt lên, chỉ có thể là chính cô!

Câu chuyện này bắt đầu phát sinh từ loại người đầu tiên...

"Chậm một chút, chậm một chút!"

"Anh zai à, anh bê cái này xuống trước đi."

"Đúng đúng đúng, cái kia muốn chuyển đi."

"Ôi này, cái đó ôm cẩn thận một chút, mà thôi quên đi, để tôi tự cầm."

Thư Trữ ôm rương bảo bối nhỏ, đây là những món đồ của cô từ bé tới giờ, thậm chí có chút đồ từ thời ở cô nhi viện, cô quý nó như bảo bối.

Trình Đoạn Dịch đã từng châm chọc cô, đem mấy cái đồ cũ này xem như bảo bối, có nhường người ta cũng chả ai thèm chạm vô.

Anh ta thì biết cái gì! Mỗi một vật nhỏ, đều có một đoạn kí ức, đều là những thứ cô từng cảm nhận được, mỏng manh, hay là yêu thương.

Thư Trữ phun ra một hơi, theo công ty chuyển nhà đến nhà mới.

Ôm cái rương, tóc dài xõa ở đằng sau, ngũ quan thanh tú, gương mặt trắng nõn, không ít người đều quay đầu nhìn cô. Mà cô hoàn toàn không thèm để ý, thầm nghĩ nhanh nhanh chuyển nhà thôi.

Xe không thể vào, cửa tiểu khu đã bị ngăn lại, còn có bảo vệ, nhưng công ty chuyển nhà phải làm thủ tục đăng ký, bị bắt cho xem chứng minh thư, mới cho bọn họ vào.

"Em gái, đây là chỗ nào? Sao nghiêm như vậy?"

Thư Trữ là một người đơn giản, chỉ cần không chọc tới cô, cô vẫn tương đối hiền lành.

"Đây là đất tư nhân, nổi danh yên tĩnh hoàn cảnh tốt, ít người." Thích hợp với những người chỉ muốn nằm chết ở nhà như cô.

Thuê phòng ở đây khá khó, sẽ không vô duyên vô cớ cho người lạ không ở đây vào, mỗi tòa có năm tầng, mỗi tầng có một nhà, cách với những tòa nhà khác cũng không quá xa.

Đối với một ít yêu cầu riêng tư cũng khá tốt. Vào ở còn có thể chọn hàng xóm, ví dụ như cô biết người ở phòng 248 là một họa sĩ, ở phòng 247 là một đôi vợ chồng trung niên, phòng 246 thì tạm thời chưa có ai ở. Những thứ này đều là cho phép lộ ra với người muốn thuê, dù sao nơi này chỉ có cầu thang, tầng cao hay tầng thấp vẫn gọi là có tiếp xúc.

Chủ của tiểu khu này cũng rất có ý tứ, chia thành mấy tòa nhà khác nhau.

Về phần tầng trên phòng 251, thời điểm cô thuê nhà thì không có người thuê.

Đúng, không có nhìn lầm đâu, cô ở phòng 249, trên tầng là phòng 251. Lúc cô thuê chỉ còn này hai phòng này. Cô còn hỏi có phòng 250 không, đối phương cười nói không có, tiểu khu không có phòng 250, có cũng thuê không được. Có thể tới chỗ này thuê, quả thật không cần nhất định phải thuê phòng 250.

"Sẽ không đi nhầm ấy chứ?"

Anh zai chuyển nhà Khang Tĩnh nháy mắt mấy cái, anh ta không thấy kiểu sắp xếp này tiện lắm, gom hết vào làm 1 tòa nhà còn hơn.

"Sẽ không đâu, có ký hiệu mà. Tôi cảm thấy rất tốt, rất có sáng ý, hơn hai mươi căn nhà, mỗi tòa 5 phòng, như thế nào cũng không có chênh lệch, ông chủ này thích độc lập."

Khang Tĩnh gật gật đầu, nơi này quả thật là độc lập, kiến trúc trong tiểu khu không giống với các kiến trúc ở chỗ khác, khắp nơi đều lộ rõ cá tính.

Thư Trữ cười cười, di động vang lên, một dãy số xa lạ, cô bèn bắt máy.

"Alo, ai đó?"

"Thư Thư... Em chuyển nhà à?"

Thư Trữ mặt tối sầm, là Trình Đoạn Dịch.

"Liên quan quái gì tới anh!"

"Thư Thư, em trước kia có như thế này đâu?"

"Đây đúng là bộ dạng của tôi còn gì nữa?"

"Thư Thư, không cần vô tình như vậy mà, anh cùng Liễu Nhứ Ngôn thật sự không có gì."

"Ha ha, đúng, các người không có gì đâu, chỉ là lên giường với nhau thôi ý mà."

Cúp điện thoại, lại chặn cái số này.

Thư Trữ thoạt nhìn thì là một người nhanh nhẹn dũng mãnh, nhưng thật ra lại là một người yếu ớt, không chấp nhận được sự phản bội.

Các anh trai chuyển nhà đã đi xa vào trong rồi, Thư Trữ thở ra một hơi thật dài, không cần tức giận, không cần tức giận.

Chậm rãi chạy theo hướng tới tầng 1, thời điểm tới cửa, liền phát hiện hai nhóm người đang đứng ở cửa ra vào.

"Như thế nào?"
"Không có chuyện gì, đi lên đi, bọn họ muốn chuyển, chúng ta cũng muốn chuyển!"

Khang Tĩnh vốn là không vội, chuyện giúp người ta dọn nhà này, sớm một lát, trễ một lát cũng không có gì khác biệt. Nhưng mà, công ty chuyển nhà của đối phương lại đối đầu với công ty mình, chuyện này đương nhiên là sẽ không nhường.

"Nhường cho chúng tôi lên trước được không, tôi thật sự rất vội." Dư Vũ bị đối diện với chuyện này thì không còn cách nào khác, bỏ thời gian cố giằng co này có khi ông mày chuyển lên từ lâu rồi.

Nhìn nhìn thời gian, còn có một tiếng.

"Ô, nói muốn lên trước là lên trước sao? Mơ đẹp đó anh zai."

Lại quay đầu nói với bọn họ, "Đi, đi lên."

Đến cùng vẫn là chọn gái, có khí chất, xinh đẹp, công ty của đối phương cũng lùi về sau một chút, Khang Tĩnh mang theo vài người, lập tức chuyển lên.

"ĐM!" Dư Vũ bị tức đến chửi tục, anh ở tầng năm, cô ta ở tầng bốn, cô ta chắn cái cầu thang này, thì anh đi lên kiểu gì!?

Truyện được up tại wattpad melbournje.

Đợi một hồi lâu, đám người Thư Trữ mới chuyển vào, Dư Vũ chạy nhanh dẫn người hướng lên trên, thật sự không còn kịp rồi, anh phải đi thử vai mà!

Dư Vũ sắp xếp, thấy êm êm rồi thì lập tức phóng xuống, còn có nửa tiếng nữa thôi.

Anh vô cùng lo lắng đi tới tầng 4, phát hiện...

"Nhường một chút đi, tôi đang vội."

"Ngay lập tức đây, chờ bọn họ đem cái tủ này nâng vào, là anh có thể đi!"

Dư Vũ nhìn nhìn, cầu thang rất lớn, nhưng cái tủ này cũng không nhỏ, vừa khéo chắn toàn bộ cầu thang.

Dư Vũ nhìn nhìn thời gian, gấp đến tức giận.

"Mau một chút được không?!" Ngữ khí có chút hung hăng.

Thư Trữ vừa rồi làm rơi cái rương nhỏ, đang đau lòng, thì nghe được giọng điệu này của Dư Vũ.

"Chờ một chút không được sao?! Có phải đàn ông không thế, không biết nhẫn nại à? Chúng tôi có thể cho anh qua, như mà không phải lúc này! Anh có thể hay thông cảm cho người khác một chút đi."

Rồi cô lại nói với bọn họ, "Mau một chút, để bên này là được."

Dư Vũ đang định cãi lại thì lại thấy cái tủ sắp được đem vào, người chuyển nhà vừa đem tủ hướng vào bên trong một chút, Dư Vũ liền lách qua chạy nhanh đi xuống.

Nhưng mà, người không hay ho, thì uống nước cũng bị buốt răng, Dư Vũ bị kẹt xe!

Lúc đến địa điểm phỏng vấn thì đã trễ 10 phút.

"Thực xin lỗi, tôi đến trễ."

Nhân viên lộ vẻ bình tĩnh nói, "Đến trễ là hủy bỏ toàn bộ tư cách."

"Tôi..." "Đạo diễn nói là cậu nên đi về đi."

Dư Vũ có chút tuyệt vọng đi ra ngoài, đây là cơ hội thử vai mà công ty thật vất vả để lấy được, kết quả anh lại thất bại, không cần nghĩ nhiều, công ty khẳng định sẽ không cho anh cơ hội tốt như vậy nữa.

Dư Vũ đi ra, thở thật dài một hơi, không kẹt xe thì sẽ không đến muộn! Không bị hàng xóm kì cục trì hoãn, cũng sẽ không đến muộn.

...

Thư Trữ đi ra, cô đánh mất một thứ quan trọng, khẳng định là hôm nay chuyển nhà nên rơi. Cô mon men theo tầng 4 bắt đầu tìm từng góc.

Dư Vũ vừa vặn tiến vào, thấy Thư Trữ, mặt tối sầm, nhẫn nhịn, đi qua cô.

Lúc lấy chìa khóa từ trong túi thì bị rơi, móc khóa là một con cá vàng.

Đang chuẩn bị nhặt lên, liền nghe thấy một tiếng, "Chậm đã!"

Rồi sau đó liền thấy cô gái dưới tầng kia vô cùng lo lắng đi lại, xoay người nhặt con cá nhỏ của anh lên, liếc anh xem thường một cái rồi liền muốn xuống lầu.

Dư Vũ tức giận nở nụ cười.

"Cô cầm đồ của tôi đi đâu?!"

"Cái gì mà của anh, đây là đồ hôm nay tôi đánh rơi mất."

"A, cô nói cô đánh mất chính là cô đánh mất? Thế thì ra ngân hàng nói cô đánh rơi tiền ở đó thì cả ngân hàng là của cô đấy à!"

"Cái này vốn là của tôi, anh là một thằng đàn ông hơn hai mươi tuổi mà ngay cả con cá bé ti ti cũng tham à? Tôi nói cho anh biết cái này đi bán cũng chả được mấy đồng đâu."

"Haha, cô có bản lĩnh thì chứng minh nó là của cô đi!"

Lửa giận của Thư Trữ bỗng chốc bùng lên, "Làm sao không thể chứ, trên con cá vàng này khắc chữ SY, S là viết tắt tên của tôi, Thư."

"Y cũng là viết tắt tên của tôi, Dư!"

"Anh là một thằng đàn ông mà cũng muốn chiếm tiện nghi để lấy món lời nhỏ này à! Nhìn anh mặt người dạ chó, vẫn còn thù vụ chuyển nhà buổi chiều hử?! Có chút phong độ tí đi xem nào?!"

Dư Vũ mở to hai mắt, chỉ vào bản thân, "Cô nói tôi không phong độ á? Tôi đủ có phong độ, mà cái loại người hở ra là chỉ vào mặt người khác trách móc này nọ không nhìn lại bản thân mình, lại còn trách tôi không có phong độ?!"

"Cái này vốn là của tôi, tôi đánh rơi ở tầng 4, mà còn ai ở đây nữa, trừ tôi ra thì là anh chứ còn ai? Nhặt được đồ của người khác, không biết xấu hổ còn nói là đồ của mình? (1) Tiểu bạch kiểm!!!"

(1) Tiểu Bạch Kiểm: Ngoài nghĩa là người con trai nhu nhược quá mức, công tử bột thì còn có nghĩa là trai bao.

"Cái đồ đàn ông này, cô nói cái gì cơ?!"

Thư Trữ xắn một bên tay áo, hình tượng trong chốc lát sụp đổ, liếc nhìn từ đầu tới cuối người đàn ông trước mắt.

"Tôi là đồ đàn ông? Haha, anh không soi gương đúng không, trông anh chả khác gì gay, có khi so với con đàn bà còn yểu điệu hơn."

"Cô so với đàn ông thì khác đếch gì?"

Anh lại học cách của cô liếc mắt nhìn từ trên xuống dưới, "Đồ sân bay!"

Thư Trữ thiếu chút nữa nhảy lên, "Anh nói cái gì?! Tôi chưa từng gặp qua người nào vô liêm sỉ, không có mặt mũi như anh."

"Thế cô có mặt mũi sao? Bản thân không mặt mũi còn nói đến ai khác."

"Anh..."

"Tầng trên, đừng có ầm ĩ nữa!"

Ở dưới tầng ba truyền đến âm thanh.

"Trả lại cho tôi!"

Dư Vũ đè thấp giọng, giật lại con cá trên tay cô!

"Thằng biến thái chết tiệt này, mẹ kiếp, mày trả lại cho bà nhanh!"

Thư Trữ liền giật lại!

"Phanh!"

Dư Vũ đóng cửa. Thư Trữ nghiến răng nghiến lợi, không cam lòng đạp vào cửa nhà anh một cái!

"Trả lại đây."

Dư Vũ thấy cô không đi, liếc mắt một cái, con cá này rõ ràng là của ông đây mà! Tuy rằng không yêu thích lắm, nhưng giữ nhiều năm như vậy, vẫn có chút cảm tình. Hôm nay chuyển nhà, vừa thấy liền mang đi theo.

Thư Trữ thấy anh không mở cửa, nghiến răng, cười lạnh một tiếng rồi lấy điện thoại ra.

Chương 2: Chương Linh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: melbournje

🤤

"Alo, xin chào, tôi là người ở nhà số 249 đây, tôi có một chút vấn đề muốn cùng nhà tầng trên thương lượng, có thể cho tôi số điện thoại của nhà ở tầng trên không?"

"Thật xin lỗi, chỗ chúng tôi có quy định, không thể lộ ra, nhưng tôi có thể giúp cô liên hệ một chút với nhà số 251~."

Thư Trữ ừ một tiếng, "Được, phiền nói cho anh ta biết, khi nào anh ta chịu trả đồ tôi thì tôi mới đi."

Sau khi cúp điện thoại, lại bắt đầu gõ cửa.

Người đàn ông này chắc chắn là so đo chuyện buổi sáng, bằng không nhìn hắn như vậy, không nhất thiết là phải tham một cái móc khóa con cá.

Dư Vũ trong phòng trừng mắt nhìn cửa, vì con cá ư? Thế còn cô thì sao, không vì con cá chắc?!

...

Cửa mở, Thư Trữ trừng mắt với người đàn ông, liền nghe hắn nói,

"Cho cô đấy, cho cô đấy!"

Xong rồi liền "Phanh" một cái mà đóng cửa.

Thư Trữ trợn mắt há hốc mồm, càng thêm tin tưởng vào nhận định của bản thân rằng, chắc chắn là hắn nhặt được đồ của cô, con cá này rất độc đáo, còn khắc tên, lại trải qua chút năm tháng, làm gì có nhiều đồ giống như vậy chứ.

Cô bĩu môi với cái cửa, bố cái loại đàn ông.

Trở về phòng, cô lên Weibo, đăng một bài:

Đến đây nào, kể chuyện về hàng xóm của mọi người đi. / mỉm cười

Kèm theo một tấm ảnh có dòng chữ: Nỗ lực không nhất định sẽ thành công, nhưng không nỗ lực nhất định sẽ nhẹ nhàng!



Phía dưới tất cả đều là bình luận, Thư Trữ không có xem ngay, đi tắm rửa trước rồi chậm rãi về đọc bình luận.

Hồi đại học cô có mở một tài khoản Weibo, lấy tên là "(1) Độc Kê Thang".

(1) Độc Kê Thang: Canh Gà Độc

Không tin được vậy mà lại hot.

Fan trên Weibo tuy rằng không nhiều, nhưng cũng không kém bao nhiêu, rất sinh động, có đôi khi cô sẽ phát điểm Độc Kê Thang, có đôi khi lại tìm một để tài, để cho cư dân mạng vào trải lòng.

Tắm rửa xong, lau tóc cái rồi trực tiếp xõa rối tung ở phía sau, Thư Trữ có một thói quen, cô không thích sấy tóc, từ trước tới bây giờ toàn để nó tự khô. Mùa hè rất ổn, mùa đông thì hơi khó khô, dù sao cô cũng "không có việc gì làm", ngồi chờ nó khô cũng được.

Trước kia Trình Đoạn Dịch còn muốn lau lau cho cô, hiện tại liền trực tiếp xõa ở phía sau, chờ nó tự khô vậy.

Mẹ nó, thế nào lại nghĩ đến thằng cặn bã đấy nhỉ.

Mở máy tính, phía dưới đã khí thế ngút trời.

Giả: Oa oa oa, Độc Đại lại xuất hiện rồi.

Lạc Giọng: Độc Đại, cô không đến phát canh gà cho tôi, tôi liền không thể nỗ lực học tập!

Thượng Tả Hạ Hữu: Ha ha ha, +1 cho lầu trên, canh gà của Độc Đại đúng là mê ngất ngây lòng người!

Tiểu Meo: Kể về bạn cùng phòng được không? Độc Đại, cô quả thực hỏi đúng nỗi lòng của tôi!!! Bạn cùng phòng của tôi ý, là một cô gái, mỗi buổi tối đều gọi điện thoại với trai, thế thôi thì chẳng nói nhưng mà gọi đến hẳn 1h đêm!!! Mệt chết mất thôi!

Yêu Độc Đại nhất: Lầu trên là còn tạm đấy, bạn cùng phòng của tôi một tháng tắm một lần kìa. ĐM, khắp kí túc xá đều là vị thối, nói sao cũng không chịu thay đổi, giáo viên của chúng tôi nói rồi mà anh ta cũng chả mảy may.

Đô Đô: Uầy uầy, tự nhiên cảm thấy bạn cùng phòng mình thật là tốt.

Ha ha ha: Nghĩ như vậy thấy bạn cùng phòng của mình cũng ok phết, tuy rằng mỗi ngày đều học đến nửa đêm, nhưng ít nhất vẫn thường xuyên tắm rửa / cười trộm

...

Thư Trữ cười cười, trả lời lầu hai:
"Được, cho bạn một chén canh gà, cứ việc nỗ lực lên nhé, tuy rằng cũng chả dùng được."

Mà sau đó lại tiếp tục nhìn xuống.

Mê Muội Độc Đại: Thật là, bạn cùng phòng tôi cũng rất kì lạ, buổi tối cô ấy muốn nghịch điện thoại, liền mua một tấm màn tối màu, để che giường đi. Sợ giáo viên biết, mà cậu ta còn mắc cả ở cái cầu thang đi lên giường trên của tôi nữa cho kín, buổi tối tôi muốn đi toilet rửa mặt, nói cậu ta cũng không nghe, còn nói nếu tôi gỡ ra thì tự đi mà mắc vào. Tôi nói mỗi lần mở ra mắc vào đều phát ra tiếng, thường xuyên làm phiền đến bạn cùng phòng, các cô ấy đều mắng tôi. Tôi nghĩ muốn nói cho giáo viên cô ấy nghịch điện thoại, nhưng lại sợ các bạn học khác ghét tôi...

Đa Đa Thiểu Thiểu: Mẹ nó, bạn cùng phòng của lầu trên thật là thiếu ý thức.

Không Sợ Hãi: Lại thêm một người, những bạn học đó không hiểu cô thôi, vùng lên đi.

Tôi là quả táo ở sơn trại (Fake): Đúng đúng đúng, người như thế không thể nhẫn nhịn.

...

Thư Trữ trả lời bình luận:

"Lúc xuống giường nhắc nhở cô ta một chút, cô cứ nói là sẽ nói với giáo viên chuyện này, về phần bạn cùng phòng cô, sau khi nói một phen cũng sẽ không khi dễ cô nữa. Em gái giấy, mạnh mẽ lên nha! Không sao!"

Phía dưới bỗng chốc nổ bão.

Tiểu meo: Em gái giấy, mạnh mẽ lên nha! Không sao!

Ha ha ha: Em gái giấy, mạnh mẽ lên nha! Không sao!

Tôi không muốn lớn lên: Em gái giấy, mạnh mẽ lên nha! Không sao!

Tôi yêu Độc Đại: Em gái giấy, mạnh mẽ lên nha! Không sao!

Thổ lộ với Hưu Thư thật to: A a a! Độc Đại uy vũ!

Vì sao chứ: Lầu trên không cần nói thế đâu!

Nghĩ về anh hằng đêm: A a a! Độc Đại uy vũ!

Lạc giọng: A a a! Độc Đại uy vũ!

Ngàn dặm ở ngoài: A a a! Độc Đại uy vũ!

...

Ừm, như vậy xem ra, lầu trên có cách đối phó với bạn cùng phòng rồi.

Vừa nghĩ như thế, cô mang theo tâm tình vui vẻ thoát ra, vẫn là làm Độc Đại tốt hơn. Lại mở một web lên, hôm nay còn chưa viết gì.

Hơn một tiếng, mới đem hơn ba ngàn chữ viết xong, đăng lên, còn phải nhắc nhở trên Weibo. Xong rồi lại thoát web, đăng nhập vào Weibo.

Chờ vài phút, có người đến, tương tác ở bên này kém hơn Weibo Độc Kê Thang một chút, có người đọc mau, có người chậm, cũng có người ở đây chờ sẵn.

Cô Dịch: A a a, gần đây tôi luôn cảm thấy không đúng, luôn luôn cho rằng Cô Dịch là nam chính, kết quả anh ta lại là một thằng cặn bã?! Thật đau mà, cô cho tôi một lưỡi dao trí mạng rồi......

Bán nguyệt không rõ: Đúng đúng đúng, từ sau khi Tô Vị xuất hiện, Cô Dịch ngày càng mờ nhạt.

Tháng tư: Tôi vốn không thích Cô Dịch, đối với đứa con gái nào cũng thế, các bạn nữ phải cảnh giác cao độ, nữ chính tỏ tình với Tô Vị đi!!!

...

Thư Trữ cười lạnh một chút, sở dĩ cô viết nhân vật Cô Dịch như vậy, bởi vì cô lấy hình mẫu là Trình Đoạn Dịch, nhưng Cô Dịch cuối cùng lại ở bên Thu Kha kia, cô rất ghét.

Rồi sau đó trả lời bình luận của lầu ba:

"Con gái muốn có cuộc sống tốt thì phải dựa vào chính mình, tuy rằng có được tình yêu đẹp, nhưng vẫn phải cảnh giác cao độ."

Đóng máy tính lại, nhanh chóng đăng xuất tài khoản, cô chỉ sợ ngày nào đó không chú ý, ngay tại Weibo "Hưu Thư" lại thả ra Độc Kê Thang thì hỏng.

Tuy rằng hai bên đều là cô nhưng đến cùng vẫn có sự khác nhau, một bên phóng đãng không kiềm chế được, một bên lại không ngừng khắc chế bản thân.

Nhưng mà, vì sao lại thích như vậy chứ?!

...

Chương Linh là một cô bé cấp ba nhút nhát, bị bạn cùng phòng làm cho tức điên rồi! Hôm nay có chút kích động, không chỉ vì Độc Đại trả lời bình luận của cô, hơn nữa hôm nay là thứ bảy! Cô đã quyết tâm vùng lên, nhưng mở Weibo của Hưu Thư ra đọc truyện trước đã rồi tính.

Không đến nửa tiếng, liền đọc xong, thật không thể tin được sự thật này.

Cô liền bình luận về chương mới nhất:

Thật tốt, tôi cũng cảm thấy, nữ chính gặp được người không tốt. Nếu có thể thì dũng cảm một chút, thản nhiên đối mặt, không cần yếu đuối.

Rồi sau đó như là hạ quyết tâm, nhắm hai mắt lại.

Quả nhiên, bạn cùng phòng của cô mắc màn thực sự nhanh, đại khái lúc mười giờ rưỡi, mọi người đều chưa có ngủ, nằm ở trên giường, tán gẫu tán gẫu, nghịch di động nghịch di động.

Chương Linh khẽ cắn môi, ngồi dậy, đem tay vươn đến tấm màn kia, xé ra.

"Roạt roạt!" Tấm vải bị rách ra rồi, cũng bị hở một lỗ.

Bạn cùng phòng kêu một tiếng, "Chương Linh cô làm gì thế?!"

Chương Linh thở ra một hơi, dùng thân thể run run trèo từ trên cầu thang xuống.

"Cậu làm ảnh hưởng đến tôi."

"Vậy cậu không thể nói ra à?? Đền cho tôi ngay."

"Vậy thì chúng ta phải đi tìm giáo viên bàn luận một chút rồi, nói cho người ta biết cậu dùng cái này làm màn để che đi ánh sáng của điện thoại, nói cho người ta biết cậu có hai điện thoại."

"Cậu..." Cô gái kia không biết nói cái gì, chỉ trừng mắt nhìn cô.

Chương Linh không để ý, nhìn đám bạn cùng phòng ngơ ngác, chậm rãi hướng về phía toilet. Đóng cửa lại, thở dài một hơi, trong lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, chân cũng có chút run.

Từ ngày khởi nghĩa, việc đổ rác ở ký túc không chỉ còn là viêc riêng của cô nữa, mọi người đều thay phiên đứng lên, cô cũng đồng ý với việc này.

Cô gửi tin nhắn cho Độc Đại: Độc Đại, cám ơn cô.

...

Mà Độc Đại của cô ấy là Thư Trữ vừa chuyển qua nhà mới, còn có chút này chút nọ muốn sửa, liền sớm ra khỏi cửa, định đi mua đồ.

Nhưng mà...thật là oan gia ngõ hẹp, cô vừa ra khỏi cửa liền thấy tên tầng trên kia.

Chương 3: Nhan sắc động lòng người

Edit: melbournje

Truyện được up tại wattpad melbournje.

🤤

Vừa thấy hắn Thư Trữ liền hừ một tiếng, Dư Vũ càng xem thường.

Cô tiếp tục đi xuống dưới, Dư Vũ cũng đi xuống, hai người chân trước chân sau xuống lầu.

Dư Vũ nhìn bóng lưng cô, tóc xoăn dài đến gần thắt lưng, cái eo nho nhỏ kia như thể một tay là có thể nắm gọn, người này quả là một người phụ nữ hấp dẫn, nhưng mà...

"Nhìn cái gì mà nhìn?!"

Thư Trữ trừng mắt nhìn hắn.

"Cô không nhìn tôi thì sao biết tôi nhìn cô? Lại nói, cô có cái gì đáng giá mà nhìn?!"

"Cũng đúng, anh như vậy, nhìn phụ nữ cũng vô dụng!"

"Mẹ nó! Tôi như nào?"

Thư Trữ liền đem con mắt hướng lên trên, xem thường, cực kì không có hình tượng.

"Cô nhìn cô xem có giống phụ nữ không?!" Dư Vũ vẻ mặt ghét bỏ.

"Không giống, vì tôi vốn đã là phụ nữ. Nhưng anh nhìn anh đi, còn giống phụ nữ hơn cả tôi!"

"Ha ha, cô như vậy thì cả đời không gả được đâu!"

"Ô, không phải anh cũng không gả ra ngoài được sao?"

Nói xong hai người bước xuống tầng hai, không để ý thấy một đôi vợ chồng trung niên nhìn bóng lưng bọn họ, bắt đầu nói chuyện.

"Đây là một cặp đôi sao?"

"Chắc là không đi, nếu là một đôi thì tại sao phải thuê hai phòng?"

"Chẳng lẽ cãi nhau?"

"Cũng có khả năng, ngày hôm qua đã ầm ĩ lên rồi."

"Ông nói xem bọn họ vừa cãi nhau, vừa muốn đi với nhau là cái lý gì?"

"Không hiểu, người trẻ tuổi bây giờ là vậy đấy."

"Người trẻ tuổi bây giờ là vậy sao."

"Thời đại thay đổi rồi."

"Đúng vậy."

...

Thư Trữ cùng Dư Vũ đi xuống lầu, hai người đều chạy đi lấy xe của mình, anh nói một câu, tôi đáp một câu.

"Đúng rồi, tôi có một vấn đề muốn hỏi anh."

Dư Vũ nhìn về phía cô, nghe xem cô muốn nói gì.

"Có phải anh vừa từ Thái Lan về không? tình huống như thế này thì anh cứ ở Thái Lan vẫn thích hợp hơn, quốc gia chúng ta chưa bao dung độ lượng đến thế đâu."

Nói xong mở cửa, bước lên xe lái xe rời đi.

Dư Vũ đứng ở tại chỗ, sửng sốt một hồi lâu, mới nói một câu,

"Mẹ nó."

Thư Trữ đã chiến thắng trong lòng có chút thoải mái, lúc mua đồ không tránh khỏi sự hào phóng.

Để túi lớn túi nhỏ ở trong xe, mới nhớ tới đã quên mua bộ mĩ phẩm. Lái xe đến một quán gần đây, liền đi vào.

Cô thích mua trực tiếp hơn, đi quầy chuyên doanh, muốn mua một bộ, bên cạnh đột nhiên truyền đến,

"Thư Trữ?"

Thư Trữ quay đầu, nhìn một người phụ nữ ăn mặc xinh đẹp... Mà, bên cạnh đó là một người đàn ông trung niên.

"Xin chào!" Nhìn vẻ bề ngoài thì vẫn có chút ấn tượng, nhưng mà không nhớ ra tên là gì.

"Cậu cũng ở chỗ này mua đồ sao?" Cô ta đến một mặt rực rỡ, Thư Trữ nghĩ nghĩ, cô là ai vậy?

"À, đúng rồi, quên giới thiệu, đây là chồng tớ, phó tổng của Quảng Lợi."

Lại yểu điệu nói với chồng mình, "Chồng ơi ~ đây là bạn đại học của em, Thư Trữ."

Chồng cô ta nhìn về phía Thư Trữ, đánh giá cô một chút, mặt cười cười.

"Thư tiểu thư, xin chào." Ông ta liền đưa tay ra.

Thư Trữ đánh gãy, "Xin chào, xin chào, đúng rồi, cậu cũng ở đây sao?"

Cô hỏi người phụ nữ kia, tất nhiên người đàn ông kia cũng không vươn tay ra nữa. Chỉ thấy kia cô ta ngượng ngùng cười cười, "Đúng vậy, tớ rất thích nơi này, anh ấy liền đòi mua căn nhà xịn nhất cho tớ."

Thư Trữ khóe miệng co rút, giả vờ cười gật gật đầu.

"Đúng rồi, cậu hiện tại đang làm gì thế?"

"Không việc làm..."

"Cậu cùng Trình Đoạn Dịch?"

"Chia tay rồi."

"A? Vậy cậu..."

Cô ta nhìn cô, kinh hô nói,

"Cậu sẽ không làm tiểu tam..." Lại nhanh tay che miệng lại, ngượng ngùng cười cười làm bộ như nói sai.

"Thư Trữ à, nếu cậu muốn tìm việc, vậy phải tìm một người chồng đáng tin mới được, dù sao... Cũng không lâu dài."

Thư Trữ lại co rút khoé miệng, rốt cuộc cũng nhớ ra người này là ai, vài năm không gặp, cô ta thay đổi cũng thật lớn, trang điểm đậm đến nỗi không nhận ra.

"Tớ không là tiểu tam, đúng rồi, rốt cuộc tớ mới nhớ ra, cậu là Mã Yến phải không, cậu đã kết hôn rồi sao?! Tớ nhớ hồi đại học cậu yêu Lưu Gia Nam chết đi sống lại mà? Sao chia tay rồi? Hai người các cậu tình cảm lắm mà, tại sao lại chia tay vậy."

Thấy cô ta nghẹn họng nhìn trân trối, cô lại mang mang giọng tiếc nuối nói,

"Ai, các cậu làm cho tớ tin vào tình yêu, thế nào mà lại chia tay vậy?"

Cô nháy nháy mắt, không nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh đã đen mặt, chỉ thận trọng nhìn cô kia, một biểu cảm tiếc nuối.

"Không, chúng tớ, không hợp..."

Nói xong sợ cô hỏi cái gì, lại nhanh nói, "Tớ hiện tại tên là Vi Vi, đúng rồi, vài bạn học của chúng ta đang nói là muốn tổ chức họp lớp, cậu xinh đẹp như vậy, khẳng định có bạn trai rồi chứ? Mang theo bạn trai cậu cùng đến nhé, để cho chúng tớ cùng nhìn xem, bạn trai cậu như thế nào."

Rồi sau đó không đợi cô nói chuyện, kéo chồng mình đi, tấm lưng kia có cảm giác chạy trối chết.

Thư Trữ lạnh lùng nở nụ cười, Người này từ khi học đại học đã như vậy rồi, làm bộ như tốt lắm, sau đó nói dối, mọi người xem lời nói này của cô ta có logic hay không? Cái gì mà kêu cô là tiểu tam trong mối quan hệ với Trình Đoạn Dịch? Cái gì mà xinh thế này chắc có bạn trai rồi? Đều là cô ta tự nói thôi.

Không biết thù oán này đến từ bao giờ, lúc học đại học, có lần cô bị bệnh, Trình Đoạn Dịch chăm sóc cô ở bệnh viện cả đêm, không biết cô ta nghĩ kiểu gì mà đi rêu rao cô là cả đêm không về kí túc xá, ngày hôm sau cả thế giới đồn nhau cô cùng Trình Đoạn Dịch qua đêm với nhau.

Trình Đoạn Dịch tát cô ta một cái, lúc ấy cô thật là thích hắn, vì hắn không thèm để ý đến phong độ mà che chở cho cô.

Nhưng mà, si tình thì sao chứ, đàn ông, chung quy chỉ "chỉ là" với "nhất thời xúc động" mà thôi.....

...

Thư Trữ đến bãi đỗ xe, mới phát hiện mình mua nhiều đồ lắm. Nhưng người lười có một đặc điểm, chính là tình nguyện mệt chết một lần, cũng không đồng ý chia đồ làm 2 đợt rồi mang lên tầng 4.

Mang theo túi lớn túi nhỏ, đến tiểu khu dưới tầng, vừa vặn gặp Dư Vũ đi đổ rác. Cô trợn trừng mắt, đúng là oan gia, đi đến chỗ nào cũng gặp.

Dư Vũ mở to hai mắt, xem cô gái tầng 4 kia đi một mình mà xách theo nhiều đồ gì đó, kinh ngạc nhìn, đi phía sau cô lên tầng, còn ở phía sau nói,

"Chậc chậc, quả nhiên là đồ đàn ông."
Lúc này đã từ tầng hai lên tầng ba rồi, Thư Trữ mệt không muốn nói nhiều lời, trợn trừng mắt, tiếp tục chậm rãi đi.

Dư Vũ đi theo cô, một đường "chậc chậc", nhưng không ra tay giúp cô!

Đến tầng 4, Thư Trữ đem đồ đặt ở cửa, run run dựa tay ở trên cửa, nhìn Dư Vũ muốn lên tầng 5, nói,

"Ê anh,"

Dư Vũ nhìn cô, "Hử?"

"Có ai từng nói với anh chưa, rằng anh thực sự đáng ghét."

"!!!"

Thư Trữ khẽ cười, "Đồ đàn bà!"

"!!!"

Cô mở cửa, đem đồ xách vào bên trong, "Phanh!", đóng cửa lại.

Dư Vũ: "..." Mẹ nó, cô mới đáng ghét, cô mới là đồ đàn bà!

...

Cất đồ xong, cô ăn đồ ăn vừa mua bên ngoài, có người nói ăn đồ bên ngoài bán không khỏe mạnh, nhưng mà cô cảm thấy, đồ ăn bên ngoài ăn cũng ngon mà, còn hơn cái món nửa sống nửa chín cô làm.

Ăn cơm xong, lại tắm rửa, mở máy tính, vào Weibo Độc Kê Thang up,

"Có người khi dễ bạn, nhớ đánh người ta thế nào để lãi gấp ba, có người nhìn bạn không vừa mắt, khẽ cười, cô ta chỉ là ghen tị vì bạn xinh hơn cô ta mà thôi."

Kèm theo ảnh: Tôi thích nhìn bạn ghen tị với tôi.

Rồi sau đó bản thân cũng bình luận: Hôm nay bị một bạn học cũ ngăn lại, nói chuyện kỳ quái, lúc đó không biết là vì sao. Tui mới trở về soi gương, ui chùi ui ~ thì ra là người ta ghen tị vì tôi có nhan sắc động lòng người / mỉm cười. Đột nhiên có chút đồng tình với cô ấy, xấu như vậy, dù sao cũng là thiếu sót / vẫy tay

Thật ra Mã Yến không xấu, nhưng Thư Trữ cảm thấy cô ta tâm lý ác động như thế, thì trưởng thành hay đẹp lên đi chăng nữa, đều là xấu kì xấu dị.

Tương tác của Weibo Độc Kê Thang thật sự rất được, phía dưới lập tức sôi nổi, Thư Trữ nhìn nhìn.

Tôi yêu độc đại: Ha ha ha, Độc Đại tự tin quá nha, nhưng mà, tôi thích!

Nhìn lại năm tháng trước đây: Rốt cuộc tôi cũng biết tại sao nữ đồng nghiệp kia nhìn tôi không vừa mắt rồi / mỉm cười

Hi hi: Còn có người dám khi dễ Độc Đại?! Hừ, không sợ chết hay sao?!

Ca ca ca ca: Ha ha ha, +1 cho lầu trên.

kana: Độc Đại, chém đầu ả!

Không có dũng khí: hahaha, đột nhiên tớ tới một người bạn! Mỗi lần ăn cơm, đều ỷ lại cho tôi trả tiền, tiền của mình thì toàn để mua đồ trang điểm / vẫy tay

...

Thư Trữ trả lời lầu 6:

"Trước đây tôi cũng như thế, cùng cô ta ăn cơm, cô ta không mang theo tiền..."

Rồi sau đó đóng máy tính, lại đi viết truyện, cô không cảm thấy không việc làm thật sự nhàm chán, cô cũng bộn bề công việc đây thây.

Hơn 10h, bạn học đại học lập một nhóm chat với ý định đi họp lớp, hi vọng mọi người đều có thể đi. Mã Yến tích cực rủ mọi người, lại điểm danh vài người, bao gồm Thư Trữ, còn nói cô thất nghiệp, chắc chắn có thể đi!

Thư Trữ:...

Còn hỏi bạn trai cô thế nào, Thư Trữ nghĩ nghĩ, trả lời:

Thư Trữ: Hình như là đẹp trai và trẻ hơn chồng cậu thì phải, đúng rồi, chồng cậu năm nay 50 à?

Mã Yến: A! Nói cái gì đâu á, mới bốn mươi.

Thư Trữ: À, nhìn bộ dạng của ông ấy cũng thật sốt ruột...

Nhóm chat nhất thời yên tĩnh, chỉ có Mã Yến không ngừng nói, những người khác ở ngoài màn hình cười hay không không biết, nhưng vẫn rất khách khí hỏi chồng Mã Yến thế nào, đối xử với cô ta tốt không.

Cô ta tâng bốc chồng mình một phen, trọng điểm là, có tiền!

Rồi sau đó liền bắt đầu hỏi bạn trai Thư Trữ, máu cô xông lên não, gửi ra một đoạn như vầy:

"Không cao, hình như 190cm, không quá khỏe, so với võ sư thì còn kém hơn một chút, không có tiền lắm, chỉ có mấy căn nhà thôi, đối đãi với tớ rất tốt, giặt quần áo nấu cơm việc gì cũng làm..."

Rồi sau đó thấy nhóm chat sôi sùng sục, cô rốt cuộc bình tĩnh lại, chết dở...

Hôm nay vậy mà Độc Kê Thang đăng 2 bài! Bài thứ hai nghiễm nhiên viết:

"Bản thân tự hố mình, không ngờ phải nhịn đắng nuốt lệ vào trong / tự tuyệt..."

Kèm ảnh: Không được! Tôi chịu không nổi ủy khuất này!

Chương 4: Lầu trên, lầu dưới

Edit: melbournje

🐰

Up xong bài này, phía dưới tất cả đều là:

Con thỏ: Độc Đại là đồ mặt dày / khịt mũi

Trời đen kịt: Ha ha, Độc Đại nói gì đó?

Tôi yêu độc đại: Ha ha ha, không hiểu sao muốn cười!

Nhớ lại năm tháng trước đây: Ha ha, Độc Đại! Cứ việc nói đi!

by: Độc đại lật xe / cười xấu xa

Kỉ méo mó: Ha, ha ha ha, Độc Đại đến nói một cái đi, muốn nhìn!

...

Thư Trữ trả lời bình luận nói cô lật xe:

"Độc Đại vô lực nên phải xài máy kéo, không xong!"

Về phần bạn trai kia, không phải còn hơn nửa tháng sao! Nhưng nếu như không tìm được người phù hợp thì sao?

Nhưng mà hai ngày này có chuyện quan trọng hơn, cô có kịch bản được người ta liên hệ để kí.

Cô đã bán hai truyện, đều rất hot, nhưng mà Thư Trữ xem có mấy tập, bộ thứ nhất quay rất được, cũng hot, diễn viên diễn cũng đúng người. Nhưng một bộ khác, một đống người chen chúc vào, làm cô sợ tới mức tắt TV.

Bởi vì độ thần bí cao, cơ hồ không có tin gì, Weibo Hưu Thư cũng đang hot, những bình luận chửi cô hầu hết đã bị mờ nhạt đi.

Cô không hiểu lắm mấy vấn đề phim truyền hình này, nhưng đối với kịch bản của mình thì có một ít yêu cầu. Ai sẽ nguyện ý nhân vật mà mình đau khổ vắt não nghĩ ra, mà không hiểu sao diễn viên hợp vai nữ hai lại biến thành nữ ba, nữ n biến thành nữ hai chứ!

Kịch bản này trước mắt còn đang được xem xét, rất nhiều công ty, đạo diễn coi trọng truyện của cô, nhưng mà cô đang suy nghĩ xem nên bán hay không.

...

Giữa trưa hôm sau, Dư Vũ miễn cưỡng tỉnh dậy ngáp một cái, đi đến ban công, liền thấy Thư Trữ ở dưới lầu chậm rãi đi vào.

Tuy Dư Vũ có ánh mắt cao, cũng phải thừa nhận, cô gái này thật sự rất đẹp mắt, nhất cử nhất động, đến cái nhăn mày và nụ cười đều có mị lực.

"Não ơi mày đang nghĩ cái gì thế?! Nghĩ đến thời điểm cô ta trách móc mày đi!" Rồi sau đó anh nhớ tới lúc Thư Trữ hoàn mỹ kia xem thường mình, khóe miệng nhếch lên.

Vừa rồi chắc là mình bị mù, nên mới cảm thấy cô ta có khi chất?!

Lại xem đồ ăn cô mua ở ngoài, "Là phụ nữ, mà lười đến mức lúc nào cũng ăn đồ ăn bán ở ngoài, rồi để xem ai sẽ cưới cô chứ?!"

Thẳng đến khi bóng lưng của Thư Trữ không nhìn thấy nữa, anh mới trở về phòng.

Đến khoảng một giờ đêm, Thư Trữ cùng Dư Vũ đều đang ngủ say, đột nhiên,

"A! A a! A a a!"

Thư Trữ: "Mẹ nó! Ai vậy.!"

Dư Vũ: "Mẹ nó! Ai vậy?!"

Lại thêm vài âm thanh nữa vang lên, hai người không nhịn được mở cửa.

Thư Trữ vừa mở cửa ra liền thấy Dư Vũ áo thun quần cộc, nhưng cô cũng không có tâm tư châm chọc, lúc cô mua nơi này bởi vì coi nó là một chỗ yên tĩnh, thuận tiện, mà không biết là ai không có quy củ, hét to như vậy?!

Thanh âm ở dưới tầng hai, dưới tầng, một đôi vợ chồng cũng đi ra, nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Gõ cửa, qua một phút sau có người mở, xem ra là không có chút gì áy náy,

"Có việc gì không?!" Người đàn ông râu ria xồm xoàm có thái độ cực kì không tốt.

"Anh làm phiền đến chúng tôi! Mời anh nhỏ tiếng một chút, bằng không chúng tôi cũng chỉ có thể trách anh!" Theo động tác mở cửa của anh ta, bên trong truyền đến tiếng thét nhức óc.

Người hoạ sĩ xoa xoa mái tóc như ổ rơm của mình, bật nhạc nhỏ xuống.

"Thực xin lỗi! Tôi cũng không cố ý! Ngày mai tôi phải giao một bức tranh, nhưng bây giờ tôi không có cảm hứng!"

"Vẽ tranh thì cần gì nghe loại nhạc như này chứ?"

"Tôi vẽ bức tranh, đề tài là "Tuyệt vọng", tôi nghĩ nghe người ta hét sẽ tìm được cảm hứng! Đợi tôi có cảm hứng rồi, tôi sẽ tắt đi ngay!"

Thư Trữ thở dài một hơi, ai nói hoạ sĩ rất yên tĩnh?, Làm nghệ thuật, đúng là đòi mạng!

"Anh không thể mang tai nghe sao?!" Dư Vũ rất muốn đi lên, hung hăng lắc lắc anh ta, để xem bên trong đầu anh ta có não không!

"Đeo tai nghe thôi thì không đủ, còn có hại với tai nữa!"

Vậy hơn nửa đêm bật to tiếng như vậy, đối hàng xóm là tốt sao?!

"Này, anh cũng không biết xấu hổ quá đấy!" Dư Vũ kinh ngạc nói.

"Đêm hôm thức khuya như vậy thì có tác dụng gì? Dù sao bây giờ vẽ cũng không kịp!" Đây là giọng nói nghiêm trang của Thư Trữ.

"Đã đến đây rồi còn gặp loại người như này! Có phải anh muốn bị đuổi ra khỏi đây không?"

"Đúng, chắc anh không muốn bị đuổi ra đâu nhỉ!"

"Đây là cơ hội để cho chúng tôi báo cáo anh đó!"

.......

Hai người tranh cãi với người này, anh ta cũng thành thành thật thật tắt đi, cũng hứa sẽ không quấy nhiễu bọn họ nữa, vì thế hai người mới rời đi.

Hai vợ chồng trung niên nhìn theo bóng lưng bọn họ, lại là một cuộc đối thoại.

"Hai người này còn đồng tâm hợp lực với nhau như thế sao!"

"Ừm, nhưng tính cách bọn họ như thế chắc là không ở bên nhau lâu được!" "Không chắc! Tính cách tuy khác, nhưng lại bù cái cũng có điểm chung!"

"Nhưng mà, bọn họ thoạt nhìn rất xứng đôi!"

"Đúng vậy, vẻ ngoài cũng nói lên điều gì mà!"

...

Con người có một thói quen, khi hai người có cùng chung một mối thù, nhìn nhau không khỏi thuận mắt hơn một chút!

"Chỉ cần đối tượng cô chửi không phải tôi, tôi cảm thấy rất thích!"

Thư Trữ liếc mắt một cái, cực kì xem thường.

"Chỉ cần đối tượng anh chửi không phải tôi, tôi cũng cảm thấy rất thích!"

Dư Vũ nở nụ cười hai tiếng, "Thêm WeChat không?"

Thư Trữ đang muốn cự tuyệt, đột nhiên chú ý tới hình như anh cũng khoảng mét chín, tuy rằng nhìn hơi giống tiểu bạch kiểm, nhưng mặt mũi quả thật cũng không tệ! Cô mỉm cười, liền gật gật đầu, hai người trao đổi phương thức liên lạc.

"Đàn ông không thể quá mức tính toán chi li, ngày ấy mới chuyển nhà, sao anh còn nhặt cá vàng nhỏ của tôi chứ?" Thư Trữ nói về chuyện con cá vàng.

"Này! Cô nói cái gì cơ?! Con cá đó là của tôi mà!"

Cá cũng đã đưa cho cô, còn không biết xấu hổ như vậy?!

"Anh đã đưa cho tôi, không phải đây là thừa nhận rằng anh đã lấy của tôi sao?!"

"Ngày đó tôi bị cô làm phiền thôi! Cũng không phải thứ quan trọng gì, nên tôi liền đưa cho cô!"

Dừng một chút, còn nói, "Thế giới này thiếu gì đồ giống nhau như đúc, đều là cô..."

Sắc mặt Thư Trữ có chút trắng bệch, Dư Vũ thấy cô như thế liền ngừng lại, mở to hai mắt.

"Nếu cô thật sự muốn, tôi sẽ tặng cô là được, đừng khóc!"

"Ai khóc?!" Thư Trữ nghiêm mặt, rồi sau đó nói, "Con cá này tôi sẽ giữ, khi nào tôi tìm được con của tôi, tôi sẽ đưa lại cho anh!"

Dư Vũ học cô xem thường, "Được được được, cô giữ, cô giữ!"

Thư Trữ nằm ở trên giường, cầm con cá, cẩn thận nhìn.

Thư? Dư? Chỉ là trùng hợp hay là có chuyện gì?

Không đúng, nếu thật sự con cá nàu có liên quan cùng một người khác, người đàn ông trên lầu kia không thể không biết! Nghĩ nghĩ, cô gửi tin nhắn,

Nhất Thư: Họ tên đầy đủ của anh là gì?

Đại Ngư: Dư Vũ ( theo mình tra google thì là Yú Yǔ, nếu có gì không phải mong mng cmt xuống dưới để mình sửa với ạ) 」

Nhất Thư:.... 」

Đại Ngư: Cô thì sao?

Nhất Thư: Thư Trữ ( Shū shū) 」

Đại Ngư:.... 」

Rồi sau đó hai người đồng thời gửi ra một tin nhắn:

Nhất Thư: Tên tôi là như vậy đấy, đừng có mà cười tôi! 」 「 Đại Ngư: Tên tôi là như vậy đấy, đừng có mà cười tôi!

Nhất Thư: Tên của tôi như thế nào? Hay với ý nghĩa như vậy!

Đại Ngư: Tên của tôi cũng hay lắm đấy!

Nhất Thư: Xùy (tuyệt giao! Anh tự chịu)

Đại Ngư: Xùy (đối phương đã từ chối nhận tin nhắn của bạn, thuận tiện sờ soạng ngực của bạn, còn châm chọc, mẹ nó ngực phẳng!)

...

Hai người anh tới tôi lui, hơn nửa đêm còn có tinh thần như vậy, mãi đến khi Thư Trữ ngủ gật, Dư Vũ thấy không ai trả lời, liền nhìn nhìn thời gian.

Được! Ngày mai còn dài!!!

...

Thư Trữ ngủ đến tám giờ hôm sau mới đứng dậy, chậm rì rì rửa mặt, hôm nay đi ra ngoài ăn vậy!

Mà Dư Vũ trên tầng vô cùng lo lắng đứng lên, vội vàng rửa mặt, đến bãi đỗ xe, phát hiện...

"Mẹ nó chứ! Hết xăng!"

Nhìn nhìn thời gian, lại lấy điện thoại ra, đang muốn gọi, đột nhiên một cô gái chậm rì rì đi tới.

"Này này, quyển sách kia, cô có đang rảnh không?" ( Theo sự hiểu biết hạn hẹp của mình thì Thư là sách)

Thư Trữ nhìn anh, "À con cá kia, tôi có tên đó từ bao giờ thế?!" ( Lại theo sự hiểu biết hạn hẹp của mình thì Ngư là cá, tên nick WeChat của hai ông bả đó)

Thấy anh vừa muốn nói chuyện, cô nhìn xe của mình, "Được, thật đúng là một con cá không biết xấu hổ, chậc chậc, tôi với anh rất quen nhau sao?"

Cô cười tủm tỉm, đi lại chỗ xe của mình.

"Xin nhờ đó được không? Tôi đang vội! Tầng trên tầng dưới với nhau, giúp đỡ nhau một chút!"

Thư Trữ ngồi xuống, chạy xe đến trước mặt anh, Dư Vũ cười, đưa tay mở cửa.

"Cảm...mẹ nó!"

Thư Trữ lái xe đi qua mặt anh...

"Tôi chở anh, nằm mơ đi! Còn giúp đỡ? Ai rảnh chứ... Đợi chút, giúp đỡ sao?!"

Cô liền nói, "Lên xe đi!"

Dư Vũ không tin nhìn cô, "Tốt bụng như vậy?!"

Thư Trữ khẽ cười, "Đúng vậy, vừa rồi đùa với anh thôi! Tầng trên tầng dưới với nhau, giúp đỡ, giúp đỡ!"

Dư Vũ kinh ngạc, vui mừng ngồi lên, nhìn không ra nha, cô gái tầng dưới này vẫn có điểm tốt!

Xe chạy ra ngoài, "Đến chỗ nào?"

"** Đại Hạ!"

"Anh tới nơi này làm gì?"

"Thử vai."

"Nhìn không ra anh là một diễn viên nha?" Thư Trữ chế nhạo nói, hôm nay chỗ thử vai kia không là chỗ cô tới sao?

"Ngôi sao tương lai!" Anh tự tin nói...

"..." Được, tốt lắm, trình độ tự luyến có thể so với tôi!

"Đúng rồi, anh nói lầu trên lầu dưới với nhau, giúp đỡ nhau một chút cũng được phải không?"

Dư Vũ chần chờ gật đầu, một mặt hoài nghi nhìn cô, muốn làm gì đây?!

"Không có chuyện gì, ngày 1 tháng 10 anh rảnh không, giúp tôi một việc!"

"Giúp cái gì?"

"Chưa thể nói cho anh!" Thấy anh một mặt hoài nghi, còn nói, "Rất đơn giản! Không vi phạm đạo đức đâu!"

Dư Vũ một mặt hoài nghi, "Cô sẽ không muốn làm chuyện xấu chứ!"

"Nghĩ cái gì đó?! Yên tâm, không lâu đâu, chỉ một ngày thôi!"

"Thử vai xong liền phải chụp ảnh, tôi không thời gian!"

"Anh có tự tin quá không?"

"Đương nhiên!" Dư Vũ vỗ ngực, đây chính là cơ hội cuối cùng công ty cho anh, đã định ra rồi.

"Nếu ngày đó có thời gian, anh phải giúp tôi biết không?"

Dư Vũ nghĩ nghĩ, ngày đó ở đang ở trong đoàn làm phim, cho dù muốn giúp cũng bất lực? Hắc hắc, trước tiên cứ đáp ứng, đến lúc đó nói đang quay phim, cho tức chết cô!

"Được!" Hai người đều cười cười, trong đầu đều mang theo ý xấu.

Đến ** Đại Hạ, Thư Trữ nhìn bóng lưng anh vội vàng đi vào, cười một cái, tâm tư nhỏ của anh, tưởng tôi không biết sao?! Cô lấy điện thoại ra.

"Alo? Đạo diễn Vương đấy à, chuyện lần trước ông nói tôi cảm thấy rất tốt! Nhưng tôi có một vấn đề..."

Chương 5: Hưu Thư!....!

Edit: melbournje

🤤

Người đại diện của anh hôm nay cũng tới, phỏng chừng biết là, nếu Dư Vũ nhận được vai này thì sẽ có chút danh tiếng!

Thái độ đối với anh rất tốt, anh xuất thân từ một trường học chuyên về diễn xuất. Công ty thấy anh đẹp trai, liền ký hợp đồng với anh, theo anh nói thì anh với nhà mình có xích mích, muốn kiếm tiền, nhưng mà điều kì lạ là chẳng thấy anh nịnh bợ bao giờ. Nhưng chỉ bằng mặt của anh, cũng có thể kiếm được nhiều rồi!

Thấy hôm nay anh ăn mặc thỏa đáng, gật gật đầu, "Đại Ngư đến đây, đi, chúng ta đi vào!"

Một bên dẫn đường một bên nói, "Không cần khẩn trương, hôm nay chỉ là đi báo danh thôi!"

Người đại diện đẩy cửa ra, "Đạo diễn Vương, Đại Ngư của chúng tôi đến rồi đây! Nhìn xem, cậu ấy có phải là sinh ra vì Khưu Minh không!"

Người đại diện mặt thì cười cười, rất là tự hào.

Đạo diễn Vương thì gõ gõ bàn, lộ ra biểu cảm khó xử.

"Đạo diễn Vương? Thế nào?" Người đại diện chần chờ hỏi.

"Này...Hay là Dư Vũ vẫn nên trở về đi!"

"A? Vì sao?"

"Không hợp vai Khưu Minh!"

"Làm sao có thể?! Để cho tôi thử đi?" Dư Vũ mở to hai mắt, thử cũng chưa thử, làm sao biết mình không hợp Khưu Minh?

"Đây là do Hưu Thư nói, cô ấy nhìn ảnh chụp của Dư Vũ, nói người này không hợp vai Khưu Minh! Việc này chúng tôi cũng không có cách nào..."

Người đại diện nghi hoặc ra tiếng, "Hưu Thư thật sự không đồng ý?"

"Đúng vậy! Nhưng mà Đại Ngư cũng đừng nổi giận, kịch bản mới của Hưu Thư đã kí với chúng tôi! Đến lúc đó sẽ cho cậu một nhân vật quan trọng!"

Người đại diện gượng ép cười cười, Vương đạo diễn này không thể đắc tội, Hưu Thư cũng không thể đắc tội, chỉ có thể nhịn xuống.

"Tôi..." Dư Vũ muốn nói gì đó, người đại diện kéo lấy anh, lại khách khí với đạo diễn Vương hai câu, mang theo Dư Vũ đi!

Vừa ra khỏi cửa, Dư Vũ liền gào to nói, "Đạo lý gì đây?! Cái gì mà ngoại hình không thích hợp?! Thử cũng chưa thử đã nói không hợp?!"

Người đại diện vỗ vỗ vai anh, "Đại Ngư, tôi sẽ giúp cậu, tôi còn có chuyện, cậu cũng chạy nhanh trở về đi!"

Rồi sau đó bước đi, lời hứa hẹn của đạo diễn Vương, ai chẳng biết đó là lời nói khách sáo, Dư Vũ này, hai cơ hội tốt đều thất bại, chỉ trách số phận! Mình cũng không nên quá xem trọng cậu ta, chi bằng đi quan tâm mấy diễn viên khác! Tuy rằng ngoại hình không bằng anh, nhưng ít nhất không xảy ra sự cố!

Dư Vũ nghẹn họng nhìn trân trối, "Mẹ nó chứ! Kiểu người gì đây?!"

Anh gọi điện thoại, "Đi ra! Đi ra! Theo tôi đi uống rượu đi!"

Lưu Cư An nhận được điện thoại của Dư Vũ, vui vui vẻ vẻ chạy tới đón Dư Vũ.

"Dư Gia! Sao cậu ở chỗ này?"

"Tới quán bar đi, đừng nhiều lời!"

...

"Còn có loại việc này sao?!"

Dư Vũ uống rượu, một ngụm buồn, thật lâu không uống rượu ngon như vậy!

"Chắc chắn là có quy tắc ngầm! Hưu Thư kia muốn đẩy người khác chen vào chứ còn gì nữa!"

Dư Vũ rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn anh.

"Dư Gia, trước kia cậu không ở trong vòng luẩn quẩn này, nên không hiểu đó, tôi nói cho cậu, phương diện này, người nào có tiền và quan hệ thì người đó hơn!"

"Trừ khi thật sự có giá trị nhan sắc và kĩ thuật diễn đỉnh cao, à còn cả sự may mắn nữa, bằng không nếu nó thể hot, chính là ôm đùi một đống!"

"Dư Gia, tôi nói cậu đúng thật không có gì làm! Cứ ngoan ngoãn ở nhà, nghe theo ba đi làm kiếm tiền, còn hơn cái con đường siêu sao gì đó, có tiền rồi không là vẫy vẫy tay một cái là có thể thành minh tịn sao?!"

Dư Vũ liếc mắt nhìn anh, "Cậu không hiểu! Tôi chính là thừa dịp cha tôi còn có thể làm việc, nhường chính ông ấy trông công ty, để tôi ra ngoài đi làm!"

Cậu cũng biết làm?!

"Chú ấy cũng không quản cậu sao?"

"Mặc kệ, cái gì cũng không quản, tiền cũng không quản..."

Lưu Cư An: "..."

"Dư Gia cậu có phải đang thiếu tiền không, tôi cho..."

"Không cần, không muốn!!"

...

Hai người uống một hồi lâu, Dư Vũ uống xong nên giải tỏa được phần nào, đứng ở bên ngoài quán bar, đột nhiên hô to một câu:

"Hưu Thư! Con mẹ nhà mày!"

Rồi sau đó cảm giác trong lòng vẫn hơi tức giận....

"Dư Gia cậu ở đâu? Tôi đưa cậu về!"

"Chẳng phải cả nhà cậu đều biết tôi ở chỗ nào rồi sao?!" Anh liếc trắng mắt, đây là lí do anh tìm chỗ kia thuê!

"Tôi tự gọi xe về, cậu cho tôi một trăm đi!"
Lưu Cư An cho anh nhiều hơn, anh nói không muốn, chỉ mượn một trăm, rồi gọi xe đi.

Lưu Cư An ở chỗ kia còn ngẩn người, Dư Gia này là vì gì? Mà sao phải khổ như vậy!

Nhớ năm đó mối tình đầu của Dư Gia rất nồng nhiệt, xung quanh đâu đâu cũng thấy tỏa ra tình yêu, để theo đuổi cô gái đó, cậu ta chạy tới trường đại học của cô ấy, chi tiền rào rào rào rào, một cái nhăn mày cũng không nhăn. Chờ cô gái kia lấy đủ tiền rồi, bắt đầu giở trò, lúc đó anh còn nói cái gì mà,

"Mẹ nó chứ! Làm gì có cái gì mà do em thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn, rõ ràng là già mồm cãi láo!"

Trong trí nhớ của Lưu Cư An khắc rất sâu điều này, bởi vì Dư gia bản thân tự làm mình mất tiền, còn ghét bỏ người khác! Hơn hai mươi tuổi, chỉ có một mối tình đầu giả dối, làm cho mọi người hoài nghi anh là gay! Chứ Dư Gia như vậy, muốn gái nào mà chẳng được!

Nhìn Dư Gia trước kia làm người chết cũng không đền mạng, lại nhìn nhìn cậu ấy bây giờ, một nhân vật nhỏ bé phải đi thử từng vai, lắc đầu, thật sự không biết não người này chạy đi đâu chơi!

Mà thôi quên đi, người có tiền, phiền người cứ tùy hứng!

Dư Vũ trở lại tiểu khu, đi đến tầng 4, không biết vì sao, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại gõ cửa.

Thư Trữ nhìn ra mắt mèo thấy là anh, mở cửa.

"Uầy mẹ nó, cái tạo hình gì đây?!"

Thư Trữ mặt tối sầm, cô không phải chỉ là đang vén tóc đắp mặt nạ thôi sao...

"Giống như quỷ! Ở trước mặt đàn ông cô có thể có chút hình tượng được không?!"

Thư Trữ bình tĩnh ấn ấn mặt nạ, "À, anh nói ở trước mặt đàn ông mới cần có hình tượng, vậy ở trước mặt anh thì cần cái hình tượng gì!"

"Được rồi! Nói chuyện tử tế với người, ok!"

"Nói chuyện tử tế với người, anh là người sao?"

Dư Vũ trừng mắt, đây là muốn tức chết tôi sao!

"Đến cùng có chuyện gì?! Để tôi đoán thử nhé, có phải bị trượt cái vai đó rồi không!" Thư Trữ đột nhiên cười tủm tỉm.

Rất nhiều năm về sau, Dư Vũ mới biết được, khi Thư Trữ cười tủm tỉm với một người thì chỉ có hai tình huống xảy ra, một là, cô ấy muốn chơi khăm bạn! Một loại nữa là, cô ấy đã chơi khăm bạn rồi!!!

"Làm sao cô biết?!"

"Nhìn bộ dạng anh thế này, chậc chậc, cho nên nói ấy, làm người, không thể quá tự tin đâu!"

Dư Vũ mặt tối sầm, "Lúc này chỉ có thể trách tôi không may!"

Có thể là do uống rượu, hơn nữa trước mặt người phụ nữ này không hiểu sao làm cho anh thả lỏng, liền châm chọc.

"Gặp phải quy tắc ngầm! Mẹ nó, Hưu Thư khốn nạn kia! Cô biết người đó đánh trật tôi chỉ vì mặt tôi không hợp không?! Tôi không thèm nữa, loại người điên!"

Thư Trữ đang ấn mặt nạ thì hơi dừng một chút, mặt không biểu cảm nói, "Có thể là do anh rất xấu, ngoại hình không thích hợp!"

"Làm sao có thể?! Không nói đến tôi đẹp trai như nào, quan trọng chính là kỹ thuật diễn, cô ta chưa thấy qua tôi diễn như nào đã biết tôi không thích hợp! Người như thế, không hiểu sao lại hot, làm người mà không có đạo lý, còn có thể viết sách viết truyện gì chứ?!"

Thư Trữ nháy nháy mắt, khẽ cười, tốt lắm, anh giỏi lắm!!!

"Vậy anh muốn nói gì với tôi?" Cô ngăn lời anh.

"À, kém chút đã quên chuyện chính, ngày đó tôi không bận nữa! Có thể đi giúp cô, đến cùng cô muốn tôi làm gì?"

Thư Trữ khẽ cười, "Chuyện nhỏ thôi, ngày đó rồi nói sau, hẹn gặp lại!"
"Phanh!" cửa đóng lại.

"Mẹ nó, cái gì đây chứ?!" Đây là thái độ khi nhờ vả người khác sao??

Gắt gao trừng mắt với cánh cửa, rồi anh mới trở về rửa mặt đi ngủ.

Thư Trữ đóng cửa lại, bỏ mặt nạ, được rồi, cho anh mắng, tôi sẽ hố chết anh!

Lại nghĩ đến hôm nay anh thử vai thất bại, khẽ cười, tâm tình tốt lên hẳn.

Độc Kê Thang lại đăng Weibo:

"Đến đến đến đây nào, hôm nay tâm tình Độc Đại cực kì tốt, các chị em chí cốt, có vấn đề gì thì nói nói nói đi! Kèm tấm ảnh: Nhu thuận ngồi đây."

Năm tháng từ từ: ĐM! Độc Đại, chị em... Chí cốt?!

Phương linh: Độc Đại, có phải cô có hiểu lầm gì với bản thân không?

Lui tới: excuseme?

Tôi yêu độc đại: Tôi không đọc nhầm sao?

by: Sợ hãi

...

Thư Trữ tiếp tục lướt một lát, mới có người xin giúp đỡ.

Lâu Lan: Độc Đại! Tôi có một vấn đề! Có một bạn nam theo đuổi tôi, mỗi ngày dây dưa đủ thứ. Chúng tôi lên lớp, cậu ta liền muốn ngồi bên cạnh tôi, mấu chốt là khiến bạn học bàn tán! Bạn bè tôi hỏi, tôi nói tôi không thích cậu ta, các cô ấy còn nói tôi già mồm cãi láo! Mỗi ngày đều khuyên tôi nên hẹn hò cùng với cậu ta, tôi sắp điên mất thôi! Tôi có nam thần của tôi, vốn là đã có chút tiến triển, hiện tại anh ấy đã tránh tôi mất rồi!

Thư Trữ trả lời:

Độc đại: Có phải hay không mỗi lần cự tuyệt cậu đều nói, chúng mình không hợp, cậu không cần như vậy, khi nói với bạn học thì lại nói, không có không có, mình không thích cậu ấy, đúng không?

Lâu lan: Đúng vậy, tôi không biết nên nói cái gì!

Độc đại: Em gái này, em có thể tham khảo "như thế nào vô tình cự tuyệt người khác".

Lâu lan: A? Có phải hay không rất hay?

Độc đại:...

Tôi có thể nói cái gì nữa chứ?! Chỉ có thể yên lặng một bên nhìn cô nỉ non về nam thần, có một người con trai ái muội với mình, lại không từ chối thẳng thắn, một bên vẫn thích người khác, như này mới gọi là cặn bã, nam nữ ngang hàng, đúng là không có nói suông!

Chỉ nói chúng mình không hợp các thứ, mềm nhũn như vậy, da mặt dày lên một chút, không được sao? Mấu chốt là đã có người mình thích, nếu thật sự muốn ở bên nhau, tốt nhất là không để cho anh ấy phải đấu thắng tình địch, mà là làm cho anh ấy không có tình địch!

Đương nhiên, đàn ông cũng nên như thế, nên trân trọng người phụ nữ của mình hơn!

Rồi sau đó không để ý cô này nữa, Thư Trữ tiếp tục đọc bình luận mới:

Ai nói tình yêu không bi thương: Độc đại, tôi đã có chồng, trước kia yêu nhau thật lòng, tôi thậm chí có thể cảm giác được anh ấy vẫn còn yêu tôi, nhưng không rõ vì sao anh ấy lại cùng những người phụ nữ khác dây dưa với nhau, Độc Đại, tôi không biết nên làm gì bây giờ... Không muốn li hôn, nhưng không nuốt trôi cục tức này!

Thư Trữ còn chưa trả lời, phía dưới đã sôi nổi,

Tôi yêu độc đại: ĐM! Ly hôn chứ, cặn bã nam!

Trải lên: Độc Đại chắc chắn muốn phun chết người đàn ông kia, cho cô ra lau hộ hắn đấy!

Con thỏ: Độc đại độc đại, mau tới phun cặn bã nam!

...

Thư Trữ có chút cứng ngắc, cô không nghĩ tới việc phun cặn bã nam, chỉ nghĩ tới việc thương hại! Giữa những hàng chữ, cô chỉ để ý mỗi vấn đề rằng cô ấy còn thương anh ta, bị người yêu thương nhất phản bội, là một chuyện rất đau khổ.

Chính là cô cũng thế, việc Trình Đoạn Dịch, cô cũng sẽ rất khó chịu, cái gì cũng không muốn nói!

Đương nhiên, theo cá nhân cô mà nói, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho những người khi dễ mình, từ từ chậm rãi, đợi cơ hội, sớm muộn gì cũng phải giết cho bằng được!

Độc đại: Trước tiên ôm một cái này, sau đó nói, cố gắng vùng dậy đi! Không có gì không qua được, không phải sợ đối mặt với tương lai, tình cảm, cũng chẳng phải không gì không thể thay thế cái đó được...

Phía dưới trước yên tĩnh một chút, rồi sau đó,

Hi hi: ĐM! Độc đại đột nhiên sao vậy...

Nhìn lại năm tháng trước đây: Độc đại hôm nay không bình thường!

Con thỏ: Đáng sợ, độc đại bị ám sao?!

Nghe tiếng gió: Độc đại thật sự không bình thường!

Minh bạch: Độc đại nói cũng rất đúng...

...

Thư Trữ mặc kệ bọn họ nói thế nào, điều chỉnh lại cảm xúc một chút, đầu nghĩ đến việc sáng tác, dù sao cuộc sống vẫn còn tiếp tục, nào có ai không qua được!

Nói đến đây, sao mấy ngày nay cô toàn nhớ tới Trình Đoạn Dịch vậy?!

Ừm, đúng thật là lầu trên vẫn có chút tác dụng...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau